Ma Pháp Ông Chú

Truyện tương tự

Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

(Đang ra)

Tôi Đã Rút Thanh Excalibur

Không biết

Tại một nơi chẳng thấy ánh sao, một lời thề đã được lập: Rằng ta sẽ tự tay khắc lên bầu trời đêm ấy tinh tọa của chính mình.

80 475

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

2 1

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

(Đang ra)

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

꿈꾸는곰탱이

Tôi đâu có nói là hãy thực hiện theo kiểu này.

17 43

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

160 439

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

196 731

Dũng Sĩ Trở Thành Con Trai Của Nữ Ma Vương

(Đang ra)

Dũng Sĩ Trở Thành Con Trai Của Nữ Ma Vương

Haemangsaenggeul

"Ta sẽ tước đoạt tất cả mọi thứ của các ngươi."

1 1

0-100 - 16. Hồ sơ chiến đấu cấp O - Thiếu nữ ma pháp điên loạn 『Happiness Drop』

16. Hồ sơ chiến đấu cấp O - Thiếu nữ ma pháp điên loạn 『Happiness Drop』

16. Hồ sơ chiến đấu cấp O - Thiếu nữ ma pháp điên loạn 『Happiness Drop』

Thật rác rưởi.

Đó là cảm giác tồi tệ của tôi khi đứng dưới cơn mưa tầm tã này.

Bị ướt mưa đã đủ khó chịu rồi, mà trong nước mưa còn trộn lẫn ma túy thì đúng là không còn gì để nói.

Lũ trẻ bị dính mưa, khoan bàn đến hành động, trông đứa nào đứa nấy cũng có vẻ hạnh phúc lắm. Cảm giác đó tốt đến thế sao?

Tôi thử thè lưỡi ra một chút.

Để xem mình có thể trở nên hạnh phúc hơn không.

Màn mưa dày đặc như một tấm rèm che khuất tầm nhìn đậu xuống đầu lưỡi tôi, rồi chảy ngược vào trong cổ họng.

Sự kỳ vọng, lẽ dĩ nhiên, đã bị phản bội. Thứ tôi cảm nhận được chỉ là một vị kỳ quái lẫn chút đắng ngắt. Chẳng có bất kỳ cảm giác hưng phấn nào về mặt tinh thần cả.

"Này, Chân Hồng Thiết Chùy. Cái loại không thèm đi họp như anh thì đang nốc cái gì vào mồm đấy?"

Chân Hồng Thiết Chùy à. Kẻ gọi tôi bằng cái tên đó chỉ có một.

"Tôi làm gì thì liên quan gì đến cô hả, Lôi Thần?"

Một con nhóc tóc vàng với vẻ mặt xấc xược.

Dù cô ta tự nhận mình là phụ nữ, nhưng với cái cơ thể chưa phát triển kia thì trong mắt tôi vẫn chỉ là một đứa con nít mà thôi.

"Số lượng người đang thiếu hụt, nếu anh cũng nốc vào rồi phát điên lên thì ai ngăn cản nổi đây?"

Đúng là lo chuyện bao đồng.

"Người ngăn cản thì thiếu gì. Bên nước cô có Vô Hạn Thành Chủ, bên nước tôi cũng có Thiên Ma Kiếm Thần đấy thôi."

"Nếu họ mà rút lui thì ai sẽ là người cận chiến để cản con mụ điên đó lại? Mới hôm qua thôi đã có thêm hai người tử trận rồi đấy."

Ra vậy. Vấn đề là phe cận chiến đang rụng dần sao? Mà khoan, hai người chết rồi cơ à?

"Hai người chết? Là ai?"

"Anh vẫn chẳng quan tâm gì đến xung quanh nhỉ."

"Trong cái mớ hỗn độn đó, làm sao tôi biết được ai đã bỏ mạng chứ."

Ngay cả việc giữ cho bản thân mình sống sót đã là quá sức rồi.

"Tôi cũng chẳng biết cho đến khi nghe báo cáo trong cuộc họp sáng nay."

"Tiện thể thì nói cho tôi biết luôn đi."

"Được thôi."

Lôi Thần ngồi xổm xuống cạnh tôi rồi bắt đầu kể.

"Boomer và Meteare."

"Boomer đánh cận chiến nên coi như đen đủi đi, còn Meteare thì sao lại chết được?"

Một kẻ chuyên bắn tỉa như hắn ta thì làm gì có chuyện đột tử vô lý như vậy?

"Nghe bảo hắn nhìn thấy mặt của con mụ Ma pháp thiếu nữ điên loạn đó qua ống ngắm, thế là phát điên rồi chết ngay tại chỗ."

"Chết ngay tại chỗ cái khỉ gì. Chắc chắn là có ai đó bên cạnh đã nã súng vào đầu hắn rồi."

Ở tiền tuyến, chuyện này xảy ra như cơm bữa. Để một kẻ phát điên không gây cản trở cho đồng đội, việc bắn nát đầu hắn là điều hiển nhiên.

Triệu chứng sụp đổ tinh thần ở những kẻ tiếp xúc với dị giới nhiều như lá rụng mùa thu, mà mức độ nguy hiểm của chúng thì cao ngất ngưởng. Vấn đề ở đây không phải là binh lính bình thường, mà là một người Thức tỉnh cấp A đã bị khống chế chỉ trong tích tắc.

