Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 179

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 07 Bay lên! Đôi cánh xé rách trời cao - Chương 32: Ranh giới đường biển

Chương 32: Ranh giới đường biển

Ngày hôm sau, mặt trời vẫn mọc như thường lệ.

Theo kế hoạch của Nữ vương Anies, họ nhanh chóng đến tiền tuyến của chiến trường do Giao nhân thiết lập ở rìa Biển Ma thông qua cổng dịch chuyển ở biển sâu bên dưới Vương đình.

Cái gọi là cổng dịch chuyển tức thời dưới đáy biển thực chất là một loại đường đi tắc xuyên qua không gian, nhưng nó sử dụng nước biển làm môi trường. Chức năng của nó bao gồm giảm rào cản, bảo vệ người dùng và mở rộng khoảng cách dịch chuyển mà thôi.

Tuy vậy, khả năng dịch chuyển tức thời tầm trung này, bao gồm cả ba người phía Willis và hàng chục binh lính Giao nhân do Nữ vương Anies dẫn đầu, chỉ di chuyển một quãng đường thẳng khoảng 700 km, đến một hòn đảo chiến trường nằm ở phía tây bắc của Hòn ngọc Đông Hải.

So với [Cổng Không Gian Vô Hình], một vật phẩm cao cấp do chính Ngấn chế tạo, sự khác biệt là rất rõ ràng rồi.

Hơn nữa, thứ gọi là [Cổng Dịch Chuyển Biển Sâu] được xây dựng tự nhiên dưới nước biển. Bỏ qua các thành viên của tộc Giao nhân, mặc dù Willis là Thần tộc, sở hữu khả năng sinh tồn dưới nước, nhưng Hồng Nhạn và Lạc Xảo Xảo về cơ bản là con người thuần túy, do đó…

*Tùm!*

Với những tia nước bắn tung tóe, một vị đạo tặc tiểu thư nào đó nổi thẳng cẳng lên mặt biển như một người chưa biết bơi. Sau khi vật lộn để bơi vào được bờ, cô ta vội vàng và có phần vụng về lê bước lên bờ và xỏ đôi giày mà mình đã để quên.

“Má ơi... cuối cùng chúng ta cũng về bờ rồi! Nghĩ lại thì, việc cởi giày ra hoàn toàn không cần thiết..."

Nhắc tới cũng kỳ lạ, mặc dù cô ấy vừa mới nổi lên từ đáy biển, quần áo và mái tóc ngắn màu xanh nhạt của cô ấy hoàn toàn khô ráo, như thể một lớp màng ánh sáng vô hình đang bao phủ cơ thể cô, cách ly cô hoàn toàn khỏi lượng nước xung quanh.

Sau khi làm ầm ĩ và chửi bậy một hồi, Lạc Xảo Xảo không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.

"Nhưng mà hạt châu này thật sự rất tuyệt vời! Nó cho phép con người thở và di chuyển tự do trong nước như một con cá. Chắc hẳn đây là Tị Thủy Châu(ngọc chống thấm nước). Một bảo vật tuyệt vời như vậy, ta tự hỏi nó có thể bán được bao nhiêu tiền."

Tiểu thư mục sư, người đã đợi cô gái trên bờ biển, thở dài đầy bất lực.

"Tị Thủy Châu gì chứ... Tốt hơn hết là đừng để các Giao nhân nghe thấy cô nói thế. Đây là loại giao châu(ngọc trai người cá) cao cấp nhất mà chỉ người trong tộc Minh Giao mới có thể nuôi dưỡng ra. Họ chỉ có được một viên duy nhất trong đời thôi. Hơn nữa, nó có ý nghĩa với họ như nội đan bên trong cơ thể của một Linh thú. Họ sẽ không bao giờ lấy nó ra và bán một cách tùy tiện đâu."

"Hừm... Trong trường hợp đó, dường như quả thực có một số tổ chức đáng khinh như các băng nhóm săn trộm chuyên bắt cóc hoặc thậm chí giết Giao nhân để lấy giao châu mà họ nuôi dưỡng. Nhưng việc này cũng giống như buôn bán nội tạng con người bất hợp pháp vậy. Đó là hành vi bị căm ghét và khinh bỉ bởi đại đa số các chủng tộc. Nếu bị bắt được thì..."

