213-Đôi cánh sáp (7)
Đôi cánh sáp (7)"Ngài Yarin cứ ở nhà mà uống rượu đi. Như vậy hợp với ngài hơn đấy."
"Tự dưng lại biến ta thành kẻ nát rượu thế hả."
"Không thì đi dạy ma pháp cũng được."
Yarin quyết định sẽ đến học viện ma pháp. Suy cho cùng, điều quan trọng nhất trong việc giảng dạy chính là kiến thức.
Kinh nghiệm từng chạm đến bậc 6 mới là cốt lõi. Còn sức mạnh bậc 6 có hay không cũng chẳng quan trọng.
"Với lại ngài Yarin đã đạt được tâm nguyện rồi còn gì. Việc tôi trở thành Đại pháp sư trẻ nhất lịch sử là định mệnh tất yếu rồi. Vậy nên hãy thử tạo ra ma pháp đặc hữu mới đi. Với quyết tâm đó, có lẽ tên của linh hồn cũng đã thay đổi rồi đấy."
"Ta biết rồi. Mà ta chợt thắc mắc, ngươi không phải Pháp sư Tiên tri đúng không?"
"Là tôi đây."
Cứ thế, sự cố giải cứu <Xác ướp> đã kết thúc trong êm đẹp.
"Ruina-nim. Không phải chúng ta đang giúp ngài Leon xóa sổ Giáo đoàn Ác thần khỏi thế gian sao?"
"Quả nhiên ma pháp vẫn là nhất."
"Hóa ra không phải à."
Thì, cũng là tiện thể giúp Leon luôn thôi.
Cuộc đời vốn dĩ đâu thể rạch ròi như dùng thước kẻ được.
"Nếu đã hiểu rồi thì ngài Ellera, cho tôi xin lời tiên tri tiếp theo đi."
"Gấp gáp quá nhỉ."
Phù. Ellera vừa nói vừa phả ra một làn khói xì gà.
Ngài ấy có hút thuốc từ trước không nhỉ?
Hình như là không, sao tự dưng lại thế kia?
"Ngài Ellera, có chuyện gì sao? Ai làm ngài phiền lòng à? Là Noah-nim sao? Cậu ta đúng là vấn đề thật đấy. Đã lên bậc 4 rồi mà chẳng chịu nghĩ đến việc tạo ma pháp đặc hữu, suốt ngày chỉ lo đi chơi với con gái-"
"Ngươi mới là vấn đề đấy. Chính ngươi."
"Tôi á? Sao lại là tôi?"
Nghe tôi nói, Ellera khẽ tặc lưỡi.
Rồi ngài ấy lại ngậm lấy điếu xì gà, tôi thật chẳng hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
"Tôi biết rồi. Là cái đó đúng không?"
"Đừng có đối xử với ta như bệnh nhân mất trí nhớ nữa."
"Quả nhiên là ngài Ellera. Chỉ cần nói tám chữ là ngài hiểu hết rồi nhỉ?"
"Hà..."
Ellera lại phả khói ra lần nữa rồi chậm rãi nói.
"Ta có hút xì gà hay chơi thuốc thì cũng chẳng liên quan gì đến ngươi."
"Có liên quan chứ. Ngài phải tỉnh táo thì tôi mới nghe được lời tiên tri tiếp theo."
"Kẻ có tinh thần quá tỉnh táo thì không thể tiên tri được đâu."
"Hay là nhân dịp này ngài chơi thuốc luôn đi? Cứ nhờ chị Chris là có ngay ấy mà."
"Bảo sao mà ta không bỏ xì gà được."
Ellera di nát điếu xì gà để dập lửa rồi đứng dậy nói tiếp.
"Ngươi tưởng tiên tri là bánh mì chắc? Muốn là có ngay à?"
"Vâng."
"Ít nhất là bây giờ ta chẳng có gì để nói với ngươi cả. Hiểu rồi chứ?"
"Tiếc thật đấy."
Nếu nghe được lời tiên tri của Ellera thì công việc sẽ nhàn hạ hơn, nhưng nếu không có thì cũng đành chịu thôi.
Nếu vậy thì.
Tôi nhanh chóng đưa ra quyết định.
"Hay là chúng ta đi tìm nốt nguyên liệu cho Hòn đá Phù thủy nhé?"
"Tôi biết ngay mà, Ruina-nim."
*
"Cậu Noah là một pháp sư vô cùng xuất sắc. Đạt được thành tựu đó ở lứa tuổi này... Có lẽ tôi đang được chứng kiến một Đại pháp sư tương lai chăng."
"Không đâu ạ."
Noah khiêm tốn đáp lại.
Thực ra cũng chẳng hẳn là khiêm tốn. Vì cậu thực lòng nghĩ như vậy.
Noah cúi đầu bước ra khỏi phòng giáo sư, lúc này một con khỉ bỗng ngồi chễm chệ trên vai cậu.
Đó không phải khỉ thật mà là một con khỉ được tạo ra từ nguyên tố nước. Nếu là người có kiến thức về tộc Yêu tinh, họ sẽ nhận ra ngay đây là thứ gì.
