Tiết Học Thứ Ba: Thời Khắc Thắt Chặt Tình Bạn Tại Lữ Quán Suối Nước Nóng
Phần 1
“Cảm ơn vì bữa ăn. Ngon lắm.”
“Ehehe, Sylvia rất vui vì đội trưởng thích nó đấy ạ.”
Như mọi đêm, Sylvia đến nấu bữa tối cho Kizuna. Và rồi vào buổi sáng, cô bé cũng dậy sớm, đến phòng Kizuna để chuẩn bị bữa sáng. Nếu Kizuna chưa dậy, cô bé sẽ vào tận phòng ngủ để đánh thức cậu.
Nếu hoàn cảnh cho phép, cũng có những người khác cố gắng tranh giành vị trí của cô bé, nhưng Sylvia đã được bộ chỉ huy chính thức bổ nhiệm làm người chăm sóc cho Kizuna. Rất khó để cướp vị trí của cô bé một cách chính thức. Hơn nữa, công việc của Sylvia lại hoàn hảo không tì vết. Nếu có bất cứ điều gì để bới lông tìm vết thì tốt biết mấy, nhưng tân binh ngôi sao đang lên này chẳng để lộ chút sơ hở nào.
“Vậy thì, Sylvia xin phép về đây ạ.”
Cô bé rửa bát xong và cởi tạp dề ra.
“Ừ. Cảm ơn em vì mọi khi nhé.”
“Sáng mai Sylvia lại đến được không ạ?”
“Ừ. Dù sao anh cũng không cần phải đến trường sớm. Làm ơn chuẩn bị bữa sáng kiểu Anh như mọi khi nhé?”
“Rõ — ạ!”
Sylvia chào kiểu quân đội một cách dễ thương trước khi quay về ký túc xá dành cho khối trung học cơ sở.
“Vợ hiền đi làm xa”, có những từ ngữ như vậy đấy, và số lượng học sinh trêu chọc Sylvia bằng cụm từ đó không hề ít. Tuy nhiên, trong tâm trí Kizuna, cô bé đã vượt qua cả ranh giới bạn gái hay vợ, cậu thậm chí còn cảm thấy cô bé gần giống như một người mẹ. Có vẻ như việc sở hữu quá nhiều sự nữ tính khiến người ta khó phân biệt giữa một cô gái và một người mẹ.
“Chà, dù sao thì mình cũng chẳng đời nào nói điều đó với em ấy đâu...”
Sau khi tự lẩm bẩm, Kizuna ngáp một cái thật to.
Sau khi Sylvia về, cậu học bài một chút, rồi chơi game để thư giãn, và thời gian trôi qua nhanh đến bất ngờ. Kim đồng hồ đã chỉ quá mười một giờ đêm.
“Có lẽ mình nên đi tắm thôi.”
Đã đến giờ mà hầu hết học sinh đều tắm xong.
Phòng của Kizuna được trang bị một bồn tắm trong nhà cực kỳ lộng lẫy, nhưng bất chấp điều đó, nó đã bị khóa và cậu bị cấm sử dụng. Dù thế nào đi nữa, người ta cũng cảm nhận được một ý chí sắt đá ép buộc cậu phải sử dụng nhà tắm lớn của nữ.
Kizuna thở dài và mở tủ quần áo.
“Cái...”
Gì thế này?
Có một cô gái trong tủ quần áo của cậu. Hơn nữa lại là một học sinh trung học cơ sở. Hơn nữa cô bé đang ngủ say sưa và chảy cả nước dãi. Cô bé dựa vào những bộ quần áo đang treo trên móc của cậu, và vài bộ quần áo rơi xuống sàn nhà nhăn nhúm vì bị dùng thay cho nệm futon. Hơn nữa chúng còn dính đầy nước dãi.
“Này... Ragrus. Tại sao em lại ở cái chỗ như thế này?”
Cô bé không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh dậy.
“Aah! Dậy ngay cho tôi!”
Khi Kizuna lay mạnh vai cô bé, ‘funya?’, Ragrus thốt lên một âm thanh ngớ ngẩn và dụi mắt ngái ngủ.
“Haeh!? Tạ, tại sao, ngươi lại ở đây!?”
“Đó là câu của tôi mới đúng!”
Ragrus cuối cùng cũng tỉnh táo lại và thốt lên ‘a’.
“Ra là vậy. Ta muốn xác nhận xem ngươi có làm điều gì bậy bạ với Sylvia không nên đã trốn ở đây...”
“Ra là vậy. Thế thì em hài lòng rồi chứ? Lối ra ở đằng kia.”
Phớt lờ Kizuna đang chỉ tay ra cửa, Ragrus bắt đầu cởi đồng phục.
“Oo!? Này!”
Bên dưới bộ đồng phục Học viện Ataraxia, cô bé chỉ mặc một chiếc váy lót và quần lót, vẫn chưa mặc áo ngực. Hay đúng hơn là cô bé không cần nó. Chiếc váy lót đó cũng trượt tuột khỏi vai cô bé xuống sàn nhà một cách mượt mà, và giờ cô bé chỉ còn mặc mỗi quần lót và quần tất.
Tuy nhiên, cô bé sở hữu một cơ thể trẻ trung sành điệu không hề thua kém Sylvia, không, thậm chí còn vượt trội hơn. Ngực cô bé gần như phẳng lì. Tuy nhiên, chỉ có chiếc quần lót là vô đạo đức với kiểu dáng gợi cảm và diện tích vải ít ỏi. Kizuna thầm thán phục rằng một chiếc quần lót kích cỡ đó thực sự tồn tại.
“Giờ không phải lúc để thán phục! Em đang làm cái quái gì thế hả, Ragrus!?”
“Ngươi hỏi làm gì à, thực hiện [Heart Hybrid] với ta đi. Tuần sau có trận đấu tập với Sylvia đấy. Cho đến lúc đó ta sẽ tăng cường sức mạnh, và rồi ta sẽ khiến Sylvia phải ‘tắt đài’!”
“Tắt đài...”
Cô bé này rốt cuộc là thích hay ghét Sylvia thế, rốt cuộc là đằng nào? Kizuna thầm càu nhàu trong lòng trong khi gãi đầu.
—‘Chà, chắc là vụ đó rồi, em ấy muốn được Sylvia công nhận, muốn Sylvia nghĩ rằng mình là một người tuyệt vời. Em ấy chắc hẳn thích Sylvia quá mức rồi.’
“Nhưng mà, Sylvia đang đi tìm em đấy, biết không? Tìm em ấy.”
“Eh!? Cái gì cơ? Kể chi tiết cho ta nghe!”
—‘Tất nhiên là nói dối rồi, nhưng mà, sao cũng được. Có lẽ ngày mai Ragrus sẽ phàn nàn với mình, nhưng Ragrus cũng nên cảm thấy vui vì cơ hội gặp Sylvia đã tăng lên. Em ấy sẽ không giận thật đâu. Mặc dù, nếu là Sylvia thì có lẽ em ấy sẽ đoán được tình hình và đánh lạc hướng sự chú ý một cách khéo léo...’
Niềm tin của Kizuna dành cho Sylvia đã đạt mức MAX.
“Ai biết được. Anh cũng không biết chuyện đó là sao nữa.”
“Ngươi thật vô dụng! Giờ không phải lúc cho chuyện như thế này!”
Cô bé mặc lại đồng phục trong hoảng loạn và rời đi như một cơn bão. Sau đó chỉ còn lại sự im lặng cùng với Kizuna.
Phòng của Kizuna không có khóa, nên bất cứ ai cũng có thể tự do ra vào nếu thích. Quả thực, lẻn vào, trốn trong tủ quần áo rồi ngủ say sưa là một việc đơn giản.
“... Đi tắm thôi.”
Hida Kizuna. Cảm giác như cậu đã đạt đến cảnh giới giác ngộ.
Phần 2
Kizuna cởi quần áo trong phòng thay đồ của nhà tắm lớn, rồi cậu rón rén nhìn vào bên trong mà không gây ra tiếng động nào.
“A, Kizuna! Cậu đến muộn thế.”
“Scarlet? Khoan đã, tất cả thành viên của Masters đều ở đây sao!?”
Có người đang ngâm mình trong bồn tắm ngập đến vai, có người đang tắm nửa người, có người với dáng vẻ không giống thục nữ chút nào đang nằm ngủ trên tấm nệm hơi, các cô gái bắn nhau bằng súng nước, và vân vân, bảy thành viên của Masters đang tắm rửa theo phong cách tự do vẫy tay chào cậu. Như mọi khi, họ quá sức tự do.
Hơn nữa, tất cả bọn họ đều không che chắn cơ thể chút nào. Nhà tắm lớn rộng rãi tràn ngập màu da thịt, khiến cậu bối rối không biết nên nhìn vào đâu.
“Đừng bảo là mọi người đã ở đây suốt nhé?”
Scarlet lắc đầu quầy quậy.
“Bọn tớ chỉ mới đến thôi. Chắc khoảng năm phút?”
“... Là trùng hợp sao?”
Leila, người chỉ đang nhúng chân vào bồn tắm, cười toe toét.
“Nguồn tiền—à không, Kizuna-kun đến muộn thật đấy. Cậu có ghé đâu đó trên đường đến đây không?”
“Tờ tạp chí đặt ở phòng nghỉ thu hút sự chú ý của tớ một chút... khoan đã, sao cậu biết?”
“Vì có camera được lắp đặt trước phòng Kizuna mà.”
“Cái quái gì thế hả!?”
Gertrude đang nằm trên nệm ngóc đầu dậy.
“Aa— aa—, tiết lộ chuyện đó không ổn đâu nhỉ? Mặc dù chúng ta đã vất vả lắm mới lắp đặt nó cùng với Amaterasu.”
Trong vụ va chạm Vũ trụ Khác hôm nọ, mặc dù cậu đã bí mật lẻn ra khỏi ký túc xá, nhưng vì lý do nào đó Amaterasu và Masters đã đến giải cứu vào thời điểm cực kỳ chuẩn xác.
“... Giờ thì tớ hiểu lý do rồi.”
Tuy nhiên, sự thật là họ đã được cứu nhờ điều đó, nên cậu cũng khó mà phàn nàn được.
Henrietta đang ở trong bồn tắm nửa người tháo chiếc kính đã mờ đặc hơi nước ra.
“Vậy thì tớ sẽ tắm cho Kizuna.”
“Cậu nói— phải đấy—. Nào, mọi người cùng làm thôi—”
Scarlet nói một cách vui vẻ và đứng dậy đầy năng lượng từ bồn tắm. Những giọt nước nóng bắn tung tóe trong khi ngực cô nảy lên.
“Kho, khoan chút đã! Rốt cuộc các cậu định làm cái gì thế!?”
“Cậu hỏi làm gì à, là [Heart Hybrid] đấy biết không? Cơ hội hiếm có mà, nên bọn tớ cũng sẽ khuyến mãi thêm dịch vụ tắm rửa cho Kizuna.”
“K, không... Tớ, có lẽ tớ nên kiềm chế một chút... tớ nghĩ thế.”
Tuy nhiên, đúng như mong đợi từ Masters, khi cậu nhận ra thì Kizuna đã hoàn toàn bị bao vây.
Gertrude đặt tấm nệm mà cô vừa dùng để nằm lên trên gạch của khu vực tắm rửa.
“Nào—, chúng ta bắt đầu dịch vụ nhé—!”
“Oooo!”
Kizuna bị đẩy ngã cùng với những tiếng hô đầy khí thế.
Phần 3
“Không nổi nữa... xong rồi. Hôm nay tớ hoàn toàn... cạn kiệt rồi.”
Kizuna lê cái cơ thể kiệt quệ của mình và bằng cách nào đó quay trở lại phòng riêng.
Cậu muốn ngay lập tức gục xuống giường và ngủ thiếp đi mà không cần suy nghĩ gì cả.
Kẻ mạnh nhất thế giới đang đợi trên giường cậu để đập tan ngay cả ước muốn nhỏ nhoi đó.
“Haii♪ Ki♥ zu♥ na♥”
Yurishia đang mặc một chiếc váy ngủ xuyên thấu nằm nghiêng người.
“Yurishia... bộ dạng đó.”
“Ara? Tớ tự hỏi liệu cậu có thích không nhỉ♪”
Chiếc váy ngủ màu hồng mỏng manh không hề che giấu cơ thể Yurishia chút nào. Đúng hơn, bằng việc mặc nó, cô trông còn dâm đãng hơn cả khi hoàn toàn khỏa thân. Dáng vẻ nằm đó với cơ thể uốn cong mềm mại, và rồi khuôn mặt đang mỉm cười đầy mê hoặc kia, đó là thuốc kích dục của một phù thủy đang cưỡng ép phục hồi sinh lực cho cơ thể mệt mỏi của cậu.
“Cậu trông tuyệt thật đấy nhưng... quả nhiên hôm nay tớ mệt rồi nên, cậu tha cho tớ lúc này được không?”
“Cái gì cơ? Cậu đã đến giai đoạn chán chường rồi sao?”
“Không, chúng ta thậm chí còn chưa kết hôn mà?”
Yurishia nhổm dậy và kéo một chiếc túi du lịch mà cô đặt gần gối lại gần.
“Quả nhiên, bị mắc kẹt trong lối mòn là không tốt nhỉ? Tớ có mang theo đúng thứ mà Kizuna thích đây. Nè.”
Yurishia vui vẻ lấy ra từ trong túi những thứ như trang phục da bóng đầy khiêu khích, dây thừng, roi da, và vân vân hết cái này đến cái khác. ‘Đó là sở thích của Yurishia, không phải của tớ...’ Một người đàn ông với lòng tốt không thể thốt ra lời phản bác (tsukkomi) như vậy. Đó chính là Hida Kizuna.
“Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra đâu!”
Cửa mở toang và Aine lao vào.
“Lần này lại là cô sao!”
Hơn nữa vì lý do nào đó cô ấy đang mặc đồng phục y tá. Thêm vào đó là váy siêu ngắn.
“Lần trước anh đã nhìn chằm chằm vào đội ngũ y tế của phòng thí nghiệm đúng không? Tôi có bằng chứng rồi đấy.”
“Tôi chẳng có ký ức gì về chuyện đó cả!”
Có lẽ, cô ấy đã hiểu lầm khi cậu đang nhìn vào thứ gì đó hoàn toàn khác.
—‘Nhưng mà, cô ấy quan sát mình thường xuyên đến thế sao?’
Khi nghĩ đến điều đó, cậu cảm thấy Aine thật sự rất đáng yêu.
Má Aine đỏ bừng và những ngón tay cô nắm chặt lấy gấu váy.
“Tôi... tôi thực sự không mặc đồ lót đúng như Kizuna thích nên, không cần phải lo lắng đâu!”
“Tôi lo lắng lắm đấy! Sự đáng yêu của cô đang đi sai hướng quá rồi!”
Việc Aine cũng đến đây, cậu không dám nghĩ tới nhưng liệu có phải tiếp theo... sẽ còn nữa không?
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Kizuna. Có lẽ đó là bản năng sinh tồn mà loài động vật sở hữu, thông báo cho cậu về sự cảnh giác.
“Khi tôi nghĩ rằng ồn ào quá và đến đây xem... tất cả các người, rốt cuộc đang làm cái gì thế?”
Con quỷ tóc đen đang đứng đó với mái tóc dựng ngược, bao phủ trong luồng khí đen ngòm.
“Ara, Hayuru cũng đến sao?”
“Thật không may, Kizuna này là để cho hai người dùng. Không có phần cho Hayuru đâu.”
“Cô bảo ai là robot mèo máy hả!!”
Cô gái của Học viện Ataraxia, người rất hợp với việc đeo tai mèo, Himekawa Hayuru hét lên.
“Neros!”
Một bộ ma đạo giáp màu đỏ được trang bị trên bộ đồng phục của cô.
“[Heart Hybrid] ngoài lịch trình sẽ không được công nhận chừng nào không có lý do chính đáng! Chưa nói đến việc làm chuyện đó trong ký túc xá... thành viên ủy ban kỷ luật Himekawa Hayuru này tuyệt đối sẽ không cho phép!”
“Thú vị đấy. Zeros!”
“Fufun, thời điểm đẹp đấy, nhân tiện sao chúng ta không quyết định xem ai là át chủ bài của Amaterasu, hay nói cách khác là đối tác chính của Kizuna nhỉ? Cross!”
Zeros được trang bị bên trên bộ đồng phục y tá của Aine, trong khi Cross được trang bị trên chiếc váy ngủ xuyên thấu của Yurishia.
Một cảm giác déjà vu không thể kiểm soát đang hoành hành bên trong Kizuna.
“Các cô... dừng lại đi!”
Một vụ nổ lớn xảy ra trong phòng Kizuna.
Phần 4
—Và rồi ngày hôm sau.
“Nè Hayuru, món đó có ngon không?”
Yurishia hỏi Himekawa đang ngồi ở phía đối diện. Himekawa chìa hộp Pocky mà cô đang cầm ra.
“Vâng, ngon lắm. Cậu có muốn thử không?”
Tay Yurishia vươn ra. Con tàu rung lắc đúng lúc đó và đầu ngón tay cô trượt khỏi hộp. Cô kẹp lại một que và rút nó ra.
“Nó màu xanh... vị gì thế này?”
“Trà xanh.”
“Hmmm.”
Yurishia nhấm nháp thanh Pocky một cách thanh lịch.
“Vị này lạ thật. Chắc chắn là nó có chút vị trà xanh...”
Nói rồi, Yurishia làm vẻ mặt nghi ngờ.
“A, Aine-san, còn cậu thì sao?”
Himekawa mời Aine đang ngồi bên cạnh mình.
“Tôi xin kiếu. Nhưng mà, Hayuru thực sự thích vị trà xanh nhỉ. Cứ như sở thích của cậu thật đắng nghét, hay cậu có mùi của người già vậy.”
Himekawa mở to mắt ngay lập tức.
“Cái, cái gì là xấu về trà xanh chứ!? Món này cực kỳ phổ biến ngay cả với các cô gái trẻ đấy! Ở Nhật Bản, đồ ngọt vị trà xanh là món chủ đạo! Như món parfait trà xanh của Tsujiri, nó là cực phẩm đấy!”
“Thay vì cái đó thì ở đây không bán kem sao? Theo dữ liệu, có vẻ như họ đang bán loại kem vani cứng như thép ấy.”
“Làm ơn hãy lắng nghe khi người khác nói chuyện! Với người Nhật, chắc chắn phải là trà xanh!”
“Xin lỗi ạ—”
Sylvia đang ngồi chéo phía đối diện Himekawa giơ tay lên một chút.
“Sylvia cũng xin một cái được không ạ?”
“Eh? Được chứ! Cứ tự nhiên—”
Himekawa chìa hộp Pocky ra với cảm giác như được cứu rỗi.
“Waa, cảm ơn chị nhiều ạ! Sylvia dở khoản trà xanh thật, nhưng nếu là đồ ngọt thì ổn ạ.”
Sylvia lấy một cái và nhanh chóng cho vào miệng. Hayuru đột nhiên nhớ đến một loài động vật gặm nhấm và má cô giãn ra.
“Ngon quá ạ! Sylvia thích món này ạ.”
‘Mừng quá...’ Himekawa thầm thì trong lòng.
“A! Để cảm ơn, xin hãy ăn bánh shortbread của Sylvia ạ!”
Sylvia lấy ra một hộp nhựa từ chiếc túi cô đặt trên đùi. Khi nắp mở ra, bên trong là những chiếc bánh nướng màu vàng nhạt được xếp hàng ngay ngắn. Chúng là những chiếc bánh quy hơi dày hình chữ nhật.
“Cảm ơn em, Sylvia-chan.”
Himekawa liếc nhìn ra ngoài cửa sổ tàu. Ở phía bên kia Aine đang ngồi cạnh cô, khung cảnh cây xanh đang trôi qua. Có vẻ như họ đã rời khỏi Tokyo Float và tiến vào Kanagawa Float.
Himekawa cắn thử chiếc bánh shortbread và mắt cô tròn xoe.
“!? Ngon quá!”
Sylvia cười ‘ehehe’ bẽn lẽn.
“Nếu chị thích, thì Yurishia-san và Aine-san cũng dùng thử một ít nhé ạ?”
Cả hai người họ đều bị lôi cuốn bởi phản ứng của Himekawa và tay họ vươn ra. Và rồi mắt họ cũng mở to giống như Himekawa.
“Gì thế này, ngon thật đấy.”
“Cậu nói đúng... em mua cái này ở đâu thế?”
“Ehehe, là đồ thủ công đấy ạ.”
Vào khoảnh khắc đó, một bóng đen bao trùm lên khuôn mặt của cả ba.
“Ra, là vậy...”
Họ đã bị đánh bại không thương tiếc bởi sự nữ tính của cô đàn em có vẻ ngoài trông chỉ như học sinh tiểu học.
Himekawa lên tiếng để thay đổi chủ đề.
“Ch, chẳng phải chúng ta sắp đến Hakone rồi sao?”
“Phả, phải rồi... trời ạ, trên Megafloat thậm chí còn chẳng có thời gian để nếm trải cảm giác du lịch nữa.”
—Aine, Himekawa, Yurishia và Sylvia, bốn người họ đang đến Hakone của Megafloat Nhật Bản bằng chuyến tàu trực tiếp đặc biệt Romancecar.
Tại sao bốn người họ lại đi du lịch cùng nhau? Lý do bắt nguồn từ hậu quả sau vụ nổ xảy ra không biết bao nhiêu lần trong ký túc xá ngày hôm qua.
Sau đó, đương nhiên, Aine và những người khác, các thành viên của Amaterasu bị triệu tập đến bộ chỉ huy và họ đã ăn một trận mắng ra trò từ Reiri.
Và rồi, tại nơi đó, một mệnh lệnh để giải quyết vấn đề đã được ban xuống cho họ.
“Bốn thành viên của Amaterasu sẽ khởi hành cho một chuyến đi thư giãn. Hãy thắt chặt tình bạn ở đó.”
Đó là nội dung của chiến dịch đặc biệt (nhiệm vụ) mà Reiri giao cho họ.
Qua chuỗi sự kiện đó, bốn người họ đang ngồi đối diện nhau trong những chiếc ghế hộp theo lịch trình trải nghiệm cảm giác du lịch trên tàu qua tuyến đường phía đông.
Aine nở một nụ cười lạnh lùng.
“Nếu tình bạn có thể thắt chặt từ chuyến đi kiểu này, thì ngay từ đầu đã chẳng có vấn đề gì rồi.”
Yurishia nhún vai và giơ cả hai tay lên.
“Chuyện này cũng đành chịu thôi. Chỉ huy sẽ hài lòng nếu chúng ta đi, nên chẳng phải ổn sao?”
Himekawa chen vào để nêu quan điểm.
“Tuy nhiên, nếu chúng ta không cho thấy kết quả, chúng ta sẽ không thể quay lại nhiệm vụ bình thường đâu biết không?”
Khi bị nói vậy, Yurishia không còn lời nào để đáp lại.
Aine nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ và thì thầm không chút hứng thú.
“Chà, chẳng phải ổn sao nếu chúng ta chỉ giả vờ có mối quan hệ tốt một chút?”
“Rốt cuộc thì cũng thành ra thế thôi...”
Yurishia có vẻ đồng tình, nhưng Himekawa làm mặt đắng cay trước điều đó.
“Tuy nhiên, điều đó không thể gọi là hoàn thành nhiệm vụ được. Vào lúc chúng ta nói dối hay lừa gạt, thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa cả đúng không?”
Aine xua tay vẻ chán chường.
“Chỉ huy sẽ không biết đâu. Nếu chị ta hỏi gì đó, chúng ta cứ trả lời rằng thế hệ của chúng ta khác với thế hệ của chỉ huy. Nói với chị ta rằng, chị sẽ không thể hiểu được giới trẻ ngày nay đâu.”
Himekawa cau mày, và cô thì thầm với giọng nói rỉ ra nỗi sợ hãi.
“... Cậu sẽ bị giết đấy biết không?”
Aine cố gắng tưởng tượng cảnh mình thực sự nói những lời cay độc đó trước mặt Reiri. Sống lưng cô run lên.
“Ch, chà, vừa rồi chỉ là đùa thôi. Chúng ta sẽ lừa được chị ta.”
Yurishia cũng mỉm cười đồng tình.
“Cậu nói đúng. Chuyện đó cũng không khó lắm đâu.”
Nói rồi, cả ba cười khúc khích ‘ufufufu’ với nhau.
Sylvia đột nhiên ngẩng mặt lên.
“Vậy thì, ai sẽ trở thành đối tác chính của Đội trưởng Kizuna sau chuyện đó ạ?”
Vào khoảnh khắc đó, ngọn lửa bùng lên giữa ba người và tia lửa bắn ra từ những ánh nhìn sắc lẹm của họ.
Phần 5
Con tàu đến Hakone và bốn người bước xuống sân ga. Các cửa hàng lưu niệm xếp hàng dài dọc theo sân ga. Có vẻ nơi này được mô phỏng theo ga Yumoto của Hakone ở lục địa Nhật Bản.
Khi họ ra khỏi nhà ga, một tấm biển ghi “Đường Mòn Leo Núi” chỉ về phía một chiếc thang cuốn đi xuống lòng đất.
Sylvia lật qua cuốn sách hướng dẫn.
“Có vẻ như có một cơ sở VR (thực tế ảo) tái tạo thung lũng Oowaku và hồ Ashi dưới lòng đất đấy ạ.”
Megafloat Nhật Bản là một hòn đảo nổi khổng lồ. Kích thước của nó tương đương với hai mươi ba quận của Tokyo, nếu tính cả phần chìm dưới biển, chiều cao của nó sánh ngang với cả một tòa nhà chọc trời. Thay vì gọi nơi Aine và những người khác đang đứng lúc này là trên mặt đất, có lẽ gọi là sân thượng của Megafloat Nhật Bản thì đúng hơn.
“Nghe cũng thú vị đấy, nhưng trước tiên chúng ta đến nhà trọ nhé? Tớ muốn cất hành lý.”
Yurishia nói vậy và xoay người như một người mẫu đang tạo dáng. Himekawa nhìn chằm chằm vào dáng vẻ của cô với cái cau mày.
“Yurishia-san. Tôi đã nói điều này khi chúng ta gặp nhau rồi, nhưng quả nhiên tôi có vấn đề với bộ dạng đó. Chúng ta được khuyến khích mặc đồng phục khi ra ngoài, và ngay từ đầu chẳng phải chúng ta đang ở giữa nhiệm vụ sao?”
Himekawa, Aine và Sylvia đều mặc đồng phục Ataraxia, nhưng chỉ có Yurishia đến với trang phục thường ngày. Hơn nữa, phần trên của cô là chiếc bikini hình sao và sọc cùng một chiếc áo khoác denim ngắn cũn cỡn. Phần dưới của cô cũng là một chiếc quần short denim tương tự. Nó cũng có diện tích vải ít ỏi như đồ lót, một thứ gì đó có kích thước vừa đủ để hằn sâu vào cặp mông lớn của Yurishia. Tỷ lệ hở hang cao, một diện mạo đầy khiêu khích phô bày vóc dáng tuyệt vời của Yurishia.
