Chương 100: Cánh cổng của Thiên Địa Lục Đạo
Vượt qua lối đi do Tiểu Không mở ra, Willis và hai người bạn đồng hành kia nhanh chóng băng qua thảo nguyên rộng lớn vô tận và đến bên ngoài Lục Hành Trận Cung.
"Hửm? Lạ thật..."
Vừa xuất hiện, cô gái mèo, người từng khẳng định mình không phải là một cô gái mèo thật, đã thốt lên một tiếng nghi vấn.
"Này? Chuyện gì xảy ra vậy? Chẳng phải cô đã nói mấy cái trò nhỏ của cô không thành vấn đề sao? Cô lại làm hỏng việc vì cô cậy mạnh nữa à? Thật là ngớ ngẩn!"
"…………!?"
Nghe thấy giọng nói chế giễu hoặc trêu chọc với tông giọng kỳ lạ, đồng tử của Tiểu Không đột nhiên co lại một chút, cô liền đột nhiên quay đầu lại.
Cô gái đối mắt với người sở hữu đôi mắt xanh bạc tuyệt đẹp, mà người cô gái đối mắt cũng hơi sửng sốt, không khỏi lộ ra vẻ mặt xấu hổ.
"Ừm... haha, ý của tôi là, cô ổn chứ? Có gì lạ sao?"
Chuyện này thực sự rất là kỳ quái...
Mặc dù cô đã cố gắng hết sức để sửa chữa lỗi lỡ lời của mình, nhưng tiểu thư mục sư cũng cảm thấy bối rối trong lòng.
Cảm giác déjà vu… rất là quen thuộc này thực chất là gì, như thể nó được nói ra một cách trôi chảy và dễ dàng như nước chảy mây trôi vậy?
Mối quan hệ của Willis với người kia rõ ràng vẫn chưa thân mật đến mức đó, vậy tại sao cô lại vô thức nói ra những lời như thế nhỉ?
Thành thật mà nói, kể từ khi gặp cô gái kỳ lạ tự xưng là Tiểu Không ở giữa đỉnh Đào Hoa sau khi vô tình cứu con mèo trắng Diệu Diệu, Willis luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn từ đầu đến cuối.
Không phải là sợ hãi, lo lắng hay bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào khác. Chỉ là việc ở bên cô gái này luôn mang lại cho cô một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ, khó mà giải thích, giống như cảm giác cô vừa trải qua, như thể cô đã từng thấy một số cảnh tượng đó ở đâu đó trước đây.
Ngay cả lúc này, cô đã vô tình thốt ra những từ kỳ lạ đó.
“Willis…”
Không hiểu sao, Tiểu Không dường như không để ý đến lời nói lỡ lời của Willis, ngược lại còn nhìn cô với vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn phức tạp, cô gái liền lắc đầu giải thích.
"Ta vừa cảm nhận được một dao động không gian bất thường còn sót lại gần đó, như thể có ai đó đã mở ra một lối đi không gian ở đây. Điều này gần như không thể xảy ra trong hoàn cảnh bình thường ở bên trong Hỗn Độn Đại Bí Cảnh Đại đang bị phong ấn."
"Dao động không gian bất thường còn sót lại?"
Câu nói này của cô gái đã giúp Willis thoát khỏi những suy nghĩ phân tâm đó, và cô nhanh chóng kết nối nó với tác dụng của [Không Ngấn chi Nhận]mà cô thường sử dụng từ việc biến đổi của [Cây sự sống Kabbalah giả].
Tuy nhiên, sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng cô quyết định không lấy nó ra thử. Một mặt, làm vậy sẽ quá phiền phức, mặt khác, tốt nhất là tránh tiết lộ một thứ gần như là lá bài chủ của cô, trừ khi thực sự cần thiết.
Suy cho cùng, Mộ Dung Vân cũng tốt, Tiểu Không cũng được. Willis vẫn chưa hiểu rõ hoàn cảnh của hai người này.
Không nên có tâm hại người, ý đề phòng người khác chung quy không thể không. Tiểu thư mục sư không phải là người dễ bị cảm xúc chi phối.
