Chương 209. Cả Nhà
“Ưm~”
Khi Tô Du tỉnh dậy từ cơn hôn mê, đã là bảy giờ tối.
Cô liếc nhìn thời gian, tim chợt thót lại một cái. Không màng đến thân thể rã rời và mệt mỏi, cô vội vàng ngồi dậy, quét mắt nhìn một lượt quanh phòng. Thấy mọi thứ vẫn ổn, trái tim thấp thỏm của cô mới tạm thời buông xuống.
Trong phòng vẫn sạch sẽ, gọn gàng vô cùng, ngay cả thùng rác cũng được dọn dẹp. Mộc Thịnh đã xử lý xong xuôi mọi chuyện sau khi cô không chịu nổi mà ngất đi rồi mới rời phòng.
Trong ký ức mơ hồ, hình như cô còn được anh bế vào nhà vệ sinh để tắm rửa giúp...
Tô Du cúi đầu nhìn cơ thể trần trụi, làn da trắng nõn mịn màng, ngoại trừ những vết bầm tím như những quả dâu tây nhỏ, thì cơ thể cực kỳ khô ráo và sảng khoái.
Cô mệt mỏi nằm vật ra giường, ánh mắt đầy vẻ tình tứ, quyến rũ như có thể kéo thành sợi, mãi không tan biến.
“Mệt quá đi~”
Hơn một tuần không gặp Mộc Thịnh, tiểu biệt thắng tân hôn, dẫn đến cả cô và anh đều có chút hưng phấn quá đà.
Hơn nữa cô còn mặc bộ đồ "tăng tốc độ đánh" kia.
Trận chiến quá mãnh liệt khiến cô dễ dàng bị đánh gục~ Thậm chí trong lúc mơ màng cô còn tỉnh lại vài lần, rồi lại tiếp tục ngất đi.
Cũng may khả năng cách âm của nhà khá tốt, hàng xóm chắc là không nghe thấy gì đâu.
Nằm trên giường nghỉ ngơi một lát, Tô Du mới lê tấm thân mệt mỏi thức dậy, lấy bộ đồ ngủ hình thỏ bông từ tủ quần áo ra mặc vào, kéo lại vạt áo để chiếc đuôi chui ra khỏi lỗ đã cắt sẵn.
Trước đây khi ở nhà, Tô Du chỉ cởi nội y khi đi ngủ để tránh bị lộ liễu trước mặt cha mẹ, nhưng giờ bộ đồ ngủ này khiến cô hoàn toàn yên tâm. Dù bên trong có "thả rông", lớp lông nhung dày khú cũng che chắn vô cùng kín đáo.
Đôi chân cô vẫn còn hơi mềm nhũn, vùng nhạy cảm có chút sưng đau nhẹ. Cô vịn tay vào tường, chậm chạp bước ra khỏi phòng.
Vào nhà vệ sinh rửa mặt, Tô Du cố gắng lau đi vẻ quyến rũ trên gương mặt, nhưng khi ngẩng đầu nhìn vào gương, khuôn mặt vừa được "tưới nhuận" xong lại hồng hào rạng rỡ, mắt long lanh tình tứ, trên cổ còn có một vết hằn đỏ rõ rệt.
Bất kỳ ai nhìn vào cũng biết hôm nay cô đã trải qua chuyện gì.
Cô đành kéo khóa áo ngủ lên mức cao nhất để che đi dấu vết trên cổ, rồi cúi đầu dùng nước lạnh rửa mặt liên tục.
Phía ngoài đột nhiên vang lên tiếng "ting" của thang máy, một lát sau khóa vân tay phát ra tiếng "tít".
Tô Du giật nảy mình, vội vàng ôm ngực thở phào nhẹ nhõm.
May mà tỉnh sớm! Dù cha không tự tiện xông vào phòng cô, nhưng xác suất mẹ vào phòng là rất cao, lúc đó mà thấy cảnh cô trần truồng thì xong đời.
Cô hít sâu một hơi, nén lại sự chột dạ, gọi lớn: “Mẹ? Hôm nay về sớm thế ạ?”
