Chương 1: Ngày Thường Của Một Học Viện Nọ
Phần 1
Những học sinh suýt bị muộn học đang nối đuôi nhau chạy vội về phía cổng trường. Đó là khung cảnh thường thấy tại khối cao trung của Ataraxia. Tuy nhiên, Himekawa Hayuru lại đang nhìn chằm chằm vào cái ngày bình thường ấy với suy nghĩ đầy bực dọc.
“... Thật tình, mình tự hỏi tại sao họ không thể rời khỏi nhà sớm hơn một chút chứ. Ý thức của họ với tư cách là học sinh của Học viện Phòng vệ Chiến thuật Ataraxia, những người có nhiệm vụ bảo vệ thế giới, thật quá thiếu sót.”
Các thành viên ủy ban kỷ luật do Himekawa dẫn đầu đã giữ những học sinh đang vội vã lại và tiến hành kiểm tra đồng phục cũng như tư trang cá nhân. Đúng lúc đó, một giọng nói ồn ào vang lên.
“Cứ đà này, Sylvia sẽ nhận giải nhất đấy ạ!”
“Ai, ai cho phép chứ! Hộc, hộc, đặt cược vào, danh dự của đội trưởng! Anh sẽ không thua đâu! Bất kể phải dùng thủ đoạn gì! Eros!!”
Trang bị Heart Hybrid Gear, Kizuna tăng tốc một mạch và vượt qua Sylvia.
“Vậy thì Sylvia cũng sẽ nghiêm túc đây ạ! Taros!”
Một tia chớp lóe lên và một thân hình khổng lồ gạt phăng không gian xuất hiện. Ở trung tâm, cơ thể nhỏ bé của Sylvia đã yên vị. Tên lửa đẩy khổng lồ của Taros rải ra vô số hạt năng lượng xung quanh trong khi tăng tốc. Cô bé vượt qua Kizuna trong nháy mắt.
“CHẾT TIỆTTTTTT-! ANH SẼ KHÔNG THUA ĐÂUUUUUU!”
Gân xanh nổi lên trên trán Himekawa và khuôn mặt cô co giật.
“Mấy, mấy người đó...”
Vào lúc đó, các thành viên ủy ban kỷ luật ảo giác rằng ngọn lửa đang bùng lên từ toàn thân Himekawa. Sylvia đang bay về phía cổng trường, nơi ngọn lửa sát khí đang cuộn xoáy, với nụ cười rạng rỡ trên môi.
“Waa―i♪ Sylvia đứng nhất rồi ạ!”
Tiếp theo là Kizuna đuổi theo sau cô bé.
“Hộc hộc, ch... chết tiệt, Sylvia, nhanh thật đấy.”
“Hai người kia! CÁC NGƯỜI ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬYYYYYYYY!”
Với vẻ mặt như ác quỷ, Himekawa hét lên giận dữ với hai người họ. Trước cơn thịnh nộ bùng nổ đó, Kizuna và Sylvia run rẩy. Cả hai hoảng hốt giải trừ Heart Hybrid Gear.
“A... xin lỗi. Himekawa, chuyện đó, là có lý do sâu xa―”
Không hề tồn tại.
Tiếng nghiến răng ken két vang lên từ miệng Himekawa vì bực bội. Âm thanh đó khiến Kizuna cảm thấy lạnh toát cả bụng.
“Cậu có đang nghe không đấy, Đội-trưởng Kizuna? Chúng ta là thành viên của học viện phòng vệ chiến thuật, hơn nữa còn là thành viên của lực lượng Heart Hybrid Gear, những người phải làm gương! Chúng ta là Amaterasu, đội đứng đầu đấy cậu biết không!? Cậu có hiểu ý nghĩa của việc đó là gì không!?”
“Ơ, ờm...”
Himekawa dồn Kizuna, người đang ướt đẫm mồ hôi lạnh, vào chân tường.
“Cái tình trạng đó là sao chứ... quá lỏng lẻo! Ý thức của cậu quá thiếu sót! Cứ thế này thì còn lâu mới làm gương cho các học sinh khác được, cậu chỉ có thể trở thành tấm gương xấu thôi! Đến nước này, tớ đã vượt qua cả sự tức giận và chỉ có thể cảm thấy xấu hổ vì điều này!”
Sylvia đang run lẩy bẩy nấp sau lưng Kizuna. Giờ thì cậu thực sự cảm thấy hối hận không chỉ với Himekawa mà còn với cả Sylvia nữa.
“Xin lỗi Himekawa. Có lẽ vừa rồi tớ đã hơi buông thả quá.”
Trước việc Kizuna cúi đầu thành khẩn và dễ dàng thừa nhận những lời phàn nàn của mình, Himekawa lại trở nên lúng túng.
“Vâng... được rồi. Nếu cậu đã hiểu thì tốt.”
Himekawa bỗng nhiên bắt đầu cảm thấy xấu hổ. Có lẽ cô đã quá tức giận sau khi để cảm xúc chi phối nhất thời. Đi xa đến mức thuyết giáo Kizuna và Sylvia rồi bắt họ cúi đầu trước mặt mọi người, giờ nghĩ kỹ lại thì cô đã đòi hỏi quá khắt khe ở họ.
“Ơ, ờm...”
Himekawa lén nhìn biểu cảm của Kizuna. ‘Mình phải làm sao nếu cậu ấy đang làm vẻ mặt giận dữ hay buồn bã đây?’ cô sợ hãi ngước lên với suy nghĩ đó. Tuy nhiên, thứ cô tìm thấy ở đó là một khuôn mặt đang mỉm cười dịu dàng.
“Có chuyện gì vậy, Himekawa?”
Bất chợt hoàn hồn, Himekawa đảo mắt đi chỗ khác. Đột nhiên sự xấu hổ tràn ngập trong tim cô.
“Kizuna-kun... chuyện đó, tớ đã nói hơi quá lời...”
“Hửm? Không, những gì Himekawa nói là đúng mà. Hơn nữa sự nghiêm khắc của Himekawa cũng chấn chỉnh lại bọn tớ, những người có xu hướng buông thả. Thật sự rất hữu ích khi có một người đáng tin cậy ở bên cạnh, đúng hơn là tớ còn cảm thấy có lỗi khi bắt cậu phải đóng vai ác.”
“Kizuna-kun...”
Đôi má Himekawa đỏ bừng lên như màu gấc. Cô cúi xuống để đôi má ửng hồng của mình không bị chú ý. Tuy nhiên, cô không thể ngăn đôi môi mình đang tự nhiên giãn ra. Để che giấu biểu cảm đó, cô càng cúi thấp hơn.
“Sao thế, Himekawa?”
“Không... không có gì cả-!”
Cô đưa tay chỉnh lại cổ áo của Kizuna khi ngẩng mặt lên. Trong khi cố gắng kìm nén nụ cười bằng cách huy động toàn bộ cơ mặt, cô chỉnh lại cà vạt cho cậu.
“Thật tình, cậu lúc nào cũng luộm thuộm ở chỗ này. Cậu là đội trưởng, nên hãy chú ý ngoại hình của mình cho đàng hoàng, tớ luôn nói với cậu điều đó mà phải không?”
“Không, lúc ra khỏi nhà sáng nay tớ đã làm đàng hoàng rồi nhưng mà... chắc là do chạy đấy.”
“A, này. Tóc cậu cũng đang dựng lên một chút kìa. Tóc ngủ dậy cần phải sửa lại đấy.”
Himekawa kiễng chân lên và vươn tay ra. Những ngón tay thon dài của cô kẹp lấy lọn tóc cậu và xoắn nó lại, sau đó cô vuốt phẳng mái tóc bằng lòng bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại của mình.
“Hú― hú―, mới sáng sớm mà hai người ở đằng kia đã tán tỉnh nhau rồi!”
Một tiếng la ó to và vui vẻ vang lên. Kizuna quay về hướng giọng nói và ở đó là một cô gái với mái tóc đỏ buộc đuôi ngựa đang cười toe toét.
“Scarlet?”
Sáu cô gái đang đi qua cổng trường để vào lớp. Họ là đội Heart Hybrid Gear của Mỹ [Masters].
“Cái, cậu đang nói gì thế-! Tớ chỉ đang nhắc nhở cậu ấy về ngoại hình thôi mà―”
Khi Himekawa nhìn quanh, cô nhận thấy tất cả học sinh đến trường đều đang nhìn hai người họ. Các học sinh vừa đi vào trường vừa dán mắt vào Kizuna và Himekawa.
Nhóm Masters cũng đang đi ngang qua hai người họ. Ngay khi họ lướt qua nhau, Gertrude ném cho họ một cái nhìn chế giễu.
“Thật là. Mới sáng ra đã nồng nhiệt thế này.”
Tiếp đó, Henrietta cũng đi qua trong khi cố nhịn cười.
“Con gái của hai người đang nhìn với vẻ mặt kinh ngạc ở kia kìa biết không?”
“Jii―” (Nhìn chằm chằm)
Sylvia đang ngước nhìn Kizuna và Himekawa, những người đang đứng sát vào nhau, với đôi mắt trong veo.
“Đừng-, đừng hiểu lầm, Sylvia! Chuyện này thực sự không có gì đâu!”
“Đú, đúng thế! Khoan đã, hơn nữa ý cậu là sao khi nói con gái chứ! Cả hai bọn tớ đều không có đứa con gái nào lớn thế này cả-!”
“Vậy, ý cậu là nếu là con nhỏ, thì các cậu có à?”
Clementine, người đang mặc quần áo một cách tùy tiện, cố tình thì thầm với âm lượng đủ nghe, và Sharon, người đang mặc bộ đồng phục đã được sửa lại theo phong cách goth-loli, trả lời.
“Tất nhiên là họ... có lẽ là có rồi. Sau khi thực hiện Heart Hybrid nhiều đến thế, mà không có... thì mới là lạ đấy.”
Himekawa đỏ bừng mặt đến tận mang tai. Ánh mắt cô đảo đi khắp nơi, trong khi đôi môi run rẩy liên hồi.
“Không có đâu! Ở tuổi này, làm sao tớ có thể có thứ gì đó như con cái được chứ!”
Leila nói với vẻ mặt cười cợt.
“Hay là để tớ giới thiệu cho cậu thứ gì đó như quỹ dự phòng giáo dục giá rẻ nhé? Từ giờ các cậu sẽ sinh con mà phải không?”
“Cái... cái, cái-cái”
Thậm chí không cho Himekawa đang bối rối có thời gian trả lời, giọng của Scarlet chen vào.
“Là thế sao? Các cậu dùng ngày cuối tuần cho việc đó à?”
Sự xấu hổ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của Himekawa và gây ra một vụ nổ.
“AAAAAAAA-TRỜI Ạ-! LÀM ƠN THÔI ĐÙA GIỠN ĐIIIIIIIIIIIIIIIIII!”
Phần 2
Chia tay Sylvia đi về phía khu nhà trung học cơ sở, Kizuna cùng Himekawa đi đến lớp học của năm hai nhóm một. Vai Himekawa chùng xuống cùng với tiếng thở dài thườn thượt bên cạnh cậu.
“Một nỗi ô nhục ngay từ sáng sớm...”
“Chà, chà, đừng ủ rũ thế chứ.”
Himekawa trừng mắt nhìn Kizuna.
“Cậu nghĩ ngay từ đầu chuyện này là lỗi của ai hả.”
“Không... ha, hahaha.”
Himekawa nhẹ nhàng day thái dương khi nhìn nụ cười gượng gạo của Kizuna.
“Haa... mặc dù ba người Amaterasu chúng ta phải làm gương cho học sinh toàn trường vậy mà...”
―Ba người chúng ta?
Kizuna nghiền ngẫm con số đó trong lòng. Và rồi cậu nói với Himekawa để xác nhận.
“Trong Amaterasu, có ba người... phải không nhỉ.”
Himekawa nhìn lại Kizuna với vẻ mặt ngờ vực.
“Đúng vậy. Tớ và Kizuna-kun, và cả Sylvia-chan nữa. Có chuyện gì sao?”
“... Không, không có gì.”
Cậu cảm thấy một sự bất an kỳ lạ, nhưng cậu tự thuyết phục mình rằng đó chỉ là cảm giác nhất thời.
Thường thì cậu coi đó là điều hiển nhiên, nhưng cậu cảm thấy kỳ lạ trong một vài khoảnh khắc. Ví dụ như hình dạng của chữ Hán. Chữ Hán này có hình dạng như thế này sao? Chữ Hán này có thực sự khớp với chữ này không? Sự nghi ngờ mà cậu cảm thấy giống như những điều bất chợt ghé thăm trái tim cậu vậy.
‘―Đây có phải là cái gọi là, Gestaltzerfall (Sự sụp đổ cấu trúc) hay gì đó không nhỉ?’
Dù sao đi nữa, nó chẳng qua chỉ là một ảo giác đơn thuần. Kizuna mở cửa lớp năm hai nhóm một và bước vào phòng học.
“Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng, Kizuna-kun.” “A, Hida-kun. Chào buổi sáng―” “Yosh Kizuna-kun!”
Các nữ sinh gần cửa gọi cậu và những lời chào hỏi phát ra từ miệng họ hướng về phía cậu. Nữ sinh, dù cậu nói vậy nhưng trong lớp này chỉ toàn con gái. Chỉ có Kizuna là ngoại lệ, năm hai nhóm một là lớp nữ sinh của khoa chiến đấu. Mặc dù ban đầu có sự phản đối, nhưng hiện tại ngay cả Kizuna cũng đã hòa nhập hoàn toàn. Kizuna đi đến chỗ ngồi gần cửa sổ, đặt cặp sang một bên và ngồi xuống ghế.
Khi cậu chạm vào chiếc bàn mà toàn bộ bề mặt là màn hình cảm ứng, điện chuyển sang trạng thái bật và tiến vào chế độ chờ. Trong khi đợi bàn khởi động, Kizuna nhìn quanh. Các bạn cùng lớp chia thành nhiều nhóm và đang trò chuyện vui vẻ. Giữa họ, giống như có những lỗ hổng trống rỗng mở ra xung quanh Kizuna, tạo ra một không gian không có ai.
‘―Mọi người, họ vẫn chưa đến.’
Himekawa có chỗ ngồi phía trước cậu đang nói chuyện với một người bạn gần lối ra vào. Có vẻ như Chidorigafuchi, người ngồi bên cạnh cậu, vẫn chưa đến. Cô ấy có tính cách tự do, nên cậu đoán cô ấy sẽ không đến cho đến khi sát giờ học. Khi cậu quay lại phía sau, cậu vẫn chưa thấy mái tóc vàng luôn tỏa sáng rực rỡ ở đó ngày hôm nay. Chắc chắn cô ấy vẫn đang nói chuyện với bạn bè ở lớp khác. Có thể cô ấy thậm chí đang tập luyện buổi sáng. Cô ấy bất ngờ là một người chăm chỉ trong việc đó.
