Chương 23: Quân đội biến mất
Ngày hôm sau.
Cuối cùng, phái đoàn của Thánh quốc đã rời bỏ nơi ẩn náu và lên đường dọc theo sườn núi, tiếp tục hành trình đến vị trí của pháo đài [Thiết Lĩnh].
Họ đã ở gần biên giới của Đế quốc, và giờ đây, đang di chuyển với tốc độ tối đa, chỉ trong chưa đầy nửa ngày, họ đã đến rất gần pháo đài đã bị tàn phá bởi chiến tranh.
Tiếng gầm rú và tiếng ồn vang ra từ cuộc vây hãm đã dần lắng xuống vào đêm qua, cho thấy trận chiến ở đó về cơ bản đã kết thúc và kết quả có lẽ đã không còn nghi ngờ gì nữa.
Khi tiến gần hơn đến trung tâm trận chiến, dấu vết của chiến tranh ngày càng nhiều và dày đặc dọc đường đi.
Có vẻ như quân đội của Đế quốc Oster trên chiến trường chính đã bị đánh bại hoàn toàn. Nhiều binh lính đã tháo chạy khỏi chiến trường chính đã bỏ lại đồ tiếp tế rải rác khắp nơi. Áo giáp vỡ nát, giáp máy móc cơ khí, và thậm chí cả những tàn tích khổng lồ của các Graeme đều bị biến dạng và phá hủy. Nhiều vũ khí như súng ma pháp không còn sử dụng được nữa và bị vứt bỏ cũng được tìm thấy. Cảnh tượng này đủ để gây sốc.
Mười sáu bộ lạc trong vùng đệm phần lớn là những cư dân cũ sống trong lãnh thổ của Đế quốc Oster hiện nay. Đó là những người bị buộc phải di cư hàng loạt do sự bành trướng của Đế quốc. Với cả trăm năm tích tụ những bất bình về quốc gia giữa các cá nhân này, nên hành động của họ khi chống lại quân đội của Đế quốc gần như không thể tưởng tượng nổi.
Những gì cả đội đang thấy trước mắt chính là bằng chứng và biểu hiện rõ ràng nhất của lòng thù hận đó.
"Có vẻ như những bộ lạc man rợ(Man Hoang tộc) đó mạnh hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Mặc dù quân đội của Đế quốc đang đóng ở vùng biên giới này không hẳn là người được tuyển chọn kỹ lưỡng, nhưng việc đám người Đế quốc đó có thể sử dụng rộng rãi vũ khí ma thuật và sự hỗ trợ của các Graeme khiến cho họ trở nên khá đáng gờm. Theo như tôi được biết, pháo đài [Thiết Lĩnh] được xây ở đây có ít nhất hàng chục nghìn quân lính, vậy mà cái pháo đài đó lại bị đánh bại thành khung cảnh như thế này chỉ trong chưa đầy một ngày..."
Dẫn đầu nhóm ở phía trước, Frederica liếc nhìn những tàn tích tan nát của quân đội hoàng gia. Mặc dù đã lờ mờ dự đoán được điều đó, nhưng cảnh tượng tàn sát trong pháo đài vẫn khiến cô rùng mình. Tuy nhiên, cô nhanh chóng nhận thấy điều gì đó kỳ lạ.
"Tất cả những thứ này chắc hẳn là vật tư và trang thiết bị bị binh lính Đế quốc bỏ lại trong cuộc truy đuổi của đám người bộ lạc kia. Chúng tôi đã tìm thấy nhiều vật phẩm tương tự trên đường đi, nhưng chưa hề thấy một người sống nào, thậm chí ngay cả xác chết. Điều này quá kỳ lạ..."
Cả nhóm hai mặt nhìn nhau đầy vẻ bối rối. Mặc dù ai cũng có cùng nghi ngờ, nhưng hiện tại họ vẫn chưa thể đưa ra một lời giải thích hợp lý. Renee, người thường có đầu óc ngây thơ nhất, lại lầm bầm điều gì đó một cách thờ ơ.
