Chương 230. Bạn Cũ
“Mẹ kiếp, lão sếp này có vấn đề về thần kinh à!”
“Vừa muốn anh làm vận hành, vừa muốn anh học quay phim rồi kiêm luôn dựng clip. Một người mà bắt phân thân làm ba, lương thì chỉ có hơn bốn triệu.”
“Làm ơn sống có tâm một chút đi!”
Tô Du hiếm khi thấy Mộc Thịnh phàn nàn một cách giận dữ như vậy. Chàng Dũng Giả của cô vốn là người cảm xúc cực kỳ ổn định, rất ít khi lộ ra vẻ mặt này trước mặt cô.
Dù là người yêu, nhưng cô lại chẳng những không an ủi mà còn cười không ngớt, ra vẻ đắc ý trên nỗi đau của người khác.
“Sếp không 'vẽ bánh' cho anh à?”
“Có chứ, bảo là sau này công ty lên sàn sẽ có cổ phần cho anh... Mẹ kiếp, cái công ty nhỏ xíu có đúng năm mống người mà đòi lên sàn.”
Tô Du cười càng hăng hơn. Cách chung sống của cô và Mộc Thịnh thực ra giống như đôi bạn thân nối khố, cô không châm chọc thêm đã là tốt lắm rồi.
“Em còn cười được à?” Mộc Thịnh lườm nàng Tiểu Ma Vương, “Hai hôm nay anh suýt thì tức chết đấy.”
“Không cho người ta cười à?” Tô Du gắp một cái cánh gà sốt Coca sang bát anh, “Nè, đền tội cho anh đấy!”
“Cười nữa đi... cẩn thận mai em không xuống được giường đâu.”
“Xì~ Làm như em sợ anh không bằng!” Tô Du lộ ra khuôn mặt khiêu khích của một đại ma vương, hếch cái đầu nhỏ lên đầy vẻ bất cần: “Anh tới luôn đi~”
“Em có vẻ mong đợi lắm nhỉ?”
“Cũng không hẳn đến mức đó~”
Mộc Thịnh thở dài sầu não, cúi đầu tập trung ăn cơm, biến sự bực dọc thành sức ăn.
“Ăn ít thôi anh ơi~” Tô Du hơi lo lắng cho vóc dáng của Mộc Thịnh, “Cơ bụng sắp biến mất rồi kìa, vạn nhất sau này anh phát phì ra rồi bế không nổi em thì tính sao?”
“Em nhẹ hều thế này mà anh bế không nổi á?” Mộc Thịnh khựng lại một chút, nhìn đống thức ăn trong bát, im lặng một lát rồi gật đầu: “Lát nữa anh ra ngoài chạy bộ vận động một chút.”
Cuộc sống hiện tại đối với anh có chút quá đỗi an nhàn. Mỗi ngày chỉ có khoảng một tiếng "chiến đấu" với Ma Vương là được coi là vận động, nhưng so với cường độ trước đây thì vẫn còn kém xa, dẫn đến việc anh thực sự đã bắt đầu hơi phát tướng. Hiện tại thì chưa rõ rệt lắm, hóp bụng vào vẫn thấy cơ, nhưng cứ đà này vài tháng nữa, một năm rưỡi nữa, e là anh sẽ thành một gã béo thực thụ mất.
“Em cũng đi!”
“Em á?”
“Đúng thế! Em đạp xe đi theo anh chạy bộ, sẵn tiện ra siêu thị mua đồ luôn.”
“???”
Tô Du hùng hồn chống nạnh: “Dù sao em cũng chẳng cần tập tành gì, vóc dáng em lúc nào cũng đẹp sẵn rồi~”
Mặc dù trước đây cô từng oán hận cái bảng thuộc tính của Succubus vì chỉ số nhan sắc và vóc dáng toàn khiến cô dễ bị "ăn sạch", nhưng giờ đã hoàn toàn chấp nhận bản thân là con gái, cô lại hối hận vì hồi đó không cộng mấy điểm đó cao thêm chút nữa. Đẹp hơn một chút cũng đâu có sao đâu mà~ Vòng một hoàn toàn có thể to thêm chút nữa! Dù sao khung xương cô nhỏ nên lượng ngực cũng chẳng có bao nhiêu, to thêm tí cũng chẳng đến mức vướng víu...
Ăn xong, cặp đôi trẻ dắt nhau ra ngoài.
Ngày thường họ chẳng dám thể hiện tình cảm quá gần gũi, đi đứng nói chuyện đều phải giữ khoảng cách ít nhất nửa mét vì sợ cha thấy sẽ nổi giận. Giờ cha không có nhà, khi ở trong khu chung cư họ vẫn khá cảnh giác vì sợ mấy bà hàng xóm thấy rồi mách lẻo đến tai cha, nhưng vừa ra khỏi cổng khu nhà, nửa người Tô Du đã gần như tựa hẳn vào vòng tay của Mộc Thịnh.
Tô Du dắt xe đạp, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ: “Lúc tìm việc anh chú ý một chút nhé, dạo này mấy vụ lừa đảo ở Đông Nam Á đang rầm rộ lắm.”
“Nghe nói có công ty lừa cả nhân viên đi du lịch Đông Nam Á rồi bán sạch vào mấy khu đó luôn.”
Mộc Thịnh cười khà khà gật đầu: “Yên tâm, em ở đâu anh ở đó, đảm bảo không chạy xa, kẻo em bị gã đàn ông khác cuỗm mất thì anh tính sao?”
