Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 178

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 06 Truyền thừa bí mật của Ngự Hồ và tiên đạo Linh Ẩn - Chương 231: Tia sáng trong bóng tối

Chương 231: Tia sáng trong bóng tối

Một lối đi không gian dẫn đến một thế giới chưa được biết đến?

Ừm... Trong trường hợp đó, cô quả thực có thể cảm nhận được một số dao động không ổn định từ phía trên, nhưng chúng rất tinh tế và chỉ có thể phát hiện được khi cô đến rất gần.

Khi xem xét kỹ lưỡng những thông tin hạn chế trong mục [Tình báo trinh sát], Willis dần dần bắt đầu hiểu ra.

Ma pháp Áo Nghĩa mang tên [Thiên Địa Phong Tuyệt] chắc chắn là hình dạng thật sự của rào cản mạnh mẽ đã phong tỏa không gian bao trùm toàn bộ Cổ Linh Vực. Bất kể ai là người đã thi triển nó, dường như vùng đất Kính cốc này được hình thành chính xác là nhờ sức mạnh của loại Ma pháp Áo Nghĩa đó.

Những tinh thể bí ẩn tồn tại trong thung lũng này được hình thành bởi ma pháp và có mục đích là để ổn định không gian. Tuy nhiên, do sự bào mòn của một loại sức mạnh bí ẩn nào đó, các tinh thể này đã biến đổi. Hơn nữa, sức mạnh ban đầu được sử dụng để phong tỏa(khóa) không gian đã bị đảo ngược.

Một số người không thể chịu đựng được sức mạnh của những pháp tắc hỗn loạn chứa đựng trong những khối pha lê đó. Thế nên, họ đã sùi bọt mép, ngất xỉu, hoặc thậm chí phát điên khi đến gần. Trong khi đó, những sinh vật đủ mạnh sẽ bị dịch chuyển ngẫu nhiên dưới ảnh hưởng của nó, gây ra ngày càng nhiều sự kiện kỳ lạ và biến Kính cốc trở thành một trong mười nơi nguy hiểm nhất trong Cổ Linh Vực.

Vậy có lẽ những người mất tích đó đã chết do lạc vào vùng nhiễu loạn không gian trong quá trình dịch chuyển tức thời, hoặc có lẽ họ không chết mà chỉ bị đưa đến một thế giới không xác định nào đó?

Khá lắm... Đây có phải là màn hóa trang thành một chiếc xe tải hung hãn rồi đưa người ta đến thế giới khác không vậy?

"Willis, cô lại đang mơ mộng gì nữa vậy? Nếu cô tìm thấy rồi thì nhanh lên bắt tay vào làm đi. Đây mới chỉ là cái đầu tiên thôi."

Đột nhiên, giọng nói của Tiểu Không nhắc nhở cô. Cô gái tóc đen quay đầu lại, liếc nhìn Miêu nương tiểu thư có vẻ mặt vẫn bình tĩnh và dường như không mấy quan tâm đến sự nguy hiểm của chuyện này, rồi khẽ gật đầu.

"Đúng vậy... Chúng ta hãy lấy đồ chơi mà Linh Ẩn Tiên đảo đưa ra xem sao. Hi vọng là nó sẽ có ích."

………………………………………………………

Trong khi công tác chuẩn bị cho cái gọi là cuộc tranh tài, thực chất là một chiến dịch chạy đi tìm kiếm và sửa chữa, đang diễn ra sôi nổi ở Kính cốc, Linh Nữ điện hạ và Ngư Đan Nhi, những người đang ở trong trại bên ngoài thung lũng, lại đang làm việc khác.

"Vậy là xong rồi, tiểu thư Linh Phong! Cô thấy để ở đây được không?"

Trong khi sử dụng một dụng cụ đặc biệt được cắm sâu xuống đất để đo lường và tính toán các giá trị nhất định, Ngư Đan Nhi, trong bộ áo gấm, cẩn thận tính toán qua, rồi phủi đất trên người mình và quay sang cô gái tóc bạc đứng không xa, ra hiệu lớn tiếng.

Linh Phong và một Linh Nữ điện hạ nào đó đã tiến lại gần nhau. Linh Phong liếc nhìn đống bản nháp dài mà cô ấy đã viết trên giấy và khẽ mỉm cười.

“Ngư tiểu thư, với tư cách là một chuyên gia về linh mạch đã trải qua nhiều vòng sàng lọc, đương nhiên tôi rất tôn trọng nhận định của cô. Mọi người, chúng ta bắt đầu thôi.”

"Rõ!"

Một vài binh sẽ mạnh mẽ từ Linh quốc lập tức tiến lên, mang theo một chiếc cọc cứng khổng lồ và nặng trịch, dài một mét, được làm hoàn toàn bằng một loại kim loại đặc biệt và khắc nhiều hoa văn bí ẩn. Họ bắt đầu đóng nó xuống đất từ vị trí do Ngư Đan Nhi tính toán, cho đến khi nó hoàn toàn chìm xuống và không còn nhìn thấy nữa.

