Chương 228: Trước giờ thi đấu
[Kính cốc](Thung lũng Gương).
Cổ Linh Vực có thập đại hung hiểm tuyệt địa(mười nơi nguy hiểm nhất). Một số nơi đầy rẫy khí độc và đầm lầy đen tối, nơi một sai lầm nhỏ cũng có thể cướp đi sinh mạng. Những nơi khác lại là nơi sinh sống của những sinh vật hung dữ và quỷ dị đến mức đáng sợ, giống như những câu chuyện ma quái khiến người ta khiếp sợ như gặp phải hổ.
Những người bình thường khi đặt chân đến mười địa điểm nguy hiểm và hiểm trở nhất như vậy hầu như đều thiệt mạng, nhưng có một ngoại lệ.
Đó chính là [Kính cốc].
Những hiểm nguy ở Kính cốc không trực tiếp giết người, mà hoạt động theo cơ chế tương tự như "kích hoạt xác suất". Thậm chí, ngay cả khi ai đó đã biến mất ở Kính cốc, cũng không thể chứng minh họ đã chết, ít nhất là thi thể của họ chưa bao giờ được tìm thấy.
Do đó, Kính cốc còn được biết đến với tên gọi [Thung lũng Mê Tung(lạc lối)] hoặc là [Thung lũng Nuốt chửng].
Trận tranh đấu cuối cùng của [Tứ Thánh tuyển Tiên đại điển], sự kiện hoành tráng diễn ra do bốn quốc gia, đã được tổ chức ngay tại Kính cốc này.
Sau cuộc hành quân thần tốc kéo dài khoảng nửa tháng, một đội quân lớn gồm hơn 50.000 người đại diện cho Đông Nguyên Kỳ quốc đã vượt biên giới và đến vùng lân cận Kinh cốc.
Thời gian Tiên đảo xuất hiện và thời gian bắt đầu vòng chung kết đã được ấn định và không thể thay đổi. Khi quân đội Kỳ quốc đến đích, lực lượng chính của ba vương quốc còn lại cũng đã lần lượt đến nơi, tạo thành một đạo quân khổng lồ với hơn 200.000 người cùng hàng ngàn tuyển thủ tinh anh, bắt đầu dựng trại ở khu vực gần Kính cốc.
Nhóm người này gần như có thể được coi là lực lượng tinh nhuệ nhất mà Cổ Vực Linh hiện tại có thể ra sức.
Tiếp theo, bọn họ đang chờ đợi nhóm người quan trọng nhất xuất hiện.
“Bạch Hồng tiểu thư, Mặc tông chủ trân trọng mời các vị vào lều chính để thảo luận."
"À, ta hiểu rồi."
Nghe thấy lời nhắn khẩn cấp của người đưa tin, Willis, người vừa xuống xe ngựa và vẫn đang quan sát khung cảnh xung quanh trong vùng hoang vu, đã chào hỏi những người bạn đồng hành của mình, rồi cô lại thuận miệng hỏi.
“Ngươi có biết là chuyện gì không?”
Người đưa tin trẻ tuổi liếc nhìn cô gái tóc đen, người được đồn đại là đệ tử của Linh Hồ vu nữ và là một vị Ẩn Tiên ở nhân thế, rồi anh ta lên tiếng một cách kính trọng.
"Ti chức không biết, nhưng Mặc tông chủ đã dặn dò mọi người phải đi càng sớm càng tốt."
"Được rồi... giờ ngươi có thể quay lại, chúng ta sẽ đi ngay."
"Vâng!"
Người lính nhanh chóng bỏ đi, Tiểu Không và Ngấn vừa đến bên cạnh cô ấy.
"Có chuyện gì vậy, Willis?"
"Chắc hẳn là người từ Linh Ẩn Tiên đảo đã đến rồi. Đi thôi... Hình như bọn họ cũng đang rất vội."
