Ma Vương Đã Thua Cuộc, Tuyệt Đối Không Chịu Gả Cho Ai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21775

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 01 - Chương 175. Em trai

Tô Du không ăn được nhiều, đến giữa bữa tiệc, cô liền tìm cớ lẻn ra khỏi phòng bao.

Cô ngồi xổm trên lề đường, thở dài một hơi chán đời.

Thật là, ăn cơm nói chuyện lại còn cứ phải hút thuốc... Chuyện này cô thì đã quen rồi, ngay cả trong các buổi họp mặt gia đình cô, cũng luôn có vài người đàn ông không thèm quan tâm đến phụ nữ và trẻ con cùng phòng, vô tư hút thuốc.

Hít một hơi thật sâu không khí ngoài đường, dù có lẫn chút mùi khói xe, nhưng vẫn dễ chịu hơn mùi thuốc lá rất nhiều~

Tô Du lấy điện thoại ra, xem hướng dẫn kỹ năng "Mị hoặc" mà Eveleyn gửi cho cô.

Hiệu quả của kỹ năng Mị hoặc không khác nhiều so với tên gọi, có thể phát ra mị lực nữ tính chết người, khiến tất cả giống đực xung quanh cảm thấy lòng dâng sóng trào, chìm đắm vào sự quyến rũ cơ thể của người thi triển.

Hiệu quả của kỹ năng này còn mạnh hơn Tô Du tưởng tượng, lại còn là kỹ năng AOE (tấn công diện rộng)!

“Không thể tùy tiện dùng bừa, trừ khi Ma vương đại nhân muốn tìm cảm giác mạnh, muốn mở tiệc sex giữa phố.”

Eveleyn cố ý chú thích, sợ Ma vương nhà mình thật sự dựa vào kỹ năng này để mở tiệc sex.

Mặc dù với nhan sắc và vóc dáng của Ác Ma, chỉ cần cô ấy muốn, không cần kỹ năng Mị hoặc, chỉ cần chủ động một chút cũng có thể tùy tiện móc nối đàn ông...

“Đồ thần kinh!” Tô Du lẩm bẩm mắng, “Trong mắt Eveleyn, tôi là loại biến thái đó sao?!”

Hay là trong mắt Eveleyn, cô thật sự có thể làm ra chuyện mở tiệc sex? Không thì cố ý nhắc nhở cô làm gì?!

Phía sau đột nhiên có tiếng bước chân.

Tô Du vội vàng ngậm miệng, lướt màn hình điện thoại, quay đầu nhìn chàng thanh niên đang đi về phía mình.

Là em trai của Mộc Thịnh, miệng ngậm một điếu thuốc, bước chân thả lỏng, cà lơ phất phơ, cậu ta móc bật lửa từ túi ra, định châm lửa, nhưng thấy Tô Du thì sững lại, cậu ta vội vàng cất thuốc vào túi, nở nụ cười ngượng ngịu.

“Chị dâu... Đừng nói với anh hai chuyện em hút thuốc nhé.”

“Vừa nãy trong phòng bao không thấy em hút, sao lại cố ý chạy ra ngoài hút?”

Em trai gãi gãi sau gáy vẻ ngượng ngùng: “Sẽ bị mắng... Anh hai sẽ đánh chết em mất...”

“Thật sự sợ chết thì đừng hút.” Tô Du đứng dậy, đánh giá em trai trước mặt, “Em tên gì?”

“Mộc Tân, Nhật Cân Tân.”

Mộc Tân xấp xỉ tuổi Tô Du, khuôn mặt thanh tú, nhìn qua là biết dễ bị bắt nạt, hoàn toàn không giống một người vô học. Điều này khiến cô không còn sự căng thẳng sợ xã giao của người hướng nội nữa, ngược lại còn có sự bình tĩnh, tự tin của một chị lớn.

“Ồ~” Tô Du cũng không khuyên Mộc Tân bỏ thuốc, dù là chị dâu, nhưng dù sao cũng là lần đầu gặp mặt, cô chỉ nhíu mày nói, “Đừng hút thuốc trước mặt chị, lần sau thấy nữa chị sẽ nói với anh hai.”

“Vâng...”

Mộc Tân trông rất ngoan ngoãn, cũng hơi hướng nội, ngoài việc hút thuốc ra, Tô Du tạm thời chưa thấy cậu ta giống một du côn vô học ở chỗ nào.

“Nghe nói dạo trước em nhập viện?”

Đối diện với cậu em trai nhỏ, Tô Du kỳ lạ không còn sợ xã giao nữa, ngược lại còn chủ động hỏi chuyện.

“Bị tai nạn xe máy.”

Tô Du tò mò hỏi: “Đã khỏe chưa?”

“Vâng.”

“Sao nghe nói em không đi học nữa?”

Mộc Tân có vẻ hơi lúng túng, luôn giữ khoảng cách với Tô Du, trên mặt dần dần xuất hiện vẻ ngượng ngùng đỏ ửng.

Cậu ta không dám nhìn Tô Du lâu, rõ ràng là phong thái của một chàng trai trinh, giống hệt Mộc Thịnh hồi trước.

“Em học không giỏi, cũng chẳng có gì đáng học...”

“Bị bạn bè bắt nạt sao?”

“Vâng...”

Tô Du khổ sở nhíu mày, dùng ngón tay xoắn lọn tóc mai.

