Ma thuật là thứ tuyệt vời nhất!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Web Novel - 191-Thợ săn (6)

191-Thợ săn (6)

Thợ săn (6)

Võ thuật hiện đại vốn là kỹ thuật được phát triển để kẻ yếu có thể chiến thắng kẻ mạnh.

Cách tận dụng sức mạnh của đối phương, cách đánh lừa thị giác, hay cách thao túng cảm giác của kẻ thù.

Cứ như vậy, võ thuật chính là hệ phương pháp được thiết kế để kẻ yếu có thể sinh tồn trước kẻ mạnh.

Võ thuật ở thế giới này cũng không có gì quá khác biệt.

Sơ đại Hoàng đế đã sáng tạo ra ma pháp Luyện Đan.

Thứ ma pháp rèn giũa những điều huyền bí thành một thanh kiếm ấy, thoạt nhìn còn mang một vẻ đẹp đến nao lòng. Đó quả thực là một sức mạnh đáng kinh ngạc.

Thế nhưng, đó không phải là sức mạnh phù hợp với tất cả mọi người.

Ma pháp Luyện Đan được Sơ đại Hoàng đế phát triển cho chính bản thân mình, không chút tư lợi, chỉ duy nhất với mục đích tiêu diệt Ngoại thần, nên nó hoàn toàn đặc hóa cho riêng ngài.

Điều đó cũng dễ hiểu, bởi ngài vốn chẳng có ý định để lại cho hậu thế, cũng không hề muốn truyền dạy cho bất kỳ ai.

Chính vì vậy, số người có thể học được ma pháp Luyện Đan vô cùng hạn chế.

Nói chính xác hơn, nếu không phải con người thì rất khó để lĩnh hội.

Tất nhiên, dù không phải nhân loại vẫn có thể học được ma pháp Luyện Đan, nhưng thực tế là số lượng đó ít hơn hẳn so với con người. Vậy nên, quan điểm chung ở thế giới này là: ma pháp Luyện Đan là sức mạnh dành cho nhân loại.

Do đó, các võ sư thuộc những chủng tộc khác đã tích lũy sức mạnh theo những phương thức riêng biệt.

Tộc Yêu tinh sử dụng Tinh linh.

Tộc Tí hon sử dụng sự giao thoa.

Và tộc Thú nhân.

Họ thường triển khai võ thuật bằng cách sử dụng "Đấu khí".

Đấu khí chính là sức mạnh của sinh mệnh lực. Đó là năng lực cực kỳ phù hợp với tộc Thú nhân, những kẻ vốn dĩ sở hữu sinh mệnh lực tràn trề đến mức thô thiển.

Cũng không cần phải suy nghĩ quá phức tạp làm gì. Chẳng nói đâu xa, ngay cả Leon dù không có ma pháp Luyện Đan nhưng chẳng phải vẫn chém bay cổng thành đó sao?

Cứ coi như tộc Thú nhân có Đấu khí, giống như việc Leon có Thần thánh lực vậy, nghĩ thế cho nhẹ đầu.

Dù sao thì.

Với thể chất vượt trội bẩm sinh, hầu hết tộc Thú nhân đều là những võ sư thiên bẩm.

Chính vì thế, trong thế giới của tộc Thú nhân, những võ sư kiệt xuất luôn nhận được sự công nhận.

Dù không phải võ sư, chỉ cần là kẻ mạnh thì vẫn sẽ được nể trọng, nhưng không thể phủ nhận rằng một nền văn hóa ngưỡng mộ các võ sư đã bén rễ sâu sắc tại nơi đây.

Và cũng chính vì lý do đó.

Tại vương quốc của tộc Thú nhân, một sự kiện đặc biệt thường xuyên được tổ chức.

Đó chính là Đại hội võ thuật.

"Không được dùng ma pháp sao. Đây là cái đại hội phi đạo đức nhất mà tôi từng thấy đấy."

"Tiểu thư Ruina. Việc không dùng ma pháp mà cũng nâng tầm lên thành phi đạo đức được à?"

Tôi thở dài thườn thượt.

Cái thứ đại hội võ thuật kiểu gì mà lại cấm dùng cả ma pháp chứ.

Ngay khi nghe Raven nhắc đến đại hội võ thuật, điều đầu tiên tôi nghĩ tới chính là nó.

Tôi đã vẽ ra viễn cảnh mình sẽ dùng bí kỹ phái Ruina để quét sạch toàn bộ các võ sư.