Quá nguy hiểm.

"Khả năng khống chế tinh thần cao hơn dự kiến đấy, quân liên minh không định cho binh lính rút lui à?"

Cứ đà này, có khi cả đám sẽ bị khống chế tinh thần tập thể mất. Tôi phải tính đến trường hợp xấu nhất là toàn bộ đồng đội sẽ trở thành kẻ thù.

"Liên Xô và Mỹ phản đối dữ dội lắm. Họ bảo người Thức tỉnh của nước mình đã chết nên không thể rút quân dễ dàng như vậy được."

"Sắp chết cả lũ đến nơi rồi mà vẫn còn giữ cái lòng tự trọng đó sao."

Lũ khốn kiếp. Giờ này mà còn phân bua chuyện sĩ diện à.

Dù cơn giận đang bốc lên ngùn ngùn, tôi vẫn tiếp tục câu chuyện. Tôi cần thông tin để sinh tồn.

"Boomer chết thế nào?"

"Không biết."

Cái gì nữa đây.

"Ý cô là sao? Đến nguyên nhân cái chết cũng không biết à?"

"Hắn cứ thế mà chết thôi, trên người không có lấy một vết thương."

Lại là một loại sức mạnh mà chúng ta không hề hay biết sao?

Mỗi ngày trôi qua đều có những sự việc không lời giải, những sức mạnh không rõ nguồn gốc.

Tôi bắt đầu thấy phát ngán rồi.

"Thao túng tinh thần à?"

"Nếu vậy thì biểu cảm của hắn phải khác chứ. Nghe nói mặt hắn vẫn giữ nguyên vẻ giận dữ như lúc đang lao vào tấn công."

"Không có nhân chứng nào sao?"

"Họ bảo thấy một tia chớp đỏ lóe lên, rồi hắn chết luôn."

Tia chớp đỏ à.

Dù thông tin này không giúp ích được gì nhiều, nhưng ít nhất tôi cũng biết được nó có điềm báo.

Nếu lóe lên rồi chết ngay, thì đó là năng lượng hệ tử vong tức thì thông qua ánh mắt chăng? Hay là laser? Tóm lại, cứ thấy ánh sáng đỏ là phải nhắm mắt lại và di chuyển với tốc độ tối đa.

"Kế hoạch ngày mai thế nào?"

"Muốn biết hết mọi thứ thì lần sau chịu khó đi họp đi."

"Họp hành mà chỉ có người Thức tỉnh thì không sao, chứ có mấy lão người thường xen vào là tôi thấy khó chịu lắm."

"Tôi cũng vậy thôi."

Lôi Thần đáp lại bằng giọng đầy bất mãn.

Chắc hẳn ai cũng cảm thấy như thế. Những ánh mắt khinh miệt coi chúng tôi là quái vật, sự phân biệt đối xử vì họ biết rằng dù chúng tôi có sức mạnh áp đảo cũng không thể động vào họ. Nghĩ đến những ánh mắt đó, tâm trạng tôi đột ngột trở nên tồi tệ.

Tôi lấy một điếu thuốc trong túi ra ngậm vào miệng.

Vì nơi này quá ẩm ướt nên thuốc lá cũng đã mềm nhũn, nhưng ít nhất nó cũng giúp tôi xoa dịu tâm trạng lúc này.

"Mưa thế này thì anh định châm lửa kiểu gì?"

"Thế này này."

Phần đuôi của cây búa mở ra, lửa phun ra từ bộ tăng áp.

Ngọn lửa bùng lên soi sáng xung quanh trong chốc lát rồi lịm dần. Đầu điếu thuốc rực sáng. Khói thuốc nồng nặc phả ra.

"...Cũng khéo tay đấy."

"Làm vài lần là quen thôi."

Sau khi lấp đầy cái miệng vốn đã bị vấy bẩn bởi cơn mưa hạnh phúc bằng khói thuốc, tôi cất lời.

"Vậy, kế hoạch là gì?"

"Tổng tấn công."

"Tại sao? Chẳng phải họ bảo cứ lặp đi lặp lại cho đến khi ả yếu đi thì sẽ gục ngã sao?"

"Thấy người Thức tỉnh cấp S cứ lần lượt bỏ mạng nên họ mới nhận ra kế hoạch đó sai lầm đấy."

Lũ ngu ngốc. Đáng lẽ phải làm vậy ngay từ đầu chứ. Lúc chúng tôi nói thì phớt lờ hoàn toàn, đến khi người của nước mình chết thì mới tỉnh ngộ à?

Tôi chợt nhớ đến kế hoạch mà những người khác từng đề xuất. Rằng vì quyền lợi của người Thức tỉnh, chúng tôi cũng cần phải lập ra một tổ chức riêng. Dù chuyện đó đã bị gác lại vì cái kết của câu chuyện này đang cận kề, nhưng có lẽ giờ là lúc phải suy nghĩ nghiêm túc về nó rồi.

"Thời gian thực hiện?"

"2 tiếng nữa."

Rắc.

Tôi nghiến chặt răng khiến đầu lọc điếu thuốc bị đứt lìa. Điếu thuốc còn hơn một nửa rơi xuống nền đất bẩn thỉu, đốm lửa ở đầu điếu cũng bị nước mưa dập tắt.

