Chương 2: Samon Tokijirou, đừng sợ!
Tập 3 Chương 2: Samon Tokijirou, đừng sợ!
Người đàn ông ấy đứng sừng sững, đầy khí thế giữa sảnh lớn của tòa dinh thự kiểu Tây đang trên đà sụp đổ.
Một tay đút túi quần, ông khẽ xoay cổ một vòng, nở nụ cười quyến rũ như thể đang mê hoặc người khác phái.
「Sao thế? Đừng trốn nữa, ra đây đi! Nhờ ơn ngươi mà tiến độ thi công của bọn ta bị chậm trễ, mọi người đang đau đầu lắm đấy! Mấy chiêu vừa rồi chỉ là múa rìu qua mắt thợ thôi, chưa xong chuyện đâu nhé!」
Ông ta hét lớn vào khoảng không gian trống rỗng.
Tại sảnh lớn tầng một, tàn tích của đồ nội thất nằm rải rác khắp nơi. Đột nhiên, người đàn ông nghe thấy tiếng lạch cạch vang lên.
「......Hửm?」
Một bộ giáp hiệp sĩ phương Tây đứng sừng sững gần đó, bên cạnh là một bức tượng đá cẩm thạch và một chiếc đồng hồ quả lắc lớn. Ba thứ này bất thình lình lao vút về phía người đàn ông.
「Welcome!!」
Người đàn ông nháy mắt đưa tình, chắp tay vỗ một cái, rồi di chuyển trọng tâm về phía gót chân, thực hiện một bước nhảy lùi đầy uyển chuyển.
Đặt ngón trỏ và ngón giữa lên môi, ông ta niệm chú:
「Triệu hồi——」
Đôi mắt người đàn ông híp lại thành hình vòng cung đầy mị hoặc.
「『Tinh linh của Bão tố và Bụi trần (Commodus)』!」
Như gửi đi một nụ hôn gió, ông duỗi hai ngón tay về phía trước, nhanh chóng vẽ ra một ma pháp trận giữa không trung——
「~」
Sau lưng người đàn ông vụt hiện ra một thực thể khoác áo đen đầy bí ẩn.
「~」
Thứ đó giơ cao lưỡi hái khổng lồ trên tay.
「~」
Sau khi lấy đà, thực thể đó đột ngột tăng tốc, lao vút về phía trước, vừa phát ra tiếng động ầm ầm vừa lướt qua giữa bộ giáp, tượng đá và đồng hồ đứng. Và rồi ngay giây tiếp theo——
Keng!
Bốp!
Rầm!
Bộ giáp, tượng đá và đồng hồ đứng lần lượt phát ra tiếng vỡ vụn, hóa thành từng mảnh nhỏ rơi lả tả.
Đồng thời với cú vung lưỡi hái, bóng dáng của thực thể áo đen cũng dần mờ đi, tan biến vào hư không.
Người đàn ông cất tiếng:
「Ahaha, ghét ghê, sao cứ ném đồ nội thất qua đây mãi thế. Nghe nói vụ án này là ở dinh thự bị nguyền rủa, người ta đã háo hức lắm cơ, chạy đến xem thì lại ra nông nỗi này, chán quá đi mất! Rốt cuộc là thứ gì vậy hả? Nếu không ra đây, ta sẽ đi tìm ngươi đấy nhé!」
Người đàn ông bước những bước chân nhẹ nhàng về phía cầu thang.
「......Ái chà?」
Nhận thấy sự bất thường, ông ngẩng đầu lên, phát hiện chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà đang phát ra tiếng ma sát kèn kẹt đáng sợ.
「Lại chơi chiêu này à?」
Chiếc đèn chùm pha lê kêu rắc một tiếng, rồi ầm ầm rơi xuống. Đây không phải là thiết bị chiếu sáng thông thường, trọng lượng của nó lên tới hàng trăm ký; nếu bị đống thủy tinh nặng nề như vậy rơi trúng, e rằng ngay cả một người đàn ông lực lưỡng cũng sẽ dễ dàng bị đè bẹp dí.
Đối mặt với tình huống ngàn cân treo sợi tóc, người đàn ông vẫn giữ vẻ mặt thảnh thơi.
「Triệu hồi——」
Hai ngón tay của ông lại nhẹ nhàng đặt lên môi.
「『Điệu Valse của Màu Trắng Tinh Khiết và Băng Tuyết (Toto)』!」
Ngón tay người đàn ông như gửi nụ hôn gió hướng lên đỉnh đầu, vẽ một ma pháp trận.
「~」
Dưới chân ông lập tức phát ra một luồng ánh sáng trắng, một con rắn trắng khổng lồ từ bên trong lao ra. Thân hình nó liên tục rơi rụng những vụn băng lấp lánh, lao thẳng về phía chiếc đèn chùm.
Khối thủy tinh khổng lồ mắt thấy sắp rơi trúng đầu người đàn ông.
Bạch xà liên tục phả ra hơi thở lạnh giá, vừa uốn éo cơ thể trườn lên cao.
Ngay giây tiếp theo khi bạch xà và chiếc đèn chùm giao nhau trên cùng một quỹ đạo——
「Hú~?」
Trước mắt xuất hiện một cảnh tượng khó tin, đến mức chính người đàn ông cũng phải kinh ngạc huýt sáo.
Chiếc đèn chùm đột ngột ngừng rơi, cứ thế lơ lửng giữa không trung. Nói chính xác hơn, từ giữa sàn nhà đại sảnh mọc lên một cột băng đường kính khoảng ba mét bao bọc lấy toàn bộ vật thể. Chiếc đèn chùm lấp lánh ánh sáng yếu ớt bên trong lớp băng, trông như một vật phẩm trưng bày được niêm phong vĩnh cửu.
「......Sức mạnh của nhóc lúc nào cũng đáng sợ nhỉ, Toto.」
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn cột băng, lắc đầu cảm thán.
「......」
Ông nheo mắt lại, quay đầu hỏi:
「Này...... Tại sao nhóc vẫn còn ở đây?」
Nhìn kỹ lại, con đại xà vừa rồi đã cuộn tròn lại như một cục kem ốc quế, ngẩng đầu nhìn người đàn ông với vẻ khinh khỉnh.
「Xong việc thì mau về nhà đi chứ! Đây chẳng phải là mỹ học của tinh linh được triệu hồi sao!」
Nhưng bạch xà chỉ khẽ lắc đầu, trông có vẻ hơi... nũng nịu.
Người đàn ông chống hai tay bên hông, liếc xéo bạch xà nói:
「......Sao thế? Chẳng lẽ từ sau lần trước, nhóc đã......」
Nghe thấy tiếng, mặt bạch xà bỗng hơi đỏ lên, rồi lại gật đầu. Người đàn ông thấy vậy thở dài, vẻ mặt bất lực.
「Ôi trời! Xem ra chuyện ngày càng rắc rối rồi đây.」
「......」
Bạch xà không nói gì, chỉ dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm người đàn ông. Hết cách, ông đành nhún vai:
「Cũng phải thôi~ Ta không có quyền hạn để ép buộc nhóc. Hơn nữa, nhóc thường xuyên giúp ta làm việc, bình thường cũng ít khi thấy nhóc đưa ra yêu cầu gì. Được rồi, ta đồng ý với nhóc.」
Người đàn ông nhe răng cười.
「Nhưng mà nhé......」
Ông bất ngờ đưa ngón trỏ ra, cảnh báo:
「Nói trước nhé, đứa trẻ đó có nhiều đối thủ lắm đấy!」
Vừa dứt lời, đường nét của bạch xà bỗng bắt đầu biến đổi, từ thể rắn chuyển sang một khối khí.
