Chương 221. Làm Móng
“Bộ này thế nào! Đáng yêu nhỉ! Rất hợp với cậu luôn!”
“Bánh bạch tuộc kìa! Đi đi đi!”
“Cái mũ này trông xinh thế!”
“Gắp thú bông! Để mình thử mười tệ xem sao~”
“Đi mà~ Cùng làm bộ móng đi~”
Suốt dọc đường dạo phố, Vương Tịnh Viện luôn là người chủ đạo, Tô Du gần như không có chính kiến gì, chủ yếu là vì cô cũng chẳng mấy hứng thú với việc lượn lờ mua sắm.
Cô đưa tay trái ra, quan sát chị nhân viên cắt tỉa và mài dũa móng cho mình, rồi quay sang hỏi Vương Tịnh Viện bên cạnh: “Cái này làm mất bao lâu?”
“Khoảng nửa tiếng chăng?”
“Lâu thế...”
Tô Du là người không ngồi yên một chỗ được lâu, bình thường đi cắt tóc cô còn thấy phiền, huống hồ là làm móng. Cô cũng không hiểu mấy cái móng dài loè loẹt đính đá thì có gì đẹp, móng dài thế chắc chơi game chẳng linh hoạt nổi, có khi gõ phím cãi nhau với cư dân mạng còn bị thua thiệt ấy chứ. Thế nên cô chỉ chọn kiểu cơ bản nhất, coi như trải nghiệm cho biết.
Vương Tịnh Viện thì trò chuyện rất rôm rả với chị làm móng, Tô Du im lặng lắng nghe, trong lòng bắt đầu thấy nhớ con mèo nhỏ và Mộc Thịnh ở nhà. Dù đang "tới tháng" chẳng làm ăn gì được, nhưng nằm trong lòng Mộc Thịnh xem phim vẫn sướng hơn là ngồi đây phí thời gian làm móng nhiều~
“Em gái bình thường dùng mỹ phẩm gì vậy? Da đẹp thật đấy, chẳng có chút tì vết nào luôn.”
“Em ạ?”
Tô Du ngẩn ra, ngước nhìn chị nhân viên đối diện, theo bản năng lắc đầu phủ nhận: “Dạ không, bình thường em còn lười rửa mặt ấy chứ.”
Mỗi ngày ngủ dậy hay đi ngủ, cô chỉ vốc tí nước lên mặt rồi lau qua loa cho xong chuyện. Đừng nói là đồ dưỡng da, ngay cả sữa rửa mặt cô cũng phải để mẹ thúc giục mãi mới miễn cưỡng dùng một hai lần. Về thói quen sinh hoạt, ngoại trừ việc phải ngồi khi đi vệ sinh và dùng băng vệ sinh vài ngày mỗi tháng ra, thì cô chẳng khác gì hồi còn là đàn ông cả.
“Thích thật đấy~ Da dẻ còn mịn hơn cả em bé.”
“Thật á? Cậu chưa bao giờ dùng đồ dưỡng da luôn?” Vương Tịnh Viện ngạc nhiên kêu lên: “Mình dùng suốt ngày mà mặt vẫn thỉnh thoảng nổi mụn đây này!”
Tô Du đắc ý ưỡn ngực. Chỉ số ngoại hình của cô cao, nền tảng vốn đã tốt, lại thêm thuộc tính thể chất siêu việt, ba cái vi khuẩn virus tầm thường sao làm khó được cô, ngay cả Mộc Thịnh mà cô còn "chịu" được cơ mà!
“Ngực cũng to thế kia nữa~” Vương Tịnh Viện ghen tị lẩm bẩm.
Dù đã mất đi bảng điều khiển Succubus và không thể tiếp tục thăng cấp, nhưng dưới sự hấp thụ tinh khí nam giới lâu dài, vóc dáng của Tô Du vẫn đang âm thầm phát triển. Khoảng thời gian về nhà này, từ cup B- ít nhất cũng đã nhảy lên cup B rồi, khiến nội y của cô bắt đầu thấy hơi chật chội.
“Cậu chẳng phải to hơn sao?” Tô Du liếc nhìn vòng một của Vương Tịnh Viện.
“Thì thế mới nói?” Vương Tịnh Viện hùng hồn đáp: “Mình là dùng miếng độn đấy!”
“Hả~”
“Tóc mình cũng là giả nhé~” Cô nàng giơ tay gỡ vài phím tóc giả trên đầu xuống: “Cậu xem, không có tóc phím là đầu mình xẹp lép ngay.”
Cái mái thưa xinh xắn kia hóa ra cũng là tóc giả!
Phen này Tô Du đúng là mở mang tầm mắt, hoàn toàn không ngờ những cô gái mình gặp ngoài đời cũng có thể "ảo ma" đến thế.
“Đổi tay kia đi em.”
Tô Du đưa tay còn lại cho chị nhân viên, tò mò hỏi tiếp Vương Tịnh Viện: “Thế trên người cậu còn cái gì là giả nữa không?”
“Hết rồi, nghe nói có người còn độn cả vai với mông cho nó cong với vuông góc nữa cơ.” Vương Tịnh Viện ghen tị nhìn Tô Du từ đầu đến chân: “Cậu thì chẳng cần mấy thứ đó...”