"Điên à. Thời gian nghỉ ngơi đâu?"

"Họ bảo các anh khỏe mạnh như thế thì chắc không vấn đề gì đâu."

Lũ chó chết. Dù có khỏe đến mấy thì người Thức tỉnh cũng là con người chứ.

Tôi lục lọi trong túi để tìm điếu thuốc mới, nhưng chỉ thấy một bao thuốc rỗng tuếch.

"Có thuốc không?"

"Tôi chưa đủ tuổi nên không được cấp phát."

"Cô 20 tuổi rồi mà."

"Ở Nhật Bản thì phải tròn 20 tuổi mới được hút thuốc nhé."

Thật rác rưởi mà.

"Kyahahahaha! Tập hợp đông đủ rồi đấy à! Kết thúc thôi nào! Ta cũng sắp xong rồi!"

Tại sao cái giọng điên khùng đó dù ở xa vẫn nghe rõ mồn một như vậy nhỉ.

Sau khi cho binh lính rút lui, tất cả những người Thức tỉnh còn lại trong căn cứ đều đã tập trung đông đủ.

"Ai bắt đầu trước?"

"Tôi và Thiên Ma Kiếm Thần."

"Có thể dọn dẹp được bao nhiêu?"

Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Vô số những thiên thần vặn vẹo.

file1.jpg

Lấy xác chết làm gốc, gắn thêm những đôi cánh bằng thịt rồi bay lơ lửng trên không trung, đó chính là tay sai của con mụ Ma pháp thiếu nữ điên loạn kia. Những sản phẩm của sự điên rồ với cái miệng bị xé toạc và đôi mắt gắn bi thủy tinh để luôn giữ nụ cười trên môi.

"Tầm 85%?"

"Tin anh đấy."

Mọi người lùi lại phía sau, chỉ còn tôi và một ông lão tóc trắng xóa mặc áo choàng đứng lại.

"Ông già, nhiên liệu đủ chứ? Đừng có bảo tôi lấy búa đập vào đầu ông đấy nhé."

"Lo cho cái thân ngươi trước đi."

"Tôi sẽ sống thọ hơn ông nên đừng có lo."

Thấy không cần phải lo lắng cho Thiên Ma Kiếm Thần, tôi lại nhìn lên trời.

"Kyahahak! Gì đây? Crimson★Hammer? Thiên Ma Kiếm Thần? Toàn là những người nổi tiếng nhỉ!"

Tôi giải phóng giới hạn, truyền ma lực vào để phóng to kích thước cây búa. Mặt đất không chịu nổi sức nặng mà lún xuống, cây búa cứ thế lớn dần lên không ngừng.

Thiên Ma Kiếm Thần cũng rút thanh Hoàn đao ra, giơ cao quá đầu để thủ thế. Khác với tôi, khí của ông tập trung hoàn toàn vào thanh kiếm.

Trái ngược với vẻ ồn ào tỏa lực ra xung quanh của tôi, Thiên Ma Kiếm Thần lại vô cùng tĩnh lặng, nhưng uy lực ẩn chứa trong thanh kiếm đó chắc chắn sẽ vượt xa tôi.

Tôi là người bắt đầu trước.

Cây búa khổng lồ được vung từ phải sang trái.

Cây búa mang theo ánh kim quang quét sạch những thiên thần đang bay lơ lửng, tạo thành một luồng sóng xung kích lan tỏa ra xa.

"Kyahak! Dù có là Crimson★Hammer đi chăng nữa thì những kẻ bò dưới đất cũng chỉ đến thế thôi!"

Đúng như ả nói.

Việc phóng to búa của tôi có giới hạn, nên số lượng bị quét trúng chỉ là một phần nhỏ. Những thiên thần vặn vẹo đã nhanh chóng bay ra phía sau để tránh bị nghiền nát.

Cũng có vài kẻ bị sóng xung kích cuốn trôi mà rơi xuống, nhưng đó cũng chỉ là những kẻ phản ứng chậm. Tuy nhiên, mục đích ban đầu của đòn tấn công này là dồn chúng vào một chỗ, nên tôi đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.

"Hự!"

Thiên Ma Kiếm Thần lặng lẽ vung thanh Hoàn đao. Chỉ là một cú chém dọc đơn giản. Dù là một võ nhân với phần lớn kỹ thuật khá hoa mỹ, nhưng đường kiếm của Thiên Ma Kiếm Thần lại đơn giản đến lạ lùng.

"Dù có là Thiên Ma Kiếm Thần thì độ cao này cũng không với tới đâu!"

Con mụ Ma pháp thiếu nữ điên loạn càng lúc càng bay cao hơn cùng lũ thiên thần.

Điều này cũng đúng như lời ả nói.

Nếu là Thiên Ma Kiếm Thần của ngày thường.

Rắc. Rắc rắc.

Tiếng thứ gì đó bị cắt đứt vang lên khắp nơi.

"Cái gì thế?! Chuyện gì vậy?!"

Phụt.

Máu bắn tung tóe khắp nơi, những thiên thần bị chém làm đôi rơi rụng xuống đất.

Bộp. Bộp.

Những cái xác rơi xuống nền đất sũng nước mưa, tạo ra những âm thanh ghê tởm.