Cô gái tóc đen làm một động tác cắt cổ một cách khoa trương, khiến đạo tặc tiểu thư giật mình, thân hình mảnh khảnh của cô ta bắt đầu run lên bần bật và đôi mắt trước đó đảo quanh một cách vụng về giờ lại nhìn đi chỗ khác.

“A ha ha... Tôi, tôi chỉ đùa thôi, tôi sẽ không làm điều gì quá đáng như vậy đâu!"

"Tốt hơn là cô đang nói đùa đi... Dù sao thì, nhớ trả lại món đồ này cho Nữ vương Anies sau khi chuyện này kết thúc nhé. Việc họ sẵn lòng cho chúng ta mượn tạm thời và giao phó nó cho chúng ta giữ gìn đã thể hiện tinh thần hợp tác rất tốt rồi."

Trong lúc Willis và Lạc Xảo Xảo đang trò chuyện vui vẻ trên bờ, Hồng Nhạn liền đi theo họ từ biển lên và trở lại bờ đảo.

Nhìn từ ngoài vào, người ta có thể nhìn ra bọn họ đang phối hợp cùng hành động chung, nhưng có vẻ như đạo tặc tiểu thư đã nhanh chân hơn nửa bước mà thôi.

Nhân tiện, trong khi Willis đang thảnh thơi hướng dẫn hai cô gái cách điều hướng trong biển với sự trợ giúp của giao châu, Nữ vương Anies đã đi chiếm lấy cứ điểm trên đảo và huy động lực lượng để chuẩn bị cho hành động.

Tuy nhiên, khả năng chống thấm nước của giao châu từ Minh Giao tộc quả thực rất đáng kinh ngạc. Sau nửa ngày luyện tập, họ giờ đây có thể di chuyển tự do dưới nước và phát huy sức mạnh không hề thua kém so với trên cạn.

Nhân tiện, xét cho cùng thì họ cũng không hoàn toàn lười biếng khi làm vậy...

"Thế nào rồi? Cô có gặp phải tình huống gì kỳ quái gì nữa không?"

Nữ kiếm khách lắc đầu.

"Cũng giống như lúc chúng ta mới đến, biển rất tĩnh lặng, tĩnh lặng đến mức gần như kỳ lạ. Ngoại trừ một vài loài cá nhỏ và tôm, hầu như không tìm thấy bất kỳ sinh vật biển lớn nào. Dường như tất cả chúng đều cố tình tránh khu vực này."

"Mà ở phía bên kia ranh giới, nước biển trông rất mờ ảo. Trời trông rất tối và chúng tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy bên trong. Để đề phòng, Xảo Xảo và tôi không đến quá gần khi ra ngoài."

"Ừm..."

Willis không ngạc nhiên trước lời miêu tả này. Cô đã nhận thấy điều tương tự khi bước ra từ cổng dịch chuyển dưới đáy biển.

"[Biển Ma] là vùng biển cấm của người sống đã được đồn thổi đến như vậy, nhưng chắc chắn chúng phải có những điểm khác biệt thực sự."

“Biển Ma…”

Nghe cô gái tóc đen nhắc đến từ này, Hồng Nhạn theo bản năng hướng ánh mắt về phía xa đối diện hòn đảo.

Chỉ cách vị trí của họ hơn 10 km, những vùng sương mù dày đặc mênh mông, giống như một hàng rào bao quanh, chia cắt gần như mọi thứ trong tầm mắt thành hai thế giới riêng biệt, trong khi sâu bên trong lớp sương mù kia, bọn họ cũng hoàn toàn không thể nhìn thấy thứ gì.

Điều tương tự cũng xảy ra ở dưới mặt biển.

Đó chính là [Biển Ma], một rào cản tự nhiên bao quanh toàn bộ khu vực Biển Ngọc Lục Bảo, một vùng cấm tuyệt đối nơi người sống không bao giờ có thể quay trở lại, và là một trong những bí ẩn cốt lõi của vùng biển này.

Người ta kể rằng những [Bóng ma] tấn công cư dân trên biển cả, được điều khiển bởi con [Tàu ma], đã xuất hiện từ màn sương mù u ám này. Tuy nhiên, dường như kẻ thù gần đây đã giảm tốc độ tấn công vì một lý do nào đó, cho phép vùng cứ điểm nằm bên bờ biển này tạm thời lấy lại sức.

