MA VƯƠNG MUỐN THÀNH BẬC CAO THỦ PHÉP THUẬT HỒI PHỤC ~VỊ THÁNH NỮ NÀY LÀ MẠNH NHẤT THẾ GIỚI~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

Volume 1 - Chương 2

Chương 2

Năm năm sau...

"Xin chào mọi người."

Ta đã hoàn toàn trở thành một tiểu thư đài các.

Đó là thành quả từ đợt đặc huấn, à không, đợt hành xác của phụ thân Tarzam.

Thật tình, ông bố đó rốt cuộc coi trẻ con, hay đúng hơn là Đại Ma Vương Rubruvim này là cái gì chứ.

Đại từ nhân xưng "Ta" bị ép đổi thành "Tôi", thái độ bị cho là quá kiêu ngạo và xấc xược cũng bị ép phải sửa đổi, cùng với vị trí hông và góc độ cổ mỗi khi bước đi.

Thêm vào đó, phải bước đi với những bước nhỏ, phải đi lại với một cuốn sách đội trên đầu, hay khi cưỡi ngựa thì không được làm đổ cốc nước, thậm chí còn bị treo lơ lửng bằng một sợi dây thừng duy nhất giữa thung lũng sâu thẳm và bị bỏ mặc cho đến khi có thể nở một nụ cười thật tự nhiên.

Một kẻ từng được gọi là Đại Ma Vương như ta, tại sao lại phải ngoan ngoãn nghe lời con người cơ chứ?

Lý do chỉ có một: Để được vào học tại ngôi trường đào tạo Thánh nữ.

Thánh nữ là những người chữa lành thể xác và tâm hồn của con người—nói cách khác, là những chuyên gia về thần thánh thuật, bao gồm cả hồi phục ma thuật.

Tức là, đối với ta – một kẻ muốn vươn tới đỉnh cao của hồi phục ma thuật, thì Thánh nữ chính là con đường không thể né tránh.

"Ủa? Ai vậy?"

Nhân tiện, khoảnh khắc ta nghe kể về Thánh nữ chính là lúc ta cảm thấy vui sướng nhất vì mình đã được sinh ra dưới hình hài nữ giới. Ngày hôm đó, vì quá sung sướng, ta đã giúp đỡ Maril và vỗ thật mạnh vào vai Tarzam.

Tuy nhiên, để nhập học, ta cần phải có sự cho phép của phụ mẫu.

Ta đã lập tức thỉnh cầu hai người, nhưng họ không chịu lắng nghe.

Cha mẹ ta là Tử tước. Dù có tước vị, nhưng vì chỉ là quý tộc hạ cấp, có vẻ họ muốn nuôi dưỡng ta – một kẻ có dung mạo đoan trang – để trở thành tì thiếp cho những quý tộc có địa vị cao hơn. Thành thật mà nói, khi nghe điều đó, ta đã lên kế hoạch bỏ nhà ra đi, nhưng nhận ra rằng nếu làm vậy sẽ chẳng thể nào nhập học trường Thánh nữ, nên ta đành ngậm ngùi từ bỏ.

Thế là ta quyết định đưa ra điều kiện với Tarzam.

Rằng nếu ta trở thành một tiểu thư quý tộc mẫu mực, hãy cho phép ta vào trường Thánh nữ. Không chỉ có vậy. Ta còn nói thêm rằng nếu vào trường Thánh nữ, ta sẽ có thể trang bị cho mình những lễ nghi và học thức tinh tế hơn. Bằng cách nâng cao giá trị bản thân, ta đã thuyết phục được Tarzam bằng những lợi ích thiết thực.

Kết quả là, ta đã có được sự cho phép nhập học từ Tarzam.

Và giờ đây, ta đang hiên ngang tham gia kỳ thi tuyển sinh của Học viện Thánh Cranconia nằm ở Vương quốc Celebria.

"Oa! Dễ thương quá đi mất!"

"Này. Mày ra bắt chuyện đi."

"Đồ ngốc! Chắc là tiểu thư quý tộc nhà nào đấy."

"Trông cứ như búp bê ấy."

Ta rảo bước trên con đường gạch đỏ dẫn đến tòa nhà học xá – nơi tổ chức kỳ thi.