「......」
Sương trắng tan đi, một thiếu nữ có biểu cảm lạnh lùng hiện ra, đứng trước mặt người đàn ông.
Đó là một thiếu nữ sở hữu mái tóc trắng mềm mại, trông chỉ khoảng mười ba, mười bốn tuổi, khoác trên mình chiếc váy mang phong cách cổ điển.
Xung quanh thiếu nữ bao phủ một lớp sương trắng mờ ảo, cô bé bước về phía người đàn ông, nắm lấy tay ông ta.
Cô bé giật giật tay áo ông, khiến người đàn ông cười khổ:
「Được rồi được rồi, nhưng phải đợi một chút nhé. Ta phải dọn dẹp sạch sẽ chỗ này đã, nhóc cũng sẽ giúp một tay chứ?」
「......」
Thiếu nữ không nói gì, chỉ đặt nắm tay lên ngực mình, làm tư thế "Cứ giao cho tôi".
Sau đó, hai người đi quanh trong dinh thự khoảng một giờ đồng hồ, nhưng vẫn chẳng thu hoạch được gì đáng kể; chỉ có vài món đồ nội thất như được khơi dậy ký ức thỉnh thoảng bay về phía người đàn ông, nhưng đều bị thiếu nữ tên Toto đóng băng trong nháy mắt, chặn đứng lại.
「Những đòn tấn công keo kiệt thế này, xem ra hẳn là phó tang thần (tsukumogami) cấp thấp, nhưng không tìm thấy chỗ ẩn nấp thì đau đầu thật đấy!」
Người đàn ông khoanh tay lầm bầm.
Sau đó, ông liếc thấy trên sàn nhà ở góc phòng có một chiếc gương cầm tay.
Nhìn vật thể đó, người đàn ông nheo mắt lại.
「......Biết ngay mà, cũng có khả năng này lắm.」
Thiếu nữ ngẩng đầu nhìn người đàn ông, vẻ mặt ngạc nhiên.
「Nếu đúng là vậy thì xảo quyệt quá đấy. Có lẽ còn năng lực chưa biết nào khác chăng, cứ cẩn thận vẫn hơn!」
Nói xong, người đàn ông này——Samon Tokijirou——liền bước về phía chiếc gương. Để tránh nhìn vào mặt gương, ông dùng áo khoác của mình trùm lên nó, sau đó cùng với chiếc áo nhẹ nhàng nhặt chiếc gương lên......
Đây chính là khởi đầu của mọi rắc rối.
***
Hôm đó, cho đến tận khoảnh khắc ấy, Kichi vẫn đang chìm đắm trong hạnh phúc vì được dính chặt lấy Masato. Masato ngồi khoanh chân trong lều xem tạp chí, còn Kichi thì thoải mái dựa vào đùi cậu, trông vô cùng hưởng thụ.
「Hehe!」
Cô bé cười khúc khích, khuôn mặt tràn ngập niềm vui.
Lúc này, Masato sẽ không dễ dàng rời bỏ Kichi, nên cô bé có thể thỏa thích làm nũng, muốn ôm thì ôm, muốn dụi vào người cậu thì cứ ghé mặt vào bụng cậu mà cọ một trận, muốn làm gì thì làm.
Ngay lúc Kichi đang tận hưởng niềm hạnh phúc từ tận đáy lòng, bên ngoài lều bỗng thổi vào một cơn gió lạnh.
「......」
Kichi hoàn toàn không thể tưởng tượng được chuyện xảy ra ngay sau đó. Một mỹ thiếu nữ tóc trắng bất ngờ xông vào.
「......」
Ánh mắt của mỹ thiếu nữ chuyển sang người Kichi, nhìn chằm chằm một hồi lâu.
「......」
Tiếp đó, cô ta túm lấy vai Kichi, đẩy phắt sang một bên.
「Cái, cái gì! Cô làm cái gì thế?」
Nhưng mỹ thiếu nữ chẳng thèm để ý đến Kichi đang mắt tròn mắt dẹt, cứ thế ôm chầm lấy Masato.
「Oa! To, Toto!」 Masato nhỏm dậy hét lên kinh ngạc.
Kichi chết lặng. Cú sốc quá lớn khiến toàn thân cô bé cứng đờ, hai tay vì thế vẫn giữ nguyên tư thế ôm Masato, lơ lửng giữa không trung.
「......」
Mỹ thiếu nữ dính sát vào người Masato, không nhúc nhích.
「......」
Cô ta gật đầu hài lòng. Tiếp đó, người giám hộ của Masato——Samon Tokijirou cũng bước vào, trên mặt còn mang theo vẻ ngượng ngùng hiếm thấy.
「Chào, chào~ Xin lỗi nhé, Toto nhà ta bỗng nhiên nhớ cậu quá, nên chạy đến đây. Chơi với con bé một chút nhé, được không?」
Nói xong, Samon Tokijirou liếc nhìn Kichi, hỏi:
「......Kichi, mong được giúp đỡ nhé! Nhóc không sao chứ?」
Nhưng Kichi chỉ run rẩy không ngừng từ đầu đến cuối.
「~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!」
Sau đó, cô bé phát ra một tràng tiếng thét thảm thiết không rõ ý nghĩa.
「~~~~~~~~~~~~~~~~~!」
Kichi liên tục khua tay múa chân, lúc thì áp sát Hiệu trưởng, lúc thì lao tới Masato. Cô bé ghé mặt vào hai người, liên tục phát ra những tiếng kêu gào không thành bất kỳ ngôn ngữ nào.
「~~~~~~~~~~~?」
Bản thân Kichi dường như muốn hỏi: Con nhỏ tóc trắng kia là ai? Tại sao lại dính lấy Masato của tôi?
「A, không phải đâu, cô ấy là cái đó... ừm...」
Masato bị Toto liên tục dính sát vào người cọ cọ đến mức không chịu nổi, ấp úng hồi lâu mà chẳng tìm được lý do nào hợp lý.
Hiệu trưởng đứng bên cạnh thì cười nửa miệng nói:
「À, Toto là tinh linh đã ký kết khế ước với ta hai tháng trước——tức là sớm hơn một chút so với khi cậu đến đây.」
Dù biết Kichi có thể chẳng nghe lọt tai chữ nào, Hiệu trưởng vẫn nhanh chóng nắm lấy áo Toto, vừa giải thích ngọn ngành cho Kichi đang bị cưỡng ép tách ra.
「Ừm~ Không biết nhóc có biết chuyện này không, tên của ta là *Samon, và đúng như cái tên, ta là một linh năng giả sử dụng thuật triệu hồi.」 (Biên chú: Phát âm giống từ 'summon' trong tiếng Anh, có nghĩa là triệu hồi.)
Nhân tiện nói thêm, Kichi đã trượt vào giữa Masato và Toto, chắn trước mặt cô gái lạ. Cô bé sống chết ôm chặt lấy đầu Masato, dựng đứng toàn bộ lông tóc, phát ra tiếng gầm gừ đe dọa với Toto, giống như một con mèo nhỏ màu xám đang tuyên bố chủ quyền.
Nhưng Toto chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Kichi, không hề nao núng.
「......」
Toto cười khẩy một tiếng, tiếp đó lại coi trời bằng vung, dùng đỉnh đầu liên tục cọ vào người Masato, tựa như một con mèo trắng làm theo ý mình.
「Ư ư~~~!」
Kichi phẫn nộ ra sức cướp bóng từ giữa, còn Toto thì dốc toàn lực húc về phía trước.