"Xem ra ông tích tụ nhiều bức bối lắm nhỉ."

"Lũ người lớn kia làm ra những chuyện như thế, sức chịu đựng của ta cũng có hạn thôi."

"Ra là vậy."

Nếu stress đến mức đó thì ông nên xả sớm một chút đi chứ.

Ông ấy bảo là biến những điều tiêu cực thành sức mạnh, nhưng theo tôi thấy thì đơn giản là biến stress thành sức mạnh thôi.

Nếu thật sự là tiêu cực, thì ông đã chẳng bảo tôi lấy búa nện cho một trận để "nạp năng lượng" rồi.

"Đi thôi."

Ngay khi xác nhận lũ tay sai đã bị tiêu diệt, những người Thức tỉnh đồng loạt lao lên.

Những binh lính nhận được thông báo cũng nã vũ khí lên trời, những người Thức tỉnh không biết bay thì mỗi người bám vào một quả tên lửa để bay vút lên không trung.

"Tôi đi trước đây!"

Một bàn tay vỗ mạnh vào lưng tôi. Lôi Thần biến thành một tia chớp vàng rực, sau khi vỗ lưng tôi thì đạp lên quả tên lửa mà nhảy vọt lên trời.

Tôi cũng phải đi thôi.

"Ông già, tôi đi đây."

"Đi đi. Ta đau nhức mình mẩy quá."

"Vâng."

Tôi đặt chân lên cây búa rồi nắm chặt cán. Bộ tăng áp hướng xuống đất, tôi cũng lao vút lên trời như một quả tên lửa.

Đáng lẽ phải làm thế này ngay từ đầu.

Dù là Ma pháp thiếu nữ bị dị giới vấy bẩn, sức mạnh của ả vẫn có giới hạn rõ ràng. Nếu tổng tấn công ngay từ đầu thì đã không có chuyện người ta phải chết ngay từ trận mở màn.

Chỉ vì muốn bảo vệ người Thức tỉnh của nước mình mà không chịu cử họ ra, nên mới dẫn đến cơ sự này.

"Đừng có cản đường! Lũ tay sai của dị giới kia!"

Không biết ai mới là tay sai của ai nữa.

Ả bị nát cánh tay phải, vừa liên tục tung ma pháp ra tứ phía vừa điên cuồng chống trả.

"Cút đi! Lũ ruồi nhặng này!"

Mất hết tay sai, ngay cả nụ cười cũng biến mất trên khuôn mặt, giờ đây ả chỉ còn là một tấm bia đỡ đạn.

Vô số kỹ năng đổ dồn về phía ả. Việc ả gục ngã chỉ còn là vấn đề thời gian.

Nếu cứ thế này mà kết thúc thì tốt biết mấy.

Và, như để phủ nhận suy nghĩ đó.

【Tinh thần chính là thể xác】

Một dòng chữ khắc sâu vào tâm trí tôi.

Dị giới xâm thực.

"Dị giới xâm thực! Tinh thần chính là thể xác!"

"Xác nhận!"

Tôi khuếch đại giọng nói, gào lên thật nhanh để nhắc lại nội dung của Dị giới xâm thực. Một hồi chuông cảnh báo dành cho những kẻ đang mải mê chiến đấu mà bỏ lỡ dòng chữ đó.

Dù đã nhanh chóng phát ra cảnh báo theo quy tắc tác chiến, nhưng cái quái gì thế này? Tinh thần trở thành thể xác sao?

Tôi đã trải qua nhiều lần Dị giới xâm thực làm thay đổi các quy luật vật lý, nhưng tinh thần thì là lần đầu. Sau khi phát cảnh báo, tôi nhìn về phía con mụ Ma pháp thiếu nữ điên loạn.

Chắc chắn ả biết nội dung đó có nghĩa là gì.

Nhìn qua thì ả không có gì thay đổi lớn. Chỉ là các vết thương đã lành lặn hoàn toàn, và trên tay phải đang cầm một cây lưỡi hái lớn.

Một cây lưỡi hái đỏ rực.

Máu chảy ra từ cơ thể ả tụ lại tạo thành cây lưỡi hái đó. Với hình dáng kỳ quái có lưỡi ở cả hai mặt.

Màu đỏ.

Cây lưỡi hái được vung lên với tốc độ cực nhanh.

Nhìn thấy cảnh đó, tôi chợt nhớ đến thông tin nghe được ngày hôm qua. Rằng một tia chớp đỏ lóe lên và Boomer chết ngay lập tức.

Dưới con mắt của người Thức tỉnh thì tốc độ đó có vẻ chậm, nhưng với binh lính thì nó chẳng khác gì một tia chớp.

"Đừng có đỡ, hãy né đi! Đó là đòn tấn công đã giết chết Boomer đấy! Đặc tính sức mạnh vẫn chưa xác định!"

Tôi cũng chẳng biết mình trở thành người chỉ huy từ khi nào mà lại hành động như thế này.

Dù vậy, để cứu thêm dù chỉ một mạng người, tôi vẫn cố gắng hét thật to để truyền đạt thông tin.

"Xác nhận!"

Dù là thông tin tôi đột ngột hét lên, nhưng có lẽ nhờ thói quen hay nói to hàng ngày mà rất nhiều người Thức tỉnh đã làm theo lời tôi.

