Mặc dù đã là đêm muộn nhưng sân trong của biệt viện vẫn không hoàn toàn yên tĩnh.
Những người gác đêm chia thành từng nhóm nhỏ, tay cầm đèn lồng, đi qua đi lại thành từng nhóm ba, năm người. Tiếng áo giáp sột soạt và tiếng côn trùng ríu rít dưới bóng cây càng làm cho bầu không khí buổi đêm thêm phần sinh động.
Thế giới này rất giống với xã hội phương Đông thời cổ đại được ghi lại trong lịch sử Trái Đất.
Khi đi qua những đình đài và hành lang cổ kính, ngắm nhìn cảnh đêm xung quanh, tiểu thư mục sư không khỏi một lần nữa cảm thấy trong lòng ra cảm xúc tương tự.
Bên cạnh ngôn ngữ và chữ viết độc đáo, thì các phong cách kiến trúc, hoạt động, trang phục, nghi thức và cách xưng hô dường như đều là sự kết hợp của hàng ngàn năm văn hóa phương Đông. Sau một quá trình xử lý đặc biệt, cuối cùng nó đã hình thành nên tình huống đặc biệt mà cô đang thấy ngày nay.
Người ta nói rằng ở Cổ Linh Vực tại một ngàn năm trước, quang cảnh rất khác so với ngày nay. Đó là một xã hội được hình thành bởi một nền văn minh khác. Tuy nhiên, nền văn minh đó đã bị hủy diệt bởi sự hỗn loạn do lũ yêu ma lang thang trên khắp vùng đất gây ra. Chỉ sau khi [Tứ Thánh] hàng thế dẹp yên hỗn loạn, một nền văn minh mới mới được hình thành, dần dần phát triển thành nền văn hóa thịnh vượng của tứ quốc mà chúng ta biết ngày nay.
Vì vậy, Willis đã nhiều lần nghi ngờ liệu đời đầu tiên trong truyền thuyết của Tứ Thánh Quân có giống với Mẫn Trần và những người khác, cũng có nguồn gốc và bối cảnh tương tự hay không.
Lý do cô quyết định tham gia việc tìm kiếm Kỳ Lân là để xem liệu cô có thể tiếp cận và tìm hiểu thêm về quá khứ đang ẩn giấu của nền văn minh này hay không.
Suy cho cùng, mối quan hệ mật thiết giữa Tứ Thánh Thú và Tứ Thánh Quân là một sự thật ai cũng biết.
Tất nhiên, đó là câu chuyện của một dịp khác vào sau này.
Chỗ ở dành cho nhân viên được chiêu mộ ở thành Dương Nguyên dường như ban đầu là quán trọ chính thức được quan gia sử dụng để tiếp đãi các du khách. Chúng là một quần thể kiến trúc rộng lớn có sức chứa ít nhất hàng trăm hoặc hàng nghìn người. Thông qua cấu trúc địa lý của sân trước, sân sau và các sân riêng biệt, khu vực công cộng và riêng tư được kết hợp một cách hài hòa mà vẫn để ra không gian riêng biệt.
Hiện tại, ngoài ba cô gái nhóm Willis, còn có rất nhiều cá nhân xuất chúngkhác cũng đã chấp nhận lời chiêu mộ. Họ cũng được Tri phủ đại nhân sắp xếp chỗ ở tại nhiều khu vực khác nhau trong biệt viện. Vậy nên nơi này thực sự khá là náo nhiệt.
Ví dụ, trên một mái nhà cách Willis vài trăm mét, có ba hoặc bốn gã đàn ông ăn mặc như ninja đang treo ngược người, có vẻ như bọn họ đang thực hiện một loại huấn luyện đặc biệt nào đó vào ban đêm.
Hoặc có lẽ bên trong một căn phòng yên tĩnh xa ở phía hơn, vậy mà đã có tiếng búa rèn đóng liên hồi vang lên vào giữa đêm.
Mặc dù điều này làm người ta rất tò mò, nhưng nữ mục sư cũng không bận tâm.
Willis có thể nhận ra Văn Phù không thực sự tin tưởng bất kỳ cá nhân xuất chúng nào từ ngũ hồ tứ hảiđến quận Dương Nguyên này, kể cả ba người bọn cô. Ông ta chỉ coi họ như những đối tượng để hợp tác tạm thời, hay nói thẳng ra là tay chân và bia đỡ đạn (pháo hôi) mà thôi.
Chỉ những người đã thể hiện ra thực lực cường đại như cô mới nhận được sự chú ý và chăm sóc đặc biệt.
Suy cho cùng, lợi ích liên quan đến Tây Thánh Thú Kỳ Lân quá lớn. Theo lời đồn không rõ nguồn gốc, uống máu của Kỳ Lân có thể giúp người ta thành Tiên tạo Thánh, xương Kỳ Lân có thể rèn ra thần binh tuyệt thế. Bao gồm cả vảy và lông, gần như toàn bộ cơ thể của nó đều là bảo vật vô giá.