Thế nhưng phía ban tổ chức lại chặn đứng bí kỹ phái Ruina của tôi mất rồi.

Đúng là cả thế giới này chỉ khắc nghiệt với mỗi mình tôi thôi mà.

"Là cô khắc nghiệt với thế giới thì có. Nếu cứ cầm kiếm là tính võ thuật, vậy tôi dùng trượng thi triển kiếm thuật thì cũng tính là ma pháp chắc?"

"Anh Haze. Hôm nay anh lạnh lùng quá đấy nhé. Hay là thấy đối thủ cạnh tranh xuất hiện nên thấy lo lắng rồi?"

"Đối thủ cạnh tranh gì cơ?"

"Đối thủ cạnh tranh trong việc truyền ma pháp cho tôi ấy."

Raven đã truyền ma pháp cho tôi, và Haze cũng vậy.

Nói cách khác, hai người họ là đồng loại.

Nghe tôi nói vậy, Haze chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.

"Thôi bớt nói nhảm đi, bàn chuyện gì có tính xây dựng chút xem nào."

"Tôi thấy nãy giờ mình nói chuyện rất có tính xây dựng mà."

"Này, quạ."

"Gì hả, con người."

Haze chuyển hướng cuộc đối thoại từ tôi sang Raven.

Raven đang ngồi trong góc với vẻ mặt đầy vẻ phiền muộn, nhưng Haze vẫn mặc kệ mà hỏi:

"Ngươi có chắc chắn phần thưởng cho người thắng cuộc là Mảnh vỡ Mặt Trăng không?"

"Chính xác thì nếu thắng đại hội võ thuật, ngươi cũng có thể nhận được Mảnh vỡ Mặt Trăng."

Raven vừa buông lời vừa nhíu mày. Anh ta đang chìm vào suy nghĩ trong chốc lát.

Một lúc sau, Raven thoát khỏi dòng suy nghĩ và tiếp tục:

"Gia tộc của ta là danh gia vọng tộc trong vương quốc Thú nhân."

"Thì sao?"

"Nên có rất nhiều nguồn tin đổ về. Các ngươi có biết tại sao đại hội võ thuật lần này lại được tổ chức không?"

Trước câu hỏi của Raven, tôi chớp mắt rồi lên tiếng:

"Chẳng phải cứ thế mà tổ chức thôi sao? Tộc Thú nhân các người mà không đấm đá nhau là ngứa ngáy chân tay lắm mà."

"...Đúng là vậy, nhưng đại hội lần này thì khác. Vì đây không phải là đại hội được tổ chức định kỳ."

"Ý anh là nó có mục đích riêng sao?"

"Chính xác."

Raven giơ một chiếc lông vũ lên. À không, đó là bàn tay của anh ta.

Vừa vẫy bàn tay phủ đầy lông vũ đen tuyền, Raven vừa giải thích:

"Vốn dĩ cứ hở ra là đại hội định kỳ lại được mở, vậy lý do gì khiến họ phải tổ chức thêm một đại hội không định kỳ nữa chứ? Là vì họ đang tìm người đấy."

"Lẽ nào là tìm đệ tử sao?"

"Đúng vậy."

Tôi nhớ lại thông tin mình vừa nghe được ở hội quán lúc nãy.

'Có tin đồn rằng Thiên Bách đang muốn nhận đệ tử.'

Cảm giác như các mảnh ghép đang dần khớp lại, tôi thốt lên đầy phấn khích:

"Đại hội võ thuật này chính là nơi khảo thí để tìm đệ tử cho ngài Thiên Bách sao!"

"Không phải. Là để tìm đệ tử cho Đại Chiến Sư Trưởng, ngài Alon Tras. Cái thông tin vô căn cứ đó là sao chứ? Cô nghe được ở đâu vậy?"

"...Một gã thú nhân voi đã nói cho tôi biết."

"Cô lại đi lấy thông tin từ cái giống loài chỉ quan tâm đến mấy chuyện hóng hớt rồi. Thảo nào."

Đáng lẽ tôi phải nhận ra ngay từ lúc thấy tai lão voi đó to như thế chứ.

Dám đem mấy cái tin rác rưởi ra làm như thông tin quan trọng lắm không bằng. Để xem tôi có thèm giao dịch với lão voi đó lần nào nữa không.

Raven bật cười khan.

