Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 96: Trấn sát

Chương 96: Trấn sát

Nhìn xuống vết thương trên cánh tay trái, Đào Hoa Thánh Tôn cuối cùng cũng đứng dậy, ngẩng đầu nhìn Quật Địa Đại Vương và Dược sư đứng bên cạnh. Lần đầu tiên, trên khuôn mặt cao quý xinh đẹp của nàng hiện lên vẻ tức giận và sát khí sâu sắc.

"Các ngươi... sao các ngươi dám động vào nó! Ngự Yêu Tông, Dược sư! Bản tôn muốn nghiền nát xương của tất cả các ngươi thành tro bụi!!!"

Dược sư mỉm cười không nói lời nào, nhưng người đáp lại Đào Hoa Thánh Tôn chính là Quật Địa Đại Vương, người bị nghi ngờ là bị Ngự Yêu Tông khống chế.

“Ngài sai rồi, là ta tự nguyện hợp tác với bọn họ… Mẫu thân(mẹ).”

"……….Cái gì?"

"Hả?!"

Giữa tiếng kêu khẽ khàng của Tiểu Yển đã để lộ sự hiện diện của mọi người, và vẻ mặt hoang mang của người phụ nữ xinh đẹp, con Thử Yêu đã tấn công và chém trúng Đào Hoa Thánh Tôn - Quật Địa Đại Vương đã từng bước đi tới.

“Mẫu thân, ngài còn nhớ vật này không?"

Hắn ta lấy ra một cành cây từ tay áo rộng của mình, trên đó có vài bông hoa đào màu hồng đang nở rộ, có vẻ như là một nhánh cây đã bị gãy trực tiếp từ thân chính.

“Ngươi...........”

Quật Địa Đại Vương không để ý đến sự do dự của Thánh Tôn, hắn chỉ trầm giọng nói.

"Ta biết ngài vẫn luôn xem thường phụ thân(cha), coi mối quan hệ trước kia là một sai lầm đáng xấu hổ. Vì vậy ngài mới trục xuất người khỏi Đào Hoa Phong và lập ra một lệnh cấm không cho người quay trở lại..."

“Ta hiểu sự cần thiết của ngài, với tư cách là chủ nhân của Đào Hoa Phong, phải làm như vậy. Cha ta chưa từng oán trách gì cả. Khi ông ấy mất đột ngột, ông ấy đã nhiều lần cảnh cáo ta đừng trả thù hay đổ lỗi cho ngài. Ngài với ông ấy đã hết tình nghĩa, đã làm quá đủ cho ông ấy rồi… Ta hiểu tất cả những điều này.”

Lúc này, Quật Địa Đại Vương bỗng nhiên trở nên kích động.

"Nhưng! Nhưng tại sao ngài lại tuyệt tình(nhẫn tâm) như vậy! Tại sao ngài lại phái ra Đào Hoa Vệ đến phá hủy miếu thờ của Phụ thân, muốn phá hủy mối liên kết cuối cùng giữa cha con chúng ta? Ngài cho rằng hàng trăm ngàn năm qua làm việc thiện và giúp đỡ người khác của Phụ thân ta không xứng với một danh hiệu như [Cửu Văn Địa Linh Đại Thánh] sao?!"

"Nếu ngài muốn lấy lại nó thì cứ việc. Ta sẽ đích thân mang nó lên núi gặp ngài. Chỉ cần ngài nói một lời, ta sẽ trả lại cho chủ nhân hợp pháp của nó mà không bao giờ nhắc đến mối quan hệ của chúng ta nữa. Chuyện này có gì khó khăn chứ?"

"Nhưng... nhưng trong hơn 300 năm, để nhận được câu trả lời, ta đã vô số lần dũng cảm vượt qua giá lạnh leo lên đỉnh Đào Hoa, chờ đợi lời triệu hồi của ngài trong gió tuyết..."

"Còn ngài, ngài chưa bao giờ gặp ta, chưa bao giờ muốn gặp ta! Ngài thậm chí còn không thèm trả lời ta lấy một câu!"

"Tại sao! Tại sao ngài lại đối xử với chúng ta như vậy?! Ta và cha ta đã làm gì sai chứ?!"

Đối mặt với Quật Địa Đại Vương đang vô cùng kích động, Đào Hoa Thánh Tôn tỏ vẻ bối rối, dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại do dự.

