Giấu bí mật vào trong túi (Không chính thức, sẽ cập nhật lại vào 26/01)
Kỳ thi định kỳ đang đến gần từng ngày. Một hôm sau giờ học, trong phòng sinh hoạt Câu lạc bộ Văn học xuất hiện bóng dáng của hai nữ thành viên.
Một người là Yanami Anna lớp 2-C. Cô nàng vừa gặm mực hun khói, vừa viết gì đó lên sách giáo khoa Toán. Động tác phủi vụn mực rơi vãi của cô trông thực sự điêu luyện.
Người còn lại là Yakishio Lemon lớp 2-E. Cô nàng đang nhìn qua nhìn lại giữa điện thoại và sách giáo khoa, vắt óc suy nghĩ.
"Này, Yana. Cậu có đáp án bài kiểm tra Toán 15 phút không? Bài mới đây ấy."
"Kiểm tra 15 phút á?"
Yanami lấy tờ giấy đáp án kẹp trong cuốn vở ra.
"Mỗi lớp đề khác nhau, nhưng chắc cái này dùng được đấy."
"A, chính là nó. Thầy Takahashi bảo một nửa đề thi sẽ lấy từ đây, nắm trước được thì khỏi lo bị điểm liệt rồi."
"Ồ ồ."
Yanami nhồm nhoàm nhai mực, đưa mắt nhìn lại vào sách giáo khoa.
Cô nàng tiếp tục học được một lúc, vừa thò tay vào gói mực vừa mở miệng hỏi:
"Cậu nghe tin về bài thi ở đâu thế? Asagumo-san hả?"
"Ừm, đại loại vậy."
Yakishio trả lời ậm ờ rồi tiếp tục viết vào vở.
Thấy Yanami liếc nhìn mình như muốn nói gì đó, Yakishio vẫn nhìn chằm chằm vào vở, tự mình nói:
"Yana này, chuyến đi Nagoya hôm nọ vui thật ha."
"Tớ cũng thấy vui lắm. Đồ ăn ở Nagoya toàn màu nâu, cảm giác thực sự được chữa lành luôn ấy."
Nhai nhai nhai. Yanami vừa ăn mực vừa nhìn lại Yakishio.
"...Nè, tối hôm đó cậu đã đi riêng với Nukumizu-kun đúng không."
"Ừm, tớ muốn ngắm đèn đêm ở tháp truyền hình."
Yakishio trả lời nhẹ tênh rồi tiếp tục viết bằng bút chì kim.
Xác định đối phương sẽ không khai thêm gì nữa, Yanami giữ giọng điệu hờ hững tiếp tục câu chuyện.
"Thích thật đấy, lẽ ra tớ cũng nên rủ cậu ấy đi sớm hơn."
"Lúc đó cũng muộn rồi mà, mọi người vẫn đang ăn, bắt chuyện với cậu ấy sợ không tiện."
Yakishio trả lời còn hờ hững hơn cả Yanami.
"À, Nukumizu-kun thì không cần để ý mấy cái đó đâu, tính cậu ta thế mà."
"Ai bảo Nukun hiền quá làm chi."
"Chắc vậy."
Tách tách. Yanami bấm bút chì kim.
Hai người lại chìm vào im lặng. Yanami bỗng dừng tay, lên tiếng:
"...Ừm, dù sao Nukumizu-kun cũng là con trai mà."
"Hửm?"
Yakishio ngước lên đầy vẻ thắc mắc. Yanami nói thêm với giọng điệu thiếu tự nhiên:
"Nói sao nhỉ, đi đường đêm mà không đi cùng con trai thì nguy hiểm lắm đúng không."
"Ồ, cũng đúng thật. Tớ chẳng để ý gì cả."
Yakishio cười thầm rồi tiếp tục học.
Cuộc đối thoại đứt đoạn.
Trong một khoảng thời gian dài, chỉ còn nghe thấy tiếng ngòi bút chì kim chạy trên giấy và tiếng lật sách.
Cứ thế, kim phút trên đồng hồ đã nhích qua vài con số——
Tách một tiếng, ngòi bút chì kim bị gãy.