"Ngài Thiên Bách hiện đang ngủ say trong Thiên Long Cung, đến một sợi tóc cũng chẳng buồn động đậy. Làm gì có chuyện ngài ấy nhận đệ tử chứ."

"Nghe bảo ngài Thiên Bách đang bị bệnh..."

"Ai bảo vậy? Một bậc Siêu việt giả mà lại bị bệnh sao?"

"Thì tôi cũng có tin đâu."

Thề là tôi sẽ không bao giờ thèm nói chuyện với lão voi đó nữa.

Thật luôn đấy.

Raven vừa vuốt lại lông vũ vừa tiếp lời:

"Dù sao thì, vì đây là việc tìm đệ tử cho Đại Chiến Sư Trưởng Alon Tras nên phần thưởng cũng rất ra gì và này nọ. Ngoài các giải thưởng phụ, chắc chắn họ sẽ mở cả kho báu hoàng cung nữa."

"Vậy thì mọi người sẽ kéo đến đông lắm nhỉ?"

"Để thu hút tối đa nhân tài mà vẫn giấu kín được mục đích tìm đệ tử, thì đó là cách chắc chắn nhất rồi."

Tôi chợt nảy sinh thắc mắc.

"Có nhất thiết phải giấu không? Tôi nghĩ nếu công khai mục đích thì người ta còn kéo đến đông hơn nữa ấy chứ."

"Dù không làm vậy thì người ta vẫn cứ kéo đến thôi. Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu giấu kín được 'vũ khí bí mật' của mình càng lâu càng tốt sao?"

"Có vẻ như họ định nuôi dưỡng trong bí mật rồi."

"Đúng thế."

Tôi tự hỏi liệu Raven tiết lộ chuyện quan trọng này cho mình có ổn không, nhưng nhìn tình hình thì có vẻ thông tin đã lọt đến tai cả một người không liên quan như Raven rồi.

Cứ coi như ai cần biết thì cũng đã biết cả rồi đi.

"Nhưng thế này thì lúc thắng cuộc chẳng phải sẽ phiền phức sao? Mà ngay từ đầu, con người có được phép tham gia không đấy?"

"Không vấn đề gì cả. Trong quá khứ đã từng có tiền lệ các chủng tộc khác, đặc biệt là con người, tham gia và giành chiến thắng ở các đại hội võ thuật rồi."

"Là ai vậy?"

"Chính là Đệ nhất kiếm của Đế quốc hiện tại."

Cái lão đó đúng là chỗ nào cũng thấy mặt mà.

Tôi liếc nhìn Haze một cái. Ý là nếu có gì muốn thanh minh thì nói đi, nhưng Haze chỉ nhún vai, chẳng thèm hé răng nửa lời.

Cái điệu bộ đó như muốn nói rằng sư phụ mình làm gì thì liên quan quái gì đến mình vậy.

Cũng đúng thôi.

Và nhờ vậy mà chúng tôi biết được rằng mình có tham gia đại hội võ thuật cũng chẳng sao cả. Cứ thế mà triển thôi.

"Mảnh vỡ Mặt Trăng có nằm trong danh sách giải thưởng phụ không?"

"Nếu danh sách ta xem không phải đồ giả."

Tôi khoanh tay lại.

Tình hình đã nắm rõ.

Tóm lại, nếu muốn hành hạ giáo hội Ác thần thì cần phải giành chiến thắng trong đại hội võ thuật này.

Tôi ngẩng đầu lên quan sát đồng đội của mình.

"Gì?"

Haze, đệ tử của Đệ nhất kiếm Đế quốc, người sở hữu mái tóc và đôi mắt màu nâu đặc trưng, giọng nói lúc nào cũng nặc mùi lười biếng.

Và Leon, Thánh kỵ sĩ của Giáo quốc với mái tóc trắng và đôi mắt xanh, người luôn toát ra vẻ nghiêm túc trong từng lời nói.

Hừm.

Cũng không tệ nhỉ?

Leon là một thiên tài về kiếm thuật. Thú thật, tôi chưa từng thấy ai có tài năng kiếm thuật xuất chúng như anh ta.

Thiên Kiếm Silversra ư? Lão đó chỉ là có sự điên rồ vượt bậc thôi, chứ cảm giác tài năng kiếm thuật cũng chẳng đến mức thần thánh gì cho cam.

Trong một đại hội với những quy tắc hạn chế như thế này, tài năng của Leon chắc chắn sẽ phát huy sức mạnh tuyệt đối.

