Chương đặc biệt: Xin hãy giữ trật tự trong hiệu sách
Chương đặc biệt mừng phát hành ở Đài Loan
Trans: Phot.
------
Tôi đang ở trong tiệm sách Seibukan chi nhánh Shiotabashi. Dù đây là một cửa tiệm nằm ngược đường đi học, song tôi vẫn chịu bỏ công bỏ sức đến đây sau giờ học chỉ vì được nghe phong thanh rằng phiên bản giới hạn của <Về Chuyện Một Cô Gái Thua Mẹ Kế Của Mình>, một bộ rom-com mà dạo gần đây tôi ưa thích, vẫn còn được bày bán ở chỗ này.
Khi tôi đang vừa ngâm nga một bài hát vừa dạo bước đi đến khu vực dành cho light novel, bỗng dáng hình nhỏ nhắn của một nữ sinh cao trung Tsuwabuki lọt vào tầm mắt tôi. Cô nàng hiện đang dán mắt vào mấy bản đọc thử ở quầy tạp chí ấy có một mái tóc ngắn được cột hai bên… Khoan. Đó là Komari mà?
Giống như tôi, Komari cũng là một học sinh năm nhất và là thành viên của Câu lạc bộ Văn học. Đam mê BL, nhưng mắc chứng rối loạn giao tiếp. Nếu bỏ qua việc luôn có thái độ coi thường tôi ra thì nhỏ là một học sinh bình thường, thường đến không thể nào thường hơn được nữa. Mà nhắc mới nhớ, nhỏ hay ghé qua đây vì cũng tiện đường về nhà mà nhỉ.
Hiện Komari đang đứng ở quầy toàn sách với tạp chí liên quan đến mỹ phẩm và xu hướng thời trang.
Trong kí ức của tôi, một Komari với mái tóc được chải chuốt gọn gàng còn chưa từng xuất hiện bao giờ, chứ đừng nói đến việc nhỏ chịu trang điểm hay làm đẹp gì. Thế nên là, được thấy nhỏ có vẻ cũng hứng thú với những thứ như thế khiến tôi khá là bất ngờ.
… Không, không thể nào. Nếu nhỏ vẫn là Komari mà tôi biết thì hẳn nhỏ chỉ đang kiếm tài liệu tham khảo cho việc viết truyện mà thôi.
Định bụng âm thầm lờ nhỏ và đi tiếp, song không hiểu sao tôi lại dừng lại và ngó nhìn xem Komari đang đọc gì. Nếu nội dung của nó đủ hay, chắc tôi sẽ nhờ cô em gái đáng yêu của mình mua hộ một cuốn sau.
Hừm… xem nào… một bài báo hướng dẫn cách trang điểm à? Khiến cho làn da của bạn đẹp như thiên thần, tự nhiên đến mức không ai khác có thể nhận ra… Không ai khác có thể nhận ra ấy hả? Chứ không phải vì muốn được người khác nhìn thấy nên mới trang điểm à?
Tò mò, tôi chúi người về phía nhỏ hòng xem thêm, nhưng lại không tránh khỏi bị Komari nhận ra ngay lập tức. Nhỏ giật bắn người lên, luống cuống giấu cuốn tạp chí đang đọc dở ra sau lưng, miệng lắp bắp.
“Uwah!? C-C-Cậu ở đó từ khi nào thế?”
“Mới đây thôi, chưa lâu đâu. Thấy cậu chăm chú quá nên tôi mới tò mò, không biết liệu có phải cậu đã tìm được ý tưởng hay ho gì cho tiểu thuyết của mình không ấy mà.”
“Ơ-Ờ! Đ-Đúng rồi đấy! C-Chỉ là tìm ý tưởng thôi!”
À, ra là thế. Hóa ra trang điểm cũng là một kiến thức bắt buộc phải biết khi ta viết truyện về nữ phản diện sao?
Dẫu cho lòng tôi đang tràn đầy sự ngưỡng mộ dành cho nhỏ, Komari lại cau có nhìn tôi, bực dọc cất tiếng hỏi.
“T-Thế sao cậu lại ở đây? T-Tôi nhớ là chỗ này ngược đường v-về nhà cậu mà?”
“Vì nghe nói rằng chỗ này vẫn còn phiên bản giới hạn của bộ light novel tôi thích nên tôi mới bỏ công đến đây ấy chứ.”
“R-Ra vậy. M-May cho cậu đấy. Đ-Đi nhanh đi kẻo hết hàng giờ.”
“Ừ… Ủa? Komari, cậu…?”
Komari dùng hai tay đẩy lưng tôi, ép tôi rời khỏi chỗ đó. Đây mới là Komari bình thường mà tôi biết chứ, dù vẫn chả hiểu nhỏ đang nghĩ gì… Mà thôi kệ, tôi cũng không muốn chọc nhỏ bây giờ, nên nhỏ bảo gì thì tôi làm đó vậy.
Ngay lúc tôi chuẩn bị rời đi, dù chỉ là một thoáng thôi, ánh mắt tôi lại vô tình nhìn thấy bìa cuốn tạp chí Komari đang cầm. Đó là một cuốn tạp chí với tựa đề <Vịt Hóa Thiên Nga Chỉ Với Một Khóa Học Làm Đẹp Trong 60 Ngày!>.
… Có lẽ nhỏ không phải là đang kiếm ý tưởng cho việc viết lách của mình rồi.
Trong lòng trào dâng cảm giác tội lỗi vì vừa thấy thứ mà đáng ra không nên thấy, tôi nhanh chóng rời đi, không ngoảnh lại lấy một lần nào nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
