234-Mặt sau của hòn đảo (7)
Mặt sau của hòn đảo (7)Người phụ nữ đã đề nghị tôi <Giao tiếp> tên là Rihel.
Rihel mang dáng vẻ điển hình của một thiếu nữ nông thôn thuần phác, và cách nói chuyện của cô cũng mộc mạc y hệt diện mạo vậy.
"Tôi đã đọc hết tất cả những giai thoại về ngài Ruina rồi!"
"Vậy sao?"
Lời nói là một tập hợp thông tin.
Chẳng hạn như câu "muốn chết", dù ngắn ngủi nhưng bên trong nó luôn nén lại vô vàn thông tin khác nhau.
Vì vậy, ngay khi nghe thấy từ "đã đọc", tôi liền nhận ra Rihel đã tiếp cận mình thông qua phương thức nào.
Chris làm việc hiệu quả thật. Giờ đây số người biết đến tôi qua sách vở đã nhiều đến mức này rồi sao.
Hôm nay cô sẽ biết thế nào là lễ độ khi chỉ học về thế giới qua sách thôi. Cứ đợi đấy.
Trong lúc tôi đang thầm hạ quyết tâm như vậy, Rihel lại lên tiếng.
"Tôi đã muốn gặp ngài Ruina từ lâu rồi."
"Vì tôi là một người cao quý sao?"
"Hả? Không ạ. Làm gì có chuyện đó."
Rihel nở nụ cười rạng rỡ, như thể vừa nghe thấy một chuyện gì đó rất buồn cười.
Một lát sau, cô lấy lại bình tĩnh rồi mới mở lời.
"Ngài Ruina đâu có quan tâm đến sự cao quý đâu."
"Cũng đúng."
Chỉ khi tâm hồn thuần khiết, thanh cao kết hợp cùng một lối sống sạch sẽ, cao thượng thì người ta mới được ban tặng danh hiệu "cao quý".
Và như đã biết, tôi chẳng mặn mà gì với lối sống đó.
Chính xác hơn là tôi không hề chấp niệm với những thứ như vậy.
Dĩ nhiên, sống một cuộc đời cao quý thì tốt thật đấy.
Nhưng tôi cũng chẳng có ý định dốc hết sức bình sinh để bảo vệ nó.
Thứ tôi coi trọng nhất không phải là những điều đó.
Việc ít bận tâm đến những chuyện có độ ưu tiên thấp là điều hết sức tự nhiên.
Mà khoan đã.
Nếu đã đọc <Hành trình của Ruina>, người ta rất dễ lầm tưởng tôi là một kẻ cao quý, vậy mà cô ta lại nhìn ra được hay nhỉ.
Thấy tôi nhìn chằm chằm, Rihel mỉm cười đáp lại.
"Một người cao quý làm sao có thể viết ra loại luận văn như 'Phương pháp tiếp cận hệ thống về việc sở hữu đa năng lực ma pháp đặc hữu' chứ. Nếu không phải kẻ cuồng ma pháp, ai lại dám viết loại luận văn đó cơ chứ."
Tôi đại khái cũng đã hiểu.
Có lẽ cô ta đã nghe được những lời đồn khác về tôi do đám lính đánh thuê lan truyền, nhưng dù sao thì điều đó lúc này cũng không quan trọng.
Tôi khẽ cất lời.
"Việc <Giao tiếp> phải thực hiện thế nào đây?"
<Giao tiếp> kết nối tinh thần giữa người với người.
Năng lực cốt lõi của nó là chia sẻ toàn bộ ma pháp mà chủ thể kết nối sở hữu cho mọi người.
Nhưng thành thật mà nói, chỉ riêng việc chia sẻ tinh thần thôi cũng đã đủ hữu dụng rồi.
Khi tinh thần được kết nối, suy nghĩ sẽ được sẻ chia. Cảm xúc được đồng điệu, và những hao hụt trong quá trình truyền đạt cũng biến mất.
