Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

133 2786

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

553 3689

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

327 15191

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

555 1323

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

465 2557

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

178 2954

Web Novel - 229-Mặt sau của hòn đảo (2)

229-Mặt sau của hòn đảo (2)

Mặt sau của hòn đảo (2)

"Ngài Cronil?"

Một giọng nói thanh tao lọt vào tai anh.

Nếu bị đánh lừa bởi giọng nói đó mà nhìn vào khuôn mặt kia, hẳn ai cũng sẽ phải giật mình kinh hãi. Nhưng Cronil thì biết rõ. Khuôn mặt bỏng rát hiện tại chỉ là mồi nhử ma pháp, còn diện mạo thật sự của cô đang được che giấu bên trong.

Ánh mắt Cronil khẽ liếc sang bên cạnh. Một thiên thần đang bay lơ lửng ở đó.

Không phải nói đùa, mà là một thiên thần thực thụ. Vòng hào quang trên đầu chính là minh chứng rõ ràng nhất.

À không? Thật ra đó chẳng phải bằng chứng gì cả. Con người cũng có thể đeo vòng hào quang trên đầu vậy. Nếu chỉ dựa vào mỗi cái vòng đó mà khẳng định là thiên thần thì đúng là lối suy nghĩ quá phiến diện.

Vì vậy, lý do khiến Cronil chắc chắn thực thể bên cạnh Ruina là thiên thần lại nằm ở một điểm khác.

Cronil nuốt nước bọt, quan sát linh hồn ấy.

Mái tóc màu bạch kim như được rắc đầy ánh sao tung bay trong gió. Đôi mắt xanh lá tràn đầy sức sống tỏa sáng rực rỡ, và làn da trắng như tuyết đã tôn lên tất cả những vẻ đẹp đó.

Đó chính là vẻ ngoài của thiên thượng. Nói cách khác, Ruina - bản thể gốc của diện mạo này - chính là một thiên thần. Đây là sự thật duy nhất không bao giờ thay đổi-.

"Ngài Cronil. Tỉnh lại đi nào."

"Hả? À... vâng. Chuyện là thế này, thưa Nam tước Ruina."

Sực tỉnh cơn mê, Cronil bắt đầu trình bày mục đích chuyến viếng thăm của mình.

Ngay lập tức, Ruina trầm giọng nhắc nhở:

"Ngài Cronil này. Khi trò chuyện với người khác thì phải nhìn vào mắt chứ. Ngài cứ nhìn đi đâu vậy hả?"

"Hả? Tôi vẫn đang nhìn Nam tước Ruina mà."

Vừa dứt lời, Cronil mới nhận ra mình nãy giờ chỉ dán mắt vào linh hồn kia.

Anh vội quay đầu lại. Nữ pháp sư với khuôn mặt bỏng toàn thân đang nhìn chằm chằm vào Cronil bằng đôi mắt xanh lá sáng quắc.

Thấy anh thoáng giật mình, Ruina thì thầm bằng giọng bình thản:

"Ngài Cronil thuộc tuýp người chú trọng bao bì hơn là bản chất nhỉ. Tôi có thể đoán được diện mạo cô bạn thanh mai trúc mã, mối tình đầu của ngài, người vừa mới đính hôn với kẻ khác đấy. Cô ấy sở hữu mái tóc vàng rực rỡ và đôi mắt xanh biếc đúng không?"

"Làm sao mà ngài biết được chuyện đó chứ...?"

Cronil nhẹ nhàng bỏ qua màn phân tích con người vốn đã chẳng còn gì lạ lẫm của Ruina, rồi mới bắt đầu vào việc chính.

"Dạo gần đây có nhiều lời đồn thổi lắm đấy, thưa Nam tước Ruina."

"Vậy sao? Mà tự nhiên ngài nhắc chuyện đó làm gì?"

Ruina Elfiniel. Một Nam tước của đế quốc, người sở hữu lãnh địa riêng và từng hỗ trợ Hoàng đế đương nhiệm.

Đó chính là những đánh giá chủ yếu về Ruina cho đến tận gần đây.