Vì vậy, cô quyết định chuyển vấn đề lại cho người khám phá.
"Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì đây? Cô có thể truy ngược lại nguồn gốc của nó không?"
Mặc dù chỉ là một câu hỏi vu vơ, nhưng cô không ngờ Tiểu Không lại gật đầu rồi lại lắc đầu nhẹ nhanh như vậy.
"Ừ, nhưng không cần đâu. Chắc chúng còn chưa biết ta ở đây đâu. Tình huống này là địch sáng ta tối. Vì chúng không ở đây, chắc chúng đã vào Lục Hành Trận Cung rồi. Chúng ta cứ chờ ở trong đó thôi."
Khi nói chuyện, cô gái mỉm cười tự tin.
"Trên thế giới này, rất ít sinh vật có thể từ bên ngoài đột phá phong tỏa không gian của Hỗn Độn Đại Bí Cảnh. Chỉ cần những dấu vết này xuất hiện, ta đã đoán được đối phương là ai, mục đích của họ là gì. Ừm, câu nói này là gì nhỉ... Bọ ngựa rình ve sầu, không hề hay biết có chim sẻ đang ở phía sau."
"Đi theo ta."
Dưới sự dẫn dắt của Tiểu Không, ba người đã đến trước cung điện có hình dạng kỳ lạ.
Tòa kiến trúc này, được gọi là [Lục Hành Trận Cung], được xây dựng hoàn toàn theo hình lục giác đều. Tổng diện tích ước tính lên đến hàng chục ngàn mét vuông. Mặc dù bên trong hoàn toàn không được biết đến, nhưng chỉ cần nhìn bề ngoài, không thể phủ nhận đây là một công trình tráng lệ và đáng kinh ngạc trong Cổ Linh Vực tương đối lạc hậu.
Người ta ước tính rằng chỉ có những sinh vật như Kỳ Lân, những cao thủ phong chủ của Núi Thương Vân và những Thánh Thú khác có sức mạnh dời non lấp biển mới có thể xây dựng nên một tòa cung điện nguy nga như vậy.
Tại một trong những điểm nhọn đối diện trực tiếp với ngôi sao sáu cánh có một cánh cửa cổ, trên đó có một dòng chữ được viết bằng chữ viết thông dụng của Cổ Linh Vực.
[Những người bước vào cánh cổng này chắc chắn sẽ phải chịu đủ mọi gian khổ trên đời, trải qua vô số trận chiến sát phạt. Chỉ có một người có thể bước ra.]
"Đây là…………."
Trước khi Willis kịp nói ra sự nghi ngờ của mình về đoạn văn tự đáng sợ kia, Mộ Dung Vân đã đưa ra câu trả lời như thể hắn đã lường trước được điều đó.
"Đây chắc hẳn là [Tu La Môn], một trong sáu cổng của Lục Hành Trận Cung, tương ứng với thiên địa lục đạo (sáu con đường của trời và đất) được truyền lại trong Cổ Linh Vực."
"Đúng vậy, Thiên đạo, Nhân đạo, Tu La đạo, Minh đạo, Quỷ đạo và Vạn Thú đạo. Đây là sáu loại thiên địa đạo(6 con đường của trời đất) của Cổ Linh Vực. Ba loại đầu là thiện, ba loại sau là ác. Chúng cân bằng và đối lập lẫn nhau, nhưng lại hợp thành một chỉnh thể hài hòa, hoàn mỹ. Đây cũng là nguyên lý cốt lõi trong vận hành và sử dụng Lục Hành Trận Cung."
Tiểu Không tiếp lời nói.
"Nếu không có trận bàn dẫn đường, người ngoài muốn đột phá Lục Hành Trận Cung và tiến vào nội cung phong ấn Thao Thiết thì phải có ít nhất sáu người cùng lúc tiến vào một trong những cánh cổng đó và giải quyết các cơ chế và thử thách bên trong."
"Hơn nữa, nếu một trong số họ thất bại, những người còn lại sẽ bị mắc kẹt bên trong, giống như Thao Thiết, không bao giờ có thể thoát ra cho đến khi tất cả các thử thách hoàn tất."