“Trời ạ, dai dẳng thật đấy... Tớ không mang theo đồng phục, nên đành chịu thôi đúng không?”
Người dân của Megafloat đang đi ngang qua bốn người họ. Vào lúc đó, những người đàn ông, tất cả bọn họ đều đang liếc nhìn cơ thể gợi cảm của Yurishia. Himekawa cảm thấy như chính mình đang bị nhìn chằm chằm và ngày càng xấu hổ.
“Không, dù thế nào đi nữa, thế là quá trơ trẽn. Nếu cậu không mặc quần áo kín đáo hơn một chút, ngay cả hình ảnh của Amaterasu cũng có thể trở nên tồi tệ hơn đấy.”
“Vậy sao? Tớ nghĩ hình ảnh sẽ đi lên đấy chứ.”
Thái độ không cam kết của Yurishia khiến sự khó chịu của Himekawa trở nên dữ dội.
“Cậu không mang theo trang phục nào nhu mì hơn một chút sao?”
“Thế còn đồ phi công (pilot suit)?”
“Cái đó còn tệ hơn!”
Himekawa ôm đầu.
“Yurishia-san, tôi sẽ cho cậu mượn quần áo của tôi, nên hãy thay trong nhà vệ sinh của ga đi.”
“Ee~?”
Yurishia nhìn chằm chằm vào Himekawa. Đặc biệt là ở vùng ngực và eo.
“Quần áo của Hayuru sẽ không vừa với tớ đâu, tớ nghĩ thế.”
Má Himekawa đỏ bừng và cô hét lên giận dữ.
“Tôi chịu đủ rồi! Trong trường hợp đó chúng ta sẽ đến nhà trọ nhanh hơn dù chỉ một giây! Bởi vì chúng ta không thể để một vật thể khiêu dâm như thế này trên đường mãi được!”
Himekawa đeo chiếc túi du lịch làm bằng vải lên vai và bắt đầu bước đi với những bước lớn nhanh thoăn thoắt.
Sylvia đang cầm bản đồ gọi với theo Himekawa trong hoảng loạn.
“A, Himekawa-san! Nhà trọ không phải hướng đó đâu ạ~”
Phần 6
Nhà trọ mà họ đến theo sự hướng dẫn của Sylvia là một nhà trọ kiểu Nhật trông giống như dinh thự của một lãnh chúa (daimyo). Khi họ bước vào trong khi cảm thấy choáng ngợp bởi những cánh cổng tráng lệ, bên trong không hề có cảm giác lỗi thời, mà có sự đồng nhất của phong cách Nhật Bản hiện đại thanh lịch.
Căn phòng mà họ được người phục vụ dẫn đến nằm ở tầng ba, cũng là tầng cao nhất. Căn phòng cũng là một thứ gì đó lộng lẫy. Bên trong căn phòng kiểu Nhật rộng bằng hai mươi chiếu tatami, có một chiếc bàn thấp được làm bằng gỗ khảm đặt ở đó, và bốn chiếc đệm ngồi với vải dệt đẹp mắt đã được chuẩn bị sẵn. Tranh thủy mặc được treo giữa bộ chăn đệm, và những bông hoa rực rỡ được trồng trước mặt họ.
Có một cửa sổ bên trong phòng, một bộ bàn ghế được đặt trước nó trên không gian dài và hẹp khoảng tám chiếu tatami. Cửa sổ là một thứ lớn từ sàn đến trần nhà, nên có một hiên nhà thực sự rộng rãi bên ngoài. Nơi có sàn gỗ đặt hai chiếc ghế sofa có thể ngả lưng, thay vì gọi là hiên nhà, nó có vẻ là một phần của căn phòng. Có vẻ nơi đó là để nằm xuống và ngắm cảnh cũng như ngắm trăng một cách tao nhã. Ở phía bên kia lan can có những cây xanh mọc um tùm, và âm thanh sảng khoái của dòng nước chảy có thể nghe thấy từ con sông đang chảy bên dưới.
“Tuyệt vời quá đi ạ! Đây là nhà trọ cao cấp của Nhật Bản phải không ạ! Đây là lần đầu tiên Sylvia ở một nơi như thế này đấy ạ!”
Sylvia kiểm tra xung quanh phòng với đôi mắt lấp lánh. Himekawa nhìn cô bé với nụ cười ấm áp và thở dài thán phục.
“Chỉ huy cũng vậy, chị ấy đã sắp xếp một nơi tinh tế như thế này cho chúng ta. Chúng ta phải cảm ơn chị ấy—”
“Ara. Vậy thì, cậu phải bày tỏ lòng biết ơn với tớ rồi♪”
Yurishia ưỡn ngực tự hào. Himekawa nhìn chằm chằm cô với vẻ khó hiểu.
“Tại sao lại thế?”
“Tớ là người đã đặt chỗ này. Nhà trọ mà chỉ huy chuẩn bị không phải ở đây.”
“Hả!?”
Himekawa mở to mắt ngạc nhiên. Aine cũng nghiêng đầu nghi ngờ.
“Ý cậu là sao?”
“Bởi— vì, nhà trọ mà chỉ huy chuẩn bị không tốt lắm. A, tớ đã trả tiền cho phần của mọi người rồi, nên không cần bận tâm về giá cả đâu nhé♡”
“Yu, Yurishia-san! Cậu đã làm cái trò ích kỷ gì thế hả!?”
“Cũng đâu có quan trọng lắm đúng không? Bởi vì, nhiệm vụ của chúng ta là thắt chặt tình bạn, nên chúng ta ở đâu cũng không thực sự quan trọng mà, biết không?”
Himekawa xoa trán như thể cô đang bị đau đầu.
“Đó không phải là vấn đề! Vấn đề là cậu đã thay đổi quy trình và giao thức đã quyết định theo ý riêng của mình!”
Sylvia lấy ra một bộ yukata và khăn tắm từ tủ quần áo.
“Sylvia muốn đi tắm ạ! Sylvia đi được không ạ?”
Aine cũng lấy quần áo để thay ra từ túi du lịch của mình.
“Cậu nói đúng. Chúng ta đã đến đây rồi. Theo điều tra của tôi, khi đến nhà trọ suối nước nóng, đó là cuộc thi xem bạn có thể vào bồn tắm bao nhiêu lần. Có vẻ như nếu bạn không vào tối thiểu ba lần thì không ổn đâu biết không?”
“Rốt cuộc cậu học được ở đâu... cái loại kiến thức đó.”
Himekawa trả lời với khuôn mặt phức tạp và rồi vai cô chùng xuống cam chịu.
“Tôi cũng mệt rồi... thôi được, cứ đi thôi.”
Bốn người thay yukata và đi về phía nhà tắm lớn. Có vẻ như có một số bồn tắm như bồn tắm đá hay bồn tắm gỗ bách hinoki và vân vân, nhưng họ đã chọn bồn tắm đá lộ thiên trong số đó.
Khi họ bước vào, không có vị khách nào khác bên trong.
“Tuyệt vời quá ạ! Cứ như khu vườn của một ngôi đền vậy ạ!”
Hơi nước bốc lên từ suối nước nóng được bao quanh bởi những tảng đá gồ ghề. Những tảng đá cũng được đặt ở giữa suối nước nóng, giống như những ngọn núi nhô lên từ trong sương mù. Kết hợp với những cây xanh tươi được trồng xung quanh, nó mang bầu không khí như sự tái tạo của thiên nhiên sâu thẳm bí ẩn.
Himekawa thở dài thán phục.
“Đúng thật... cứ như một khu vườn lộng lẫy vậy.”
Đó là một bồn tắm lộ thiên với bầu trời rộng lớn và cảm giác giải phóng tươi sáng dễ chịu.
Bốn người nhẹ nhàng rửa sạch cơ thể bằng nước nóng trước khi đặt chân vào bồn tắm được bao quanh bởi đá.
“Aaah... dễ chịu quá.”
Khi ngâm mình đến vai, biểu cảm của Himekawa thực sự là một trong những niềm hạnh phúc tột độ.
Nước nóng của suối nước nóng rõ ràng không phải là tự nhiên. Tuy nhiên, nước dường như được tái tạo khéo léo để có cùng thành phần với suối nước nóng của Hakone.
“Vào bồn tắm ngoài trời, đây là lần đầu tiên đối với Sylvia ạ.”
“Chúng ta sẽ không bị ai nhìn thấy ở đây đúng không?”
Aine nhìn quanh bồn chồn cảnh giác. Yurishia nở nụ cười điềm tĩnh với Aine như vậy.
“Ổn mà. Đây là một nhà trọ đàng hoàng, nên biện pháp chống nhìn trộm của nó là hoàn hảo. Chà, ngay cả trong trường hợp hiếm hoi có ai đó nhìn trộm—”
Yurishia đứng dậy trong nước.
Nước nóng chảy xuống cơ thể sở hữu những đường cong dữ dội đó.
“Đây không phải là cơ thể khiến tớ xấu hổ nếu bị nhìn thấy♥”
“Fuwawaa~ Yurishia-san thực sự rất đẹp ạ~♡”
“Ufufu, cảm ơn em.”
“Cái-, cậu đang nói cái gì thế! Thật trơ trẽn! Nhìn trộm không phải là điều có thể tha thứ chút nào đâu!”
Không hạ thấp cơ thể xuống, Yurishia ngồi xuống mép bồn tắm trên một tảng đá.
“Aa, tất nhiên tớ sẽ không khoe cơ thể trần trụi của mình. Nhưng, đây chỉ là chuyện về việc tự tin vào vóc dáng của chính mình thôi. Ngay cả Hayuru, dù cậu nói gì đi nữa nhưng cậu cũng có tự tin đúng không?”
“Hả!? Cái gì, cái gì mà tự tin, thứ như thế... không có đâu.”
Himekawa khoanh tay trong nước nóng như để che ngực.
Aine duỗi chân ra một cách thoải mái.
“Dừng lại đi Yurishia. Ngực của Hayuru nghèo nàn lắm. Thật đáng thương nếu cậu cứ săn đuổi cậu ấy.”
“Ý cậu là sao khi gọi ngực tôi là nghèo nàn hả!?”
Yurishia cười gượng gạo.
“Cũng ổn ngay cả khi cậu không quá bận tâm về nó mà đúng không? Có những người thích cả cơ thể mảnh mai nữa. Nhưng mà, chà... có vẻ như sở thích của Kizuna là ngực bự đấy?”
Himekawa và Aine trừng mắt nhìn khuôn mặt tràn đầy tự tin của Yurishia với vẻ phẫn nộ.
“Nh, nhưng mà! Người Nhật có làn da đẹp hơn.”
Aine vuốt từ ngực xuống eo trong nước nóng để xác nhận vóc dáng của mình.
“Đúng thế! Điều quyết định một trận đấu là sức mạnh tổng thể. Trong mọi thứ, sự cân bằng là quan trọng. Ngực và mông của Yurishia quá to. Quả nhiên, tôi tin rằng vóc dáng của tôi đây là hoàn hảo đấy.”
Himekawa đớp lấy ý kiến đó.
“Không! Quả nhiên, tôi tin rằng vóc dáng tốt nhất là vóc dáng phù hợp với kimono của người Nhật. Chẳng phải ngực Aine-san quá to sao? Cả hai người cũng cao nữa, đúng như mong đợi vẻ đẹp của mái tóc đen và làn da là, cái đó... những thứ đó là, thứ phù hợp để đồng hành cùng Kizuna-kun, mặc dù thật xấu hổ khi tự mình nói ra...”
Có lẽ cảm thấy ngày càng xấu hổ khi nói chuyện, động lực của cô dần dần lẩn vào bóng tối, và cuối cùng cô chuyển sang thì thầm và chỉ lầm bầm những từ ngữ trong miệng.
Yurishia lườm Himekawa dữ dội.
“Thế là không công bằng đâu Hayuru. Cậu nói thế chỉ vì cậu cùng chủng tộc với Kizuna thôi. Nói thế là phân biệt chủng tộc đấy.”
Himekawa hơi chùn bước, nhưng cô đáp trả với giọng nói nhuốm màu bi kịch.
“Vậy thì, hãy nói cho tôi biết làm thế nào để bù đắp trong cái xã hội chênh lệch vóc dáng này!”
Phớt lờ ba người đang làm ồn ào náo nhiệt, Sylvia đang ngắm cảnh từ bồn tắm với khuôn mặt mê mẩn.
“Hauuuuu... cảm giác dễ chịu quaaaá ạ... Sylvia, cảm thấy như biến thành capybara-san vậy ạ.”
Đột nhiên nhận ra điều đó, Himekawa gọi Sylvia.
“Về chủ đề đó, chị đã tò mò từ nãy giờ rồi nhưng, làn da của Sylvia-san cũng thực sự rất đẹp phải không?”
“Fue? Là, vậy sao ạ?”
Có vẻ như cô bé hoàn toàn không tự nhận thức được điều đó, cô bé nghiêng đầu khó hiểu.
Yurishia dìm cơ thể xuống bồn tắm một lần nữa và rồi cô tiến lại gần Sylvia một cách rón rén.
“Hee— để chị xem nào~. Cho Onee-san xem được không?”
“Haa...”
Yurishia chạm vào vai Sylvia.
“!? Thật này! Da của Sylvia-chan, thật tuyệt vời! Cứ như da em bé vậy!”
Yurishia phấn khích vuốt ve quanh lưng và bụng Sylvia bằng cả hai tay.
