Ma Vương Đã Thua Cuộc, Tuyệt Đối Không Chịu Gả Cho Ai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1345

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2066

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

8 27

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 130

Tập 02 - Chương 219. Không Hề Thua Kém Succubus!

Chương 219. Không Hề Thua Kém Succubus!

Khi Tô Du và Mộc Thịnh về đến nhà, mẹ cô đã ăn mặc chỉnh tề, ngồi trên ghế sofa xem phim truyền hình trên máy tính bảng.

Mèo con đang vừa vờn vừa cắn đôi dép lê của mẹ, bà thản nhiên cúi đầu nhìn, khẽ nhíu mày vẻ chê bai nhưng không buồn để ý đến nó.

Thấy hai người về, bà chỉ gật đầu: "Chuẩn bị ăn cơm thôi."

"Mẹ ơi, con với Mộc Thịnh ăn ở ngoài rồi ạ."

Tô Du thay dép vào nhà, tò mò hỏi: "Đi cũng mấy tiếng rồi, mà cơm vẫn chưa xong hả mẹ?"

Cô hiếu kỳ thò đầu nhìn về phía nhà bếp, thấy cha cô một tay chống hông đang lúi húi nấu ăn. Do tiếng ồn của máy hút mùi nên ông không phát hiện ra cô đang nhìn trộm.

Có gì đó hơi lạ...

Tô Du lại quay sang nhìn mẹ, hiếm khi thấy sắc mặt bà lại hồng nhuận rạng rỡ đến thế. Cô khẽ hếch mũi, mơ hồ ngửi thấy mùi tinh khí nhàn nhạt thoang thoảng từ phía phòng ngủ chính.

Chà chà! Thảo nào mẹ nhất quyết bắt cô và Mộc Thịnh ra ngoài!

Tô Du cũng không để ý lắm, là một Succubus, cô rất thấu hiểu và cảm thông cho mẹ. Cô chạy lon ton đi dọn cát cho mèo.

Đây là lần đầu cô nuôi mèo và cũng là lần đầu dọn phân, cái mùi đó khiến cô xém tí nữa là không mở nổi mắt. Cô quay mặt đi vì ghê tởm, chẳng dám nhìn vào chậu cát mà cứ thế xúc bừa vài cái.

Tự dưng cô thấy hối hận vì nuôi mèo quá, sao mà nó thối hơn cô tưởng tượng nhiều thế này!

Tô Du quay lại định tìm Mộc Thịnh giúp đỡ, thì thấy mèo con đã bị chiếc đuôi của cô thu hút sự chú ý. Theo nhịp lắc lư của đuôi, cái đầu nhỏ của nó cũng ngoay ngoáy trái phải cực kỳ nhịp nhàng.

Đây không phải là gậy vờn mèo đâu nhé!

Cô vội giơ cao đuôi lên để tránh bị mèo vồ. Cô không muốn để lộ dáng vẻ chật vật trước mặt mẹ, đồng thời gọi lớn: "Mộc Thịnh! Anh lại đây giúp em dọn cát mèo với~ Thối quá em chịu không nổi..."

"Cho đáng đời cái tội cứ đòi nuôi cho bằng được." Mẹ cô cười nhạo một tiếng.

Mộc Thịnh sải bước tới, đón lấy chiếc xẻng nhựa từ tay Tô Du, thắc mắc hỏi: "Evelyn có phải đường ruột không tốt không? Đi ngoài thấy phân không được thành khuôn lắm."

"Thật hả anh?"

"Em xem thử không?"

Tô Du chê bai lùi lại hai bước, đứng từ xa liếc nhìn một cái rồi chụp ảnh gửi cho người bạn duy nhất là Vương Tịnh Viện. Chỉ một lát sau, Vương Tịnh Viện đã trả lời: "Pha thêm ít men vi sinh vào sữa bột dê chắc sẽ ổn hơn, cũng có thể là do nó bị sốc tâm lý khi thay đổi môi trường mới."