Con khỉ nước này chính là đặc kỹ ma pháp, cũng là ma pháp kế thừa của tộc Yêu tinh: Thuật tinh linh.
Con khỉ nước vuốt ve tóc của Noah.
Noah định đưa tay ra xoa cằm nó thì.
[Ngài Noah. Em dùng Tĩnh Lôi được không?]
Cậu khựng lại trước giọng nói thanh tao phát ra từ con khỉ nước.
Dù chuyện này xảy ra như cơm bữa, nhưng lần nào trải qua cậu cũng không thấy quen nổi.
Noah bình tĩnh trả lời.
"...Cứ dùng đi."
[Vui quá đi.]
Píp píp. Một âm thanh kỳ lạ vang lên. Điều đó có nghĩa là kết nối đã ngắt, cậu cũng chẳng rõ tại sao lại là âm thanh đó.
Khi hỏi Ruina, cô chỉ đáp rằng: 'Đó là luật bất thành văn rồi.' Câu trả lời ấy chỉ khiến cậu càng thêm mịt mờ.
Mà cũng phải, vì đó là Ruina mà.
Trong số những lời cô nói và những việc cô làm, hiếm có thứ gì được coi là bình thường.
Mà nhắc mới nhớ.
"Ruina Elpiniel."
Noah lẩm nhẩm tên sư phụ trong miệng rồi thở dài một tiếng thật dài.
Vị giáo sư vừa khen ngợi cậu đã nói rằng, cậu là nhân tài sẽ trở thành Đại pháp sư vào một ngày nào đó.
Nhưng Noah biết rõ.
Nếu chỉ bấy nhiêu mà đã bàn đến chuyện trở thành Đại pháp sư, thì chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng.
Đại pháp sư. Đỉnh cao của thế giới.
Để đạt được vị trí đó, thứ cần thiết không phải là mấy thứ tầm thường này.
Đúng, Noah là một thiên tài. Không phải ai cũng có thể đạt đến bậc 4 khi mới 16 tuổi. Điều đó là chắc chắn.
Việc nắm giữ ma pháp đặc hữu cũng đã nắm chắc một nửa. Tên linh hồn của Noah ngày càng trở nên rõ nét, như thể sắp đến lúc diện kiến.
Nhưng cũng chỉ đến thế thôi.
Chỉ đến bậc 5 mà thôi.
Không. Có lẽ cậu có thể chạm tới bậc 6.
Nếu trời cho, biết đâu bậc 7 cũng là khả thi.
Nhưng xa hơn nữa thì không.
Nếu chỉ dựa vào thứ vũ khí rẻ mạt mang tên tài năng, thì việc mơ tưởng xa hơn chỉ là tham lam.
Bậc 8. Bán thần. Cảnh giới bước chân vào lãnh địa của thần linh.
Cảnh giới bắt đầu được gọi là Đại pháp sư.
Để chạm tới đó, chỉ tài năng thôi là chưa đủ.
Vậy thì rốt cuộc cần thứ gì? Câu trả lời cho câu hỏi đó luôn chỉ có một.
Kể từ khoảnh khắc Noah gặp Ruina, mọi chuyện đã luôn như vậy.
Hình ảnh của Ruina lướt qua tâm trí cậu.
Ruina nằm bò ra sàn, thở dốc vì kiệt sức. Trông cô chẳng khác nào một con ếch chết, nhưng cậu không thể cười nổi.
Bởi vì là một pháp sư, cậu hiểu rõ việc cố tình tạo ra hiện tượng đột phá giới hạn là điều điên rồ đến nhường nào.
Ruina lao mình vào biển lửa. Cậu không trực tiếp chứng kiến cảnh đó.
Nhưng chỉ cần nhìn những vết bỏng từng in hằn trên da thịt cô - dù giờ đã biến mất - cậu cũng dễ dàng đoán được chuyện gì đã xảy ra.
Ruina thu thập ma pháp.
Ruina cưỡng đoạt ma pháp.
Ruina rèn luyện ma pháp.
Sự chấp niệm, khát khao và nhiệt huyết dành cho ma pháp.
Sự điên cuồng.
Phải.
Để trở thành một Đại pháp sư thực thụ, trái tim phải chứa đựng những điều như thế.
Và Noah vẫn chưa có đủ quyết tâm đến mức đó.
Thành thật mà nói, cậu không thể làm được, và cũng chẳng có ý định làm.
Bằng lời nói thì bao nhiêu quyết tâm chẳng được. Trong cái thế giới mà câu 'tôi muốn làm tốt' được dùng như lời chào buổi sáng, ai chẳng có thể nói rằng mình muốn chạm tới đỉnh cao.
Nhưng chẳng có mấy ai thực sự chân thành với lời nói đó.
Ít nhất, trong số những người Noah từng gặp, chỉ có duy nhất một người.
Nếu thực sự chân thành muốn đạt được tâm nguyện, thì phải hành động tương xứng.
Nếu miệng nói muốn chạm tới đỉnh cao nhưng hành động chẳng có gì thay đổi, thì người đó chỉ thuộc một trong hai loại.