Những ai hiểu rõ Ruina sẽ gọi cô là "kẻ cuồng ma pháp", nhưng trong mắt công chúng, cô mang đậm hình ảnh một thường dân tự thân vận động, đi lên bằng chính năng lực của mình...

Nhưng đó cũng là chuyện của trước kia rồi.

Hiện tại, hình ảnh một "Nam tước" của Ruina đã trở nên mờ nhạt. Giờ đây chẳng còn ai coi cô đơn thuần là một Nam tước nữa.

Chuyện này, ừ thì.

Cũng giống như việc chẳng ai thèm nhắc đến xuất thân quý tộc của Adelian vậy.

Tìm kiếm Thánh chén, nghiền nát ngoại thần để đoạt lấy Thánh kiếm Phẫn nộ, tiêu diệt tên Lich chỉ còn cách ranh giới Arch Lich một bước chân để cứu ngôi làng, cùng với Thiên kiếm chẻ đôi giáo đoàn ác thần, được Hiền giả Bất động công nhận tư chất Đại pháp sư, và dấn thân vào con đường hành hương vĩ đại.

Ruina chính là người đã biến Sứ đồ Kiêu ngạo cùng đám tay sai của hắn thành một quả cầu tròn vo.

Cô đã đi qua quá nhiều chặng đường để có thể định nghĩa bằng cái mác quý tộc rẻ tiền.

Dĩ nhiên, lời đồn đại trong dân gian và thực tế có hơi, không, là khác nhau rất nhiều.

Không hẳn là nói dối, nhưng phải gọi là cường điệu hóa chăng?

Muốn biết chi tiết thì cứ tham khảo "máy in tiền" của thương hội Cri&Ru: series <Hành trình của Ruina>.

Nhờ việc <Hành trình của Ruina> liên tục được tái bản, giờ đây mọi người đều đã biết Ruina là người như thế nào.

Tuy nhiên, sự thật đã bị bóp méo. Đó là do ai đó đã thay đổi chút ít tính cách của nhân vật chính trong sách vì sợ doanh số sụt giảm.

Tất nhiên là không nói dối. Nhưng đúng là họ đã che giấu một vài điểm đặc trưng của Ruina và thổi phồng những điểm khác lên.

Ví dụ điển hình nhất là Ruina trong sách không hề đi cướp đoạt ma pháp của người khác. Cô ấy cũng chẳng hề ám ảnh với ma pháp đến thế.

Có thể sẽ có người nhìn nhận rằng: "Bóp méo kiểu đó thì thành người khác mất rồi còn gì".

Thực tế đúng là vậy. <Hành trình của Ruina> đầy rẫy những lời dối trá. Ngay từ cái bìa sách in hình một Ruina sạch sẽ không vết bỏng là đã hiểu rồi.

Nhưng vì sách bán chạy nên thế mới là đúng đắn. Ít nhất thì Chris sẽ nói như vậy.

Dù sao thì.

Chính vì lý do này mà trên thế giới tồn tại hai loại người: những kẻ chỉ biết đến Ruina qua sách vở và những kẻ đã trực tiếp gặp mặt cô.

Lưu ý là nếu loại người thứ hai mà thấy loại người thứ nhất thì chắc chắn sẽ hộc máu mồm, nên tốt nhất là đừng để bọn họ chạm mặt nhau.

Và Cronil là một trường hợp hiếm hoi: vừa đọc sách, vừa nghe đồn, lại vừa được gặp mặt trực tiếp. Nói thật thì ngay cả một kẻ hay mơ tưởng đen tối về Ruina như Cronil cũng phải nghiêng đầu thắc mắc không biết bao nhiêu lần khi đọc <Hành trình của Ruina>.

'Ngài Ruina thật cao quý.'

Đó là kiến thức sai lệch điển hình của những người chỉ biết đến cô qua trang sách.

Những ai biết đến lời đồn về "Phù thủy cướp bóc", đặc biệt là đám lính đánh thuê bị cô trấn lột ma pháp không kể ngày đêm, chắc chắn sẽ sôi máu khi nghe thấy điều này. Nhưng biết làm sao được, thế giới này vận hành bằng sự thao túng mà.

Nếu thấy không phục thì cứ tự đi mà bán sách đi.