"Con ơi, con không hiểu, ta..."

"Ta thực sự không hiểu được! Vậy nên, ta cần một câu trả lời! Vì ngài nhất quyết không chịu gặp ta. Vậy thì ta sẽ tự tìm hiểu! Nếu nhẹ nhàng không được, ta sẽ dùng vũ lực!"

"Nhưng ngài là Đào Hoa Thánh Tôn cao quý cao cao tại thượng, đưa tay thông thiên, uy lực ngang trời. Một con Thử Yêu nhỏ như ta làm sao có thể đắc tội với ngài được? Nếu vậy, ta đành phải hợp tác với người ngoài thôi, phải không?"

"Đây là ngài đã ép ta phải làm thế này! Ngài đã đi quá xa rồi. Ngay cả một con chuột bị dồn vào đường cùng cũng có thể nuốt người!!"

"………………"

Đào Hoa Thánh Tôn im lặng một lát, rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời, trên mặt lộ ra nụ cười khổ.

“Ha ha, ha ha ha... Mệnh(số phận) do trời định, khó mà chống lại được... Ta đã cố gắng hết sức để cắt đứt mọi tình cảm tình yêu, nhưng cuối cùng, ta vẫn kết thúc như thế này. Đều là lỗi của bản tôn."

Những bóng người mặc đồ xanh của Ngự Yêu Tông tiến lại gần hơn, hướng về phía bóng người đơn độc ở gian giữa đình của Linh Tuyền.

Là một đòn át chủ bài thực sự, dao găm của Quật Địa Đại Vương đương nhiên không đơn giản như vậy. Cho dù có đoán được, cũng có thể đoán được nó chắc chắn được tẩm thuốc độc do [Dược Sư] đích thân chế tạo, hơn nữa còn được chế tạo đặc biệt để đối phó với một người có thực lực như Đào Hoa Thánh Tôn.

Thân là một trong Thất Thiên Ma Tôn, sức mạnh lớn nhất của [Dược Sư] nằm ở y thuật, ngay cả Đào Hoa Thánh Tôn, người đã đạt đến đỉnh cao của cái gọi là [Hóa Cực cảnh], cũng có thể không chịu nổi.

Đối phương càng lúc càng tới gần hơn.

Kẻ thù đi qua con đường đá quanh co trong linh tuyền và đến bên ngoài đình đá.

Dường như đã từ bỏ sự phản kháng, Đào Hoa Thánh Tôn không còn di chuyển các quân cờ trận bàn bên cạnh nữa mà chỉ lắc đầu.

"Cô nói hoàn toàn đúng... Ngấn tiểu thư à, bản tôn nợ cô một cái mạng rồi."

“Mau xuất hiện đi”

*Bụp bụp bụp bụp bụp bụp bụp bụp bụp bụp!!!!!*

Đột nhiên! Như vô số tiếng sấm nổ vang dưới nước, từng đợt sóng dữ dội dâng lên trong ao nước tĩnh lặng, một luồng áp lực kinh người bao trùm lấy nó. Trên đỉnh mây cao nhất, một con giao long màu đen nhánh dài hàng chục mét đột nhiên bùng nổ hơi thở!

Ý niệm kiêu ngạo và mạnh mẽ của nó vang vọng khắp bầu trời.

[Ha ha ha ha! Đào Mộc à, nếu biết trước sẽ có ngày như vậy, sao lúc đầu còn làm thế?! Ngươi đúng là quá cầu toàn!]

“Rống!!!”

Con giao long bay vòng xuống đình đá, sau đó mở cái miệng khổng lồ và phun ra một hơi thở dữ dội như sóng thần!

“Aaaah a a a!!!!”

"Chuyện gì đang xảy ra vậy! Cái...cái gì thế này?!"

Nơi nào hơi thở kia đi qua, toàn bộ thành viên của Ngự Yêu Tông và đám yêu quái bị chúng khống chế đều hóa thành tro bụi tan biến, đám còn lại cũng hoảng sợ bỏ chạy. Chỉ trong chớp mắt, mười mấy bóng người gần nhất với thạch đình đều bị giết sạch!

Nhưng sự thay đổi không chỉ giới hạn ở đó.

"Những kẻ phản loạn từ Ngự Yêu Tông, mau chuẩn bị nhận lấy cái chết từ bản tôn đi!!!"

