Chương 31: Rốt cuộc Mèo ăn vụng là có bao nhiêu con?
Lam Long cơ, người đang ẩn náu trong Công Hội Mạo hiểm giả và nắm giữ vị trí thứ hai của [Vĩnh sinh ngự tọa], đồng thời cũng là một cường giả cấp Siêu Việt, đã rời mắt khỏi tên đồng tộc(con rồng đen) đang rời đi và bình tĩnh lắc đầu nói.
“Mona đã nhờ ta giúp. Cô ấy nói rằng từ một thời gian trước, tương lai được phản ánh trong [Gợi ý](Khải Kỳ) đã thay đổi một cách đột ngột vì một lý do không rõ, đã trở nên mờ ảo và đáng sợ. Ngay cả cô ấy cũng chỉ có thể phán đoán từ một vài điểm mơ hồ rằng cô sẽ sớm bị một kẻ thù hùng mạnh ám sát. Cô ấy yêu cầu ta ở lại gần cung điện trong thời gian này và sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào.”
"[Gợi ý] thay đổi đột ngột đã xảy ra...? Chẳng trách cô bé kia dạo này hay ở trong nhà, lúc nào cũng ru rú trong cung điện của cô bé rồi mày mò những thứ kỳ lạ. Sao cô ấy không kể cho ta chuyện quan trọng này...?"
"Ta không biết. Có lẽ cô ấy thấy chị gái đang bận rộn với công việc và không muốn gây thêm áp lực. Đứa trẻ đó luôn là người rất hiểu chuyện."
"Ài………….."
Nhìn quanh phòng làm việc trong cung điện, nơi đã bị phá hủy không thể sửa chữa, và lắng nghe tiếng bước chân đang chạy đến gần từ xa, tiểu thư Nữ vương liền phất tay. Những bóng người vừa xuất hiện phía sau cô liền biến mất, chỉ còn lại ba người họ.
Đối mặt với một cường giả cấp Siêu Việt sở hữu linh hồn của một con rồng xanh lam, Lilia đương nhiên sẽ không tỏ ra kiêu ngạo của kẻ bề trên như Nữ vương, mà thay vào đó cô đã cố gắng hỏi han một cách chân thành.
“Tiểu thư Rebecca, cô và em gái ta luôn thân thiết. Em ấy đã kể cho cô nghe khi nào cái [Gợi ý] này bắt đầu thay đổi chưa?”
Người đẹp Lam Long lắc đầu nói.
"Sau này cô có thể hỏi Mona để biết chi tiết hơn. Dù sao thì, đứa trẻ đó đã đến gặp ta khoảng hai tuần trước."
"Cách đây nửa tháng sao... liệu có phải là vụ việc liên quan đến Sainz không...?"
"Vì Bệ hạ vẫn an toàn và khỏe mạnh, và đối phương khó có khả năng quay lại trong thời gian ngắn, nên ta xin phép quay trở về đây. Xin ngài thứ lỗi vì ta không thể được nhiều người nhìn thấy trong hình dạng này."
Thấy cô gái lễ tân vỗ mông một cái và chuẩn bị rời đi, Lilia đang mải suy nghĩ, cuối cùng cũng nhận ra chuyện gì đang xảy ra và nhanh chóng gọi cô ấy lại.
"Chờ một chút! Ta còn một chuyện nữa muốn hỏi. Con rồng đen lúc nãy... chắc hẳn nó cũng là rồng thuần chủng giống cô, đúng không? Tiểu thư Rebecca, cô có thể cho ta biết nguồn gốc của nó không?"
Cô gái lễ tân, người mang trong mình linh hồn của một con rồng xanh liền quay người lại. Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm và uy nghiêm của cô, như thể trong khoảnh khắc đó, thực thể bên trong cơ thể cô đã trải qua một sự biến đổi tinh tế.