"Ngài Cronil. Sao đang nói nửa chừng lại thôi vậy? Hay là hình ảnh cô bạn thanh mai trúc mã đang nắm tay đi dạo với vị hôn phu mới lại xẹt qua đầu ngài rồi?"

Nhìn xem. Tin tưởng một người như thế này là cao quý sao? Những kẻ đó mới là lũ mất trí.

...Nhưng khuôn mặt thì đẹp thật. Công nhận là đẹp.

Cronil chậm rãi tiếp lời:

"Ở học viện ma pháp cũng nghe thấy người ta bàn tán về Nam tước Ruina suốt. Mỗi lần nghe thấy, tôi lại thấy bồi hồi lắm."

"Ngài Cronil thuộc tuýp người phải nói cả trăm câu phiếm rồi mới chịu vào thẳng vấn đề à? Tôi cũng hay thế thật, nhưng ngài thì không được đâu nhé."

"Nam tước Ruina này. Như tôi đã nói, tôi có tin tốt dành cho ngài đây."

Nghĩ đến việc nếu còn nói nhảm nữa thì kết cục sẽ chẳng khác gì tên Sứ đồ Kiêu ngạo, Cronil lập tức vào thẳng vấn đề.

Ruina chớp mắt.

"Tin tốt cho tôi sao?"

"Vâng."

"Nghe chung chung quá đấy. Cụ thể là tin gì?"

Ngày trước, Cronil từng bị Ruina mắng một trận vì toàn mang đến những tin tức vô dụng.

Nhưng giờ đây Cronil đã là một chuyên gia chứ không còn là tay mơ nữa. Anh biết chính xác Ruina muốn gì.

Cronil bình tĩnh lên tiếng:

"Tại một hòn đảo ở phía nam đế quốc, người ta đã phát hiện ra một nhóm pháp sư."

"Pháp sư thì vốn dĩ vẫn luôn ẩn dật khắp nơi mà."

"Đúng là vậy, nhưng lần này có chút đặc biệt. Tất cả các pháp sư đó đều sử dụng chung một loại ma pháp đặc hữu."

"Hửm?"

Đến lúc này, Ruina mới lộ ra vẻ mặt đầy hứng thú.

Ma pháp đặc hữu là thứ được nhào nặn từ chính cuộc đời của một con người. Chính vì thế, việc truyền dạy ma pháp đặc hữu cho kẻ khác là điều không thể.

Nhưng điều đó không có nghĩa là ma pháp đặc hữu đó là duy nhất.

Trên đời này làm gì có chuyện không có ai giống nhau cơ chứ. Chắc chắn sẽ có những người dù sống cuộc đời khác nhau nhưng lại đạt được cùng một loại ma pháp đặc hữu.

Vì vậy, việc xuất hiện một nhóm pháp sư sử dụng chung một loại ma pháp đặc hữu là một câu chuyện vô cùng thú vị, tuy nhiên...

"Hiện tại có nhiều việc quan trọng hơn chuyện đó mà?"

Cuối cùng thì vẫn là vấn đề ưu tiên.

Dù Ruina có phát cuồng vì ma pháp đến đâu, thì thứ quan trọng hơn lúc này vẫn là Hòn đá Phù thủy.

Cô không thể tha thứ cho Cronil nếu anh tìm đến chỉ để nói mấy lời đó-.

"Và nghe nói ở ngôi làng đó còn xảy ra một hiện tượng kỳ lạ nữa. Quá trình lão hóa của họ bị dừng lại, có vẻ như ở đó có một con suối đặc biệt nào đó."

"Phải nói chuyện đó sớm hơn chứ!"

*

Chuyện kỳ trước.

Tôi đã gặp gỡ vô số bản thể của chính mình đến từ tất cả các thế giới song song, tiếp nhận di nguyện của họ và hoàn thành ma pháp cuối cùng để bảo vệ thế giới...

Tôi nhìn con chim tóc đỏ đang bám lủng lẳng trên linh hồn của mình.

Thấy tôi chép miệng, Chris giật mình kinh hãi hỏi:

"Ngài Ruina. Ngài Amber dù có bị ăn thịt cũng không cho ma pháp đâu đấy."

"Cô xem tôi là hạng người gì vậy hả?"