Một thế giới không còn rào cản giao tiếp cuối cùng cũng được hoàn thiện.
Điều này mang lại rất nhiều lợi ích.
Con người đôi khi còn chẳng biết bản thân mình thực sự muốn gì.
Đa phần trường hợp, họ không thể truyền đạt chính xác yêu cầu của bản thân.
Thế nhưng khi tinh thần được kết nối, vấn đề này sẽ tan biến. Mọi thứ đều có thể được truyền đạt một cách đúng đắn.
"Ngài Ruina. Ngài đã nghe Trial giải thích <Giao tiếp> là loại ma pháp gì rồi chứ?"
"Rồi."
Vì tinh thần được chia sẻ, nên cuộc đối thoại giữa tôi và Trial chắc hẳn cũng đã lan truyền đến cư dân trong thành phố. Chẳng cần giải thích thêm, họ cũng đã tường tận hoàn cảnh của tôi.
"Thực tế, <Giao tiếp> chỉ có thể sử dụng lên một người duy nhất thôi."
"Nếu chỉ một người thì làm sao số lượng pháp sư ở đây lại hơn 1000..."
Đang nói dở, tôi bỗng nhận ra.
Bản chất của ma pháp <Giao tiếp> này là gì.
"Vâng. Đúng vậy đấy. Một khi đã được kết nối qua <Giao tiếp>, người đó cũng sẽ nhận được năng lực <Giao tiếp>."
Giải thích rõ hơn lời của Rihel thì là thế này.
Giả sử Trial sử dụng <Giao tiếp> để kết nối với một ai đó.
Tại thời điểm này, Trial không thể tăng thêm số người kết nối tinh thần được nữa, nhưng người đầu tiên được kết nối với Trial thì lại khác.
Bởi vì người đó đã được chia sẻ năng lực <Giao tiếp> thông qua chính <Giao tiếp>.
Ví von thì giống như việc họ có được một tấm vé mời sử dụng một lần vậy.
Nói cách khác, ma pháp <Giao tiếp> có cấu trúc hơi giống với kinh doanh đa cấp.
Và nếu đúng là như vậy.
"Có vẻ Rihel là pháp sư cuối cùng gia nhập Elysium nhỉ?"
"Đúng vậy ạ."
Hiện tại, người duy nhất nắm giữ tấm vé mời một lần chính là Rihel.
Đến đây thì tôi đã hiểu tại sao Rihel lại đơn độc tìm đến và đề nghị <Giao tiếp>. Cô ta có quyền hạn đó.
Chỉ là tôi vẫn chưa rõ tại sao cô ta lại cất công mời mọc như vậy thôi.
Trước sự tò mò đang dâng cao, tôi đặt câu hỏi cho Rihel.
"Liệu thu hút được thành viên mới thì cấp bậc công dân có được tăng lên không?"
"Làm gì có chuyện đó chứ. Chúng tôi tuyển chọn người rất khắt khe, phải trải qua thẩm định mới được nhận vào thành phố đấy."
"Thú vị thật. Tôi thì chẳng phải trải qua bước nào cả."
"Với ngài Ruina thì không sao đâu."
Tôi không hỏi 'Tại sao?'.
Thay vào đó, tôi nhớ lại lời của Trial.
'Ít nhất đối với chúng ta, cậu chính là vị thần đã cứu rỗi tất cả.'
Thôi thì, sao cũng được.
"Vậy là giờ tôi cũng có thể kết nối với mọi người ngay lập tức đúng không?"
"Dĩ nhiên rồi. ...Nhưng dù chính miệng tôi đề nghị, tôi vẫn thấy hơi kỳ, ngài có thấy ổn không? Ngài sẽ phải chia sẻ suy nghĩ với hơn một ngàn người đấy?"
"Không sao. Với lại tôi cũng muốn thử từ lâu rồi."
"Tại sao ạ?"
Tại sao á?