Theo đánh giá của Nữ vương Anies, vị trí hiện tại của Công chúa Nitila là cách hòn đảo này nhất theo đường thẳng, đó là lý do họ đến đây.

Thấy hai cô gái thuộc trường phái "thông minh" bên cạnh đột nhiên im lặng hoặc đang trầm ngâm suy nghĩ, Lạc Xảo Xảo, người không quen với bầu không khí yên tĩnh này, nhanh chóng chủ động mở ra chủ đề để nói chuyện.

"Thành thật mà nói, tôi vẫn chưa hiểu rõ vị Nữ vương bệ hạ kia đang cố gắng làm gì. Làm sao bà ấy biết khung cảnh đó đã miêu tả cảnh tượng bên trong [Biển Ma]? Bà ấy thậm chí còn chỉ ra chính xác đến từng chi tiết nhỏ. Chúng ta phải làm sao để vào cứu cô ấy đây? Mà nếu Công chúa Nitila thực sự ở bên trong, lẽ ra bà ấy đã sớm phải…"

Sau một hồi do dự, đạo tặc tiểu thư cuối cùng cũng không nói ra lời, nhưng Willis và Hồng Nhạn đã quen biết cô từ lâu nên đương nhiên hiểu được điều Lạc Xảo Xảo muốn bày tỏ.

Tiểu thư mục sư và nữ kiếm khách liếc nhìn nhau, Willis nhanh chóng mỉm cười.

"Không có chuyện gì là tuyệt đối cả. Đừng quên rằng, Vua Hải Tặc được cho là người có thể tự do đi lại trong và ngoài Biển Ma. Cuối cùng, chúng ta vẫn không biết tại sao vùng biển này lại được gọi là vùng cấm đối với người sống."

Hồng Nhạn khẽ nhướng mày.

"Vậy tại sao chúng ta không tận dụng thời điểm này và tự mình tiến vào thăm dò? Nếu chúng ta chỉ cần dò xét một chút, chúng ta sẽ có thể..."

"Cô đang luyện kiếm thuật hay là luyện Thiết Đầu Công vậy...?"

Tiểu thư mục sư lắc đầu bất lực và phủ nhận điều đó.

“Ta đã thử khi mới đến. Chỉ sử dụng những phương pháp cơ bản nhất, dòng ý niệm(suy nghĩ) của ta không thể xuyên thấu sang khu vực bên kia. Nói cách khác, đó là một giới vực được thiết lập bởi một tồn tại nào đó có trình độ tương đương với ta.”

"Tuy điều đó không nhất thiết là nó đang đại diện cho cái gì, nhưng lúc này chúng ta không cần phải liều lĩnh. Giờ chúng ta đã đến đây rồi, Anies chắc chắn sẽ dùng phương pháp đáng tin cậy hơn để dẫn chúng ta đến [Biển Ma]. Khi đó, mọi việc sẽ diễn ra tự nhiên..."

Ngay lúc đó, một bóng người mờ ảo, dường như được hình thành từ nước biển, đột nhiên kết tụ lại xung quanh ba cô gái, và giọng nói dịu dàng của Nữ tư tế Biển cả Hilissa từ từ vang lên từ bên trong đó.

“Ba vị, bệ hạ mời các người có mặt."

Willis nhìn vào cái pháp thuật nhỏ đầy thú vị của cô ấy với vẻ thích thú rồi thản nhiên đáp lại.

"Đã đến lúc bắt đầu hành động chưa?"

"Trước mắt còn chưa chắc chắn lắm, nhưng bệ hạ đã mời một vị khách quý đến giúp chúng ta tìm kiếm công chúa. Ngài hy vọng ba người các cô... đặc biệt là tiểu thư Willis, có thể tham dự cuộc gặp với vị khách kia."

"Khách quý sao? Được rồi, chúng ta sẽ quay lại ngay."

“Xin đợi ngài đến.”

Chứng kiến khối vật thể, rõ ràng được tạo thành từ một loại ma pháp hệ nước nào đó và trông giống như một người truyền tun đã tan biến một lần nữa, nữ mục sư quay người lại, vẻ mặt không giấu nổi sự thích thú.

"Hai người xem đi, chẳng phải đây mới chính là phương pháp an toàn và đáng tin cậy nhất sao?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: ý muốn nói là cô bị ngu à?