Trong khi cậu đang làm vậy, cạch tiếng cửa mở vang lên. Và rồi như thể một làn gió sảng khoái thổi vào, chủ nhân của chiếc ghế bên cạnh cậu, Chidorigafuchi bước vào lớp. Khuôn mặt xinh đẹp đến mức có thể khiến người ta nghĩ rằng đó là nhân tạo. Khuôn mặt đối xứng hoàn hảo có từng bộ phận, mắt, mũi, miệng, giữ được sự cân đối hoàn hảo. Đôi mắt đỏ rực trên làn da trắng tạo nên sự hiện diện và thần thánh tách biệt khỏi con người. Vẻ đẹp có xu hướng tạo ấn tượng lạnh lùng được tô điểm rực rỡ với mái tóc màu hồng.
Với mái tóc hồng bóng mượt tung bay, cuối cùng cô ấy cũng đến chỗ ngồi bên cạnh Kizuna.
“Một ngày tuyệt vời, Nii-sama! Sáng nay thời tiết cũng đẹp nữa!”
“Hả?”
Grace Synclavia Chidorigafuchi hôm nay cũng chào cậu đầy năng lượng.
“Hửm? Có chuyện gì vậy Nii-sama. Làm vẻ mặt ngạc nhiên như thế.”
“A... không.”
‘―Phải rồi. Mình đang ngạc nhiên về cái gì chứ?’
“Không có gì đâu. Chào buổi sáng Chidorigafuchi.”
Khi Kizuna chào lại như vậy, Chidorigafuchi phồng má bất mãn.
“Em đã bảo anh gọi em là Grace rồi mà.”
Cô gái này, Grace Synclavia Chidorigafuchi có trí tuệ sắc bén và toàn năng trong thể thao. Nhìn chung cô ấy là một học sinh hoàn hảo. Nhờ đó, cô ấy đã nhảy cóc một năm và được nhận vào lớp năm hai nhóm một. Tuy nhiên, tuổi tinh thần của cô ấy thay vì phù hợp với lứa tuổi thì đúng hơn, có thể nói là chưa trưởng thành. Tuy nhiên, điều đó lại khiến cô ấy dễ thương và cô ấy trở thành người nổi tiếng ngay cả trong lớp năm hai nhóm một này.
Kizuna cười gượng và xin lỗi nhẹ.
“Lỗi của anh, hình như em có nói thế thật. Chào buổi sáng, Grace.”
“Vâng. Thế là được rồi. Từ giờ hãy chú ý nhé, Nii-sama.”
Grace nở nụ cười vui vẻ và ngồi xuống ghế. Nhân tiện thì cô ấy gọi Kizuna là Nii-sama, nhưng cậu không có quan hệ huyết thống với cô ấy. Cô ấy chỉ đơn thuần ngưỡng mộ cậu như anh trai, thế thôi.
“Sao thế? Cãi nhau ngay buổi sáng à?”
Một cô gái với phần trước đồng phục mở ra đến tận ngực và khăn thể thao quàng trên cổ đi tới. Trong khi lau những giọt mồ hôi dính trên mái tóc vàng bằng khăn, cô ngồi xuống ghế phía sau Kizuna. Chắc chắn cô ấy vừa tắm xong sau buổi tập sáng. Ngay cả bộ ngực màu nâu nhạt mà cô ấy hào phóng để lộ ra cũng đang lấp lánh những giọt nước.
Gravel quay mặt về phía Kizuna và mỉm cười sảng khoái.
“Có lẽ, Kizuna lại bị sự ích kỷ của Grace xoay như chong chóng chứ gì.”
Kizuna phản xạ bật cười khúc khích.
“Chính xác.”
“Đợi một chút! Cách nói chuyện đó là sao chứ. Nii-sama đã thất hứa, nên em chỉ sửa lại điều đó thôi. Em vô tội!”
“Hừm, làm [Nii-sama] vất vả thật nhỉ, Kizuna?”
Gravel là siêu sao của khối cao trung Ataraxia. Với phản xạ và khả năng vận động đáng kinh ngạc mà cô sở hữu, không ai có thể thắng cô trong bất kỳ môn thể thao nào. Cô chính thức trực thuộc câu lạc bộ điền kinh, nhưng Gravel được đối xử như con át chủ bài trong tất cả các câu lạc bộ thể thao. Cô thậm chí còn giành được vị trí vua phá lưới tại giải bóng rổ hôm nọ.
Mái tóc cô đung đưa mượt mà sau khi lau xong. Nó phản chiếu ánh sáng chiếu vào từ cửa sổ và mái tóc vàng của cô tỏa sáng lấp lánh. Cậu đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng khi phản xạ bị mê hoặc bởi mái tóc đó.
“Gravel này, nói xem... tóc cậu, chẳng phải nên dài sao...”
Ngực cô ấy nữa... nó đủ lớn, nhưng, cảm giác như trước đây nó to hơn―đó là những gì cậu nghĩ nhưng, quả nhiên cậu không thể nói ra điều đó.
Gravel làm vẻ mặt khó hiểu và hỏi lại.
“Kiểu tóc của tớ vẫn thế này từ trước đến giờ mà... Kizuna, cậu thích tóc dài à?”
“K, không! Không có gì đâu. Đừng bận tâm.”
Đúng lúc đó chuông báo tin nhắn của cậu vang lên, Kizuna quay mặt về phía trước. Âm thanh này là âm thanh của thư thông báo gửi đến tất cả học sinh qua mạng nội bộ của trường. Trên chiếc bàn đã khởi động xong, biểu tượng thư đến đang nổi lên. Khi cậu chạm vào biểu tượng đó, một cửa sổ nổi hiện lên phía trên bàn. Người được chiếu ở đó là một học sinh toát ra khí chất quý phái với mái tóc tím.
{Đây là hội trưởng hội học sinh Zelsione.}
Người đứng đầu tất cả học sinh của Ataraxia là học sinh năm ba Zelsione. Không cần phải nói cô ấy xuất sắc thế nào, nhưng đặc điểm của cô ấy là cực kỳ thành thạo trong việc nắm bắt trái tim con người, có thể nói cô ấy là một kẻ lừa đảo.
Số người tuân theo cô ấy cực kỳ nhiều, cô ấy tự hào với tỷ lệ ủng hộ áp đảo với tư cách là hội trưởng hội học sinh. Là một người nổi tiếng, thường thì sẽ có những người phản đối cô ấy chỉ vì sự nổi tiếng đó, nhưng thực tế gần như không có thế lực nào đối lập với cô ấy. Sự cai trị độc đảng toàn diện đó thậm chí còn khiến báo trường đăng một bài viết liệu cô ấy có thực sự đang thực hiện tẩy não bằng thôi miên lên học sinh hay không. Tuy nhiên, có lẽ sự hiểu lầm đã được giải quyết, bởi vì bây giờ câu lạc bộ báo chí viết bài báo đó đã trở thành người ủng hộ Zelsione và tờ báo được xuất bản trở nên gần giống như bản tin của hội học sinh.
Sức mạnh chính trị đó và vẻ ngoài trưởng thành dường như đã hơn hai mươi tuổi dù nhìn thế nào đi nữa khiến ngay cả những giọng nói nghi ngờ liệu Zelsione có thực sự là học sinh cao trung hay không cũng xuất hiện. Tuy nhiên, những người cố gắng chạm vào sự thật đó đã bị chôn vùi từ bóng tối vào bóng tối, tin đồn như vậy được thì thầm như thể đó là sự thật.
{Thông báo cho tất cả học sinh. Buổi diễn tập chung với giả định rằng một vụ va chạm Vũ trụ quy mô lớn sẽ xảy ra vào chiều nay sẽ được tiến hành. Amaterasu, Masters, Vatlantis, Izgard, mỗi đội hãy tập hợp tại sân trường sau giờ học.}
“Oo! Buổi huấn luyện chung này khiến kỹ năng của em ngứa ngáy muốn được sử dụng quá!”
Đôi mắt của Grace nhanh chóng trở nên sáng rực đầy tự tin. Grace là át chủ bài của đội Vatlantis. Trước đây Zelsione là át chủ bài của đội đó, nhưng cô ấy đã nghỉ hưu sau khi để Grace nhảy cóc một lớp làm át chủ bài thay thế. Zelsione đánh giá Grace cực kỳ cao, cô ấy thực hiện chính sách để nâng tầm Grace bằng mọi cách. Quan điểm chính của học sinh là rất có thể Zelsione định đưa Grace làm người kế nhiệm cho vị trí hội trưởng hội học sinh tiếp theo.
Ngay cả Gravel, đội trưởng của Izgard, cũng khoanh tay và gật đầu.
“Ra vậy. Ngay cả khi khả năng cá nhân cao, nhưng nếu không thể làm việc nhóm, họ sẽ không thể đối phó vào thời điểm quan trọng. Về bản chất, nên tạo ra nhiều cơ hội hơn cho việc này.”
Gravel liếc trộm Kizuna.
“... Tớ nghĩ sẽ rất tuyệt nếu buổi huấn luyện chung của Izgard chúng tớ với Amaterasu được tăng lên, dù chỉ một chút, nhưng... cậu nghĩ sao Kizuna?”
“Chuyện đó, tớ nghĩ làm vậy sẽ rất tuyệt.”
Biểu cảm của Gravel bừng sáng hẳn lên.
“Vậ, vậy thì, trước tiên hãy họp với tớ và Kizuna về chuyện sau đó―”
Cạch Một âm thanh lớn vang lên từ việc Himekawa kéo ghế ra. Cô ngồi xuống thô bạo và trừng mắt nhìn Kizuna như dao găm.
“Thay vì tập luyện chung, cậu nên ưu tiên việc thành thạo sự phối hợp của Amaterasu đi. Ngoài ra, làm ơn đừng tán tỉnh thành viên của đội khác! Thật khó coi.”
“Tớ, tớ không có tán tỉnh hay gì ở đây cả...”
Phớt lờ sự phản đối của Kizuna, Himekawa quay lên phía trước với vẻ hờn dỗi. Ngay lúc đó, Sakisaka-sensei, người đã bước vào mà cậu không nhận ra, đang lết lên bục giáo viên.
“Ua... phù, cơn say của tôi... mọi người, tôi xin đấy, điểm danh trật tự nhé... được không.”
Tiếng thở dài thườn thượt có thể nghe thấy khắp cả lớp.
Sakisaka-sensei hôm nay vẫn cứ như mọi khi.
Phần 3
Giờ học buổi chiều sắp kết thúc.
Shikina Kei đứng trên bục giảng hôm nay cũng không nói một lời nào trong khi dạy học. Kei là trưởng phòng nghiên cứu, nên cơ hội dạy lớp ở nhóm một khoa chiến đấu của cô rất ít. Tuy nhiên, mặc dù là khoa chiến đấu, họ cũng bắt buộc phải học các môn kỹ thuật như giáo dục phổ thông.
Ngay lúc này nội dung bài học là về khái niệm cơ bản của Core trong Heart Hybrid Gear.
Trong hầu hết các trường hợp, lớp học buổi chiều chủ yếu là cuộc chiến chống lại cơn buồn ngủ, nhưng hôm nay tất cả học sinh đều nghiêm túc lắng nghe. Đó là vì họ hiểu rằng môn học này rất quan trọng. Những dòng chữ mà Kei gõ được khắc lên màn hình.
{Heart Hybrid Gear di chuyển bằng cách sử dụng sinh mệnh làm năng lượng. Nghĩa là phi công sẽ chết nếu họ dùng hết năng lượng.}
Đây là điều họ đã hiểu từ nhiều lần được giải thích, nhưng họ lại nhận thức được sức nặng của những từ đó một lần nữa. Himekawa, Grace, Gravel và những người khác, có những học sinh thực sự được cài đặt Core trong lớp này. Không chỉ những người đó, các học sinh khác cũng nghiêm túc tiếp nhận bài học như thể nó liên quan đến chính họ.
Tuy nhiên, thực tế đó không hề là một cách nhìn nhận bi quan.
Mọi người đều nhận thức được thực tế rằng Heart Hybrid Gear tiêu thụ năng lượng sinh mệnh. Không ai sợ hãi sự thật đó sau ngần ấy thời gian. Thay vào đó, những người sở hữu Core nghĩ với niềm tự hào về việc họ đang sở hữu sức mạnh để bảo vệ mọi người, các học sinh xung quanh ca ngợi những hành động anh hùng của những người sở hữu Core. Và rồi, để họ không bị mất mạng, tất cả đều hỗ trợ bằng toàn bộ sức lực. Tất cả họ trở thành một với cảm giác chia sẻ để vượt qua tình huống khó khăn.
Do đó, họ có thể hiểu rằng Heart Hybrid với Kizuna là điều cần thiết. Mặc dù vậy, điều đó không có nghĩa là không ai quan tâm đến hành động đó khi nghĩ rằng nó chỉ là chi tiết nhỏ.
{Tiếp theo là về phương pháp cụ thể của Heart Hybrid.}
Các học sinh trong lớp phản ứng giật mình trước dòng chữ của Kei. Những học sinh có Core như Himekawa và Gravel đỏ mặt vì xấu hổ. Không chỉ những người thực sự thực hiện hành động đó, các học sinh khác cũng đỏ mặt như dự đoán. Và rồi họ liếc nhìn Kizuna, Himekawa và những người khác với đôi mắt sáng rực vì mong đợi và tò mò.
Tất nhiên, Kizuna cảm thấy xấu hổ, nhưng đối với Grace, một người hay xấu hổ, chắc chắn đây là điều gì đó gần như tra tấn. Kizuna lo lắng nhìn tình trạng của cô bé.
‘―Hả?’
Mặc dù má Grace đỏ lên, nhưng cô bé đang thể hiện vẻ mặt tự hào với hơi thở gấp gáp. Đến mức cảm giác như người ta có thể nghe thấy hiệu ứng âm thanh doyaa (đắc ý).
Giờ nghĩ lại thì Grace đâu phải là người hay xấu hổ hay gì đâu.
‘―Rốt cuộc mình đang nghĩ cái gì vậy...?’
Cậu lấy lại bình tĩnh và cố gắng tập trung vào lớp học. Văn bản Kei đang gõ trên bàn phím giải thích ngày càng nhiều về mấu chốt của hành động đó―ngay khi văn bản đến phần đó, tiếng chuông kết thúc giờ học vang lên.
{Vậy thì, bài học hôm nay đến đây là hết. Ai có câu hỏi thì gửi mail cho tôi.}
Bầu không khí thất vọng mờ nhạt lan tỏa trong lớp học đối với dòng chữ Kei nhập trên màn hình lớn lơ lửng trước lớp. Nhưng vai Himekawa chùng xuống nhẹ nhõm.
Nó giống như nói chuyện thẳng thắn về hành động mà họ thường làm. Không nghi ngờ gì nữa, thật đáng xấu hổ. Kizuna cũng hiểu rõ cảm giác của cô.
“Này Himekawa. Hay là chúng ta yêu cầu Shikina-san, để cô ấy không nói về chuyện này quá sâu nhé?”
Himekawa nhìn Kizuna qua vai.
“Đâu phải chúng ta đang làm chuyện gì đáng xấu hổ, nên đâu cần phải làm thế đâu nhỉ?”
Cô một lần nữa quay mặt về phía trước, đóng sách giáo khoa và các cửa sổ ghi chú, rồi tắt bàn cảm ứng.
