Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 07 Bay lên! Đôi cánh xé rách trời cao - Chương 97: Lenka Dorgon

Chương 97: Lenka Dorgon

Không lâu sau, tiểu long nương hoàn thành nhiệm vụ trinh sát đầy kịch tính đầu tiên trong doanh trại kẻ địch, cô ấy đã lẻn trở lại phòng kho qua khe cửa sổ và biến trở lại thành hình dạng cô bé tóc vàng của mình.

Cảnh vật xung quanh vẫn không thay đổi, dường như không ai nhận thấy rằng một trong những "món hàng" đã rời khỏi phòng.

Nhưng mà…thế quái nào!

"Oa! Có phải cô là nàng tiên bé nhỏ trong những câu chuyện mẹ kể cho ta nghe không? Trông cô ngầu quá!"

"!?"

Âm thanh chói tai đột ngột làm giật mình cô bé rồng nhỏ vừa xuất hiện, chưa kịp quan sát xung quanh. Cô bé liền theo bản năng vung những móng vuốt nhỏ mạnh mẽ của mình ra!

Hừm? Chờ một chút.

Những ngón tay trắng ngần, thanh tú đột ngột dừng lại giữa không trung, chỉ cách khuôn mặt bé nhỏ ngây thơ ấy vài centimet. Cô nhóc tóc vàng vừa mới nhận ra chuyện gì vừa xảy ra, rồi lại liếc nhìn người kia vài lần rồi khẽ nhíu mày.

Người vừa lên tiếng là một bé gái tóc nâu, chỉ lớn hơn tiểu long nương một chút, nhưng trông không quá 11 hoặc 12 tuổi. Trông cô bé khá dễ thương, nhưng khuôn mặt ngây ngô của cô bé luôn khiến cô cảm thấy người kia không được thông minh cho lắm.

Tiểu Quang đã từng gặp cô nhóc này trước đây, Cô ta tình cờ bị nhốt chung phòng với cô trong cùng đợt. Cô ta chính là con thú non nằm cạnh cô trước khi cô rời đi thám hiểm. Cô ta vẫn còn ngủ say khi cô rời đi, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn cô ta đã tự tỉnh dậy và tình cờ nhìn thấy cô lén lút quay trở lại từ bên ngoài.

Chỉ có một lời giải thích duy nhất cho điều này.

Đối thủ sở hữu khả năng kháng cự đáng kể đối với các trạng thái bất thường, điều này phần nào làm giảm bớt tác dụng của loại thuốc gây mê đó.

Tên này bị làm sao vậy...?

Nhận thấy chiếc váy hoa đắt tiền mà cô gái thấp bé, tóc nâu sẫm đang mặc, lại thêm cặp sừng cong hai bên đầu thu hút sự chú ý của con rồng, Tiểu Quang đã im lặng một lúc trước khi lên tiếng.

“Ngươi đã tỉnh được bao lâu rồi?”

"Hả? Ừm... Mới đây thôi phải không? Chắc khoảng thời gian cô đã biến thành ánh sáng và bay đến như thế?"

Đối phương dường như không hề có ý đồ gì khác, mà lại trả lời các câu hỏi của tiểu long nương một cách không chút do dự, thậm chí còn chủ động bắt chuyện.

"Này, này, cô vẫn chưa trả lời ta! Cô có phải là nàng tiên nhỏ mà mẹ ta hay nhắc đến không? Tên cô là gì? Ta tên là Lenka, Lenka Dorgon! Hehe... Cứ gọi ta là Lenka nhé!"

“……………”

Mặt của tiểu long nương không thay đổi, lại nhìn chằm chằm để đánh giá vào cô gái bé nhỏ đang ngồi trên cáng cứu thương với hai chân dang rộng như vịt - người mà hoàn toàn không hay biết rằng bản thân mình suýt bị tát văng ra ngoài và bộ quần áo trắng đơn giản của mình đang bị lộ ra. Vài nghi ngờ đã nảy sinh trong lòng của tiểu long nương và cô nói.

"Ta đang nói, ngươi vẫn chưa nhận ra mình đã bị bắt cóc sao? Sao những sinh vật thấp kém như vậy lại có thể ngu ngốc đến thế này chứ?"

"Ơ... Ơ? Bắt cóc ư?!"

Nghe lời nói thẳng thừng của cô gái tóc vàng, Lenka mới quay đầu nhìn xung quanh, theo bản năng muốn hét lên, nhưng tiểu long nương nhanh chóng đưa tay bịt miệng cô nhóc này và mắng nhỏ giọng.

