Ma Vương Đã Thua Cuộc, Tuyệt Đối Không Chịu Gả Cho Ai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tập 02 - Chương 242. Mùng Một Tết

Chương 242. Mùng Một Tết

Mùng Một Tết.

Tô Du bị tiếng pháo nổ bên ngoài đánh thức.

Cô nằm co người nghiêng một bên trên giường, dụi dụi khóe mắt, sảng khoái vươn vai một cái, nhưng tay vừa giơ lên đã chạm phải một cơ thể nóng rực phía sau.

Lưng cô áp sát vào lồng ngực Mộc Thịnh, trên eo còn có bàn tay thon dài rộng lớn đặt lên. Mộc Thịnh ôm cô ngủ cả một đêm, nhưng cô lại hoàn toàn không cảm nhận được chút cảm giác hạnh phúc nào.

Tim cô ngừng đập một nhịp!

Mí mắt Tô Du giật giật, cô quay đầu lại nhìn Mộc Thịnh đang ôm mình trong lòng, vẻ mặt thỏa mãn nhanh chóng chuyển sang hoảng loạn tột độ, mắt trợn tròn xoe.

Chết cha! Sao mình vẫn còn nằm trong phòng sách của Mộc Thịnh thế này!

Thậm chí còn ngủ với Mộc Thịnh như thế cả đêm?! Cha mẹ đều đang ở nhà cả đấy!

Tô Du cúi đầu nhìn, trên người cô chỉ có độc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh đến mức gần như chẳng che được gì, quần áo còn lại đều vứt lộn xộn dưới đất. Trong căn phòng sách chật chội bức bối vẫn còn phảng phất mùi vị ái muội nồng nàn.

Tim cô nhảy lên tận cổ họng, ngẩng đầu nhìn cửa kính trượt của phòng sách, kính trên cửa đã được dán poster che kín mít, nhưng mép cửa vẫn lọt vào ánh sáng ban mai.

Mấy giờ rồi! Trời sáng bảnh mắt rồi!

Tô Du lờ mờ nhớ lại, tối qua đợi mẹ cúng xong về phòng ngủ, tầm khoảng một giờ rưỡi sáng, cô lén lút mò sang phòng Mộc Thịnh.

Lúc cuộc chiến đang hồi gay cấn, cô đột nhiên nghe thấy cửa phòng ngủ chính mở ra, sợ đến mức làm Mộc Thịnh toát mồ hôi lạnh.

Mẹ chắc là bị tiếng pháo hoa làm mất ngủ, dậy ra phòng khách xem TV... Làm hại Tô Du và Mộc Thịnh căng thẳng không dám động đậy, cứ thế chịu đựng suốt nửa đêm, mơ mơ màng màng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Mẹ tối qua chắc không phát hiện ra tình hình trong phòng sách đâu nhỉ?

Phải công nhận là kích thích thì kích thích thật... Tối mai lúc ngủ có thể tái hiện lại trong mơ.

Tô Du cầm điện thoại Mộc Thịnh lên xem giờ, đã bảy giờ rưỡi sáng rồi.

Theo đồng hồ sinh học mọi khi của cha mẹ thì sáu bảy giờ là dậy rồi, may mà giờ đang nghỉ Tết không mở quán, cha mẹ có khả năng sẽ ngủ nướng.

Nghĩ đến đây, Tô Du tạm thời thở phào, cánh tay cẩn thận chống người dậy, vừa dùng sức thì cái giường xếp nhỏ đã phát ra tiếng "két" lắc lư, dọa cô cứng đờ cả người.

Cô nuốt nước miếng, một lúc sau mới từ từ đưa đôi chân trần xuống giường, rón rén ngồi dậy.

Mộc Thịnh bị động tĩnh của cô làm tỉnh giấc, phát ra tiếng lầm bầm ngái ngủ đầy thắc mắc.

"Sao thế em?"

Còn sao nữa?! Ba cái chân của anh đều sắp không giữ được rồi đấy!

Tô Du không trả lời, cúi đầu chỉnh lại chiếc áo sơ mi trắng trên người. Áo sơ mi rất mỏng, vải trắng lờ mờ lộ ra màu da hồng hào bên trong. Khi cô đứng dậy, vạt áo sơ mi miễn cưỡng che được vòng ba, nửa kín nửa hở.

Cô cúi xuống nhặt quần áo vứt dưới đất, chợt nghe hướng phòng ngủ chính truyền đến tiếng rên rỉ "Ui da~ ui da~".

Động tác khựng lại ngay tức khắc, cô cúi người nắm chặt quần áo, thở mạnh cũng không dám.

"Cho chừa cái tội thích uống rượu, đau cho chết."

"Gọi Tiểu Ngư vào đây~"

"Con nó không cần ngủ à?"

Nghe thấy tiếng đối thoại của cha mẹ, Tô Du cẩn thận ôm quần áo trước ngực, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng sách ra một khe hở.

Cô bám vào tường, cúi người chổng mông, đuôi căng cứng vì lo lắng, thò đầu nhìn về phía phòng ngủ chính.

Tốt lắm! Dù cha mẹ đều đã dậy nhưng cửa phòng ngủ chính vẫn đóng!

"Em..."

"Im miệng, em về phòng đây."

Tô Du biết Mộc Thịnh đã tỉnh, nhưng cô không dám nói nhiều, quay đầu lườm Mộc Thịnh đầy oán trách.