"Có chuyện gì kỳ lạ đâu? Chắc chắn là đám người Đế quốc kia đã bị kẻ thù kia đuổi kịp và bắt giữ rồi. Chẳng phải những tên kia được gọi là các bộ lạc man rợ sao? Tôi nghe nói ở một số nơi chưa có khai phá văn minh, tộc người man rợ(Man tộc) thậm chí còn xâm lược cả các quốc gia khác, bắt giữ dân thường, chặt xác và nấu chín thi thể để ăn. Thậm chí còn có cả sinh vật khổng lồ giống như tộc Người Behemoth trong số mười sáu bộ lạc đó, vậy nên việc đám bộ lạc kia sẽ làm những chuyện như vậy là điều rất bình thường thôi, phải không?"
"Phụt~"
Một vị Vi tiểu thư nào đó, người đã lắng nghe suốt từ đầu đến cuối, lấy tay che miệng và cố nén tiếng cười, trong khi Leila liên tục lắc đầu, vừa buồn cười vừa bực bội nói.
“Chị đã sớm bảo em rằng: Đừng có đọc mấy cuốn sách tranh ảnh và tiểu thuyết nhảm nhí đó nữa. Mấy thứ kiểu như nấu ăn ấy… Renee bé nhỏ của ta à, bây giờ đã là hơn 1300 năm theo Tân Lịch(lịch mới) rồi. Ngay cả đám Thú nhân có tính khí hung bạo nhất cũng đã lập nên vương quốc của mình. Những chuyện như thế đã không còn tồn tại nữa. Em đã nghe mấy cái nội dung đó ở đâu vậy?”
"Ừ... vậy sao?"
Thấy cô em gái thiên sứ gãi đầu ngượng ngùng, Frederica mỉm cười và gật đầu giải thích.
“Đúng vậy, tiểu thư Renee. Có lẽ quả thực sẽ có những bộ lạc man rợ ăn thịt người như những kẻ mà cô vừa nhắc đến ở đâu đó trong Nguyên Sơ chi địa(vùng đất nguyên thủy) rộng lớn này, nhưng chúng sẽ không bao giờ xuất hiện trong vùng đệm giữa đất nước chúng ta và Đế quốc, chứ đừng nói đến việc thuộc về một trong mười sáu bộ lạc.”
"Mặc dù các bộ lạc man rợ được gọi là man rợ, nhưng họ không thực sự thiếu văn minh và trật tự. Ngược lại, di sản của họ lâu đời hơn cô tưởng tượng rất nhiều, thậm chí có từ thời kỳ thần thoại. Nếu không, nếu họ là một chủng tộc tàn bạo và dã man như vậy, thì Giáo hội chắc chắn sẽ không bao giờ cho phép họ tự do đi lại dưới sự giám sát của chúng ta."
"Còn về tộc Người Behemoth mà cô vừa nhắc đến, quả thực họ là một trong những bộ tộc có ảnh hưởng nhất trong số mười sáu bộ lạc. Hơn nữa, họ nổi tiếng về sự man rợ. Nhưng đó chỉ là theo nghĩa tương đối là họ chiến đấu liều lĩnh mà thôi. Trên chiến trường, sau khi giao tranh với kẻ thù, giết thì đã giết rồi, nhưng mà họ không có hành động nào như mang xác chết của kẻ thù đi để nấu nướng đâu."
Như thể vừa nghĩ ra điều gì đó, thánh nữ điện hạ do dự một lát rồi nói thêm.
"Ta đã gặp tộc trưởng hiện tại của bộ tộc Người Behemoth vài lần rồi. Thành thật mà nói, ông ấy không chỉ là chiến binh vĩ đại nhất toàn bộ bộ tộc, mà ngay cả ta cũng khó lòng đánh bại ông ấy trong một trận đấu tay đôi mà không dùng đến Thánh Kiếm. Quan trọng hơn, ông ấy còn là một nhà lãnh đạo xuất sắc. Ông ấy là người rất lý trí, dũng cảm và thông minh đến nỗi không hề giống như một Người Behemoth đâu. Ta nghĩ chừng nào ông ấy còn sống, người dân của ông ấy khó có thể có những hành động cực đoan như thế."