"——Nếu để ý thế thì Yana cứ rủ cậu ấy đi là được mà."
Nghe câu nói bất ngờ của Yakishio, Yanami giấu đi vẻ ngạc nhiên, ngẩng đầu lên.
"Ơ... Tớ không có ý đó. Ý tớ là tự dưng rủ rê thì hơi kỳ."
Tách tách tách. Yakishio vừa bấm bút chì kim vừa nở nụ cười.
"Ồ, có sao đâu. Cậu ghét Nukun hả?"
"Nói là ghét thì không phải, ngày nào bọn tớ chẳng gặp nhau trên lớp."
"Vậy tớ khác lớp với cậu ấy thì cũng có thể rủ cậu ấy chứ."
Yakishio nói với giọng nhẹ nhàng, lật sang trang vở mới.
Thấy Yanami không nói lại được gì, Yakishio tung thêm một chủ đề nữa:
"Thi xong có lễ hội pháo hoa đấy. Năm nay tớ muốn đi xem."
Năm ngoái, lịch trình trại huấn luyện của Câu lạc bộ Văn học bị trùng với lễ hội pháo hoa.
Yanami như vớ được cọc, nói:
"Thế thì, Câu lạc bộ Văn học chúng mình cùng——"
"Tớ định rủ Nukun đi cùng."
"Hả..."
Yanami khựng lại.
(Minh họa)
"Ơ, ừm... Lemon không đi cùng đội điền kinh sao?"
"Đi với đội điền kinh thì mấy bạn nam cũng đi theo, phiền phức lắm."
Yakishio cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, mỉm cười với Yanami.
"A, Nukun cũng là con trai mà nhỉ."
"Đúng... là vậy."
Yanami gượng gạo nở một nụ cười cứng đờ.
Nhìn thấy nụ cười đó, Yakishio tỏ vẻ hài lòng và bắt đầu học lại.
"Ồ, đợt lễ hội pháo hoa tớ bận tập luyện nên không đi đâu."
"A, vậy à."
"...Cho nên, đến lúc đó cuống lên tớ không biết đâu đấy."
Cuộc trò chuyện chấm dứt tại đó.
Trong căn phòng sinh hoạt yên tĩnh lạ thường, chỉ còn vang lên tiếng Yakishio viết bài sột soạt.
Yanami đã dừng tay, vẫn còn đang do dự, vừa định mở lời thì cửa phòng mở ra.
"Hai, hai người vẫn còn ở đây à."
Komari Chika vừa nói vừa bước vào phòng.
Cô nhận ra bầu không khí lạ lùng này, vẻ mặt thoáng chút bất an.
"Có, có chuyện gì xảy ra sao?"
Yakishio cười tươi, vỗ vỗ vào chiếc ghế bên cạnh.
"Ôn thi vất vả lắm luôn. Komari-chan sao về muộn thế."
"Phải, phải trực thư viện. Yakishio-san, cái này cho cậu."
Komari ngồi xuống cạnh Yakishio, đặt bộ bàn chải đánh răng lên bàn.
"Ở, ở nhà chị Tsukinoki tớ quên đưa cho cậu."
"Cậu đặc biệt mang đến tặng tớ à?"
"Cậu, cậu đã tặng tớ bao nhiêu là sách mà, tiện tay thôi."
Komari không giấu được nụ cười nham hiểm. Là loại sách gì thì không cần nói cũng biết.
Thấy Yakishio bắt đầu trêu chọc Komari, Yanami lẳng lặng đứng dậy.
"Tớ đi mua nước đây. Hai người muốn uống gì không?"
Thấy cả hai lắc đầu, Yanami rời khỏi phòng sinh hoạt.
◇
Yanami đi đến máy bán hàng tự động gần sân trong, tựa trán vào màn hình cảm ứng.
"Mình đang làm cái quái gì thế này..."
Câu nói ấy vô thức thốt ra khỏi miệng.
Ngay khi cô chuẩn bị thở dài, một giọng nói vang lên từ phía sau.
"Ủa, Yanami-san. Cậu làm gì ở đây thế?"
"!"