Chưa kể, nếu có thể đạt được sự chấp thuận của Kỳ Lân và nhận được truyền thừa và phước lành của nó, người đó có thể trở thành Tây Thánh tiếp theo của Cổ Linh Vực này.
Mà trong số những người tham gia chiêu mộ chắc chắn sẽ có những người có động cơ thầm kín.
Đây là điều mà Văn Phù và những người khác đang chiêu mộ, cũng như Willis, Linh Phong và thậm chí cả Bạch Nhi đều biết rõ.
Việc Tri phủ đại nhân đặc biệt dẫn theo cả vị Âm Dương ti Phân khu Trưởng trong cuộc trao đổi trước đó cho thấy sự cảnh giác của ông ta. Lý do ông ta tiết lộ những thông tin đó vừa để thể hiện thiện chí, vừa để thử thách và cảnh báo những người khác, đồng thời tận dụng Linh quốc đang được đại diện bởi Tây Nguyên Linh Nữ, làm phương tiện uy hiếp.
Willis cũng hiểu mọi thứ, nhưng cô ấy không chỉ ra hoặc không quan tâm nhiều đến điều đó mà thôi.
Đột nhiên, cô quay đầu lại và nhảy qua lan can gỗ hai bên vào đình viện.
Mặc dù không có ý định làm điều gì lén lút, nhưng tiểu thư mục sư vẫn cố tình tránh những người lính đang đi tuần tra, bước qua những viên gạch xếp ngay ngắn trong sân và di chuyển trong bóng tối.
Cô chỉ ra ngoài đi dạo một chút, nhưng bất ngờ, cô phát hiện ra một điều khá bất thường.
Nó có… mùi gỉ sét thoang thoảng.
Thịt sống có mùi tanh, hơn nữa còn dính đầy máu.
Thủ đoạn của đối phương rất tinh vi, hoặc có lẽ là tên đó đã dùng thủ đoạn đặc biệt nào đó để che giấu. Mùi máu tanh nhạt đến mức gần như không thể phát hiện, hoàn toàn bị che lấp bởi cỏ cây khắp nơi trong đình viện, cùng với hương thơm do hoa nở rộ mang lại.
Thật không may, điều đó chỉ áp dụng cho "Người bình thường" mà thôi.
Chưa nói đến một tiểu thư cự long nào đó đang không có ở đây, ngay cả Willis, với giác quan Thần tộc vượt xa những sinh vật bình thường, cũng có thể dễ dàng xác định được luồng khí nhỏ, bất thường này ở cự ly gần.
Nhưng khi đi được nửa đường, tiểu thư mục sư phát hiện ra một bóng hình khác khiến cô ngạc nhiên.
"Này, cô đang làm gì thế?"
Như một bóng ma, cô liền lén lút đến gần một cô gái tóc ngắn đang nấp sau một cái cây, thận trọng nhìn ra ngoài. Willis đột nhiên giơ tay lên, vỗ nhẹ vào tấm lưng hoàn toàn không phòng bị của cô gái.
*Tranh!*
Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên, một nhát kiếm chém đến mà không báo trước và gần như không gây ra tiếng động nào!
Nhưng mà tiểu thư mục sư cũng không hề nao núng. Cô chỉ giơ hai ngón tay trắng muốt, thon thả lên và dễ dàng kẹp chặt lưỡi kiếm, khiến nó đông cứng giữa không trung, không cho nó tiến thêm nữa.
Một chút bất lực thoáng hiện lên trên khuôn mặt Willis.
"Đừng lo lắng quá... Là ta đây."
"Willis?"
Mãi đến lúc này, Bạch Nhi, mặt vẫn hướng về phía trước, theo phản xạ rút kiếm ra với một góc độ khó tin, mới quay lại. Vẻ mặt căng thẳng như đang đối mặt với kẻ địch mạnh mẽ của nàng đã giãn ra đôi chút, trở lại vẻ vô tư lự, vui vẻ thường ngày, rồi lại than thở khe khẽ.
"Sợ thật đấy... ngài đừng dọa người ta như vậy chứ! Từ khi nào ngài đã lại gần tôi như thế vậy? Mới vừa rồi…. tôi cứ tưởng mình sắp chết rồi."
"Không có ai báo trước khi tấn công cả... Vậy nên, cô có thể vui lòng thu hồi thanh kiếm ra khỏi cổ ta được không?"
"Ờ, xin lỗi, xin lỗi..."
Bạch Nhi ngượng ngùng thè lưỡi, nhanh chóng tra kiếm vào vỏ, liếc nhìn bàn tay của người dễ dàng nắm lấy lưỡi kiếm của cô, rồi quay sang một chỗ bóng cây không xa phía trước và hỏi lại bằng giọng nhỏ.
"Vậy, ngài đang làm gì ở đây vào lúc nửa đêm thế này?"
"Đó không phải là câu hỏi ta mới vừa hỏi sao...?"