“Đừ, đừng chạm vào Sylvia như thế, làm ơn đi ạ~”
Nhìn thấy khuôn mặt mê mẩn của Yurishia, Himekawa nuốt nước bọt đánh ực một cái.
“Chị, chị cũng có thể... chỉ một chút thôi được không?”
Yurishia trả lời với một nụ cười.
“Được chứ~♡”
“Tại sao lại là Yurishia-san trả lời ạ~-”
Sylvia cất giọng nghe như sắp khóc.
“Tha lỗi cho chị, Sylvia-chan. Chỉ một chút thôi, chỉ một chút thôi nên...”
Khoảnh khắc Himekawa chạm vào chân Sylvia, mắt cô mở to vì sốc.
“Thậ, thật này... nó trơn và mịn như thạch vậy... nó hoàn toàn đẹp hơn chị.”
Aine lườm hai người đang vuốt ve Sylvia với vẻ nghi ngờ.
“Đừng bảo là, hai người không định nói làn da đó đẹp hơn da của tôi đây chứ?”
Himekawa, người có đôi bàn tay đang bò khắp cơ thể Sylvia như thể bị thứ gì đó ám, trả lời cô.
“Vâng. Không cần phải nhắc đến Aine-san đâu.”
“Cái...!?”
Aine đứng dậy và đi về phía Sylvia trong khi tạo ra những tiếng nước bắn tung tóe.
“Cho tôi chạm một chút nữa.”
“Fueeee, ba người cùng đến thế này, cảm giác đáng sợ sao ấy ạ~”
Aine chạm vào bụng Sylvia và bỗng chốc không nói nên lời.
“... Thậ, thật này... gì thế này? Mặc dù người Anh lẽ ra phải giống Yurishia nhưng... không, sau hai, hoặc ba năm nữa, làn da này chắc chắn sẽ trở nên thô ráp như da cá mập với đầy đốm tàn nhang giống hệt Yurishia thôi.”
“Thô lỗ quá đấy! Trên người tớ không có đốm nào đâu, nó mịn màng thế này cơ mà! Ngay cả tớ cũng chăm sóc da đàng hoàng đấy nhé! Tớ thậm chí còn đến thẩm mỹ viện hai lần một tuần đấy tớ nói cho mà biết.”
Ngay cả khi đang cãi nhau, bàn tay của cả ba người đang vuốt ve quanh cơ thể Sylvia vẫn không dừng lại. Không cần nhắc đến ngực hay mông, toàn bộ cơ thể Sylvia bị vuốt ve không chừa một chỗ nào.
“Hyaaaaaaaan, nhột, nhột quá ạ~ thế này không chỉ là một chút đâu ạ~”
Sylvia tìm kiếm sự giúp đỡ trong khi rơm rớm nước mắt. Tuy nhiên cả ba không thể dừng tay lại vì cảm giác quá dễ chịu.
Aine thốt lên ‘hah’ và tỉnh táo lại. Cô cất giọng.
“Tôi tìm thấy rồi! Bắp tay, bắp tay cảm giác tuyệt nhất.”
“Eh!? Thật sao!?”
“Wow! Tuyệt vời! Có lẽ vẫn còn nhiều kho báu ẩn giấu hơn nữa! Trong trường hợp đó tôi sẽ tìm kiếm kỹ lưỡng!”
“Có lẽ thứ gì đó thiên đường hơn thế này vẫn còn tồn tại!?”
“Mọi người, làm ơn hãy tỉnh táo lại đi ạạạạạạạạạạạạạạạạạạạạạạạạ!”
Phần 7
Sau khi tận hưởng Sylvia thỏa thích đến mức hài lòng, bốn người trở về phòng.
Họ đã ở trong bồn tắm rất lâu, nên họ mở cửa sổ để làm mát một chút. Làn gió sảng khoái lùa qua cổ áo yukata, làm mát cơ thể đang ửng hồng của họ.
“Có vẻ như vẫn còn một chút thời gian cho đến bữa tối.”
Khi Himekawa mở lời, Yurishia đang nằm nghiêng trên đệm ngồi trả lời với giọng hơi mệt mỏi.
“Hay là đi dạo quanh đây một chút?”
“... Sylvia, không cử động được nữa ạ.”
Cô gái người Anh bị trêu chọc triệt để đang nằm dài trên bàn một cách yếu ớt.
“Ahaha... tha lỗi cho chị, Sylvia-chan.”
Himekawa mỉm cười hối lỗi và nhún vai.
Bên cạnh bàn, Aine đang lăn lộn trên chiếu tatami.
“Tôi đoán là... tôi cũng muốn lăn lộn ở đây một lúc.”
Quả thực là xác chết chất đống khắp nơi. Trông thực sự không giống cảnh bốn cô gái ở độ tuổi đó đi du lịch chút nào.
Đột nhiên Sylvia ngẩng mặt lên.
“Vậy thì... chúng ta chơi bài hay gì đó nhé ạ?”
“Aah, chúng ta có thể làm thế trong phòng. Nhưng mà, bộ bài cần thiết thì—”
Sylvia bò bằng bốn chân và đi về phía hành lý, rồi cô bé lấy ra một bộ bài từ túi của mình.
“Em chuẩn bị kỹ lưỡng thật đấy.”
Himekawa cảm thấy thán phục sự chuẩn bị kỹ lưỡng của Sylvia trong khi cùng lúc nghĩ về cô bé một cách ấm áp.
Sylvia mỉm cười xấu hổ và đặt hộp bài lên bàn. Khi Yurishia nhổm dậy, cô lấy những lá bài ra khỏi hộp và bắt đầu tráo chúng nhẹ nhàng.
“Chúng ta sẽ chơi gì? Blackjack? Hay là Baccarat?”
Cô đột nhiên nhắc đến những cái tên hơi lạ lẫm, nên Himekawa bỗng chốc ngập ngừng.
“Errr... sẽ tốt hơn nếu là trò gì đó có luật dễ hiểu nếu có thể... Aine-san, có trò chơi nào cậu biết không?”
“Đây là lần đầu tiên tôi chạm vào bài tây như thế này.”
“...”
Cuối cùng, họ chơi Sevens (Xếp bài theo thứ tự).
Yurishia chia bài cho mọi người.
Himekawa đánh ra quân 7 rô và 7 cơ có trong tay mình.
Thứ tự đánh bài là Yurishia -> Sylvia -> Himekawa -> Aine.
—‘Nhưng mà, chơi game với mọi người cũng không tệ. Đây giống như cơ bản của giải trí vậy. Cảm giác như hồi còn bé, mình đã kết bạn bằng cách làm những việc như thế này. Với điều này, có lẽ mọi người có thể hòa thuận...’
Và rồi hai mươi phút sau.
“Là ai!? Ai là người đã chặn ở con 8!”
Tiếng hét giận dữ của Himekawa vang lên.
“Tôi sẽ hiểu nếu nó dừng ở 10 hoặc các quân bài hình người, nhưng làm sao nó có thể dừng ở 8 được! Chúng ta không thể tiến triển thế này được! Là ai? Yurishia-san, là cậu phải không!?”
“Không phải tớ! Bên cạnh đó, chẳng đời nào có ai trả lời nếu bị hỏi câu đó đâu! A, tớ bỏ lượt (pass) đây.”
“Tại sao cậu lại bỏ lượt!? Thực ra cậu có quân có thể đánh ra mà đúng không!?”
“Thay vì cái đó thì là 3 rô! Là ai!? Thôi làm trò và đánh nó ra đi! Người đang làm hành động với tâm địa vặn vẹo như thế này chắc chắn là Hayuru đúng không!?”
“Tôi không muốn bị mỗi cậu nói thế đâu!”
Bầu không khí chết chóc.
Những người chơi bị giam cầm trong sự hoang tưởng nhảy dựng lên vì cái bóng của chính mình.
Một vòng xoáy của sự phẫn nộ và hận thù.
Trong chiến trường khát máu này, tình bạn, tình đồng chí, hay lòng tin không hề tồn tại.
Không tìm thấy một đồng minh nào ở đây cả.
Thứ người ta có thể tin tưởng chỉ là chính bản thân mình.
Có thể nói đó là một cuộc đấu tranh đơn độc và không có sự trợ giúp.
Mọi người khác ngoài bản thân đều là kẻ thù.
“Thế này là hết bài ạ!”
Quân 8 bích được đánh ra với một nụ cười toe toét.
“SYLVIA-CHAAAAANNNN! Vậy ra, LẠI LÀ EM SAOOOOOOO!”
Hiện tại là ván thứ tư, tất cả đều là chiến thắng hoàn toàn cho Sylvia.
Himekawa cắn môi trong sự nhục nhã.
—‘Sức mạnh gì thế này. Chiến thuật của em ấy cũng tráng lệ, nhưng trên hết là sự may mắn đáng gờm đó... hay đúng hơn, may mắn của em ấy quá mạnh! Rốt cuộc em ấy được thần linh yêu mến đến mức nào vậy!?’
Aine nắm chặt tay.
—‘Kuh, tại sao mình không thể thắng!? Đây chỉ là trò chơi đánh bài theo thứ tự thôi mà. Ngay cả khi mình cố chặn em ấy, mình sẽ mất những quân bài có thể đánh ra, nhưng nếu mình bỏ lượt thì mình sẽ không thể ngóc đầu lên được... aah, trời ạ-!’
Yurishia cau mày đau khổ.
—‘Tệ rồi đây. Với tốc độ này nó sẽ kết thúc với chiến thắng hoàn toàn cho Sylvia, mình sẽ chẳng còn mặt mũi nào với tư cách đàn chị của em ấy nữa. Nếu mình không làm gì đó...’
“Có chuyện gì sao ạ? Bắt đầu ván tiếp theo thôi ạ♪”
‘Đừng bảo là em ấy đang giữ mối hận vì chuyện trong nhà tắm nhé?’, sự nghi ngờ như vậy đang dâng lên trong lòng cả ba người.
“Người đứng chót lần này là Aine-san đúng không? Làm ơn tráo bài đi ạ.”
“Eh, ừ...”
Nụ cười không chút vẩn đục của Sylvia thật đáng sợ.
gogogogo Với hiệu ứng âm thanh như vậy, một luồng khí đen đang bốc lên từ Sylvia. Một cảm giác như thể có một hộ vệ thần đáng sợ đang đứng sau lưng cô bé tấn công mọi người.
Trong khi Aine đang tráo bài với đôi tay thiếu kinh nghiệm, Yurishia nhìn quanh những quân bài trên tay của bốn người.
—‘Không thể thắng một mình được. Mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc kiếm một đồng minh.’
Nhìn lại tiến trình trò chơi cho đến giờ, Aine thật vô dụng. Nếu cô định tìm kiếm triển vọng chiến thắng thì—, Mắt cô gặp Himekawa vào đúng lúc đó.
“Tớ đi vệ sinh một chút. Hayuru, đi cùng tớ nhé☆”
Himekawa cảm thấy hơi khó chịu khi Yurishia nháy mắt với cô trong khi đứng dậy.
“Vâng... tôi cũng muốn đi vệ sinh nên...”
“Sylvia-chan, trông chừng Aine để cậu ấy không gian lận nhé?”
“Rõ ạ.”
“Cái cách nói chuyện đó là sao hả!”
Và rồi năm phút sau trận chiến tiếp tục.
Quân 7 được đánh ra. Lần này Aine có một quân 7, Sylvia có một, và Himekawa có hai, một điềm báo tốt. Với tốc độ này nếu cô có thể tiếp tục đánh bài mà không bỏ lượt, đó sẽ là chiến thắng của Himekawa.
Tuy nhiên, vốn dĩ có một chiến thuật là bỏ lượt thay vì đánh ngay cả khi có bài có thể đánh ra. Có thể gọi là “Chặn bài”. Làm vậy là để mời gọi sự tự hủy diệt của đối thủ. Khi đối thủ không có bài có thể đánh ra, đúng như dự đoán họ sẽ không thể làm gì khác ngoài bỏ lượt. Trong trò chơi lần này, một người chơi chỉ có thể bỏ lượt ba lần. Nhiều hơn thế sẽ bị coi là thua cuộc.
Do đó, vốn dĩ đây là trò chơi chọn phương pháp tối ưu giữa mức độ tự do đó, nhưng lần này hoàn cảnh lại khác.
Himekawa liếc nhìn Yurishia đang ngồi đối diện. Yurishia đáp lại tín hiệu chỉ bằng cái chớp mắt.
—Cô ấy sẽ để Himekawa thắng.
Đó là ý nghĩa của tín hiệu.
Người có nhiều quân 7 nhất trong số những quân bài được chia lúc đầu, người đó sẽ là người được ưu tiên. Đó là thỏa thuận khi cô thành lập liên minh với Yurishia trong nhà vệ sinh.
Rốt cuộc Yurishia có thực hiện lời hứa đó không?
Suy nghĩ đó thoáng qua tâm trí Himekawa.
Tuy nhiên, cô chẳng thể làm gì ngay cả khi nghĩ vậy. Tại điểm mù của Sylvia, Himekawa chống khuỷu tay lên bàn và tựa má vào tay, rồi cô giơ đầu ngón tay lên. Aine đang tập trung toàn bộ dây thần kinh vào bài trên tay và bài trên bàn, cô ấy không có thời gian để nhìn về phía Himekawa.
Himekawa giơ một ngón tay lên. Đó là tín hiệu cho khu vực trên cùng của bàn. Trong trường hợp này nó ám chỉ khu vực quân bích. Tiếp theo cô giơ ba ngón tay, ngón út, ngón áp út và ngón giữa. Đó là tín hiệu cho số 8.
Nếu có quân 8 bích trong tay Yurishia, cô ấy nên đánh nó ra.