Những hàng cây ven đường tuy chưa mọc một chiếc lá nào, nhưng ta có thể thấy những nụ hoa phớt hồng đang chúm chím.

Cơn gió xuân vẫn còn vương chút tàn dư của mùa đông khẽ làm tung bay mái tóc bạc của ta. Lẫn trong gió là những lời xì xầm của các thí sinh xung quanh.

Ta đã quá quen với những lời tán dương về nhan sắc của mình. Ngay cả ở lãnh địa Alentiri của cha ta, từ đứa trẻ lên ba cho đến cụ già chín mươi, bất kể già trẻ gái trai, ai ai cũng khen ngợi vẻ ngoài của ta.

Mái tóc bạc bồng bềnh. Cơ thể săn chắc vừa phải và bộ ngực nảy nở căng đầy. Làn da trắng như ánh trăng và đôi môi mỏng phơn phớt hồng. Một thân hình tuyệt mỹ kết hợp giữa sự duyên dáng của nữ giới và sự dẻo dai của một võ nhân. Chà, với ta thì ta muốn giảm thêm chút mỡ cơ thể nữa, nhưng phụ thân Tarzam lại không cho phép. Ông bảo rằng chẳng ai cần một tiểu thư quý tộc lực lưỡng cả.

Thôi thì, giờ là lúc tập trung vào kỳ thi chứ không phải bận tâm đến dung mạo.

Học viện Thánh Cranconia có ba phần thi.

Bài thi học lực, bài thi thực hành, và cuối cùng là bài thi đánh giá năng lực.

Bài thi đầu tiên là bài thi học lực.

Đề thi bao gồm rất nhiều lĩnh vực, từ các câu hỏi về năng lực cơ bản như toán học hay khả năng đọc hiểu ngôn ngữ, cho đến lịch sử, hiểu biết về ma thuật.

Đối với ta, toàn là những câu hỏi tẻ nhạt. Ta đã học trước các vấn đề cơ bản và lịch sử rồi.

Đặc biệt là về môn lịch sử, nó thực sự rất thú vị.

Trận chiến với ma tộc từ một nghìn năm trước đã bị cắt bỏ hoàn toàn một cách gọn gàng.

Ngay cả trong những câu hỏi của bài thi này cũng chẳng có một dòng ghi chép nào.

Không chỉ cái tên Đại Ma Vương Rubruvim của ta, mà ngay cả tên của dũng giả Roro và những người đồng đội cũng chẳng thấy đâu.

Nói trắng ra, chính bản thân sự tồn tại của ma tộc đã bị xóa sổ khỏi dòng chảy lịch sử.

Bị tiêu diệt, hay là tự chọn con đường diệt vong? Hoặc có lẽ đang bị phong ấn ở một nơi nào đó chăng?

Ta đã lục lọi mọi cuốn sách có thể lấy được, nhưng đến tận cùng vẫn không tìm thấy một dấu vết nào.

Không chỉ ma tộc, mà cả tung tích của Roro sau đó nữa.

Cũng phải thôi... Đôi khi, con người thường phạm phải những hành động ngu xuẩn mà ngay cả ta cũng không thể lường tới.

Lúc đó, Roro đã chấp nhận thất bại của nhân loại, và sau đó ta chuyển sinh, tạm thời rút lui khỏi thế giới.

Nhưng có lẽ phần lớn nhân loại vẫn muốn tiếp tục cuộc chiến. Kết quả là, ma tộc - khi đã mất đi ta - đã bại trận. Giống như một cú đánh lén vậy, nhưng ta không hề tức giận.

Chiến tranh, kẻ mạnh thì thắng, kẻ yếu thì thua.

Bởi ta luôn khao khát chiến thắng, nên ta mới mong muốn được mạnh mẽ.

Ma tộc không có ta đã thua vì chúng yếu kém. Việc nhân loại gạt bỏ lời đề nghị của Roro cũng không thể tha thứ được, nhưng nếu đó là sự lựa chọn của thế giới thì đành phải chấp nhận thôi.

Ta dừng ngòi bút đang chạy thoăn thoắt trên giấy lại.

"Trò Rubru? Đã xong rồi sao?"

"Vâng. Tôi cũng đã kiểm tra lại xong. Tôi muốn làm nóng cơ thể chuẩn bị cho bài thi thực hành tiếp theo. Tôi có thể rời phòng thi được không, thưa giám thị?"