"Hả, thật sao...? Ngay cả ma pháp không gian cũng không thể giúp ta thoát ra được sao?"
Cô gái mèo mỉm cười và lắc đầu.
"Trên đời này không có gì là tuyệt đối. Lục Hành Trận Cung tuy là một tạo vật kỳ diệu, một khi vận hành có thể phong ấn cả Ẩn Tiên, nhưng cũng có giới hạn. Ví dụ như Thao Thiết, con hỗn độn thú này, nếu cứ để nó ăn tươi nuốt sống và lớn mạnh không ngừng, cuối cùng nó sẽ mạnh đến mức ngay cả Lục Hành Trận Cung cũng không thể chứa đựng được. Các sinh vật khác cũng vậy."
"Đương nhiên là vậy, nhưng giới hạn trên quá cao. Nếu một sinh vật có thể mạnh mẽ phá vỡ phong ấn của Lục Hành Trận Cung, thì trên cơ bản có nghĩa là nó có thể trực tiếp phá hủy toàn bộ Nội Vực, thậm chí là toàn bộ Cổ Linh Vực theo nghĩa đen."
"Cho nên, ít nhất là hiện tại, Thao Thiết vẫn chưa đủ để đột phá. Những tên trộm dùng thuật pháp không gian lẻn vào Hỗn Độn Đại Bí Cảnh kia, sẽ phải thành thật đi qua sáu cánh cổng mới có thể phá vỡ được cơ chế này."
Cô gái tỏ vẻ vui vẻ và liếc nhìn tiểu thư mục sư với vẻ thách thức.
"Vậy, Willis, cô có muốn thử chút không?"
"Những gì mà cô nói... là ta thực sự cảm thấy rất hứng thú rồi."
Có người đột nhiên chuyển chủ đề, chỉ ra một vấn đề quan trọng đối với tất cả mọi người có mặt.
"Nhưng hình như chúng ta chỉ có ba người. Làm sao chúng ta có thể đi qua sáu cánh cổng được?"
Tiểu Không mỉm cười lắc đầu.
"Hai người quên rồi sao? Trước chúng ta, còn có một nhóm người tiến vào Lục Hành Trận Cung. Chẳng phải họ chỉ là người làm công sao? Tuy sáu cổng cần phải tấn công đồng thời, nhưng đâu có quy định nào bắt buộc người phá cổng phải cùng một phe chứ?"
"Hả...còn có thể làm được thế sao?"
"Ồ, ta đã nói là được rồi, vậy thì được rồi! Nhanh lên nào, nhanh chọn một cái đi, chúng ta nên đi qua cổng nào?"
Như thể nhớ ra điều gì đó, cô gái nhanh chóng nói thêm.
"Ồ, cánh cổng duy nhất các người không thể chọn là Tu La Môn, bởi vì cổng này thường chỉ có một người bước vào. Các người không thể sử dụng bất kỳ vật thể bên ngoài nào hay dựa vào bất kỳ lực lượng bên ngoài nào bên trong. Các người phải giết chết tất cả những sinh vật mà các người có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ngoại trừ bản thân các người, thông qua chiến đấu vật lý. Chỉ sau khi đã đạt được Tu La Đạo, người đó mới có thể rời đi. Các người cũng không muốn chiến đấu với đồng đội bên trong, phải không?"
"Ồ...hửm? Sao quy tắc này nghe quen quen thế nhỉ. Ta có cảm giác đã gặp qua ở đâu đó rồi...?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Không nên có tâm hại người, ý đề phòng người khác chung quy không thể không = Người ta không nên nuôi dưỡng ý đồ xấu, nhưng phải luôn cảnh giác với người khác 空痕之刃 - trong đó từ 空 có nghĩa là không/khống/khổng, ám chỉ nghĩa khoảng không/không gian - Còn từ 痕 có nghĩa là ngân/ngấn, ám chỉ dấu vết/vết nứt của không gian Note: địch sáng ta tối = địch đang ở ngoài kia còn chúng ta thì ẩn núp