“Hôm nay khách đông, bán hết sạch rồi~” Mẹ cô phàn nàn, nhưng giọng nói không giấu nổi vẻ vui mừng: “Biết thế mẹ chuẩn bị nhiều thêm một chút.”
“Đông khách thế cơ ạ?”
“Có không ít khách nữ đến, họ đâu có đến để ăn mì đâu~ Toàn là đến để ngắm trai đẹp thôi~”
Lúc này Tô Du mới bước ra khỏi nhà vệ sinh, liếc nhìn cha mẹ một cái rồi vội cúi mặt xuống: “Con đi chơi máy tính đây...”
“Chơi cả ngày rồi còn chơi nữa?” Mẹ cô hỏi: “Có muốn ra ngoài dạo chút không? Rủ cả Mộc Thịnh đi cùng.”
“Thôi ạ...”
Dù thể chất của Tô Du rất tốt, nhưng ít nhất cũng phải đến ngày mai cô mới hồi phục hoàn toàn được.
Nhưng ngày mai chắc cô lại không nhịn được mà tìm Mộc Thịnh cho xem.
Mẹ cô đã nhận ra sắc mặt và dáng đi bất thường của Tô Du, bà khẽ nheo mắt. Thấy con gái chột dạ trốn vào phòng, bà càng khẳng định chắc nịch dự đoán của mình.
Chiều nay quả nhiên là quấn quýt không biết xấu hổ với Mộc Thịnh rồi!
Bà thầm kinh ngạc trong lòng, "khẩu vị" của con gái bà hóa ra lại lớn đến vậy~
Trông có vẻ không bị thương tích gì, gương mặt còn viết rõ hai chữ "thỏa mãn", thật khó tưởng tượng cái thân hình mét sáu nhỏ bé kia làm sao chịu đựng nổi.
“Tiểu Ngư.”
Khi Tô Du vừa định lẻn vào phòng, cha cô lại gọi giật lại.
Bước chân cô khựng lại, bất đắc dĩ quay đầu nhìn cha: “Có chuyện gì không cha?”
“Ra ngoài dạo chút đi, ai lại ở nhà suốt ngày thế?” Cha cô có vẻ hơi ghen tị: “Buổi chiều đi xem phim với Mộc Thịnh được, mà không đi dạo phố với cha mẹ được sao?”
“Hơn nữa cũng phải mua cho Tiểu Thịnh ít đồ dùng sinh hoạt.”
Hai người thân thiết từ bao giờ thế? Gọi "Tiểu Thịnh" luôn rồi.
Tô Du nhăn mũi khó xử, đành gật đầu: “Dạ được ạ~ Đợi con lát, con thay đồ đã.”
Cô vẫn phải quan tâm đến tâm trạng của ông cha già, tránh để ông ghen quá mức rồi lại quay sang bài xích Mộc Thịnh.
Cha cô hoàn toàn không nhận ra sắc mặt lạ sau khi được "bồi bổ" của Tô Du, ông căn bản không nghĩ theo hướng đó. Trong mắt ông, con gái vẫn thuần khiết như tờ giấy trắng, thậm chí về mặt cảm tính, ông cho rằng con gái chẳng có nhu cầu dục vọng gì.
Huống hồ Mộc Thịnh cũng đã nói rồi, chỉ mới nắm tay thôi.
Ông nhích người ngồi sát lại phía Mộc Thịnh, hạ thấp giọng:
“Lát nữa tìm lý do gì đó, tối theo chú ra ngoài làm một ly?”
Mộc Thịnh trước mặt nhạc mẫu nhạc phụ ngoan ngoãn như một chú cừu nhỏ, hoàn toàn không có vẻ xâm lược như hổ như sói khi ở riêng với Tô Du.
Anh tỏ vẻ thật thà từ chối: “Nhưng Tiểu Ngư nói chú bị bệnh gút, không được uống...”
“Ê! Ngày nào chú cũng ăn uống thanh đạm hơn bất cứ ai, hải sản cũng cai rồi, uống chút rượu thì có sao?” Cha cô khăng khăng: “Cậu không đi chú đi một mình, cậu chỉ cần làm bình phong cho chú là được.”