Giám thị nhíu mày. Có vẻ như sự thong dong của ta đã làm tổn thương chút lòng tự tôn của vị giám thị này.

Vị giám thị hơi luống tuổi tiến đến gần và nhặt tờ giấy thi của ta lên.

Nhưng khuôn mặt đó đã méo xệch vì kinh ngạc trong chưa đầy mười giây.

"Thật tuyệt vời... Đúng toàn bộ. Câu trả lời cho phần hiểu biết về ma thuật cũng quá xuất sắc!"

Dù vẫn đang trong giờ thi, vị giám thị đã thốt lên lời khen ngợi nức nở khi nhìn thấy bài làm của ta.

"Mới chưa đầy mười phút mà..."

"Hơn nữa lại còn điểm tối đa á."

"Khuôn mặt đã xinh đẹp rồi, đầu óc lại còn giỏi giang nữa thì đúng là gian lận mà."

Các thí sinh khác ôm đầu ngao ngán. Vị giám thị nói lớn một tiếng, căn phòng lại trở nên tĩnh lặng.

Sau đó, bà hắng giọng như tự răn đe bản thân.

"E hèm. Tôi rất mong đợi được thấy em nhập học vào học viện đấy."

Vị giám thị mới ban nãy còn nhíu mày giờ lại đặt tay lên vai ta và nở một nụ cười hiền hậu.

Bài thi thực hành có vẻ được tổ chức ở bên ngoài.

Khi đến địa điểm thi, đã có rất nhiều kị sĩ đứng chờ sẵn.

Có vẻ như họ vừa trải qua một buổi huấn luyện khốc liệt vào sáng sớm, trên người chi chít những vết thương còn rướm máu.

Nhiệm vụ của bài thi thực hành có vẻ là dùng hồi phục ma thuật để chữa trị cho những người đó.

Trong số các thí sinh, có những người vẫn chưa thể sử dụng hồi phục ma thuật. Những thí sinh đó được nắm một cây quyền trượng đã được nạp sẵn hồi phục ma thuật từ trước, sau đó truyền ma lực vào để chữa lành cho các kị sĩ. Tất nhiên, ta chẳng cần đến thứ đồ vật như vậy.

"Nào, ta sẽ hồi phục cho ngươi..."

Ngay khi ta phóng hồi phục ma thuật, vết thương của các kị sĩ lành lại chỉ trong chớp mắt.

Không chỉ vậy.

"T-Thật tuyệt vời..."

"Có thể một mình hồi phục cho hơn hai trăm kị sĩ sao."

"Tuyệt vời... Một nhân tài kiệt xuất."

"Cứ như đang được chứng kiến một phép màu vậy."

Không chỉ các thí sinh.

Ta thu hút cả ánh nhìn của các giám thị đang quan sát, và nhẹ nhàng vượt qua bài thi thực hành một cách dễ dàng.

"Xin phép ạ."

"Xin phép ạ."

Sau khi kết thúc bài thi học lực và thực hành, ta được gọi đến một căn phòng trong khu học xá.

Viện trưởng của Học viện Thánh Cranconia đã yêu cầu được gặp ta.

Giám thị dẫn đường cho ta biết rằng đây là một chuyện hiếm khi xảy ra.

Được dẫn vào phòng, một bà lão ngồi trên ghế sofa hướng đôi mắt hiền từ về phía ta.

Ta có một thoáng choáng ngợp trước bầu không khí đặc biệt đó. Dù khoảng cách khá xa, ta vẫn cảm nhận được một sự bao dung mạnh mẽ như thể đang được ai đó ôm trọn vào lòng. Chuyện như thế này là lần đầu tiên xảy ra, kể cả từ một nghìn năm trước. Ta không khỏi kinh ngạc khi nhận ra đây chính là khí chất của một Thánh nữ đã đạt đến mức độ thuần thục hồi phục ma thuật.

Bà ấy xưng tên là Arial Zel Deresia. Ta đã từng nghe qua cái tên này. Được mệnh danh là "Đại Thánh Mẫu", bà là một bậc tôn kính được các Thánh nữ sùng bái, được gọi là Thánh nữ của các Thánh nữ.

Quả thực không phải người tầm thường. Khi ta nhập học, ta nhất định muốn được bà chỉ dạy về hồi phục ma thuật.