“Nhưng Himekawa thấy phiền mà phải không?”
“... Tớ chỉ đang làm hành động cần thiết cho nhiệm vụ của chúng ta. Tuyệt đối không phải tớ đang làm chuyện gì trơ trẽn bị thúc đẩy bởi dục vọng đâu.”
Himekawa nói vậy trước khi đứng dậy và cầm lấy cặp.
“Himekawa-san. Chúng ta sẽ tập luyện cùng nhau hôm nay sau giờ học phải không?”
Một học sinh thực sự siêng năng mặc đồng phục hoàn hảo gọi Himekawa. Mái tóc vàng gợn sóng của cô được buộc đuôi ngựa, cách nói chuyện và cử chỉ của cô tràn đầy vẻ duyên dáng. Cô ấy là lớp trưởng Hyakurath.
“Vâng. Nhưng sẽ là sau khi tớ đi điểm mặt để giám sát cho ủy ban kỷ luật đã.”
Hyakurath nhìn Himekawa với đôi mắt thông cảm.
“Tớ đánh giá cao sự vất vả của Himekawa-san. Tớ tự hỏi tại sao lại có nhiều người thiếu ý thức và đạo đức như thế này chứ.”
Himekawa cảm thấy như mình được cứu rỗi bởi những lời đó.
“Đúng vậy. Dù chúng tớ có giám sát thế nào, vẫn có nhiều học sinh gây rắc rối hết lần này đến lần khác, tớ thực sự bị đánh gục bởi sự bất lực của mình khi nghĩ cách giải quyết tất cả những chuyện này.”
“Tớ cũng hiểu cảm giác đó. Hành vi của bạn thân tớ cũng tệ lắm... cô ấy luôn làm tớ lo lắng.”
Hyakurath nhìn xuống với vẻ mặt chán nản.
Himekawa thích cô lớp trưởng này. Cô ấy xinh đẹp như búp bê, thông minh, cá nhân cô nghĩ rằng Hyakurath phù hợp làm hội trưởng hội học sinh hơn là Grace.
So với Grace, Hyakurath yếu đuối về mặt tinh thần và cũng có những khía cạnh cô ấy nhút nhát, nhưng cô ấy luôn tự động viên bản thân và không ngừng nỗ lực để vượt qua nó trong tuyệt vọng. Himekawa thích bản chất con người đó của Hyakurath. Có lẽ vì cô cảm thấy Hyakurath là người giống mình ở một khía cạnh nào đó.
“Tớ cũng giống như Hyakurath-san vậy. Thực ra, đồng đội của tớ thường gây ra những rắc rối trơ trẽn. Cậu ấy chẳng hề suy nghĩ một chút nào cho vị trí thành viên ủy ban kỷ luật của tớ cả.”
Những lời gai góc của Himekawa đang đâm chọc vào tim Kizuna.
“Ơ, ờm... ý cậu không phải là, tớ đâu nhỉ?”
Tuy nhiên, ngay cả Hyakurath cũng đang nhìn chằm chằm vào Kizuna với ánh mắt trách móc.
“... Chắc chắn, người đó thật khó bảo nhỉ.”
Kizuna cảm thấy như mình bị chém bởi thanh kiếm yêu quý [Gloria] của Hyakurath.
“Nhưng, tớ muốn cống hiến hết mình, để mọi người trong học viện này có thể tận hưởng tuổi trẻ một cách lành mạnh và an toàn. Có lẽ mọi người coi tớ là kẻ hay cằn nhằn, nhưng dù vậy tớ―”
Đột nhiên Hyakurath nắm lấy tay Himekawa.
“Người duy nhất tớ có thể dựa vào chỉ có cậu thôi, Himekawa-san!”
Himekawa cũng nắm lại tay Hyakurath và nhìn lại với đôi mắt xanh ngấn nước.
“Hyakurath-san... vâng, hãy biến học viện này thành một nơi học tập lành mạnh và tốt đẹp!”
Như để kìm nén nước mắt trào ra, Hyakurath cắn chặt môi. Và rồi họ gật đầu với nhau.
“A, ờm... tớ phải nhanh chóng đến ủy ban điều hành đây, ừ.”
Kizuna lẩm bẩm một mình như để bào chữa và lặng lẽ rời khỏi lớp học trước khi mũi dùi của những lời phàn nàn có thể chĩa vào cậu.
Phần 4
Kizuna đi ra sân trong và tìm kiếm các thành viên khác trong đội. Cậu có thể thấy các thành viên của Masters và Vatlantis rải rác ở băng ghế bên cạnh sân trong hoặc dưới gốc cây. Cậu đoán là vì vẫn còn thời gian cho đến giờ tập trung. Vẫn chưa có nhiều thành viên tập hợp ở đây.
“Sao thế Kizuna? Nhìn quanh quất thế.”
Giọng của Gravel vang lên từ phía sau Kizuna.
“Không có gì đâu. Tớ chỉ đang nghĩ xem nên làm gì để giết thời gian cho đến khi buổi tập bắt đầu thôi.”
“Quả thật... có vẻ còn khoảng ba mươi phút nữa mới bắt đầu.”
“Hả!? Thật á?”
“Gì cơ, cậu không xem mail à?”
Cậu lấy chiếc điện thoại di động kiêm sổ tay học sinh ra khỏi túi và kiểm tra mail. Ở đó, chắc chắn thông báo về việc thay đổi giờ bắt đầu đã được gửi đến.
“Vẫn còn khá nhiều thời gian nhỉ. Ngay cả việc chỉ đứng ngẩn ngơ ở đây cũng...”
Gravel nhìn sang bên cạnh với đôi má hơi ửng hồng.
“Vậ, vậy thì, thế nào? Mu, muốn đi uống trà không? Aaa, đừng hiểu lầm dù tớ nói thế nhé! Chỉ là ở quán cà phê trong trường thôi! Chỉ là, để giết thời gian thôi. Ý tớ chỉ có thế!”
Cậu cảm thấy không thoải mái khi Gravel hành động thực sự bối rối, nhưng cũng thực sự không có lý do gì để từ chối. Kizuna gật đầu đồng ý nhanh chóng.
“Vậy thì, đi thôi.”
Gravel gật đầu vui vẻ. Tuy nhiên khuôn mặt tươi cười như hoa nở của cô bỗng trở nên nghiêm trọng.
“Có chuyện gì vậy?”
Khi Kizuna đuổi theo tầm mắt của Gravel, có một nhà kho ở đó liền kề với tòa nhà trường học. Bóng dáng một cô gái tóc xanh biến mất về phía con đường hẹp giữa các tòa nhà. Và rồi họ cũng nhận thấy cô gái đó bị bao vây bởi một vài nam sinh ở trước và sau.
Gravel lẩm bẩm như nhổ toẹt ra.
“Aldea... cô gái đó, lại nữa rồi!”
Gravel bắt đầu chạy sau khi tặc lưỡi. Kizuna cũng lập tức đuổi theo cô.
“Đó là bạn cậu phải không? Không hiểu sao bầu không khí có vẻ nguy hiểm!”
“Ừ! Cô ấy gây rắc rối nửa đùa nửa thật. Sẽ nguy hiểm nếu tớ không nhanh lên! Kizuna cứ đợi tớ ở đây. Tớ không muốn lôi―”
“Aah, nhanh lên nào. Sẽ quá muộn nếu có chuyện gì xảy ra với bạn cậu đấy!”
Trong một khoảnh khắc Gravel ngạc nhiên, nhưng cô sớm mỉm cười.
“... Hiểu rồi. Tuy nhiên, Kizuna. Người gặp nguy hiểm ở đây là các nam sinh đấy.”
“Cái gì?”
Phần 5
Một không gian chết được bao quanh bởi các tòa nhà trường học và phòng kho. Bình thường sẽ không có ai đến gần không gian này, nó cũng là điểm mù từ cửa sổ của tòa nhà trường học. Trong khoảng đất trống rộng bằng một lớp học đó, một nữ sinh và năm nam sinh vây quanh cô đang đứng. Cơ thể của những nam sinh đều được rèn luyện kỹ lưỡng, chỉ cần nhìn qua là biết họ là học sinh của khoa chiến đấu. Những nam sinh đó hét lên giận dữ phù hợp với cơ thể to lớn của họ.
“Này! Bọn tao đã trả tiền vì tưởng đây là ảnh chụp trộm! Cái quái gì thế này!”
Các nam sinh ném bức ảnh đã in xuống đất. Có vẻ như đó là ảnh của phòng thay đồ.
“Gì chứ, đúng như tôi nói mà? Đó là ảnh của phòng thay đồ nữ.”
“Chẳng có cô gái nào trong bức ảnh này cả!”
Chắc chắn những bức ảnh rải rác trên mặt đất không chụp hình dáng của bất kỳ ai. Nó giống như ảnh giới thiệu cơ sở vật chất vậy. Aldea vuốt nhẹ mái tóc xanh dài và nở một nụ cười quyến rũ.
“Ô kìa? Tôi nói đó là ảnh phòng thay đồ nữ, nhưng tôi đâu có nói gì về việc có con gái trong ảnh đâu. Tự tiện suy nghĩ dâm dục, chẳng phải các người mới là kẻ xấu sao?”
“Phiền phức!”
“Dám đùa giỡn với trái tim thuần khiết của đàn ông!”
Những cơ thể vạm vỡ của các nam sinh tiến lại gần Aldea. Thường thì họ bị che khuất dưới cái bóng của lực lượng Heart Hybrid Gear, nhưng không thay đổi được sự thật rằng họ là những người lính đáng gờm. Cơ thể mảnh mai và mỏng manh của Aldea trông như sẽ gãy vụn trước áp lực tỏa ra từ cơ thể to lớn của các chàng trai.
Tuy nhiên, Aldea mỉm cười thích thú từ tận đáy lòng.
“Nếu không hài lòng, thì giết nhau chút nhé.”
“Cô... bọn, bọn tao sẽ không làm gì nguy hiểm thế đâu!”
“Bọn tao chỉ bảo, trả lại tiề―”
Ánh sáng lạnh lẽo tràn ngập đôi mắt Aldea đột ngột. Cô nắm lấy cánh tay của một nam sinh với chuyển động nhanh nhẹn và nhấc bổng cơ thể to lớn đó lên không trung thật dễ dàng. Cơ thể lơ lửng nhẹ nhàng như thể thoát khỏi trọng lực vẽ nên một quỹ đạo parabol trước khi đập xuống đất.
“GYAAAA!”
Nam sinh bị ném đi ngã mạnh và hét lên đau đớn. Bốn người còn lại toát mồ hôi lạnh.
“Mày, mày. Đừng nói là, thủ phạm của những vụ việc gần đây gây ra thương tích là...”
“Fufufu, có năm người các cậu, nên tôi đang mong chờ một chút đấy.”
Các nam sinh co rúm lại. Aldea nở một nụ cười khiến họ cảm nhận được sự điên rồ của cô trước khi cô thong thả tiến lại gần.
“Đợi đã, Aldea!”
Gravel và Kizuna chạy qua con đường hẹp kẹp giữa các tòa nhà trường học. Nhìn thấy sự xuất hiện của họ, các nam sinh cất giọng hoảng hốt.
“Geh! Chẳng phải đó là Gravel sao!”
“Cả ma vương Eros nữa, làm sao đây?”
“Chết tiệt-, đối thủ khó xơi đấy. Không còn cách nào khác ngoài chạy trốn!”
Đỡ học sinh bị ngã dậy, họ chạy trốn về hướng ngược lại với nơi Kizuna và Gravel đến.
“Chậc! Đừng nghĩ chuyện này xong rồi nhé!”
“Kệ đi cứ chạy thôi!”
Bỏ lại những lời đó, họ trèo lên đống hành lý chất đống trước khi bóng dáng biến mất dọc theo mái nhà kho.
“Đợi một chút đã! Chúng ta vừa mới vào phần hay nhất mà!?”
Gravel nắm lấy vai Aldea đang định đuổi theo.
“Aldea! Thôi đùa giỡn đi!”
“... Gravel.”
Gravel cảm thấy từ lòng bàn tay mình rằng sức lực đã rời khỏi vai Aldea.
“Rốt cuộc cậu đang làm cái quái gì vậy. Tại sao cậu cứ gây ra loại rắc rối này thế?”
“Đó là―”
Aldea mở miệng định trả lời. Tuy nhiên không có từ nào thốt ra như thể cô mất phương hướng về những gì mình nên nói. Ánh mắt cô thậm chí trông như đang tìm kiếm sự cứu rỗi ở đâu đó. Chẳng bao lâu sau cô cúi mặt xuống và chỉ cố gắng thốt ra giọng nói của mình.
“Bởi vì... nó quá nhàm chán. Mỗi ngày đều yên bình, quá hạnh phúc... cảm giác như trái tim tớ đang mục nát vậy.”
Gravel thở dài kinh ngạc.
“Cậu đang nói điều xa xỉ gì vậy. Những ngày yên bình này quý giá biết bao. Để có được cuộc sống này, chúng ta đã phải vượt qua bao nhiêu thử thách...”
Sau khi nói đến đó, miệng Gravel ngậm lại.
“Thử thách gì... chúng ta đã vượt qua... vì điều này?”
Lần này đến lượt Gravel ném ánh nhìn về phía Kizuna như thể tự hỏi.
‘―Gravel?’
Kizuna cảm thấy có gì đó không đúng khi nhìn biểu cảm bối rối mà Gravel thể hiện với cậu.
“Có chuyện gì vậy Gravel? Đó là, là do chúng ta, tất cả các đội Heart Hybrid Gear chiến đấu với những vũ khí ma thần đến từ Entrance của vụ va chạm Vũ trụ phải không?”
“Là... là vậy sao. Đúng thế... ừ. Là như vậy.”
Trái ngược với câu trả lời của mình, Gravel ôm lấy cơ thể để phản ứng lại sự lo lắng ngày càng tăng. Trạng thái của cô rõ ràng là kỳ lạ. Kizuna nhẹ nhàng nắm lấy bắp tay Gravel để trấn an cô.
“Cậu ổn không? Cậu mệt vì tập luyện quá sức à?”
“Ừ... có lẽ vậy.”
Dù vậy có vẻ như sự lo lắng của cô không biến mất. Gravel tựa đầu vào vai Kizuna và cơ thể cô cọ vào cậu nũng nịu. Aldea ngước mắt lên nhìn cảnh Kizuna và Gravel nép sát vào nhau. Bên trong Aldea, một cảm xúc mới đang bùng lên đẩy lùi sự lo lắng của cô.
“... Tớ ghét sự nhàm chán nhưng, điều làm tớ khó chịu nhất là,”
Aldea nắm lấy cổ áo của Kizuna.
“Hả, đợ... i”
“Hai người phớt lờ tớ và tán tỉnh nhau một mình!”
Cứ như thể không gian bị bẻ cong, cơ thể Kizuna bay vút lên cao.
Phần 6
“Xin phép ạ―”
Kizuna mở cửa phòng y tế trong khi ấn vào cái hông bị đau.
“Vâng vâng. Ô kìa, có chuyện gì thế?”
Mở tấm rèm bao quanh giường, y tá trường Landred để lộ dáng người. Cô mặc áo choàng trắng bên ngoài áo sơ mi và váy bó sát.
