Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 178

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 07 Bay lên! Đôi cánh xé rách trời cao - Chương 99: Bên thứ ba

Chương 99: Bên thứ ba

Dù sao đi nữa, giờ đây cánh cửa trang viên đã "mở", cho dù mọi người có muốn chửi bậy đến đâu, họ cũng chỉ có thể tập trung vào những vấn đề quan trọng hơn.

Trước tiên, đương nhiên là bọn họ cần phải tìm kiếm khắp trang trại rộng lớn này, nơi dường như bị bỏ hoang nhưng lại mang một bầu không khí quỷ dị, để tìm kiếm bất kỳ manh mối có giá trị nào có thể tồn tại. Đồng thời tìm cách tiến vào không gian mà Marcelo và các thành viên khác của [Giáo hội Chân Lý] gọi là [Thế giới Bóng tối].

Để đảm bảo cả hiệu quả và an toàn cho cuộc tìm kiếm, Enrique đã chia đội thành ba nhóm, mỗi nhóm do một mạo hiểm giả cấp Huyền Thoại dẫn đầu, chịu trách nhiệm lần lượt cho tầng hai, tầng một và tầng hầm của trang viên.

Xét đến nhu cầu phối hợp nhóm tốt hơn, Willis đương nhiên chọn làm việc với Lạc Xảo Xảo và Hồng Nhạn, những người vốn đã thân thiết với cô. Trong khi lục soát trang viên, đạo tặc tiểu thư cũng có thể tìm kiếm bất kỳ căn phòng bí mật nào, vì đó là sở trường của cô ta mà.

Sau khi thống nhất phân công làm việc, cả đám mạo hiểm giả tản ra và bắt đầu cuộc tìm kiếm có trật tự.

Khu đất trông giống như một nhà máy rượu vang, với vô số hầm rượu được xây dựng san sát nhau, không chỉ bên dưới các tòa nhà mà còn ở sân sau. Tuy nhiên, khi tìm hiểu kỹ hơn, họ nhanh chóng phát hiện ra một vấn đề.

"Chuyện gì đang xảy ra vậy? Có rất nhiều chum rượu, nhưng tất cả đều trống rỗng... Sao người ta lại chất một đống chum rỗng vào hầm rượu này thế?"

Trong kho chứa đồ dưới lòng đất, Lạc Xảo Xảo đang lục tìm trong những chiếc chum rỗng. Vừa định chửi bậy với Willis đang ở gần đó, cô ấy nhận thấy người kia đang chăm chú nhìn vào một góc trống nào đó trong phòng. Ánh mắt của Willis dường như chứa đựng một thứ ánh sáng kỳ dị, như thể cô ấy có thể nhìn thấy thứ gì đó xuyên qua không gian. Chuyện này đã khiến Lạc Xảo Xảo không khỏi tò mò.

"Lão bản ơi? Cô đã phát hiện ra được món gì tốt sao?"

Nghe thấy giọng cô ấy, tiểu thư mục sư liền quay lại, mỉm cười và lắc đầu không tỏ ý kiến.

"Ồ... không có gì đâu. Hai người có tìm thấy gì không?"

"Sao lại giấu giếm thế này... Như cô thấy đấy, chẳng có cọng lông gì ở đó cả. Chúng ta đã lục soát bảy tám tầng hầm rồi. Tất cả những gì chúng ta tìm thấy chỉ là những chum rỗng tuếch. Tôi không thể tin được... Đám người kia giấu tất cả những cái chum này chỉ để ướp dưa muối sao!?”

Ngay lúc đó, Hồng Nhạn bước tới từ phía bên kia. Cô ấy liền đặt tay lên chuôi kiếm và thì thầm bằng giọng nói chỉ có ba người họ nghe thấy.

“Tiểu thư Willis, ngài có cảm thấy… như có vật gì đó đang đứng ngồi không yên đang theo dõi chùng ta không? Có ai đó đang rình mò chúng ta trong bóng tối.”

"Hả?!"

Đạo tặc tiểu thư giật mình sợ hết hồn và nhanh chóng lùi lại vài bước khỏi những chiếc chum rỗng xung quanh, vừa đi vừa lo lắng nhìn quanh và che miệng xì xào bàn tán.