*Rắc! Rắc, rắc!!!*

Đột nhiên, một tiếng gầm rú dữ dội, sâu thẳm như tiếng chuông lớn hoặc tiếng vạc dầu vang lên từ bầu trời. Vô số tiếng sấm ầm ầm giáng xuống mặt đất, biến những khu vực đông đúc nhất của thành viên Ngự Yêu Tông và tất cả mọi thứ trên đó thành tro tàn!

“Không tốt! Có phục kích! Rút lui! Rút lui ngay!!!"

Đòn tấn công bất ngờ và mạnh mẽ khiến đám người áo xanh hoảng loạn, vội vã rút lui, cố gắng thoát khỏi khoảng không gian rộng lớn trên đỉnh núi, tránh khỏi đòn tấn công của con hắc giao và Thiên Phạt giáng xuống như sấm sét.

Đám đông ùa về lối ra duy nhất nơi Willis và những người khác đang ở.

Tất nhiên, Linh Phong sẽ không bỏ lỡ cơ hội hoàn hảo này để tấn công từ cả hai phía.

"Ngay tại lúc này, Bạch Nhi! Mộ Dung tiên sinh!"

"Rõ!"

“Đã chờ lâu rồi!”

Phi kiếm phóng lên không trung, lập tức chém bay đầu mấy tên thành viên Ngự Yêu Tông không chút do dự. Mộ Dung Vân cũng hóa thành một bóng người nhanh như chớp, vung chưởng vài cái, uy lực kinh người như xé trời xé đất, khiến đám người phía trước bay như đạn pháo, đâm sầm vào đám người phía sau.

"Chết tiệt! Ở đây cũng có phục kích! Thôi bỏ đi, các huynh đệ, giết chúng đi! Liều mạng với bọn chúng! Giết hết chúng đi!!!"

"Giết!!!"

Tiếng hò hét chiến đấu và tiếng binh khí va chạm vang vọng khắp không trung. Bạch Nhi và Mộ Dung Vân không hề sợ hãi, xông thẳng vào hàng ngũ quân địch hỗn loạn, giao chiến ác liệt với đám thổ phỉ Ngự Yêu Tông đang tháo chạy.

"Willis, tôi đi kiểm tra Đào Hoa Thánh Tôn. Việc bên này giao cho cô!"

"Ồ!"

Nữ mục sư giả vờ rất nhiệt tình, lớn tiếng đáp lại lời của tiểu thư Linh Phong, nhìn cô cưỡi Linh phù bay lên trời. Tuy nhiên, ánh mắt của cô lại rơi vào Miêu nương tiểu thư bên cạnh, cũng giống như Tiểu Yển, được phân loại là đơn vị không thể chiến đấu.

"À mà, hai người kia là ai vậy? Trông họ không giống người ở Đào Hoa Phong."

Tiểu Không gật đầu, đứng dậy, dùng bàn chân mèo dễ thương của mình vuốt mái tóc đen nhánh hơi rối bù vì ngồi xổm quá lâu.

"Là phong chủ của Hắc Vân phong - Hắc Vân Thánh Tôn phong chủ của Kinh Lôi phong - Minh Lôi Thánh Tôn. Bọn họ vẫn luôn rất hòa thuận với Đào Mộc. Mấy năm trước, bọn họ còn từng kề vai chiến đấu với hình bóng(ảnh chiếu) của Thao Thiết. Xem ra Đào Mộc đã sớm biết địch nhân sẽ xuất hiện nên đã mời hai người này đến canh gác... Thật là, cô ta luôn khiến chúng ta lo lắng không thôi."

"Ồ... ta hiểu rồi, thì ra đây là cách người ta gọi là dẫn xà xuất động(dụ rắn ra khỏi hang)."

Ánh sáng lóe lên, cây thánh trượng dài màu trắng xuất hiện trong tay thiếu nữ tóc đen. Dưới ánh mắt hơi tò mò của Tiểu Không, nàng tùy ý vung lên, một tấm màn màu vàng đột nhiên buông xuống, phong tỏa chặt chẽ lối ra duy nhất của sân đình cao chỉ rộng vài mét.

"Được rồi, chúng ta đã có khoảng thời gian vui vẻ khi xem kịch vui. Giờ hãy bắt tay vào làm việc thôi!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: giao long này là một con rồng nước còn - được gọi là thuồng luồng =)))