Nếu là bạo lực học đường, thì cô cũng chẳng có cách nào hay, dù sao hồi cấp hai cô cũng thường xuyên bị bắt nạt ở trường, may mà cô đi học ở thành phố, dù bị bắt nạt cũng không đến mức bị đánh.

“Chị dâu, em muốn ăn kem.”

“Chị dẫn em đi mua.”

Tô Du có ấn tượng tốt với cậu em trai này, cười tủm tỉm gật đầu, tiện tay khoác vai Mộc Tân đi về phía siêu thị nhỏ ven đường.

Nhưng giây tiếp theo, Mộc Tân đã lúng túng né sang một bên, gạt tay cô ra, mặt đỏ bừng như mông khỉ.

Ê?

Tô Du ngẩn ra, kể từ khi trở thành phụ nữ, cô ít tiếp xúc với đàn ông ngoài Mộc Thịnh, dù cô biết sức quyến rũ ngoại hình của mình bây giờ quá đáng đến mức nào, nhưng vẫn vô thức quen dùng cách giao tiếp của đàn ông.

Không thể không nói phản ứng đỏ mặt của Mộc Tân dễ thương quá đi mất~ Muốn trêu chọc thêm chút nữa~

Cô giả vờ khó hiểu hỏi ngược lại: “Sao thế? Không phải muốn ăn kem sao?”

“Không, không có gì...”

Trêu chọc một câu, tận hưởng biểu hiện lúng túng bất an của Mộc Tân, Tô Du liền thu lại bộ mặt Ác Ma, sợ vô tình gây ra hiểu lầm gì.

Sau này cô sẽ không tránh khỏi việc tiếp xúc với đàn ông, cô phải cẩn thận hơn về tác phong của mình.

Phụ nữ quá xinh đẹp rất dễ gây ra những tưởng tượng không cần thiết cho đàn ông...

“Lấy giúp chị một cây kem nữa, loại ba màu.”

“Lấy giúp anh hai một cây nhé?”

“Chị ăn cùng anh ấy, một ly ba màu chị ăn không hết.”

Mua kem xong, quay lại cửa nhà hàng, thấy Mộc Thịnh cũng từ phòng bao đi ra hóng mát.

Thấy Mộc Thịnh, Tô Du chạy nhanh đến: “Sao anh cũng ra ngoài rồi?”

“Mùi thuốc lá nặng quá~” Mộc Thịnh cười khổ lắc đầu, quay đầu nhìn em trai phía sau Tô Du, “Hai đứa hòa hợp tốt thật, còn mua kem cho em trai anh.”

“Tôi rộng rãi mà!”

Tô Du giữ khoảng cách với Mộc Thịnh một chút, lo lắng Khắc ấn sẽ phản ứng, cô nhìn Mộc Tân đang đứng cách đó không xa ăn kem, hơi lo lắng nói: “Em trai anh nói đi học bị bắt nạt, nên mới không chịu đi học.”

“Anh biết.” Mộc Thịnh đau đầu xoa thái dương, “Anh học cấp ba thì đi nơi khác rồi, ở nhà có chuyện gì anh cũng không quản được, vài năm sau nó cứ nằm lì ở nhà không đi học nữa, có lẽ cũng trách anh... Nó chỉ sợ anh, cha mẹ thì không quản được.”

“Ê?”

“Nói thật, người anh lo lắng nhất chính là nó.”

Tô Du cân nhắc hỏi: “Nhưng, rõ ràng là trách nhiệm của chú dì (cha mẹ anh) chứ?”

“Dù sao anh cũng là anh trai.” Mộc Thịnh chống một tay vào hông, lạnh lùng gọi, “Mộc Tân! Lại đây!”

“Anh!” Mộc Tân hớn hở chạy tới, đưa ly kem ba màu vừa mua cho Mộc Thịnh, “Chị dâu mua cho anh đấy.”

Mộc Thịnh vỗ vai em trai: “Hai ngày nữa đi lính.”

“Hả? Không phải, anh, bây giờ cũng đâu phải lúc tuyển quân?”

“Cứ chơi cho thoải mái đi, hai ngày nữa sẽ có người đến đón mày.”

Mộc Tân ngơ ngác: “Anh đã bàn với cha mẹ chưa?”

“Đi lính không phải tốt sao? Cha mẹ đều ủng hộ.” Mộc Thịnh chậm rãi mở ly kem ba màu, xúc một thìa đút vào miệng Tô Du trước, vừa nói, “Em yên tâm, anh quen không ít bạn bè trong quân đội, sẽ nhờ họ chăm sóc mày tốt, vài năm nữa giải ngũ về mày cũng sẽ tìm được cô vợ xinh đẹp như anh.”

“Em không muốn đi! Đánh nhau sẽ chết người!”

“Bây giờ không có đánh nhau, cứ quyết định vậy đi.”

Mộc Thịnh quay sang giải thích với Tô Du: “Cho nó đi lính rèn luyện tính cách có lẽ sẽ tốt hơn, đợi giải ngũ về cũng có một khoản tiền, còn hơn bây giờ lang thang ngoài đường.”

Tô Du cũng khá đồng tình với phương án này, trước kỳ thi đại học của cô, có vài bạn học học không tốt đã chọn đi lính.

Người duy nhất cảm thấy bất mãn, có lẽ chỉ có Mộc Tân.