Ma Vương Đã Thua Cuộc, Tuyệt Đối Không Chịu Gả Cho Ai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 130

Tập 02 - Chương 234. Không Hổ Danh Là Succubus

Chương 234. Không Hổ Danh Là Succubus

“Hồi đó lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Ngư, tớ đã giật cả mình đấy!”

“Cái đồ bé tí xíu à! Khác xa với hình tượng Ma Vương bình thường luôn!”

“Lúc đó nhìn còn 'xấu xí' lắm, giờ thì hóa thành thiên nga rồi~”

“Lúc đó tớ không hề xấu nhé!”

“Xila không chỉ là một kẻ bạo lực đâu! Không ngờ cô ấy còn là một tín đồ của sắc dục nữa! Trời ơi~ Tiểu Ngư cậu biết không! Cô ấy xem mấy cái ảnh nóng cấp độ 'nặng đô' lắm luôn!”

“Còn nói bậy nữa là ta xé xác cậu ra đấy.”

Ba cô bạn thân lâu ngày không gặp, Evelyn có vẻ hưng phấn quá mức. Cô nàng liến thoắng không ngừng, Tô Du và Xila thỉnh thoảng mới chen được vài câu, còn Mộc Thịnh thì ngồi trên ghế dựa, nhìn ngắm tấm lưng thanh mảnh tuyệt đẹp của Tô Du.

Quả nhiên Succubus thì vẫn phải ở cạnh Succubus mới thấy vui vẻ từ tận đáy lòng nhỉ?

“Ơ! Đúng rồi! Tại sao mỗi lần tớ vào giấc mơ của Tiểu Ngư, tớ đều là một con mèo thế?”

“Trong tiềm thức của cậu cái tên Evelyn nghĩa là mèo sao!”

Câu hỏi này làm nụ cười của Tô Du cứng lại, cô ngượng ngùng quay mặt đi: “Tớ chỉ cảm thấy cậu giống mèo thôi, rất đáng yêu mà.”

“Hử~ Thật không?”

“Thật mà! Tính cách cũng rất giống mèo! Nên tớ toàn hình dung cậu theo hình ảnh mèo con thôi!” Tô Du gật đầu như bổ củi để khẳng định.

“Thực ra là ở nhà nuôi một con mèo mướp cam, em ấy đặt tên nó là Evelyn.” Mộc Thịnh không khách khí bóc mẽ, “Lại còn ngày nào cũng đe dọa con mèo đó là sẽ đem nó đi triệt sản.”

“Mộc Thịnh!” Tô Du biến ra một khẩu súng nước, tức tối bắn liên tục vào người anh.

“Hay cho cậu nhé! Ta trung thành tận tụy, không có công lao cũng có khổ lao! Cậu đối xử với ta thế đấy!” Evelyn nhảy dựng lên vì giận, té nước vào người Tô Du: “Sau này đừng hòng sống yên ổn trong mơ nhé! Ngày nào cũng cho cậu nằm mơ thấy chuyện 'sắc sắc' cho biết mặt!”

“Cái đó gọi là phần thưởng.” Xila giữ vẻ mặt nghiêm nghị, thản nhiên hỏi: “Có thể thêm chút xúc tu hay 'dị chủng' không?”

“...”

Tô Du và Evelyn đồng loạt quay sang nhìn nàng Thiên sứ Sa ngã đã "biến chất" quá mức này, cho đến khi Xila ngượng ngùng quay mặt đi chỗ khác.

“Thế thì biến Mộc Thịnh thành quái vật xúc tu luôn!”

“Này! Liên quan gì đến tôi chứ!”

...

Ngoài đời thực, Tô Du uể oải mở mắt nhìn căn phòng tối đen, khẽ thở dài.

“Cảm giác vừa trải qua một cơn ác mộng...”

“Đúng là ác mộng thật.” Mộc Thịnh trở mình, bất đắc dĩ hỏi: “Hai đứa cãi nhau, sao lại biến anh thành quái vật xúc tu làm gì?”

“Anh đi mà hỏi Evelyn ấy~”

Nói rồi, cả hai gần như đồng thời bật cười thành tiếng.

So với những lúc quấn quýt không biết xấu hổ hằng đêm, giấc mơ hôm nay đối với Mộc Thịnh hiền hòa hơn nhiều, ít nhất là lượng tinh khí vốn đã chạm đáy của anh không bị nàng Succubus tước đoạt thêm.

Bầu trời ngoài cửa sổ đã mờ mờ sáng, Mộc Thịnh không ngủ được nữa liền ngồi dậy vận động gân cốt, tiếng xương khớp kêu răng rắc nhẹ nhàng.

“Đi đâu thế anh?” Tô Du nghiêng người ôm lấy cánh tay săn chắc của anh. Cô nhìn bờ vai trần vạm vỡ của Mộc Thịnh, chiếc đuôi vô thức ngoáy tít.

“Đi vệ sinh. Em ngủ tiếp đi.”

“Còn anh?”

“Anh không ngủ nữa, lát nữa lên mạng xem mấy khóa học trực tuyến.”

“Hử~ Sao anh chăm chỉ thế?” Tô Du là kiểu người an phận thủ thường, nếu không có ai thúc gióc sau lưng thì cô chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện học hành. Cô làm nũng ôm lấy eo anh: “Ở lại ngủ với em thêm lát nữa đi~”

Mộc Thịnh thừa hiểu nàng Succubus này muốn gì, cười khổ xoa sống mũi.

