Ma Thuật Sư Cấp Thảm Họa Nghiền Nát Xúc Xắc ~Vì chuyển sinh vào thế giới game có Route chính sử lao thẳng vào Bad End, nên tôi định nhắm tới Ending đặc biệt, nhưng lại bị các nhân vật cộm cán bám riết khiến mọi chuyện trở nên nguy to~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Câu chuyện về Đế quốc Trắng

(Đang ra)

Câu chuyện về Đế quốc Trắng

Inumura Koroku

Bản anh hùng ca kỳ ảo về chiến tranh của Inumura Koroku là một câu chuyện choáng ngợp về khói lửa, tình yêu và những cuộc cách mạng!

3 2

Vậy Một Chút Trà Chiều Thì Sao?

(Đang ra)

Vậy Một Chút Trà Chiều Thì Sao?

桃田ロウ

Tuy nhiên, sau khi chuyển đến sống chung, Kanata đã phát hiện một sự thật gây sốc rằng, Yui thích phụ nữ. Tệ hơn nữa là cô ấy cực kỳ tai tiếng với thói lăng nhăng của mình.

3 3

Tôi Nhặt Được Trứng Rồng

(Đang ra)

Tôi Nhặt Được Trứng Rồng

다르팽이

Tôi muốn hoàn tiền.

9 450

1-30 - 16

16

Những kẻ có địa vị và quyền lực thường có xu hướng rất thích khoe khoang những thứ thuộc sở hữu của mình với người xung quanh.

Đối tượng để khoe mẽ rất đa dạng, có thể là những bức tranh hay đá quý đắt tiền, hoặc những loài động thực vật quý hiếm.

Và──tùy thuộc vào thời điểm và hoàn cảnh, con người cũng nằm trong phạm trù đó.

Một thanh tiểu kiếm mảnh khảnh nghênh đón cú bổ dốc toàn lực của chiếc chiến rìu dày cộm.

“Hả!?”

Tiếng kim loại lảnh lót, thanh thoát vang lên.

Mặc dù đòn đánh chứa đựng uy lực đủ để nghiền nát cả một tảng đá nhỏ, nhưng âm thanh phát ra lại nhẹ hẫng như thể hai bên chỉ khẽ cọ vào nhau.

“Kuh...”

Không phải chặn lại mà là gạt đi, một kỹ thuật phòng thủ không gây mệt mỏi hay chịu phản lực.

Trọng tâm bị phá vỡ, đường kiếm bị chệch hướng chỉ bằng một lực tối thiểu, gã khổng lồ mất đà, loạng choạng bước hụt.

“──Sei!”

Đương nhiên chẳng đời nào Jack lại bỏ qua sơ hở chí mạng đến thế. Vào đúng cái thời điểm mà đối phương gần như không thể phản ứng, cậu tung ra một cú đâm, dùng chuôi kiếm thay cho mũi kiếm.

Phần thân trên và hạ bộ đã được cậu tập trung rèn luyện suốt hơn hai năm ròng dựa trên kiến thức thể hình của thế kỷ hai mươi mốt.

Kết hợp với cú xoay hông tạo thêm đà và động năng, đó là một đòn tất sát.

“Ọc...!”

Chuôi kiếm lún sâu vào chấn thủy của gã khổng lồ có vóc dáng to hơn Jack đến hai vòng.

Kèm theo cảm giác xương sườn gãy nát, ít nhất cũng phải vài cái, thân hình được bọc trong lớp cơ bắp dày cộm ấy bay giữa không trung, rồi lăn lông lốc đến tận chân tường.

“Jack-han!”

Thở hắt ra một hơi, Jack vừa tra tiểu kiếm vào bao thì Uraha đã vội vã chạy tới.

“Aaah, có bị thương chỗ nào hông...? Đau ở đâu thì nói tui biết liền nghen...!”

Bàn tay Uraha sờ soạng khắp cánh tay và cơ thể được bọc trong giáp da của cậu để kiểm tra vết thương.

Vì Jack có thói quen né đòn trong đường tơ kẽ tóc để tránh tiêu hao thể lực vô ích, nên nhìn từ xa trông có vẻ rất nguy hiểm.

“Uu... Chỗ vai chảy máu rồi kìa...! Trời ơi, bởi vậy tui mới hổng muốn để cậu đánh nhau với cái thứ to xác như khúc gỗ đó mà...!”

