Ma Vương Đã Thua Cuộc, Tuyệt Đối Không Chịu Gả Cho Ai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21775

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 01 - Chương 170: Mê Hoặc!

“Ừm~ Đúng là do ấn ký rồi.”

“Chỉ cần khóa của ấn ký chưa được mở, sau này ngày nào em cũng có thể phát tình ngẫu nhiên đó nha~”

“Đương nhiên, nếu sức kiểm soát của em tốt thì cũng có thể đè nén được.”

Thật ra mà nói, Tô Du chẳng có chút sức tự chủ nào cả, hồi đi học toàn là nhờ mẹ cầm roi đứng sau lưng thúc ép, còn giới hạn đối với mấy chuyện bậy bạ thì lại càng ngày càng thấp. Gò má cô ửng đỏ, năm ngón tay thon dài bấu chặt lấy vạt váy, lo lắng hỏi: “Vậy... sau đó thì sao ạ?”

“Sau đó tần suất sẽ ngày càng cao, cho đến khi hoàn toàn mất hết lý trí~” Khóe miệng Evelyn cong lên hết cỡ, “Trưa nay em vậy mà nhịn được không ra tay với Mộc Thạnh à? Giỏi nhịn thật đấy~”

Nhưng Mộc Thạnh đã ra tay với mình rồi mà! Tô Du thầm gào lên trong lòng đầy xấu hổ và tức giận, nhưng bề ngoài vẫn giữ hình tượng một cô gái ngoan ngoãn hay e thẹn, hai chân khép chặt, sắc đỏ trên mặt càng thêm nồng đậm. Nếu không phải Mộc Thạnh đã từng động tay động chân với cô trong mơ, thì cô đã chẳng đời nào giữ cậu ấy lại.

“Chị còn tưởng em sẽ đến tìm chị sớm lắm chứ~ Ai ngờ đến tối mịt mới tới.”

“Em nấu bữa tối...”

“Không đúng nha? Chị nghe thấy tiếng anh giao hàng ở dưới lầu mà.”

“Ngất, ngất đi rồi...”

Tô Du ngượng ngùng cúi gằm mặt, dường như muốn giấu cả khuôn mặt vào lồng ngực. Chịu đựng ánh mắt càng lúc càng nóng rực của Xila bên cạnh, cô mấp máy môi, ấp úng hỏi Evelyn: “Cái đó, có phải là… không bình thường lắm không ạ?”

“Bà chủ quán kia vắt kiệt cả ông chủ, nhưng nếu bà ấy cũng như em thì chắc không đến mức này đâu nhỉ?”

“Đừng lo! Đó là vì cơ thể chưa được ‘bổ sung’ thôi, Mị Ma chúng ta càng chiến càng hăng mà!” Evelyn bỗng đổi chủ đề, “Nhưng ít nhất cũng không thể ngất đi được~ Ngất rồi thì làm sao mà càng chiến càng hăng?”

Xila không nhịn được, hai tay ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng lẩm bẩm: “Bậy quá đi~”

Quỷ mới biết vị Sứ Đồ Ngạo Mạn này lại đang tưởng tượng ra những gì. Tô Du buồn rầu thở dài, chán nản gục mặt xuống bàn: “Chắc chắn không phải là đối thủ...”

Tuy ngưỡng chịu đựng của cô đúng là đã tăng lên, nhưng cũng không tăng được bao nhiêu. Hơn nữa, ánh mắt Mộc Thạnh nhìn cô... có lẽ lần sau cậu ấy sẽ không nhịn được nữa. Trước đây Mộc Thạnh đúng là một chính nhân quân tử, nhưng lúc đó cậu vừa lo lắng thể chất của Tô Du quá yếu sẽ bị làm đến chết, vừa bị những quan niệm đạo đức ràng buộc... Giờ đây, cơ thể cô đã có thể chịu được Mộc Thạnh, cũng đã là vị hôn thê của cậu. Thứ duy nhất có thể trói buộc Mộc Thạnh bây giờ, có lẽ chỉ còn là tiếng khóc nức nở “đừng mà” của Tô Du thôi. Nhưng lỡ một ngày nào đó Mộc Thạnh lại coi đó là nửa đẩy nửa mời thì phải làm sao?

“Evelyn, không có bí thuật hay ma pháp nào độc quyền của Mị Ma sao?”

Tô Du mong đợi hỏi, trước khi đại chiến sắp nổ ra, nước đến chân mới nhảy cũng là một lựa chọn không tồi.

“Ừm... Ví dụ như Mê Hoặc? Khiến Mộc Thạnh hưng phấn hơn?”

“Cái này tuyệt đối không được! Sẽ bị xé xác mất!”

“Nhưng nếu hưng phấn hơn thì cũng sẽ nhanh hơn đó~” Evelyn nở một nụ cười đầy mê hoặc, “Cậu ta vẫn còn là trai tân đấy~ Em nói xem lúc cậu ta quá hưng phấn thì sẽ biểu hiện thế nào?”

Đương nhiên là xong trong một nốt nhạc! Mắt Tô Du sáng rỡ, cô đập tay lên đùi: “Tuyệt! Cứ làm thế đi!”

Tuy cô gần như trói gà không chặt, bảng thuộc tính lại chuyên về quyến rũ đàn ông, nhưng vẫn có chút ma lực để thi triển ma pháp, nếu không thì cô cũng chẳng dùng được kỹ năng nhập mộng.

“Chị sẽ viết cho em một bản hướng dẫn! Mai gửi cho!”

“Vâng vâng!”

Đang nói chuyện, điện thoại của Tô Du rung lên. Cô cúi xuống liếc nhìn rồi đứng dậy nói: “Mộc Thạnh gọi em về rồi.”