"Này này, tôi không thấy gì khác cả... Tiểu Hồng Nhạn à, đừng làm người ta sợ! Có phải đó là hồn ma của chiếc bình huyền thoại trong truyền thuyết ư?"

Bỏ qua những lời bông đùa của Lạc Xảo Xảo, tiểu thư mục sư chỉ mỉm cười bình tĩnh.

"Khi chúng ta tiến vào đây, chúng ta đã gây ra một động tĩnh rất lớn. Bất cứ ai trong trang trại này nếu không có vấn đề về thính giác thì chắc hẳn đều nhận thấy rồi, phải không? Việc bên kia nhìn lén là điều không thể tránh khỏi. Câu hỏi duy nhất là... liệu đối phương là bạn hay thù đây?"

Nữ kiếm khách hơi ngạc nhiên.

"Vậy là ngài đã cố tình xông vào như thế à? Có thế lực thứ ba nào đó đang ẩn náu ở đây sao? Nếu họ không phải người từ [Giáo hội Chân Lý], thì ai khác lại muốn can thiệp vào lúc này chứ? Chúng ta có nên giả vờ như không nhận thấy chuyện đó không?"

“Ha ha, đừng có lo, họ sẽ sớm hành động thôi. Còn về lập trường của bọn họ thì..."

"Bùm! Bùm! Bùm! Bùm!..."

Trước khi tiểu thư mục sư kịp nói hết câu, một tiếng gầm rú chói tai, dữ dội không kém gì lúc cô ấy phá cửa, đột nhiên vang lên từ phía trên!

"Là tầng hai! Tiểu thư Willis...!"

"Chúng ta hãy lên trên trước rồi sau đó bàn bạc tiếp."

Rời khỏi tầng hầm, ba cô gái liền đi theo hướng phát ra tiếng gầm rú như tiếng nổ. Chẳng mấy chốc đã tìm thấy nguồn gốc của tiếng ồn ở sảnh tầng một của trang viên.

Một lỗ hổng khổng lồ đã bị phá vỡ trên trần nhà tầng một bởi một lực dữ dội nào đó. Giữa đống đổ nát, một cô gái với mái tóc dài màu đỏ sẫm và làn da trắng mịn, trông như không có thật đang chiến đấu chống lại Sophie và ba người khác: [Tường Cây], [Cành Cây] và [Khỉ Cây].

Cô ta vung một chiếc rìu chiến khổng lồ, to hơn cả người mình, như thể đang điều khiển một cành liễu nhẹ như lông vũ.

Mặc dù phải chiến đấu ba chọi một, cô ta hoàn toàn không hề gặp bất lợi.

Trên thực tế, với một số chiêu thức trao đổi sát thương không theo quy tắc, cô ta suýt chút nữa đã đánh trúng [Cành Cây] hoặc [Khỉ Cây] bằng chiếc rìu chiến đáng sợ của mình vài lần.

Chỉ nhờ sự trợ giúp kịp thời của Sophie mà những đòn tấn công khủng khiếp của cô ta mới bị chặn đứng hết lần này đến lần khác bằng chiếc khiên gỗ của mình.

Dù vậy, [Cành Cây] trong trang phục học giả đã có nhiều vết xước trên cơ thể đã chảy máu nhiều, cánh tay trái của hắn ta buông thõng bên hông ở một góc kỳ lạ, cho thấy nó có thể đã bị thương nặng trong đợt tấn công đầu tiên.

"Chuyện gì đã xảy ra vậy! Tê(hít sâu)... Một Huyết tộc sao?"

Khi ba cô gái Willis đã đến hiện trường, Enrique - người đang tìm kiếm ở tầng một, cũng đến từ một phòng khác cùng với Khung Hoa và một thành viên khác trong nhóm. Mặc dù họ lập tức rút vũ khí ra để chuẩn bị chiến đấu, nhưng khi [Thụ Cung] nhìn thấy sự xuất hiện của cô gái tóc đỏ sẫm, anh ta vẫn không khỏi há hốc mồm kinh ngạc và tỏ vẻ bối rối.

