095-Sống sót tại trường học ma pháp (6)
Sống sót tại trường học ma pháp (6)"Sao ngài lại bỏ chạy thế?"
"Tôi cũng không biết nữa, cứ thế mà..."
Leon lầm bầm với vẻ mặt ngượng nghịu, rồi chậm rãi mở lời.
"Ngài vẫn khỏe chứ?"
"Tất nhiên là tôi khỏe rồi. Chúng ta mới xa nhau chưa đầy một tháng mà."
"......Ngài vẫn khỏe chứ?"
"Tôi khỏe."
Nếu còn truy hỏi thêm, e là Leon sẽ cắm mặt vào cốc sữa mà chết quẫn mất, nên tôi đành kiềm chế lại.
"Mà sao lúc đó ngài lại nói lời chia tay sướt mướt như thế làm gì?"
"Không hề sướt mướt."
"Hả? Câu 'Hẹn ngày tái ngộ...' mà không sướt mướt thì trên đời này chẳng còn lời nào sướt mướt nữa đâu."
"Ngài vẫn khỏe chứ?"
"Tôi khỏe mà."
Leon bắt đầu rơi vào vòng lặp.
Lần này tôi thực sự kìm lại và hỏi điều mình thắc mắc.
"Mà sao ngài lại đến trường ma pháp vậy? Chẳng phải ngài định ở lại Giáo quốc sao?"
"Chuyện đó là-."
Leon giải thích toàn bộ lý do anh ta đến trường ma pháp.
Nghe xong, tôi gật đầu hiểu ý.
"Nghĩa là họ không biết phải xử trí cậu Paladin non nớt này thế nào, nên tạm thời tống vào trường ma pháp chứ gì?"
"Cũng có thể coi là vậy."
Hừm.
Họ cử Leon đến trường ma pháp để trục lợi chính trị, nhưng tôi thấy hơi thắc mắc.
Việc cử một Paladin đến đây thì có lợi ích chính trị gì nhỉ?
Chuyện này phải biết rõ những xích mích gần đây giữa Giáo quốc và Đế quốc mới hiểu được. Trong tình trạng không có thông tin thế này, tôi chỉ có thể huyễn hoặc chứ không thể suy đoán chính xác.
Điều đầu tiên tôi nghĩ đến là trường ma pháp đột ngột trở thành một vị trí trọng yếu đối với cả hai bên. Nhưng chẳng phải nơi này vốn đã quan trọng vì có du học sinh từ khắp đại lục đổ về sao?
Chịu thôi, không biết được.
Và tôi cũng chẳng muốn biết làm gì.
Dù sao thì tôi chỉ cần tập trung rèn luyện ma pháp là đủ rồi.
"Ơ? Chẳng phải ngài Leon đây sao."
"Cô Chris. Đã lâu không gặp."
Chris đang đi ngang qua thì phát hiện ra Leon, cô ngạc nhiên tiến lại gần.
Chris nghiêng đầu thắc mắc.
"Lâu không gặp? Chúng ta mới xa nhau chưa đầy một tháng mà?"
"Đã hơn một tháng rồi."
"Nhưng ngài Leon này. Lúc chia tay, ngài đã nói bằng cái giọng như thể thế giới sắp sụp đổ rằng: 'Nếu sau này có cơ hội, tôi lại muốn cùng mọi người phiêu lưu-'. Nếu định gặp lại sớm thế này thì ngài nói câu đó làm gì?"
"Tôi chưa từng nói thế."
Khi Leon kiên quyết phủ nhận, Chris nhìn sang tôi.
"Ruina-nim? Chỉ mình tôi nghe thấy thế thôi sao?"
"Tôi cũng nghe thấy mà."
"Thấy chưa ngài Leon. Ruina-nim cũng nghe thấy kìa."
"Hà..."
Leon thở dài một hơi thật dài.
Tôi đập tay với Chris.
"Ruina-nim. Ngài Leon đầu hàng rồi. Chúng ta thắng."
"Tôi đã bảo là sẽ hạ gục ngài Leon nhanh thôi mà."
