Ngôi biệt thự riêng tư với khoảng sân rộng rãi đặc biệt này dường như là một căn nhà trống không, không có người ở. Tuy nhiên, khi hai cô gái dễ dàng bay qua những bức tường cao bằng đôi cánh và bước vào bên trong, họ lập tức nhận ra điều gì đó rõ ràng khác biệt.
Trong không khí thoang thoảng mùi thối rữa của xác chết. Mặt dù hai chị em chưa từng tiếp xúc với xác sống thật sự, nhưng qua lời kể của một nữ mục sư, họ thực sự hiểu rõ về những sinh vật đang cố gắng cưỡng ép sinh tồn giữa thế gian này bằng xác chết.
Hiển nhiên căn biệt thự này đã được xử lý đặc biệt. Mặc dù nơi này không có kết giới ma pháp rõ ràng, nhưng cây cối trồng trong sân và mùi hương nồng nặc nhưng không đột ngột phát ra từ một số loại nước sơn quả thực có thể che giấu đi mùi hôi thối của xác chết một cách hiệu quả, khiến người qua đường không thể nhận ra.
Nhưng một khi đã đi vào bên trong sân, hơi thở vẫn còn hơi yếu ớt dưới lớp ngụy trang này, đã không thể ẩn giấu khỏi sự cảm nhận nhạy bén của chủng loài trong thần thoại - thiên sứ được nữa.
Bây giờ vị trí mục tiêu đã được xác định và phát hiện, nên cách để xông vào bên trong rất đơn giản.
Dựa theo phương pháp họ sử dụng trong Đường mòn Thánh Linh, hai chị em không tìm kiếm bất kỳ công tắc nào có thể ẩn giấu xung quanh, mà thay vào đó, họ sử dụng thiên thạch để tạo ra một cái hố lớn trong sân.
Mặt đất vỡ vụn và sụp xuống dưới tác động mạnh mẽ của tảng đá và lối vào bí mật tự nhiên lộ ra.
Không thể không nói rằng đây thực sự là cách tuyệt vời để tiết kiệm thời gian.
Bất kể ở đâu, những thứ không thể nhìn thấy dưới ánh sáng dường như luôn thích ẩn náu dưới lòng đất. Dĩ nhiên, quy mô của lối đi bí mật dưới biệt thự này không lớn bằng Đường mòn Thánh Linh gần như bao phủ gần hết khu rừng. Bố cục và thiết kế tổng thể của nơi này cũng không hề đơn giản, phù hợp hơn với các sinh vật sống.
Nhìn chung, nếu sân trong của biệt thự được mở rộng khoảng hai hoặc ba lần, diện tích sẽ vào khoảng 10.000 mét vuông. Không gian này đương nhiên không thể chứa quá nhiều đồ đạc. Vì vậy, thợ xây đã thiết kế phần móng ngầm này theo cấu trúc xoắn ốc nhiều lớp để mở rộng không gian tối đa trong diện tích hạn chế.
Điều này giúp hai chị em không phải mất công tìm đường.
"Sấm sét liên đả!"
Cây gậy pháp trượng vung ra tạo ra một chiếc búa khổng lồ được tạo thành từ luồng khí và sỏi, "bùm bùm bùm bùm" đập vào cánh cửa đá to lớn và nặng nề trước mặt, thổi bay nó thành từng mảnh, hơn mười bóng người mặc áo đen phía sau bị ném bay ra ngoài.
Như thể không có chuyện gì xảy ra, cô gái đứng kiêu hãnh dưới tấm khiên ma pháp.
"Chị ơi, đám xác sống này trông chẳng đáng sợ chút nào. Tuy chúng có chút hung dữ, nhưng chúng vẫn dễ giết. Chị xem, có đứa còn bắt đầu có dấu hiệu sợ hãi nữa kìa. Chúng chẳng hề hung hãn không sợ chết như lời vị đại nhân kia miêu tả~"
Khi họ một đường liều mạng lao xuống, các loại ma pháp do Renee triệu hồi đã thực sự nghiền nát ít nhất hàng trăm kẻ địch ẩn núp dưới lòng đất và liên tục phản công. Tâm lý của cô gái cũng không ngừng mở rộng từ sự lo lắng ban đầu đến sự xem thường ở hiện tại.