"Nói nhỏ thôi! Vẫn còn đám tay sai canh gác bên ngoài. Sẽ rắc rối nếu chúng biết chúng ta đã thức dậy... Nếu hiểu ý ta thì hãy nháy mắt."

Thấy cô bé chớp mắt liên tục như thể đang bị lên cơn co giật, cô gái tóc vàng, trông còn trẻ con hơn cả cô bé, lại thở dài một cái trước khi buông miệng Lenka ra.

Cô đã tưởng rằng con người tên Lạc Xảo Xảo kia đã chạm tận đáy vực của các sinh vật có trí thông minh rồi, nhưng cô không ngờ lại có người còn ngu ngốc hơn nữa. Phải chăng đây chính là ý nghĩa của việc đa dạng sinh vật sao...?

"Được rồi, giờ thì ngươi có thể hỏi bất cứ câu hỏi nào ngươi muốn. Đừng có làm ầm ĩ hay làm mọi chuyện phức tạp quá. Ta lười giải thích lắm... Ngươi có thể gọi ta là Tiểu Quang."

Tiểu long nương vốn nghĩ rằng người kia sẽ sợ đến nỗi không nói nên lời, nhưng thật bất ngờ, cô bé tên Lenka này lại không hề tỏ ra hoảng sợ như cô tưởng. Thay vào đó, cô bé giống như một đứa trẻ vừa nhìn thấy món đồ chơi mới... Đúng vậy, cô ta chính xác là một đứa trẻ, nhưng sao cô ta lại phấn khích đến thế?

"Bắt cóc! Hóa ra là bắt cóc! Đây là lần đầu tiên ta gặp chuyện như thế này! Ấy ấy, Tiểu Quang à, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo với chúng ta đây? Mẹ của ta nói trẻ con hư sẽ bị kẻ xấu bắt cóc đi, ném vào chảo rán rồi ăn thịt. Chuyện này có thật không vậy!?"

"Ta bắt đầu tò mò về quá trình giáo dục trưởng thành của gia đình rồi đó..."

Với một tiếng thở dài sâu hơn nữa, cô gái tóc vàng, dường như hiểu được cảm giác của chủ nhân khi lần đầu dạy cô những bài học về sinh hoạt thông thường đó. Cô liền ngồi khoanh chân, khoanh tay, đối diện với Lenka—Đây một tư thế mà chủ nhân của cô thường hay dùng, được cho là để làm cho lời nói của cô ấy có sức thuyết phục và càng uy tín hơn.

"Như ngươi đã thấy đấy, ngươi và ta, chúng ta là những con thú non đều đã bị bắt và giam cầm trong hang ổ của bọn người xấu. Chúng ta chưa rõ chúng định làm gì với chúng ta, nhưng chắc chắn đây là sẽ không phải là chuyện tốt đẹp gì. Nói một cách bi quan, một kết cục còn tồi tệ hơn cả những gì ngươi vừa miêu tả cũng không phải là không thể xảy ra..."

Thấy cô bé mặc váy hoa lộng lẫy chỉ chớp mắt nhìn chằm chằm vào mình, đôi mắt ngây thơ trong veo với con ngươi màu đen hình dọc như đang nói: "Tôi nghe mà chẳng hiểu gì cả!", mấy cái ký hiệu như chữ Tỉnh(井) màu đỏ tươi nhanh chóng hiện lên trên vầng trán mịn màng của cô gái tóc vàng.

Hà hà....... A a a a.............(tiếng thở dốc cực kỳ kiềm chế)

Tiểu long nương cảm thấy những xung động cảm xúc dữ dội trong mình đang sắp dâng trào như một mạch suối nước nóng muốn phun trào.

Sao ta không thể trực tiếp thiêu rụi cô ta thành tro bụi ngay tại đây chỉ bằng một ngụm hơi thở của rồng nhỉ? Dù sao cũng chỉ mất một hoặc hai người thôi, mấy tên ngốc bên ngoài có thể còn chẳng để ý đâu. Nếu không, với trí thông minh đáng lo của tên đó, ta cảm thấy tên này sẽ khai hết mọi chuyện trong vòng chưa đầy một ngày, aaaaaaaaaa...

Để tránh cho bản thân mình không thể chịu nổi và làm ra chuyện kia thật, Tiểu Quang quyết định dùng cách đơn giản nhất để ra lệnh cho người kia.