Giữa mèo xám và mèo trắng nổ ra một cuộc chiến tranh giành, không ai chịu nhường ai. Masato không dám ra tay can thiệp chỉ đành đổ mồ hôi lạnh, đứng chôn chân tại chỗ.
Hiệu trưởng khép hờ mắt, tiếp tục nói bằng giọng điệu giải thích công vụ:
「À! Toto là ta quen biết khi ở Scandinavia. Con bé là xà tinh đã tu luyện hàng trăm năm, là hóa thân của băng tuyết, đẳng cấp Ma Thần. Vốn dĩ với trình độ của ta thì không thể nào ký kết khế ước với tinh linh cao cấp như vậy, nhưng không biết tại sao, con bé có vẻ rất thích ta, nên bọn ta đã lập khế ước. Cộng thêm việc con bé rất tốt bụng, thường xuyên giúp ta làm việc miễn phí đấy!」
Nhưng Kichi chỉ mải mê dùng đầu điên cuồng chặn đầu của Toto lại, còn Toto cũng liên tục húc tới, đầu của hai người va vào nhau kêu lạch cạch giữa không trung.
「Này, này, hai người, mau dừng lại đi,」 Masato lên tiếng can ngăn.
Mắt của Hiệu trưởng ngày càng híp lại nhỏ hơn.
「Trước khi cậu đến thế giới này một chút, ta đã từng triệu hoán Toto trước mặt bé Masato, không ngờ con bé lại cực kỳ thích bé Masato, cho nên cái giá để giúp đỡ lần này chính là cho con bé gặp mặt Masato một lần.」
Nhưng Kichi chẳng nghe lọt tai câu nào. Cô bé tiếp tục kháng cự, Toto cũng không chịu thua kém mà lấn tới. Hai người cuối cùng biến thành hai viên bánh trôi, chen chúc đến nghẹt thở trên cùng một que tre, quyết đấu một mất một còn.
「Gâu~!」
「Meo~!」
Trận chiến kịch liệt giữa hai người đã đến mức dường như có thể nghe thấy tiếng hai con mèo đang gầm gừ đối đáp nhau.
Hiệu trưởng đứng bên cạnh dường như đã bước vào giai đoạn thiền định, dần dần nhắm mắt lại.
「Cho nên, ta thật sự không có lập trường để ra lệnh cho Toto làm gì cả......」
Cuối cùng, ông hơi mở mắt ra, nói:
「Mong được giúp đỡ nhé, Kichi!」
Khoảnh khắc Hiệu trưởng đưa ra kết luận, Kichi - người từ đầu đến cuối không hề lắng nghe - đột ngột ngẩng đầu lên, lớn tiếng phản đối:
「Tuyệt~~~~~đối không được! Tôi không chịu đâu!」
Kết quả là, cuộc náo loạn này kéo dài đến tận tối mới lắng xuống.
Samon Tokijirou cưỡng chế kéo Toto đi, trở về nhà của mình. Ông sống trong một căn hộ chung cư cao cấp sừng sững ở trung tâm thành phố.
Toto cố nén cái ngáp, trông có vẻ hơi mệt mỏi.
Samon Tokijirou nhìn Toto, hỏi:
「Mệt rồi hả?」
Nói xong, ông ném cho cô một nụ cười. Toto ngẩng đầu nhìn ông một cái.
「......」 Cô gật đầu.
Hiệu trưởng nói:
「Hết cách rồi, nhóc và Kichi ngang tài ngang sức về mọi mặt, mệt cũng là chuyện khó tránh khỏi.」
Toto nghiêng đầu thắc mắc.
「......」
「Thôi bỏ đi. Nhóc nghỉ ngơi một chút đi, ta còn việc khác phải làm.」
Toto lại gật đầu.
「......」
Tiếp đó, Toto vẫn giữ nguyên hình dạng thực thể đi thẳng vào phòng ngủ của Samon Tokijirou.
Samon Tokijirou cười khổ nói:
「Ý của ta là, xin nhóc hãy giống như một tinh linh bình thường, về nhà của mình mà ngủ đi được không......」
Tinh linh bị ra lệnh đuổi khách, thông thường sẽ đột nhiên biến mất, hoặc trốn vào bóng tối mới đúng chứ?
Xem ra, Toto định ở lại đây một thời gian với trạng thái thực thể.
「Thôi kệ, cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.」
Samon Tokijirou nhún vai một cái, rồi chuyển ánh mắt sang tấm vải trên bàn phòng khách. Bên trong là chiếc gương cầm tay nhặt được khi thực hiện nhiệm vụ trừ tà ở dinh thự kiểu Tây.
「Phù.」
Ông chậm rãi bước về phía cái bàn.
Một lát sau, phòng khách phát ra một luồng ánh sáng chói mắt.
Hiệu trưởng trường cao trung Kirigamine, Samon Tokijirou, cứ thế biến mất......
***
Một lúc sau, trời đã tối hẳn. Kichi trong lều nước mắt lưng tròng nhìn Masato, thút thít nói:
「Masato, sao anh có thể sờ cô ta......」
「Ư......」
Masato ngồi như trên đống lửa, giơ hai tay ra giải thích:
「Tình, tình huống đó anh đâu có cách nào khác, anh là bất đắc dĩ mà!」
「Masato!」
Kichi túm chặt vạt áo, kêu lên:
「Sờ là sờ! Không chịu đâu!」
Nói xong, cô bé ngước mắt trừng Masato.
Dáng vẻ của Kichi, nói là giống phụ nữ chất vấn người yêu có bắt cá hai tay hay không, chi bằng nói giống con mèo nhỏ bất mãn vì chủ nhân cưng nựng con vật khác thì đúng hơn. Ngay cả lời nói cũng giống như mèo con:
「Nếu không, anh phải sờ bù gấp mười lần cho em!」
Nói xong liền ôm lấy cổ Masato, vừa hét lên 「Ghét ghét」.
Masato nở nụ cười khổ, đành chiều theo Kichi:
「Ngoan, ngoan nào!」
「Ưm~」
「Ngoan ngoan.」
「Masato đại ngốc!」
「Xin lỗi mà.」
「......」
Giọng của Kichi ngày càng nhỏ dần, co lại thành một cục.
「Hehe.」
Quả nhiên không ngoài dự đoán, chỉ vài động tác đơn giản là có thể khiến tâm trạng Kichi tốt lên. Kichi ôm lấy Masato nhảy cẫng lên reo:
「Masato! Masato!」
Ngay khi hai người đang chìm đắm trong thế giới riêng khiến người ta mỉm cười thì——
「......」
Toto cùng với một cơn gió lạnh đột ngột xông vào lều.
「......」
Cô tóm lấy vai Kichi, đẩy Kichi ngã ngửa ra đất, rồi thay thế vào đó, tự mình sán lại ôm chặt lấy Masato.
「......」
Toto gật đầu đầy mãn nguyện. Kichi ở phía sau á khẩu không nói nên lời, kinh ngạc ngồi bệt xuống đất.
Một lát sau mới hiểu rõ tình hình, Kichi run lên bần bật, đứng phắt dậy hét:
「Cô lại đến làm gì nữa!」
「?」
Nghe thấy câu này, Toto lộ ra vẻ mặt 「Ý gì thế?」, nghiêng đầu đầy nghi hoặc. Masato bên cạnh thì toàn thân toát mồ hôi lạnh.
「......」
Toto nhìn Masato, lại nhìn Kichi, trên mặt không chút biểu cảm.
「......」
Bốp một tiếng, Toto đột nhiên vỗ tay một cái. Kỳ lạ hơn là, ngay cả hành động Kichi chen vào giữa định tách hai người ra cũng không bị phản kháng nữa.
