Mãn cấp xuyên không tại sao tôi lại thành tiểu thư mục sư chứ?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 178

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Tập 05 Khúc ca của thần thánh - Chương 102: Mượn đao giết người

Lúc đầu, bọn chúng chỉ tấn công những người qua đường đơn độc và gây ra những vụ mất tích mà không ai để ý.

Ở cấp độ này, Cromance miễn cưỡng có thể điều động lực lượng ngầm của tổ chức vào thành phố để trấn áp. Suy cho cùng, thành Minh Quang là một thành phố lớn với dân số ít nhất hàng triệu người, thỉnh thoảng có một hai người dân bị mất tích do các loại tai nạn là chuyện bình thường. Cho dù các vụ việc này có được báo cáo lên các Thần Điện kỵ sĩ đoàn thì cũng không gây ra ảnh hưởng lớn, chỉ cần thân phận của đối phương không quá lộ liễu là được.

Không còn cách nào khác. Dù sao thì trước khi rời đi, Vĩnh sinh ma thuật sư đã dặn dò mọi người rằng " Hãy cố gắng hết sức để hỗ trợ hành động của nó". Hơn nữa, dù muốn con quái vật kia kiềm chế hơn một chút, Cromance cũng không đủ can đảm để chạy tới trước mặt đánh nhau với nó. Tiểu thư Thiên Biến Mị Ảnh cũng không muốn bản thân biến trở thành con quái vật đeo mặt nạ quỷ dị kia.

Đặc biệt là chiếc mặt nạ màu đen trắng do chính [Vĩnh sinh ma thuật sư] mang đến, nó đã chiếm hữu Chloe Laurie. Mặc dù trông nó không khác gì người bình thường, nhưng Cromance cảm nhận được sự khác biệt rõ ràng ở chiếc mặt nạ đó. Đằng sau nó ẩn chứa một ý niệm tà ác cổ xưa, sâu thẳm và vô biên hơn cả bóng tối. Chỉ cần tiếp xúc nhẹ với nó, cô sẽ bị nó nuốt chửng hoàn toàn.

Vì vậy, từ ngày này qua ngày khác, nó không hề che dấu hành động, các cuộc tấn công của nó ngày càng trở nên trắng trợn và ngạo mạn hơn. Cuối cùng, các chuỗi hành động của nó đã làm nổ tung toàn bộ thành phố.

Sau ngày hôm đó, chiếc mặt nạ ban đầu đó không bao giờ quay lại căn cứ này nữa.

Vậy là tình hình cuối cùng đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát của Cromance. Ngay cả Thánh nữ Minh Quang Yuna Summerfield cũng bị kinh động dưới tình hình này của thành phố. Mà Cromance chỉ là một người có sức mạnh của cấp Huyền Thoại phải trốn trong một phân bộ của Vĩnh Sinh Ngự Tọa. Cô ta thực sự không thể làm gì khác ngoài việc cắm đầu giả chết và cầu nguyện bản thân không bị người ngoài phát hiện.

Bên ngoài kia, toàn bộ thành phố đều rơi vào hỗn loạn. Các nhóm Kỵ sĩ của Thần Điện đang trong tình trạng lệnh giới nghiêm đến mức Cromance đương nhiên không dám chạy ra ngoài chơi trò đóng vai nhân vật gì cả. Mặc dù trong lòng cô luôn nguyền rủa đám mặt nạ máu chó đầy đầu, nhưng cô cũng chỉ có thể tập hợp càng nhiều thành viên của tổ chức càng tốt, giữ bọn họ ở lại căn cứ để tránh bị ảnh hưởng bởi cuộc truy lùng toàn thành phố của Kỵ sĩ đoàn.

Tuy nhiên, có câu nói rằng họa vô đơn chí.

"Ngươi nói cái gì?! Có Hai người kỳ quái có lông chim màu trắng và bốn cánh xông vào từ cổng chính sao?!"

Tựa vào Ngự tọa - chiếc ghế cao quý dành cho thủ lĩnh của căn cứ, tiểu thư Cromance, đang mặc chiếc áo choàng đen mang tính biểu tượng của Vĩnh Sinh Ngự Tọa, chỉ để lộ khuôn mặt và mái tóc dài màu nâu, cô ta đưa tay ôm đầu, trông bộ dạng có vẻ vô cùng nhức đầu .

Mặc dù cô cảm thấy có điều gì đó không ổn khi nhận thấy bản thân có cảm giác bị ai đó theo dõi rất rõ ràng và nhanh chóng cử người đi thu thập thông tin, nhưng cô không ngờ kẻ địch lại đến nhanh như vậy... lại còn trực tiếp đến như vậy.

