127-Đảo trên không (2)
Đảo trên không (2)Ngài Tổng trưởng gọi tôi đúng lúc tôi đang định thử cho Gang-cheol phun Hơi thở <Tiến hóa> nhận được từ Poppy.
"Ngài gọi tôi ạ?"
"Đến rồi đấy à."
Ngài Tổng trưởng vừa nhâm nhi trà hồng đào vừa đón tiếp tôi. Trông ngài ấy chẳng có vẻ gì là bận rộn cả, điều đó làm tôi nảy sinh chút nghi ngờ. Hay cái ghế Tổng trưởng thực chất là vị trí dành cho những kẻ rảnh rỗi thích đi hành hạ người khác nhỉ?
Rốt cuộc ngài ấy gọi tôi đến để làm gì chứ?
Tôi vừa ngồi xuống ghế sofa vừa rà soát lại những việc mình đã làm gần đây. Ngài Tổng trưởng đặt tách trà xuống rồi lên tiếng.
"Nghe bảo dạo này cậu đi gây rắc rối khắp nơi nhỉ."
Gây rắc rối sao? Dù có quá nhiều việc khiến tôi chột dạ, nhưng để đích thân Tổng trưởng phải gọi đến thì chắc chỉ có một chuyện thôi.
Tôi trả lời với giọng điệu chân thành nhất có thể.
"Việc Hoàng tử Kairen rơi vào hố lửa không phải ý muốn của tôi đâu ạ."
"Hố... cái gì cơ?"
"Ý tôi là ngài ấy đang học tập với niềm đam mê rực cháy như hố lửa ấy mà."
"Hừm, dù sao thì việc giảng dạy là quyền hạn của giảng viên và giáo sư. Ta không quan tâm."
May quá. Được phép rồi nhé.
Thế thì mình phải tung ra phương pháp huấn luyện át chủ bài đã cất báu bấy lâu thôi.
"Nhờ ngài mà bài giảng của tôi phong phú hơn hẳn đấy. Cảm ơn ngài nhé."
"......Cậu định làm cái quái gì vậy?"
"Mà chuyện gây rắc rối ngài nói là ý gì thế ạ?"
"À, chuyện đó hả. Chẳng phải cậu đã bận rộn diệt Lich rồi ngăn chặn giáo hội ác thần sao?"
"Tại tôi là người của công việc mà."
"Ta thấy cậu dùng mấy con búp bê kỳ lạ để giảng dạy, đó là ma pháp đặc hữu à?"
Khi tôi gật đầu xác nhận, ngài Tổng trưởng khẽ vuốt cằm.
"Quả nhiên <Thiên xứng> có tiềm năng thật đáng kinh ngạc."
"Nó là một ma pháp tốt mà."
"Cẩn thận đấy. Nếu chứa đựng quá nhiều thứ, cái bình sớm muộn cũng sẽ vỡ thôi."
"Câu này tôi nghe quen lắm rồi."
"Vậy sao?"
Và vì là câu đã nghe nhiều lần, câu trả lời của tôi vẫn y hệt như lúc đó.
<Thiên xứng> của Kelton không đời nào khiến tôi gặp nguy hiểm.
Đó là sự thật vĩnh cửu không bao giờ thay đổi.
"Dù sao thì."
Ngài Tổng trưởng ngắt lời, ngón tay gõ nhịp lên tay vịn ghế rồi tiếp tục.
"Ta có việc này muốn nhờ cậu."
"Việc gì ạ?"
"Hãy đi Thiên Không Đảo một chuyến đi."
"Ngài bảo tôi đi Thiên Không Đảo sao?"
Lại chuyện gì nữa đây.
Tôi nghiêng đầu khó hiểu.
"Tại sao ạ? Sao lại là tôi? Trường mình thiếu gì giáo sư với giảng viên, sao cứ phải là tôi cơ chứ! Trông tôi giống kẻ rảnh rỗi suốt ngày chỉ biết uống rượu mật ong lắm ạ?"