Nhân tiện nếu cô giơ ngón tay từ phía ngón cái, đó là tín hiệu cho từ 1 đến 5. Nếu cô giơ ngón tay từ phía ngón út, đó là tín hiệu từ 6 đến 9. Trong trường hợp là 10, cô sẽ nắm tay lại và xoay cổ tay. Trong trường hợp là các quân bài hình người, cô sẽ tiếp tục chuyển động cổ tay với 1 đến 3 để chỉ định quân bài.
Và rồi đến lượt Yurishia.
Quân 8 bích được đánh ra từ tay Yurishia.
—‘Tốt!’
Himekawa thầm thì trong lòng.
Cứ như thế vòng chơi diễn ra thuận lợi, và bài trên tay Himekawa giảm dần cho đến khi chỉ còn lại ba lá. Sylvia còn bốn lá. Yurishia và Aine có sáu lá.
Nếu cô có thể bỏ xa họ với tốc độ này, đó là chiến thắng của cô. Nhưng, có một vấn đề.
Cô đã không còn quân bài nào có thể đánh ra nữa.
Bài trên tay Himekawa gồm Q bích, 3 rô và Át cơ.
Ở tàn cuộc này, những quân bài còn lại trong tay cô chỉ là những quân bài có thứ tự cao. Trận đấu thực sự bắt đầu từ đây. Cho đến lúc nãy Himekawa đã chặn ở quân 9 chuồn, nhưng cô không còn quân bài nào khác có thể đánh ra nên cô đã dùng quân bài đó. Sylvia đánh ra 10 sau đó, nên cô nghĩ rằng hơi đáng tiếc nhưng cũng đành chịu.
Để cô có thể đánh ra những quân bài còn lại, 10 bích và J bích, 4 rô, và 2 cơ, 3 cơ phải xuất hiện trên bàn. Cô đã đi đến điểm này mà không dùng quyền bỏ lượt nào, nhưng với tốc độ này cô sẽ buộc phải dùng quyền bỏ lượt ở lượt tiếp theo. Nếu Sylvia xoay sở để tiếp tục đánh bài mà không dùng quyền bỏ lượt, đó sẽ là chiến thắng của Sylvia, người có lượt đi sớm hơn Himekawa.
Mồ hôi chảy ướt đẫm lưng Himekawa.
Vào lúc đó, một con quỷ thì thầm trong tim Himekawa.
‘Ngươi sẽ thua’, con quỷ nói.
Cơ thể cô run lên vì ớn lạnh.
Nỗi kinh hoàng và tuyệt vọng trước thất bại tấn công Himekawa.
Cô đang rơi vào ảo giác, như thể chiếu tatami cô đang ngồi, và cả cái bàn đặt bài, tất cả chúng đều đang méo mó nhũn nhão như thạch không thể dựa vào.
Khắp thế giới chỉ có mình cô đang chìm xuống, bị nuốt chửng vào bóng tối của nỗi khiếp sợ.
Một cảm giác tuyệt vọng áp đảo.
Sự cứu rỗi của cô là,
... không có-!
Cô suýt chết đuối trong vòng xoáy của thất bại và cam chịu, chính vào khoảnh khắc đó—, Cô có thể nhìn thấy ánh sáng trong bóng tối.
Một luồng sáng vàng kim.
—Nữ thần?
Đó là một thiếu nữ với mái tóc vàng trông như đang tỏa sáng.
Mái tóc vàng tung bay trong bóng tối.
Luồng sáng đó là ngọn đuốc duy nhất chỉ cho cô con đường cô nên tiến bước trong bóng tối đen kịt này.
Đó là sự mặc khải duy nhất của cô, nơi duy nhất cô có thể dựa vào. Sợi chỉ vàng mà cô phải đặt niềm tin vào.
—‘Đúng rồi.’
Ánh sáng lại ngự trị trong đôi mắt Himekawa.
—Mình đã giành được sự hợp tác của cả Yurishia-san sau bao đau đớn, không đời nào việc không thể thắng lại được tha thứ! Đây không phải là vấn đề của riêng mình. Mình và Yurishia-san... không, bao gồm cả Aine-san nữa, ba đàn chị chúng ta chiến đấu với lòng tự trọng bị đặt cược. Thua cuộc là không được phép!’
Một ngọn lửa đang bùng cháy trong linh hồn cô.
—‘Chắc chắn sẽ có cơ hội không sai. Thứ gì đó sẽ mang lại chiến thắng cho mình!’
“aAAAAAAH! TRỜI Ạ-! TÔI LẠI THUA RỒIIIIII!”
Aine ném bài đi.
—‘Đến rồi!
Nền tảng cho con đường đến chiến thắng của mình!’
Thất bại của Aine đã được định đoạt với lần bỏ lượt thứ tư. Và rồi bài trên tay Aine được đặt lên bàn. Nếu có quân 4 rô trong số bài của Aine...!!
Nó ở đó.
—‘Hỗ trợ đẹp lắm! Aine-san!’
Himekawa gửi một ngón cái trong lòng về phía Aine đang quằn quại trên chiếu tatami.
Quả nhiên tại con đường trải dài từ 7 rô, một cây cầu kết nối về phía 3 rô trong tay Himekawa đã được đặt.
—Nhưng,
Nếu, trong trường hợp Sylvia có 2 rô và Át rô, thì sao?
Liệu có ổn không khi cô cao hứng và đánh ra 3 rô khi lượt tiếp theo đến?
Không, vẫn còn quá sớm để vui mừng.
Trong số bài của Aine có 10 bích và 3 cơ. Để cô có thể đánh ra Q bích và Át cơ trong tay, cần phải có thêm một quân bài cho mỗi loại được người khác đánh ra trước.
—‘Bình tĩnh nào Hayuru.’
Cô không được đánh ra quân bài mang lại lợi thế cho Sylvia. Khả năng về những quân bài mà Sylvia có. Những quân bài mà em ấy tuyệt đối không có, quân bài sẽ không gây ảnh hưởng gì đến bất kỳ ai.
—‘Vậy thì!’
Himekawa nhìn chằm chằm vào người ngồi đối diện, nữ thần chiến thắng tóc vàng.
Trong khi nghe tiếng tim đập dữ dội bên trong, Himekawa hỏi Yurishia bằng đầu ngón tay.
Himekawa hỏi liệu cô ấy có 2 cơ không.
Yurishia nhìn vào bài của mình và cái bàn luân phiên, và tiếp tục làm vẻ mặt lo lắng. Và rồi, đầu ngón tay trắng trẻo xinh đẹp của cô chọn một quân bài một cách thanh lịch, và ném nó lên bàn.
Với một tiếng phập, quân bài đó rơi xuống cạnh 3 cơ.
—‘2 cơ.’
Himekawa tuyệt vọng nỗ lực để biểu cảm của mình không thay đổi. Trong lòng, cô đang ôm ấp lòng biết ơn đối với đồng đội.
“Vậy thì, Sylvia sẽ dùng cái này ạ.”
3 chuồn.
Đó là quân bài không ảnh hưởng đến Himekawa.
Và rồi, Himekawa đánh ra Át cơ.
Hai quân bài còn lại.
Tiếp theo cô muốn đánh Q bích. K bích đã được đặt lên bàn từ tay Aine, nên quân bài này là an toàn. Ngược lại có khả năng Sylvia có 2 rô.
Himekawa hỏi Yurishia.
J bích.
Yurishia cắn ngón tay với khuôn mặt suy tư giống như trước. Trong suốt trò chơi này Yurishia luôn làm vẻ mặt khó khăn. Đó là bộ mặt poker của Yurishia, diễn xuất của cô ấy.
Và rồi quân bài mà Yurishia đánh ra là,
—J chuồn.
Himekawa nhận một cú sốc.
Cái này là, rốt cuộc là cái quái gì... chẳng lẽ, Yurishia nhầm lẫn tín hiệu của cô? Hay có lẽ cô ấy hiểu lầm? Hay là...!?
Một con quỷ len lỏi bên dưới Himekawa một lần nữa.
—‘Không, mình tin Yurishia-san! Trận chiến vẫn chưa kết thúc!’
Quân bài tiếp theo của Sylvia.
Thấy Yurishia không có nó, nghĩa là J bích nằm trong tay Sylvia.
Bàn tay nhỏ bé của Sylvia lang thang trên ba quân bài của mình. Và rồi móng tay hồng ở đầu ngón tay cô bé chọn một quân bài.
Quân bài đó được đặt lên bàn. Nó là,
—‘J bích!!’
Himekawa thở phào nhẹ nhõm và rút một quân bài từ hai quân bài của mình.
Đó là quân bài chiến thắng, Q bích.
Kẻ giáng đòn kết liễu vào kẻ thù, nữ hoàng của những thanh kiếm (bích).
Vào khoảnh khắc này, chiến thắng của Himekawa là điều chắc chắn.
Phần 8
Khi Himekawa đang đắm mình trong dư vị chiến thắng, có tiếng gõ cửa và một giọng nói vang lên từ phía bên kia tấm cửa trượt.
“Xin lỗi. Bữa tối đã chuẩn bị xong, chúng tôi bắt đầu phục vụ được chưa ạ?”
Himekawa quay mặt về hướng lối vào.
“Vâng! Làm ơn đi ạ!”
Tấm cửa trượt được mở ra. Người phục vụ cúi đầu trong khi ngồi kiểu seiza trước khi mang thức ăn vào. Himekawa và những người khác vội vàng cất bộ bài đi.
Bữa tối là một bữa tiệc theo phong cách mà từng món ăn được mang vào từng món một.
Có lẽ Sylvia không thể kìm nén sự mong đợi, vì cả hai tay cô bé đều cử động không yên.
“Đây là lần đầu tiên Sylvia có một bữa tối kiểu Nhật chính hiệu đấy ạ. Sylvia phấn khích quá ạ.”
Đầu tiên là món khai vị. Ớt Manganji chiên, lươn với sốt mận khô thái nhỏ, cua tuyết, và rau urui luộc trong nước tương hương cá ngừ, những món ăn như vậy được xếp hàng.
“Ara? Họ đang sử dụng rau Kyoto ở đây... hơn nữa còn có cả cá chình biển nữa. Trông giống món ăn Kyoto nhỉ.”
Himekawa, người trông có vẻ vui vì lý do nào đó, vươn tay lấy đũa.
“Aa, nhắc mới nhớ, Hayuru đến từ Kyoto phải không nhỉ?”
Yurishia gắp miếng lươn trong khi hỏi.
“Vâng. Nhà tôi ở gần đền Shimogamo, nhưng hiện tại nó đã chuyển đến Kyoto Float.”
“Hee, chẳng phải tuyệt sao. Như thế cậu có thể về nhà dễ dàng.”
“... Thật đáng ghen tị ạ.”
Sylvia thì thầm điều đó với âm lượng nhỏ. Cô bé đang mỉm cười như thường lệ, nhưng Himekawa cảm thấy có điều gì đó thu hút sự chú ý của cô từ giọng nói đó.
“Sylvia-chan đến từ London đúng không?”
“Vâng. Nhà Sylvia ở gần ga Paddington ạ.”
Yurishia phản xạ nói về điều cô nhớ ra sau khi nghe tên nhà ga đó.
“Có phải là Paddington của gấu Paddington không?”
Sylvia trả lời với một nụ cười thậttt tươi.
“Đúng rồi ạ! Vì thế, Sylvia yêu gấu-san lắm ạ♡ Cũng có tượng gấu Paddington ở ga Paddington đấy ạ.”
Tuy nhiên, biểu cảm tươi sáng của cô bé biến mất ngay lập tức.
“Nhưng mà... Sylvia không biết chuyện gì xảy ra với gia đình Sylvia lúc này ạ.”
Cả Himekawa và Yurishia đều vô thức nhìn xuống.
Họ biết rằng London cũng bị thiệt hại nặng nề với sự xuất hiện của các Cổng Không Gian (Entrance). Tuy nhiên, họ hoàn toàn không biết gì hơn thế.
Yurishia nói với giọng vui vẻ như để thổi bay bầu không khí ảm đạm.
“Ổn mà! Chắc chắn họ vẫn còn sống ở đâu đó thôi.”
“Đú-, đúng thế! Không nghi ngờ gì là như vậy đâu! Phải không, Aine-san?”
“Ừ... ừ. Chắc vậy.”
Mặc dù Aine gật đầu với một nụ cười, nhưng vì lý do nào đó câu trả lời của cô không rõ ràng.
Sylvia nheo đôi mắt ươn ướt và hướng về phía họ một nụ cười trông có vẻ hạnh phúc.
“Mọi người, cảm ơn rất nhiều ạ. Sylvia cũng nghĩ vậy ạ! Chắc chắn không nghi ngờ gì là họ vẫn an toàn ạ!”
Yurishia mỉm cười đùa cợt và nhún vai.
“Ngay cả tớ cũng không biết gia đình tớ thế nào. Tớ nghĩ rằng họ đã chuyển đến một Megafloat... nhưng mà, họ ở West USA nên chắc họ phải ở đâu đó trên Đại Tây Dương. Ngay cả khi chúng ta lang thang không mục đích ở Thái Bình Dương, có lẽ chúng ta sẽ không gặp được Megafloat đó đâu.”
Tiếp theo, ánh mắt của mọi người tự nhiên chuyển về phía Aine.
“...”
Tuy nhiên Aine vẫn giữ im lặng. Ánh mắt cô rơi xuống sàn nhà với khuôn mặt đầm đìa mồ hôi.
“Tôi...”
“Aine?”
Cô đang nắm chặt đôi đũa và trông như đang vô cùng bối rối.
“Aine-san...”