"Các ngươi chắc chắn chỉ có hai kẻ địch thôi sao? Hơn nữa. Dực nhân thì lấy đâu ra tới bốn cánh vậy? Lũ ngốc các ngươi còn có thể nhầm lẫn được sao?"

Cromance gõ nhẹ vào tay ghế bằng đá bên cạnh bằng mu bàn tay trong sự thất vọng, cô ta đang cố gắng hết sức để nghĩ ra biện pháp đối phó.

Rõ ràng là căn cứ này đã bị phát hiện. Bất kể đối phương thuộc thế lực nào, đây đều là tình huống vô cùng khó khăn đối với tổ chức bí mật đang ẩn núp trong bóng tối.

Lựa chọn duy nhất lúc này chỉ có chiến đấu hoặc bỏ chạy. Nếu đối phương thực sự chỉ có hai người, không có quân hỗ trợ tiếp theo. Hơn nữa, chúng chỉ xông vào vì tham công trạng và liều lĩnh, thì chiến lược tốt nhất là dốc toàn lực để hạ gục chúng càng sớm càng tốt.

Tuy nhiên, tên giáo đồ thây ma bò đến đưa tin kia chỉ gật đầu tuyệt vọng với vẻ mặt sợ hãi, như thể hắn ta đã bị điều gì đó làm cho kinh hãi tột độ.

"Kẻ địch thật sự chỉ có hai người, đại nhân Thiên Biến Mị Ảnh! Nhưng hai tên Dực nhân kia, hai cái Dực nhân kia quả thực là siêu cấp quái vật! Rất nhiều huynh đệ của chúng ta thậm chí còn không thể phản kháng, vừa gặp mặt đều đã bị giết chết ngay lập tức! Ta hoàn toàn không nghĩ bọn chúng là Dực nhân!"

"Chết ngay lập tức?"

Cromance nhíu mày trong thâm tâm, nhưng cô vẫn giữ được vẻ bình tĩnh bên ngoài, duy trì khí chất điềm tĩnh của một vị Ngự tọa

"Theo lý mà nói, ngay cả cường giả mạnh nhất cũng sẽ bất ngờ khi lần đầu tiên đối mặt với Vĩnh Sinh Ngự Tọa mới đúng. Chẳng lẽ đối phương... đã nắm rõ điểm yếu của các Vĩnh Sinh giả và đã chuẩn bị mà đến đây nhắm vào chúng ta sao?"

Đáp lại điều này, các giáo đồ cũng chỉ có thể làm mặt buồn bã và chân tay luống cuống bất lực giải thích.

"Không, không, tôi không thể nói rõ là tôi có hiểu hay không, thưa ngài. Chém đứt, chém lìa, ngài có hiểu không? Không có điểm yếu hay yếu đuối! Có một tên Dực nhân nhìn trông giống như một ma pháp sư còn kinh *con mịa nó* khủng hơn. Những tảng đá khổng lồ không biết từ đâu rơi xuống đều có thể nghiền nát người ta thành từng mảnh thịt vụn!"

“???”

*Bùm!!!!!*

Trong lúc đám người đang nói chuyện, một tiếng gầm rú dữ dội khác lại vang lên từ phía trên, khiến đại điện sâu dưới lòng đất rung chuyển dữ dội. Mảnh vỡ đất đá văng tung tóe, những thanh xà chống đỡ phía trên rên rỉ như thể không chịu nổi sức nặng, dường như có thể đổ sập bất cứ lúc nào.

"Con mịa nó! Cái lông gì thế này? Lũ quái *** vật này là cái quái gì vậy? Chúng thậm chí còn chẳng thèm diễn nữa chứ không? Con đ* Yuna đó đến đây để tự mình gõ cửa nhà chúng ta sao!?"

"Đại nhân Thiên Biến Mị Ảnh, đó không phải là Thánh nữ Minh Quang, mà là Dực nhân! Cả hai đều là Dực nhân có cánh chim màu trắng!"

“Nói nhảm! Đương nhiên là lão nương ta đã biết! Ta chửi bậy một câu cũng không được sao!?”

Thành thật mà nói, vì chịu quá nhiều áp lực trong những ngày gần đây, thế nên Cromance gần như không thể kiềm chế được kích động muốn phát điên của mình đến mức muốn nhảy lên.