Những người Thức tỉnh định tung ra đòn quyết định cũng từ bỏ tấn công mà cúi thấp người, những kẻ định giơ vũ khí lên đỡ cũng bỏ cuộc mà nhào lộn trên không trung.

Vút.

Cây lưỡi hái vung một vòng rộng, hai người không kịp phản ứng với tiếng hét của tôi đã bị cuốn vào.

"Chẳng sao cả..."

"Vừa rồi là cái gì..."

Hai người đó vẫn đứng yên như không có chuyện gì xảy ra sau khi trúng đòn, nhưng chưa kịp dứt lời thì đã rơi thẳng xuống đất.

Thêm hai người tử trận.

Một cây lưỡi hái không cắt đứt bất cứ thứ gì, cũng không bị bất cứ thứ gì ngăn cản. Nhưng một khi bị chém trúng thì sẽ là một đòn chí mạng chết người.

Tại sao đến tận bây giờ ả mới sử dụng nó?

"Cây lưỡi hái giết chết tinh thần! Đừng để nó chạm vào người! Điều kiện sử dụng là máu của bản thân và Dị giới xâm thực!"

"Xác nhận!"

Trước khi tôi kịp suy nghĩ xong, một ai đó đã hoàn thành việc phân tích và đưa ra câu trả lời. Tôi đáp lại lời đó rồi né tránh cây lưỡi hái đang lao tới.

Tinh thần chính là thể xác sao.

Vậy nghĩa là để đánh bại con mụ điên này, chúng ta phải khuất phục được tinh thần của ả.

Vết thương của ả lành lại là vì tinh thần của ả không hề có một vết xước nào.

Vì điên loạn nên mới có một tinh thần hoàn hảo, đúng là mỉa mai thật.

Chúng tôi lại lao về phía con mụ Ma pháp thiếu nữ điên loạn với cơ thể đầy thương tích. Dù không biết cách để giết chết tinh thần, nhưng đó là điều duy nhất chúng tôi có thể làm lúc này.

Trận chiến vẫn tiếp tục kéo dài.

Con mụ điên đó liên tục vung lưỡi hái, nhưng kể từ đó chỉ có thêm một người nữa bị trúng đòn.

Tôi thầm nghĩ thật may vì ả không phải là một Ma pháp thiếu nữ hệ chiến đấu. Nếu kỹ năng sử dụng vũ khí của ả mà điêu luyện thì số lượng hy sinh chắc chắn sẽ còn tăng lên nhiều hơn nữa.

"Đừng có... né nữa!"

Con mụ Ma pháp thiếu nữ điên loạn cũng đã lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Cây lưỡi hái ả vung ra dần nhỏ lại, trên cơ thể vốn không hề có vết thương cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt.

Phải chăng dù tinh thần có hoàn hảo đến đâu thì cũng không thể tránh khỏi sự mệt mỏi tích tụ?

Đó là một tin mừng, nhưng nếu cứ tiếp tục kéo dài trận chiến thì số người hy sinh sẽ tăng lên.

Hiện tại mọi người vẫn đang né lưỡi hái rất tốt, nhưng tôi có thể thấy rõ chuyển động của họ đang chậm dần. Nỗi sợ hãi rằng chỉ cần một phút lơ là sẽ mất mạng đang bào mòn tinh thần của chúng tôi.

Cần một đòn quyết định.

Cần một vết thương sâu để ả không thể vung lưỡi hái được nữa.

Con mụ điên vẫn tiếp tục vung lưỡi hái, còn chúng tôi thì vừa né vừa liên tục tấn công, tạo thành một thế giằng co. Tưởng chừng như thế trận này sẽ kéo dài vô tận, nhưng rồi.

Lóe sáng.

Trong khoảnh khắc một tia chớp lóe lên che khuất tầm nhìn, một bóng người màu vàng xuất hiện phía sau con mụ Ma pháp thiếu nữ điên loạn. Cô nhóc màu vàng dang rộng hai tay, khóa chặt hai cánh tay của ả lại.

"Hệ vật lý! Tấn công đi!"

"Làm tốt lắm, Lôi Thần!"

Tôi dồn toàn bộ ma lực, nhảy vọt lên phía trên đầu con mụ điên.

Để tung ra một đòn toàn lực mà nãy giờ tôi không thể thực hiện vì phải dè chừng cây lưỡi hái.

Cạch. Cạch.

Cây búa hấp thụ ma lực nhanh chóng biến hình thành hình dạng một cái cọc, và phía sau nó xuất hiện một bộ tăng áp.

Gìiiiiiiing.

Cùng với tiếng rít hút không khí, bộ tăng áp bắt đầu phun lửa.

Con mụ Ma pháp thiếu nữ điên loạn vùng vẫy tìm cách thoát khỏi sự khống chế của Lôi Thần, nhưng Lôi Thần nhất quyết không buông tay.

Bụp.

Cái cọc cắm phập vào đỉnh đầu con mụ điên. Đòn tấn công sẽ đặt dấu chấm hết cho trận chiến dài đằng đẵng này.

"Chết đi con mụ điên nàyyyyy!"

Tôi dồn hết mọi sự phẫn nộ, liên tục nện búa xuống.

