Lớp Chử Nhiệm
“Chào buổi chiều mọi người. Đây là nhân vật được yêu thích nhất của bộ truyện “Masou Gakuen H×H”, Hida Nayuta đây. Hả? Ta nghe thấy mấy giọng nói xì xào cái gì mà nhân vật tởm lợm, hay kẻ vô nhân tính, hoặc căn nguyên của mọi tội ác, vân vân và mây mây, nhưng rốt cuộc là họ đang ám chỉ ai thế nhỉ? Chà, thay vì suy nghĩ về mấy thứ như vậy, ta sẽ dạy cho các ngươi tất cả những điều cần lưu ý về cuốn sách này. Đây là một vật phẩm nguy hiểm, nên hãy xử lý cẩn thận nhé. Rốt cuộc thì, bằng cách sử dụng loại mực trộn lẫn với các hóa chất mới phát triển, ta đang thực hiện những thí nghiệm mới gây nghiện khi đọc, và rồi các triệu chứng cai nghiện sẽ xuất hiện nếu kẻ nghiện không tiếp tục đọc Masou Gakuen H×H liên tục không ngừng nghỉ. Quả là một nhà xuất bản và đơn vị in ấn dũng cảm, phải không nào? Đùa thôi.”
“Ngoài ra, câu chuyện này là một Arc đặc biệt khác với cốt truyện chính. Sân khấu hoàn toàn mới mẻ, thót tim và lấp lánh hơn cả ta nữa! Nayuta đã tạo ra Học viện Ataraxia! Cảm giác như “Masou Gakuen H×H” thực sự là một cái gì đó giống như học viện ấy nhỉ! Rốt cuộc thì cái chữ “Gakuen (Học Viện)” trong tiêu đề là để làm cái quái gì... đây là sự tiếp nối của sự chú ý nhận được từ những màn 'tsukkomi' sáo rỗng đó. Cũng có những điểm khác biệt so với Arc chính, bối cảnh, câu chuyện, v. v., nhưng đó là thông số kỹ thuật nên hãy chấp nhận nó nhé. Đây không phải là nói dối mà là sự thật. Nếu ta nói kiểu như vừa rồi thì là nghiêm túc đấy. Nghĩ lại thì, ta cũng đã quay lại tuổi thanh xuân sau bao rắc rối, ta đang nghĩ liệu mình có nên thử thay đổi cách nói chuyện cho giống giới trẻ không, các ngươi nghĩ sao? Ví dụ nhưuuu, kiểu như, nói chuyện như một cô nàng Gyaru thì sao nhỉ, nếu với ngoại hình hiện tại của ta bây giờ, ngược lại sẽ có cảm giác như ta đang cố tỏ ra già dặn hơn chăng?”
“Bà đang làm cái trò gì vậy?”
“À, con gái nhập cuộc.”
“Con gái nhập cuộc là ý gì hả. Mô tả cảnh tượng thừa thãi quá đấy. Với lại khi bà gọi tôi là con gái... chẳng hiểu sao còn khó chịu hơn là bị gọi bằng tên.”
“Nổi giận sẽ làm tăng nếp nhăn đấy nhé, Reiri.”
“Tôi không muốn bị một mụ già nói thế đâu!”
“Chà, với ta hiện tại thì Reiri trông giống một bà cô hơn đấy.”
“... Nếu tôi nhớ không nhầm thì ngày mai là ngày thu gom rác tươi nhỉ.”
“Thôi nào thôi nào, đây, ly rượu này.”
“Thế nên tôi mới đang hỏi bà làm cái quái gì mà uống rượu của tôi tùy tiện thế hả.”
“Thôi mà, thôi mà, chẳng phải ổn sao? Uống rượu cùng với con gái mình, với tư cách là một bậc cha mẹ thì đây thực sự là một cảnh tượng đầy cảm xúc đấy.”
“Câu này được thốt ra từ miệng kẻ ở vị trí xa rời nhất với hai chữ cha mẹ.”
“Được rồi được rồi, đây, ly của con.”
“... Bà, say rồi hả?”
“Ô kìa, con đang nói gì thế nhỉ? Nào, cạn ly.”
Nayuta khẽ chạm ly của mình vào chiếc ly mà Reiri đang cầm, và một âm thanh trong trẻo vang lên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