“Ta là một con rồng đã chết một lần, nên ta không có nhiều ký ức về kiếp trước. Nhưng cô gái đó… cô ta đầy rẫy mùi hôi thối của phong ấn mà cô ta để lại. Ngay cả trong thân xác này, ta cũng dễ dàng nhận ra cô ta là kẻ phản bội của tộc rồng, một tội nhân lớn đã quay lưng lại với chúng ta vì lòng tham về sức mạnh của [Con Rắn], và cuối cùng đã bị phong ấn và trục xuất khỏi tộc.”
"Nữ vương của Nhân loại, cô phải hết sức cẩn thận. Việc Tội Long(con rồng phạm tội) đã thoát khỏi phong ấn và trở lại thế giới này không phải là chuyện ngẫu nhiên đâu. Sự xuất hiện của nó có lẽ chỉ là khởi đầu. Những làn sóng kinh hoàng hơn nữa có lẽ sẽ sớm ập xuống vương quốc này... Thế giới này đó."
…………………………………………………..
"Ừm?"
Trong pháo đài chìm trong màn đêm tĩnh lặng, một cô gái tóc đen đang giả vờ nấp sau bức tường bỗng khựng lại. Như thể cảm nhận được điều gì đó, cô hướng ánh mắt về phía Tây xa xăm, như thể ánh mắt cô đã xuyên qua những dãy núi hùng vĩ và cả [Thiết Lĩnh], dừng lại trên một bóng người cũng đang ẩn mình trong bóng tối.
"Có chuyện gì vậy, Chủ nhân?"
Willis bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng, nhìn cô rồng tóc vàng đứng bên cạnh với vẻ mặt lo lắng và khó hiểu, rồi cô khẽ cười và lắc đầu.
"Không có gì đâu. Em còn nhớ lần đầu chúng ta gặp Lilia, ta đã tặng cho cô ấy một cái [Hộp Phi Thăng] không? Lần trước khi quay lại gặp cô ấy, ta đã làm một số... à, ta nên gọi đó là chỉnh sửa, để thử nghiệm khả năng mới của mình."
"Tóm lại, ta đã nâng cấp khả năng bảo vệ của trang bị đó, thay đổi tấm khiên cứu mạng dùng một lần ban đầu thành một đạo cụ kích hoạt mà không có giới hạn tiêu hao, đồng thời tăng nhẹ sức mạnh của tấm khiên bảo vệ. Nó sẽ giúp bảo vệ cô nhóc kia tốt hơn, vì ta nghe nói ở chỗ của cô ấy cũng không được yên bình cho lắm. Cô ấy cũng thường xuyên gặp phải các vụ tấn công và ám sát vài ngày một lần..."
"Khi ta chỉnh sửa nó, ta cũng để lại một tia SP trong trang bị đó. Chỉ cần hiệu ứng bảo vệ của [Hộp Phi Thăng] được kích hoạt, ta sẽ tự động cảm nhận được. Nếu xảy ra một cuộc khủng hoảng thực sự khiến lá chắn bảo vệ hoàn toàn cạn kiệt, nó có thể tạm thời chiếu hình ra hóa thân đại diện của ta để trợ giúp. Đây là lần đầu tiên nó được kích hoạt kể từ đó. Có vẻ như tình hình ở Liên hiệp Vương quốc gần đây không được yên bình cho lắm."
"À, ra vậy, chính là con Mèo ăn vụng số một."
Cái danh xưng kỳ quái suýt nữa đã khiến nữ mục sư ngã quỵ xuống đất vừa bật ra khỏi miệng cô rồng. Kể từ khi trở thành Long Thần, Hiểu Quang đã ngừng giấu giếm một số chuyện và trở nên hào phóng khi chia sẻ suy nghĩ của cô ấy hơn mức bình thường. Cô ấy thường mỉm cười đầy ẩn ý và chủ động quan tâm đến "tình địch" này.
"Vậy ý của ngài là cô ta đang gặp nguy hiểm? Là một con người yếu đuối, tên đó chắc hẳn rất dễ bị giết, phải không? Chủ nhân không muốn thành ‘anh thư cứu mỹ nhân’ sao?"
