Ma Thuật Sư Cấp Thảm Họa Nghiền Nát Xúc Xắc ~Vì chuyển sinh vào thế giới game có Route chính sử lao thẳng vào Bad End, nên tôi định nhắm tới Ending đặc biệt, nhưng lại bị các nhân vật cộm cán bám riết khiến mọi chuyện trở nên nguy to~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

36 64

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

3 10

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

95 2299

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

(Đang ra)

Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Tappei Nagatsuki

(Phần truyện dịch sẽ được đăng tải từ Arc 6 trở đi)

40 1125

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

29 199

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

85 386

31-60 - 33: Hyluest

33: Hyluest

………………………………

……………………

…………

Ra chiến trường, truyền đạt Thánh thác cho tướng quân, rồi gửi vài lời khích lệ lấy lệ cho đám binh lính.

Lui về phía sau, ngồi yên vị trên chiếc kiệu rước, vây quanh là những lư hương giúp thanh tẩy ô uế của trần gian, rồi dâng lời cầu nguyện lên tinh linh.

Trong khi cầu nguyện──hay đúng hơn là giả vờ cầu nguyện cho có hình thức như mọi khi, tôi chợt suy nghĩ.

──Ban nãy, mình đã nói gì với đám lính ấy nhỉ?

Sau khi tôi dừng lại vì đau họng, thấy mọi người đều khóc, nên chắc là tôi đã sắp xếp vài từ ngữ êm tai nào đó rồi.

Nhưng tôi chẳng nhớ nội dung là gì. Dù thời gian chưa trôi qua bao lâu, nhưng tôi đã quên béng mất rồi.

Lúc nào cũng vậy. Tôi luôn quên đi mọi thứ ngay lập tức.

Vạn vật đều quá đỗi tẻ nhạt, nên chẳng mấy chốc chúng đã phong hóa và bay biến khỏi ký ức.

Dù ở đâu cũng thế thôi. Dù bước ra khỏi đền thờ, hay bước ra khỏi Linneria, trái tim này vẫn chẳng hề lay động.

Những gì nhìn thấy, nghe thấy, cảm thấy, tất cả đều như cát khô, trôi tuột qua chiếc sàng của tâm hồn.

Thà rằng thế giới này diệt vong quách đi cho rồi, biết đâu lúc đó tôi lại có thể cảm nhận được chút ít rung động.

Nhưng đáng tiếc, tôi chưa từng nhận được Thánh thác nào như thế. Ít nhất là cho đến lúc này.

──Thật chán ngắt.

Chắc hẳn hôm nay cũng sẽ lại kết thúc như một ngày bình thường chẳng có gì thay đổi.

Đến ngày mai, nó sẽ bị chôn vùi trong đống tro tàn của sự lãng quên, trở thành một quá khứ chẳng đáng để ghi nhớ.

Tôi đã nghĩ như vậy.

Cho đến khi vô vàn tương lai đột ngột tràn vào trong đầu──và cuối cùng, bị bôi đen bởi những tiếng nhiễu loạn.

“──Vu nữ-sama!?”

Khi nhận ra, tôi đã ngã gục xuống, không phải trên kiệu rước, mà là đang nằm trên mặt đất ngước nhìn bầu trời.

“Nguy quá──Ai đó, mau lên──!!”

Chẳng hiểu sao trong tầm nhìn chỉ còn lại một nửa bên trái, nữ quan phụ trách chăm sóc tôi khi ra ngoài đang gào thét chói tai.

Giọng nói ấy nghe thật xa xăm, tôi chẳng thể nghe rõ lắm.

“…………Khụ…… Đau quá……”

Phải mất một lúc lâu, tôi mới hiểu được tình hình.

Tôi chầm chậm hít không khí vào buồng phổi đang nghẹn lại do cú va đập mạnh của lưng xuống mặt đất.

Khi chạm vào mắt phải đang đau đớn dữ dội, một thứ chất lỏng đỏ sẫm nhớp nháp, hòa lẫn giữa máu và các loại dịch thể khác, kéo thành sợi trên lòng bàn tay tôi.

Có vẻ như, mắt phải của tôi, và chỉ mắt phải thôi, đã bị thứ gì đó xuyên thủng.

Và chuyện đó, e rằng là tác phẩm từ bàn tay của ai đó.

Bên trong hốc mắt phải, tôi cảm nhận được sự hiện diện của một mảnh vỡ nhỏ lạnh lẽo và một luồng ma lực không phải của mình.

Tàn dư ma thuật mong manh tựa sương sớm, nhưng lại chẳng hề có chút tạp chất nào, đẹp đẽ vô ngần.

Chẳng bao lâu sau, mảnh vỡ ấy tan chảy trong mắt phải tôi.

Thứ ma lực hình thành nên mảnh vỡ ấy bắt đầu hòa quyện vào bên trong tôi.

“…………”

Trong con mắt phải lẽ ra không còn nhìn thấy gì nữa, bỗng phản chiếu một hình ảnh.

Một người đàn ông có đôi mắt đen, trạc tuổi tôi.

Dáng người mảnh khảnh nhưng cao ráo, không mang trang sức cầu kỳ, nhưng gương mặt lại vô cùng tuấn tú.

Là kiểu người mà đám nữ quan ít tiếp xúc với đàn ông sẽ lén lút hú hét đầy phấn khích sau lưng.

──Người này, đã phá hủy mắt phải của mình.

Khoảnh khắc hiểu ra điều đó, trái tim vốn chỉ đập một nhịp điệu đều đặn suốt bao năm qua của tôi, bỗng khẽ nảy lên.

“Ah……”

Quên cả đau đớn, tôi vươn tay ra.

Vừa nắm lấy hư không bằng những đầu ngón tay đẫm máu, tôi vừa thì thầm bằng cổ họng khản đặc.

“Người là…… ai thế……?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!