Cho đến nay, họ đã chôn ít nhất mười cọc cứng giống nhau xung quanh Kính cốc, nhưng đây chỉ là khoảng một phần mười tổng công trình này thôi.

Không chỉ họ, mà cả các nhân viên có liên quan của ba quốc gia khác cũng đang thiết lập những thứ tương tự, nhưng ít người thực sự biết mục đích của chúng. Họ chỉ biết rằng chúng là một phần nền tảng cho một loại pháp trận nào đó.

Ngước nhìn bầu trời, ánh mắt cô lướt qua những vệt ẩm ướt từ mồ hôi trên thái dương của Ngư Đan Nhi. Sau một thoáng do dự, Linh Phong vẫy tay.

"Mọi người nghỉ giải lao một lát. Chúng ta sẽ tiếp tục làm việc sau nửa tiếng nữa. Phải hoàn thành tất cả công việc trước thời hạn... Bạch Nhi, có động tĩnh gì ở đằng kia không?"

Nữ hộ vệ trẻ tuổi bước tới và lắc đầu.

"Chúng ta vẫn chưa nhận được thông tin gì từ ba bên còn lại. Mọi việc cho đến nay vẫn tương đối ổn định.

Đại nhân, liệu chúng ta có đang quá thận trọng không? Với một đội quân hùng mạnh như vậy, bọn chúng lấy đâu ra can đảm mà tấn công trực tiếp vào lực lượng chính của liên minh bốn nước? Cho dù có thật sự có những con Đại yêu mạnh mẽ đi chăng nữa, đó cũng chỉ là chuyện của cường giả(kẻ mạnh) thôi. Quân đội bình thường xây dựng phòng tuyến để phòng thủ cái gì chứ? Chắc không phải là một đám Yêu tà đột nhiên xuất hiện từ hư không đâu, phải không?"

Linh Phong không xác nhận cũng không phủ nhận vấn đề này, và cô cũng không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào thêm.

"Ngươi quên cảnh tượng dưới Triều Tịch Thâm Cốc(Thung lũng Thủy triều sâu) nhanh đến vậy sao? Không có chuyện gì là không thể xảy ra. Trước khi sự kiện hỗn loạn của lũ Yêu tà ập xuống, ai mà có thể ngờ rằng nền văn minh của Cổ Linh Vực trước đó lại bị xóa sổ trong nháy mắt? Hãy vui lên, chúng ta đảm bảo tất cả các tiền đồn đều trong tình trạng báo động cao và theo dõi sát sao, đồng thời duy trì liên lạc với ba tuyến phòng thủ còn lại. Nhanh đi làm ngay đi!"

"Được rồi... Tôi sẽ đi chuyển lời ngay bây giờ."

Sau khi Bạch Nhi vội vã rời đi, Linh Phong liếc nhìn cô gái tóc bạc bên cạnh, người có vẻ xa cách đến mức dường như không có thật. Anh suy nghĩ một lát, vẫy tay ra hiệu cho mọi người xung quanh giải tán, rồi rụt rè hỏi.

"Linh Nữ, cô có ổn không?"

Ngấn ngừng lại việc đo lương và tính toán không ngừng, ngước nhìn lên và bắt gặp ánh mắt cô gái với một cái nhìn hơi thờ ơ, vẻ mặt vẫn vô cảm như mọi khi.

"Ý cô là sao? Nếu cô đang nói về kế hoạch, thì nó đang tiến triển thuận lợi."

"Không, ta đang nói về cô, về cơ thể của cô..."

“…………….”

Cô gái tóc bạc khẽ nhíu mày, giọng điệu ẩn chứa sự [Khó chịu] tinh tế, giống như một sai sót nhỏ trong việc điều chỉnh giai điệu của một bậc thầy về âm nhạc, khiến cô ấy bực bội.

"Ai đã nói với cô về chuyện đó?"

Hiểu rằng đây có lẽ là lời khẳng định cho những gì cô đã nói trước đó, ánh mắt điềm tĩnh và thanh tú của Linh Phong không khỏi khẽ co lại.

"Vậy mà thật sự lại như vậy sao... Chuyện đó cũng hợp lý. Ta thấy lạ khi nghe về tốc độ tăng trưởng kỳ quái của cô. Mọi thứ trên đời đều có quy luật riêng. Làm sao mà thứ đạt được trái với quy luật tự nhiên lại không phải trả giá chứ..."

Sau một hồi do dự, thiếu nữ tóc xám vẫn hỏi.

"Vậy, cô sẽ làm gì tiếp theo? Bình tĩnh chấp nhận khoảnh khắc đó đến sao?"

Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong đôi mắt bạc của cô gái, rồi Ngấn nhướng mày.

"Cô đang lo lắng cho ta sao? Cô nên hiểu rằng nếu việc này thành công, Cổ Linh Vực sẽ không còn cần đến Linh Nữ nữa. Sự hiện diện của ta hay không sẽ không còn quan trọng đối với Linh quốc nữa rồi."