Tối qua cô ngủ quên, nhưng Mộc Thịnh chẳng lẽ không nhịn cơn buồn ngủ được một chút, đợi mẹ về phòng ngủ rồi bế cô về sao?

Hại cô sáng sớm ra đã căng thẳng đến mức nhịp tim tăng vọt!

Mộc Thịnh trưng ra vẻ mặt vô tội, Tô Du chợt nhận ra ánh mắt anh có gì đó sai sai, nhìn theo tầm mắt anh, rơi đúng vào cái mông đang chổng lên của mình.

"......"

Tô Du hiện tại không mặc quần cũng chẳng mặc nội y... bị nhìn thấy hết sạch sành sanh.

Cô vội vàng đứng thẳng người, kéo mạnh vạt áo sơ mi xuống, thẹn quá hóa giận lườm Mộc Thịnh thêm cái nữa, rồi mới nhón chân, lén lút như ăn trộm phóng ra khỏi phòng sách.

Nghe thấy tiếng bước chân ngoài phòng khách, mẹ mở cửa phòng ngủ chính: "Tiểu Ngư? Dậy sớm thế con? Vào dùng ma pháp giúp cha con với."

Khoảnh khắc mở cửa, mẹ nhìn thấy một cái bóng trắng "vèo" một cái biến mất, bà ngẩn người, quay đầu nhìn cửa phòng ngủ phụ vừa đóng lại: "Tiểu Ngư?"

"Con biết rồi! Đợi chút! Con thay đồ đã!"

"Trời lạnh thế này con ngủ cũng mặc nhiều chút vào, kẻo cảm lạnh bây giờ!"

"Mặc dày quá con không ngủ được!"

Mẹ rùng mình không hiểu nổi, nhiệt độ hôm nay sắp xuống đến không độ rồi, bà ngủ mặc bao nhiêu cũng thấy chưa đủ, còn bật cả chăn điện, thế mà Tô Du ngày nào ngủ cũng mặc mong manh, chăn điện cũng không dùng.

Một lát sau, Tô Du với đôi má ửng hồng, mặc bộ đồ ngủ thỏ bông bước ra.

Cô vẫn còn chút bất an và chột dạ, đuôi rủ xuống kéo lê trên đất. Dù sao cô cũng chưa tắm rửa, sợ cha mẹ ngửi thấy mùi "ái muội" trên người mình.

"Mẹ, sáng sớm ồn ào quá đi."

"Mùng Một Tết chẳng phải đều thế sao?" Mẹ ngáp một cái, "Lát nữa nhà mình cũng đốt pháo... Buồn ngủ quá, lát mẹ phải đi ngủ bù."

Tô Du cẩn thận dò hỏi: "Mẹ, tối qua mấy giờ mẹ ngủ thế?"

"Hơn bốn giờ, bên ngoài ồn kinh khủng." Mẹ liếc cô một cái, "Lại còn có con mèo hoang động dục cứ kêu gào suốt nữa."

"......"

Tô Du không chắc đây là mẹ đang ám chỉ mình hay là có mèo hoang thật.

Nhưng tối qua rõ ràng cô đã dùng "cầu bịt miệng" chặn lại rồi mà! Cùng lắm là cái giường xếp chất lượng kém phát ra tiếng kẽo kẹt thôi.

Cô không dám hỏi thêm, cúi thấp khuôn mặt càng lúc càng đỏ, đi vào phòng ngủ chính.

Vừa nãy cha còn rên rỉ đau đớn không ngừng, thấy con gái vào liền im bặt, cơn đau gút cấp tính hành hạ nhưng ông vẫn cứng rắn không rên một tiếng.

"Mẹ đi đốt pháo đây."

Tô Du đáp một tiếng, đợi mẹ ra khỏi phòng mới dùng ma pháp lên khớp chân sưng đỏ của cha.

"Cha ơi, ma lực của con có hạn thôi đấy nhé~ Đừng có uống rượu lãng phí ma lực của con nữa."

Cha ngại ngùng gãi đầu: "Bổ sung ma lực kiểu gì? Giống trong tiểu thuyết ấy hả, phải thiền định à?"

Ưm... Phải "ăn" tinh khí của Mộc Thịnh.

Mấy ngày nay cha mẹ đều ở nhà không ra ngoài mấy, Tô Du chỉ có thể cướp đoạt tinh khí của Mộc Thịnh trong mơ, lượng thu được ít hơn nhiều so với thực chiến, may mà cô còn để dành được kha khá, hiện tại vẫn đủ dùng.

"Dùng hết là hết đấy, Trái Đất làm gì có ma lực."

Tô Du tùy tiện bịa chuyện. Nếu cha biết ma lực chữa bệnh cho ông đến từ "sản phẩm" của việc Mộc Thịnh bắt nạt con gái ông, không biết ông sẽ có cảm tưởng gì.

"Thế thì cha phải chú ý hơn." Cha thở dài phiền não, "Con cứ giữ lại chút ma lực đi, sau này nhỡ có bệnh nặng gì còn cần đến con."

"Bệnh nặng thì ma pháp này của con chưa chắc đã có tác dụng đâu ạ..."

Hành lang lại vang lên tiếng pháo nổ đì đùng, Tô Du không dám ở lâu trong phòng ngủ chính, tạm thời chữa cho cha xong liền quay đầu muốn rời đi.

"Con đi tắm đây, ngủ toát hết cả mồ hôi."

Cô chạy lon ton về phòng, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện này cũng quá kích thích rồi~

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!