Đông Nguyên Thánh quân nắm giữ một vị trí cao quý và vô cùng quan trọng đối với sự ổn định của kinh đô một quốc gia, vì vậy ông ta không thể đích thân dẫn quân đến một quốc gia khác. Do đó, đạo quân do Kỳ quốc dẫn đầu lần này được chỉ huy bởi Mặc Tự Thanh - tông chủ của Mặc tông, cùng hai vị tông chủ khác của Ngũ Nguyên tông. Ôn Chính Dương, Tổng tướng quân của Hắc Lân quân, cũng đi cùng để chỉ huy và điều động một phần quân đội của mình.
Với một dàn đội hình như vậy, người ta đã có thể coi đó là rất ra sức rồi.
Khi cuối cùng cô cũng vượt qua được vòng quân lính đang canh gác và bước vào chiếc lều rộng rãi bất thường, nơi đã có rất nhiều người đã chờ sẵn ở bên trong. Lại nhìn quanh, cô đã nhận ra vị tông chủ thuộc Ngũ Hành Tông và một vài trong số tám tuyển thủ hàng đầu cũng đến từ Kỳ quốc, nhưng hầu hết mọi người ở đó vẫn là người lạ với cô.
Dựa vào màu tóc và sự phân bố theo vùng miền của những người ngồi, cô có thể thấy tất cả các đại diện chính thức của bốn quốc gia đều có mặt. Những người còn lại hoặc là những cường giả đến từ khu vực thi đấu quốc gia của họ, hoặc là các quan chức cấp cao phụ trách dẫn dắt các đội. Tổng cộng, có lẽ có gần một trăm người.
Tiểu thư mục sư liếc nhìn xung quanh và phát hiện một vài gương mặt quen thuộc trong đám đông, bao gồm Minh Liên Vân, một vài thanh niên nam nữ có tai cáo và che mặt bằng khăn trắng. Cuối cùng là một cô gái tóc xám và nữ hộ vệ của cô ấy, những người đã lâu không xuất hiện ở khu vực của Linh quốc.
Linh Phong vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như thường lệ. Mặc dù đã nhìn thấy Willis, nhưng cô vẫn không lập tức tới thăm hỏi cô. Thay vào đó, cô ấn nhẹ tay Bạch Nhi đang định giơ lên xuống, rồi khẽ gật đầu với nụ cười qua ánh mắt.
Hiểu được ý của đối phương, Willis chỉ đơn giản là giả vờ như không nhìn thấy và đi thẳng đến khu vực nơi những người đại diện của Kỳ quốc đang đứng.
Buổi họp dường như vẫn chưa chính thức bắt đầu. Ban đầu, mọi người chỉ thì thầm bàn tán với nhau trong những nhóm nhỏ. Tuy nhiên, sự xuất hiện của tiểu thư mục sư và những người khác đã thu hút sự chú ý của hầu hết mọi người. Đặc biệt là ánh mắt của nhiều cường giả, lập tức trở nên sắc bén.
“Chính là cô ấy sao?”
"Tóc đen, mặc áo choàng trắng, dáng người nhỏ nhắn. Đúng rồi, hãy nhìn cô gái tóc bạc bên cạnh, đó hẳn là Linh Nữ mất tích đã lâu của Linh quốc, và [Ngân Miêu] cũng ở đó. Vậy ra, người này chắc chắn là [Bạch Hồng] rồi."
"Quả thật, không thể đánh giá một người qua vẻ bề ngoài của họ được..."
"Tiểu nha đầu có “tấm phẳng” trên ngực này lại là tiên nhân sao? Các ngươi nhầm rồi à? Ta cảm thấy mình ta có thể hạ gục cô bé này chỉ bằng một ngón tay đấy."
"Cứ tiếp tục khoe khoang đi. Ngươi đã đạt đến cảnh giới(trình độ) này rồi mà vẫn còn đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài nữa sao? Ngươi không biết rằng một khi cường giả đã đạt đến bốn cảnh giới phía trên, họ có thể giữ được vẻ ngoài tuổi xuân(trẻ) và cùng thiên địa đồng thọ(sống trường thọ như trời đất) sao? Ta nghĩ họ có thể hạ gục ngươi chỉ bằng một ngón tay, thậm chí còn hơn cả như vậy đó."