Kizuna phản xạ nuốt nước bọt ừng ực. Cậu đã chuẩn bị tinh thần, nhưng dù vậy cậu vẫn bị choáng ngợp. Rốt cuộc thì ngực cô ấy quá lớn, cúc áo sơ mi không thể chứa nổi. Từ chiếc cúc bị bung ra, khe ngực và chiếc áo lót ren đang lấp ló. Nó khiến cậu muốn vặn lại rằng kích cỡ áo của cô ấy lạ thật đấy, nhưng lạ thay phần eo lại vừa vặn. Và rồi chiếc váy bó sát chật ních bao lấy cặp mông vĩ đại của cô. Chiếc váy đó cũng quá ngắn. Khi khám bệnh, chắc chắn người bị bắt ngồi trước mặt cô sẽ có thể nhìn thấy quần lót của cô rõ ràng. Đôi chân bọc trong tất đen thật gợi cảm, toát lên vẻ khiêu gợi tinh tế.
Cô ấy cực kỳ dữ dội dù cậu có nhìn bao nhiêu lần đi nữa. Cũng hiếm khi từ phồn thực lại phù hợp với một người đến mức này. Đường cong cơ thể gợi cảm có lẽ tự hào là bộ ngực lớn số một ở Ataraxia. Sự quyến rũ đó đã có thể gọi là bạo lực rồi.
“Hưm, ra là vậy. Nhưng, cú ngã của em có vẻ điệu nghệ thật đấy.”
Cách nói chuyện đó giống như đang chế giễu cậu và cũng bằng cách nào đó đổ lỗi cho cậu. Trong lòng Kizuna đang toát mồ hôi lạnh như thể tâm trí cậu đang bị nhìn thấu.
“Haha, em chỉ nghĩ rằng nếu đã ngã thì tốt hơn là làm cho hoành tráng.”
“Ufufufu, vậy sao? Thế thì mời em lại đây.”
Landred mở rèm và mời Kizuna đến giường. Từng cử chỉ của cô đều trông thật gợi cảm, cậu cảm thấy như mình đang bị cám dỗ.
‘──Tuy nhiên tại sao cô ấy lại dẫn mình đến giường?’
Ở đó là một chiếc giường lộng lẫy quá mức đối với một phòng y tế.
“Sensei. Đây không phải là chấn thương đến mức em cần phải nằm xuống đâu ạ?”
“Để khám thì cách này dễ hơn em không nghĩ sao. Ngoài ra cô sẽ bảo em cởi đồng phục ra để cô có thể xem chỗ bị thương, sẽ tốt hơn theo cách này để em có thể yên tâm ngay cả khi các học sinh khác đột ngột bước vào.”
Nói rồi cô kéo rèm lại.
“Nào, hãy cởi đồng phục ra đi.”
Cậu thấy phiền khi Landred ở cùng mình sau tấm rèm như thể đó là điều tự nhiên, nhưng Kizuna cởi áo khoác và áo sơ mi đúng như lời cô bảo, khiến nửa thân trên của cậu trần trụi. Landred không hề rời mắt từ đầu đến cuối, cô tiếp tục quan sát cậu chằm chằm.
“Ờm... Sensei, em thấy xấu hổ nếu cô nhìn em như thế.”
“Ô kìa, em là con trai mà, nên không được xấu hổ chỉ vì chừng này đâu. Nào, nào, cởi nhanh phần dưới nữa đi.”
‘──Hả?’
“Nhưng, phần dưới của em ổn mà. Nó thực sự chưa va vào đâu cả.”
“Không, có rất nhiều trường hợp người liên quan không nhận ra mặc dù họ bị thương đấy em biết không. Nào, nào, nhanh lên.”
Bị nói đến mức đó, cậu không thể từ chối. Kizuna kéo quần xuống dù cảm thấy xấu hổ.
Màu mắt của Landred cảm giác như đã thay đổi. Quanh mắt cô dường như cũng nhuốm đỏ, biểu cảm của cô đang chuyển sang sự mê đắm.
“Ufu... vậy thì Hida-kun... cô sẽ chữa trị cho em ngay đây.”
Cậu muốn hỏi tại sao cô ấy lại nói chuyện theo kiểu gợi cảm như thế, nhưng không đời nào cậu có thể hỏi được. Landred bôi thuốc từ một tuýp lên tay và rồi tay cô chạm vào lưng Kizuna. Cảm giác lạnh lẽo thật dễ chịu. Nhưng với bàn tay cô chạm vào, nó lại trở nên ấm áp dễ chịu.
Đúng lúc đó, một lời thì thầm gợi cảm cùng với tiếng thở dài nóng hổi chạm vào tai Kizuna.
“Này... thế nào, có thấy thích không em?”
Ngay lập tức sống lưng cậu run lên.
“Vâ, vâng. Như thế, rất dễ chịu ạ.”
“Ufufu. Ra vậy... thế thì, cả phía trước nữa...”
Với tư thế ôm từ phía sau, tay Landred trườn quanh ngực Kizuna.
“Khoan, sensei. Chuyện đó”
“Ufu♥ Thế... nào?”
Lưng cậu bị ép bởi một khối lượng khổng lồ. Sự to lớn và kết cấu là thứ mà cậu chưa từng tưởng tượng ra. Với hình dạng bị ép phẳng lên người cậu, sự mềm mại đang lan tỏa trên lưng Kizuna.
‘──Tuyệt, tuyệt vời. Nhưng không chỉ có ngực. Lòng bàn tay đang vuốt ve ở đây, cả cánh tay đang ôm nữa, mọi thứ đều mềm mại. Giống như được bao bọc bởi vải lanh mịn với kết cấu ấm áp, cứ đà này mình sẽ tan chảy mất. Đặc biệt là, bề mặt lưng mình, thứ gì đó mềm mại đang bao bọc nó, thậm chí còn có thứ gì đó nhọn nhọn ở giữa, cái này là──,’
“La-, Landred-sensei-!?”
Kizuna hoảng hốt chạy trốn khỏi tay Landred và quay lại.
“Em không được làm thế đâu, Hida-kun. Chúng ta vẫn đang trong quá trình điều trị đấy biết không?”
Thứ Landred đang mặc chỉ có quần lót và tất da chân. Hoàn toàn không có gì che thân trên của cô, bộ ngực khổng lồ bị trọng lực kéo xuống và rung lên bần bật.
“Se-sensei, quần áo của cô-!?”
Thậm chí không nghe câu trả lời, cậu thấy chúng đã bị cởi ra và vứt rải rác trên sàn.
“Rốt cuộc, cô đang làm cái gì vậy-!”
Đôi mắt Landred sáng lên đầy dục vọng.
“Chữa trị cho học sinh bị thương là vai trò của y tá trường. Hida-kun cứ yên tâm, giao mọi thứ cho cô nhé.”
“Không! Em không thể yên tâm dù có nghĩ thế nào về chuyện này đâu ạ!?”
“Em khác với những học sinh khác, cô sẽ đặc biệt điều trị chu đáo cho em. Rốt cuộc thì, em là em trai của hiệu trưởng mà... ufufufu”
“Hiệu trưởng? Chuyện đó liên quan gì đến chị hai em...”
Landred sán lại gần cậu trên giường. Không có chỗ cho Kizuna trốn thoát. Ngay cả khi cậu cố chạy, không hiểu sao cậu cảm thấy như một con ếch bị rắn trừng mắt, cơ thể cậu cứng đờ và không thể cử động.
Sự gợi cảm trưởng thành mà Landred tỏa ra thật quyến rũ. Cô thậm chí còn có một câu lạc bộ người hâm mộ được thành lập bởi những học sinh có sở thích đặc biệt, cậu nghe nói cô được tôn sùng là nữ thần mùa màng, nhưng cô tuyệt nhiên không có vẻ béo, cơ thể cô thực sự trông giống như một nữ thần.
Ngay lập tức Kizuna bị Landred áp sát. Cậu cố đẩy cô ra, nhưng bất cứ nơi nào cậu chạm vào, cơ thể Landred đều mang lại cảm giác dễ chịu. Đúng hơn, cậu muốn vui vẻ với cơ thể này nhiều hơn nữa. Cô có sức quyến rũ gây nghiện đến mức khiến cậu cảm thấy như vậy.
Trong khi cơ thể Kizuna đang được âu yếm vuốt ve bởi tay cô, cô nhuốm ngực cậu cho đến bụng bằng nước bọt sử dụng lưỡi của mình. Và rồi lòng bàn tay cô nhẹ nhàng vuốt ve chân Kizuna. Bị làm như vậy, lần đầu tiên cậu nhận thấy cảm giác giải phóng kỳ lạ ở phần dưới cơ thể mình.
“Cá, cái đó-!?”
Quần lót của cậu đã bị lột ra mà cậu không hề hay biết.
Đối với Kizuna, người đã thực hiện Heart Hybrid vì nhiệm vụ, cảm giác cạnh tranh nảy mầm cùng lúc với sự kinh ngạc về kỹ thuật của cô. Nhưng, cậu nhận thấy kỹ thuật và kinh nghiệm của Landred rõ ràng vượt trội hơn cậu, đúng hơn cậu cảm thấy muốn cầu xin được dạy bảo. Trong khi cậu đang suy nghĩ những điều như vậy, Landred đang vui vẻ nhìn chằm chằm vào thứ đang đứng thẳng của Kizuna.
“Cô sẽ làm cho em sướng thật nhiều... hãy xả ra mà không cần e ngại gì nhé.”
“Cái gì cơ-!?”
“Đây là của em trai hiệu trưởng... ufufu, cô sẽ cho em đến khi em không thể tách rời khỏi cơ thể cô nữa. Có câu nói này, muốn bắn hạ tướng, trước tiên phải bắn hạ ngựa.”
‘──Mục tiêu của Landred-sensei, thực ra là chị hai!?’
Chị gái của Kizuna, Hida Reiri là hiệu trưởng của học viện phòng vệ chiến thuật Ataraxia, cô cũng là chỉ huy của toàn bộ Ataraxia. Nhắm vào chị gái cậu, điều đó có nghĩa là Landred đang cố cướp vị trí của cô ấy, hoặc có thể là bắt cóc, ám sát. Có lẽ là một loại khủng bố nào đó. Dù sao đi nữa, có vẻ như Landred có ý định gây hại gì đó cho Reiri.
“Chết tiệt-! Đừng nghĩ mọi chuyện sẽ diễn ra như cô... UOu!”
“Nào, xin mời, hãy tận hưởng ngực cô thỏa thích nhé♥”
Cậu nhỏ của Kizuna bị kẹp giữa ngực Landred. Không, đoán từ kết cấu, có lẽ cậu đã bị nuốt chửng rồi. Dù sao thì ngực cũng quá lớn, không rõ cái đó của Kizuna đang ở đâu nữa.
“Ô kìa, làm vẻ mặt có vẻ tận hưởng đến thế... chẳng phải điều đó khiến cô muốn làm thế này hơn nữa sao.”
Landred giữ ngực mình bằng cả hai tay và ép chặt vào cậu nhỏ của Kizuna mạnh hơn nữa.
“UoWah!?... hự, cái này là-!”
Đó là một cảm giác mà cậu nếm trải lần đầu tiên. Cậu đã từng được làm điều tương tự vài lần trước đây, nhưng cái này có một loại khoái cảm khác. Khối lượng và kích thước khổng lồ tạo ra sức nặng và áp lực áp đảo, ban cho Kizuna một khoái cảm giả tạo.
Kizuna không thể kìm nén được và tiến đến đỉnh điểm của khoái lạc.
“Em không cần kìm lại đâu biết không. Đừng ngại, cứ làm bên trong cô đi!”
Vào khoảnh khắc đó, Kizuna bắn thứ nóng hổi của mình vào trong ngực Landred. Ngay cả khi cậu đang làm vậy, Landred vẫn tàn nhẫn tiếp tục mang lại khoái cảm cho cậu. Vũ khí hung bạo to lớn và mềm mại tràn đầy tình mẫu tử cảm giác như sắp vắt kiệt mọi thứ từ Kizuna. Sức mạnh hủy diệt áp đảo đó khiến thắt lưng Kizuna trở nên bất lực.
“Ufufu... thật đáng yêu. Quả nhiên, em thực sự là em trai của người đó.”
Landred đang nhìn chằm chằm với đôi mắt mê mẩn vào chất lỏng màu trắng dính trên tay cô. Và rồi cô mỉm cười dâm đãng, chiếc lưỡi giống như loài thân mềm vươn ra và liếm lấy chất lỏng đó. Cứ như thể cô đang biểu diễn cho Kizuna xem, cô nuốt nó xuống ực với âm thanh rõ mồn một.
Kizuna vẫn gục trên giường trong khi ngước nhìn cảnh tượng quyến rũ phi thực tế đó. Landred cưỡi lên người Kizuna đang nằm ngẩn ngơ.
“... Sensei?”
“Thật tuyệt vời. Em vẫn... tràn đầy năng lượng♥”
Landred mỉm cười quyến rũ và kẹp vào phần đũng quần tất của mình bằng cả hai tay. Và rồi cô xé toạc chiếc tất trong khi Kizuna vẫn đang nhìn.
“Nào... hãy hòa làm một nhé?”
Cô dịch chuyển phần đũng quần lót để cho cậu thấy phần quan trọng nhất của mình. Và rồi cô từ từ hạ eo xuống. Cậu nhỏ của Kizuna đang đứng thẳng ngay bên dưới cô.
Sức sống của cậu nhỏ Kizuna vẫn chưa suy giảm. Cứ đà này──,
“Landred, sensei. Khoan, xin hãy đợi đã!”
“Cô sẽ không đợi đâu... aah-”
Landred đang hạ eo xuống phía cậu nhỏ của Kizuna.
‘──Chết tiệt-, tại sao Landred-sensei lại biết về cơ thể đàn ông nhiều thế này. Cô ấy lẽ ra chỉ có bạn tình nữ cho đến giờ thôi chứ!?’
“... Hửm?”
Kizuna đột nhiên nghiền ngẫm giọng nói trong lòng mình.
‘──Cô ấy lẽ ra chỉ có bạn tình nữ, điều đó nghĩa là sao? Cô ấy là một người phụ nữ gợi cảm thế này. Đúng hơn chẳng phải lạ hơn nếu cô ấy không có kinh nghiệm với đàn ông sao?’
Kizuna tự hỏi, nhưng cậu không thể tìm ra câu trả lời mà mình có thể hiểu được.
“Ô kìa, cô tự hỏi liệu bây giờ em có hứng thú với chuyện này không?”
Đầu của Kizuna chạm vào lối vào của Landred.
“Aah... đáng yêu quá.”
Khoái cảm khó tả sinh ra ở đầu của Kizuna kéo ý thức cậu trở lại.
“Hả!? Đợ, đợ đừ-, đừng mà, senseiiii!”
Vào khoảnh khắc đó, ngay khi Kizuna sắp bị cướp đoạt,
“KIZUNAAAAAAAAAA! EM CÓ AN TOÀN KHÔNGGGGGGGGGGGGGGGGGGGG-!?”