"Lần đầu gặp mặt, Rubru. Cứ ngồi xuống đi, cứ thoải mái nhé."

Ta ngồi xuống chiếc ghế sofa bọc da bò theo lời bà.

Đúng như lời răn dạy của Tarzam, ta khép hai chân lại và ngồi thẳng lưng.

"Hả?"

Ta đang căng thẳng. Chắc hẳn Arial đã nhìn thấu điều đó, bà mỉm cười.

"Ta nghe nói em có thể sử dụng hồi phục ma thuật rất tuyệt vời. Đến mức các Thánh nữ hiện tại cũng phải kinh ngạc..."

"Dạ không. Tôi vẫn còn kém cỏi lắm ạ."

"Em không cần phải khiêm tốn thế đâu."

"Tôi không khiêm tốn đâu ạ. Chính tôi là người hiểu rõ sự kém cỏi của mình nhất mà."

"Vậy sao. Vậy thì, tại sao em lại dự thi vào Học viện Thánh Cranconia?"

"Mục tiêu của tôi chỉ có một. Chạm đến đỉnh cao của hồi phục ma thuật."

"Đỉnh cao? Theo như ta nghe được, thì hồi phục ma thuật của em đã ở một trình độ khá cao rồi mà."

"Vẫn chưa thấm vào đâu ạ. Để được các bậc tiền bối chỉ bảo, tôi đã chọn Học viện Thánh Cranconia. Nhân tiện, thưa Đại Thánh Mẫu. Xin ngài có thể truyền dạy cho tôi một chút tinh túy của hồi phục ma thuật được không ạ?"

"Tinh túy của hồi phục ma thuật sao... Không có thứ đó đâu."

"Nếu phải nói, thì đó là nỗ lực học tập, gặp gỡ những người bạn cùng lớp có thể gọi là tri kỷ, và chữa lành cho những người bạn đó chăng. Hồi phục ma thuật ấy mà. Dù có thể chữa lành vết thương thể xác, nhưng lại rất khó để chữa lành những tổn thương trong tâm hồn con người."

"Ngay cả Đại Thánh Mẫu cũng... vậy sao?"

"Đúng vậy... Thế nên, ta mong em sẽ đạt đến đỉnh cao của hồi phục ma thuật có thể chữa lành tâm hồn."

"Để làm được điều đó, tôi phải làm thế nào ạ?"

"Chạm vào trái tim của nhiều người... Có lẽ đó là con đường ngắn nhất để đạt đến đỉnh cao của hồi phục ma thuật."

Chạm vào trái tim để chữa lành tâm hồn con người sao.

Những lời nói nghe có vẻ mang ý nghĩa sâu xa, nhưng với bản chất của một Ma Vương như ta thì thật khó hiểu.

Có phải là phanh thui cơ thể con người ra, móc cái thứ gọi là trái tim đó ra rồi dùng hồi phục ma thuật chữa lành là được đúng không?

"Rubru này... Đây không phải là chiến trường. Đây là một cơ sở giáo dục được gọi là trường học. Việc học tập là đương nhiên, nhưng những người em gặp gỡ ở đây chắc chắn sẽ trở thành tài sản quý giá trong cuộc đời em. Bạn bè cùng trường là những mối liên kết chỉ có thể gắn kết trong môi trường học đường. Vậy nên, em cũng hãy trải nghiệm những điều chỉ có thể có tại Học viện Thánh Cranconia. Nếu làm vậy, em sẽ hiểu được vì sao em lại muốn chạm đến đỉnh cao của hồi phục ma thuật. Chắc chắn em sẽ hiểu ra thôi."

Kết thúc bằng lời dặn dò ấy, cuộc trò chuyện ngắn ngủi với Arial kết thúc.

Bài thi đánh giá năng lực cuối cùng đã bắt đầu.

Mọi người lần lượt bước vào giảng đường và đặt tay lên ma đạo cụ.

Nó được yểm ma thuật thuộc hệ giám định, khi đặt tay lên, nó sẽ hiển thị thứ hạng từ A đến F.

A là hạng cao nhất. F là hạng thấp nhất. Kết quả này được coi như lời sấm truyền của thần Eryneum, mọi người đều cung kính đón nhận và dùng nó để tham khảo cho việc chia lớp.

