Chương 30: Kẻ địch mạnh và Đồng minh mạnh
"Ma Long... Ha, dĩ nhiên ta biết chiêu này sẽ không làm hại được ngươi."
Giọng nói của tiểu thư Nữ vương, dường như không hề thay đổi, từ từ vang lên từ phía dưới, đều đặn và tinh tế.
"Nhưng tại sao ngươi lại nghĩ đòn vừa rồi, nó chỉ có một mục tiêu chứ?"
"Vù!!!"
Ngay khi Lilia dứt lời, lưỡi gió đang nằm giữa móng vuốt của Tarillin đột nhiên rung nhẹ và lặng lẽ tách ra thành một phần nhỏ hơn, sắc bén và nhanh hơn. Tốc độ mà nó phóng ra trong khoảnh khắc đó lớn đến nỗi ngay cả người trước đó, với sức mạnh của mình, cũng không thể ngăn chặn kịp thời do sự bất cẩn. Cô ta chỉ có thể nhìn nó lao vút lên không trung và đâm thẳng vào cửa chính của phòng làm việc!
"Xoạt xoạt!"
Không hiểu sao, cánh cửa, rõ ràng được làm từ sự kết hợp giữa kim loại và gỗ cứng, lại phát ra âm thanh như tiếng xé của vải khi bị gió quật vào. Cùng lúc đó, khí chất trên người Tarillin cũng đột nhiên thay đổi. Cô ta quay đầu nhìn về phía đó với vẻ không tin nổi, giọng nói đã mang chút kinh ngạc và tức giận!
"Ngươi! Ngươi chỉ là một người phàm, sao ngươi có thể nhìn thấu mọi chuyện nhanh như vậy..."
"Bùm!!!!!"
Trước khi những nghi ngờ kịp được bày tỏ đầy đủ, một luồng khí lạnh buốt màu xanh lam của băng giá từ bên ngoài đột ngột mở tung cánh cửa và lao thẳng về phía nữ sát thủ bí ẩn, Tarillin!
"Chậc!"
Cảm nhận được sức mạnh đe dọa ẩn giấu trong đòn tấn công, Tarillin không dám làm ngơ. Cô ta lập tức rời bỏ tiểu Nữ vương trước mặt, quay người lại và đứng với một móng vuốt đặt ngang phía trước, giống như một con đập ngăn lũ, mạnh mẽ chặn đứng ma lực băng giá đáng sợ. Ngay cả khi đang giao chiến, tầm nhìn ngoại vi của cô vẫn liếc nhìn vị trí của tiểu thư Nữ vương trong hố sâu, dường như vẫn đang âm mưu gì đó...
Nhưng đúng lúc đó, một vệt sáng màu đỏ rực, tựa như đóa sen nở rộ, vụt ra và lập tức xuyên qua dòng năng lượng băng giá đang che khuất sự hiện diện của nó trước mặt. Khi đồng tử của Tarilin co lại, nó đã xuyên thẳng qua bàn tay hình móng vuốt phủ đầy vảy của cô ra và tấn công vào trán cô ta!
"!?"
Dường như không hề hay biết rằng dòng chảy băng giá kia đang che giấu một chiêu thức chết người như vậy, cơn gió dữ dội do mũi tên mang theo lập tức thổi bay chiếc mũ trùm đầu mà Tarillin dùng để giấu diện mạo thật của mình, để lộ khuôn mặt của một thiếu nữ không phải con người với cặp sừng rồng màu đen nhánh và vài vảy nhỏ li ti trải đều hai bên má. Vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt cô ta đã không thể diễn tả bằng lời!
Vào thời khắc quyết định, chiếc vảy duy nhất trên trán Tarillin, trông giống như một viên đá quý, bỗng phát ra ánh sáng rực rỡ, khiến cơ thể cô, vốn chỉ nhỏ bằng con người bình thường, lập tức phồng lên trong gió và biến thành một con rồng màu đen khổng lồ, xuyên thủng cả mái nhà và các tòa nhà, với chiều dài trước sau gần 100 mét!
"Phập!!!"