"Vì cậu có thể giảng dạy ngay cả khi đang đi công tác mà."
"Không thể nào."
Trời đất ơi.
Tôi há hốc mồm kinh ngạc.
Hóa ra Xích Ảnh dùng để giảng dạy từ xa lại có lỗ hổng chết người này. Tôi chưa từng nghĩ tới luôn đấy.
Vì nó tiện cho việc đi công tác, nên hễ có việc là người ta sẽ nghĩ đến tôi đầu tiên...
Trước phản ứng của tôi, ngài Tổng trưởng thản nhiên nói tiếp.
"Nếu không thích thì không đi cũng được."
"Tôi tò mò một chút, sao ngài lại muốn cử tôi đến Thiên Không Đảo? Chẳng lẽ ở đó xuất hiện rồng à?"
"Chính xác là ta muốn cậu tham dự hội thảo học thuật được tổ chức ở đó. Cũng chẳng có gì to tát đâu. Cậu cứ tham gia với tâm thế thoải mái là được. Chẳng ai kỳ vọng gì nhiều ở cậu đâu, nên cứ chuẩn bị một bài luận đơn giản rồi thuyết trình nhé."
Đúng là đồ điên mà.
Tôi cảm thấy rùng mình nổi hết cả da gà.
Cái gì cơ? Bảo tôi đi dự hội thảo rồi thuyết trình luận văn á?
Tôi hỏi lại để xác nhận lần cuối.
"Hội thảo diễn ra khi nào ạ?"
"Một tuần nữa, sao thế?"
Đúng là điên thật rồi.
Ai đời bắt người ta viết luận văn rồi thuyết trình chỉ trong vòng một tuần chứ? Ngài tưởng luận văn là bài tập về nhà của sinh viên chắc?
Sự độc đoán này làm tôi nhớ đến vị giáo sư hướng dẫn ở tiền kiếp.
Thưa giáo sư. Em chẳng nhớ ngài tí nào đâu.
Nhưng dù sao thì lúc đó giáo sư cũng đã khóc lóc và mắng em là "Đồ điên, mày đã gây ra chuyện gì thế này!". Coi như chúng ta huề nhau nhé?
Cảm ơn ngài.
Trong lúc tôi đang đắm chìm trong hoài niệm, ngài Tổng trưởng châm một điếu xì gà.
Tôi luôn hoan nghênh việc cùng hút thuốc, nên cũng rút tẩu thuốc của mình ra.
Cạch. Lửa bén.
Tôi phả khói lên trần nhà rồi nhìn thẳng vào mắt ngài Tổng trưởng.
Ngài ấy mỉm cười nói.
"Đúng là bắt viết luận văn trong một tuần thì hơi quá đáng thật."
"Ngài biết thế mà vẫn làm à."
"Nhưng với cậu thì khác mà, đúng không?"
"Ý ngài là sao? Trông tôi giống loại nô lệ suốt ngày bị nhốt trong phòng thí nghiệm lắm ạ?"
"Chẳng phải ngày nào cậu cũng chui rúc dưới hầm nhà để nghiên cứu ma pháp sao? Ta đoán là cậu đã có sẵn một bài luận rồi chứ nhỉ?"
"A ha."
Sao ngài lại mô tả tôi như một kẻ cuồng ma pháp thế.
Tôi chỉ là một người bình thường yêu thích ma pháp thôi mà.
"Ngài hiểu lầm lớn rồi."
"Thế là không có à?"
"Không phải tôi chuẩn bị sẵn, mà nó nằm ở trong đầu tôi rồi."
"Thì cũng thế cả thôi."
Ngài Tổng trưởng dụi tắt điếu xì gà, rồi nhìn tôi lên tiếng.
"Quyết định đi. Đi hay không?"
"Nói thật lòng nhé?"
"Ừ."
"Phiền phức lắm ạ."