Có vẻ như các thí sinh khác đã hoàn thành xong. Giờ chỉ còn lại mình ta, người đến muộn nhất.

"Rubru là người cuối cùng kìa."

"Chắc chắn sẽ được đánh giá hạng A thôi."

"Nếu không thì ma đạo cụ bị hỏng mất."

"Cơ mà, có khi cô ấy chẳng cần phải học ở trường nữa đâu nhỉ?"

Mọi người đều tràn trề hi vọng về kết quả đánh giá của ta.

Giám thị ra hiệu "Xin mời" và bảo ta đặt tay lên ma đạo cụ.

Ta nhanh chóng chạm vào ma đạo cụ hình quả cầu pha lê.

Thế là kết thúc kỳ thi. Có lẽ vị trí thủ khoa chắc chắn không trượt đi đâu được.

Maril sẽ vui lắm đây. Tarzam vốn phản đối việc ta vào trường Thánh nữ, nhưng nếu nghe tin ta đỗ thủ khoa, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi suy nghĩ.

Thế thì khi vào học viện ta sẽ làm gì đây. Đương nhiên là vùi đầu vào học tập và tiếp tục tu luyện rồi.

À phải rồi, Đại Thánh Mẫu đã nói thế nhỉ.

Gặp gỡ bạn bè, à...

Ra vậy. Kết bạn cũng không tồi.

Thời còn làm Ma vương, người duy nhất ta công nhận là bạn chỉ có Roro.

Vậy thì, ở kiếp này, có lẽ ta nên kết thêm thật nhiều bạn.

Hay là ta kết bạn với toàn bộ Thánh nữ trong học viện luôn nhỉ?

Sau đó, ta sẽ chạm vào trái tim của từng người và dùng hồi phục ma thuật của ta để chữa lành cho họ.

Vừa chạm vào quả cầu pha lê, ta vừa nở một nụ cười ngạo nghễ.

Đúng lúc đó...

"TÀ ÁC...... TÀ ÁC. TÀ ÁC. TÀ ÁC. TÀ ÁC.."

Quả cầu pha lê nhuốm màu đỏ đen, và liên tục vang lên từ "TÀ ÁC" như một hồi chuông cảnh báo.

"T-Thật là điềm gở."

Vị giám thị đứng bên cạnh nhìn thấy thứ hiện lên trên quả cầu pha lê liền run lẩy bẩy.

Một luồng ánh sáng đen ngòm xuyên thấu tận trời xanh. Cùng với đó là từ "TÀ ÁC" vang lên đầy kì dị.

Giảng đường ngập chìm trong thứ ánh sáng đen tối, nuốt chửng không chỉ các thí sinh mà cả các giám thị.

Và người đứng ở trung tâm, chính là ta.

Có vẻ như, ma đạo cụ này không đo lường sức mạnh ma lực của đối tượng, mà nó đi sâu vào thăm dò nghiệp chướng.

Linh hồn của nhân loại và ma tộc luôn không ngừng luân hồi. Trong vòng lặp sinh tử, dẫu cho thể xác có diệt vong, ký ức có tan biến, nhưng linh hồn sẽ được gột rửa và mài dũa, để rồi ở kiếp sau nó sẽ được phản ánh dưới dạng tổng lượng ma lực.

Ma lực chính là điểm kinh nghiệm của linh hồn—nghĩa là thăm dò nghiệp chướng chính là đo lường tổng lượng và bản chất của linh hồn đó.

Ma đạo cụ này đã phân hạng dựa trên chất lượng của nghiệp chướng.

Con người cũng chế tạo ra được thứ ma đạo cụ thú vị đấy chứ. Ngờ đâu nó lại nhìn thấu được nghiệp chướng của ta. Chẳng thể nói gì khác ngoài lời khen ngợi tuyệt vời.

Ta rời tay khỏi ma đạo cụ.

Ánh sáng đen hội tụ lại, và từ "TÀ ÁC" vang lên như chuông báo động cũng vụt tắt.

Giảng đường trở nên im ắng đến đáng sợ.

Bầu không khí cuồng nhiệt lúc trước đã hoàn toàn biến mất.

Ánh mắt ngưỡng mộ hướng về phía ta đã không còn, thay vào đó chỉ còn lại sự kinh hãi tột cùng bám chặt trên từng khuôn mặt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!