Đúng vậy, cô gái đó chính là Huyết tộc.

Điều này được thể hiện rõ nét qua màu tóc dài đặc trưng của đối phương, đôi cánh có màng thịt màu đen hình dơi ở thắt lưng giúp hỗ trợ di chuyển. Hơn nữa những động tác uyển chuyển, lại nhẹ nhàng như đang khiêu vũ, vẫn toát lên vẻ quý tộc cổ điển ngay cả trong trận chiến.

Huyết tộc là những sinh vật thần thoại. Nói chính xác hơn, chỉ một số ít Huyết tộc có tước vị đủ cao mới xứng đáng với danh hiệu này. Hơn nữa, số lượng của chúng đã giảm đáng kể và hiếm khi xuất hiện trên lục địa. Nhưng ngay cả lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, thế nên ngay cả những sinh vật thần thoại tồi tệ nhất cũng có sự khác biệt tuyệt đối về thứ bậc so với các sinh vật bình thường.

Cô gái Huyết tộc này rõ ràng giữ một cấp bậc cao trong tộc của mình. Sức mạnh của cô ấy là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó.

“Đội trưởng! Bây giờ không phải lúc để do dự, cô ta đang tấn công chúng ta!"

Thành viên cuối cùng của tiểu đội mạo hiểm giả cấp Huyền Thoại [Cây] là một chiến binh sử dụng kiếm và khiên thông thường, được biết đến với biệt danh [Thụ Lũy](Pháo đài Cây). Ông ta đóng vai trò là người phòng thủ trung tâm hỗ trợ với [Tường Cây] trong đội, có khả năng cả tấn công lẫn phòng thủ. Mặc dù vẫn chưa đạt đến cấp độ của một mạo hiểm giả cấp Huyền Thoại, nhưng nhờ một số tài năng đặc biệt, vai trò của ông ta trong các trận chiến đồng đội cũng không hề thua kém.

Ông ta mặc giáp trụ toàn thân như một lính bộ binh hạng nặng, lại không bao giờ cởi bỏ bất kỳ bộ phận nào trên cơ thể, kể cả mũ giáo bảo vệ, ngay cả khi đang nghỉ ngơi. Vì vậy, Willis không biết bên trong ông ta trông như thế nào, nhưng xét theo giọng nói, ông ta hẳn là một người đàn ông trung niên điềm tĩnh.

Do hướng di chuyển, Enrique và hai người đồng bạn không thể tập hợp lại với Willis và những người khác. Thay vào đó, họ bị chia cắt ở hai bên chiến trường. Nghe thấy tiếng thúc giục liên tục của [Thụ Lũy], chàng trai trẻ tộc Thụ Tinh lại nghiến răng, chỉ có thể gạt bỏ nỗi sợ hãi trước cô gái Huyết tộc bí ẩn và khó lường. Anh ta liền giơ cung tên lên và nhắm vào cô gái đang di chuyển với tốc độ cao.

“Đây có lẽ là một Huyết tộc cấp Công tước… Tiểu thư Willis và những người khác cũng đã đến. Tôi sẽ dùng cung tên để khống chế cô ta trong chốc lát. Tất cả các người hãy cùng nhau giúp Sophie khống chế cô ta, nhưng hãy nhớ, các người không được gây ra quá nhiều sát thương hoặc thậm chí giết chết cô ta.”

"Loài Huyết tộc rất hay bảo vệ lãnh địa của mình, nhưng hầu hết những kẻ cầm đầu đều biết lý lẽ. Phía bên kia rất có thể cũng có những thành viên khác thuộc chủng tộc của họ ở gần đó, vì vậy chúng ta phải chừa chỗ cho việc đàm phán."

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng cười già dặn, điềm tĩnh, tao nhã, như thể người kia đã thấu hiểu mọi thăng trầm của cuộc đời, đột nhiên vang lên bên cạnh anh ta!

"Haha... Cậu nhóc này biết nhiều về tộc chúng ta quá. Chắc hẳn ngươi có thân phận rất cao trong [Linh Mộc], phải không?"

"!?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!