Thêm vào đó, thành tích đối đầu của Haze với Leon cũng ngang ngửa nhau.

À, đính chính chút. Haze hơi lép vế hơn Leon một tí.

Cả hai đều là ứng cử viên nặng ký cho chức vô địch.

"Gì hả? Cô nói xong chưa đấy?"

"Chưa xong đâu. Tôi còn cả đống thứ muốn chỉ trích anh đây này."

"Hôm nay vẫn chưa làm trận đối luyện nào nhỉ? Ra đây mau."

Tôi đứng nhìn màn phô diễn tình bạn thường ngày của họ, rồi bình thản đưa ra quyết định.

"Mọi người ơi. Tôi đã quyết định xong danh sách người tham gia đại hội võ thuật rồi."

"Hử? Cô còn phải cân nhắc chuyện đó nữa à? Đằng nào ngoài tôi với tên Thánh kỵ sĩ này ra thì còn ai tham gia được nữa đâu. Sao phải nghĩ ngợi làm gì."

Tôi nhìn chằm chằm vào Haze. Ánh mắt của tôi khiến anh ta khẽ rùng mình.

Haze lên tiếng:

"Gì vậy...?"

"Anh bảo ngoài anh và anh Leon ra thì không còn ai tham gia nữa sao?"

"Thì đúng mà. Không phải à?"

"Nghĩ kỹ lại đi chứ. Chẳng phải vẫn còn một người nữa sao?"

Nghe tôi nói, Haze nheo mắt lại, rồi hỏi với vẻ đầy nghi hoặc:

"Cô cũng định tham gia đấy à?"

"Tất nhiên rồi."

Không tận dụng lúc này thì biết bao giờ Thanh Dã mới có đất diễn chứ.

Đi thôi nào.

*

Đại hội võ thuật được chia thành vòng loại và vòng chung kết.

128 người vượt qua vòng loại sẽ thi đấu theo hình thức loại trực tiếp, và việc đăng ký tham gia vòng loại cũng rất đơn giản.

Chỉ cần nộp lệ phí là xong.

"Dễ dàng quá nhỉ."

"Nghe này. Nếu thấy không ổn thì phải bỏ cuộc ngay đấy. Biết chưa?"

"Hẹn gặp lại ở trận chung kết nhé."

Tôi phớt lờ sự lo lắng của Haze và tiến về phía võ đài nơi tổ chức vòng loại.

Vòng loại diễn ra đồng thời trên một bãi đất trống rộng lớn.

Tôi vừa đợi đến lượt mình vừa quan sát các thí sinh khác.

Dù đại hội được tổ chức đột ngột nhưng lượng người tham gia vẫn đông nghịt. Có lẽ do ngày nào cũng xem Leon và Haze đối luyện nên tôi thấy trình độ của hầu hết mọi người ở đây đều khá thấp.

Tôi vỗ vỗ vào thanh kiếm do thợ rèn danh tiếng tộc Elve chế tác và cả Poppy đang đeo bên hông để giết thời gian.

Đúng lúc đó.

"Ruina Elfiniel?"

Người điều hành gọi tên tôi.

Tôi bước lên võ đài và đối mặt với đối thủ của mình.

Đối thủ là một thú nhân mèo, tư thế chuẩn chỉnh của một võ sư sử dụng quyền pháp.

Gã thú nhân mèo dõng dạc hét lớn:

"Nếu muốn biết ta là ai, thì ta chính là đệ tử của bậc thầy quyền pháp ngài Mulnan-."

"Kiểm soát Bạo tẩu."

Tôi kích hoạt Thức tỉnh thể chất và hạ gục gã thú nhân mèo chỉ trong chớp mắt.

Vẫn còn dễ chán.

Tôi tra kiếm vào bao rồi bước xuống võ đài.

Và.

Ngay chính khoảnh khắc đó.

Uỳnh! Một tiếng động lớn đầy uy lực vang dội khắp không gian.

Tôi dời tầm mắt sang hướng đó.

Tại võ đài bên cạnh, nơi phát ra âm thanh, một thú nhân rồng nhỏ tuổi đang đánh bay một gã thú nhân sư tử. Chứng kiến quyền pháp uyển chuyển đó, tôi khẽ nheo mắt lại.

Đứa bé đó khá đấy.

Chỉ cần không đụng độ nó là được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!