Bỏ qua những lời bàn tán từ người tới từ các nước khác nhau, Willis chỉ đơn giản dẫn người của mình ngồi thẳng xuống cạnh Mặc Tự Thanh và các quan chức cấp cao khác của Kỳ quốc, rồi gật đầu chào hỏi.
"Ta đến muộn một chút, xin lỗi."
"Đâu có, Vi tiểu... khụ khụ! Mọi người đến đúng lúc lắm, cuộc họp sắp bắt đầu rồi."
Dưới ánh mắt đầy sát khí của nữ mục sư, Mặc lão gia tử khôn ngoan ngừng sử dụng danh xưng "Vi tiểu thư" trước mặt mọi người. Ông ta cười gượng gạo vài lần, rồi ra hiệu bằng mắt về phía những nhân vật quan trọng có tai cáo trên đầu.
Mặc dù vòng chung kết của bốn quốc gia được tổ chức tại Kính cốc, nhưng các quy tắc và thể thức cụ thể không được công bố trước. Tuy chuyện này khiến một số người bối rối, nhưng những cách làm việc của Tiên đảo vốn rất khó lường, nên đây cũng không phải là vấn đề lớn.
Mà bây giờ, đã đến lúc Linh Ẩn Tiên đảo, đơn vị tổ chức thực sự, chính thức công bố thể lệ cuộc tranh tài cho các tuyển thủ đến từ bốn quốc gia.
Một vài thành viên của tộc Linh Ẩn đã có mặt ở đây có lẽ là người của Linh Ẩn Tiên đảo, những người đảm nhận vai trò với tư cách là Tiên sứ ở các quốc gia khác nhau. Tuy nhiên, số lượng của họ lại nhiều hơn dự kiến, có lẽ đây là toàn bộ nhân sự mà Linh Ẩn Tiên đảo đã cử xuống hạ giới lần này.
Nói cách khác, Tiên đảo đã tập trung toàn bộ lực lượng của mình gần Kính cốc. Từ đó, rõ ràng là bọn họ rất coi trọng khu vực này.
Sau khi chờ thêm một lúc, và vì cũng không còn ai ra vào lều, một cô gái tai cáo, dường như là đại diện của Tiên đảo và là người duy nhất không che mặt bằng tấm mạng trắng, tự nhiên đứng dậy và cúi chào nhẹ nhàng các đại diện của bốn quốc gia.
Trong khi mọi người vội vàng đáp lại lời chào, giọng nói trong trẻo và du dương của cô gái vang vọng khắp lều.
"Các vị, vòng chung kết của [Tứ Thánh tuyển Tiên đại điển] lần thứ 32 sẽ được tổ chức vào ngày mai. Chúng ta đã xác nhận danh sách nhân sự được cử đến từ bốn quốc gia, tổng cộng 1.220 người, trong đó có 864 người tham gia thi đấu [Đọ võ]. Hơn nữa, tất cả đều đã đến Kính cốc."
"Trận chung kết là một trận đấu duy nhất, nhưng sẽ được diễn ra qua nhiều giai đoạn. Sau khi hoàn thành tất cả các mục tiêu do Tiên đảo đặt ra, chúng ta sẽ tiến hành đánh giá toàn diện dựa trên kết quả cuối cùng để xác định người chiến thắng."
"Do số lượng sự kiện trong vòng chung kết cuộc tranh tài [Văn so] rất lớn, Tiên đảo sẽ chọn một địa điểm khác để tổ chức các cuộc tranh tài lần lượt sau khi cuộc tranh tài [Đọ võ] kết thúc."
Nghe vậy, mọi người đều nhao nhao gật đầu đồng ý.