Có phần dở khóc dở cười, cô gái tóc đen lại lắc đầu nhưng vẫn đưa ra một lời giải thích đơn giản.
"Ta không ngủ được nên định đi dạo, nhưng ta thấy có điều gì đó không ổn nên ta đến đây xem sao."
"Tôi hiểu rồi."
Bạch Nhi gật đầu, có chút ngạc nhiên.
"Các giác quan của ngài khá nhạy bén đấy. Tôi cứ tưởng chỉ mình tôi nhận thấy hoạt động bất thường ở đây chứ."
"Bỏ qua lời nịnh nọt đi... Vậy bây giờ có chuyện gì xảy ra thế?"
"Ừm, ngài nhìn sang bên kia kìa."
Theo hướng Bạch Nhi chỉ, Willis nhìn ra từ phía sau thân cây.
Thứ hiện ra trước mắt cô là một bóng đen mờ ảo, đường kính chỉ vài chục cm, liên tục ngọ nguậy bên ngoài bụi cây. Trông nó hơi giống một quả bóng lông tơ, nhưng cô không thể nào biết được đó là gì.
Nhưng mùi máu thoang thoảng vẫn bốc ra từ bụi cây nơi cục bông này bị mắc kẹt.
"...Thứ này là gì vậy?"
Trong khi vẫn để mắt đến sự lắc lư khó hiểu của đối phương, Bạch Nhi thì thầm mà vẫn không ngoảnh đầu lại.
"Tiền bối Willis chắc hẳn phải biết về những thứ như [Yêu], đúng không?"
Cô gái tóc đen gật đầu.
Những sinh vật được gọi là Yêu ở Cổ Linh Vực thực chất là những con thú hoang (dã thú) đã thành tinhvà sở hữu sức mạnh thần kỳ riêng cùng trí thông minh vượt trội, tương tự như những con ma vật ở Dãy núi Vạn Ma.
Tất nhiên, không chỉ có thú dữ; côn trùng, bướm, thực vật và thậm chí cả đá - những thứ vốn vô tri vô giác - cũng có thể biến hóa thành Yêu ở Cổ Linh Vực.
Theo lời giải thích này, chỉ cần một vật ở nơi mà được tinh hoa của mặt trời và mặt trăng có thể thường xuyên hội tụ và chiếu sáng, được nuôi dưỡng trong hàng trăm, hàng ngàn năm hoặc thậm chí lâu hơn. Hoặc ở gần một số linh mạch và linh tuyền, hấp thụ năng lượng tới từ linh khí của chúng hàng năm, thì những thứ bình thường có thể có được trí thông minh và biến đổi thành những sinh vật đặc biệt gọi là [Yêu].
Đây là những sinh vật được trời đất sinh ra và nuôi dưỡng một cách tự nhiên.
Theo góc nhìn này, Yêu quái có lẽ là loại sinh vật bản địa thực sự của Cổ Linh Vực.
Sự khác biệt giữa Yêu và Yêu tà chính là Yêu là một thực thể sống thực sự, trong khi Yêu tà chỉ là một ý nghĩ xấu xa vô định. Nó có thể có hình dạng vật chất hoặc chỉ tồn tại dưới dạng một nhóm năng lượng. Nó là một dạng thuần túy hơn của cái ác và sự oán giận.
Mặt khác, Yêu cũng thông minh hơn và hành vi của chúng phức tạp hơn. Chúng biết cách tìm kiếm lợi thế và tránh né bất lợi, thậm chí còn hợp tác với cả con người.
Do đó, Yêu không được Tứ Quốc coi là kẻ thù tuyệt đối. Chúng thường chỉ sống một cuộc sống bình thường giữa chúng và con người như nước giếng không phạm nước sông mà thôi.
Hầu hết các Yêu không xâm nhập vào thành thị của loài người. Chúng chủ yếu sống ở vùng núi rừng sâu thẳm, vùng hoang dã hẻo lánh, hoặc những nơi ít có con người lui tới. Dĩ nhiên, một số trong chúng có thể trở thành sơn vương, giả thần giả quỷ, hoặc thậm chí tấn công người qua đường để kiếm lời. Nói chung thì chúng là một loài sinh vật rất đa dạng.
"Ồ... thì ra đây chính là [Yêu] sao?"
Sau khi hiểu được bản chất của nó, Willis nhanh chóng nhận ra quả bóng mềm mại đó là gì.
Cái tên này giấu đầu trong bụi cây, nhưng cái mông đầy lông của nó lại nhô ra bên ngoài.
Note: kỳ nhân dị sĩ = cá nhân xuất chúng ngũ hồ tứ hải = thiên hạ này = thế giới Note: xưng hô là ngài/ta - cô/tôi - giống như Linh Phong với Willis nhé - vùng đất này tôn trọng kẻ mạnh nên cái xưng hô ta - ngươi nói vừa ngang hàng cũng vừa Note: thành tinh = tu luyện có linh trí - suy nghĩ riêng gần như con người Yêu này là theo kiểu yêu ma quỷ quái nhé =))))