“Chẳng lẽ anh 'hết xí quách' rồi? Yếu thế cơ à? Gà quá đi~”

Mí mắt anh giật giật. Những lời khiêu khích kiểu "tiểu quỷ" này khiến anh không khách khí mà phát vào mông cô một cái: “Em đợi đấy! Lát nữa đừng có mà khóc lóc xin tha!”

“Làm gì có chuyện đó!”

Thế là Mộc Thịnh đứng dậy, mở ngăn kéo sâu nhất trong tủ quần áo ra.

“Ơ! Anh làm gì đấy!”

Anh mới phát hiện Tô Du lén lút mua không ít "đồ chơi nhỏ", hình thù kỳ quái, có cái thậm chí còn "khủng" hơn cả anh.

“Chậc~ Đừng có mà ham hố quá chơi đến mức nhập viện, lúc đó khó nói với bác sĩ lắm đấy~”

Tô Du đỏ bừng mặt, kéo chăn trùm kín đầu, lẩm bẩm: “Kệ người ta... Với lại em chỉ tò mò thôi, đã dùng mấy đâu...”

Thực ra mấy thứ này là sở thích "sưu tầm" của cô từ lúc mới về Trái Đất. Chuyện Succubus mua đồ chơi chẳng phải là rất hợp lý sao!

“Không sao, hôm nay thử xem.”

“Thôi mà...” Tô Du hơi sợ. Trong mơ chơi sao cũng được, nhưng ngoài đời thực cô không dám, sợ lỡ tay nhập viện thật thì xong đời. Dù thể chất cô cao nhưng vẫn thấy lo lo.

Cô nhảy phóc khỏi giường, chạy trốn ra khỏi phòng: “Em đi rửa mặt đây! Lát nữa cùng xuống lầu ăn sáng!”

Trời mới hửng sáng, sương mù dày đặc bao phủ. Mở cửa sổ ra, không khí trong lành tràn vào khiến lòng người sảng khoái. Tô Du đã lâu không dậy sớm thế này, cô vươn vai rồi thò đầu nhìn xuống khu chung cư vắng lặng không một bóng người.

“Đi ăn gì đây anh?” Mộc Thịnh cũng vệ sinh xong xuôi, đi đến ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô.

“Súp bánh gạo (Quán Biên)! Ngay cổng khu nhà có một quán ngon lắm, hồi xưa em hay ăn ở đó.”

“Hai ngày nữa cha mẹ về rồi.” Mộc Thịnh liếc nhìn căn nhà bừa bộn đầy "dấu vết" của hai người, “Phải dọn dẹp thôi.”

“Vâng! Hôm nay sẽ dọn sạch!” Tô Du đột nhiên lén chọc vào eo anh: “Thế nào? Anh còn trụ vững không?”

“Cũng... tạm ổn.” Sắc mặt Mộc Thịnh vẫn ổn, chỉ là so với trước đây thì uể oải hơn hẳn, thậm chí còn có quầng thâm mắt. Nhưng nếu Tô Du cứ tiếp tục vắt kiệt anh với cường độ này, e là khi nhạc phụ nhạc mẫu về, anh sẽ trông như kẻ vừa thức trắng mấy đêm liền.

Ngược lại, nàng Succubus nhỏ thì sắc mặt hồng hào rạng rỡ, vòng một trông nảy nở hơn hẳn, toát lên khí chất của một người phụ nữ vừa được "nuông chiều" thỏa mãn. Succubus đúng là đáng sợ~ Dù thể chất chênh lệch nhưng càng đánh càng hăng, cứ như muốn hút cạn anh vậy.

“Dũng Giả cũng thường thôi~” Tô Du đắc ý hừ hừ, khoác chiếc măng tô lên rồi dõng dạc: “Xuất phát!”

“Chẳng biết là ai lần nào cũng khóc lóc xin tha nhỉ?”

“Kệ em, giờ là anh đang 'rén' rồi nhé~”

Ra khỏi cửa, Tô Du tâm trạng cực tốt, bước đi sáo rỗng nhẹ nhàng. Buổi sáng sớm không có người, cô tha hồ thả thích nhún nhảy như một đứa trẻ. Mộc Thịnh thong thả đi sau, hai tay đút túi áo: “Em đi chậm thôi, kẻo ngã.”

“Yên tâm!” Tô Du như cánh bướm dập dìu quay lại bên anh, rồi bất thình lình nhảy phóc lên lưng Mộc Thịnh.

“Gì thế này?”

“Mỏi chân quá! Anh cõng em đi!”

“Có mấy bước chân mà cũng lười?”

“Đúng thế!”

Mộc Thịnh đành đưa tay ra sau đỡ lấy đùi cô: “Không sợ người quen nhìn thấy à?”

“Làm gì có ai đâu~ Nhanh lên anh, em đói chết rồi.”

“Được rồi, xung phong!” Anh cõng nàng Ma Vương chạy vèo một mạch. Tô Du sợ hãi vùi đầu vào lưng anh, hét lên: “Chậm thôi chậm thôi! Ngã bây giờ!”

“Muộn rồi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!