Ma Vương Đã Thua Cuộc, Tuyệt Đối Không Chịu Gả Cho Ai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1295

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1346

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2130

Tập 02 - Chương 207. Bữa Sáng

Chương 207. Bữa Sáng

“Dậy đi con! Dậy ăn sáng nào.”

Nếu nói ở nhà có điều gì không tốt, thì đó là Tô Du không thể ngủ một mạch đến khi tự tỉnh.

Hồi ở nhà Mộc Thịnh, cô muốn ngủ lúc nào, dậy lúc nào cũng không ai quản, nhưng giờ đây mẹ cô ngày nào cũng lấy lý do ăn sáng để đập cửa ầm ầm bên ngoài.

Cha mẹ cô buổi sáng còn phải đi lấy hàng, chuẩn bị nguyên liệu cho cửa hàng nên thường dậy rất sớm. Trong khi đó, Tô Du lại có thói quen thức khuya, thường xuyên nghịch điện thoại đến tận ba, bốn giờ sáng mới ngủ.

Ngủ không đủ giấc khiến Tô Du hơi cáu kỉnh. Điều khiến cô bực bội hơn là tối qua cô vốn định lẻn vào giấc mơ của Mộc Thịnh để hấp thụ tinh khí, kết quả chẳng thấy bóng dáng anh ta đâu.

Ngáp một cái dài, cô dụi dụi khóe mắt, mở cửa phòng với khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Cô liếc nhìn sắc mặt không mấy vui vẻ của mẹ, nhanh chóng nhận ra bầu không khí trong nhà có chút căng thẳng. Sợ Mộc Thịnh làm mẹ giận, cô rụt rè hỏi: “Mẹ? Có chuyện gì vậy ạ?”

Không đợi mẹ trả lời, Tô Du liếc qua phòng khách thì thấy cha đang nằm ngủ khì khì trên ghế sofa, còn Mộc Thịnh thì đứng đó với vẻ mặt đầy ái ngại.

Mũi cô khẽ hếch lên, ngửi thấy một mùi rượu thoang thoảng.

“Lại uống rượu ạ?”

Mẹ cô điều chỉnh lại cảm xúc, ôn tồn dặn dò con gái: “Con cũng nói với Mộc Thịnh một tiếng. Cha con bị bệnh gút mà cậu ta không biết, tối qua còn theo ông ấy đi uống rượu.”

“Dạ~”

“Cha con thế này thì đến trưa cũng chẳng dậy nổi, lát nữa mẹ đưa Mộc Thịnh ra cửa hàng giúp việc.”

Vẻ mặt Tô Du lộ rõ sự khó xử.

Cô cứ tưởng Mộc Thịnh chỉ đến làm thêm vào giờ cao điểm, thời gian còn lại cô có thể tìm anh để âu yếm. Nhưng nhìn thái độ của mẹ, rõ ràng bà định giữ anh ở lại cửa hàng suốt cả ngày.

Dù vậy, cô không dám bộc lộ sự nôn nóng trước mặt người thân, chỉ ngoan ngoãn gật đầu.

“Mau đi rửa mặt đi, hôm nay mẹ mua súp bánh gạo (Quán Biên) và bánh hàu rán cho con đấy~”

“Có bánh hàu rán sao?!”

Mẹ cô mỉm cười gật đầu: “Mẹ còn cố ý mua thêm hàu tươi nhờ người ta rán giúp đấy.”

Thấy món điểm tâm yêu thích nhất, Tô Du vội vã lao vào nhà vệ sinh, hất nước lên mặt cho có lệ rồi lau qua loa, đánh răng cũng chưa đầy một phút.

“Dùng cả sữa rửa mặt và mỹ phẩm mẹ mua cho con nữa đi.”

“Mẹ ơi~ Đâu cần thiết ạ?” Tô Du ngẩng đầu nhìn khuôn mặt mình trong gương: “Da con đẹp lắm mà~”

Đừng nói là mụn trứng cá hay mụn đầu trắng, ngay cả mụn đầu đen trên mũi cô cũng chẳng có.

“Đợi đến lúc da xấu đi thì không kịp đâu.”

“Không có chuyện đó đâu mẹ!”

Tô Du đặt hai tay lên vai mẹ, đẩy bà về phía phòng ăn, chiếc đuôi vui sướng vẫy thành tàn ảnh: “Mẹ~ Ăn sáng thôi! Đói chết đi được, ăn xong con sẽ dùng mỹ phẩm mà.”