Nhưng cô ta cũng hiểu rõ, đối phương chỉ với hai người có thể trong thời gian ngắn đột phá vô số cạm bẫy và phòng ngự, liều mạng xông vào, vậy thì thực lực của đối phương ít nhất cũng phải vượt qua cấp Huyền Thoại. Cho dù có là cô ta, một vị đại nhân Ngự tọa ở nơi này hiện tại, có đi lên chống trả đi nữa, thì cũng chỉ là người đến đưa thêm xác cho hai kẻ kia thôi.

Suy cho cùng, Cromance cũng không giỏi chiến đấu trực diện. Mặc dù cô ta tự tin rằng mình sẽ không dễ dàng bị giết nhờ năng lực đặc biệt, nhưng một khi đã đánh nhau thật rồi thì ai có thể chắc chắn được chuyện quái gì sẽ xảy ra nữa chứ? Nếu hai kẻ kia cũng sở hữu... thì sao?

"Này...chờ đã?"

Sự thay đổi giọng điệu đột ngột của cô đã khiến các giáo đồ đang nóng lòng chờ đợi quyết định của đại nhân Ngự tọa nhanh chóng ngước lên với vẻ mặt hy vọng.

"Ồ! Đại nhân Thiên Biến Mị Ảnh, ngài định ra tay sao?"

“Ra một cái cọng lông! Ngươi chỉ muốn ta đi chết ngay bây giờ thôi đúng không?!"

Sau khi hung dữ phát tiết mà chửi lên mặt tên ngốc mù kia, Cromance đảo mắt, vẫy tay ra hiệu cho hắn lại gần và thì thầm.

"Ngươi... hãy bảo những người khác đang phòng thủ khu vực này đừng tiến lên, mà hãy vừa chiến đấu vừa rút lui. Dẫn hai tên Bạch Vũ Dực nhân kia đến... khu vực có những thứ đó. Khi hai bên gặp nhau, hãy rút lui qua lối đi bí mật và bịt kín lối vào. Hiểu chưa?"

Nghe vậy, các giáo đồ lập tức sửng sốt.

"À... thưa ngài. Không phải là ngài đang muốn... Nhưng chẳng phải thủ lĩnh đã ra lệnh cho chúng ta phải che giấu sự hiện diện của mình hết mức có thể và không để người khác phát hiện ra sự tồn tại của những thứ đó sao? Nếu chúng ta làm vậy, liệu chúng ta có..."

"Con mịa nó! Đến giờ này mà chúng ta vẫn còn phải giữ bí mật sao? Chân dung của thứ đó đã được dán *** ở bên ngoài rồi. Ta sẽ không bảo vệ chúng nữa! Nếu không phải bọn chó mặt nạ ngu ngốc ngày nào cũng gây rối, thì sự việc đã đến nước này rồi sao? Ta cũng không thể tin được một căn cứ đã xây dựng mấy chục năm trời của chúng ta lại bị những kẻ nào đó vô cớ ghé thăm đúng vào ngày hôm nay!"

Khi nói, Cromance lại hạ giọng và chỉ tay lên trên đầu.

"Hơn nữa... nếu bọn chúng thật sự đột nhập vào căn cứ, ngươi nghĩ bọn chúng sẽ không tìm được những thứ đó sao? Dẫn đường, đây chỉ là chỉ dẫn trước đường để giảm thiểu tổn thất không cần thiết, ngươi hiểu chưa?"

"Ồ! tôi hiểu rồi, đúng như mong đợi của ta dành cho đại nhân Ngự tọa! Thật là một kế hoạch tuyệt vời, một kế hoạch tuyệt vời!!"

"Đừng nịnh hót nữa. Giờ ngươi đã hiểu rồi, sao còn không hành động luôn đi? Hơn nữa, hãy bảo mọi người chuẩn bị. Lấy những gì có thể mang đi và phá hủy những gì không thể mang đi. Chuẩn bị rút lui. Dù thế nào đi nữa, căn cứ này có lẽ sẽ không giữ được nữa rồi..."

“Vâng, vâng, vâng!”

Những xác sống cũng mặc áo choàng đen, nhanh chóng quay người và rời khỏi sảnh chính trống rỗng và không người .

Nhìn theo bóng dáng của giáo chúng đang rời đi, trong đôi mắt này của Cromance… có lẽ cũng đã biến đổi từ việc bắt chước một cô gái nào đó, có một tia tàn nhẫn và căm thù đang le lói.

"Dimos Yang... lão già chết tiệt, ngươi đúng là đồ khốn nạn. Ta sẽ ghi nhớ mối thù này. Cứ chờ đấy cho ta..."

Note: Vĩnh Sinh giả = người bất tử = xác sống - đây là cách nói riêng của tổ chức này Note: Nhân viên trong tổ chức này là xác sống nên ăn nói hơi khó hiểu khi hoảng loạn