Aine không thể nhớ rõ tại sao mình lại ở Ataraxia. Cô không cảm thấy bất kỳ câu hỏi nào về việc mình ở đây, và cô không thực sự cảm thấy điều đó là kỳ lạ, điều này cực kỳ khó hiểu.
—‘Nếu mình nhớ không lầm thì mình đã ở cùng Grace... không, không phải thế. Mình được gọi đến phòng thí nghiệm Nayuta... và rồi mình đoàn tụ với Grace sau một thời gian dài ở học viện... phải không nhỉ?’
Thấy Aine giữ im lặng, cả ba tự hỏi liệu họ có đề cập đến một chủ đề cấm kỵ không và họ cảm thấy hoảng loạn.
“E, err, Aine—”
Vào lúc đó, tấm cửa trượt của căn phòng mở ra.
“Chúng tôi mang các món tiếp theo đến đây.”
Yurishia, Himekawa và Sylvia ngay lập tức trao đổi ánh mắt.
“Nhì, nhìn kìa, chúng ta cần ăn nhanh lên! Món tiếp theo đến rồi!”
“Uwaa, tệ rồi ạ. Sylvia sẽ nhanh chóng ăn đây ạ! Aine-san cũng vậy, nhanh lên ạ!”
“Đúng thế! Nếu, nếu cậu không ăn thì tớ sẽ ăn hết ớt manganji đấy biết không? A, tiếp theo là súp. Súp nước dùng trong với váng đậu, trông ngon quá♪”
“Mọi người...”
Aine ngẩng mặt lên và bắt đầu ăn món khai vị một cách vội vã.
“Trời ạ, tôi không thể bất cẩn và để lộ sơ hở nào cho các người được. Tôi đang ăn đàng hoàng đây, nên đừng có cướp phần của tôi.”
‘Aine thường ngày đã trở lại’—Cả ba cảm thấy nhẹ nhõm một chút khi thấy điều đó.
Phần 9
Tất cả các món ăn đều ngon tuyệt. Họ ăn kem đá bào cam yuzu tráng miệng, rồi nghỉ ngơi trong khi uống trà. Họ nghỉ ngơi sau bữa ăn một lúc, nhưng chỉ ở trong phòng thì chán, và họ đã thực sự nóng lên với trò chơi bài, nên cảm giác sẽ thật thô lỗ nếu tiếp tục hơn thế nữa.
“Vậy thì, hay là chúng ta đi loanh quanh trong nhà trọ một chút?”
Với gợi ý của Yurishia, họ quyết định khám phá nhà trọ.
Đầu tiên họ ra khỏi phòng và thử đi đến sảnh. Sảnh rộng rãi, là một không gian dễ chịu. Một bình hoa lớn được đặt ở trung tâm, và những đồ trang trí như đồ thủ công dân gian đầy màu sắc và sống động trang trí trên tường, tạo ấn tượng đẹp mắt. Một người phụ nữ mặc kimono đang đứng trực tại quầy lễ tân hiện đại được chiếu sáng bằng ánh sáng gián tiếp, khi ánh mắt họ gặp nhau, người phụ nữ cúi chào một cách tự nhiên.
Một góc sảnh được biến thành cửa hàng lưu niệm, họ dành thời gian ở đó một lúc.
Yurishia chỉ chọn những thứ kỳ lạ, bắt đầu từ những thứ như kiếm gỗ hay cờ hiệu, trong khi Himekawa, Aine và Sylvia mỗi người mua một hộp bánh kẹo làm quà lưu niệm cho mọi người trong lớp.
Với túi đầy đồ ăn vặt trên tay, họ nhìn quanh nhà trọ thêm nữa. Yurishia yêu cầu dịch vụ giao hàng tận nhà nhanh, nên tay cô trống trơn.
“Nơi này là gì thế ạ?”
Sylvia nhìn vào một căn phòng tối om đã tắt đèn.
“Phòng giải trí... chị nghĩ thế.”
Himekawa đọc những chữ cái được viết phía trên cửa. Tay cô mò mẫm trên tường quanh lối vào, và khi tìm thấy công tắc đèn, căn phòng trở nên sáng sủa.
Có một cái kệ trên tường, xếp hàng loạt các trò chơi board game. Nhưng, thứ thu hút mắt họ nhất là chiếc bàn màu xanh lá cây lớn đặt ở giữa phòng. Ánh mắt họ bị thu hút vào chiếc bàn đó, nơi một tấm lưới ở giữa chia chiếc bàn thành hai khu vực trái và phải.
“Đó là... bàn bóng bàn.”
Bốn chiếc vợt và vài quả bóng được chuẩn bị trên kệ trên tường.
“Waa—, là bóng bàn ạ! Sylvia muốn thử ạ♪”
Giọng Yurishia cũng nghe có vẻ phấn khích.
“Bóng bàn (Table tennis) sao? Tớ chưa chơi bao giờ, nhưng trông có vẻ thú vị.”
Aine nói một cách nghiêm trọng như thể dội gáo nước lạnh vào bầu không khí vui vẻ.
“Không, đây là một trò chơi khác gọi là “Bóng bàn suối nước nóng” (Hot spring ping-pong) đấy tớ nói cho mà biết.”
“Aine-san... cậu lại thốt ra điều gì kỳ lạ nữa rồi.”
Himekawa xoa thái dương.
“Bóng bàn suối nước nóng, đó là một cuộc thi truyền thống đã được tiếp tục ở Nhật Bản từ thời Showa. Tất cả những người đi du lịch đến suối nước nóng đều được coi là thí sinh của cuộc thi này.”
Yurishia khoanh tay thán phục.
“Hee... tớ tự hỏi liệu Aine có phải là một người chơi có kinh nghiệm không nhỉ?”
“Không đời nào. Tôi chưa từng chơi bao giờ.”
Cảm giác như có thể nghe thấy tiếng gaku- từ việc trạng thái tinh thần của Yurishia và Himekawa trượt dốc.
Tuy nhiên, Aine tiếp tục lời giải thích một cách tự hào.
“Đó là một cuộc thi vô lý chỉ tương tự với bóng bàn thôi. Nó có độ khó đặc biệt... tôi nghe nói thế.”
Sylvia đang lắng nghe nghiêm túc nghiêng đầu ở đoạn giữa.
“Nói cách khác, đây là thứ gì đó giống như bóng chuyền và bóng chuyền bãi biển ạ?”
Aine gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc.
“Sự khác biệt với bóng bàn bình thường là cuộc thi này được thực hiện trong khi mặc yukata. Ngoài ra các thí sinh chỉ đi một đôi dép lê. Luật chơi cũng không nghiêm ngặt lắm... tóm lại, nếu quả bóng rơi vào sân đối thủ mà không thể trả lại thì đó là thất bại của họ.”
Aine nhìn quanh mặt mọi người. Có vẻ như, chưa nói đến bóng bàn suối nước nóng, những người khác thậm chí chưa từng chơi bóng bàn bình thường. ‘Trong trường hợp đó—’, môi Aine giãn ra.
“Sao chúng ta không giải quyết mọi thứ bằng cái này nhỉ? Tôi được bảo rằng trong quá khứ bóng bàn suối nước nóng này được dùng để thắt chặt tình bạn trong khi cùng lúc trận đấu đó cũng được dùng để quyết định thứ bậc.”
—‘Nếu là một cuộc thi đòi hỏi khả năng thể chất đơn giản, nó sẽ có lợi cho mình. Mình sẽ thắng cái này và rửa sạch nỗi nhục từ trò chơi bài vừa nãy! Và không chỉ thế, mình sẽ khiến họ công nhận mình là lực lượng chính của Amaterasu... như thế đối tác chính của Kizuna sẽ là...♡’
“Cậu làm cái gì mà cười một mình thế, ghê quá.”
Aine trở lại thực tại sau cú tsukkomi đó từ Himekawa.
“Hả! Khô, không có gì cả! Thay, thay vì cái đó thì thế nào? Các người sợ à?”
Lông mày Yurishia giật lên.
“Fufun♪ Chẳng phải thú vị sao.”
Tuy nhiên Himekawa có vẻ miễn cưỡng.
“Chà, nếu chỉ để giải trí...”
Sylvia mang vợt và bóng được đặt trên kệ đến và ngước nhìn Himekawa.
“Trông vui lắm ạ.”
Bị nhìn chằm chằm bởi nụ cười ngây thơ đó, Himekawa thở dài.
“Tôi hiểu rồi. Vậy thì, thử xem sao.”
Nói rồi, Himekawa nhận lấy chiếc vợt.
Cứ như thế giải đấu bóng bàn suối nước nóng Amaterasu lần thứ nhất đã bắt đầu.
Trận đầu tiên, Aine VS Himekawa.
“Đây là kết thúc-!”
Đòn tấn công toàn lực của Aine bùng nổ. Quả bóng đập vào sân Himekawa với tốc độ kinh hoàng và nó nảy lên với góc độ thay đổi, sượt qua vợt Himekawa và trượt qua.
“Eh!?”
Sylvia nhanh chóng giơ tay lên.
“Chiến thắng của Aine-san ạạạ!”
Vai Himekawa chùng xuống thất vọng.
“Haa... tôi thua rồi.”
Người chiến thắng Aine nở nụ cười điềm tĩnh và vỗ vai Himekawa.
“Đừng buồn Hayuru. Đành chịu thôi với khoảng cách giữa khả năng của chúng ta.”
“Đó là vì Aine-san cứ làm cho bộ ngực to vô nghĩa của cậu nảy tưng tưng, khiến tôi không thể tập trung vào trận đấu!”
“Cái-!”
Má Aine đỏ bừng ngay lập tức và cô che ngực bằng tay.
“Ufufu~n♪ Nếu Aine gây ra chuyện đó, thì khi cậu xem tôi chơi, cậu sẽ ngất xỉu đấy biết không♡”
Yurishia nhắm một mắt và đứng trước bàn bóng bàn.
“Cả hai người, làm ơn ít nhất hãy mặc đồ lót đi! Thật đáng xấu hổ-!”
“Ổn mà. Dù sao cũng chẳng có ai khác ở đây ngoài chúng ta.”
Yurishia vung vợt tập nhẹ trong khi nói vậy. Cặp ngực bùng nổ của Yurishia đang rung lắc, trông như chúng sắp nhảy ra khỏi lớp yukata mỏng manh bất cứ lúc nào.
Trái ngược với cặp ngực đó—,
“Xin hãy nhẹ tay với em ạ♪”
Ngực nhỏ, hay đúng hơn là phẳng lì. Sylvia nhảy lên nhảy xuống pyon pyon nhưng chúng chẳng nảy chút nào. Nhìn Sylvia nhảy lên nhảy xuống với biểu cảm phấn khích, Yurishia, Himekawa, Aine, cả ba người thốt lên—, ‘... Dễ thương quá♡’
Trái tim họ bỗng chốc bình tĩnh lại.
“—Nhưng, chị sẽ không nương tay đâu.”
Yurishia tung ra cú giao bóng với toàn bộ sức mạnh ngay từ đầu.
Và rồi, sau vài loạt đánh qua lại, trận đấu đã được định đoạt.
“Aa~ Sylvia thua rồi ạạạ~”
Sylvia thất vọng với đôi mắt biến thành dấu chéo.
“Nhưng, em cũng khá lắm đấy. Thật tuyệt vời khi em trả lại đòn tấn công của chị như thế.”
“Cậu nói đúng. Mục tiêu của những cú giao bóng của em cũng rất chính xác. Nếu nó đi kèm với sức mạnh, chẳng phải nó sẽ trở nên nguy hiểm cho Yurishia-san sao?”
“Và trên hết, tốc độ và sức mạnh tức thời của em tốt đấy chứ? Ngoài ra chuyển động phản công của em cũng nhanh, thật tuyệt vời. Tớ tự hỏi liệu đó có phải do trọng lượng nhẹ của em không nhỉ?”
Mặc dù Sylvia thua, nhưng cô bé nhận được những lời khen ngợi nồng nhiệt. Những lời khen khiến Sylvia thu mình lại trong sự khiêm tốn.
—Và rồi trận chung kết là Aine VS Yurishia.
“Cả hai người làm ơn hãy cố gắng hết sức ạ~”
“Aine-san! Cậu đã thắng tôi, nên tôi sẽ gặp rắc rối nếu cậu không trở thành nhà vô địch đấy!”
Giữa sự cổ vũ nhiệt tình của hai người, Aine và Yurishia trừng mắt nhìn nhau. Aine, người giành được quyền giao bóng trước từ trò oẳn tù tì, cầm quả bóng bằng một tay và vợt ở tay kia, và cô vào thế.
—‘Đến đây!’
Mắt Yurishia sáng lên.
Aine vung vợt với tốc độ gây sốc và đánh quả bóng bay đi. Vào lúc đó Yurishia đã di chuyển.
“Ngây thơ quá, Aine!”
Yurishia đánh trả quả bóng nhắm vào ngay mép sân của Aine.
“Kẻ ngây thơ là cậu đấy!”
Aine di chuyển nhanh nhẹn và vặn người trong khi đánh trả quả bóng. Đó là một chuyển động không thể tưởng tượng được từ một người đang đi dép lê.
“Giờ thì cậu xong rồi!”
Yurishia vươn tay về phía quả bóng bay theo đường chéo và bắt được nó. Cô đánh trả với bộ ngực rung lắc dữ dội barun. Cơ thể Aine ngay lập tức xoay về phía điểm quả bóng rơi xuống và cô đánh trả quả bóng trong khi xoay người. Dây đai yukata của cô nới lỏng và vạt áo căng ra, để lộ đồ lót màu trắng bên dưới.
“Hah!”