Phải công nhận rằng sau khi con trai thành con gái, kỹ năng làm nũng này ngay cả phụ nữ cũng khó lòng chống đỡ.

Trước đây có thấy con trai biết làm nũng thế này đâu? Ngày nào cũng tự nhốt mình trong phòng chẳng biết làm cái gì...

Mẹ cô bất giác mỉm cười: “Cứ làm như có ai tranh ăn với con không bằng.”

Khi bước vào phòng ăn, Tô Du không quên gọi Mộc Thịnh: “Mộc Thịnh! Lại đây ăn sáng này!”

Mới gia nhập gia đình này chưa đầy một ngày, Mộc Thịnh vẫn còn chút gò bó, xa lạ, chưa thể hòa nhập hoàn toàn.

Anh đứng dậy đi vào bếp. Nhìn cảnh Tô Du và mẹ trêu đùa, cười nói với nhau, đôi mắt anh thoáng hiện lên vẻ ngưỡng mộ.

Gia đình anh chưa bao giờ có bầu không khí thế này, lúc nào cũng ngột ngạt đến mức khó thở.

“Nhắc mới nhớ...” Mẹ cô vừa dọn bữa sáng ra bàn vừa quay sang hỏi Mộc Thịnh: “Gia đình cậu thế nào? Nghe Tiểu Ngư bảo sau này cậu cũng không quay về nữa à?”

“Mẹ~ Chuyện nhà Mộc Thịnh thì đừng nhắc đến nữa mẹ ơi. Cha mẹ anh ấy đáng ghét lắm, đứa em trai cũng chẳng ra sao.” Tô Du bất bình than vãn với mẹ: “Cha anh ấy nợ nần chồng chất, hại Mộc Thịnh từ hồi cấp hai đã phải vừa học vừa làm kiếm tiền lo cho gia đình. Sau này khi anh ấy thành đạt, người nhà ngày nào cũng bám lấy hút máu anh ấy.”

Mẹ cô hơi ngạc nhiên nhìn Mộc Thịnh, có chút xót xa. Đứa trẻ càng hiểu chuyện thì càng dễ bị bắt nạt.

Khó tránh khỏi việc quan điểm sống bị ảnh hưởng bởi vẻ bề ngoài, sau khi nhìn thấy diện mạo của Mộc Thịnh, bà cũng không còn quá bài xích chuyện hôn sự của con gái mình nữa.

“Nhà dì không có nhiều quy tắc đâu, cứ coi như nhà mình là được.”

Mộc Thịnh cười khổ gật đầu: “Cháu cảm ơn dì.”

“Dù sao cậu cũng vì Tiểu Ngư nhà dì mới chạy đến đây, dì thế nào cũng phải sắp xếp cho cậu ổn định.”

Tô Du thấy mục đích đã đạt được, càng nói càng hăng: “Lúc chúng con kết hôn còn định không mời cha mẹ anh ấy cơ, kết quả là...”

Nhưng cô đột nhiên cảm nhận được ánh mắt không vui của mẹ, liền nhanh chóng chuyển chủ đề: “Mẹ~ Mẹ định trả lương cho Mộc Thịnh bao nhiêu ạ?”

“Kết hôn bên đó không tính, ngay cả giấy chứng nhận cũng chưa có. Con mới mười tám tuổi, đừng có ra ngoài nói linh tinh chuyện này, người ta không biết lại tưởng mẹ phong kiến, gả con đi sớm thế.”

Mẹ cô suy nghĩ một chút: “Một ngày một trăm năm mươi tệ nhé? Một tháng tính cả ngày nghỉ chắc cũng được bốn ngàn.”

“Ít thế ạ?”

“Còn ít sao? Con ra ngoài xem lương phục vụ là bao nhiêu? Sinh viên tốt nghiệp đại học chính quy đi thực tập bây giờ cũng chỉ có ba ngàn thôi.”

“Không ít đâu ạ, thế là nhiều rồi.” Mộc Thịnh vội vàng gật đầu: “Thực ra không cần lương cũng được ạ.”

Tô Du đưa một miếng bánh hàu rán qua: “Nè, anh nếm thử đi, món này hồi trước em thích lắm.”

“Vị ngon thật đấy~”

“Đúng không! Hàu tươi rói luôn nhé~ bên trong còn có thịt nữa~ Khi nào rảnh em đưa anh ra phố ẩm thực dạo phố, nhiều món ngon lắm!”