“Bye bye~”

Nhìn bóng lưng Tô Du rời đi, Evelyn quay đầu sang nhìn Xila đang ngẩn ngơ bên cạnh, đảo mắt một cái: “Cô có thể nghĩ đến chuyện gì trong sáng hơn được không?”

Chỉ cần nhìn gò má ửng hồng của Xila là cô đã đoán được vị đọa thiên sứ này đang nghĩ đến chuyện kỳ quái gì rồi.

“Bụng của Ma Vương đại nhân sẽ bị đẩy phồng lên nhỉ~”

Evelyn ngẩn ra, suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Chắc chắn rồi!”

“Tội nghiệp quá~”

“Nhưng sao tôi thấy vẻ mặt của cô có vẻ mong đợi lắm thế?” Evelyn ghét bỏ quay đi, “Hay là cô sang làm Sứ Đồ Sắc Dục luôn đi.”

“Tôi lại chẳng phải Mị Ma.”

...

Chỉ mất vài phút để về đến nhà.

Khi Tô Du về nhà và nhìn thấy Mộc Thạnh, ánh mắt cô lại lảng tránh, gò má nhanh chóng ửng lên một màu hồng e lệ. Đây là lần đầu tiên cô trơ tráo đến vậy, thể hiện tư thế đó ngay trước mắt Mộc Thạnh... Cảm thấy không còn mặt mũi nào nhìn người, cô cúi gằm mặt, đi những bước nhỏ lí nhí định trốn vào phòng.

“Này, lại đây một lát.”

Nhưng Mộc Thạnh đã gọi Tô Du lại: “Em nói xem mấy cái decal này nên dán ở đâu thì đẹp?”

Cậu đang cầm một cái bơm để bơm bóng bay, phía bên kia ghế sô pha đã chất đống mấy chục quả bóng được bơm căng.

“Ờm... Anh xem rồi tự quyết đi?”

“Dù sao đây cũng là phòng tân hôn của chúng ta, em không trang trí thì ai trang trí?” Mộc Thạnh ngẩng đầu lên, nụ cười dịu dàng xen lẫn một chút trêu chọc, “Sao thế? Ngại à?”

“...”

“Lúc em chủ động giúp anh cũng có thấy em ngại đâu, lần trước anh đang chơi game với bạn còn chui cả xuống gầm ghế của anh nữa là...”

“Ấy! Đừng nói nữa!”

Đầu óc Tô Du bây giờ rất tỉnh táo, hoàn toàn không phải là Mị Ma bị dục vọng làm cho mụ mị, cô xấu hổ và tức giận như một cô gái nhỏ chưa từng trải sự đời, liền cởi dép ra ném về phía cậu.

“Nhanh lên, qua đây xem mấy quả bóng này làm thế nào.” Mộc Thạnh thuận tay bắt lấy chiếc dép, gọi cô.

“Thì cứ buộc lại rồi treo lên thôi...”

Tô Du lầm bầm bước tới, đến bên cạnh ghế sô pha, cúi người chống tay lên thành ghế, ngó đầu xem thành quả của Mộc Thạnh: “Nhiều bóng bay thế... Em dán decal lên cửa sổ trước nhé?”

“Được.”

Mộc Thạnh cầm một xấp decal đưa cho Tô Du, nhưng khi cô cúi đầu xuống, nhìn thấy bàn tay to rộng, thon dài, khớp xương rõ ràng, vì thường xuyên sử dụng súng và cầm trọng kiếm mà chai sạn, sắc hồng trên mặt cô lập tức lan đến tận mang tai.

“Sao vậy?”

“Không, không có gì.”

Tô Du giật lấy xấp decal, nhảy sang một bên như một con thỏ rồi chạy vội đến trước cửa sổ.

Thấy dáng vẻ e thẹn này của tiểu Ma Vương, Mộc Thạnh cũng đoán được cô Mị Ma này đang ngại ngùng vì chuyện gì, bèn cố tình trêu chọc: “Cái bấm móng tay đâu rồi nhỉ? Anh phải cắt lại móng tay mới được.”

“Không biết! Ai bảo anh vứt đồ lung tung làm gì!”

“Không cắt lỡ làm em bị thương...”

“Anh im đi! Im đi! Không được nói nữa!”

Tô Du thậm chí không dám ở lại phòng khách nữa, cô ôm xấp decal mở cửa rồi chui ra ngoài hành lang. Cánh cửa khép hờ đã che khuất tầm mắt của Mộc Thạnh, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô ngẩng đầu, ướm thử rồi dán chữ “Hỷ” ngay chính giữa cửa ra vào.

Gió trong hành lang thổi qua, cô chỉ cảm thấy dưới chiếc váy ngắn mát rượi, bất an đưa tay giữ lấy vạt váy vì sợ hớ hênh, rồi lại cảnh giác liếc nhìn khắp hành lang, xác định không có người lạ.

Chiếc váy ngắn chỉ dài hơn ba mươi centimet về cơ bản chỉ che được đến gốc đùi, cô cũng chỉ mặc như vậy khi ở nhà.

“Hình như dán hơi lệch rồi thì phải?” Tô Du lẩm bẩm, lùi lại hai bước, nghĩ xem nên trang trí cửa chính thế nào, “Có thể treo một hàng bóng bay lên không nhỉ?”

Cửa nhà hàng xóm mở ra.

Cô không quay đầu lại mà cất tiếng chào: “Chị Bạch~ qua xem giúp em có bị lệch không với?”

“Tôi là chồng của cô ấy.”

Tô Du sợ đến mức vội vàng giữ chặt váy rồi chạy biến vào phòng.