Mũi tên đỏ thẫm tưởng chừng không thể cản phá đã xuyên thủng lớp vảy rồng đen dễ dàng như xé giấy. Tuy nhiên, do sự biến đổi kích thước cơ thể, đòn tấn công ban đầu nhắm vào điểm yếu giữa hai lông mày kia, chỉ xuyên qua cánh bên trái của nó trước khi bay xuyên qua từ phía sau và lao về phía màn đêm đen kịt, để lại phía sau một vệt lửa đỏ rực như sao băng.
“Rống!!!!!!”
Rồng Đen gầm lên đau đớn và theo bản năng vỗ mạnh chiếc cánh trái bị thương để bay lên không trung để tạo ra khoảng cách. Chỉ đến lúc đó Tarillin mới nhìn thấy hai bóng người, với sự giúp đỡ của tiểu thư Nữ vương, đã phá cửa xông vào căn phòng tối tăm để giải cứu người đang bị mắc kẹt.
Có hai người phụ nữ, một trong số họ mặc bộ trang phục dường như là đồng phục của nhân viên lễ tân của Công hội Mạo hiểm giả. Mái tóc dài màu xanh lam đậm của cô được tạo kiểu và cuộn tròn phía sau. Khuôn mặt lẽ ra phải thanh tú và dịu dàng, lại toát lên vẻ uy quyền vô hình bởi hai chiếc sừng rồng uốn lượn mọc ra từ hai bên đầu. Chỉ cần nhìn thoáng qua, Tarillin đã có thể nhận ra rõ ràng đây là khí chất của một con rồng, cùng nguồn gốc với cô. Dường như nó là một con rồng thuần chủng, nhưng vì lý do nào đó, nó lại pha trộn với một vài đặc điểm độc đáo của con người.
Trong khi đó, một thiếu nữ khác với mái tóc dài màu đỏ, mặc trang phục chiến binh du hiệp(cung thủ) nhẹ nhàng và thanh lịch, cầm một cây cung ngắn với mũi tên mới đã được lắp sẵn vào dây cung. Cô nhắm vào con rồng đen vừa phá vỡ mái nhà và bay lên trời, ánh mắt sắc bén như tia chớp.
Nhớ lại mũi tên Hồng Liên (Hoa Sen Đỏ) kia, dù là một đòn tấn công bất ngờ nhưng suýt chút nữa đã gây thương tích nghiêm trọng cho mình, Tarilin lại gầm lên trong sự kinh ngạc, nói bằng ngôn ngữ của con người.
"Rống!!! Hết tên này đến tên khác... Các ngươi chỉ là một lũ phàm nhân chưa vượt qua được giới hạn của chủng loài mình, vậy sao các ngươi lại có thể làm hại được ta! Đòn tấn công vừa rồi là cái gì vậy?!"
"…………"
Tuy nhiên, người phụ nữ tóc đỏ kia cũng không hề đáp lại, mà chỉ từ từ kéo căng dây cung, khiến đầu mũi tên bốc cháy với ngọn lửa đỏ rực.
"Chết tiệt, chết tiệt!"
Biết rằng vụ ám sát ngày hôm nay khó có thể thành công, Hắc Long, vốn đã bị thương nhẹ và vẫn chưa chắc chắn về sức mạnh của đối thủ, cuối cùng đã lùi bước.
"Những kẻ phàm trần ngu ngốc kia, đừng tưởng rằng các ngươi có thể yên tâm bây giờ! Nhân danh [Người Duy trì Thế giới](Thế giới Duy tục giả), bất kỳ kẻ thù nào dám cản đường chúng ta cuối cùng sẽ rên rỉ và biến mất trong bóng tối của con Rắn! Cứ chờ mà xem, sự hủy diệt của đất nước này sắp xảy ra rồi!!!"
Sau khi thốt ra vài lời lẽ gay gắt và có phần khó hiểu, con rồng màu đen kia cũng không nán lại lâu. Nó lập tức quay người, vỗ cánh và biến mất vào bầu trời đêm chỉ trong nháy mắt.
"[Người duy trì thế giới]...Đó là cái gì vậy?"