Cô quỳ ngồi xuống nền lều, tư thế khá ngay ngắn.
Masato thấy lạ bèn hỏi:
「Toto, Hiệu trưởng đâu?」
「......」
Toto chỉ liếc Masato một cái, nhất quyết không mở miệng nói chuyện. Masato đành thò đầu ra ngoài lều, nhưng nhìn trái nhìn phải, vẫn không thấy dấu vết của người khác.
Khắp nơi đều không cảm nhận được sự hiện diện của Samon Tokijirou.
Masato quay đầu nhìn Toto, hỏi với vẻ mặt nghiêm túc:
「Toto, em đến một mình à? Hiệu trưởng không đi cùng em sao?」
Toto gật đầu đáp lại. Lúc này Kichi dựa vào người Masato, khẽ hỏi:
「Masato, con nhỏ này không biết nói chuyện hả?」
Vẻ mặt Masato có chút bối rối, dường như không biết nên trả lời thế nào.
「Ưm~ Cái này thì, anh cũng không biết nữa.」
Nói xong, cậu quay sang Toto, nhìn chằm chằm vào mặt cô bé.
「Em ra ngoài mua đồ giúp Hiệu trưởng à?」
Toto lắc đầu.
「Đến đây chơi hả?」
Toto lại lắc đầu.
「Ưm~」
Masato bối rối.
「Rốt cuộc là đến làm gì nhỉ......」
Cậu khoanh tay, suy nghĩ nát óc vẫn không hiểu.
「Chẳng, chẳng lẽ định ăn vạ ở đây luôn sao? Khô, không được! Masato là của tôi!」
Kichi lo lắng vòng tay ôm lấy đầu Masato. Thấy động tác của Kichi, Toto bất giác nheo mắt lườm một cái, rồi dang hai tay ra.
「Ô?」
「!」
Cảnh tượng trước mắt khiến Masato và Kichi kinh ngạc tột độ, suýt chút nữa nín thở. Trên lòng bàn tay Toto đột nhiên mọc ra một bức tượng băng nhỏ hình như là Samon Tokijirou, gia công vô cùng tinh xảo tỉ mỉ, khiến Masato bất giác nghẹn lời, tán thán thực lực của hóa thân băng tuyết, ngay cả Kichi vốn đầy thù địch với Toto cũng phải thốt lên tiếng thán phục.
Toto đặt bức tượng băng trên lòng bàn tay, nhìn chằm chằm Masato.
「Ừm, em giỏi quá...... Vậy, cái này là Hiệu trưởng hả?」
Masato chỉ chỉ bức tượng băng, xác nhận:
「Là ý này sao?」
Toto gật đầu. Sau đó ánh mắt chuyển động, tầm nhìn lại quay về bức tượng băng.
Kết quả——
「Oa!」
「!」
Trong khoảnh khắc Toto liếc nhìn bức tượng băng, nó đột nhiên biến mất ngay trước mặt hai người.
Đó là chuyện xảy ra chỉ trong một giây.
「Biế, biến mất rồi......」
Masato lẩm bẩm. Một lát sau, cậu hoàn hồn nói:
「Tức là, Hiệu trưởng đã biến mất? Là vậy sao? Toto?」
Toto im lặng một hồi lâu, cuối cùng gật đầu thật mạnh.
Đối mặt với câu trả lời khẳng định như vậy, Masato và Kichi bất giác nhìn nhau, tràn đầy nghi hoặc.
「......Hiệu trưởng biến mất rồi?」
Tình hình vẫn chưa rõ ràng, không ai biết chuyện gì đã xảy ra. Rốt cuộc là ý gì đây?
「Là nghĩa đen sao? Hay là Hiệu trưởng đi ra ngoài mà không nói tiếng nào?」
Masato hỏi. Nhưng Toto lắc đầu nguầy nguậy, phủ nhận phỏng đoán này. Sau đó, cô nắm lấy tay Masato.
「......」
Toto dùng sức kéo tay Masato. Mặc dù mặt không biểu cảm, nhưng nhìn vào lực tay đó, tình hình dường như đã đến mức cấp bách rồi. Masato mặt đầy nghi hoặc đành hỏi:
「Hả? Gì cơ? Em muốn làm gì?」
Đột nhiên, Masato như ngộ ra điều gì đó liền kêu lên:
「Chẳng, chẳng lẽ, em muốn anh đến nhà em? Nhà Hiệu trưởng ấy hả?」
Toto gật đầu, thái độ vô cùng chắc chắn.
「Á á á á á á á á á á á á á á á á á á á!」
Masato đột nhiên hét lên một tràng quái dị.
「Không! Anh không đi! Tha cho anh đi!」
Masato điên cuồng lắc đầu, tứ chi bủn rủn, liên tục lùi về phía sau như đứa trẻ ghét đi khám nha sĩ.
Kichi cũng như Toto đều giật mình.
Trong quá khứ tại nhà Hiệu trưởng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì trên người Masato vậy?
Thấy hai thiếu nữ đều há hốc mồm nhìn mình, Masato mới kinh hãi nhận ra sự thất thố của bản thân.
「Khụ hừm!」
Masato ho hai tiếng che giấu sự ngượng ngùng, rồi đỏ mặt nói:
「Được, được rồi, nếu em đã kiên quyết như vậy thì đi thôi. Nhưng trước đó......」
Biểu cảm của cậu trở nên có chút nghiêm túc.
「Có thể cho anh biết thêm chi tiết được không...... Chỉ là, em thật sự không biết nói chuyện sao? Có thứ gì có thể dùng làm manh mối không?」
Chỉ thấy Toto ấn ngón tay lên trán, ngẩng đầu nhìn đỉnh lều suy nghĩ một lúc, sau đó——
「......」
Bốp một tiếng, Toto lại vỗ tay một cái.
「!」
Hành động tiếp theo khiến Masato và Kichi bất giác lùi lại ba thước.
「Oa!」
「Cô, cô làm cái gì thế?」
Toto đột nhiên há to miệng, bắt đầu nôn ra thứ gì đó. Nói chính xác hơn, trong miệng Toto dường như kết nối với không gian khác, và cô đang muốn thông qua lối đi này để lấy ra vật phẩm nào đó. Tuy nhiên trong mắt người khác, thì chỉ là một thiếu nữ đang nôn mửa mà thôi.
「Em, em đúng là một con rắn nhỉ......」
Masato toát mồ hôi lạnh nói. Kichi cũng lắc đầu qua lại, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
「......」
Bộp! Vật thể Toto nôn ra rơi xuống đất.
「......」
Cô chỉ vào vật thể đó, nhìn Masato với vẻ đắc ý.
Masato nhặt vật thể đó lên.
「......Búp bê?」
Cậu nghiêng đầu, lộ vẻ nghi hoặc.
Đó quả thực là một con búp bê. Hơn nữa còn mang lại cảm giác rợn người. Bụng con búp bê phình to nghiêm trọng, mắt hạnh mở trừng trừng, cơ thể bán khỏa thân. Là một con búp bê kiểu Pháp.
Masato cầm con búp bê trên tay. Đột nhiên——
「Tôi là Bobo. Chơi với tôi đi.」
Con búp bê bỗng nhiên mở miệng nói chuyện, hơn nữa tròng mắt còn liên tục đảo qua đảo lại.
「U oa!」
Masato bủn rủn tay, suýt làm rơi con búp bê xuống đất.
「Chuyện gì thế này? Con búp bê này có chức năng nói chuyện sao?」
Cậu cầm chắc con búp bê, lật ngược nó lại xem thử.