“Thôi đi ông nội~”
Tô Du lườm Mộc Thịnh một cái, nhưng đột nhiên bước chân cô khựng lại, chột dạ cúi thấp đầu.
“Sao thế em?”
“Không... gặp bạn học cũ.”
Cô dùng liếc mắt nhìn trộm về phía tiệm tạp hóa không xa. Đó là thằng bạn thân từ hồi cấp hai của cô. Vì nhà gần nhau nên hồi đó ngày nào hai đứa cũng đạp xe đi học và về nhà cùng nhau. Mối quan hệ thân thiết đó chỉ mới gián đoạn từ vài tháng trước khi cô mất tích. Sắp Tết rồi, đám bạn đi học đại học ở tỉnh khác đều đã về quê.
“Cậu ta không nhận ra em đâu nhỉ?” Mộc Thịnh nhìn qua bạn của Tô Du, ngoại hình bình thường, dáng người hơi đậm, cao chưa đến mét tám, nhìn thế nào cũng không thấy có gì đe dọa.
“Thì bảo là vậy... nhưng mà chột dạ lắm~ Chạy lẹ đi!” Tô Du lập tức nhảy lên xe đạp, giục Mộc Thịnh chạy trốn.
“Sao em cứ như làm tặc thế?” Mộc Thịnh chạy bộ theo sau, cũng chẳng thấy tốn sức mấy.
“Em phải giữ hình tượng tốt đẹp cho bạn bè cũ chứ!”
Dù hình tượng trước đây của Tô Du cũng chẳng phải quá xuất sắc, nhưng dù sao cũng tốt hơn là biến mất mấy tháng rồi đi phẫu thuật thẩm mỹ biến giới tính về chứ! Cô thậm chí đã thoát hết các nhóm lớp từ nhỏ đến lớn, không định xuất hiện trước mặt bạn bè cũ nữa, thực hiện một cuộc cắt đứt triệt để với con người nam giới ngày xưa!
Đang nói chuyện thì điện thoại trong túi Tô Du rung lên. Cô một tay giữ tay lái, tay kia móc điện thoại ra, phát hiện là thằng bạn kia gọi...
“Ê~ Giờ tính sao đây?”
“Gì cơ?”
Tô Du dừng xe, chống một chân xuống đất, quay sang nhìn Mộc Thịnh đang đứng cạnh: “Điện thoại của bạn cũ.”
“Tắt đi là xong.”
“Lần trước em tắt mấy lần rồi... Hay là anh nghe đi? Cứ bảo số này anh mới mua?”
Mộc Thịnh cân nhắc một chút rồi gật đầu, đón lấy điện thoại từ tay Tô Du, bật loa ngoài.
“Tiểu Ngư, Tiểu Ngư! Mẹ kiếp, sao ông lại thoát nhóm lớp thế? Mấy hôm nữa họp lớp đấy có đi không? Thầy chủ nhiệm cũng đến đấy!”
Anh quay đầu nhìn Tô Du, thấy nàng Tiểu Ma Vương đang lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi.
“Không đi, cậu là ai thế?”
“Ơ, đây chẳng phải là số của Tiểu Ngư sao?”
“Số này tôi mới mua, cậu nhầm người rồi.” Mộc Thịnh giả vờ nóng nảy, cộc lốc cúp máy: “Thế này được chưa?”
“Hoàn hảo!”
“Thằng đó là ai? Nó còn gọi em là Tiểu Ngư nữa.” Phải nói là cơn ghen của đàn ông đúng là rất mãnh liệt...
Tô Du lườm Mộc Thịnh một cái: “Cha mẹ em cũng gọi em là Tiểu Ngư, sao anh không có ý kiến gì?”
“Chuyện đó khác chứ.”
“Thì là cái thằng vừa nãy mình thấy đấy... Có khi em cũng nên đổi số điện thoại luôn nhỉ?” Tô Du thở dài buồn bực, “Nhưng đáng sợ nhất là nó biết nhà em ở đâu.”
Mộc Thịnh không hiểu lắm suy nghĩ của cô: “Thì cứ nói rõ với bạn em là được mà? Việc gì phải trốn tránh?”
“Phiền phức lắm~ Đến cha mẹ em hồi đầu còn mất mấy ngày mới tin nữa là.” Tô Du đột nhiên nảy ra ý tưởng, mắt sáng rực lên: “Thế này đi! Hay anh đi họp lớp thay em nhé? Cứ bảo anh chính là Tiểu Ngư!”
“Hả? Tụi nó đâu có ngốc.”
“So với việc em biến thành một cô gái xinh đẹp, thì việc em biến thành một soái ca cao to đẹp trai nghe còn hợp lý hơn nhiều chứ?”
Mộc Thịnh suy nghĩ kỹ, hình như đúng là vậy thật.
“Với lại là họp lớp cấp hai, nhiều đứa mấy năm rồi chưa gặp, em dậy thì thành công rồi cao lên là chuyện bình thường!”
“Nhưng vấn đề là...”
“Đợi nó có gọi lại hay tìm đến tận nhà, anh cứ bảo anh là Tô Du!” Khóe miệng Tô Du nhếch lên một đường cong đầy gian xảo: “Em rất muốn xem biểu cảm của tụi nó sẽ thế nào... Nếu anh đi thật, nhớ quay video lại cho em xem nhé~”
Mộc Thịnh lườm nàng Ma Vương nhỏ: “Bị lộ thì ngượng chín mặt luôn đấy biết không?”
“Không hành hạ Dũng Giả thì sao gọi là Ma Vương chứ~”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