Oành đoành đoành-!

Như để đáp lại cơn giận của tôi, bộ tăng áp phía sau cây búa cũng phun trào những tia lửa để tăng thêm lực đẩy. Cây búa được gia tốc tối đa tạo ra những luồng sóng xung kích, thổi bay nửa thân trên của con mụ Ma pháp thiếu nữ điên loạn.

Nửa thân dưới mất đi điểm tựa rơi xuống đất, giữa làn sương máu dày đặc, tôi lặng lẽ cất tiếng hỏi.

"Lôi Thần. Còn sống không đấy?"

"Sao anh lại ở gần thế hả."

"Hệ vật lý thuần túy thì ngoài tôi ra còn được mấy người nữa chứ."

"Xì. Tấn công vật lý thì không sao chứ cái ngọn lửa chết tiệt kia nóng kinh khủng."

Lôi Thần vừa đáp vừa nhổ ra một mẩu thịt vụn, có vẻ như một mảnh thịt đã bay vào miệng cô ta.

"Nếu cô nói trước thì tôi đã chú ý rồi."

"Xong rồi thì thôi. Lần sau nhớ cẩn thận đấy."

Chúng tôi nhìn nhau cười.

Thôi thì, kết thúc là tốt rồi.

Dù có lợi hại đến đâu, trúng đòn đó thì làm gì có ai sống nổi...

"Kyahahahahahaha! Tuyệt vời! Tuyệt vời quá đi!"

Điên thật rồi.

Tiếng cười vang lên từ dưới mặt đất.

Mọi người dường như đã nắm bắt được tình hình, lập tức đáp xuống đất, và trước mắt chúng tôi là hình ảnh thê thảm của ả.

"Tuyệt quá! Không ngờ cơ thể ta lại có thể nát bấy đến mức này!"

Đầu bị thủng một lỗ, cơ thể chỉ còn là những mẩu thịt vụn đang cố giữ lấy hình người. Rõ ràng nửa thân trên đã bị thổi bay, vậy mà cái cơ thể cứ liên tục tái tạo kia trông thật ghê tởm.

"Nhìn xem! Có vẻ như tinh thần của ta nghĩ rằng cái đầu đã chết rồi! Cái lỗ này không chịu khép lại kìa!"

Khi ả lắc đầu, não từ cái lỗ trên đỉnh đầu lòi ra, con ngươi cũng rơi rụng xuống đất. Một hình hài như thế mà cũng gọi là đang sống sao?

"Cơ thể nát như tương rồi! Kyahahaha!"

Nội tạng liên tục tái tạo rồi rơi xuống đất.

Cái thân xác nát bấy đó đang cố gắng bằng mọi cách để giữ lấy hình dạng con người, nhưng một cơ thể thủng lỗ chỗ và đổ nát như vậy làm sao có thể ở trạng thái bình thường được.

Đó là kết quả của việc tinh thần nhận thức rằng cơ thể đã bị xé nát sau đòn tấn công vừa rồi.

"Kết thúc thôi."

Một người Thức tỉnh nào đó lên tiếng. Và mọi người đều gật đầu đồng ý như để tán thành lời nói đó.

Hãy tiễn đưa người từng là đồng đội chiến đấu cùng chúng tôi. Vì chẳng ai muốn nhìn thấy ả trong hình dạng như thế này cả.

"Kết thúc? Cái gì? Các ngươi kết thúc rồi à?"

Ầm. Oành oành oành.

Tiếng nổ đột ngột vang lên.

Tôi cứ ngỡ là đạn pháo bắn vào ả, nhưng nơi xảy ra vụ nổ lại là chỗ những người Thức tỉnh đang tập trung.

"Cái gì thế này!"

Trong lúc đang bàng hoàng vì vụ nổ bất ngờ và vội vàng thủ thế chiến đấu.

"Ngài Happiness Drop, ngài không sao chứ?"

"Không sao! Dù nát bấy nhưng ta vẫn còn sống!"

Tên tư lệnh của quân liên minh xuất hiện trên một chiếc xe Jeep, chạy đến đỡ lấy cơ thể ả. Một tình huống không thể nào hiểu nổi.

"Phản bội sao!"

"Ngươi nói gì vậy. Kẻ phản bội chính là các ngươi. Ngài Happiness Drop mới chính là cứu tinh của nhân loại."

"Đúng thế! Ta sẽ dẫn dắt nhân loại đến với hạnh phúc! Kyahahahaha!"

Khốn kiếp.

Có gì đó sai sai rồi.

"Khống chế tinh thần..."

"Thanh tẩy đi! Nhanh lên!"

"Tôi đang làm từ nãy giờ rồi đây!"

Bị khống chế từ khi nào? Ngay từ đầu sao? Ngoài tên tư lệnh ra còn có kẻ phản bội nào nữa không?

"Cứ giết con mụ điên đó đi! Đừng có lo chuyện hậu quả nữa!"

Trước tiếng hét của một ai đó.

"Xác nhận!"

Tôi và Lôi Thần lập tức lao vào. Dù tên tư lệnh có thể bị cuốn vào, nhưng nếu là bây giờ thì chỉ cần một cánh tay là có thể kết thúc mọi chuyện.