"Hiếm khi thấy tiểu thư Frederica đánh giá ai đó cao đến vậy... Có vẻ như vị Đại Tù trưởng kia quả thực là một cá nhân rất phi thường. Không biết lần này chúng ta có cơ hội gặp ông ta không nhỉ?"
"Với một chiến dịch quân sự quy mô lớn như vậy, Đại Tù Trưởng của tộc Người Behemoth rất có thể sẽ đích thân tham gia. Tôi hy vọng ông ấy vẫn ổn. Sự hiện diện của tộc trưởng Telnak chính là một trong những lý do mà tôi đặt niềm tin vào ông ấy trong cuộc đàm phán này. Nếu ông ấy có đủ ảnh hưởng trong đội quân liên minh này, việc chúng ta có thể rút lui an toàn ra khỏi đất nước này sẽ không thành vấn đề."
Những âm thanh Leila và Frederica trò chuyện và thảo luận cứ văng vẳng bên tai cô. Mặc dù cô có chút tò mò về đại tù trưởng của tộc Người Behemoth mà họ đang nói đến, nhưng lời phỏng đoán có vẻ thuận miệng của Renee trước đó cũng vô tình chạm vào dây thần kinh của Willis.
Bắt tù binh rồi nấu chín họ để ăn à?
Có lẽ, xét về một khía cạnh nào đó, lần này cô nhóc Renee nói không hề sai...
Ngay lúc đó, đoàn trưởng của Thánh kỵ sĩ đoàn, người đang dẫn đầu binh sĩ, đột nhiên bước tới.
“Thánh nữ điện hạ! Tôi đã tìm thấy một người sống sót của quân đội Đế quốc Oster!"
"Ồ?"
Đôi mắt của cô gái tóc vàng sáng lên lập tức.
"Mau, đưa hắn đến đây!"
"Rõ!"
Đoàn trưởng kia nhận lệnh và rời đi. Không lâu sau, anh ta quay lại với một người đàn ông bẩn thỉu mặc trang phục lính của Đế quốc.
Người đàn ông kia trông tiều tụy và khuôn mặt bị che khuất, nhưng xét theo vóc dáng và cơ bắp, ông ta hẳn là một chiến binh rất thiện chiến. Tuy nhiên, ông ta có vẻ bị thương nặng, với nhiều vết cắt từ những lưỡi dao sắc bén trên cơ thể và những vết máu khô, đỏ sẫm trông đặc biệt ghê rợn. Một chân của ông ta cũng bị cong và biến dạng, nên ông ta chỉ có thể di chuyển về phía trước với sự giúp đỡ của hai Thánh kỵ sĩ.
Các Thánh kỵ sĩ dưới trướng Thánh nữ Phán Quyết hầu hết đều là những cựu binh dày dạn kinh nghiệm trong cuộc chiến chống lại Ác ma tàn khốc vừa quy, họ sở hữu kinh nghiệm chiến đấu phong phú và toàn diện. Vị đoàn trưởng chỉ huy kia đương nhiên đã kiểm tra tình trạng của người lính Đế quốc này và lập tức báo cáo.
"Chúng tôi đã tìm thấy người này trong một lùm cây không xa phía trước. Anh ta nằm sâu trong bụi rậm, đã vứt bỏ toàn bộ vũ khí và trang bị, đồng thời phủ kín toàn thân bằng bùn đất. Đó là cách mà anh ta đã trốn thoát khỏi sự truy lùng. Tuy nhiên, sau đó anh ta gục ngã vì vết thương quá nặng, để lộ ra dấu vết của mình. Đó là lý do các Thánh kỵ sĩ phát hiện ra anh ta."
"Thưa Điện hạ, có vẻ như đội quân đã tấn công [Thiết Lĩnh] kia đang cố tình hết sức để bắt giữ người Đế quốc. Vụ việc này có vẻ khá đáng ngờ."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