Yurishia vung vợt từ dưới lên với tư thế như đang múc lên. Ngực cô nảy lên rất cao và chỗ nối của yukata bung ra. Không chỉ khe ngực, ngay cả chính bộ ngực của cô cũng có thể được nhìn thấy trong nháy mắt.
“Aa... thật là một cuộc thi trơ trẽn.”
Mặt Himekawa đỏ bừng và cô che mặt bằng chiếc vợt trên tay.
“Cả hai đều tuyệt vời ạ! Cố lên ạạ-!”
Sylvia, người đóng vai trọng tài, nhảy lên nhảy xuống trong phấn khích.
Loạt đánh qua lại của hai người cũng đang nóng lên như thể sự phấn khích của khán giả đã truyền sang họ.
“Teeii!”
“Haaahh!”
Khi Aine trả lại, Yurishia trả lại. Đây hẳn là lần đầu tiên của cô, nhưng Yurishia ngay lập tức học được mẹo và tấn công Aine bằng tất cả kỹ thuật của mình. Mặt khác Aine chống lại Yurishia bằng tốc độ và phản xạ vận động tự nhiên.
Loạt đánh nóng bỏng tiếp tục. Đến mức khiến người ta nghĩ rằng có lẽ loạt đánh sẽ tiếp tục như thế này mãi mãi.
“Chết tiệ-......!”
Aine buột miệng theo phản xạ. Có lẽ sự chú ý của cô bị chùng xuống vì đã quen với loạt đánh. Thật tốt khi cô xoay sở để trả lại quả bóng rơi ở mép sân, nhưng do sai lầm cô đã đánh nó một cách nửa vời. Quả bóng đó rơi ngay giữa sân Yurishia. Mặt khác, có một khoảng cách lớn từ cái bàn cho đến cơ thể Aine. Môi Yurishia nở một nụ cười toe toét.
“Giờ thì, cuối cùng cũng đến giờ diễn của tớ!”
Yurishia dang rộng chân và vặn eo. Đùi cho đến khớp hông của cô lộ ra, và bộ đồ lót ren lộng lẫy hiện ra.
“HELL FIREEE!! (HỎA NGỤC)”
Yurishia xoay thân trên với tất cả sức mạnh, và bộ ngực khổng lồ của cô nhô ra khỏi yukata do lực ly tâm. Quả bóng bị biến dạng lớn và đập vào sân Aine với tốc độ khủng khiếp.
—‘Kuh!’
Mặt Aine méo xệch.
—‘Mình thắng rồi!’
Khoảnh khắc Yurishia tin chắc vào chiến thắng của mình,
“Chưa kết thúc đâu!”
Aine ném chiếc vợt của mình.
“Eh!?”
Chiếc vợt nảy trên sân Aine và trượt đến trước quả bóng, và quả bóng bị đẩy lùi. Tuy nhiên không có lực trong quả bóng. Quả bóng nhẹ nhàng nảy lên, vẽ một đường parabol lớn và rơi về phía sân Yurishia.
“Tuyệt đấy Aine. Nhưng mà...”
Mắt Yurishia sáng lên trừng trừng.
Vì Aine ném vợt từ một tư thế gượng ép, Aine trông như sắp ngã. Cô bằng cách nào đó giữ được thăng bằng, nhưng cô đang ở rất xa cái bàn.
“Đòn tiếp theo sẽ là Kết Thúc của cậu! Làm dấu thánh đi, Aine!”
Yurishia vung vợt ra xa và chờ quả bóng rơi xuống với tư thế thậm chí còn lớn hơn trước.
“...-!”
Aine khôi phục tư thế và lao về phía sân của mình. Khoảng cách chưa đầy một hoặc hai mét. Tuy nhiên, khoảng cách đó là chí mạng trong môn bóng bàn suối nước nóng này. Hơn nữa tay Aine không cầm gì cả. Cô không có vũ khí (vợt) để phòng thủ trước đòn tấn công của Yurishia. Trận đấu đã được định đoạt.
Cú đập tất sát chứa đầy sức mạnh của Yurishia gầm lên.
Năng lượng chuyển động được tạo ra bởi cơ thể cô tập trung vào một điểm và giáng xuống.
Xuyên thủng mọi thứ, và phá hủy.
Dây đai yukata của Yurishia đã tuột ra, và cơ thể trần trụi chỉ còn một chiếc quần lót lộ ra. Đổi lại việc phơi bày cơ thể xinh đẹp đó, cú đập vô đạo đức đã được tung ra.
“Crosshead!! (Đầu Chữ Thập)”
Một năng lượng dữ dội không thể có theo định luật vật lý đã được ban cho quả bóng. Quả bóng tấn công sân Aine. Nó giống như một quả cầu lửa. Một quả bom nhỏ.
Aine không còn phương tiện nào để trả lại đòn này nữa.
—Lẽ ra phải là như vậy.
“HAAAAAAAAAAAAAAAAA!”
Aine vung tay về phía quả bóng.
Tuy nhiên không thể nào đánh trả quả bóng đàng hoàng bằng tay không được. Ấy vậy mà—, Cú Crosshead tất sát đã bị trả lại.
“Pulverizer!! (Pháo Phân Rã)”
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng khắp người Yurishia.
“Cái-...!?”
Trong tay Aine, chiếc dép lê mà chân cô vừa đi đang được nắm chặt.
“Chiếc dép đó là... Pulverizer!?”
Yurishia nhìn chằm chằm Aine với khuôn mặt méo mó.
Himekawa cũng nắm chặt vợt và cơ thể cô vô thức rướn về phía trước.
—‘Thật là một trận tử chiến! Mặc dù vẻ bề ngoài thực sự rất trơ trẽn!’
Yukata của Aine cũng phơi bày bộ ngực với vạt áo mở rộng. Dây đai của cô lúc này cũng chẳng hơn gì một sợi dây buộc quanh eo.
Quả bóng được đánh trả lại với cảm giác đó là—,
Yurishia bình tĩnh nhìn chằm chằm quả bóng đang bay về phía mình.
—‘Rốt cuộc thì nó cũng chỉ là quả bóng bị đánh lại bằng dép lê. Đương nhiên là không có lực trong đó! Trong trường hợp đó!’
“Đòn tấn công tiếp theo sẽ là The End! Làm dấu thánh đi, Aine!”
Một nếp nhăn hằn lên giữa lông mày Aine và một giọt mồ hôi chảy xuống.
Ở khóe mắt cô, Sylvia và Himekawa đang xem trận đấu được phản chiếu.
“Hayuru-!”
Aine vươn tay ra.
Himekawa đoán được mọi thứ từ hành động đó.
“Crosshead!!”
Ngọn giáo sẽ xuyên thủng mọi thứ được bắn ra từ vợt của Yurishia một lần nữa. Quả bóng tấn công với lực có thể mở một lỗ trên quả bóng bàn.
“Blade!! (Kiếm Bay)”
Himekawa ném chiếc vợt trong tay về phía Aine.
Không chút do dự, chiếc vợt bay thẳng về phía Aine.
Và rồi, ngón tay Aine nắm lấy Blade (vợt) của Himekawa.
“HAAAH!”
Chiếc vợt bắt được quả bóng. Aine cau mày và chịu đựng tác động lên ngón tay. Bộ ngực trần của cô nảy lên dữ dội, và mồ hôi bắn tung tóe.
“GOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO!”
Cô vung vợt của Himekawa đến cùng, và Aine trả lại cú Crosshead tất sát của Yurishia.
“Thứ như thế-...!?”
Quả bóng tạo ra một vòng xoáy không khí và tấn công sân Yurishia. Khoảnh khắc nó chạm vào mép sân, một sóng xung kích khủng khiếp phá hủy bàn bóng bàn. Cơn gió nổ cắt nát yukata của Yurishia và xé toạc nó ra.
“!? KyaAaAAAaaaAAaaNNNNN—-NNNN-!!!”
Sóng xung kích nổ tung thổi bay cơ thể Yurishia đến tận chiếc ghế sofa trên tường.
Trận đấu đã được định đoạt.
“GAME SET ẠẠẠ! NGƯỜI CHIẾN THẮNG LÀ AINE-SAN ẠẠẠ!!”
Yurishia thốt lên giọng than vãn ‘aaaaa’ trước khi cô đến gần Aine.
“Tuyệt thật đấy Aine. Trước sự kiên trì của cậu... tớ thua rồi.”
Sau khi nói vậy với cơ thể đẫm mồ hôi và khuôn mặt đỏ bừng, cô đưa tay phải ra.
“Yurishia...”
Aine cũng đẫm mồ hôi với đôi vai phập phồng dữ dội. Và rồi, với tiếng thở dài ‘fuh’ và nụ cười nhẹ nhàng, cô lắc đầu.
“Đó là vì tớ nhận được sự giúp đỡ của Hayuru.”
“Eh...”
Himekawa nhìn chằm chằm Aine ngạc nhiên.
“Cảm ơn cậu, Hayuru.”
“Eh, không, cái đó...”
Má Himekawa đỏ bừng.
Và rồi tay phải của Aine vươn về phía Yurishia. Tuy nhiên đó không phải để bắt tay.
“Aine?”
Aine nắm lấy cổ tay Yurishia và giơ cánh tay đó lên cao. Như để ca ngợi chiến thắng của Yurishia.
“Đúng như mong đợi từ kẻ mạnh nhất thế giới.”
“Aine...”
Sylvia chứng kiến cuộc trao đổi giữa ba người đã rơi một giọt nước mắt vì cảm động.
“Ba người, thực sự rất đẹp ạ... Sylvia, cảm động quá ạ.”
Mắt Himekawa cũng hơi ươn ướt và má cô ửng hồng.
“Vâng... nhưng mà, đủ rồi đấy, cả hai người làm ơn chỉnh lại yukata nhanh lên...”
Phần 10
Bốn người họ đã hoàn toàn đẫm mồ hôi, nên họ định vào suối nước nóng một lần nữa. Họ trở về phòng một lần và mang khăn tắm cùng quần áo để thay đến suối nước nóng.
Và rồi giữa đường đi đến bồn tắm lộ thiên—Aine đột nhiên đứng khựng lại.
“—Eh?”
“Sao thế Aine?”
“Vừa rồi Kizuna có phải là...?”
Aine chỉ vào hành lang phía trước.
“Eh! Thật sao?”
Himekawa nhìn về hướng ngón tay Aine chỉ, nhưng không có ai ở đó.
Yurishia nhìn chằm chằm Aine với đôi mắt nghi ngờ.
“Gì thế? Cậu nhầm với người khác à?”
“Chỉ là cái nhìn thoáng qua, nên tớ không tự tin lắm nhưng... tớ nghĩ... cậu ấy rẽ ở góc đó.”
Himekawa làm mặt nghiêm túc.
“Nhưng, tại sao cậu ấy lại ở nơi như thế này?”
“Thử đi xem sao ạ!”
Bốn người lao qua hành lang với tiếng bước chân ầm ĩ và rẽ ở góc. Ở đó họ tìm thấy một cánh cửa làm bằng tre và kính mờ nơi có tấm biển ghi “Đã Đặt Trước” treo trên đó. Aine nhìn chằm chằm vào cánh cửa đó và nghiêng đầu.
“Là ở đây sao... tớ tự hỏi?”
Yurishia đẩy Aine sang một bên và lặng lẽ mở cửa.
“Muốn nhìn trộm bên trong một chút không?”
“Khoan, Yurishia-san?”
Mặc dù lên tiếng trách móc, nhưng Himekawa cũng đi theo sau Yurishia và bước vào trong.
Không có ai trong phòng thay đồ. Khi họ nhìn vào những chiếc giỏ xếp hàng bên trong kệ, có vẻ như chỉ có một người bên trong. Khi họ lắng tai nghe, một giọng nói vang lên từ bên trong.
“Bồn tắm lộ thiên cảm giác thực sự dễ chịu. Mình phải cảm ơn Nee-san vì vụ này.”
Aine cau mày.
“Giọng nói này...”
“Không nhầm lẫn gì nữa.”
“Là đội trưởng ạ!”
Yurishia đã cởi yukata và mở cửa về phía khu vực tắm rửa.
“Haa~ii, Ki-zuna~♡”
Với bộ dạng chỉ có một chiếc khăn tắm duy nhất che trước ngực. Yurishia xâm nhập vào khu vực tắm. Hành động bất ngờ khiến Himekawa bối rối.
“Khoa, khoan đã Yurishia-san!?”
“Eh...?”
Cái bóng bên trong bồn tắm quay lại. Và rồi một tiếng hét kinh ngạc vang lên cùng lúc.
“Yu-, Yurishia-!?”
Không còn nghi ngờ gì nữa đó chính là Hida Kizuna. Cậu đang nhìn chằm chằm Yurishia với biểu cảm ngạc nhiên.
“Có thể gặp nhau ở nơi như thế này, chẳng lẽ đây là... đ-ị-n-h-m-ệ-n-h?”
“Tạ, tại sao cậu lại ở đây!?”
Kizuna nói vậy trong khi mắt đảo quanh.
“Yurishia! Ăn mảnh là không thể tha thứ!”
Aine nhảy vào bên trong theo sau cô. Aine cũng đang che cơ thể chỉ bằng một chiếc khăn tắm giống hệt Yurishia.
“Đội trưởưởng~♪”
“C, cả Sylvia nữa sao!?”
“Mọi người! Mọi người đang làm cái trò đáng xấu hổ gì thế! Là, là, làm chuyện này ở nơi công cộng như thế này, thậ, thật trơ trẽn-!”
Himekawa bước vào với cơ thể được quấn khăn tắm đàng hoàng.