Xét cho cùng, khoảng cách về sức mạnh là quá lớn.
Có lẽ trong mắt người thường, những xác sống tinh nhuệ ít nhất cũng phải đạt đến cấp Bí Ngân, thậm chí còn cao hơn cả cấp Tinh Kim này là những quái vật quỷ dị, gần như không thể bị tiêu diệt bằng phương pháp thông thường. Nhưng đối với những chủng loài thần thoại chân chính, dù Leila và Renee hiện tại chỉ mới ở giai đoạn đầu của cấp Siêu Việt và chưa thể coi là hình dạng hoàn chỉnh, thì họ cũng đủ sức để nghiền nát hết những kẻ địch kém họ gần 30 cấp về mặt cấp độ rồi.
Từ lúc đi theo một tiểu thư nữ mục sư nào đó, hai chị em về cơ bản đã chứng kiến qua rất nhiều những tồn tại đáng kinh ngạc có trí thông minh vượt xa con người, động một tí là Ngụy Thần hoặc thậm chí là Chân Thần. Nhưng mà hai người họ cũng không nhận ra rằng sức mạnh của họ đã vượt trội hơn 99% sinh vật trên thế giới này.
Ít nhất thì việc đối phó với một phân bộ của Vĩnh Sinh Ngự Tọa cũng không phải là vấn đề gì cả.
Nhưng so với tâm lý ngày càng kiêu ngạo của cô em gái, Leila càng thêm chững chạc và ổn định, cô không hề lơ là cảnh giác, thậm chí còn chủ động nói bằng giọng trầm.
"Được rồi, nghiêm túc một chút nào. Những gì chúng ta đang thấy bây giờ có lẽ chỉ là lớp phòng thủ bề mặt của cứ điểm ngầm này thôi. Vì nó được gọi là Vĩnh Sinh Ngự Tọa, nên Ngự tọa đương nhiên là kẻ mạnh nhất ở đây rồi. Chúng ta vừa mới đánh bại một vài tên cá con. Chẳng có gì đáng tự hào cả."
"Hơn nữa... thành thật mà nói, từ đầu đến cuối trong không khí lưu động một loại khí tức nào đó làm chị cảm thấy khó chịu. Kẻ thù thực sự đáng sợ vẫn chưa xuất hiện đâu, nên tốt nhất là em đừng có..."
*Vù!*
Chưa kịp nói hết câu, cô gái kia đột nhiên giơ cây thương trong tay đã nhuốm đầy máu đen lên. Như một tia chớp trắng, cô ấy vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp trên không trung, mà không hề ngoảnh lại, chém thân hình gầy gò đang ẩn núp trong điểm mù tầm nhìn của hai cô gái, là một tên pháp sư đang chuẩn bị lẻn lên tấn công kia thành hai mảnh!
Năng lượng sắc bén ẩn chứa trong mũi thương bùng phát lần thứ hai, trong nháy mắt chém cơ thể đối phương thành hơn mười mảnh thịt ghê tởm, ngã xuống đất trong vô vọng.
Đương nhiên, Leila không có sở thích kỳ lạ nào như là phân thây, nhưng khi đối mặt với kẻ thù kỳ quái có sức sống dai dẳng như vậy, thì làm kỹ lưỡng hơn một chút vẫn sẽ an toàn hơn. Và cô ấy sẽ không bất cẩn chút nào.
"Eo ơi... bọn này trông thật kinh tởm..."
Sau khi gỡ bỏ rào chắn ma pháp bị nhiễm máu đen dính bắn ra từ xác chết rồi triệu hồi lại trong nháy mắt, Renee không khỏi nhăn mũi ghê tởm lần nữa. Sau đó dùng mu bàn tay triệu hồi ra vài mũi tên gió vô hình, xuyên thủng trán của vài kẻ địch đang lao tới với tiếng gầm rú trong khi chị gái cô tận dụng đòn tấn công, hất chúng bay ngược về phía sau với tốc độ nhanh hơn, đóng thẳng vào bức tường đá phía sau.