"Men vi sinh mua ở bệnh viện thú y hôm qua có dùng được không?"

"Được nhé, hết sữa dê thì cho uống sữa không đường cũng được." Vương Tịnh Viện còn gửi thêm vài đường link: "Mấy hãng hạt cho mèo con này khá ổn, cậu xem mua loại nào."

"Mèo nhà cậu là mèo mướp cam, tốt nhất là cho ăn đúng bữa đúng lượng thôi, đừng có đổ cả đống ra đó mặc kệ nó, không là dễ nuôi thành lợn giống con mèo nhà mình lắm."

Cô nàng này rất nhiệt tình, Tô Du tùy tiện gửi một cái icon biểu cảm qua.

"???"

Thấy Vương Tịnh Viện gửi dấu chấm hỏi, mặt cô đỏ bừng, vội vàng thu hồi cái icon ảnh động hơi "mát mẻ" kia lại. Cô tìm một vòng trong bộ sưu tập nhưng chẳng thấy cái ảnh nào đoàng hoàng cả.

Đây là tài khoản QQ, thường dùng để chém gió với cư dân mạng nên kho icon của cô toàn là loại bạo dạn nhất có thể. Còn bên WeChat dùng để nói chuyện với người thân thì cô đứng đắn hơn nhiều, chỉ dùng mấy icon mặt cười vàng mặc định.

"Cảm ơn nhé~ Khi nào rảnh mình mời cậu đi ăn!"

"Thế thì chiều nay luôn đi! Mì dao cắt nhà cậu ngon tuyệt cú mèo luôn ấy~"

"OK luôn!"

Trong lúc gõ máy tán gẫu, Mộc Thịnh đã dọn sạch chậu cát và pha xong sữa dê cho mèo. Người đàn ông này tuy là một gã to xác mét chín, ở miền Nam chẳng khác nào người khổng lồ, trông có vẻ thô lỗ nhưng thực tế lại rất chu đáo.

"Đợi tí, em đi lấy men vi sinh bỏ thêm vào sữa."

"Được."

Mộc Thịnh ngồi xổm một bên dùng ngón tay trêu đùa mèo con, ngước nhìn Tô Du đang chăm chú đọc hướng dẫn sử dụng men vi sinh, cẩn thận thêm vào sữa dê. Anh đột nhiên có cảm giác như đang cùng cô chăm sóc đứa con chung của hai người vậy.

Sau này nếu họ thực sự có con, Tô Du chắc chắn sẽ là một người mẹ tốt nhỉ? Anh gần như đã hình dung ra cảnh nàng Tiểu Ma Vương bế con cẩn thận cho bú sữa, ánh mắt anh trở nên dịu dàng hơn, vô thức đưa tay xoa nhẹ đầu cô.

"Làm gì thế?"

Tô Du lắc lắc đầu, cố ý dùng cặp sừng Succubus húc nhẹ Mộc Thịnh một cái khiến anh mất thăng bằng ngã ngồi bệt xuống đất.

"Húc anh đấy!"

Thấy Mộc Thịnh chịu thiệt, cô đắc ý lộ ra khuôn mặt gian xảo như một đại ma vương: "Evelyn! Lên! Cắn anh ta cho chị!"

Mèo con hình như nghe hiểu, nó ngẩng cái đầu to nhìn Mộc Thịnh một cái rồi nguây nguẩy mông chạy đi tìm sữa dê.

"Đồ nhát gan! Sao mà giống hệt cái cô nàng Evelyn kia thế không biết?"

Nàng Sứ đồ Dục vọng đó cũng nhát chết đi được, miệng thì lúc nào cũng kêu "Gâu", nhưng thấy Mộc Thịnh sầm mặt xuống là nhận sai ngay tắp lự.

"Ăn cơm thôi!"

Tiếng gọi của mẹ vang lên từ phòng ăn, Tô Du và Mộc Thịnh ngừng đùa giỡn, đứng dậy bước vào.

"Ăn nhiều vào, Tiểu Ngư con nhìn Mộc Thịnh mà học tập, ăn có vài miếng đã kêu no rồi."