Tiểu thư Nữ vương, người vừa nhảy ra khỏi hố sâu, ngước nhìn và thấy con rồng đen nhanh chóng biến mất vào khoảng cách rất xa. Cô nhẹ nhàng vuốt ve con vật cưng đang hoảng sợ trong vòng tay mình, nó cứ lảm nhảm không ngừng, trong khi suy ngẫm về thông điệp đe dọa mà con rồng đen, tự xưng là Tarillin, để lại, và trông cô có vẻ bối rối.
Nhưng chẳng mấy chốc, cô gạt bỏ những suy nghĩ đó và nhanh chóng tiến đến chỗ hai cô gái đã xông vào để giải cứu mình. Cô đỡ lấy nữ cung thủ tóc đỏ, người đột nhiên gục xuống vì kiệt sức sau khi kẻ thù mạnh mẽ bỏ đi, từ tay cô gái tóc xanh lam đậm và giúp cô ấy đứng dậy, ánh mắt cô ấy có vẻ hơi bất lực.
"Chị Flora, sao cô lại dùng chiêu này nữa vậy? Chẳng phải chúng ta đã thống nhất là không sử dụng ba chiêu cuối của Lục Thức Hồng Liên trừ khi thực sự cần thiết, vì chúng có thể gây hại cho cơ thể cô sao?"
"...Đây đã là biện pháp cuối cùng rồi."
Tựa vào bờ vai mảnh mai nhưng vô cùng vững chắc của Nữ vương bệ hạ, Mạo hiểm giả cấp Huyền Thoại mang tên Xích Diễm Flora hít một vài hơi thở sâu, làm dịu khuôn mặt tái nhợt vì gắng sức, rồi cô lắc đầu nói.
“Lilia, chắc hẳn cô đã nhận ra rồi. Con rồng đen này không phải là kẻ thù bình thường. Sức mạnh của nó có lẽ đã gần đạt đến ngưỡng của một tên Ngụy Thần thực sự. Nếu ta không thử sử dụng kỹ thuật thứ sáu, [Hồng Liên](Hoa Sen Đỏ), thì ngay cả với sự giúp đỡ của Rebecca, chúng ta cũng khó lòng chống lại sinh vật trong thần thoại đáng sợ này. Cho dù cuối cùng chúng ta có đánh bại được nó, thì cả vương đô cũng sẽ bị tàn phá trong cuộc đại chiến đó.”
"Thật đáng tiếc là sức mạnh của ta quá yếu. Ta chỉ có thể dùng pháp tắc mô phỏng để khéo léo giải phóng một phần sức mạnh của [Hồng Liên]. Nếu không, mũi tên bất ngờ vừa rồi có lẽ đã thực sự giết chết nó rồi... Dù sao thì, Lilia, cô có sao không?"
Mặc dù chiếc váy thanh lịch của Lilia đã rách tả tơi vì cú va chạm, để lộ những vùng da trắng mịn, nhưng Nữ vương bệ hạ, với hơi thở vẫn đều đặn như cũ, rồi lắc đầu lần nữa và rút ra một chiếc hộp nhỏ treo bằng một sợi dây mỏng, phát ra ánh sáng mờ ảo, từ khe ngực sâu hun hút có thể gom góp cả trái tim của thế giới.
"Không sao cả. Nhờ bảo vật mà cô ấy để lại cho ta, nếu không thì ta đã gặp nguy hiểm thực sự rồi."
Nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác, nhưng không hề thờ ơ trước vị công thần khác đã cứu giá mình, Lilia quay đầu và khẽ gật đầu với cô gái tóc xanh lam đậm, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười dịu dàng và chút bối rối.
"Cảm ơn tiểu thư Rebecca đã giúp đỡ. Nhưng sao cô lại đến đây cùng chị Flora? Ngay cả khi cô cảm nhận được điều gì đó không ổn trong cung điện, cô cũng không thể đến được đây trong thời gian ngắn như vậy chứ..."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Note: Flora có thể mô phỏng 1 phần pháp tắc là đủ để gây sát thương cho 1 thực thể cấp Thần rồi – dù chỉ là 1 vết xước nhỏ thôi :v — vì kỹ năng này là 1 phần tuyệt học của Viêm Thần – 1 thành viên trong tiểu đội của Mẫn Trần nên 3 chiêu cuối có chạm đến Hư Áo Nghĩa — có chút động chạm tới pháp tắc