Ma thuật Thiên Không chủ yếu dựa trên việc điều khiển luồng không khí và thiên thạch, khá giống với sự kết hợp giữa nguyên tố hộ Phong và hệ Nham trong các loại ma pháp nguyên tố thông thường. Tuy nhiên, trong môi trường dưới lòng đất tương đối nhỏ hẹp như vậy, thì việc triệu hồi thiên thạch trực tiếp đương nhiên không tiện, nên Renee hiện đang sử dụng cách khác là thủ đoạn chiến đấu chính.
Một cường giả cấp Siêu Việt đã có thực lực ngang hàng vạn quân, huống chi hai chị em này có huyết thống lại có sự hợp tác cực kỳ ăn ý, những kẻ địch nhỏ bé này, thậm chí còn chưa đạt đến cấp Đại Địa, tự nhiên không thể tạo thành uy hiếp đáng kể cho bọn họ.
Tuy nhiên, do tốc độ của hai chị em tiến lên quá nhanh và không quen với môi trường xung quanh nên họ đã bị bao vây tạm thời gần lối đi trung tâm của căn phòng dưới đất có hai tầng sau khi đột phá được cánh cửa xuống tầng dưới do kẻ địch liên tục tấn công tự sát bằng mọi giá.
Ở đây, sức kháng cự của địch có vẻ đặc biệt dữ dội, nhưng một số kẻ địch lại tỏ ra hèn nhát và bắt đầu rút lui, khiến cho tuyến phòng thủ của chúng sớm bộc lộ một lỗ hổng rất rõ ràng.
Nhưng Leila, người đang đứng ở vị trí phía trước, đột nhiên nhíu mày, không nói tiếp nữa, mà chọn cách dùng thần giao cách cảm truyền giọng nói của mình đến người em gái đang đứng gần đó.
[Có gì đó không ổn.]
"Hả?"
[Mấy cái tên này... em có để ý không? Đường hầm dưới lòng đất ở đây đang rẽ nhánh. Có lẽ chúng ta sắp đến điểm sâu nhất nơi này rồi. Tuy nhiên, mặc dù có nhiều lối ra, nhưng hầu hết sẽ gặp phải sự cản trở điên cuồng ngay khi chúng ta có dấu hiệu di chuyển về phía chúng. Chỉ có mỗi lối ra này...]
Cô chị gái lại dùng ánh mắt lặng lẽ chỉ về lối ra cách đó không xa, nơi đó ánh đèn khá mờ ảo, có vẻ rất sâu. Leila tiếp tục dùng tâm trí truyền đạt thông điệp một cách im lặng.
[Kẻ địch ở hướng này có vẻ yếu ớt lạ thường. Đó là thứ mà chị đã gọi là... e ngại, Renee. Em không thấy lạ sao? Tại sao thành viên cùng một tổ chức lại có tinh thần chiến đấu và phẩm chất khác nhau đến vậy?]
Đúng lúc này, Renee cuối cùng cũng phản ứng lại. Cô liền há hốc miệng kinh ngạc rồi nhanh chóng ngậm lại. Vừa duy trì kết giới ma pháp xung quanh, cô vừa dùng tâm trí để trả lời.
[Chị ơi, ý của chị là bọn chúng không thực sự sợ mà cố tình lừa chúng ta đi đâu đó à?]
[Chị nghĩ điều này rất có thể sẽ xảy ra.]
[Hmm… Vậy thì chúng ta…]
Cảm nhận được sự bối rối và do dự trong tâm trí cô em gái, Leila chỉ mỉm cười và lắc đầu, vung cây thương dài trong tay một lần nữa. Với ánh sáng sắc bén và lạnh lẽo, cô gái một lần nữa nghiền nát vài con thây ma đang lao về phía họ một cách không sợ hãi vì chúng thay đổi hướng di chuyển, và vung tay rũ bỏ máu đen trên cây thương.
[Cái này còn phải nói nữa sao? Cứ làm theo logic đơn giản thôi. Nơi nào có lực phòng thủ mạnh nhất, đó là nơi chúng ít muốn chúng ta đi đến nhất. Đó cũng là nơi chúng ta nên đến. Haha, một kẻ địch dù chỉ có chút thông minh... vẫn dễ đoán hơn nhiều so với một kẻ ngốc.]
Note: Sấm đánh liên tục