Trong lúc chúng tôi khoác tay nhau xoay vòng vòng, Leon cất lời với thái độ bình thản.
"Vậy ngài thấy thế nào? Trường ma pháp ấy."
"Cũng không tệ."
Sau khi thử dạy học sinh và dự thính các bài giảng, đây là kết luận của tôi.
Nơi này ổn hơn tôi tưởng.
Cổ nhân có câu: 'Người thầy cũng học hỏi từ chính học trò'.
Ý nói khi dạy bảo người khác, bản thân người dạy cũng sẽ mở ra những quan điểm mới. Hiện giờ tôi chính là như vậy.
Không chỉ Noah, mà khi dạy cả những người khác, đầu óc tôi cứ ngứa ngáy không yên.
Không nhịn nổi nữa rồi.
Tôi nói với Chris và Leon.
"Tôi đi luyện tập ma pháp đây. Đừng có tìm tôi nhé."
"Ruina-nim! Biết rồi nhưng đưa tiền đầu tư đây đã-."
"Chào nhé."
Tôi quay trở về chỗ ở.
"Nam tước Elpiniel. Ngài về sớm vậy ạ."
Terry cúi đầu chào.
Bộ đồ hầu gái chứng minh thân phận của anh ta khẽ lay động.
"Ngài muốn dùng bữa thế nào ạ?"
"Để sau đi."
"Tôi hiểu rồi."
Tôi đi lướt qua Terry và hướng về phía tầng hầm.
Căn biệt thự tôi được cấp có hẳn một tầng hầm.
Thông thường tầng hầm được dùng làm kho chứa đồ, nhưng đó là chuyện của người bình thường thôi.
Với các pháp sư, tầng hầm đa phần được dùng vào mục đích sau.
Công xưởng.
Căn cứ địa của pháp sư, nơi rèn giũa vô số ma pháp.
Hỏa rực. Ngọn lửa trong đèn thắp sáng công xưởng.
Tôi treo chiếc đèn lên Tịch Ảnh rồi quan sát một lượt bên trong.
Cái cảm giác khép kín và tù túng này.
Nó khiến lòng tôi bình lặng lại.
Đây là lần đầu tiên tôi có một công xưởng của riêng mình.
Hồi còn ở với Kelton, đó là công xưởng của ông ta chứ không phải của tôi.
Sau khi Kelton rơi vào trạng thái chờ hồi sinh, tôi cứ phải lang thang khắp nơi nên không có điều kiện tạo ra một nơi thế này. Có thể nói đây là cơ hội duy nhất để tôi lập nên một công xưởng.
Tôi chạm tay vào miếng kim loại đặt trên bàn làm việc rồi kích hoạt ma pháp luyện kim.
Sắt bắt đầu 'biến hóa' và tan chảy. Tôi gán cho nó đặc tính 'liên kết' rồi pha trộn thêm nhiều loại kim loại khác.
Sau đó, tôi nhào nặn hợp kim, gia công thành hình một chiếc nhẫn và đính đá quý lên.
Bây giờ mới là phần quan trọng.
Tôi gán đặc tính 'thôn phệ' vào viên đá trong suốt để nó nuốt chửng ngọn lửa.
Hoàn thành.
Tôi xoay xở ngắm nghía món ma đạo cụ mới chế tạo.
Bên trong viên đá trong suốt, ngọn lửa đang gào thét đòi thoát ra ngoài.
Tôi đeo chiếc nhẫn vào để kiểm tra hiệu năng.
Ừm.
Chẳng rõ thế nào nữa.
Đây là một loại ma đạo cụ giữ ấm, nhưng vì tôi đã là hỏa pháp sư vòng tròn thứ 4 nên không còn cảm thấy nóng lạnh nữa. Tôi không phân biệt được là do món đồ bị lỗi hay vốn dĩ nó chỉ có thế.
Tôi đút chiếc nhẫn vào túi.
Jerry là hỏa pháp sư cấp cao nên cũng giống tôi, Leon đã thức tỉnh thánh lực nên cũng vậy, Noah thì còn nhỏ, còn Myuran thì đơn giản là tôi không muốn cho. Chắc phải đưa cho Chris thí nghiệm thôi.