Đôi chân thon dài thẳng tắp, vòng eo nhỏ nhắn và vòng ba căng tròn tạo nên tỷ lệ eo-hông cực kỳ lý tưởng, cùng khuôn mặt tinh xảo như búp bê thủ công, dường như mọi nét đẹp trên đời đều hội tụ ở Tô Du. Vai cô hơi xuôi một chút, nhưng chính điều đó lại tạo cảm giác yếu đuối, mong manh cần được che chở. Ngực tuy hơi nhỏ nhưng nhờ vòng eo con kiến nên trông vẫn rất nảy nở và săn chắc.
Làm bạn với một Succubus, áp lực tâm lý đúng là không hề nhỏ. Cũng may Vương Tịnh Viện không phải kiểu người đố kỵ, cô chỉ thấy ngưỡng mộ là chính.
Tô Du được khen thì sướng lịm người, thục nữ lấy tay che miệng cười khẽ, không quên khen lại xã giao: “Thực ra cậu cũng xinh mà~ Chỉ là chưa trang điểm thôi.”
“Cậu không trang điểm còn đẹp hơn mấy đứa trang điểm kỹ ấy chứ~” Chị làm móng cũng phụ họa theo: “Sao em không tính đi làm người mẫu hay làm ngôi sao đi?”
“Đúng đấy, quay vài đoạn Douyin, mở livestream trò chuyện chắc chắn là nổi như cồn luôn.”
“Tính em hơi hướng nội, không làm mấy việc đó được đâu ạ.” Tô Du ngại ngần lắc đầu từ chối. Trừ khi đến ngày hết cơm ăn, bằng không cô không muốn kiếm sống bằng khuôn mặt này. Cô rất biết lượng sức mình, với chỉ số thông minh của cô, lao vào giới giải trí hay streamer chắc bị người ta "ăn tươi nuốt sống" chẳng còn mẩu xương, chưa kể còn có Mộc Thịnh đây mà? Gia cảnh nhà cô cũng khá giả, đủ để lo cho hai đứa.
“Xong rồi, em xem có ưng không?”
Mải mê trò chuyện, thời gian trôi qua nhanh chóng. Tô Du rụt tay lại, cúi đầu nhìn bộ móng lung linh hồng hào, cô nghiêng đầu nhận xét: “Đẹp thì đẹp thật, nhưng hết bao nhiêu tiền ạ?”
Trong lòng cô thầm nghĩ, thà dành thời gian này để cày game còn hơn. Hồi đó từ chối lời rủ rê đi làm móng của Evelyn đúng là quyết định sáng suốt!
“Lần này mình bao! Nhưng lát nữa cậu phải mời mình ăn mì dao cắt đấy.” Chẳng kịp để Tô Du từ chối, Vương Tịnh Viện đã nhanh tay quét mã thanh toán.
Dạo cả buổi chiều, cả hai chỉ mua được hai bộ quần áo cùng mấy con gấu bông gắp được từ máy. Trên đầu Tô Du còn đội thêm một chiếc mũ, bên hông đeo một chiếc túi xách rẻ tiền. Nếu là bình thường, mua chừng này đồ chỉ mất tầm một tiếng là xong. Tô Du thầm càm ràm, nhưng lòng vẫn thấy vui vì mối quan hệ với Vương Tịnh Viện rõ ràng đã thân thiết hơn nhiều.
“Nhà mình cũng không xa đây lắm, nghỉ đông mình sẽ qua tìm cậu chơi suốt luôn.”
“Mình thì không có ý kiến gì rồi~”
Hai người thong thả đi đến trước cửa quán nhà Tô Du. Vừa định bước vào, Vương Tịnh Viện đột nhiên kéo tay áo Tô Du, nhìn Mộc Thịnh đang bận rộn trong quán rồi hỏi nhỏ đầy tò mò:
“Nè~ Cậu với anh đẹp trai kia đính hôn rồi hả?”
“Đính hôn... coi như là vậy đi? Cha mẹ mình bảo phải đợi tốt nghiệp đại học mới được kết hôn.”
“Oa~” Tiếng kêu cảm thán quá mức của cô bạn làm Tô Du thẹn thùng, ngượng ngùng quay mặt đi.
“Tiểu Ngư.” Mộc Thịnh phát hiện hai người ở cửa, liền bước ra đón: “Ăn cơm chưa?”
“Tụi em ăn ở đây luôn!” Anh quay đầu gọi vào trong bếp: “Mẹ ơi! Cho con hai bát mì dao cắt sườn nhé!”
“Gọi mẹ luôn rồi cơ đấy~ Hai người sống chung rồi phải không?” Vương Tịnh Viện lại ghé tai Tô Du hỏi nhỏ đầy tò mò.
“Anh ấy hiện đang ở nhà mình...”
“Trời đất ơi! Kích thích thế cơ à!”
Tô Du ngẩn ra: “Kích thích?”
Nếu nói đến chuyện "vụng trộm" thì đúng là kích thích thật.
“Ngồi đây đi.” Mộc Thịnh cầm khăn lau bàn sạch sẽ lần nữa, đon đả hỏi: “Để anh lấy Coca cho hai đứa nhé?”
“Đợi đã.” Tô Du gọi anh lại, giơ bàn tay ra trước mặt anh, mười ngón tay dựng thẳng: “Anh nhìn cái này xem!”
“Mình đưa Tiểu Ngư đi làm móng đấy, đẹp không?” Vương Tịnh Viện khoe.
Mộc Thịnh nhìn một cái rồi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc cực kỳ "diễn": “Chà~ móng tay ai mà xinh thế này? Đẹp quá đi mất!”
Chỉ là... không để chừa lại ngón giữa sao? Vạn nhất lúc cần dùng đến mà làm xước da thì tính sao đây?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