Hoặc là ngay từ đầu đã chẳng hề khao khát điều đó.
Hoặc là đang lầm tưởng rằng mình khao khát nó.
Tiện đây cũng nói luôn, Noah không thuộc loại nào cả.
Chính vì vậy, Noah đã sớm từ bỏ con đường trở thành Đại pháp sư.
Noah không thể sống như Ruina. Cậu cũng không muốn sống như thế.
Dù cha mẹ Noah đã chết dưới tay Giáo đoàn Ác thần, nhưng cậu không hề nuôi dưỡng lòng thù hận.
Đúng là cậu muốn xóa sổ Giáo đoàn Ác thần khỏi thế gian, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống vì mục tiêu đó.
Thứ mà cậu thực sự khao khát.
Để tìm ra điều đó, Noah đã trăn trở rất nhiều.
Một lĩnh vực mà cậu có thể đắm mình vào như Ruina.
Một lĩnh vực mà cậu có thể dâng hiến tất cả, giống như cô ấy.
Cậu tin rằng chắc chắn sẽ có thứ như vậy tồn tại, và sau bao lâu suy nghĩ, cuối cùng cậu cũng tìm ra câu trả lời hời hợt.
"Hừm. Muốn trở thành như Nam tước Ruina sao. Mâu thuẫn thật đấy."
"Đừng nói to thế chứ ạ. Ngại lắm."
Cronil Tetris vừa vuốt cằm vừa lên tiếng.
"Muốn giống Nam tước Ruina thì phải sống như cô ấy chứ. Chẳng phải cậu đã từ bỏ con đường Đại pháp sư vì không thể sống như cô ấy sao?"
"Thì thế đấy ạ."
Noah gãi đầu.
Đó là điều mà cậu đã cảm nhận được ngay cả khi Cronil chưa chỉ ra.
Vì thấy mình tuyệt đối không thể sống như Ruina nên mới kết luận rằng mình không có tố chất Đại pháp sư, vậy mà thứ cậu khao khát lại là trở thành người giống như cô.
Chuyện này chẳng khác nào bảo ghét ma pháp nhưng lại muốn làm pháp sư vậy.
Cronil trịnh trọng gật đầu.
"Biết đâu cậu lại thức tỉnh ma pháp đặc hữu <Mâu thuẫn> cũng nên."
"Ngài nói thật đấy à."
"Đùa nửa phần thôi. Thế cậu có biết Nam tước Ruina đang ở đâu không? Dạo này chỉ thấy mấy con rối gỗ dạy học từ xa đi loanh quanh, chẳng thấy bản thể đâu cả."
Hèn gì nãy giờ ngài ấy lại nhiệt tình tư vấn cho mình như vậy, hóa ra mục đích chính nằm ở câu cuối.
Noah hờ hững tiết lộ sự thật.
"Ngài không biết sao? Sư phụ đi hành hương rồi."
"...Đi mà không nói với ta lời nào?"
"Thế ngài là gì của sư phụ tôi mà người phải nói chứ."
"Hự."
Cronil ôm ngực lùi lại.
Noah trở về phòng ký túc xá, trong lòng cảm thấy hơi kỳ quặc vì dường như cậu đã dần thích nghi với khuôn mặt và cách nói chuyện sến súa kia.
'Sư phụ định khi nào mới về đây. Định dạy học từ xa đến bao giờ nữa không biết.'
Cậu vừa lẩm bẩm cằn nhằn như thế.
*
Hiện tại, số nguyên liệu cho Hòn đá Phù thủy mà tôi cần thu thập là 4 thứ.
Con mắt Thiên giới.
Thạch sơ khai.
Suối nguồn Vĩnh cửu.
Mảnh vỡ Trái tim Rồng.
Trong số này, Mảnh vỡ Trái tim Rồng có thể tự động nhận được sau khi kết thúc chuyến hành hương của Leon theo như lời khải huyền, nhưng những thứ khác mới là vấn đề.
Về Con mắt Thiên giới, thực ra từ trước tôi đã đoán được nó nằm ở đâu rồi.
"Ruina-nim. Tôi biết chắc luôn. Tộc Người lùn thích rượu và thịt đúng không? Tức là món sườn om tôi ăn ở quán trọ quái đàm lần trước ấy? Tôi sẽ tái hiện lại nó để tăng độ thiện cảm, rồi độc chiếm vũ khí của họ. Thế là tôi sẽ giàu to cho mà xem!"
"Cố lên nhé."
Tôi hờ hững đáp lại rồi ngẩng đầu lên.
Cạch. Cạch. Tiếng búa đập vang lên khắp nơi.
Xèo xèo-. Khói bốc lên nghi ngút từ mọi phía.
Chỗ này là lò rèn. Chỗ kia cũng là lò rèn.
Cả thế giới này đâu đâu cũng là lò rèn.
Nhìn cảnh tượng nồng nặc mùi mồ hôi này, tôi khẽ gật đầu.
Vương quốc Người lùn.
Đã đến nơi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