Phớt lờ bầu không khí nguy hiểm của Himekawa, Yurishia bước vào nước nóng và đưa vai lại gần Kizuna.
“Haaa... khi tớ vào cùng với Kizuna, cảm giác dễ chịu hơn nhiều~”
“Có ổn không, nếu tớ ở bên cạnh cậu một chút?”
Aine bước vào nước nóng từ phía đối diện Yurishia, kẹp Kizuna vào giữa họ.
“C, cả Aine nữa...”
Sylvia, người đã rửa sạch cơ thể nhanh chóng cũng bước vào nước nóng thêm vào đó.
“Sylvia cũng xin phép làm phiền ạ.”
Chỉ có Himekawa là đang đứng yên tại chỗ tắm rửa trong khi run rẩy toàn thân.
“Mọ-, mọi người, làm ơn ra ngoài nhanh lên! Nhỡ người khác nhìn thấy chúng ta ở nơi như thế này thì sao!?”
Yurishia vẫy tay nhẹ nhàng.
“Sẽ ổn thôiii. Dù sao chỗ này cũng được đặt trước rồi. Không ai khác sẽ vào đâu. Đúng không? Kizuna♡”
Kizuna giật mình và nuốt nước bọt.
Aine đưa mặt lại gần mặt Kizuna.
“Sao thế?”
“K, không... nhưng mà, tại sao mọi người lại ở đây? Nếu tớ nhớ không lầm, các cậu lẽ ra phải ở một nhà trọ khác chứ không phải...”
“Tớ đã đổi nhà trọ. Vì nhà trọ mà chỉ huy chuẩn bị, nó không phải là một nhà trọ thực sự tốt.”
“... Nee-chan.”
Mồ hôi lạnh chảy xuống má Kizuna. Trong tình trạng cậu đang ngâm mình trong suối nước nóng, không thể phân biệt được đó chỉ là mồ hôi bình thường, hay mồ hôi do nước nóng.
“Mọ, mọi người. Đúng như Himekawa nói đấy. Tớ đã đặt chỗ này, nhưng tắm chung ngay cả khi không phải là nhiệm vụ thì chắc chắn là không tốt đâu. Vì thế...”
“Ara, sẽ ổn thôi. Cậu cứ mặc kệ những người không muốn vào là được. Tớ đã trải nghiệm xong chuyện này rồi mà. Với Hayuru, chuyện tắm chung vẫn còn quá sớm. ”
Mặt Himekawa nhuộm đỏ bừng. Đó là do xấu hổ, hay có lẽ do nhục nhã hay giận dữ, hay có lẽ do tất cả mọi thứ?
“Thậ, thật thô lỗ! Ngay cả tôi cũng từng tắm chung với Kizuna-kun trước đây rồi!”
“CẬU NÓI CÁI GÌ CƠƠƠ!?”
“Kizuna! Thế nghĩa là sao? Kể chi tiết cho tôi nghe.”
Sylvia nhìn chằm chằm Himekawa với khuôn mặt khó hiểu.
“Himekawa-san, chẳng phải chị ghét những chuyện trơ trẽn sao ạ?”
“Uu... k, không, đó là tai nạn hay gì đó thôi.”
Yurishia nắm lấy tay Kizuna và đứng dậy.
“Yu, Yurishia?”
“Nếu cậu đã tắm chung với Hayuru, thì tớ sẽ kỳ lưng cho Kizuna thay cho cậu ấy.”
“Không, ngay cả khi cậu không cảm thấy ganh đua, thì ngay cả Yurishia cũng từng tắm với tớ trước đây rồi mà đúng không?”
“Đó chỉ là nhiệm vụ thôi! Những gì cậu làm với Hayuru là chuyện riêng tư đúng không? Thật không thể tha thứ!”
Aine bắt lấy cánh tay còn lại của Kizuna và cô cũng đứng dậy.
“Nào, chúng ta đến chỗ tắm rửa thôi Kizuna.”
“Cá, các cậu! Bình tĩnh lại đi!”
Như một người ngoài hành tinh bị bắt đi, Kizuna bị kéo lên khỏi nước nóng và bị bắt ngồi lên ghế ở chỗ tắm rửa. Cậu thậm chí không có thời gian để che háng bằng khăn tắm.
“Đừng bận tâm chuyện đó, mau ra khỏi đây nhanh lên! V, với tốc độ này nó chắc chắn sẽ trở nên tồi tệ đấy!”
“Tôi tự hỏi cậu đang nói điều gì khó hiểu thế nhỉ?”
Aine làm cho khăn tắm của mình sủi bọt bằng xà phòng trong khi nói vậy.
“A, Aine... nhìn thấy hết rồi đấy...”
Chiếc khăn đang che cơ thể Aine đang được tạo bọt trên tay cô lúc này. Làn da trắng ngần và cả bộ ngực rung lên mỗi khi cơ thể cô giật nảy, và rồi cả phần nhô ra màu hồng ở đầu ngực nữa, và thậm chí cả bụi rậm màu bạc rung rinh cũng vậy, tất cả đều phơi bày trước mắt Kizuna. Má Aine đỏ bừng ngay lập tức và cô trừng mắt.
“Ô, ổn mà, tôi không thực sự... nếu là Kizuna.”
Aine đứng bên tay phải Kizuna và bắt đầu chà xát cánh tay cậu bằng chiếc khăn đầy bọt.
Tuy nhiên, Yurishia không có dấu hiệu lấy khăn tắm. Và rồi cô thoa xà phòng lên cơ thể mình và lan truyền bọt khắp người trong khi ngâm nga. Lớp bọt trơn trượt làm ướt bộ ngực đàn hồi và to lớn của Yurishia, chảy xuống làn da mịn màng của cô.
“Cậu bị sao thế Yurishia? Cậu làm sạch bản thân trước chứ không phải Kizuna sao?”
“Fufun♪ Tớ sẽ cho cậu thấy sự khác biệt về điểm kinh nghiệm của chúng ta. Nào, tớ tới đây~♥”
Cô nắm lấy tay trái Kizuna trong khi nói vậy, và rồi chôn bàn tay đó vào khe ngực mình. Sau đó cô di chuyển cơ thể lên xuống để chà xát cánh tay Kizuna.
“Cái-!”
Aine trở nên đỏ bừng khi nhìn chằm chằm vào cảnh đó. Himekawa rơi vào hoảng loạn khi nhìn thấy hành động vượt quá sức tưởng tượng của cô.
“Cái, cái gì, sự dâm đãng... sự phóng túng gì thế này... cái, cái gì.”
“Sylvia cũng sẽ giúp ạ!”
Đúng như dự đoán ngay cả Kizuna cũng hoảng loạn. Với cả hai tay bị khống chế, chỉ có đầu cậu quay lại.
“Kho, khoan đã, Sylvia!”
Vào lúc đó Sylvia đang thoa xà phòng lên tứ chi trẻ con của mình.
Bọt đang nhỏ xuống cơ thể chỉ có chút ít lồi lõm đó. Bọt chảy thẳng từ phần màu hồng đang nở rộ trên ngực cô bé xuống cái rốn dễ thương, cho đến khe hở bên dưới không có chút tì vết nào.
“Sylvia đã để đội trưởng đợi lâu rồi ạ.”
Không chút do dự, Sylvia dán cơ thể nhỏ bé của mình lên lưng Kizuna.
“Uoh!?”
Sylvia di chuyển cơ thể vụng về lên, xuống, trái, và phải.
“Heave-ho, heave-ho♥”
Mặc dù cậu phải bảo cô bé dừng lại nhanh chóng, nhưng lời nói không thoát ra được. Kizuna cảm thấy như có ma thuật được áp dụng lên cậu từ phía sau lưng.
Làn da em bé nhận được những lời khen ngợi nồng nhiệt từ ba người kia có kết cấu mịn màng và mềm mại vô tận. Làn da dính vào cơ thể Kizuna và ban cho một sự chữa lành to lớn.
Và rồi Aine và Yurishia cũng chà xát cơ thể Kizuna một cách không nao núng thậm chí còn dữ dội hơn.
Đối với Himekawa, thật không thể tưởng tượng được tình huống này là sự thật.
Tuy nhiên, cô ít nhất cũng hiểu đến mức đau đớn rằng mình đang bị bỏ lại một mình.
Nhưng, nơi mà cô có thể chen vào—chỉ còn lại một chỗ duy nhất như vậy.
“Nh, nhưng mà... chỗ đó, thì quá đáng lắm...”
“Aahn♥ Kizunaa, tớ cũng, cảm thấy thực sự dễ chịu♥”
“Nn, haah♥ Ki, Kizuna, tớ cũng sẽ, rửa ngón tay, tay cậu nên... cong, ngón tay lại đi.”
Aine đặt lòng bàn tay Kizuna vào giữa háng mình.
“Aah! T, tuyệ... vời quáaa♥♥”
“Funyaaa♥ Sylvia nữa, Sylvia cảm thấy như đang trôi nổi ấy ạạạ♥”
“Kuh... m, mọi người, thậ, thật sự, nếu chúng ta, không nhanh lên.”
“Kizuna-kun.”
“Eh?”
Himekawa đứng dậy trước mặt Kizuna.
“Himekawa?”
Và rồi, cô từ từ tháo khăn tắm ra, và thả nó xuống sàn.
“...-!!”
Hình dáng của Himekawa không còn một mảnh vải che thân. Cô gập đầu gối, và quỳ xuống trước mặt Kizuna. Và rồi cô tạo bọt xà phòng trong lòng bàn tay.
“Chuyện này đành chịu thôi... vì những chỗ khác bị chiếm hết rồi...”
“Eh? N, này! Himekawa-, chỗ đó—”
Tay Himekawa vươn ra giữa háng Kizuna. Và rồi, thứ đó của Kizuna được bao bọc bên trong lòng bàn tay đầy bọt.
“Uh...!?”
Với tay phải Himekawa vuốt ve thứ cứng cáp và vững chãi đó lên xuống, tay trái cô từ từ nâng phần nhạy cảm bên dưới nó lên, với lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa bóp.
Khoái cảm quá mức khiến hông Kizuna không thể ngồi yên. Cậu để lộ ra một giọng nói đau đớn và hông cậu quằn quại.
“Khoan đã! Ha, Hayuru-!?”
“Cậu đang làm cái gì mà ăn mảnh như thế hả!”
Himekawa đáp trả lại sự phản đối của Yurishia và Aine như thể cô đang bực bội.
“Đành chịu thôi! Bởi vì, chỉ có phía trước là trống thôi mà!”
Yurishia lắc đầu ngán ngẩm.
“Vẫn còn những chỗ khác như cổ hay ngực mà đúng không? Cậu không cần phải đột ngột đi vào chỗ đó đâu.”
“... Ah.”
Himekawa đỏ bừng đến tận mang tai.
“Trời, trời ạ tôi...”
Himekawa rơm rớm nước mắt vì xấu hổ. Aine gọi Himekawa như vậy ngay lập tức.
“Cậu có nghe không Hayuru? Chúng ta đang tấn công Kizuna với sự kết hợp của bốn người chúng ta. Yurishia và Sylvia nữa, hai người nghe thấy rồi chứ?”
“Rõ.”
“Rõ ạ.”
“... Rõ, rõ. Cậu nói đúng, điều quan trọng là bốn người chúng ta làm việc như một đội!”
Kizuna nhìn quanh mặt bốn người với biểu cảm ngạc nhiên.
“Mọi người...”
“Nào, tới đây-!”
Với mệnh lệnh của Yurishia, cả bốn người lao vào Kizuna cùng một lúc.
—Vào lúc đó,
“Kizuna, chị vào đây.”
Cửa đột nhiên mở ra và một bóng người bước vào như thể đó là điều tự nhiên.
Một cơ thể quyến rũ hoàn hảo đáng ngưỡng mộ.
Và rồi giọng nói người lớn quen thuộc.
“Chỉ-, chỉ huy!?”
Đó là Hida Reiri với mái tóc đen dài được búi lên và cơ thể trần trụi lộng lẫy phô bày hào phóng.
“Oo!? Các cô!? Tại sao tất cả các cô lại ở nơi như thế này-!?”
Bốn người ngẩn ngơ một lúc, nhưng họ trở lại thực tại với tiếng ‘hah’ và hỏi ngược lại.
“Bản thân chỉ huy, chuyện này nghĩa là sao!?”
“Cái gì thế này!? Chị gạt bọn em sang một bên rồi đến nhà trọ suối nước nóng một mình với Kizuna, chuyện như thế!”
“Hơn nữa còn ở trong bồn tắm đặt trước, rốt cuộc chỉ huy đang âm mưu gì ở đây!?”
“Cái, cái đó là...”
Reiri ngập ngừng với khuôn mặt đỏ bừng. Tuy nhiên, cô ngay lập tức lấy lại bình tĩnh và khoanh tay trước khi cãi lại.
“Đây chỉ là thư giãn đơn thuần thôi! Sẽ thật vô nghĩa ngay cả khi ta bắt Kizuna chờ đợi một mình. Ta nghĩ đến việc đi du lịch chỉ với gia đình chúng ta mà không có người ngoài hiện diện nên ta cũng đã nghỉ phép, thế thôi! Có gì để phàn nàn về chuyện đó không hả!?”
“Tôi không thể chấp nhận lời giải thích kiểu đó!”
“Đúng thế! Chỉ huy một mình có những kỷ niệm đẹp là không thể tha thứ!”
“Chỉ huy! Em đã nhìn lầm chị rồi!”
“Các cô ồn ào quá! Lũ nhãi ranh các cô dám-!”
Dưới bầu trời đêm nơi hơi nước bốc lên, những giọng nói cãi vã ầm ĩ với nhau vang vọng không dứt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