「Ghét ghê á!」
Con búp bê phát ra tiếng kêu kỳ lạ.
「Tôi là Bobo. Chơi với tôi đi.」
「Được, được rồi.」
Masato với vẻ mặt ghê tởm dùng đầu ngón tay túm lấy một góc nhỏ của con búp bê, cầm nó ra xa tít, để nó tránh xa cơ thể mình càng nhiều càng tốt.
Kichi cũng đưa nắm tay lên che miệng, sợ hãi mở to mắt.
Chỉ có Toto vẫn không hề nao núng. Masato liếc nhìn Toto, hỏi:
「Sao thế? Đây là manh mối à?」
Toto gật đầu. Tiếp đó, lại có hành động tiếp theo.
「......」
Ọe! Toto lại sắp nôn đồ ra rồi. Masato vội vàng đặt con búp bê xuống đất, chuẩn bị đón lấy bãi nôn thứ hai của Toto.
「Hả? Cái gương?」
Đó là một chiếc gương cầm tay cũ kỹ. Masato vừa lật qua lật lại chiếc gương ngắm nghía kỹ lưỡng, vừa hỏi:
「Toto, cái này là gì? Có liên quan đến việc Hiệu trưởng mất tích không?」
「......」
Toto nghiêng đầu suy nghĩ một chút, rồi lại tạo ra bức tượng băng của Hiệu trưởng trên tay. Dừng lại vài giây sau, bức tượng băng Hiệu trưởng biến mất, thay vào đó là một bức tượng băng khác giống hệt con búp bê dưới đất.
Sương giá bay lượn trong không trung, hơi lạnh thấu xương.
「Ưm.」 Kichi híp mắt, cảm thấy có chút thán phục.
「Ồ ồ, ra là vậy. Tức là, sau khi Hiệu trưởng biến mất, chỉ còn lại con búp bê này, ý là vậy sao?」
Masato hiểu ra như vậy.
Toto gật đầu. Lại chỉ chỉ cái gương, nhíu mày. Trông khá là dễ thương.
「Ừm...... Anh cũng cảm thấy nguyên nhân có thể nằm ở chiếc gương này, vừa nãy cầm nó đã thấy không thoải mái rồi...... Ơ kìa?」
Masato bỗng thốt lên kinh ngạc.
「Cái gì thế này?」
Vừa nãy chiếc gương còn phản chiếu hình bóng Masato, nhưng bây giờ thì......
「Hiệu, Hiệu trưởng?」
Trong gương lại dần dần hiện ra hình bóng của Samon Tokijirou. Và ngay cùng lúc đó——
「!」
Mặt gương đột nhiên phát ra ánh sáng mạnh, Masato đang kinh ngạc bị hút vào trong gương trong nháy mắt, còn cơ thể của Samon Tokijirou thì bị bắn ra khỏi gương.
「Masato!」
Kichi phản ứng đầu tiên liền lao về phía chiếc gương. Trong mắt cô bé, Samon Tokijirou trong gương dường như đã hoán đổi vị trí với Masato.
「Masato! Masato!」
Kichi bất chấp hình tượng lớn tiếng gọi. Toto thấy vậy, vội vàng tiến lên ngăn cản.
「!」
Cô ôm chặt lấy Kichi từ phía sau, nhưng mọi thứ đã quá muộn.
「!」
Ngay giây tiếp theo, chiếc gương lại phát ra ánh chớp mãnh liệt.
Lần này đến lượt Kichi bị hút vào trong gương, cơ thể của Masato bị bắn ra ngoài. Toto thẫn thờ nhìn Masato và Samon Tokijirou đang ngã trên mặt đất.
Tuy nhiên, chuyện kinh ngạc hơn còn ở phía sau.
「Cót két!」
Chiếc gương phát ra tiếng động lạ, dần dần ngọ nguậy, chẳng mấy chốc, mép gương lại mọc ra tứ chi màu đen.
「Gô ga ga ga ga ga!」
Tiếp đó, chiếc gương duỗi hai chân đứng dậy, rồi vừa lắc lư cơ thể, vừa cười man dại đắc ý một hồi lâu. Khi ánh mắt của chiếc gương chuyển sang Toto, hai bên bốn mắt nhìn nhau thì chiếc gương đột nhiên bất động.
「......」
「......」
Rõ ràng chỉ là một chiếc gương cầm tay bình thường, nhưng mặt gương lại chảy xuống một vệt mồ hôi. Hơn nữa nếu nhìn kỹ, còn có thể phát hiện một phần mép gương bị nứt ra, giống như miệng của loài động vật.
Xem ra, do Toto không biết nói, chiếc gương dường như hoàn toàn quên mất sự tồn tại của người còn lại.
「......」
Toto cũng im lặng một hồi lâu.
Cô nhìn Masato và Hiệu trưởng đang nằm dưới đất, lại nhìn chiếc gương.
「!」
Đột nhiên, Toto ngộ ra chiếc gương này chính là thủ phạm, liền giơ cao hai tay, tập trung toàn bộ sức mạnh vào lòng bàn tay, chuẩn bị đóng băng nó. Nhưng hành động của chiếc gương lại nhanh hơn một bước.
「Gô ga ga!」
Chiếc gương dang hai chân bỏ chạy ra ngoài lều, đồng thời phát ra tiếng cười khoái trá.
「Gô ga ga ga~」
Tiếp đó nó dùng sức nhảy lên, hai tay vung xuống dưới.
「!?」
Đột nhiên, đồ nội thất trong lều nảy sinh dị trạng.
Nói là đồ nội thất, thực ra cũng chỉ là mấy thứ như chăn đệm, thùng gỗ, nồi niêu xoong chảo và quần áo mà thôi. Những thứ này bỗng nhiên bay lên, lao về phía Toto.
Toto đưa tay đỡ từng món một. Mặc dù không gây ra sát thương, nhưng tầm nhìn của Toto bị che khuất trong vài giây, chiếc gương cầm tay quả thực đã tranh thủ được chút thời gian đào tẩu.
Khi định thần lại, trong lều đã không còn bóng dáng chiếc gương.
Toto trong khoảnh khắc vốn định lao ra đuổi theo chiếc gương, nhưng sau khi nhìn thấy Masato và Hiệu trưởng ngã dưới đất, đành từ bỏ việc truy đuổi.
「......」
Toto bước về phía hai người. Ngay lúc này——
「Ư......」
Masato và Hiệu trưởng (trông có vẻ là hai người đó), dần dần tỉnh lại.
Masato vẫn chưa thể hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
「Ư......」
Chỉ nhớ một luồng ánh sáng mạnh chiếu vào người mình, rồi ngất đi.
Cậu cố gắng bò dậy, ngồi trên mặt đất.
「Hả?」
Đó là cái gì?
Đối diện có một "chính mình" khác đang từ từ bò dậy.
「??????????」
Trong đầu Masato đầy ắp những dấu chấm hỏi. Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó cậu nhìn xuống dưới, bàng hoàng phát hiện tay mình đã biến thành tay của người khác.
Không phải đôi tay bình thường, không phải tay của mình.
Hơn nữa ngón tay to thô bất thường, lông tay cực kỳ rậm rạp......
Còn nữa. Cái quái gì đây? Cái đồng hồ vàng này gu thẩm mỹ kém quá vậy?
Quần áo trên người cũng hoàn toàn khác biệt......
Masato lại sờ sờ mặt mình. Sự lồi lõm trên khuôn mặt quá rõ ràng, còn mọc bộ râu cứng và thô mà vốn dĩ cậu không có. Sai quá sai rồi!