Thì là vì.
"Được trải nghiệm trọn vẹn những gì diễn ra trong đầu của một pháp sư khác, chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho cuộc đời ma pháp của tôi mà."
"Tôi hiểu rồi."
Rihel gật đầu rồi tiến lại gần tôi.
Sau đó, cô giơ ngón tay lên.
"Ngài Ruina. Ngài sẵn sàng chưa?"
"Rồi."
Vậy tôi bắt đầu đây.
Ngay khi dứt lời, Rihel dùng ngón tay chọc nhẹ vào ngực tôi.
Tức thì.
(Nghe thấy không?)
Giọng nói của Rihel vang vọng bên trong não bộ.
Không. Tôi xin đính chính lại.
Đó không phải giọng của Rihel.
Đây là.
(Ruina?) (Là Ruina sao?) (Đúng là Ruina rồi.) (Cuối cùng cũng được trò chuyện với thiên tài thế kỷ rồi nhỉ.) (Đúng thế thật.) (Này, cái cậu kia.) (Node, cậu đối xử với ngài Ruina khiếm nhã quá đấy.) (Cô bé đó là người sử dụng <Thiên Bình> đúng không?) (Nghe nói cô ấy có được nhiều ma pháp đặc hữu lắm.) (Thực thể linh hồn đi theo sau cũng khó nhằn đấy.) (Cấp bậc bản thân là cấp 4 sao?) (Cấp bậc thấp hơn tôi tưởng nhỉ.) (Chuyện tiêu diệt Sứ đồ là thật à?) (Birn, cô ấy cũng là quý tộc giống ông mà.) (Mấy đứa pháp sư có vết bỏng đều chẳng bình thường đâu.) (Tan, chính cậu cũng tự dùng lửa nung người mình còn gì.) (Tôi chỉ cho tay vào thôi, đừng có đánh đồng tôi với loại đó!)
Trước lượng thông tin đổ dồn vào, tôi nhíu mày, rồi ưu tiên dẹp bỏ hết những kết nối ồn ào kia đi.
Thấy vậy, Rihel tỏ vẻ thán phục.
"Ngài đã sử dụng <Giao tiếp> thành thạo thế rồi sao?"
"Cái này có thể điều chỉnh được mà."
Cũng phải thôi. <Giao tiếp> là một năng lực.
Nếu cứ bị ép buộc kết nối đến mức đau đầu thì đó đâu gọi là năng lực. Phải gọi là lời nguyền mới đúng.
Tuy nhiên, kết nối không hề bị ngắt hoàn toàn.
Những gì tôi vừa làm không hẳn là ngắt kết nối, mà giống như chuyển từ kênh công cộng sang kênh cá nhân hơn.
Tôi bắt đầu phân tích tỉ mỉ về <Giao tiếp>.
Có tổng cộng 3 cấp độ trong <Giao tiếp>.
Thứ nhất. Kết nối thấp.
Đây là cấp độ mà hai bên chỉ có thể gửi cho nhau những suy nghĩ bề nổi.
Thứ gần giống với nó nhất chính là thần giao cách cảm.
Tiếp theo là thứ hai. Kết nối thông thường.
Không chỉ suy nghĩ bề nổi mà cả những suy nghĩ sâu kín cũng được truyền đạt đến đối phương.
Từ cấp độ này, có thể coi như là chia sẻ tinh thần rồi.
Và cuối cùng là thứ ba. Kết nối mạnh mẽ.
Cấp độ chia sẻ tất cả mọi thứ.
Suy nghĩ, cảm xúc, vân vân.
Thực sự là tất cả mọi thứ.
Tiện thể nói luôn, từ khoảnh khắc nhận được <Giao tiếp>, tôi vẫn luôn duy trì ở cấp độ 1.
Còn theo những gì tôi quan sát nhanh qua kênh công cộng, tất cả mọi người trong thành phố đều đang duy trì ở cấp độ 3.
