Chương đặc biệt: Hỡi nữ chính thua cuộc, hãy hát theo đi!
Trans: Phot.
------
Vào buổi chiều một ngày lễ nọ, trong một phòng karaoke, tôi đang được Yanami-san chỉ cho những gì cần lưu ý khi tham gia vào một buổi karaoke. Vì là một đứa cực kì ham học nên tôi đang cẩn thận ghi lại từng câu từng chữ Yanami nói vào điện thoại của mình.
Yanami ném một vòng hành chiên nữa vào miệng, rồi chỉ tay một cách điệu đà vào màn hình và nói.
“Cậu cần phải đặc biệt lưu tâm khi chọn bài để hát, Nukumizu-kun à. Nói không ngoa thì đó là thứ duy nhất cậu cần phải để tâm khi tham gia một buổi karaoke đấy.”
“Chọn bài ấy hả? Không phải cứ chọn bài mình thích là được sao?”
Nghe thấy câu hỏi ngu ngơ của tôi, Yanami chỉ biết nhún vai đầy ngao ngán.
“Non nớt, quá non nớt rồi... Karaoke chẳng khác gì một chiến trường hết cả, Nukumizu-kun à.”
“Vậy là ngay lúc này đây, tớ đang ở giữa một chiến trường sao?”
Yanami gật đầu với vẻ đầy trang trọng.
“Thực vậy đó! Cậu cứ thử tưởng tượng cảnh bài hát tầm thường và nhạt nhẽo của cậu được bật lên ngay lúc mọi người đang vui vẻ mà xem? Tớ cá là khi ấy, mọi người sẽ hoặc là xin đi vệ sinh, hoặc là cố nhập bài mà lát nữa họ sẽ hát vào sao cho lịch sự nhất có thể cho mà coi. Và trời đất ơi, nếu mà không may ấy, cậu sẽ rơi vào tình huống mà chỉ còn cậu và một người nữa ở trong phòng; đó mới là cơn ác mộng thực sự. Người ta chỉ có thể vỗ tay theo nhịp cho cậu vì phép lịch sự, trong khi thực lòng họ muốn lướt điện thoại và kệ cậu làm gì thì làm cơ. Chả ai lại muốn một tình huống oái oăm như vậy xảy ra hết cả.”
… Nhiều thứ phải để tâm đến thế cơ à? Dù do còn mù mờ về karaoke nên tôi khó lòng thấu triệt được hết, nhưng hẳn tâm trí Yanami phải có nhiều vết sẹo lắm rồi ha?
Nhận ra trước mặt mình là một cựu chiến binh dày dạn kinh nghiệm, người mà hẳn đã kinh qua hàng trăm trận chiến cho tới giờ, tôi vô thức thẳng lưng lên, ngồi nghiêm chỉnh hẳn lại.
“Vậy những bài như thế nào mới là ổn để hát vậy, Yanami-san?”
“Có bảng xếp hạng bài hát mà… Cậu cứ chọn mấy bài nổi nhất là được.”
Dễ vậy thôi ấy hả?
“... Thật à? Lòng tự trọng của một cựu chiến binh như cậu đi đâu mất rồi?”
“Đừng nhắc tới lòng tự trọng ở đây, Nukumizu-kun à. Cái chúng ta cần bây giờ là một chủ đề chung, một chủ đề giúp ta có thể hòa nhập với mọi thể loại người khác nhau ấy. Lí do mà người mới không bao giờ được phép hát những bài nhạc anime hay ballad là vì vậy đó.”
“Nhưng chẳng phải hồi trước Yanami-san từng kể là, Himemiya-san và Hakamada đã từng song ca bài <Frozen> sao…”
Nhận ra mình vừa lỡ lời, tôi ngay lập tức ngậm miệng lại, nhưng vẫn không tránh khỏi bị Yanami lườm cho cháy mặt.
“... Sosuke và Karen-chan mới là đôi song ca, chứ tớ có hát quái đâu?”
Tôi cứng họng, rồi đành ngượng ngùng khóa miệng mình lại. Yanami sau đó cũng thôi không lườm tôi nữa. Dịu mặt lại, nhỏ nói tiếp.
“Nhạc Disney cũng ổn. Ghibli cũng không tệ miễn là phù hợp với bầu không khí khi đó. Cũng có những bài nhạc anime không khác mấy bài bình thường là mấy, nhưng có khả năng sẽ có video anime đi kèm với mấy bài kiểu đó đấy, nên nếu có chọn thì phải nhớ mà kiểm tra thật kĩ vô.”
Sao nhỏ ghét cay ghét đắng nhạc anime vậy? Chả nhẽ sự kiện <Frozen> hồi tháng Bảy lại để lại vết thương lòng sâu sắc đến thế sao…?
Mặc kệ những lo âu tôi dành cho nhỏ, Yanami ung dung cầm lấy nốt vòng hành chiên cuối cùng.
“Mà cậu không ăn đi à, Nukumizu-kun? Cái này ngon lắm đó nha?”
“Làm gì còn miếng nào cho tớ nữa, cậu đã đớp hết rồi còn đâu…”
Nghe vậy, Yanami nhìn tôi, miệng mỉm cười.
“Hể, nếu cậu muốn ăn thì cứ nói là được mà. Cho nè, a…”
“... Ể?”
Yanami đưa vòng hành chiên về phía miệng tôi. Dẫu cho chẳng có ai khác ngoài tôi và nhỏ ở đây, song tôi vẫn không thể ngăn mình nhìn một lượt quanh phòng trước, rồi mới mở miệng.
… Vị của dầu và muối bùng nổ trên đầu lưỡi tôi.
“Ngon chứ? Cậu thấy sao khi được tớ bón cho ăn như thế?”
“Ờm thì, hành chiên ngon lắm.”
Tôi ngượng ngùng quay mặt đi, nhưng Yanami vẫn không buông tha tôi. Mỉm cười đầy tinh nghịch, nhỏ hỏi tiếp.
“Vậy cậu nghĩ nó đáng giá bao nhiêu? Tớ cho phép cậu được mặc cả đó nha...”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