Rõ ràng có vấn đề!
Ngay lúc này——
「Masato~?」
Cái "tôi" kia đang lộ vẻ mặt bất an, nhìn quanh bốn phía.
Quả thực không sai.
Người đó, là tôi......
Cậu ấy là Togami Masato.
Vậy thì, tôi hiện tại là ai?
「Này,」
Cái "tôi" kia lên tiếng. Cách mô tả này có vẻ hơi phức tạp. Nói tóm lại, một người nào đó mang hình dáng Togami Masato đang hỏi chuyện cậu.
「Sinh vật kỳ lạ, Masato đi đâu rồi?」
"Sinh vật kỳ lạ"——?
Tất cả những nghi vấn trong khoảnh khắc nối lại thành một đường thẳng.
Người đối diện kia có ngoại hình là "tôi", thực ra bên trong là Phúc Thần của tôi——"Kichi".
Khi Kichi gọi là "sinh vật kỳ lạ", thì đang ám chỉ Hiệu trưởng trường cao trung Kirigamine——Samon Tokijirou.
Tức là, bản thân hiện tại...... đã biến thành Samon Tokijirou.
「U ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố!」
Cậu điên cuồng gào lên.
Masato lăn lộn trên đất, giống như nhân vật chính Gregor Samsa trong tiểu thuyết phi lý "Hóa thân" của Kafka (sáng dậy phát hiện mình biến thành một con bọ khổng lồ), chán ghét bản thân tột độ. Tiếp đó, Masato lại bật dậy, đặt câu hỏi cho Toto nãy giờ vẫn bình tĩnh quan sát sự việc.
「Toto, có phải anh biến thành Hiệu trưởng rồi không? Dáng vẻ của anh là Samon Tokijirou sao? Em chắc chứ?」
Toto gật đầu thật mạnh.
「U ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố ố!」
Masato lại ôm đầu lăn lộn trên đất.
「Hả? Sinh vật kỳ lạ, ông bị sao thế?」
Kichi bất an ngước mắt hỏi. Masato hét lên:
「Không phải! Anh không phải sinh vật kỳ lạ! Kichi, em sờ cơ thể mình xem! Anh là Masato đây, không, em mới là Masato...... Ôi trời, sao phức tạp thế này! Mặt anh là Hiệu trưởng, nhưng bên trong là Masato! Còn ngoại hình của em tuy là anh, thực ra là đã biến thành Masato...... Ôi trời! Anh đang nói cái gì thế này!」
Kichi trố mắt, kinh ngạc tột độ.
Từ góc độ của Masato, người trước mắt trông giống hệt mình, cảm thấy không thoải mái cũng là chuyện bình thường.
Kichi rụt rè sờ mặt mình một cái.
「Thật, thật này! Là Masato! Em biến thành Masato rồi!」
Biểu cảm của Kichi thoáng hiện lên niềm vui sướng, nhưng ngay lập tức trở nên lo lắng.
「Chung, chúng ta phải làm sao đây?」
Masato cố gắng điều chỉnh hơi thở, tự nhủ với bản thân:
「Bình tĩnh lại! Togami Masato, mày phải bình tĩnh!」
「Masato~」
Kichi vẻ mặt lo lắng dựa vào người Masato.
Cơ thể của chính mình dán vào người mình, ôm chặt lấy mình.
Xúc cảm đó không được mềm mại cho lắm, hơi thô ráp, mang lại cảm giác buồn nôn như say sóng.
「Ừm, tóm lại là......」
Masato vắt óc sắp xếp lại sự việc, lớn tiếng đưa ra kết luận.
「Vấn đề nằm ở chiếc gương kia...... Sau khi bị ánh sáng của gương chiếu vào, chúng ta đã biến thành thế này. Toto, cái gương đâu!? Nó ở đâu?」
Toto hiểu ý định của Masato, liền chỉ ra ngoài lều. Lại tái hiện lại dáng vẻ bỏ chạy trối chết của chiếc gương bằng cử chỉ tay.
Masato trưng ra bộ mặt mướp đắng.
「Ra là vậy. Xem ra, cái gương đó tám phần là yêu quái, hơn nữa còn sở hữu năng lực biến hình cho người khác. Khoan đã, lúc anh soi gương, Hiệu trưởng đang ở trong gương——」
Cậu liếc nhìn Kichi một cái, rồi tiếp tục nói:
「Em còn nhớ lúc bị ánh sáng mạnh chiếu vào, ai đang ở trong gương không?」
Kichi lập tức trả lời:
「Chính là anh đó, Masato!」
Cô bé đáp. Masato gật đầu, càng vận hết công suất não bộ.
「Tức là, chiếc gương có thể cướp đi cơ thể của người bị ánh sáng gương chiếu vào, đồng thời biến người đó thành một hình dạng khác. Lúc đầu, Hiệu trưởng ở trong gương, nên anh biến thành ông ta. Tiếp theo đến lượt Kichi bị cướp mất cơ thể, biến thành anh. Xem ra, trong gương chỉ có thể giữ một cơ thể.」
Masato nghiến răng.
「Cho nên, hiện giờ cơ thể của Kichi đang ở trong gương. Phải nghĩ cách lấy lại mới được!」
Sau đó, cậu nhìn xuống con búp bê, lẩm bẩm:
「Nếu vậy thì, con búp bê này có thể chính là Hiệu trưởng rồi. Khi ông ta bị ánh sáng gương chiếu vào, con búp bê này đang ở bên trong, chắc chắn là như vậy......」
Thấy kết cục thê thảm của Hiệu trưởng, Masato bất giác sống mũi cay cay.
「Tôi là Bobo. Chơi với tôi đi.」
Giọng của con búp bê nghe thê lương lạ thường.
「Được!」
Masato dứt khoát nắm chặt nắm đấm.
「Chúng ta nhất định phải bắt được cái gương đó!」
Kichi và Toto cùng hô lên một tiếng 「Ồ!」, đồng loạt giơ cao nắm đấm.
***
「Đến thì đến rồi, nhưng mà......」
Nhóm Masato đã đến khu phố về đêm. Ở thành phố Aioi nơi họ sống, đây là nơi duy nhất có thể gọi là khá náo nhiệt. Các quán bar nhỏ và quán rượu nằm san sát nhau, lối vào treo những tấm biển đèn neon nhấp nháy.
「Toto, đúng hướng không đấy?」
Masato lo lắng hỏi.
「......」
Toto gật đầu chắc chắn. Cô bé dọc đường thỉnh thoảng dừng lại ngửi mùi trong không khí, vừa dẫn đường cho Masato đến đây. Giống như chó cảnh sát đánh hơi truy tìm tội phạm, Toto dường như cũng có thể dùng chút linh khí ít ỏi để truy ra tung tích kẻ thù. Để sớm bắt được chiếc gương, bây giờ cũng chỉ còn cách tin tưởng vào Toto thôi.
Ngay lúc này——
「Ái chà, đây chẳng phải là Tokijirou sao?」
Một người phụ nữ trang điểm đậm, nghi là gái làng chơi chào hỏi Masato.
Bà ta mặc Kimono, có vẻ là Mama-san của quán rượu.
「Lâu lắm không gặp rồi. Lâu thế không ghé quán, mấy đứa nhà tôi nhớ ông lắm đấy~ Chỉ cần ông đến, mọi người đều sẽ chơi rất vui vẻ mà.」
Nói xong, Mama-san liếc nhìn Masato (trong cơ thể Samon Tokijirou) một cái, cười nói:
「Ô kìa~」
Bà ta nở nụ cười đầy ẩn ý xấu xa.