Cửa phòng y tế bị đá tung.
“Chị hai!”
“Hiệu trưởng!?”
Chị gái của Kizuna, Hida Reiri lao vào phòng y tế.
“Landred-sensei! Cô sẽ không được tha thứ vào chính ngày hôm nay đâu. Tôi tuyệt đối sẽ không để cô đụng tay vào Kizuna!”
Màn xuất hiện hào hùng của Reiri giống hệt như một anh hùng được theo sau bởi cái trừng mắt sắc lẹm của cô với Landred. Tuy nhiên Landred không hề nao núng, còn hơn thế nữa mắt cô sáng lên trước khi cô lao vào Reiri.
“Hiệu trưởng─♥♥♥!”
“Uwah! La, Landred-sensei! Buông, buông tôi ra!”
“Không. Tôi sẽ không để cô đi nữa đâu! Hôm nay chắc chắn, tôi sẽ bày tỏ tình cảm này với côooo”
Landred đang lột quần áo của Reiri như thể cô đang dùng ma thuật. Nhìn mê mẩn vào kỹ thuật đó, nó khiến Kizuna nhận ra sai lầm to lớn về ý nghĩa của việc [nhắm vào] mà cậu tưởng tượng trước đó.
Trong khi suy nghĩ như vậy lóe lên trong đầu cậu, Reiri đã bị xé toạc cả đồ lót. Hình ảnh hai người phụ nữ trưởng thành gợi cảm quấn lấy nhau trong một cuộc vật lộn tỏa ra mùi hương trụy lạc quyến rũ. Kizuna phản xạ suýt say đắm trước cảnh tượng đó, nhưng cậu bất chợt hoàn hồn và lao tới để cứu chị gái mình.
“Chị, chị hai! Em sẽ cứu chị ngay đây!”
Phản ứng lại giọng nói đó, Landred nhìn chằm chằm vào Kizuna với đôi mắt như thợ săn nhắm vào con mồi. Kizuna phản xạ chùn bước.
“Đừng lại đây! Kizuna!”
Reiri, người đang bị Landred đè xuống, cất giọng điên cuồng.
“Như, nhưng chị hai!”
“Đừng bận tâm đến chị! Ai mà chịu được việc em bị loại phụ nữ này săn đuổi chứ!”
“... Nhưng! Còn chị hai thì sao!?”
“Im đi! Em có buổi huấn luyện chung phải không? Để chỗ này cho chị, đi đi!”
“Hự...!”
Kizuna siết chặt nắm tay. Và rồi cậu đá xuống đất như để rũ bỏ cảm xúc của mình.
‘──Xin lỗi, chị hai! Sự hy sinh của chị hai sẽ không lãng phí đâu!’
“CHỊ HAIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII-!”
“HIỆU TRƯỞNGGGGGggMMM♥”
“NHAah! Aahn, hự... thứ, thứ như thế này sẽ không khiến tôi khuất phụ──aahn!”
Trong khi Kizuna đang đi đến buổi tập, bức màn của cuộc chiến người lớn trong phòng y tế đã được cắt và khép lại.
Phần 7
Khi Kizuna quay lại sân trường, tất cả các thành viên đã tập hợp ở đó. Mỗi người trong số họ đều mặc bộ đồ phi công độc quyền của mình. Mỗi bộ đồ đều có độ hở hang cao, trên hết những bộ đồ bó sát vào cơ thể họ, thiết kế lộ rõ đường cong cơ thể.
“Cậu đến muộn, Hida Kizuna.”
Zelsione trừng mắt nhìn Kizuna. Bộ đồ phi công của Zelsione, người có thái độ nghiêm khắc, trông chẳng khác gì đồ lót với đai kẹp tất. Có lẽ vì cảm giác không phù hợp đó, cậu không cảm thấy tệ lắm ngay cả khi bị mắng.
Kizuna cúi đầu trong khi xếp hàng bên cạnh Himekawa và Sylvia. Ba người Amaterasu cùng Kizuna và những người khác. Sáu người của Masters. Chín người của Vatlantis với Grace là trưởng nhóm. Izgard là một đội hỗn hợp với Baldein, có bốn người với Gravel là trưởng nhóm. Tổng cộng có hai mươi hai cái tên tập hợp ở đây.
“Vậy thì tôi sẽ giải thích sơ lược về buổi huấn luyện. Lần này──”
Khoảnh khắc Zelsione bắt đầu giải thích, nó đột ngột ập đến.
“Âm thanh này là!?”
Âm thanh trầm nặng kỳ lạ, giống như kim loại khổng lồ cọ xát vào thứ gì đó vang vọng khắp bầu trời. Âm thanh khiến người nghe nuôi dưỡng sự lo lắng và sợ hãi tấn công mọi người không phân biệt.
Âm thanh đó làm rung chuyển cơ thể mọi người, tòa nhà của trường, mặt đất của sân trong – toàn bộ Ataraxia.
Kizuna lập tức lấy điện thoại di động ra. Màn hình của nó đưa ra cảnh báo thông báo cho cậu về thời gian khẩn cấp và cũng thông báo cho cậu về đường cong bất thường được tạo ra trên bầu trời.
“Đó là một vụ va chạm Vũ trụ! Nó đang đến!”
Khoảnh khắc Kizuna hét lên, một vết rách chạy dọc bầu trời. Nó được tạo ra tại nơi xảy ra sự va chạm của thế giới này với thế giới khác, vết nứt của bầu trời [Entrance].
Tất cả học sinh ngước nhìn lên bầu trời và cất tiếng kinh ngạc. Xác suất xuất hiện của một Entrance cho ngày hôm nay là thấp. Bình thường thì khả năng không có vụ va chạm Vũ trụ nào xảy ra cao hơn. Đó là lý do tại sao, không ai nghĩ rằng một vụ va chạm Vũ trụ sẽ xảy ra.
{Đừng hoảng loạn!}
Giọng của Reiri vang vọng khắp toàn trường.
“Chị hai!”
Hàng chục màn hình biển báo kỹ thuật số và cửa sổ nổi được lắp đặt trong trường chiếu hình ảnh của Reiri. Cô có vẻ ngoài gợi cảm với chỉ chiếc áo khoác khoác vội lên người, nhưng ngay lúc này không ai chú ý đến điều đó.
{Triển khai chiến đấu cấp một! Tất cả các đội Heart Hybrid Gear, tiến hành xuất kích khẩn cấp}
“Thưa quý vị, đúng như những gì mọi người nghe thấy!”
Zelsione quay mặt về phía các đội Heart Hybrid Gear đã tập hợp và hét lên.
“Chuyện này giống như buổi huấn luyện chúng ta đã lên kế hoạch ngay lúc này. Hãy nhanh chóng đối phó với kẻ thù một cách bình tĩnh!”
Kizuna gật đầu mạnh mẽ và gọi tên Core của chính mình.
“Eros!!”
Khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể Kizuna được bao bọc trong bộ giáp đen tuyền và cậu bay lên trời trong một lần. Các thành viên khác cũng trang bị Heart Hybrid Gear của họ lần lượt và hướng đến Entrance với những hạt sáng phun ra từ tên lửa đẩy của họ.
Thành phố Ataraxia cũng bắt đầu thay đổi diện mạo với một diện mạo được trang bị cho chiến đấu. Các cơ sở quan trọng, nhà máy, phòng thí nghiệm nghiên cứu và những thứ tương tự lần lượt chìm xuống lòng đất. Các tòa nhà còn lại mở bức tường bên ngoài như cửa chớp và để lộ tên lửa và súng điện từ được lưu trữ bên trong. Học viện phòng vệ chiến thuật Ataraxia bắt đầu lộ diện bộ mặt thật của nó.
Để chuẩn bị nhanh chóng, Kizuna, Scarlet, Gravel và Grace, mỗi trưởng nhóm tiến lại gần nhau. Kizuna đối mặt với các trưởng nhóm khác và nói.
“Kẻ thù vẫn chưa lộ diện. Trước tiên động thái của kẻ thù―”
“Em sẽ tiên phong! Hãy để việc làm đội đột kích cho Vatlantis!”
“Đợi đã! Masters mới là đội tiên phong!”
Kizuna và Gravel nhìn mặt nhau cam chịu vì hai người nóng nảy này. Có vẻ như trước tiên họ cần phải làm dịu hai cô gái đang hừng hực khí thế.
“Scarlet, Masters chuyên về tấn công tầm xa phải không? Cậu định làm đội đột kích kiểu gì hả?”
“Cứ để đó cho tớ! Gần đây bọn tớ đã phát triển sự kết hợp giữa bắn súng với CQC đấy biết không!”
Kizuna phớt lờ nhận xét liều lĩnh của Scarlet và chuyển ánh nhìn sang Gravel.
“Tớ sẽ trông cậy vào Izgard và Masters để bắn yểm trợ từ tầm xa.”
“Hiểu rồi. Amaterasu sẽ ở tầm trung phải không? Nhưng Kizuna, cậu vẫn chưa thực hiện Climax Hybrid. Hãy để tiền tuyến cho Hayuru và Sylvia, Kizuna, cậu đi cùng tớ.”
“Nhưng...”
“Nào, đi thôi! Quartum, Ragrus, Valdy, Hyakurath và Mercuria, theo ta!”
Như thể bị quất roi bởi những lời đó, các thành viên của Vatlantis bay ra khỏi nhóm. Điểm đến của họ là vết rách trên bầu trời. Vết nứt đang mở rộng và những mảnh vỡ bị xé toạc đang rơi xuống. Vết nứt được tạo ra từ sự va chạm của thế giới này với thế giới khác. Đó là những gì một Entrance là. Điểm tiếp xúc duy nhất liên kết thế giới này với thế giới khác. Từ đó, Vũ trụ khác (AU) ló mặt ra dưới hình dạng những vũ khí ma thần.
―Nhưng, ngày hôm nay lại khác.
Cứ như thể bầu trời xanh bị vỡ tung, bầu trời bị xé toạc và thổi bay trong một lần.
“Cái gì!?”
Đội Vatlantis dừng lại giữa không trung và cất tiếng kinh ngạc. Hyakurath ở phía xa nhất hét lên vào lưng tất cả các thành viên trong đội.
“Cái này khác với bình thường! Mọi người, cẩn thận!”
Bầu trời bị đập nát và một lỗ hổng lớn bị khoét vào bầu trời xanh. Từ bên trong cái lỗ đó, ánh sáng tràn ngập đang chiếu qua.
“Uwaaa... tạo ra loại thế giới này và trốn thoát sao! Ta thực sự bị sốc đấy!”
Một cô gái xuất hiện từ bên trong ánh sáng đó.
“Cái...”
Nhìn thấy sự xuất hiện đó, tất cả những người có mặt đều mất đi lời nói.
Cái gì, thế kia?
Đó không phải là vũ khí ma thần.
Và rồi, đó cũng không phải là con người bình thường.
Cô gái đó đang mặc một bộ Heart Hybrid Gear cỡ lớn. Nhưng hình dạng thật kỳ quái, nó không giống một bộ Heart Hybrid Gear bình thường.
Giống như Kizuna và những người khác không nằm trong tầm mắt của cô gái mặc quần áo trông giống sườn xám, cô ta đang nhìn xuống Ataraxia với khuôn mặt thích thú.
Vẻ ngoài của cô ta trông như trạc tuổi học sinh trung học cơ sở. Mái tóc nâu được tết lại như bánh bao, phần tóc còn lại buông thõng xuống như tóc hai bím. Đôi mắt to trong veo sáng lên vì tò mò, giống như sức sống đang tràn ra từ cơ thể nhỏ bé của cô ta. Và rồi mỗi khi cô ta di chuyển, ngực cô ta rung lên, nó to đến mức không cân xứng với vóc dáng nhỏ bé của cô ta.
Bộ giáp được mặc bởi cơ thể mất cân đối đó trông như thể nó được tích hợp làm một với cơ thể cô ta. Thiết kế đó hữu cơ hơn Heart Hybrid Gear mà Kizuna và những người khác biết, vì lý do nào đó nó khiến họ liên tưởng đến thánh thú Kỳ Lân.
Những chiếc sừng nhô ra bên trái và bên phải như đồ trang trí tóc. Những đồ trang trí trên tóc cô ta giống như những đám mây mô phỏng theo ngọn lửa.
Cả hai cánh tay cô ta đều giống thú hơn là của con người. Có những móng vuốt lớn sắc nhọn như rồng, chúng to đến mức có thể nghiền nát cơ thể con người bằng một tay. Phần chân cũng dài và dày. Khớp gối dài ra phía sau trở thành khớp ngược, thể hiện tính thú của vẻ ngoài nhiều hơn nữa.
Hơn nữa, cái đuôi giống như ngọn lửa. Và rồi đôi cánh trên lưng cô ta, trong khi chúng có hình dạng cánh dơi, nhưng chúng lại tỏa sáng rực rỡ tuyệt đẹp. Vẻ ngoài thần thánh đó thậm chí giống như bị pha trộn với hình dạng ma quỷ.
‘―Phải rồi, mình, biết cô gái đó.’
Deus ex Machina tự giới thiệu mình là Thanatos. Ba người bên trong ánh sáng rực rỡ phía sau cô ấy. Một trong ba người đó.
[Deus ex Machina (Thần Cơ)]
Đột nhiên những từ đó lóe lên trong đầu cậu.
Cô gái đó cất giọng cao vút đầy phấn khích như tiếng chuông leng keng.
“Thảo luận trước với Thanatos và những người khác cũng được thôi nhưng, quả nhiên ta là người phát hiện ra điều này, ta sẽ là người xử lý nó! Fufufu, mặc dù là thất bại, nhưng đây vẫn là dữ liệu quan trọng. Ta nghĩ rằng những gì đang xảy ra trong thế giới này, chắc chắn sẽ hữu ích!”
Các thành viên của Vatlantis đang cảnh giác quan sát trạng thái của cô gái đang vui vẻ một mình. Ragrus hỏi cô gái mà không suy nghĩ thêm.
“Này, đừng nói đó là... người của AU nhé?”
Bản thân Ragrus người hỏi câu đó cũng không thực sự nghĩ trường hợp là như vậy. Dù họ nhìn thế nào, cô gái đó không là gì khác ngoài con người, cô ta cũng đang nói chuyện bình thường bằng ngôn ngữ. Ngoài ra mặc dù bộ giáp cô ta đang mặc có bầu không khí khác biệt lớn, nhưng nó vẫn trông giống Heart Hybrid Gear.
‘―Vậy thì, rốt cuộc cô ta là cái gì?’
Tất cả các thành viên của Vatlantis, Izgard, Masters và Amaterasu đều đặt câu hỏi đó trong đầu. Trong số tất cả những người có mặt đang nhìn chằm chằm vào cô gái một cách chết lặng, chỉ có Kizuna là có tình trạng khác biệt.
Mồ hôi lạnh túa ra từ toàn thân cậu, tim cậu đập dữ dội.
Cậu không hiểu mình đang sợ hãi điều gì. Tuy nhiên cơ thể cậu đang tự run lên, cậu không thể ngăn cơn run rẩy của mình.
‘Tại sao? Chắc chắn đây là lần đầu tiên mình gặp cô ta, nhưng tại sao mình lại sợ hãi thế này?’