Người bắt chuyện chính là Nukumizu Kazuhiko. Kẻ thù công khai của phái nữ trường trung học Tsuwabuki.
Thấy Yanami cứng họng, Nukumizu như hiểu ra điều gì, gật đầu đầy vẻ cường điệu.
"Ồ, hết tiền rồi hả."
"Tớ có tiền."
Yanami thở dài thườn thượt rồi đút tiền xu vào máy.
"Nukumizu-kun, cậu nghĩ tớ là loại con gái tiêu xài hoang phí đấy à?"
Nukumizu không trả lời, chỉ nở nụ cười lấp lửng.
Chắc chắn cậu ta đang nghĩ mấy chuyện thất lễ. Yanami ấn nút chọn trà sữa, rồi khẽ huých vai Nukumizu.
"Nukumizu-kun, lát nữa cậu đến phòng sinh hoạt hả?"
"Ừ, thư viện đông quá, tớ định ôn bài ở phòng sinh hoạt."
Nukumizu mua một lon cà phê ít đường, nói nhỏ vài câu rồi định rời đi.
"Cậu chờ đã, tớ cũng đi."
Yanami bước tới bên cạnh Nukumizu, cùng đi về phía phòng sinh hoạt.
"À, Yanami-san này. Lần này phạm vi thi rộng lắm, cậu ôn tập ổn không đấy?"
Nghe thấy chủ đề bâng quơ, Yanami hừ mũi hai cái, ưỡn ngực tự tin.
"Nukumizu-kun này, phạm vi thi của mọi người đều rộng như nhau mà."
"Ờ."
"Nói cách khác, nếu làm bài như bình thường thì kết quả cũng sẽ giống mọi khi thôi."
"Ồ ồ..."
Nukumizu Kazuhiko, phản ứng vẫn lạnh nhạt như mọi khi.
Yanami suýt nữa thì buông lời phàn nàn, nhưng lại nhìn dáo dác xung quanh.
"Yanami-san, sao thế?"
"...Nè, chuyện tối hôm đi Nagoya ấy."
——Nagoya. Vừa nghe thấy từ này, Nukumizu lập tức giật mình.
"Tối hôm ở Nagoya——chuyện đó, sao cơ?"
Rõ ràng là có tật giật mình. Yanami dừng bước.
"...Cậu đi xem cảnh đêm với Lemon đúng không."
"Hả, a, ừ."
Nukumizu đứng thẳng đơ như khúc gỗ. Yanami tiến lại trước mặt Nukumizu, trừng mắt nhìn lên mặt cậu ta.
"Sắp đến giải đấu toàn quốc rồi đấy biết không? Xảy ra chuyện gì cậu không chịu trách nhiệm nổi đâu."
"Vâng, cô nói chí phải."
...Cậu ta ngoan ngoãn quá mức.
Yanami Anna biết rằng, những lúc thế này Nukumizu chắc chắn đang giấu cô điều gì đó.
Nukumizu lảng tránh ánh nhìn, Yanami liền nhìn chằm chằm vào mắt cậu ta.
"Giữa cậu và Lemon——có xảy ra chuyện gì không?"
"Chẳng có chuyện gì sất?!"
Thấy Nukumizu hoảng loạn như vậy, Yanami tiếp tục lặng lẽ nhìn cậu.
Hỏi một vòng——kết quả nhận ra chẳng có gì xảy ra cả.
Nếu thực sự có chuyện gì, cậu ta nhất định sẽ cố giấu diếm rồi lòi đuôi ra. Nukumizu Kazuhiko là kiểu con trai như vậy.
Yanami vừa cảm thấy an tâm một cách khó hiểu, vừa bước đi sóng vai với Nukumizu.
"Nukumizu-kun, cậu phải chú ý chút đi. Cậu là hội trưởng Câu lạc bộ Văn học đấy."
"Ờ, ừm. Thật sự không có gì đâu, bỏ qua chuyện này đi."
...Không, có lẽ lúc cô hỏi được nửa chừng, cô đã nhận ra có chuyện gì đó rồi.
Khi Yanami hồi tưởng lại chuyện tối hôm đó, tay cô chạm phải thứ gì đó.