「Cậu bé này là bồ mới của ông sao? Sao mà non thế này.」
Masato lúc này mới phát hiện, Kichi mang ngoại hình Masato đang nắm tay cậu, trông giống như một thiếu niên và Samon Tokijirou đang âu yếm nắm tay nhau.
「Oái!」
Masato vội vàng hất tay Kichi ra. Kichi phồng má không vui.
「Này này, không được như thế đâu nhé. Sao có thể vì ngại ngùng mà chọc giận người ta chứ~」
Mama-san trách móc, lại lộ vẻ mặt hơi ngạc nhiên.
「......Tokijirou, thế này không giống ông chút nào. Ông của bình thường, lẽ ra sẽ không vì chuyện nhỏ nhặt này mà xấu hổ mới phải chứ.」
Masato lúng túng lùi lại vài bước, vẫn không nghĩ ra lý do hay ho nào.
「Khô, không phải vậy đâu! Xin cáo từ trước!」
Nói xong, cậu liền ôm ngang hông Kichi và Toto, tăng tốc bỏ chạy khỏi hiện trường.
Mama-san đứng chôn chân tại chỗ, ngẩn tò te.
Dù có lấy lại được cơ thể, cũng tuyệt đối sẽ không bước chân vào đây thêm lần nào nữa. Masato vừa tuôn nước mắt, vừa nghĩ thầm.
Masato trong dáng vẻ của Samon Tokijirou đi trên phố đã thấm thía sâu sắc một điều: Samon Tokijirou, người đàn ông khó nắm bắt như loài chim đêm này, thực ra sở hữu mối quan hệ cực rộng, đi đến đâu cũng được chào đón.
Bất kể phố lớn ngõ nhỏ, luôn có người giơ tay chào hỏi cậu. Ví dụ như——
「Yo, bác Toki, bác đi đâu đấy? Lần sau rủ cả bé Sue và bé Kichi đi làm một ly nhé?」
Ông chú bán cá đang chuẩn bị đóng cửa gọi Masato lại, nói như vậy.
「Ồ, bác Tokijirou, lần trước thật sự cảm ơn bác, lưng tôi đỡ nhiều rồi! Cái này cho bác, cầm lấy đi!」
Bà cô bán rau nói xong liền nhét vài quả đào cho Masato.
「Sa, bác Samon, buổi tiệc giao lưu lần trước, cảm ơn bác nhiều lắm ạ!」
Ông chủ đời thứ hai của tiệm bánh mì cảm ơn Masato.
「A, chú Tokijirou, chú đi đâu thế? Chú đi đâu thế?」
Lũ nhóc tì học thêm xong đang về nhà xúm lại, vây quanh Masato hỏi han ríu rít.
「Ừm, Samon, cuốn 《Hành trình Aioi Đế》 lần trước ông muốn xem cuối cùng cũng có hàng rồi, lần sau đến lấy nhé.」
Ông cụ tiệm sách cũ vỗ vai Masato nói.
Samon Tokijirou sở hữu sự nổi tiếng cực lớn giữa cả nam nữ già trẻ, hơn nữa còn rất thu hút sự chú ý. Trường cao trung Kirigamine nơi Masato theo học cũng vậy, trong trường không ai là không biết ông. Tuy nhiên với thân phận Hiệu trưởng của ông ta thì chuyện này cũng là đương nhiên thôi.
「Tại sao cái gã lập dị đó lại là Hiệu trưởng được nhỉ?」
Có người không khỏi đưa ra thắc mắc này.
「Hiệu trưởng của chúng ta khá là diệu kỳ, cũng rất hài hước nữa—」
Cũng có người nói như vậy.
Về một ý nghĩa nào đó, có lẽ cũng được coi là đức cao vọng trọng chăng.
Trong những con hẻm tối, khuôn mặt của Samon Tokijirou cũng hữu dụng tương tự. Một gã đàn ông mặc vest vàng trông không được đàng hoàng cho lắm bắt chuyện với Masato.
「Ồ, anh Toki. Khỏe không? Lần trước nhờ có anh, mới có thể ăn ý với bọn họ, đạt được thỏa thuận, cảm ơn anh nhé. Lần sau để tôi mời.」
Không hiểu tại sao, ngay cả gã đàn ông trông như côn đồ cũng xen vào, khúm núm nói:
「Úi! Là đại ca Tokijirou! Hì hì hì hì, lần trước thật ngại quá, vụ đó em đã rửa tay gác kiếm rồi, đại ca tha cho em nhé!」
Ngay lúc này, điện thoại trong túi ngực đột nhiên reo vang. Masato vừa bắt máy, đầu dây bên kia liền truyền đến tiếng nói thao thao bất tuyệt của một người Mỹ.
「Hey~ Tokijirou, cảm ơn mày đã cho tao thông tin đặc biệt đó nhé. Ông trùm gia tộc Chicago gửi lời hỏi thăm mày đấy. Lần sau có cơ hội lại làm một vụ lớn nhé!」
Masato nghe xong, vội vàng cúp máy. Đáng sợ quá.
「Người này, bình thường rốt cuộc làm cái gì vậy hả?」
Masato bất giác mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Đời tư của Samon Tokijirou tràn ngập bí ẩn. Sự hiểu biết của Masato về Samon Tokijirou, cũng chỉ dừng lại ở tình trạng của bảy năm trước.
Nghe nói Samon Tokijirou hồi trẻ đã luôn phiêu bạt ở nước ngoài, thuật triệu hồi cũng là học được vào thời điểm đó.
Tóm lại, bất luận quá khứ thế nào, hôm nay Masato cuối cùng cũng hiểu ra một điều: Cả hai loại người sống trong thế giới ánh sáng và bóng tối đều vô cùng ngưỡng mộ Samon Tokijirou.
「Thật sự rất kỳ quái......」
Masato nghiêng đầu nghĩ thầm.
「Lão Hiệu trưởng biến thái chết tiệt đó, biết bao lần mình muốn bóp chết lão, nhưng thực tế sao lại ra nông nỗi này......」
Không biết tại sao, Samon Tokijirou dường như đặc biệt thích bắt nạt Masato. Mặc dù vào những lúc quan trọng Samon Tokijirou vẫn sẽ ra tay giúp đỡ hoặc đưa ra lời khuyên xác đáng, nhưng xét về tỷ lệ, số lần châm chọc và chơi khăm vẫn chiếm đa số. Mặc dù chính chủ từng bày tỏ về việc này rằng 「Ghét ghê á~ Đây là vì 『tình yêu』 đó mà, đối với người mình thích, người ta cứ không nhịn được muốn bắt nạt người đó cơ~」
Cách nói là như vậy, nhưng đối với Masato, cách thể hiện tình yêu của Samon Tokijirou luôn khiến Masato không nhịn được muốn tẩn cho lão một trận.
「Chủ nhân của em được yêu mến lắm đấy, ngoại trừ 『anh』 ra.」
Masato quay đầu nhìn Toto nói.
「......」
Toto nở một nụ cười rạng rỡ mà Masato chưa từng thấy bao giờ.
Thấy biểu cảm như vậy của Toto, Masato trở nên có chút xấu hổ.
「Ừm, có lẽ vì là bạn thân của bố chăng.」
Cậu vừa nói, vừa quay mặt sang hướng khác.
Nhân tiện nói thêm, Masato từ đầu đến cuối đều không phát hiện tâm trạng của Kichi (cơ thể là Masato) ngày càng tồi tệ, khuôn mặt đã dần dần méo xệch đi.