......À không. Đưa cho Chris thì cô ta đem bán mất.
Thôi cứ đưa cho Myuran vậy.
Chắc Myuran sẽ kiểm tra hiệu năng ma đạo cụ tốt nhất.
Sau khi kết thúc buổi luyện tập ma pháp luyện kim hàng ngày, tiếp theo là đến thứ này.
Ma pháp xanh biếc bao phủ lấy thanh kiếm được rút ra từ hông.
"Tỏa sáng đi. Thanh Dạ."
Thanh Dạ đã bao phủ hơn nửa thanh kiếm trường, so với trước đây chỉ dài bằng con dao găm thì giờ nó đã lớn hơn gấp đôi.
Nhìn Thanh Dạ trưởng thành chậm rãi nhưng đều đặn, lòng tôi thấy ấm áp lạ thường.
Sẵn có Leon ở đây, lát nữa tập xong phải bảo anh ta đấu tập kiếm thuật mới được.
Tôi thu hồi Thanh Dạ rồi tra kiếm vào bao.
Luyện tập ma pháp luyện kim và luyện đan đã xong, giờ chỉ còn lại một thứ.
Tu luyện ma pháp.
Tôi điều khiển Tịch Ảnh, để chiếc đèn lơ lửng giữa không trung trước mặt.
Bên trong chiếc đèn trắng muốt làm từ tinh ngân, ngọn lửa lặng lẽ bập bùng.
Nguyên tố bẩm sinh của tôi là hỏa.
Lửa là gốc rễ, là nền tảng của tôi.
Vì vậy, dù học bất kỳ ma pháp nào, cột trụ của tôi vẫn sẽ là nguyên tố hỏa.
Tuy nhiên, chính vì thế mà lúc này tôi cần quan tâm đến những thứ khác.
Bởi cột trụ nguyên tố hỏa đã đạt đến vòng tròn thứ 4 rồi.
Tôi tạo ra nước giữa hư không.
Nước ở trạng thái lỏng không có hình dạng cố định, có thể thay đổi tùy ý. Có lẽ vì thế mà đặc tính tôi tìm thấy ở nguyên tố thủy cũng là 'biến hóa'.
Biến hóa. Biến hóa sao.
Tôi biến nước thành hình một sợi dây thừng rồi quất mạnh.
Xoạt! Sợi dây nước khống chế hình nhân thế mạng đặt gần đó. Tôi đưa tay vuốt cằm.
Đặc tính biến hóa này nói đơn giản là gán cho nước một hình thái nhất định.
Nhờ đó mà những thứ như dây thừng nước mới có thể tồn tại. Theo lẽ thường, dù có tạo ra dây thừng bằng nước thì cũng chẳng trói buộc được ai, nhưng đây là ma pháp. Nguyên tố thủy cũng không phải là nước bình thường.
Tất nhiên, ma pháp dây thừng nước vừa rồi là tôi có được từ giao dịch với <Thiên Bình> trước đây. Nhưng có lẽ người đó cũng đã tìm thấy đặc tính tương tự như 'biến hóa' từ nguyên tố thủy.
Tôi nghịch ngợm với nguyên tố thủy một lúc rồi xóa đi.
Hiện tại nguyên tố thủy còn rất nhiều thiếu sót. Ít nhất phải đạt đến vòng tròn thứ 2 thì mới nảy ra được những ý tưởng khả thi.
Tiếp theo là nguyên tố phong.
Tôi nhào nặn luồng gió quánh đặc trên tay.
Dù sao thì nguyên tố phong cũng có ích ngay từ vòng tròn thứ nhất, nên tôi đã tạo ra được một ma pháp từ nó.
Đó chính là ma pháp lưới lửa mà tôi từng sử dụng tại câu lạc bộ đấu tay đôi pháp sư ở thành phố ma pháp Arginel.
Có vẻ như đặc tính 'liên kết' có tính ứng dụng cao hơn đặc tính 'biến hóa'.