"Ăn được là phúc, nhìn con giờ gầy nhom thế kia."

Mẹ cô vừa lải nhải vừa gắp cho Mộc Thịnh hai miếng trứng rán hàu kẹp giá đỗ.

"Mẹ ơi, Tiểu Ngư thực ra không gầy đâu, tại khung xương em ấy nhỏ thôi ạ." Mộc Thịnh giờ đã có thể tự nhiên gọi một tiếng "mẹ", không còn gò bó như lúc mới đến.

"Thế mà còn không gầy à?"

Thực sự không gầy, ít nhất là Mộc Thịnh chạm vào thấy khá có thịt, đặc biệt là đùi và mông, bụng nhỏ cũng mềm mềm. Dù nàng Succubus không được gọi là nảy nở quá mức nhưng tuyệt đối không phải dạng gầy gò.

"Tiểu Thịnh này, Tiểu Ngư có thêm cánh với đuôi như thế này, ở bên chỗ cậu gọi là gì?"

"Succu..." Mộc Thịnh định trả lời thì đột nhiên bị Tô Du đá cho một cái, vội vàng đổi miệng: "Yêu tinh ạ."

"Yêu tinh mà lại mọc đuôi sao? Trên mạng họ nói kiểu như Tiểu Ngư phải gọi là Succubus (Mị ma) cơ."

"Dạ, chắc là do khác biệt văn hóa ạ."

Mí mắt Tô Du giật giật, chỉ sợ mẹ hiểu ra Succubus là làm cái nghề gì, hoặc có khi bà đã hiểu từ lâu rồi cũng nên.

Cha cô một tay chống hông, bưng thêm một đĩa bánh rán từ bếp bước ra, ngồi phịch xuống ghế rồi thở dài một tiếng đầy khổ sở.

Dưới góc nhìn của một Succubus, tinh khí trong người cha cô đã cạn kiệt. Đôi chân bủn rủn, cái lưng đau nhức, cùng tinh thần mệt mỏi rã rời... Tô Du chỉ có thể cảm thán rằng mẹ cô chẳng hề thua kém gì một Succubus thứ thiệt!

Đây chính là người phụ nữ tuổi "bốn mươi như hổ" sao! Còn mạnh hơn cả Succubus nữa! Ít nhất Tô Du phải vắt kiệt Mộc Thịnh mấy ngày mới đến được trạng thái này, dù rằng thể chất của cha không thể so được với Mộc Thịnh.

"Cha, tối qua cha ngủ không ngon ạ?" Tô Du giả vờ hỏi han.

"Cũng tàm tạm."

Cha cô nhấp một ngụm sữa ấm, cố gắng lấy lại tinh thần trước mặt con gái, ông không nghĩ là Tô Du đang cố ý trêu chọc mình. Đứa con gái thuần khiết như tờ giấy trắng của ông thì biết gì về chuyện này cơ chứ?

Nhưng mẹ cô lại lườm Tô Du một cái: "Lo mà ăn phần con đi."

"Mẹ ơi, chiều nay con định đi chơi với bạn, chính là cô bạn hôm qua ấy ạ."

"Hôm qua mẹ mới cho con ba trăm tệ mà."

"Con mang Evelyn đi khám sức khỏe hết rồi ạ~ Hay là mẹ phát lương tháng đầu cho Mộc Thịnh trước đi?"

Cha cô đột nhiên tò mò hỏi Mộc Thịnh: "Hai đứa đã tính chưa? Sau này kết hôn ai quản tiền?"

Vấn đề này Tô Du thực sự chưa từng nghĩ tới, cô thấy ai quản cũng vậy thôi.

"Dĩ nhiên là Tiểu Ngư rồi ạ." Mộc Thịnh trả lời không chút do dự.

"Đúng thế! Tiền đủ tiêu là được." Cha cô gật đầu vô cùng tâm đắc, "Chúng ta đây không phải sợ vợ, mà là tôn trọng phụ nữ."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!