"Nghe này, đừng nói với ai là ta đã rời khỏi phòng này... Không, từ giờ trở đi, ngươi bị cấm nói chuyện với bất kỳ sinh vật sống nào ngoại trừ ta. Nếu có ai đến gần, hãy giả vờ ngất xỉu. Từ giờ trở đi, ngươi phải tuân theo mệnh lệnh của ta hoàn toàn. Nếu ngươi ngoan ngoãn, ta có thể đảm bảo an toàn cho ngươi, nếu không thì..."

Với một cái vẫy tay hờ hững, cô gái tóc vàng hút một viên đá từ góc tường vào lòng bàn tay. Ngay trước mặt Lenka, cô liền nghiền nát viên đá thành bột bằng đôi bàn tay trắng ngần, như thể đang nhào đậu phụ. Cuối cùng, cô đã làm vẻ mặt mà cô ấy cho là đủ hung dữ và đe dọa bằng giọng nói nhỏ.

"Nếu không, hòn đá này sẽ là tấm gương cho ngươi đó, hiểu chưa?!"

"Ôi trời ơi... trông ngầu quá đi!! Đã rõ! Tôi nhất định sẽ làm theo lệnh của chị Tiểu Quang!!!"

Người kia vỗ tay rất nhiệt tình và sùng bái, khiến cô nàng tự xưng là “Tiểu thư Long nương vô cùng thông minh" lần đầu tiên cảm thấy mình như bị đánh bại.

Không còn cách nào khác, bởi vì những lời lẽ cay nghiệt nhất đã thốt ra rồi. Cho dù đối phương thực sự ngu ngốc hay chỉ giả vờ, nếu cô ta làm điều gì dại dột ảnh hưởng đến hoạt động ở đây, thì Tiểu Quang vẫn không có ý định nương tay. Những gì cô vừa nói không chỉ để dọa cô ta.

Tuy nhiên, việc ngoài ý muốn từ Lenka cũng là lời nhắc nhở đối với tiểu long nương rằng nếu có nhiều con thú non tham gia vào buổi lễ trọng đại đó trong vài ngày tới, thì đám người chủ trì kia sẽ không cho phép chúng ở trong tình trạng hôn mê mà không thể di chuyển tự do.

Tên này cũng khá thú vị, có lẽ cô nên...

"Lenka, ngươi đã từng học qua cách chiến đấu chưa? Ta cảm nhận được ma lực tiềm ẩn trong ngươi."

Cô bé tóc nâu gật đầu vội vàng, giống như một chú gà con đang mổ thóc.

"Hừm! Tôi cũng không hiểu lắm, nhưng mẹ bảo tôi là thiên tài hiếm có trong tộc, sở hữu một loại tài năng đặc biệt nào đó. Mẹ tôi còn định đưa mình đi tỏ lòng kính trọng đại nhân Long Thần vừa giáng thế nữa! Nhưng sau khi tỉnh dậy, không hiểu sao tôi lại ở đây, hehe..."

"Hừm, tầm mắt nực cười của một con kiến... Loại trình độ này mà cũng có thể gọi là thiên tài sao?"

Mặc dù giọng điệu của cô bé vô cùng mỉa mai, nhưng tiểu long nương vẫn phải thừa nhận rằng tổng lượng ma lực trong cơ thể tên ngốc Lenka Dorgon này quả thực cao hơn rất nhiều so với tất cả các thú non khác đang có mặt, ngoại trừ chính cô bé. Thậm chí có thể nói là mạnh hơn rất nhiều so với hầu hết các thành viên của [Giáo hội Chân Lý] mà cô bé từng gặp bên ngoài.

Việc tác dụng của loại ma dược kia đã biến mất trước đó và tên này đã tỉnh dậy đã nói lên rất nhiều điều rồi.

Nhưng có vẻ như tên này không biết cách sử dụng sức mạnh của mình, hơn nữa cơ thể cô ta chưa phát triển đầy đủ để khai thác tối đa nó. Cô ta chính là là một kẻ ngốc sở hữu cả núi kho báu nhưng không nhận ra điều đó.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: vẫn như mọi khi dù là Hiểu Quang hay Tiểu Quang thì cả hai vẫn còn giữ thái độ của kẻ đứng đầu trước mặt mọi sinh vật trừ tài sản và chủ nhân - sau này nếu thân hơn sẽ đổi cách xưng hô nhé =))) Note: được rồi vai vế đã được thiết lập