Chà, liên kết thì phải kết hợp với các ma pháp khác mới hiệu quả, còn xét đơn lẻ thì biến hóa tốt hơn. Nhưng dù sao tôi cũng là một đại pháp sư (tương lai) sử dụng đa thuộc tính. Đối với tôi, nguyên tố phong có nhiều công dụng hơn.
Liên kết, liên kết à.
Tôi chợt quan sát Tịch Ảnh.
Tính ra thì Tịch Ảnh cũng đang ở trạng thái liên kết với tôi. Vì nó phản ứng theo ý chí của tôi mà.
Tịch Ảnh, ma pháp sở trường của Haze, đệ tử của đệ nhất kiếm đế quốc Vallion Dragomil.
Cũng đã khá lâu kể từ khi tôi có được nó.
Nhờ có Tịch Ảnh mà bấy lâu nay tôi rất thong thả. Dù không nhấn mạnh, nhưng việc không phải tự tay cầm đèn đúng là không gì tuyệt bằng.
Tịch Ảnh là một loại ma pháp tạo ra nhân công tự ngã (cái tôi nhân tạo).
Một ma pháp tạo ra khối cầu gió biết tự phán đoán và tự di chuyển.
Vì thế, một khi đã kích hoạt Tịch Ảnh, tôi hoàn toàn không cần bận tâm đến nó nữa.
Chỉ cần cung cấp ma lực là Tịch Ảnh sẽ tự động hoạt động, chẳng khác nào có thêm một cánh tay tự động vậy. Và tôi cũng có một ma pháp tương tự như thế.
Ma pháp đặc hữu <Sinh Trưởng>.
<Sinh Trưởng> cũng gần giống vậy. Một khi đã triệu hồi, sau đó chỉ cần cung cấp ma lực là chúng sẽ tự động hành động mà không cần tôi phải để tâm quá nhiều.
Tất nhiên, khác với Tịch Ảnh, mức độ tự động hóa của <Sinh Trưởng> có phần thấp hơn. Nó không thể di chuyển tinh vi, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng đã cực kỳ tiện lợi rồi.
Nếu không có chức năng tự động hóa, tôi sẽ phải trực tiếp điều khiển từng vật triệu hồi một. Chỉ nghĩ thôi đã thấy tệ rồi. Mệt mỏi thế thì làm sao mà dùng ma pháp được nữa.
Cứ tiếp tục thế này đi.
Tôi triệu hồi một binh sĩ gỗ.
Tịch Ảnh xoay quanh binh sĩ gỗ. Theo đó, chiếc đèn soi sáng binh sĩ gỗ từ nhiều góc độ khác nhau.
Tịch Ảnh, liên kết, binh sĩ gỗ, Tịch Ảnh, liên kết, binh sĩ gỗ, Tịch Ảnh, liên kết, binh sĩ gỗ...
.......
Đột nhiên, một tiếng nổ vang lên trong đầu tôi.
Liên kết không nhất thiết phải là tiếp xúc vật lý.
Sự liên kết về tâm trí cũng là liên kết.
Tôi bỏ lại nguyên tố phong đang biến đổi phía sau-.
Tôi đưa tay chộp lấy Tịch Ảnh.
"......???"
Tịch Ảnh run rẩy toàn thân. Có vẻ như nó đang thấy rất thích thú.
Tôi cũng thấy vui.
Tôi cứ thế ấn mạnh Tịch Ảnh vào trong binh sĩ gỗ. Ngay lập tức.
Binh sĩ gỗ và tôi 'đồng bộ' với nhau.
Khi tôi nhắm mắt lại, tầm nhìn thay đổi.
Tôi quan sát 'thiếu nữ tóc bạc xinh đẹp đang nhắm mắt' lọt vào tầm nhìn của mình, rồi mở mắt ra.
"......!"
Tịch Ảnh quan sát cơ thể bằng gỗ của mình từ trên xuống dưới.
Tôi vỗ tay tán thưởng.
Chế tạo cơ thể bằng gỗ có thể điều khiển từ xa (có chức năng tự động vận hành).
Đại thành công.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