Nukumizu đang ở ngay cạnh bàn tay đó, cậu cúi gằm mặt vẻ ngại ngùng.
"?"
...Tay? Vừa nãy tên này định nắm tay mình sao?
Yanami vội vàng nhìn mặt Nukumizu.
"Nukumizu-kun? Ơ, sao tự nhiên cậu lại làm thế?"
"A, cái này... nếu ở trong phòng sinh hoạt thì sẽ bị người khác nhìn thấy."
"!?"
Chính xác trăm phần trăm. Yanami Anna, 16 tuổi, sắp sửa có một chuyện trọng đại xảy ra với mình.
Yanami vừa nhìn quanh quất, vừa luống cuống vuốt lại mái tóc.
"Thôi nào... đây là trường học, với lại bầu không khí còn thiếu một chút, nói sao nhỉ..."
"Nhưng mà, Yanami-san cũng đâu để ý đến thế đâu nhỉ?"
"Tớ đương nhiên là để ý rồi!? Với lại, đầu tiên phải có sự đồng thuận của cả hai bên chứ?!"
Nghe Yanami lập luận, Nukumizu lộ vẻ hơi bối rối.
"Lúc ăn ở Nagoya tớ thấy ngon lắm. Tớ nghĩ là Yanami-san có thể sẽ thích."
"Hả...?"
Có phải Nukumizu vừa nói điều gì đó quá đáng lắm không?
Đủ loại suy nghĩ xoay vòng trong đầu Yanami.
"Nukumizu-kun, cậu đang nói chuyện gì thế...?"
"Tớ bảo là, tớ định đưa bánh Monaka cho cậu."
"...Bánh Monaka."
Thứ Nukumizu đưa ra là bánh Monaka hình cá kình vàng (Kinshachi). Đây là đặc sản nổi tiếng của Nagoya, được làm mô phỏng theo hình tượng cá kình vàng.
Lần trước uống trà ở nhà chị Tsukinoki, mọi người đã ăn bánh này kèm với trà.
"Cậu tự nhiên nhắc đến bánh Monaka làm gì...?"
"Lúc từ Nagoya về, Yanami-san muốn mua nhưng hết tiền nên không mua được đúng không."
"Ừm."
"Đây là quà tớ mua về cho gia đình, nghĩ là chia cho cậu một ít..."
"...Ồ ồ."
Yanami từ từ so sánh chiếc bánh Monaka hình cá kình vàng và khuôn mặt của Nukumizu.
"Yanami-san, sao thế?"
"Không không, sao cậu cứ phải lén lén lút lút nhét vào tay tớ thế? Làm tớ cứ tưởng chắc chắn là——"
"Chắc chắn là?"
Đúng lúc thật. Yanami đứng im bất động như thể thời gian đã ngưng đọng.
"Ơ, Yanami-san...?"
"Nukumizu-kun, cậu đúng là cái đồ dở hơi!"
Yanami nói thẳng vào mặt cậu ta rồi bỏ mặc Nukumizu, rảo bước đi nhanh.
Lần này đến lượt Nukumizu hoang mang. Cậu ta chẳng hiểu mô tê gì, lật đật đuổi theo sau Yanami.
"Thì là, tớ chỉ mang theo đúng một cái, sợ người khác biết thì không hay..."
Dù vậy thì cậu ta cũng chẳng cần phải đưa theo cái kiểu đó, làm như mình xấu hổ lắm không bằng——
Nghĩ đến đây, Yanami đột nhiên đứng khựng lại.
Quà đặc sản Nukumizu mua cho gia đình, đặc biệt chọn loại bánh mà Yanami không mua được, hơn nữa còn chỉ mang một cái để chia cho cô.
Yanami vẫn nhìn lảng sang chỗ khác, chìa tay về phía Nukumizu.
"...Đưa đây."
"Hả? Được rồi, đây này."
Yanami nhận lấy chiếc bánh Monaka, nhét thẳng vào trong túi áo.
"Ủa, cậu không ăn à."
"Không phải cậu bảo giữ bí mật với mọi người sao?"
Yanami dường như quên béng sự khó chịu ban nãy, bước đi đầy vẻ hân hoan.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