"Cô đang nói cái gì vậy? Mạng sống của một người có thể được đo lường bằng lợi ích và giá trị sao? Trong thâm tâm, cô nghĩ ta ích kỷ đến mức chỉ nhìn nhận mọi thứ từ góc độ công danh lợi lộc(thực dụng) à?!"

Mặc dù Linh Phong đột ngột lớn tiếng, khiến nhiều người ở xa để ý đến sự tức giận của cô nhưng cô gái tóc bạc vẫn giữ bình tĩnh.

"Cho dù ngài là người như thế nào đi nữa, miễn là ngài vẫn còn ngồi ở trên vị trí kia và vẫn được thế gian gọi là Tây Thánh Quân - Nguyên Phong, thì ngài vẫn không thể làm bất cứ điều gì ngài muốn. Ngài thậm chí không thể làm theo trái tim ngài và thể hiện con người thật của mình, chứ đừng nói đến người khác?"

"Đây không phải là cùng một chuyện. Đừng đánh trống lảng nữa, Linh Nữ. Mặc dù những cuộc đối thoại của chúng ta thường bị chi phối bởi lợi ích cá nhân, nhưng ta vẫn hy vọng rằng cô có thể..."

"Nếu vậy thì sao ngài không gọi tên ta?"

"…………Cái gì?"

"Ta nói, tại sao ngài chỉ gọi ta là Linh Nữ?"

Linh Phong hơi ngạc nhiên, nhưng cô gái tóc bạc vẫn tiếp tục nói với vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc.

“Thưa bệ hạ, ta không phủ nhận ngài là người tốt, nhưng lý trí của ngài đã lấn át cảm xúc. Trong lòng ngài, tầm quan trọng của ta với tư cách là [Ngấn] chắc chắn không cao bằng [Tây Nguyên Linh Nữ]. Mà trên thế đời này, người duy nhất nhìn nhận ta với tư cách là Ngấn đầu tiên chính là cô ấy… Thế là đủ rồi. Đây là định mệnh và sự lựa chọn của riêng ta. Ngài không cần phải ép buộc bản thân.”

“…………..”

Cô gái tóc bạc, với vẻ ngoài trang nghiêm và thanh lịch, im lặng hồi lâu, khuôn mặt thường ngày dịu dàng của cô lộ lên vẻ khó đoán.

Sau một hồi lâu, cô ấy lấy lại bình tĩnh và vẻ mặt lại trở nên bất lực.

“Cô đã có quyết định rồi sao?”

"Ta nghĩ vậy. Đây chính là một trong số ít những quyết định trong đời ta hoàn toàn do chính ta đưa ra. Mặc dù thời gian trôi qua rất nhanh, nhưng trong lòng ta đã cảm thấy thỏa mãn rồi."

"Ta có thể hỏi khi nào mà cô bắt đầu mất đi sức mạnh đó không? Hay nói đúng hơn, khi nào mọi thứ bắt đầu thay đổi?"

Một biểu hiện ngạc nhiên hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt thường ngày vô cảm của Ngấn.

"Có vẻ như ngài đã biết nhiều hơn ta tưởng. Chuyện này đã vượt quá phạm vi của ngài rồi."

"Ta sẽ cho cô biết lý do. Đó là mục đích ta muốn đề cập chuyện này với cô. Cô có hiểu không? Đây không phải là một mục đích cụ thể nào, cũng không phải là một mệnh lệnh. Ta chỉ cảm thấy rằng ngay cả những người thầm lặng cống hiến cũng xứng đáng được ghi nhớ... Đây là điều duy nhất ta có thể làm cho cô."

Nhìn vào đôi mắt đẹp đẽ, không hề có chút ác ý nào của Linh Phong, cô gái tóc bạc suy nghĩ rất lâu trước khi cuối cùng gật đầu.

"Sau khi [Tứ Thánh tuyển Tiên đại điển] bắt đầu."

"...Cũng vào khoảng thời gian đó, hắn ta cũng đã đề cập đến chuyện này với ta. Quả nhiên, lai lịch của cô rất lớn."

Linh Phong gật đầu, vẻ mặt thoáng hiện chút hiểu biết.

"Đi nào, ta sẽ dẫn cô đi gặp lão ta. Hai người chắc chắn sẽ rất hợp nhau."

Nghe vậy, Linh Nữ điện hạ, người lẽ ra phải nắm giữ những bí mật của thiên cơ và có thể tiên đoán mọi chuyện, nghiêng đầu và tỏ vẻ hơi bối rối.

"Đi gặp ai?"

"Ừm... Độc nhãn thần tướng, cô đã từng nghe đến cái tên đó chưa?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Note: kịch bản thường thấy của mấy bộ Isekai =)))) Note: cũng đúng Vì trong từ Linh Phong có chữ Linh ám chỉ tên của Linh quốc - còn chữ Phong ám chỉ tên của Nguyên Phong vì họ của Tây Thánh Quân đều là họ Nguyên mà :v - nghe từ Phong hầu như ai cũng nghĩ là con trai - bây giờ xem ra lời bói toán của Lão Độc Nhãn không phải giả - vì lão cố né đi gần hết rồi Note: Hóa ra lão già này chạy được r =))))