Kể cả Rihel đang đứng trước mặt tôi đây.
"Làm vậy không thấy bất tiện sao?"
"Ai mới bắt đầu <Giao tiếp> cũng đều nói vậy cả. Tôi lúc đầu cũng thế."
Tôi nảy sinh nghi vấn.
Rốt cuộc nó có lợi ích gì mà khiến mọi người chấp nhận sống trong trạng thái phơi bày hết suy nghĩ và cảm xúc cho nhau như vậy?
"Thử rồi ngài sẽ biết thôi."
"Tôi xin kiếu."
Tôi bắt đầu <Giao tiếp> không phải vì muốn ai đó thấu hiểu cảm xúc của mình.
Mà là vì tôi muốn trải nghiệm chính xác cách tư duy của các pháp sư khác.
"Nếu là chuyện đó thì... ừm, tôi hiểu rồi. Đi theo tôi."
Rihel ngoan ngoãn đáp ứng yêu cầu của tôi.
Tôi theo chân Rihel đến một quán rượu trong thành phố.
Trong lúc mọi người đang trò chuyện rôm rả, Rihel ngồi xuống một chiếc bàn mà không nói lời nào, rồi vẫy tay ra hiệu cho tôi.
(Lại đây đi.)
Suy nghĩ của Rihel được chia sẻ với tất cả mọi người.
Vì vậy, ngay từ khi chúng tôi mới bước chân đi, hẳn ai cũng biết điểm đến của chúng tôi là quán rượu này rồi.
Nghĩa là ý định ngồi cùng bàn đã được truyền đạt từ lâu mà chẳng cần mở lời.
Đúng là một năng lực không biết nên gọi là tiện lợi hay phiền phức nữa.
Khi tôi đã yên vị, Rihel giải thích tình hình cho mọi người.
"Chúng ta nên làm thế nào đây?"
À không. Việc giải thích tình hình đã xong xuôi từ lâu rồi. Ngay từ khoảnh khắc tôi nói ra yêu cầu với Rihel ấy.
Trước câu hỏi của Rihel, một người đàn ông để râu quai nón vừa vuốt cằm vừa lẩm bẩm.
"Muốn biết cách tư duy của pháp sư thì chẳng phải dễ lắm sao?"
Như thể đồng tình, tất cả những người ngồi cùng bàn đều gật đầu.
Tôi cũng biết cách làm. Chỉ là tôi nghi ngờ không biết người khác có sẵn lòng làm điều đó cho mình hay không thôi.
Nhưng nhìn cái cách thành phố này vận hành, có vẻ nỗi lo của tôi là thừa thãi rồi.
Bởi vì.
Ở đây có đến hơn 1000 kẻ "biến thái" muốn phơi bày suy nghĩ và cảm xúc của mình cho người khác mà không cần sàng lọc.
"Tôi có thể chỉ nhận suy nghĩ và cảm xúc của người khác mà không truyền đi suy nghĩ của mình được không?"
"Được chứ, sao lại không."
"Vậy làm phiền mọi người."
Nghe tôi nói, những người ngồi cùng bàn bắt đầu thảo luận. Và rồi họ quyết định.
"Rihel. Cô làm đi thì sao?"
"Tôi hiểu rồi."
Rihel ngồi đối diện tôi hít một hơi thật sâu. Sau đó.
Kết nối giữa tôi và Rihel trở nên mạnh mẽ hơn.
Cảm xúc ùa vào thông qua kết nối. Trước những cảm xúc cực kỳ rõ rệt và sắc nét đó, tôi chớp mắt kinh ngạc.
Hửm?
"Rihel-nim."
"Vâng."
"Có phải cô ghét tôi không?"
Rihel thoáng suy nghĩ một chút.
Rồi dường như cô nhanh chóng nhớ ra rằng có giấu diếm cũng vô ích, nên mới bình thản mở lời.
"Cũng không hẳn là thích đâu nhỉ?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