Cây búa vung về phía con mụ Ma pháp thiếu nữ điên loạn, và bàn tay phải của Lôi Thần đã biến thành tia chớp cũng vươn về phía ả. Không có gì có thể ngăn cản được.

Trong lúc cả hai chúng tôi đều nghĩ như vậy.

Keng. Xoẹt.

Một tia sáng bạc lướt qua trước mắt.

"Ông già. Khốn thật."

"Ông già cái gì. Với người lớn thì phải lễ phép hơn một chút chứ."

Thanh kiếm của Thiên Ma Kiếm Thần đã chặn chúng tôi lại. Cây búa của tôi vẫn bình an vô sự, nhưng cánh tay phải của Lôi Thần đã bị chém đứt lìa.

"Ông nội, tại sao...?"

Lôi Thần, người luôn đi theo Thiên Ma Kiếm Thần, thẫn thờ thốt lên vì không thể hiểu nổi tình cảnh hiện tại.

"Gì vậy Lôi Thần. Sao cháu lại ở đây? Dĩ nhiên là vì hạnh phúc... Hạnh phúc? Hạnh phúc...? Hạnh... phúc?"

Thiên Ma Kiếm Thần nhìn vào mặt Lôi Thần rồi thốt ra những lời quái gở.

Tôi tận dụng sơ hở đó để vung búa, nhưng Thiên Ma Kiếm Thần đã dùng kiếm đỡ lấy cây búa của tôi và tiếp tục lẩm bẩm.

"Gì đây Ha-ram, cậu cũng có vẻ lạ..."

Đột nhiên, hành động của Thiên Ma Kiếm Thần dừng lại.

Ngay sau đó, khuôn mặt như vừa nhận ra điều gì đó của ông đập vào mắt tôi.

Sau một khoảnh khắc ngắn ngủi, ông cầm chắc lại thanh kiếm và.

"Con ma quỷ đã giết cháu trai ta, giờ ngươi lại định giết thêm ai nữa!"

Ông hét lên rồi dùng kiếm đâm xuyên qua bụng mình.

Tự làm hại bản thân, cách nhanh nhất để lấy lại lý trí khi bị khống chế tinh thần.

Dù là hành động gây tổn hại cực lớn cho cơ thể, nhưng Thiên Ma Kiếm Thần đã thực hiện nó mà không một chút do dự.

"Xác nhận Thiên Ma Kiếm Thần bị khống chế tinh thần! Mọi người hãy tự kiểm tra xem tinh thần mình có bình thường không!"

"Cái đéo gì cơ?"

"Xác nhận tinh thần có khiếm khuyết! Ai đó làm tôi ngất đi với!"

"Ngất cái gì. Chết đi!"

Sự hỗn loạn bắt đầu. Những người Thức tỉnh đột nhiên đổi ý, vung vũ khí về phía đồng đội. Những binh lính lao về phía chúng tôi với ý định tiêu diệt.

"Mọi người tỉnh lại đi!"

"Mở mắt ra đi lũ ngốc này!"

Vô số tiếng hét vang lên đan xen.

Kẻ chủ mưu của vụ việc lần này đang ở ngay trước mắt. Nếu tiêu diệt được ả, mọi người sẽ có thể mỉm cười trở lại.

"Hahahaha! Chính nghĩa sẽ thắng! Lũ tay sai của dị giới chết tiệt kia. Nhìn xem! Mọi người đều đã hiểu thấu lòng thành của ta rồi!"

"Xin hãy lánh mặt đi, ngài Happiness Drop."

"Được thôi. Giờ ta phải làm cho nhân loại hạnh phúc hơn nữa mới được."

Ả đang bỏ chạy. Được bao quanh bởi những binh lính mà chúng tôi hằng bảo vệ. Ả thong thả bước lên xe và dần đi xa.

"Meteare đâu rồi! Bắn nát đầu con mụ đó đi!"

"Súng! Cung! Ai cũng được! Làm ơn đi!"

Tôi phải đưa ra quyết định. Sự hy sinh của số ít, hay sự sống sót của tất cả.

Chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao.

Cái cân này thậm chí còn chẳng đáng để cân nhắc.

"Vì chính nghĩa."

Vì những người đã khuất. Vì những người sẽ tiếp tục sống sau này. Phải có ai đó chấp nhận vấy bẩn đôi tay mình.

"Ha-ram...?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Tôi lại một lần nữa rút cạn sức lực. Dù có phải chết ở đây cũng được. Tất cả sức mạnh mà tôi có.

"Aaaaaaaagh!"

Tôi dồn hết mọi thứ mình có.

Răng rắc. Răng tôi bắt đầu nứt ra, cây trượng ma pháp trong cơ thể cũng đang gào thét.

Ma lực đã vượt quá giới hạn.

Tầm nhìn nhuộm một màu đỏ rực, đôi chân bắt đầu run rẩy. Tôi đánh đổi tất cả cho đòn tấn công duy nhất này.

Cây búa của tôi hưởng ứng với lượng ma lực đang bùng nổ. Nó vươn dài và trở nên khổng lồ. Cây búa tỏa ánh kim quang rực rỡ cứ thế lớn dần, lớn dần.

"Bắn!"

Sự phản bội.