Chung kết cuộc tranh tài [Tứ Thánh tuyển Tiên đại điển] luôn là cuộc tranh tài mà [Đọ võ] được đặt lên hàng đầu, tiếp theo là [Văn so]. Do sự chênh lệch về số lượng người tham gia, nên có nhiều suất hơn cho phần tranh tài [Đọ võ] so với phần tranh tài [Văn so]. Nếu chia nhỏ hơn nữa, ví dụ như [Địa tướng linh mạch] mà Willis từng đăng ký, thì có lẽ chỉ có một hoặc hai người trong toàn bộ Cổ Linh Vực mới đủ điều kiện.
Mặc dù không hẳn bọn họ là ưu tiên võ thuật, nhưng bên nào đông người hơn chắc chắn sẽ được ưu tiên trước. Vì vậy sự sắp xếp này của Tiên đảo là điều dễ hiểu.
Nhưng mà lời của tiên sứ tiểu thư đã lập tức chuyển chủ đề.
"Ngoài ra, có thể có một số nguy hiểm trong cuộc tranh tài [Đọ võ]. Tất cả các tuyển thủ không có khả năng chiến đấu được yêu cầu ở lại trong trại và không ra ngoài nếu không cần thiết. Hãy chờ thông báo tiếp theo từ Tiên đảo."
Nguy hiểm ư? Những người không tham gia có thể gặp nguy hiểm gì sao?
Một số cường giả không hề hay biết về sự thật đằng sau cuộc tranh tài này đã tỏ ra hơi ngạc nhiên, nhưng trước khi họ kịp đặt câu hỏi, cô gái tai cáo đã tiếp tục lời nói.
"Tiếp theo, ta sẽ giải thích các quy tắc cụ thể của vòng chung kết được tổ chức tại Kính cốc."
Nghe tiên sứ tiểu thư đã nhắc đến điểm mấu chốt, các cường giả liền lập tức chú ý lắng nghe, không còn quan tâm đến những chi tiết vụn vặt nữa.
Cô gái giơ tay lên và vẫy nhẹ. Giữa những tiếng reo hò của đám đông, một tấm bản đồ ảo ảnh được tạo nên hoàn toàn từ ánh sáng và bóng tối hiện ra trước mặt cô. Ngay cả Willis, người đang ngồi bên cạnh, cũng khẽ nhíu mày.
Đây chính là…chức năng bản đồ trong [Huyễn thế] sao?
Sau khi quan sát một cách kín đáo trong một thời gian, nữ mục sư hoàn toàn chắc chắn về điều này.
Người dân ở Cổ Linh Vực có thể không hiểu thứ mới mẻ này, nhưng với tư cách là một người chơi kỳ cựu, Willis từng sử dụng bản đồ trong game mỗi ngày và biết rất rõ từng chi tiết của nó. Mặc dù cô ấy không còn truy cập được giao diện đó nữa, nhưng chắc chắn đó vẫn là [Bản đồ].
Ngay cả hình dạng của màn hình chiếu ảo đó cũng giống hệt như [Bảng điều khiển] mà cô ấy vẫn có thể triệu hồi, ngoại trừ việc chỉ người sử dụng Willis mới có thể nhìn thấy nó, trong khi màn hình chiếu ảo kia đã xuất hiện trước mắt mọi người.
Bất ngờ, nhưng lại hợp lý ...?
Từ khi Ngấn - Tây Nguyên Linh Nữ, đã lấy ra những đạo cụ trong trò chơi đó và trước đó đã cho thấy rằng cô ấy có thể có mối liên hệ nào đó với Linh Ẩn Tiên đảo. Willis đã mơ hồ đoán rằng ba người họ có thể có quan hệ liên quan gì đó với nhau.
Willis lặng lẽ quay đầu và liếc nhìn cô gái tóc bạc ngồi bên cạnh - người vẫn không có biểu lộ cảm xúc gì.
Mình cảm thấy dạo này cô ấy cư xử hơi lạ. Có phải do mình chỉ đang tưởng tượng thôi không?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