"Này này, đừng có bắt chước những câu thành ngữ mà ta hay dùng rồi thay đổi chúng theo cách hiểu của riêng em. Em là Lenka à...?"
Sau khi buông ra vài lời phàn nàn bực bội, thấy tiểu thư Long Thần có vẻ không hề nói lời mỉa mai, nên Willis cũng chỉ có thể đưa ra lời giải thích trong bất lực.
"Không cần thiết phải làm như vậy. Trừ khi đối phương dám sử dụng một số thủ đoạn cực kỳ đặc biệt và phi logic, thì Lilia sẽ hoàn toàn an toàn cho đến khi lớp bảo vệ hàng ngày của [Hộp Phi Thăng - Phiên bản Cải tiến] hết tác dụng. Nếu cô ấy vô tình làm mất thứ đồ chơi đó hoặc lớp bảo vệ bị phá hủy hoàn toàn, thì ta vẫn có thể cảm nhận được. Nhưng mà tình hình hiện tại là lớp bảo vệ cứu mạng kia chỉ được kích hoạt một lần. Hơn nữa, nó đã ngừng phản ứng sau khi bị tiêu hao chưa đến 5%. Điều này có nghĩa là trận chiến bên phía cô ấy có lẽ đã kết thúc rồi."
"Hừ... Đúng là con mèo ăn vụng đầu tiên mà chủ nhân từng gặp. Trông ngài có vẻ rất quan tâm đến cô ta."
"Vậy làm sao mà em lại nghĩ ra được cái biệt danh kỳ quái đó? Có số hai, ba hay bốn không...?"
"Tất nhiên là có rồi. Chủ nhân có muốn biết đó là ai không?"
“Không, ta hoàn toàn không muốn.”
Hai người nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác, trao đổi một nụ cười và ngầm đồng ý không đào sâu thêm vào đó. Thay vào đó, họ quay lại chú ý đến tình hình ở phía xa mà họ đã quan sát trước đó.
Bên trong pháo đài này, quân đội thuộc Đế quốc Oster đã bị đánh bại hoàn toàn, và việc vận hành cũng như phòng thủ đã được một liên minh quân đội gồm mười sáu bộ lạc tiếp quản. Tuy nhiên, ngay cả trong một pháo đài quân sự, không thể nào mà tất cả nhân viên đều là chiến binh. Số lượng nhân viên hậu cần, bảo trì và điều phối tài nguyên, luôn rải rác khắp pháo đài, cũng không hề ít hơn số binh lính chiến đấu.
Những người này không chịu trách nhiệm chiến đấu. Về nguyên tắc, họ đáng lẽ phải rút lui cùng quân đội sau thất bại của quân đội Đế quốc, nhưng do trận chiến diễn ra bất ngờ và quân đội nhanh chóng tan rã, hầu hết họ đều bị bỏ lại bên trong pháo đài.
Những "dân thường" này, vốn thiếu khả năng chiến đấu, di chuyển khá chậm và hầu như không có cơ hội tự vệ, đương nhiên sẽ trở thành nhóm đầu tiên [Thi biến](biến thành thây ma) theo lời của Raymond.
Hàng trăm "Zombie" trước mặt hai người rõ ràng là một đám hỗn tạp gồm công nhân, người hầu và nhân viên hậu cần của pháo đài, thỉnh thoảng xen lẫn vài binh lính chiến đấu của Đế quốc. Khi hai người đi thăm dò, dường như đã không còn sinh vật sống nào trong pháo đài này ngoài liên minh quân sự của các bộ lạc man rợ kia. Mặc dù có cái gọi là Zombie(thây ma), nhưng số lượng của chúng rải rác và rất ít. Điều này thật sự là rất vô lý.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Note: từ 姬 (Cơ) này có thể hiểu là mỹ nhân/công chúa =))) Note: 英雌救美 - Anh thư cứu mỹ nhân — từ 英雌 (Anh thư) = Người phụ nữ có tài năng, chí khí và lòng dũng cảm không kém gì nam giới.