Không, đó là lệnh nổ súng được đưa ra cho những binh lính đang bị khống chế tinh thần. Những viên đạn găm vào cơ thể rách nát của tôi. Cơ thể mệt mỏi thậm chí không thể đánh bật những viên đạn ra mà cứ thế nhận lấy chúng vào trong, nhưng điều đó không quan trọng.

Điều quan trọng là kết cục của kẻ thù.

"Điên rồi! Làm thế anh sẽ chết đấy!"

Một tia chớp vàng lướt qua trước mắt. Những tia chớp nhảy múa khắp nơi như muốn ngăn cản những làn đạn.

"Ta cũng... giúp một tay."

Vị võ nhân với cái bụng đầy máu đứng chắn trước mặt tôi. Một ai đó mà tôi không còn nghe rõ giọng nói nữa đang bảo vệ tôi. Một ai đó từ phía sau đang truyền ma lực vào người tôi. Giờ đây, tôi không còn cảm nhận được những viên đạn đang làm rung chuyển cơ thể mình nữa.

Chỉ vì một hành động duy nhất.

Tôi phóng to cây búa.

file2.jpg

Để đánh trúng con nhỏ pháp sư điên rồ ở phía bên kia.

Cây búa khổng lồ, lớn hơn cả tòa nhà, tỏa ra tia sáng vàng rực, chiếu sáng cả xung quanh.

“Cái quái vậy... kia... con điên.”

Với cơ thể đã kiệt sức, tôi vung cây búa.

Đôi mắt đã hỏng không còn nhìn thấy gì nữa, nhưng vẫn có hai điều tôi có thể biết được.

Ánh sáng vàng kim đang tỏa sáng, và ma lực màu đỏ thẫm đang bốc lên. Vị trí của nó.

file3.jpg

Chiếc búa khổng lồ—thứ mà bình thường đến nhấc lên còn không nổi-đã được vung đi.

Không… phải nói là nó bị ném đi mới đúng.

Tôi chỉ đơn giản vung tay về một hướng nào đó.

Còn lại, cây búa nặng nề ấy chỉ thuận theo trọng lượng của chính nó mà nghiêng xuống.

file4.jpgÁnh sáng vàng rực rỡ va chạm trực diện với luồng ma lực đỏ thẫm

file5.jpg

“Ngươi nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc như thế này sao?!!!”file6.jpg

Một giọng nói vốn không thể nghe thấy lại vang lên.

Sự vùng vẫy cuối cùng của ả ma pháp thiếu nữ điên loạn.

Cây lưỡi hái đỏ thẫm va chạm với cây búa.

Những cảnh tượng đáng lẽ không nên nhìn thấy lại hiện ra.

Hình bóng ả điên loạn chặn đứng cây búa.

Và cảnh những binh lính bị cuốn vào sóng xung kích, thân xác nát tan thành thịt vụn.

file7.jpg“Ta không thể thua được! Một thế giới nơi mà tất cả mọi người đều hạnh phúc đang chờ phía trước!”

file8.jpg

Bàn tay chặn cây búa vỡ tung, và lưỡi hái hút lấy dòng máu đang chảy ra của cô, càng lúc càng lớn hơn.

Chỉ vì hạnh phúc của tất cả mọi người, toàn bộ sức mạnh của cô ma pháp thiếu nữ đã hóa điên đã va chạm với sức mạnh của những Kẻ Thức Tỉnh.

Trận chiến giữa toàn bộ các Kẻ Thức Tỉnh và duy nhất một ma pháp thiếu nữ.

file9.jpg

Lưỡi hái của cô bắt đầu đẩy lùi cây búa.

Một sức mạnh áp đảo.

Nguồn gốc sức mạnh của cô.

Sự điên loạn của cô bắt nguồn từ đâu?

file10.jpg

“Ta có thể cứu tất cả mọi người! Ta sẽ cứu họ!”

file11.jpgPhải rồi. Chắc chắn nó cũng không khác chúng ta là bao.

file12.jpgChính vì vậy…

file13.jpg“Tinh thần chính là thể xác.”

file14.jpg

Tôi đứng trước mặt cô ta và nói ra câu đó. Một câu vốn không cần thiết phải thốt ra.

“Hả?”

Ánh mắt cô ta dao động. Như thể vừa chứng kiến điều không thể tin nổi.

Tôi cầm lấy cây búa và đứng cạnh ả.

Từ bỏ thể xác, chỉ để lại tinh thần.

“Đó là quy luật của dị giới do chính ngươi đặt ra.”

file15.jpg

Tôi vung búa.

Không phải cây búa vàng khổng lồ rực sáng trên đầu,

mà là cây búa nhỏ tôi vẫn thường sử dụng.

Tôi nện búa vào lưng ả.

Một cú đánh yếu ớt đến mức không thể làm gãy xương, cũng chẳng thể nghiền nát da thịt.

file16.jpg

Như vậy là đủ.

Thế cân bằng sức mạnh sụp đổ chỉ trong khoảnh khắc.

Từ phía trên, cây búa vàng giáng xuống.

Ma lực đỏ thẫm bị nuốt chửng trong ánh sáng vàng kim.

file17.jpg

Kết thúc của một ma pháp thiếu nữ.

Và như thế, một câu chuyện đã đi đến hồi kết của nó.

file18.jpgfile19.jpg

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!