Vào lúc đó, một cảnh tượng nào đó hiện về trong đầu cậu.
Đó là cây cột xuyên thấu thiên đường chống đỡ bầu trời.
Hình bóng của bốn người xuất hiện bằng cách xẻ đôi bầu trời đó.
Genesis sụp đổ. Thành phố bị hủy diệt.
‘―Mình, đã chiến đấu, với cái đó, trước đây.
Chiến đấu, và rồi thua cuộc.
Thảm hại mà không thể làm gì được.
Và rồi―,
Thế giới, đã bị phá hủy.
Đúng vậy.
Trái Đất và cả Atlantis nữa, các thế giới đã bị hủy diệt.
Mình cũng lẽ ra đã chết rồi.
?’
“Mình... đang nghĩ cái gì vậy?”
Không đời nào chuyện như vậy đã xảy ra!
Bên trong đầu cậu tràn ngập những cảnh tượng khó hiểu.
Chẳng lẽ cậu đang mơ thấy một thế giới bị phá hủy như thế... có lẽ là vậy. Có thể, cậu đã nhầm lẫn ký ức trong mơ với hiện thực. Chắc chắn là...
“Này, Kizuna! Cậu có đang nghe tớ nói không?”
Tiếng hét giận dữ của Gravel bay vào đầu cậu. Cơ thể cậu bị lay mạnh và Kizuna hoàn hồn.
“A, ừ... xin lỗi. Cậu có thể nhắc lại lần nữa không?”
“Hãy thử liên lạc với cô gái đó. Chúng ta không biết liệu có thể thiết lập đối thoại hay không nhưng... hãy đi cùng tớ.”
“... Hiểu rồi.”
Kizuna ấn vào ngực để kìm nén trái tim đang đập dữ dội. Tuy nhiên trái tim cậu cảm giác như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực là không thể kiểm soát. Cảm giác như bản năng của Kizuna đang gióng lên hồi chuông cảnh báo cậu.
Kizuna kích hoạt tên lửa đẩy và đi theo sau Gravel. Grace bay ra từ giữa đội Vatlantis, và cùng với họ, đi đến trước mắt cô gái, sau đó họ lơ lửng đứng yên giữa không trung.
Grace bắt đầu cuộc trò chuyện sau khi mệt mỏi chờ đợi cô gái chú ý đến họ.
“Cô ở đằng kia. Cô là ai?”
Giọng nói trang nghiêm của Grace khiến cô gái quay sang cô bé. Giống như cô ta nhận ra sự tồn tại của họ lần đầu tiên, đôi mắt cô ta dừng lại ở Grace.
“Hửm? Các ngươi là những sinh vật sống bên trong thế giới thử nghiệm này phải không?”
Grace cau mày.
“Thế giới thử nghiệm? Ta không biết ý cô là gì, nhưng nếu là về việc chúng ta sống trong thế giới này, thì cô không nhầm đâu. Vậy, cô là ai?”
Cô gái ưỡn ngực và hành động cao ngạo. Bộ ngực không phù hợp với cơ thể nhỏ bé của cô ta nảy lên nảy xuống.
“Ta là Deus ex Machina Hokuto. Một trong những người đã tạo ra thế giới của các ngươi và tất cả các ngươi!”
“!?”
Trong một khoảnh khắc, Kizuna cảm thấy như tim mình ngừng đập.
‘―Deus ex Machina.’
Và rồi tim cậu đập dữ dội.
‘―Đó không phải là mơ. Chúng ta đã từng, bị giết bởi bọn chúng.’
Hokuto cười toe toét thích thú.
“Thế giới của các ngươi đã thất bại trong cuộc thử nghiệm. Đó là lý do tại sao bọn ta thu thập dữ liệu một lần và sau đó bắt đầu lại. A, nhưng, mặc dù thất bại, nhưng ta nghĩ rằng dữ liệu của các ngươi sẽ hữu ích đấy biết không? Tuy nhiên mặc dù vậy, để dữ liệu rò rỉ ra ngoài, mặc dù chỉ là một phần...”
Hokuto nhìn qua biển và Ataraxia bên dưới, và rồi bầu trời trải rộng bên trên.
“Rốt cuộc kẻ nào đã làm điều này?”
Kizuna siết chặt nắm tay để ngăn ngón tay run rẩy.
“Ai quan tâm đến chuyện đó chứ! Hơn thế nữa các ngươi, các ngươi đã phá hủy Genesis, và rồi các thế giới của bọn ta... các ngươi đã hủy diệt nó một lần! Chẳng phải vậy sao!?”
Hokuto nghiêng đầu với vẻ mặt khó hiểu.
“Đúng là vậy nhưng... ngươi không nhớ sao?”
Kizuna bị tấn công bởi một sự bối rối mới.
‘―Phải rồi. Tại sao, mình lại quên mất điều quan trọng đó? Thế giới chúng ta đang ở ngay lúc này là gì?’
Kizuna lắc đầu như để xua đi sự lo lắng và nghi ngờ.
‘―Đây không phải lúc lo lắng về loại chuyện đó!’
“Mọi người cẩn thận! Sức mạnh của cô gái này vượt xa sức tưởng tượng!”
Gravel nắm lấy vai Kizuna với vẻ mặt hoang mang.
“Cậu đang nói cái gì từ nãy đến giờ vậy! Cậu hành động lạ lắm đấy Kizuna!”
“Đúng thế! Giải thích sao cho bọn này hiểu đi-!”
Hokuto khoanh tay trong khi nhìn cuộc trao đổi của nhóm Kizuna.
“Uu―m, vậy không phải các ngươi cố ý đánh cắp dữ liệu sao? Vậy thì, đây chỉ là tai nạn?”
Hokuto khép hờ mắt và suy ngẫm thêm.
“Hẳn là vậy rồi. Lẽ ra không nên có bất kỳ sự tồn tại nào có thể qua mặt bọn ta. Nhưng, nói rằng bọn ta đã mắc sai lầm cũng, kỳ lạ, nhưng... chà, được thôi.”
Hokuto mở mắt đột ngột và gật đầu như thể cô ta đã hiểu tình hình.
“Đã hiểu. Vậy thì, ta sẽ xử lý các ngươi ở đây. Ta sẽ chuyển đổi các ngươi thành dữ liệu và làm cho thế giới này ngừng tồn tại về mặt vật lý với điều này.”
Ánh sáng đỏ chạy dọc toàn thân Hokuto. Đó là bằng chứng cho thấy ma lực đang lưu thông qua cơ thể cô ta.
{Mọi người! Di chuyển!}
Giọng của Scarlet vang vọng từ một cửa sổ nổi.
Kizuna, Grace và Gravel tách ra trái phải vội vã. Vài vệt sáng đi qua giữa họ. Cuộc tấn công tổng lực của Masters đang hướng về phía Hokuto để tấn công.
“Scarlet!”
Tiếng súng át đi cả giọng của Kizuna. Từ súng lục cho đến súng trường chống vật chất, nhiều loại súng đang khai hỏa. Những viên đạn đến từ ma lực nén của Heart Hybrid Gear va chạm vào Hokuto và các hạt ánh sáng nổ tung. Scarlet hét lên với nụ cười dữ tợn.
“Tao không thực sự hiểu lắm nhưng, những gì mày nói là tuyên chiến với bọn tao! Tao sẽ khiến mày hối hận vì đã gây sự với Masters này!”
Ares của Scarlet phóng ra một lượng lớn tên lửa. Đó là vũ khí sở hữu sức mạnh hủy diệt lớn nhất trong số Masters. Tuy nhiên Hokuto không né tránh và nhận lấy những quả tên lửa. Một bông hoa lửa nở rộ trên bầu trời.
“Thế nào!”
Scarlet nắm chặt tay tự hào. Như để chế giễu Scarlet đang như vậy, một giọng nói thất vọng có thể nghe thấy từ bên trong vụ nổ lửa.
“Uu―n, thứ như thế này hoàn toàn không được đâu nhé.”
“Cái gì cơ!?”
Scarlet mở to mắt nhìn Hokuto xuất hiện từ bên trong ngọn lửa.
Không có một vết thương nào trên cơ thể Hokuto. Bất kể trận oanh tạc toàn lực đó tấn công cô ta nhiều đến mức nào, nó vẫn vô dụng.
“Cá, cái quái gì, với cô gái này vậy!?”
Henrietta chỉnh lại kính và quan sát Hokuto. Ngay cả Kizuna, người đang nhìn ở vị trí gần hơn Masters, cũng không hiểu làm thế nào cô ta chặn được đòn đó.
“Đối với thứ như thế, ta thậm chí không cần phòng thủ... chà, ta thậm chí không nghĩ rằng có bất cứ thứ gì trong thế giới này có thể làm tổn thương ta đâu.”
Scarlet sững sờ.
“Đừng nói là, trận oanh tạc đó... tất cả đều trúng sao?”
Masters bị thống trị bởi sự tuyệt vọng từ cú sốc. Vũ khí của họ đã đá đít tất cả những vũ khí ma thần đó cho đến tận bây giờ lại không hữu dụng chút nào ở đây.
“Hmph, thú vị đấy. Tiếp theo là lượt của ta.”
Gravel bước ra trước mặt Masters, những người đã mất đi ý chí chiến đấu. Và rồi cô xoay ổ đạn của thanh kiếm súng và nạp một viên đạn đặc biệt. Đó là một viên đạn tất sát với sức mạnh hủy diệt gấp nhiều lần đạn thường. Gravel cố định mục tiêu vào Hokuto và bóp cò.
“Bullet!!”
Cùng với âm thanh xé toạc xuyên thấu tai, thanh kiếm súng bắn ra một khối các hạt nén.
Trận oanh tạc đó có thể đánh bại vài vũ khí ma thần cùng lúc. Nếu trúng đòn đó, ngay cả Life Saver của Kizuna vốn tự hào với sức phòng thủ cao cũng sẽ bị đập tan. Mặc dù cô gái đó là Deus ex Machina, cô ta lẽ ra nên né nó.
Nhưng ngay cả khi nhìn viên đạn ánh sáng khổng lồ đang đến gần, Hokuto không hề có dấu hiệu né tránh.
Một vụ nổ lớn xảy ra và ánh sáng chói lòa trở thành một vòng tròn lan rộng. Sự rạng rỡ đó khiến tất cả mọi người phản xạ nheo mắt và dùng tay che ánh sáng. Từ khe hở của những ngón tay, họ có thể thấy một vụ nổ lửa lan rộng trên bầu trời.
“Được chưa!?”
Kizuna tập trung mắt và một cửa sổ nổi tự động khởi động. Và rồi màn hình được phóng to để nhìn xuyên qua ngọn lửa. Lửa và khói bị luồng gió thổi tan tác. Và rồi, có một hình bóng lơ lửng trên không ở phía bên kia.
“Hee, sức mạnh khá đấy. Ta bị bẩn một chút rồi.”
“Cái... gì?”
Hokuto nhẹ nhàng rũ bỏ muội than bám trên giáp. Ánh sáng của trận oanh tạc mà Gravel bắn ra đang chạy dọc trên giáp của cô ta. Cứ như thể viên đạn được bắn ra đã bị phân giải thành ma lực và sau đó bị hấp thụ vào bộ giáp. Miệng Gravel há hốc không khép lại được và cô nhìn chằm chằm vào hình bóng đó một cách chết lặng.
“Bọn ta là những người tạo ra các ngươi đấy biết không? Không đời nào tạo vật có thể thắng được đấng sáng tạo. Ngoài ra―”
Hokuto từ từ đưa tay ra phía trước. Vài viên sỏi hiện thực hóa trước tay cô ta.
“Gì thế? Đó là...”
Mồ hôi lạnh chảy xuống cổ Gravel. Sự lo lắng đang phình to trong tim cô. Masters cũng cảm thấy điềm báo tồi tệ trước điều bí ẩn mà Hokuto bắt đầu làm.
“... Đó là, cái gì?”
Lời thì thầm của Gertrude được Clementine trả lời với giọng run rẩy.
“Chẳng... chẳng phải đó là, đá, tớ nghĩ vậy?”
Những viên sỏi trong tay Hokuto lớn lên trong nháy mắt, mỗi viên đều trở thành một tảng đá lớn. Cảnh tượng cứ như thể một vành đai tiểu hành tinh đột nhiên hiện thực hóa trên bầu trời. Henrietta thao tác cửa sổ nổi của mình và phân tích những tảng đá đó.
“Đó là, đá thật. Tớ hoàn toàn không hiểu làm thế nào cô ta hiện thực hóa được những thứ đó.”
Hokuto nở nụ cười ngọt ngào.
“Bọn ta cai quản mọi thứ tồn tại trong thế giới này. Nước và không khí, đất và đá, bọn ta thậm chí có thể tạo ra những thứ như thế. Ưmm, thay vì nói như vậy, không có gì mà bọn ta không thể làm được đâu.”
Scarlet nuôi dưỡng sự cảnh giác đối với Hokuto, người đang sử dụng sức mạnh bí ẩn đó. Thay vì gọi là cảnh giác, cảm xúc của cô thiên về sợ hãi hơn. Tuy nhiên, không đời nào họ có thể thừa nhận điều đó. Trái tim của tất cả các thành viên Masters sẽ tan vỡ. Scarlet nói dối trái tim đang run rẩy của mình và tuyên bố với sự cổ vũ.
“Hah! Chẳng phải đó chỉ là thứ gì đó như trò vặt trong tiệc tùng sao. Thì sao chứ, mày nói mày có thể tạo ra đá, là thế à? Nó đâu có sức tấn công hay gì đâu!”
Vô số mảnh đá trôi nổi tiến về phía trước và Hokuto vung tay phải lên bên trái khuôn mặt.
“Vậy thì ta bắt đầu đây.”
Hokuto vẫy tay phải theo chiều ngang và những tảng đá biến mất.
Và rồi cùng lúc đó hình bóng của Scarlet và những người khác biến mất khỏi trước mặt Kizuna.
Kizuna nghi ngờ đôi mắt của chính mình.
“Cái gì!?”
Các cửa sổ liên lạc cũng đóng lại cùng một lúc. Thông tin của Masters, Aldea và Gravel, tất cả đột nhiên biến mất. Sự bồn chồn đang dâng lên trong lòng Kizuna.
“Rốt cuộc là ở đâu... Scarlet! Gravel! Các cậu ở đâu, trả lời đi!”
Không có hồi âm dù cậu gọi bao nhiêu lần. Kizuna hiển thị thông tin của mạng lưới chiến trường và xác nhận vị trí của họ.
“...!?”
Có phản ứng từ Scarlet và những người khác từ rìa ngoài của Ataraxia, cách nơi cậu đứng hai km.
“Scarlet!?”
Đầu cậu quay phắt lại nhìn về hướng đó. Tòa nhà phòng thủ ở bức tường ngoài của Ataraxia cách xa nơi này. Một phần của khu vực đó có khói bốc lên. Thứ gì đó lạnh lẽo rùng mình chạy dọc sống lưng Kizuna.
‘―Đừng nói là.’
“Chuyện gì đã xảy ra! Mọi người trả lời đi!”