“Vết xước thôi. Với lại tôi quen bị thương rồi.”

“Hổng được hổng được hổng được hổng được...! Phải mau chữa trị thôi...!”

Thấm thoắt đã được nửa tháng kể từ khi Jack bắt đầu làm thêm tại Thương hội Isurugi.

Hôm nay, cậu được yêu cầu đi theo làm hộ vệ cho một cuộc thương thảo tại Colossea, thành phố lớn thứ hai của Lulujif, nổi tiếng với các đấu trường.

Tuy là trong nước và chỉ mất khoảng hai ngày đi xe ngựa, nhưng việc đích thân Uraha phải xuất mã chứng tỏ đối phương là một nhân vật khá tầm cỡ. Số tiền giao dịch cũng tương xứng.

Thế nhưng, cuộc thương thảo lại diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ và chốt đơn êm đẹp.

Tuy nhiên, trong lúc trò chuyện xã giao sau khi xong việc, câu chuyện lại rẽ sang một hướng kỳ lạ.

Đối tác làm ăn tỏ ra hiếu kỳ với Jack – người hộ vệ đeo thanh tiểu kiếm xuất xứ từ Sâm La Chúng vốn hiếm gặp ở phía Tây Shia – và đề nghị cho cậu đấu thử với võ sĩ giác đấu mà ông ta đang nuôi dưỡng.

Nghe đâu nghề tay trái của ông ta là ông bầu của đấu trường.

Những kẻ thừa tiền và thời gian thường thích ngắm nhìn máu của người khác đổ xuống từ một nơi an toàn.

Địa điểm là sân tập chiến đấu của các võ sĩ. Tất nhiên là dùng kiếm thật.

Uraha đã tỏ ý không muốn, nhưng khi đối phương đưa ra mức tiền thưởng khá hời, chính Jack đã nhận lời.

Và kết quả là như vừa rồi.

“...Lẽ ra mình nên diễn cho trận đấu kịch tính hơn chút nữa nhỉ...?”

Gã võ sĩ giác đấu đáng tự hào bị hạ gục cái một, khiến đối tác không thèm che giấu sự khó chịu ra mặt.

Dẫu vậy, nếu nương tay quá đà để rồi bản thân bị thương nặng thì đúng là lợi bất cập hại.

Hơn nữa, nếu đánh giá một cách công bằng, thì giữa Jack và gã võ sĩ đang nằm sủi bọt mép kia không có sự chênh lệch thực lực quá lớn.

Thứ phân định thắng bại chủ yếu là do kiếm kỹ của Jack thiên về phòng thủ – loại kỹ thuật không được ưa chuộng tại đấu trường vì không làm khán giả phấn khích, tức là đối phương chưa quen nhìn thấy, cộng với việc cậu ép sân bằng cú đâm tất sát mang tính chất đánh úp bất ngờ.

Vốn dĩ đây là phong cách “sát thủ diệt gà”, nên nếu đấu lại vài trận, người gặp bất lợi chắc chắn sẽ là Jack.

Tuy nhiên, dù có giải thích lý lẽ đó ra thì chắc đối phương cũng chẳng thèm lọt tai.

“...Hửm?”

Trong lúc đang thoáng hối hận vì đã bị tiền làm mờ mắt mà nhận lời bừa bãi, Jack chợt nhận ra một bóng người có màu sắc nổi bật ở khóe mắt và quay đầu lại.

Một võ sĩ giác đấu có làn da nâu và mái tóc đỏ hung đã đứng trong sân tập từ lúc nào.

Cảm giác ngờ ngợ đã từng gặp ở đâu đó lướt qua tâm trí, Jack chăm chú nhìn kỹ và──nín thở.

“──Ồ, Alex đấy à! Đến đúng lúc lắm!”

Đối tác cũng nhận ra gã võ sĩ đó, thái độ thay đổi một trời một vực từ khó chịu sang vui vẻ và bước lại gần.

Trong khi đó, Jack mở to mắt, một âm thanh điện tử vang lên trong đầu cậu.

Cùng lúc, một cửa sổ trạng thái hiện lên trên đầu võ sĩ.

Alex Vineau

Phe phái: Không

Thống Suất: F (E)

Võ Lực: C (A)

Trí Lực: F

Chính Trị: G

Mị Lực: D (C)

Trung Thành: -

Ability Riêng: Áo Tụ Nhất Xúc (Tăng tỷ lệ thắng khi đơn đấu)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!