Để được uống rượu, ông có cả một hệ thống lý luận riêng: “Vả lại, gút là bệnh chuyển hóa, ăn uống chiếm bao nhiêu purin đâu? Chú là do chuyển hóa kém, kiêng khem chẳng có tác dụng gì.”
Mộc Thịnh cười khổ sờ mũi: “Dạ được, cháu đi cùng chú.”
Vừa không thể đắc tội cha vợ tương lai để bị mách lẻo, vừa không thể nhốt một người trưởng thành trong nhà, có anh ở đó ít ra còn kiểm soát được ông uống ít đi một chút, cùng lắm là anh tranh uống hết rượu trước là xong.
“Tiểu Ngư, thay đồ xong chưa con?”
Mẹ cô đã trút bỏ bộ đồ giản dị của bà chủ quán, không còn vẻ sắc sảo buôn bán thường ngày. Bà diện một chiếc váy hoa nhí, trang điểm nhẹ nhàng, toát lên khí chất của một quý cô thanh lịch.
Tô Du trước đây vốn là một cậu chàng thanh tú đẹp trai, nền tảng của mẹ cô vốn cũng không tệ, chỉ là bận rộn mưu sinh không có thời gian chăm chút. Bây giờ ngày nào cũng nhìn thấy cô con gái đẹp như tiên giáng trần, không tránh khỏi khơi gợi lòng yêu cái đẹp của bà.
“Con ra đây~”
Tô Du đã thay đồ xong từ lâu, chỉ là không dám đối diện với cha mẹ với dáng vẻ vừa được "nuông chiều" xong, luôn sợ họ nhìn ra điều gì lạ.
Gần đây trời trở lạnh, cô mặc một chiếc áo len cổ cao, phối với quần jean cạp cao, khoác thêm chiếc áo khoác mỏng. Cô không trang điểm gì nhiều, chiếc áo khoác rộng che đi vòng một nảy nở và vòng ba căng tròn sau lớp quần jean.
Trước mặt cha mẹ, cô mặc đồ cực kỳ bảo thủ, nhưng vẫn khó giấu được nét quyến rũ vương trên đôi mày.
Cả nhà cùng Mộc Thịnh, bốn người rầm rộ rời khỏi nhà.
“Nếu Tiểu Ngư cũng ra quán làm phục vụ, chắc chắn quán mình ngày nào cũng nổ khách xếp hàng, biết đâu còn thành quán nổi tiếng trên mạng ấy chứ?”
“Cha còn chưa già đến mức không làm nổi, mà phải dựa vào con gái kiếm tiền sao?”
“Vậy thì anh đừng có uống rượu! Suốt ngày hô hào kiếm tiền, mà tiền kiếm được toàn đem nộp cho bệnh viện!”
“Đúng thế, đúng thế ạ!”
Mộc Thịnh đi tụt lại phía sau, nhìn gia đình ba người phía trước cười nói vui vẻ, anh thầm thở dài trong lòng.
Mới có hai ngày, tuy chưa hòa nhập hoàn toàn nhưng cũng có tiến bộ, ít nhất đã có thể "huynh đệ" với cha vợ tương lai rồi.
“Mộc Thịnh! Anh lại đây đi!”
Tô Du đột nhiên quay đầu lại, vẫy tay gọi Mộc Thịnh đang đi sau: “Cha em lớn thế này rồi mà còn không quản được cái miệng, thế mà còn có mặt mũi nói em uống nước ngọt với ăn đồ lề đường đấy!”
Mộc Thịnh giật mình, rảo bước tiến lên, đi song hành cùng gia đình Tô Du.
“Có nên mua một cái giường nhỏ không nhỉ? Cứ để Mộc Thịnh ngủ sàn mãi cũng không tốt.” Mẹ cô quay sang đề nghị: “Sắp lạnh rồi, ngủ dưới đất dễ cảm lạnh lắm.”
“Dì ơi, cháu khỏe lắm ạ.”
“Khỏe cũng không được phá sức như thế, nhìn chú con kìa, hồi trẻ cũng vạm vỡ lắm, giờ thì sao?”
Tô Du lẩm bẩm nhỏ: “Hay là cho anh ấy ngủ chung với con luôn cho rồi...”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