"Nếu thấy phiền thì chịu thôi. Đây là lệnh của Tổng trưởng. Đi thuyết trình luận văn đi."
"Không có lựa chọn mà cứ giả vờ đưa ra lựa chọn là tội ác đấy nhé."
"Lo mà thu xếp hành lý đi."
*
"Ngài Tổng trưởng cứ làm như luận văn là tên con chó nhà hàng xóm không bằng. Làm sao mà viết được một bài luận chất lượng chỉ trong một tuần chứ."
"Thế nên ngài ấy mới bảo cô cứ thuyết trình nhẹ nhàng thôi mà. Có ai kỳ vọng gì nhiều đâu."
"Đó là cách nói mỉa mai của giới thượng lưu đấy."
"Vậy sao?"
Jerry ngạc nhiên như thể hoàn toàn không biết chuyện đó.
Tại sao ngài Tổng trưởng cứ phải nhấn mạnh là hãy làm "nhẹ nhàng"?
Đó là lời đe dọa rằng nếu tôi làm sơ sài mà bôi tro trát trấu vào mặt mũi trường ma pháp, ngài ấy sẽ đuổi việc tôi ngay lập tức đấy.
Thế giới quý tộc thật đáng sợ.
Dù xuất thân là bình dân nhưng nhờ lập công mà trở thành quý tộc, tôi vẫn thấy cái thế giới này thật khó hiểu.
"Nếu tôi thuyết trình một bài luận tầm thường, chắc chắn ngài Tổng trưởng sẽ dùng mọi mối quan hệ để vùi dập tôi cho xem. Lúc đó tôi sẽ phản kháng bằng cách thiêu rụi cả đế quốc này."
"Đế quốc có tội tình gì chứ. Với lại tôi nghĩ ngài Tổng trưởng không đến mức đó đâu."
"Ngài Jerry. Có phải vì ngài là giảng viên nổi tiếng, được Tổng trưởng cưng chiều nên giờ ngài đang bênh vực ngài ấy không? Tôi thất vọng quá. Chúng ta bên nhau bao lâu rồi mà ngài lại phản bội tôi như thế."
"Tôi chẳng được Tổng trưởng cưng chiều gì cả."
"Đấy! Chính là cái thái độ nhìn xuống từ trên cao đó đấy!"
Tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi, chỉ tay vào Jerry.
"Một giảng viên nổi tiếng đến mức học sinh đòi mở thêm lớp như ngài, chắc là coi thường một giảng viên không ai thèm học, chỉ lấp đầy được một phần mười sĩ số như tôi lắm chứ gì! Tôi hiểu rõ quá rồi. Cứ tiếp tục như thế đi, tôi sẽ dùng đến biện pháp đặc biệt đấy."
"Làm ơn đi, tôi sợ lắm nên đừng có nói đùa như thế. Tim tôi suýt rụng ra ngoài rồi đây này."
"Tôi không đùa đâu."
"Làm ơn tha cho tôi đi."
"Đùa đấy."
Jerry thở phào nhẹ nhõm. Thấy cảnh đó, tôi tự hào ưỡn ngực.
Phải dẫn dắt đến phút cuối thế này thì trò đùa mới hoàn hảo. Mọi người học tập nhé.
"Luận văn à..."
Jerry lẩm bẩm nhỏ. Tôi cảm thấy một sự đồng cảm. Đó là phản ứng của một người đang đứng trước giấc mơ bấy lâu nay.
Lúc mới bắt đầu muốn "nuốt chửng" ma pháp, tôi cũng có phản ứng y hệt nên tôi biết rõ lắm.
Tôi hỏi Jerry.
"Chẳng lẽ ước mơ của ngài là được công bố luận văn sao?"
"Cũng không hẳn là ước mơ. Đã là pháp sư thì ai chẳng muốn một lần trong đời công bố luận văn. Chỉ là thường thì người ta chỉ công nhận một người là pháp sư cao cấp thực thụ khi họ có luận văn thôi. Thế nên tôi cũng muốn thử viết từ lâu rồi."