"Quả nhiên ngài Ruina không đến mức đó nhỉ?"

Cô ta toàn nói mấy chuyện hiển nhiên.

Tôi thong thả mở lời:

"Cô tưởng tôi không biết ngài Amber không có ma pháp chắc?"

"Khoan đã. Ngài Ruina. Trả lời như thế thì nghe kỳ lắm đấy nhé."

"Sao cơ?"

"Vì nếu trả lời vậy, câu vừa rồi nghe không giống như 'Tôi cũng là con người, sao tôi lại đi cướp ma pháp của ngài Amber chứ', mà nghe như kiểu 'Ngài Amber làm gì có ma pháp mà cướp' ấy."

Dứt lời, Chris nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi chỉ mỉm cười lặng lẽ, khiến Chris phải hét lên:

"Ở đây có quái vật ma pháp này!"

"Đừng có nói nhảm nữa, lo mà chải đầu cho Xích Ảnh đi. Nó nhìn cô nãy giờ rồi kìa."

Nhân tiện, việc tôi nhìn chằm chằm vào Amber cũng chẳng có lý do gì đặc biệt.

Chỉ là tôi thấy cạn lời với con chim tùy hứng này thôi.

Lúc trước thì nhất quyết không chịu rời khỏi học viện ma pháp, giờ thì chẳng ai gọi cũng tự vác xác theo.

Đã theo thì ít ra cũng phải cho cái lông phượng hoàng chứ. Chẳng hiểu sao đến giờ vẫn bặt vô âm tín.

"Trông ngài ấy cứ như ngài Myuran vậy, chẳng giúp ích được gì mà chỉ giỏi xen vào một câu cho có lệ."

"Con điên này lại bắt đầu rồi đấy."

Dù sao thì, hiện tại tổ đội của chúng tôi đông đảo hơn thường lệ.

Thật lòng mà nói, dù đối phương có là một ngôi làng tập hợp các pháp sư cao cấp đi chăng nữa, thì lực lượng này có vẻ hơi quá đà. Nhưng vì vốn dĩ đã thế rồi nên tôi cũng chẳng buồn bận tâm.

Tôi đã đến nơi nghi ngờ có Suối nguồn Vĩnh cửu - nguyên liệu của Hòn đá Phù thủy.

Tôi đã đến hòn đảo Vô Danh-.

"Cái gì đây?"

-Nhưng thực tế là chưa đến được.

Tôi gãi má.

Rõ ràng tôi đã đến hòn đảo mà Cronil kể, nhưng trước mắt lại chẳng có gì cả.

Chính xác hơn là mọi thứ đã bị thiêu rụi thành một đống đổ nát.

'Chẳng lẽ giáo đoàn ác thần đã tấn công nơi này rồi sao?'

Ngay khi tôi đang nhíu mày suy nghĩ, thì.

"Này."

Haze khẽ vỗ vào người tôi.

Tôi ngoan ngoãn dời tầm mắt sang Haze, anh ta liền chỉ tay xuống dưới đất.

Lại cái gì nữa đây.

"Ngài Haze. Nếu muốn bị chôn sống thì hãy đợi dịp khác nhé. Tuần này tôi đang luyện tập nguyên tố thuộc tính nước đấy."

"Sao lúc nào cô nói chuyện nghe cũng đáng sợ thế hả. Không phải dưới đất. Ý tôi là chỗ khác cơ."

Chỗ khác ngoài mặt đất sao?

...A ha.

"Chẳng lẽ là dưới đáy biển?"

"Hình như vậy đấy? Tôi cảm nhận được hơi người. Chắc tên Leon kia cũng thấy rồi đúng không?"

Dưới đáy biển à.

Sau một thoáng suy nghĩ, tôi không ngần ngại lao mình xuống biển.

Chừng nào còn <Mê cung>, chẳng thứ gì có thể gây ảnh hưởng đến tôi, nên hành động của tôi vô cùng dứt khoát.

Và rồi.

Ngay khoảnh khắc tôi đang xem xét kỹ lưỡng đáy biển tối tăm.

Một luồng sáng lóe lên và ập đến phía tôi.

Đúng là nồng độ lý tưởng để tiễn một mạng người.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!