Thấy đôi trẻ lại bắt đầu ríu rít trò chuyện, mẹ cô ăn vài miếng rồi đứng dậy về phòng thay quần áo, không định ở lại làm kỳ đà cản mũi.

Mẹ vừa đi, Tô Du liền sốt sắng ngồi sát lại gần Mộc Thịnh, lập tức đổi chủ đề.

Cô ưỡn thẳng tấm lưng nhỏ, đôi má ửng hồng, thì thầm vào tai Mộc Thịnh: “Anh xem lúc nào lẻn ra ngoài tìm em chơi nhé. Trừ giờ trưa với chiều tối ra thì cửa hàng chắc không bận lắm đâu.”

Mới nãy Mộc Thịnh còn mang vẻ mặt khép nép, trông thật thà hiền lành với ánh mắt trong veo như một cậu sinh viên ngây ngô chưa trải đời.

Nhưng giờ đây, anh lại hiện lên nụ cười đầy ác ý đặc trưng, giả vờ như không hiểu một cách gian xảo: “Tìm em chơi? Gần đây có khu du lịch nào sao?”

“Khu du lịch thì có gì hay mà chơi chứ?”

“Vậy em nói đi đâu? Đi dạo phố hay xem phim?”

“Đi...” Các ngón chân Tô Du cuộn chặt lại, vừa thẹn thùng vừa sợ cha mẹ nghe thấy, cô ngoái đầu nhìn cửa phòng ăn, giọng nhỏ hơn nữa: “Khách sạn.”

Nếu không phải vì cha mẹ ở nhà, tối qua cô đã thèm khát đến mức bò lên giường Mộc Thịnh rồi.

Nhịn được đến bây giờ, cô đã vô cùng nỗ lực với tư cách là một Succubus.

Mộc Thịnh rất thích nhìn vẻ mặt thẹn thùng của Tô Du khi phải nói ra những lời xấu hổ đầy gợi cảm một cách miễn cưỡng, đặc biệt là khi kết hợp với khuôn mặt thanh thuần đáng yêu kia, nó khiến anh phải xoa sống mũi, bụng dưới thắt lại.

Anh không dám trêu chọc tiếp vì sợ lát nữa để mẹ vợ tương lai thấy cảnh mình lúng túng.

Nhưng Tô Du không chịu để yên. Cô nheo đôi mắt đào hoa đầy quyến rũ, đổi thủ thành công. Chiếc đuôi hình trái tim luồn vào dưới gấu áo Mộc Thịnh, mơn trớn những đường nét cơ bụng của anh, thậm chí còn có ý định chui tọt vào trong quần.

“Đừng quậy.”

Mộc Thịnh chộp lấy chiếc đuôi đang làm loạn. Tô Du khẽ rên một tiếng đầy gợi cảm, cả người run rẩy.

Nhìn dáng vẻ quyến rũ mê hồn của nàng Succubus nhỏ, hơi thở dường như cũng thoang thoảng mùi hương phát tình, Mộc Thịnh - người đã nhịn suốt một tuần - cũng khó lòng kiểm soát được phản ứng cơ thể.

“Mộc Thịnh, ăn xong chưa? Đi thôi.”

Giọng nói của mẹ cắt ngang màn tương tác của hai người. Tô Du hoảng loạn rụt đuôi lại, cúi đầu giả vờ tiếp tục ăn sáng.

Mộc Thịnh quay đầu nhìn mẹ vợ tương lai đang đứng ở cửa thúc giục, lúng túng kéo vạt áo xuống, hơi khom lưng để che giấu sự bất thường của cơ thể, đồng thời lườm Tô Du một cái.

Tô Du làm mặt quỷ với anh: “Mẹ em gọi anh kìa.”

Bất đắc dĩ, Mộc Thịnh chỉ đành cứng da đầu đứng dậy. Mẹ cô liếc qua một cái, coi như không thấy gì, quay người đi về phía cửa chính: “Theo dì ra chợ nông sản lấy hàng trước đã. Tiểu Ngư, mười một giờ nhớ gọi cha dậy ra cửa hàng nhé.”

“Dạ~”

Trong lòng mẹ cô khẽ thở dài.

Bà càng lúc càng lo lắng cho con gái mình, nhưng xem ra "khẩu vị" của con gái bà lớn hơn nhiều so với bà tưởng tượng.

Liệu có bị thủng dạ dày không nhỉ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!