"Vậy chắc ngài có bài luận nào chuẩn bị sẵn rồi nhỉ?"
"Cái đó thì không."
"Ngài không biết câu châm ngôn 'Chỉ những người chuẩn bị sẵn sàng mới có được ma pháp' sao?"
"Chẳng phải là mỹ nhân sao?"
Có được mỹ nhân thì để làm gì chứ.
Ngược lại, ma pháp thì sao? Chỉ cần có được nó là đời sẽ nở hoa ngay.
Mọi người hãy đi tìm ma pháp đi nhé.
Mà thôi, âm mưu đẩy việc viết luận văn cho Jerry đã thất bại thảm hại.
Thế này thì tôi phải tự mình viết luận văn trong một tuần thật rồi, nhưng có một vấn đề.
Nên viết về cái gì đây?
Không phải là tôi không nghĩ ra chủ đề. Mà ngược lại, có quá nhiều chủ đề nảy ra khiến tôi khó lòng quyết định.
Tiềm năng của ma pháp đặc hữu, cạm bẫy của sự tương thích nguyên tố, bí mật về tốc độ tăng trưởng ma lực, quy luật của ma pháp sở trường, sự thật về ma pháp luyện đan, phân tích chuyên sâu về ma pháp nguyên tố thuần túy và ma pháp nguyên tố ứng dụng, nghịch lý của tài năng, mối tương quan và sự ưu liệt giữa các nguyên tố, tái hiện thánh pháp bằng ma pháp, cách phân biệt tinh thần, tâm tượng và ý chí, quy luật của siêu việt và thăng hoa, sự khác biệt giữa ma pháp nguyên thủy và ma pháp hiện đại, điểm chung giữa Thiên phú của thú nhân và ma pháp...
Hà... Tôi thở dốc vì phấn khích. Chỉ cần nghĩ đến việc viết luận văn thôi là tôi đã thấy hưng phấn rồi.
Jerry lặng lẽ quan sát tôi rồi mấp máy môi.
"Bảo sao ngài Tổng trưởng lại đưa ra cái yêu cầu vô lý là bắt cô viết luận văn trong một tuần..."
"Ngài Jerry? Ngài nói gì cơ?"
"Tôi bảo là cô thật tuyệt vời."
"Không phải nhé? Ngài vừa nói là 'Bảo sao ngài Tổng trưởng lại đưa ra cái yêu cầu vô lý là bắt cô viết luận văn trong một tuần' mà?"
"Đã nghe thấy rồi thì xin cô đừng có giả vờ như không nghe thấy nữa."
Hừm. Tôi khoanh tay suy nghĩ.
Vậy thì nên chọn chủ đề nào trong số này đây.
Sau một hồi cân nhắc, tôi búng tay một cái.
Tách. Quyết định vậy đi.
"Ngài Jerry. Vậy sáng mai ngài nhớ thu dọn hành lý rồi đến đây nhé. Chúng ta phải xuất phát ngay đấy."
"Tôi đương nhiên có tên trong danh sách đi cùng à?"
"Bắt cóc cả ngài Leon đi nữa nhé."
"Ngài Leon cũng đương nhiên bị kéo vào rồi..."
Tôi trở về nhà để nhanh chóng bắt tay vào viết luận văn, nhưng bỗng nhiên tôi nheo mắt vì cảm thấy có gì đó sai sai.
Hình như mình quên cái gì đó, mà là cái gì nhỉ?
Thôi kệ đi. Chắc cũng chẳng có gì quan trọng đâu.
Phải mau viết luận văn thôi.
*
"Ruina này? Thiên Không Đảo là nơi do các giả kim thuật sư tạo ra mà, cô không định đưa Myuran theo à?"
"À, đúng rồi nhỉ."
Hóa ra là tôi quên mất Myuran.
Vấn đề đã được giải quyết!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