Thay cho câu trả lời, các cửa sổ nổi khởi động trước mặt Kizuna. Đó là những cửa sổ cho trường hợp khẩn cấp mà Heart Hybrid Gear tự động khởi động khi phi công rơi vào trạng thái không thể chiến đấu.
“-...!!”
Trong mỗi cửa sổ, hình ảnh phi công đang đổ máu được chiếu lên. Một giọng nói phát ra từ một trong các cửa sổ.
“Hự... ơ, hả? Chỗ này... ở đâu?”
Scarlet chìm trong đống đổ nát lẩm bẩm mê sảng. Kiểu tóc đuôi ngựa đặc trưng của cô bung ra với khuôn mặt lấm lem máu và bụi.
“Scarlet!”
“Ki, Kizuna? Ơ...? Tớ, tại sao...”
Hai cửa sổ nữa mở ra.
“Gravel!?”
Bộ giáp của Zoros bị đập nát, một hình bóng gục ngã bất lực trên mặt đất được chiếu lên.
“Hự... Kizuna. Chuyện gì, đã xảy ra?”
Aldea cũng đang gục ngã bên cạnh cô. Cả hai người họ dường như không thể đứng dậy ngay cả khi họ đang cố gắng. Kizuna nghiến chặt răng.
“Đá, đã đánh trúng bọn tớ? Tuy nhiên, thứ gì đó như thế...”
Hokuto chống tay lên hông và thở dài kinh ngạc.
“Ngươi không thể đánh giá thấp nó chỉ vì nó là đá. Rốt cuộc thì bất kỳ loại vật chất nào cũng sẽ trở thành vũ khí đáng sợ nếu được cung cấp đủ tốc độ và khối lượng. Lần này hay là ta lấp đầy thế giới này bằng đất đai và chôn sống tất cả các ngươi nhé? Hoặc không thì ta có thể lấp đầy thế giới này bằng nước biển và nhấn chìm nó.”
Kizuna trừng mắt nhìn Hokuto đang mỉm cười.
‘―Giống như thần tạo ra trời và đất, cô gái này đang nói rằng cô ta cũng có thể tạo ra đất và biển.’
Kizuna siết chặt nắm tay.
“Nhưng! Không thể tha thứ cho việc ngươi làm điều đó với đồng đội của ta! Không quan trọng ngươi là ai!”
Nắm đấm định lao tới của cậu bị bàn tay nhỏ bé của Grace giữ lại.
“Đợi đã! Nii-sama chưa thực hiện Climax Hybrid. Hãy để chuyện này cho em!”
Nói xong Grace dang rộng đôi cánh vàng và bạc, từ đó cô rút ra một chiếc lông vũ được tạo ra từ lưỡi kiếm. Sau khi cô xoay nó nhanh chóng, hình dạng của nó thay đổi thành một chiếc lưỡi hái có gắn cán cầm trước khi cậu kịp nhận ra.
“Chúng ta sẽ không để lộ giới hạn khoảng cách của cô ta! Chúng ta sẽ chém cô ta! Mọi người, theo sau ta! Ragrus và Valdy sẽ bảo vệ Nii-sama. Đi thôi!”
“Grace! Đợi đã!”
Không nghe tiếng gọi của Kizuna, Grace và đội Vatlantis bay ra.
“Ta sẽ không cho phép bất kỳ sự vi phạm nào nữa!”
Grace đến từ phía trước, và rồi Quartum đến từ trái, phải, trên và dưới, từ phía sau là Hyakurath đang lẻn đến gần. Mercuria đang chuẩn bị Arc Drive của mình từ xa và sẵn sàng hỗ trợ.
“Lên nào! Đội hình tấn công tổng lực!”
Đôi cánh chỉ có xương làm từ lưỡi kiếm mọc ra những chiếc lông vũ ánh sáng.
“Harvest!”
Những chiếc lông vũ ánh sáng bắn ra từ đôi cánh. Những chiếc lông vũ trở thành mũi tên và tấn công bằng cách bao vây Hokuto.
“Ăn hết đi!”
Những mũi tên của Harvest xuyên qua Hokuto. Và rồi những mũi tên đó hấp thụ ma lực từ cơ thể cô ta gấp nhiều lần.
Tuy nhiên Hokuto đang nhìn chằm chằm vào những mũi tên bay quanh với vẻ mặt bình thản.
“Thứ này... có tác dụng gì vậy?”
“Cái... cái quái gì!? Nó không hiệu quả!”
Mắt Grace mở to vì sốc. Chắc chắn, ngay cả khi những chiếc lông vũ cứ hút và hút, cảm giác như không có tác dụng gì cả. Grace cảm thấy như mình đang múc nước biển bằng gáo vậy.
“Chẳng lẽ, ngươi đang hấp thụ ma lực của ta sao?”
Nói xong, Hokuto cười thích thú.
“Ngươi thấy đấy, bản thân ta là một thế giới đơn nhất.”
“Ngươi nói cái gì?”
“Dạ dày của ngươi, nó không thể ăn thứ gì đó như năng lượng của toàn bộ thế giới được phải không?”
Dù bị nói đến mức đó, Grace hoàn toàn không hiểu Hokuto đang nói về cái gì. Điều cô hiểu chỉ là sự thật, rằng Harvest không có tác dụng.
“Vậy thì, ta sẽ chém ngươi!”
Grace tăng tốc trong một lần và chém vào Hokuto. Vào thời điểm đó mũi tên của Mercuria hướng về phía Hokuto để hỗ trợ. Mũi tên đó giống như ngọn giáo lớn mà kỵ binh mang theo.
“Ngươi không thể chạy thoát khỏi mũi tên này của ta đâu!”
Mũi tên khổng lồ bắn ra từ Arc Drive của Mercuria vẽ một đường parabol trong khi hướng về phía Hokuto.
“Thứ như thế, sẽ không có tác dụng với ta đâu!”
Hokuto đâm tay trái có móng vuốt lớn mọc ra. Mũi tên của Mercuria đập vào lòng bàn tay lớn đó.
“Cái...-!?”
Tuy nhiên mũi tên đó không xuyên qua tay Hokuto hay bị bật lại. Chuyển động của nó dừng lại ngay khi chạm vào lòng bàn tay và bị phân giải thành các hạt ánh sáng. Tuy nhiên―, “Làm tốt lắm Mercuria!”
Một sơ hở được tạo ra, Grace chém lưỡi hái của mình vào giáp của Hokuto trong chớp mắt. Tuy nhiên cánh tay phải của Hokuto nhảy lên, những tia lửa dữ dội và âm thanh kim loại vang lên ầm ầm.
“Hự...-!”
Lòng bàn tay Hokuto chặn lưỡi hái.
Tuy nhiên cùng lúc đó Quartum chém từ bốn hướng cùng một lúc.
“HAAAAAAAAAAAAA-!”
Clayda, Elma, Lunora, Ramza, cả bốn đều là những người đáng gờm, sở hữu kỹ năng cấp bậc thầy. Họ sẽ không tụt lại phía sau hầu hết các đối thủ. Hơn nữa tay trái của Hokuto đang bận rộn với Arc Drive và tay phải của cô ta bị phong ấn bởi lưỡi hái của Grace. Cơ thể cô ta bị bỏ lại không phòng vệ, Clayda với Selene, Elma với búa, Lunora với song kiếm, Ramza với rìu chiến, mỗi người họ đều tấn công.
Những âm thanh va chạm dữ dội vang lên.
Hokuto không né tránh và nhận đòn tấn công của Quartum bằng bộ giáp trông giống Kỳ Lân của mình. Ramza hét lên trong khi đẩy rìu chiến bằng toàn bộ cơ thể.
“Vẫn chưa đâu! Mọi người ấn vào!”
“Ou-!”
Quartum dồn sức mạnh toàn thân và ghim chặt cánh và chân của Hokuto. Giáp của Hokuto tóe lửa. Quartum kích hoạt tên lửa đẩy với toàn bộ sức mạnh và điên cuồng cố gắng cắt vào giáp của Hokuto bằng vũ khí tự hào của họ.
“Ahahaha, thứ như thế sẽ không thể làm xước giáp của ta đâu.”
Grace cười toe toét khi nghe tiếng cười chế giễu đó của Hokuto.
“Đòn kết liễu! Lên đi Hyakurath!”
Từ phía sau Grace, Hyakurath với thanh kiếm yêu quý Gloria đã sẵn sàng lao ra. Tuy nhiên sự run rẩy của đầu ngón tay cô truyền đến thanh kiếm và mũi kiếm đang rung lắc trái phải.
Hyakurath cắn chặt môi.
‘―Cố lên, cố lên nào, Hyakurath!’
Bằng cách tự động viên mình như vậy, sự run rẩy của ngón tay cô dừng lại. Thanh kiếm lớn cô vung lên vẽ một vòng cung đáng ngưỡng mộ và chém xuống đầu Hokuto.
Đòn tấn công của Hyakurath được ca tụng là thánh kiếm đã chẻ đôi đầu Hokuto―đó là những gì họ nghĩ.
“Cái...-!?”
Ánh sáng đỏ chiếu trên đầu Hokuto. Sự rạng rỡ đó va chạm với Gloria. Thanh kiếm ánh sáng va chạm vào nó phát ra ánh sáng bùng nổ.
“Cái quái gì!? Cái này là!”
Hyakurath vô tình hét lên. Ánh sáng chói lòa khiến cô không thể mở mắt đàng hoàng.
Vệt sáng đột nhiên xuất hiện trên đầu Hokuto chặn đứng thanh kiếm tất sát. Hyakurath hoàn toàn không thể hiểu chuyện gì đã xảy ra.
“Các ngươi, các ngươi đã để lại một vết sẹo trên cơ thể ta phải không?”
“Ngươi nói cái gì?”
Hokuto đang nhìn chằm chằm vào Grace đang bối rối với vẻ mặt nghiêm trọng.
Khuôn mặt đó là biểu cảm giận dữ mà họ thấy lần đầu tiên. Cho đến giờ cô ta luôn thể hiện nụ cười khiến họ nghĩ cô ta đang đùa giỡn, hành động như thể cô ta đang vui vẻ. Tuy nhiên, bây giờ vẻ mặt cô ta thay đổi đột ngột.
“Lưỡi hái của ngươi, đang làm xước lòng bàn tay ta.”
“Lưỡi hái của ta?”
Grace nhìn thật kỹ vào lòng bàn tay của Hokuto đang chặn lưỡi hái của cô.
Quả thực, chỉ một chút thôi, lưỡi hái đang đào vào đó vài milimet.
Điều đó có thể xảy ra nhờ khả năng bào mòn ma lực của Koros. Tuy nhiên, thẳng thắn mà nói nó không phải là thứ ở mức độ có thể gọi là sát thương.
“Nếu ngươi gọi đó là vết xước, thì đó thực sự là một vết xước. Thật không may ta không thể thỏa mãn bởi thứ ở mức độ đó đâu.”
Ma lực đang xoay vòng trong đôi cánh của Koros. Tất cả sức mạnh đó được gửi vào lưỡi hái trong tay Grace. Lưỡi hái càng đào sâu vào tay Hokuto, rải ra những tia lửa dữ dội và các hạt ánh sáng.
“Ngươi cũng đã cười khi không có ai có thể gây ra vết thương trên cơ thể tự hào đó của ngươi, phải không? Bây giờ thế nào? Cảm giác bị thương ấy? Có sảng khoái không?”
“Đừng có đùa với ta!!”
Cơn thịnh nộ của Hokuto bùng nổ.
“-!”
Tiếng rít và cơn thịnh nộ của Hokuto trở thành sóng xung kích, thổi bay Grace và những người khác.
“Cái, cái quái gì thế!?”
Cú va chạm khiến cô cảm thấy như bị đá bay đã thổi bay đội Vatlantis đi cả trăm mét. Họ kiểm soát lại tư thế bằng cách nào đó và dừng lại giữa không trung.
“Cơ thể ta chính là thế giới! Làm bị thương ta nghĩa là phá hủy thế giới của ta, nó cũng giống như giết người vậy. Nếu một điều như vậy được làm với ta thì ta...”
Đôi mắt Hokuto trở nên ướt át và cô ta hét lên với giọng đau đớn.
“Không thể tiếp tục vui vẻ được!”
Hokuto nắm lấy ánh sáng đỏ lơ lửng trên đầu. Vào khoảnh khắc đó, ánh sáng phát ra dữ dội lắng xuống và một vật thể được bao bọc trong ánh sáng đỏ xuất hiện.
Đó là một thanh kiếm đỏ thẫm. Lưỡi kiếm có màu máu sẫm có ánh sáng đỏ rực chạy trên đó như mạch máu. Đó là một thanh kiếm kỳ lạ và đáng ngại.
“Cơ thể ta được cấu tạo bởi thế giới. Nhưng lấy ra một vũ khí và khả năng tấn công từ đó và ban cho nó một hình dạng duy nhất... đó là [Hakke Kirin (Bát Quái Kỳ Lân)] này.”
Vào lúc đó đôi mắt Hokuto sáng lên.
‘―Tệ rồi.’
Tất cả những người có mặt ở nơi đó đều nhận thức được điều đó không phải bằng logic, mà bằng bản năng của họ.
“Mọi người, lùi lại ngay! Nhanh lên―”
Hakke Kirin của Hokuto lóe lên.
Vào khoảnh khắc đó, ngọn lửa và sóng xung kích lan rộng như thể một vụ nổ hạt nhân đang xảy ra.
“UOOAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!”
Sự rạng rỡ giống như mặt trời và sấm sét quét qua Ataraxia. Grace và đội Vatlantis bị vỡ giáp bởi sóng xung kích đó trong khi bị thổi bay.
Ngay cả khi tên lửa đẩy mở hết công suất, vẫn không thể duy trì tư thế. Grace và Hyakurath bị thổi bay đâm vào các tòa nhà thương mại của Ataraxia ở phía xa. Quartum và Mercuria rơi xuống đất và chìm vào đường phố, xuyên qua cho đến tận tầng ngầm.
“GUAH!”
Kizuna cũng bị thổi bay bởi tác động đáng kinh ngạc và đập vào tường của một tòa nhà.
“Hự... Himekawa, Sylvia... hai người an toàn không!?”
Cậu bằng cách nào đó mở cửa sổ liên lạc và cố gắng xác nhận sự an toàn của đồng đội. Tuy nhiên không có hồi âm.
Chẳng bao lâu áp lực đè lên cơ thể cậu trở nên nhẹ đi. Ngọn lửa dữ dội đi qua cậu và cảnh tượng thảm khốc của Ataraxia lọt vào mắt cậu.
“Cái... cái này là...”
Với Hokuto làm trung tâm, các tòa nhà xung quanh bị đánh sập như quân cờ domino. Toàn bộ Ataraxia chìm trong biển lửa, các vụ nổ xảy ra khắp nơi, khói đen bốc lên nghi ngút.
“Aah! Trời ạ, ta sẽ không tha thứ cho tất cả các ngươi!”
Hokuto vung Hakke Kirin một lần nữa. Từ lưỡi kiếm, ngọn lửa và sóng xung kích chạy và bay về phía Kizuna.
“UWAA!”
Cậu bay lên và né tránh sóng xung kích chỉ với sự chênh lệch mỏng manh như tờ giấy. Khi cậu nhìn lại, một nhóm các tòa nhà chọc trời của Ataraxia bị chẻ làm đôi ở trung tâm.
“Cái...”
Các tòa nhà gãy làm đôi lần lượt, phần trên sụp đổ và từ từ rơi xuống đất. Ngay cả những tòa nhà còn lại cũng bốc cháy và bắt đầu bốc khói đen.
“Đội trưởng! Sylvia và những người khác sẽ làm gì đó với chuyện này bằng cách nào đó ạ!”
Hai khung hình khổng lồ đang bay về phía Hokuto. Đó là Taros của Sylvia và Demon của Ragrus. Như thể đuổi theo hai bộ giáp đó, thêm một ánh sáng nữa đang theo sau.
“Tớ cũng sẽ đi!”
Himekawa với thanh Kiếm đã sẵn sàng đang hướng về phía Hokuto cùng với những lưỡi Kiếm bay của cô. Kizuna vội vàng đưa ra chỉ thị cho họ.
“Dừng lại! Ngay cả khi tất cả các cậu tấn công cô ta―”
Ngay khi cậu định nói điều đó, Kizuna mím chặt miệng.
‘―Vậy thì, phải làm sao?’
Chống lại Deus ex Machina sở hữu sức mạnh áp đảo, bất kỳ chiến thuật nào cũng vô nghĩa. Nếu Hokuto muốn, thì sự hủy diệt hoàn toàn là không thể tránh khỏi.
“Chết tiệt!”
Kizuna cũng định đuổi theo Himekawa và những người khác, ngay khi cậu định làm vậy, hình bóng của Hokuto biến mất.
“Cái...”
“KYAAAAAAAAAAAAAA!”
Sylvia và Ragrus đâm vào tòa nhà tường phòng thủ với tốc độ khủng khiếp.
Hokuto, người không di chuyển dù chỉ một bước kể từ khi xuất hiện, giờ đã di chuyển. Cô ta di chuyển và sau đó nghiền nát Sylvia và Ragrus đang đến gần.
Tuy nhiên, chuyển động đó hoàn toàn không thể theo kịp. Nó quá nhanh, cậu thậm chí không thể nhận thức được nó.
“Himekawa! Chuyển động của cô ta nhanh lắm. Cẩn thậ―”
Lưng của Himekawa ở ngay trước mắt cậu.
“GUAH...-!?”
Cơ thể Himekawa bay về phía cậu đâm sầm vào Kizuna. Cậu hoàn toàn không thể giữ lại cơ thể cô. Kizuna bị thổi bay cùng với cơ thể Himekawa, hai người họ đang rơi xuống đất.
“Hự...”
Không có biện pháp đối phó nào có thể thực hiện được. Kizuna ôm lấy Himekawa như để bao bọc cô bảo vệ cô khỏi tác động của cú ngã. ‘―Ít nhất chỉ Himekawa thôi.’
Ngay khi cậu cố gắng làm mềm cú va chạm bằng tên lửa đẩy và Life Saver, cơ thể Kizuna và Himekawa đâm xuyên qua tòa nhà trường trung học. Họ phá hủy và xuyên qua tòa nhà trước khi va chạm ở sân trường. Cơ thể họ bằng cách nào đó ngừng rơi sau khi đào qua mặt đất của sân trường.
“Guhah!”
Cú va chạm khiến cậu cảm thấy như cơ thể mình sẽ vỡ ra từng mảnh tấn công cậu. Cậu mất ý thức vì đau đớn trong một khoảnh khắc.
“Chế, chết tiệt...-”
Để hướng tâm trí khỏi cơn đau quằn quại, Kizuna nghiến răng và nâng cơ thể dậy.
“Hự... Hi, Himekawa. Cậu ổn không?”
Nhờ Kizuna tình nguyện dùng cơ thể che chắn cho cô, Himekawa không bị thương nghiêm trọng. Nhưng cô hoàn toàn mất ý thức.
Cậu dồn sức vào tứ chi để cố gắng đứng dậy bằng cách nào đó. Tuy nhiên, cậu không thể dồn chút sức lực nào, trên hết cơn chóng mặt của cậu cũng rất nghiêm trọng. Đầu gối cậu mất sức và cậu ngã xuống đất.
Khói đen từ đám cháy làm xung quanh mờ mịt như ban đêm. Khi cậu nằm ngửa mặt lên, cậu có thể thấy hình bóng của Hokuto lơ lửng trên bầu trời từ khe hở của khói đen.
‘―Cần phải làm gì đó với cô ta.’
Khi cậu nghĩ vậy, một cửa sổ mới mở ra và khuôn mặt Reiri được chiếu ở đó.
{Kizuna! Em không phải đối thủ của cô ta đâu. Quay lại đi!}
“Hự...”
Vào lúc đó, cậu nhận thấy đầu ngón tay mình chạm vào thứ gì đó.
‘―Đây là, Kiếm bay của Neros.’
Kizuna nắm lấy thanh kiếm bay đó và đứng dậy bằng cách nào đó. Kizuna kích hoạt tên lửa đẩy sau đó.
{Dừng lại! Kizuna!}
Giọng Reiri ngày càng xa dần. Kizuna hướng về phía Hokuto và tăng tốc. Cậu vắt kiệt chút sức lực cuối cùng và bay thẳng vào Hokuto.
“Đừng có coi thường con người! Thần thánh-samaaaaaaaaaaaaaaaaa!”
Cậu thủ thế thanh Kiếm bay.
“URAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA-!”
Dồn toàn bộ sức lực, Kizuna hướng về phía Hokuto và đâm thanh Kiếm bay tới.
“!?”
Ngón trỏ và ngón cái của Hokuto kẹp lấy lưỡi của thanh Kiếm bay.
“Thật dai dẳng.”
Đầu ngón tay đó cong xuống chặt chẽ. Vào khoảnh khắc đó, cơ thể Kizuna bị thổi bay về phía mặt đất.
“GUWAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!”
Với tốc độ vượt xa tốc độ rơi tự nhiên, Kizuna đập xuống đất một lần nữa.
“-... khụ”
Máu phun ra từ miệng cậu.
Cơ thể cậu không thể cử động, như thể tất cả xương cốt đều đã gãy vụn.
‘―Không ổn rồi. Ngay cả ngón tay, cũng không thể cử động.’
Những âm thanh nổ vang rền ở phía xa. Đòn tấn công của Hokuto khiến thành phố chìm trong biển lửa, các cơ sở của Ataraxia bắt đầu phát nổ. Cứ đà này, Ataraxia sẽ chìm.
‘―Mọi thứ, sẽ bị xóa sổ một lần nữa.’
‘―Mình, lại không thể làm gì được nữa.’
Đột nhiên một giọng nói lọt vào tai cậu.
“A, nhắc mới nhớ, ngươi là người đã cãi nhau với Thanatos trước đây phải không?”
Hokuto đáp xuống đất mà cậu không nhận ra, cô ta đang nhìn vào mặt Kizuna. Có lẽ ngọn lửa đang đến gần, những tia lửa đang nhảy múa trong không gian mờ mịt như những cánh hoa anh đào rơi rụng.
“Ngươi thậm chí không có khả năng học hỏi, ngươi thậm chí không thể dự đoán điều gì sẽ xảy ra nếu thách thức bọn ta. Ta tự hỏi liệu ngươi có không tiến hóa như ta nghĩ không?”
Cô ta đang mỉm cười thích thú, như thể tâm trạng của cô ta đã được sửa chữa.
Nhưng, vì lý do nào đó.
Đối với Kizuna, nụ cười đó trông giống như thứ gì đó thực sự giả tạo.
Cô ta đã như vậy kể từ lần đầu xuất hiện. Cô ta liên tục mỉm cười và vui vẻ thích thú. Nhưng, tất cả những điều đó trông thật gượng gạo.
“Ngươi...”
“Hửm?”
“Tại sao, ngươi lại... trông chán nản thế?”
Khuôn mặt Hokuto cứng đờ trong giây lát. Tuy nhiên, cô ta sớm mỉm cười rạng rỡ trở lại và xoay tròn với hai tay dang rộng, trông thực sự thích thú.
“Ngươi đang nói cái quái gì vậy? Ta luôn vui vẻ ở đây mà. Hạnh phúc quá, vui quá, đến mức ta thực sự không thể kìm nén được♪”
Nụ cười đó ngày càng có vẻ trống rỗng hơn đối với cậu.
‘―Cô gái này, có thực sự là một sự tồn tại giống như những gì chúng ta tưởng tượng từ từ [thần] không?’
Ngay cả phản ứng của cô ta khi tay bị Grace làm xước,
{Không thể tiếp tục vui vẻ được!}
Phản ứng đó không đến từ việc lòng tự trọng bị tổn thương, hay thậm chí vì tay cô ta bị đau. Việc cô ta bị thương đã gây ra một số ảnh hưởng nào đó lên cô ta. Cách nói chuyện của cô ta lúc đó như thể cô ta sợ điều đó.
“Ta không, thực sự hiểu lắm nhưng... ngay cả thần thánh, cũng vất vả nhỉ.”
Khuôn mặt Hokuto méo xệch. Cô ta đang cố ép mình cười, nhưng đôi mắt cô ta đang bùng cháy trong cơn thịnh nộ.
‘―Chính là nó.’
“Khuôn mặt đó... ta nghĩ, đó là, khuôn mặt duy nhất... là khuôn mặt thật của ngươi.”
Vào khoảnh khắc đó, cảm xúc biến mất khỏi khuôn mặt Hokuto.
“Ngươi, đang nói những điều kỳ lạ.”
Và rồi cô ta ngồi xổm xuống và chạm vào ngực Kizuna bằng đầu ngón tay.
“Ta đang vui vẻ ở đây. Sẽ không ổn nếu ta không vui. Mỗi ngày, mỗi ngày, bất kể ở đâu, bất kể khi nào, luôn luôn. Ta phải vui vẻ bất kể thế nào. Đó là lý do tại sao ta thậm chí không được bị thương.”
Nói xong, cô ta nở một nụ cười có vẻ buồn bã.
“Đó là, vai trò của ta với tư cách là một vị thần.”
“...”
Ý thức của Kizuna đang trở nên xa xăm. Mắt cậu mờ đi và nụ cười của Hokuto trở nên nhòe nhoẹt.
“Mình đang... chết sao?”
“Đúng vậy. Ngươi thậm chí không hiểu điều đó sao?”
Hokuto đột ngột đứng dậy và nở một nụ cười khô khốc. Và rồi thanh kiếm đỏ trong tay cô ta, mũi kiếm của Hakke Kirin nhắm vào Kizuna.
“Thật sự ngu ngốc.”
Thanh kiếm nơi tất cả vũ khí được nén lại chạm vào ngực cậu.
Mũi kiếm xé toạc da cậu. Tuy nhiên, cậu đã không thể cử động dù chỉ một ngón tay.
Trước mắt Kizuna tối sầm lại.
Ngay cả âm thanh của ngọn lửa đang cháy cũng trở nên không thể nghe thấy, mọi âm thanh đều đi xa hơn.
Cậu được mời gọi vào sự tĩnh lặng, về phía bóng tối của cái chết.
Vào lúc đó,
“Có câu nói này, rằng một đứa trẻ ngốc nghếch thì dễ thương hơn, phải không nhỉ.”
Có một giọng nói.
Mí mắt Kizuna mở ra lần nữa.
Ngọn lửa đang cuộn xoáy với âm thanh sấm sét.
Đó là một giọng nói thực sự bình tĩnh, và êm dịu.
Khói đen bốc lên, ngọn lửa đang tạo ra cơn gió lốc.
Được quạt bởi cơn gió đó, bộ kimono trông giống như furisode đang bay phấp phới.
Những tia lửa đang rơi xuống như mưa.
Mái tóc đen dài bóng mượt tung bay.
Hình bóng đó trông giống như một cô bé, nhưng lại có vẻ ngoài quyến rũ.
Nó quá đột ngột.
Tuy nhiên đó là điều không thể tránh khỏi.
Hida Nayuta đang đứng đó.
“―Bà là”
“Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Ta tên là Hida Nayuta.”
Hokuto đang nhìn chằm chằm vào cô bé xuất hiện đột ngột với vẻ mặt hoang mang.
“Cái gì... là ngươi?”
Nở một nụ cười nhẹ nhàng, Nayuta lấy ra một chiếc quạt từ ngực mình.
“Người đã khôi phục thế giới này.”
Chiếc quạt xòe ra trong chớp mắt, nó duyên dáng gửi đi làn gió bập bùng.
Sức mạnh nhập vào đôi mắt Hokuto.
“Ta hiểu rồi... ngươi là, nguyên nhân.”
Tay Hokuto lóe lên.
Sát khí rõ ràng chém vào Nayuta.
Hakke Kirin được vung vào Nayuta với tốc độ và sức mạnh hủy diệt không thể so sánh với bất cứ thứ gì cho đến tận bây giờ.
“!?”
Tuy nhiên ở giữa chừng, lưỡi kiếm đó dừng lại.
Chiếc quạt của Nayuta chặn đứng Hakke Kirin.
“Đây là thế giới mà ta đã tái thiết với nỗi đau to lớn. Ta không muốn cho phép sự phá hủy đến mức này, nhưng trong quá trình chuyển giao khẩn cấp này, phải mất một chút thời gian để sản xuất chương trình cho việc loại bỏ cưỡng chế ngươi.”
Nói xong Nayuta nhẹ nhàng xoay quạt sang hướng khác. Hakke Kirin bị đẩy lùi và Hokuto nhảy lùi lại.
“Ngươi là một sự tồn tại cùng loại với bọn ta, có phải vậy không nhỉ?”
Khi Hokuto thủ thế Hakke Kirin một lần nữa, thế giới nghiêng ngả với một sự rung chuyển dữ dội.
“Hửm? Cái này là!?”
Hokuto thốt lên giọng hoảng hốt. Hình bóng của Nayuta đang méo mó. Không chỉ vậy, bắt đầu từ Ataraxia, mọi thứ của thế giới này đang biến dạng lỏng lẻo, xoay tròn và kéo dài thành hình dạng kỳ lạ. Nó giống như nước đang bị hút vào một cái lỗ.
Bên trong thế giới nơi mọi thứ đang xoay tròn, chỉ có Entrance được khắc trên bầu trời giữ lại hình dạng ban đầu của nó, tiếp cận về phía Hokuto.
“Thành thật xin lỗi, nhưng sự chuẩn bị để chiến đấu với tất cả các ngươi vẫn chưa hoàn tất. Xin hãy rời đi cho hôm nay. Adieu (Vĩnh biệt).”
“Đợi-...!”
Đầu ngón tay vươn ra của Hokuto đang biến mất. Cô ta đang bị hút vào Entrance đang tiếp cận mình. Có vẻ như cô ta đang bị cưỡng chế trục xuất khỏi không gian này.
“Hida, Nayuta... ta hiểu rồi, kẻ sử dụng Genesis tùy ý là―”
Để lại những lời đó, Hokuto biến mất bên trong Entrance.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