Samon Tokijirou được yêu mến rộng rãi tại thành phố này, nhưng cũng có lúc ngoại lệ. Sau khi Masato đi qua trung tâm thành phố, liền đụng phải cái "ngoại lệ" đó.
「A, bác Toki...... Hửm~ Thằng nhóc này là ai? Nhanh vậy đã tìm được tình nhân mới rồi sao? Đồ đại ngốc! Đồ đàn ông hạ lưu! Ông chỉ muốn chơi đùa với tôi thôi, đúng không?」
Một bà chị xinh đẹp chửi bới ầm ĩ, còn ném cái lon nước trên tay vào người Masato.
Xem ra cô ta có vẻ đã say rồi.
「Ơ, ơ, không phải vậy đâu......」
Masato giải thích, đồng thời phát hiện Kichi đang kéo tay áo mình, liền vội vàng hất tay Kichi ra.
「Tôi, tôi đi đây!」
Nói xong, Masato liền ôm ngang Kichi và Toto, một lần nữa bỏ chạy trối chết.
「Người, người đó, là nam hay nữ vậy?」
Masato sợ đến mức tim đập thình thịch, vừa ngờ vực hỏi.
Lại nhân tiện nói thêm, lúc này Kichi (cơ thể là Masato), mặt càng khó coi hơn.
***
Tiếp theo, nhóm người đến công viên Masato thường lui tới. Toto hít hít mũi ngửi ngửi một hồi, sau đó quay đầu nhìn Masato gật đầu đầy tự tin. Xem ra, yêu quái gương đang ở cách đó không xa.
「Rất tốt, tiếp theo là nghĩ cách lôi cổ nó ra......」
Masato thở phào một hơi, đang định mở miệng nói như vậy, thì bỗng nhiên phát hiện Kichi (cơ thể là Masato) nắm chặt nắm đấm, khóe miệng trễ xuống, khuôn mặt đỏ bừng quay sang hướng khác.
Cuối cùng cũng nhận ra sự khác thường của Kichi, Masato vội vàng tiến lên quan tâm, hỏi:
「Em, em sao thế, Kichi?」
Kichi dùng ánh mắt oán hận đáp:
「Masato, có phải anh ghét Kichi rồi không?」
Ngũ quan của cô bé đột nhiên méo xệch đi.
「Hu~ Anh đừng có ghét người ta mà!」
Kichi ôm chầm lấy Masato. Cô bé sẽ không "rơi nước mắt"; nếu có thể, hẳn là bây giờ đã òa khóc nức nở rồi.
「Masato—đừng ghét em, được không!」
Kichi liên tục lặp lại cùng một câu nói.
Masato bỗng cảm thấy ngực nhói đau.
Một người mang khuôn mặt của mình cứ dính sát vào thật sự rất kinh dị, nên trong vô thức cậu cứ liên tục tránh xa. Nhưng nghĩ kỹ lại, nội tâm bên trong vẫn là Kichi mà, tại sao bây giờ mới nghĩ đến điểm này nhỉ?
Thiếu nữ lương thiện ngây thơ vô số tội, luôn ưu tiên nghĩ cho mình.
Masato trước mắt, thế giới nội tâm là một thiếu nữ như vậy.
Chẳng qua là ngoại hình thay đổi thôi, lại nhận được sự đối xử lạnh nhạt như vậy, Kichi chắc chắn cảm thấy rất khó hiểu và đau khổ.
Dù khuôn mặt hoàn toàn biến thành Masato, thái độ của Kichi vẫn trước sau như một, toàn tâm toàn ý đối đãi với cậu, luôn nỗ lực đi theo bên cạnh.
Nhưng nhìn lại mình xem, đã làm gì với Kichi như vậy?
Masato tự trách mình trong lòng, thở dài một hơi.
Cậu cười khổ nói:
「Xin lỗi, Kichi.」
Cậu ôm chặt lấy Kichi, nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.
「Thật sự xin lỗi, anh không nghĩ nhiều đến thế, xin lỗi em. Ngoan, không khóc nữa.」
「Hu~」
Kichi dùng lực mạnh hơn ôm lại Masato.
「Masato——」
Cô bé ngước mắt nhìn Masato, bất an nói:
「Anh không ghét em chứ?」
Masato mỉm cười đáp:
「Sao có thể chứ, anh chưa bao giờ nghĩ như vậy.」
Nói xong, lại đưa tay xoa đầu cô bé. Mặt Kichi trong nháy mắt đỏ bừng lên.
「......Vâng.」
Sau đó, cô bé nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
「Em...... Em cũng thích anh nhất!」
Kichi kích động ôm lấy bụng Masato, dụi mặt vào đó liên tục cọ cọ.
Ngay lúc này, Masato nhận ra một việc.
Đến hiện tại, khung cảnh khá là cảm động, nhưng trong công viên buổi tối vẫn còn khán giả khác có mặt. Masato đang duy trì trạng thái Samon Tokijirou, chạm mắt với vị khán giả đó, rồi đứng hình.
Vị khán giả đó, chính là Ninomiya Ryoko đang dắt chó đi dạo.
Nhân tiện nói thêm, ngay cả chú chó cưng Pastel của cô ấy cũng không khỏi há hốc mồm, nhìn chằm chằm hai gã đàn ông to xác......
Thứ đang tuôn như thác đổ từ trên trán xuống, là cái gì thế này?
Đúng rồi...... là mồ hôi. Cái này gọi là mồ hôi lạnh, không sai chút nào.
Đầu óc Masato xoay mòng mòng, nỗ lực nghiên cứu tình hình hiện tại. Ngược lại Kichi hoàn toàn không phát hiện sự hiện diện của Ninomiya Ryoko.
Masato áp dụng công thức trong lòng, kiểm chứng kết quả.
(Ừm~ Mình bây giờ là lão Hiệu trưởng okama, Kichi là mình.)
Tức là——
(Trong mắt bạn Ninomiya, mình đang ôm ấp thắm thiết với lão Hiệu trưởng okama đó. Hơn nữa còn là trong công viên buổi tối.)
Ôi trời!
Tuyệt vọng quá!
Vốn dĩ cảnh tượng này đã đủ chấn động tuyệt vọng rồi, nhưng Masato lại chợt nhớ ra tình huống vừa nãy có thể đều đã bị nghe thấy, liền bắt đầu hồi tưởng nội dung cuộc đối thoại.
『Anh không ghét em chứ?』
『Sao có thể chứ, anh chưa bao giờ nghĩ như vậy.』
『Em...... Em cũng thích anh nhất!』
Xong đời! Cuộc đời mình tiêu tùng rồi!
「......」
Masato câm nín nhìn Ninomiya Ryoko, nhưng cô ấy chỉ cười nhạt một cái, hai tay bắt chéo trước ngực, sau đó——
「......」
Cơ thể Ninomiya Ryoko cứng đờ, ngã ngửa ra sau, gáy đập xuống đất phát ra tiếng rầm. Masato sợ hãi bất giác co rúm người lại.
Trong khoảnh khắc tà váy tung bay, Masato nhìn thấy lớp vải màu trắng......
「Ni, Ninomiya!」
Masato hoảng hốt đẩy Kichi ra, lao về phía Ninomiya Ryoko. Kichi cũng đồng thời nhận ra sự bất thường, quay đầu xem chuyện gì xảy ra. Chỉ có Toto vẻ mặt nghiêm túc quan sát xung quanh.
Đột nhiên, Toto như phát hiện ra điều gì đó, định làm động tác ra hiệu cho Masato.
Nhưng trước đó——
「Gô ga ga ga!」
Bụi cỏ đột nhiên xào xạc, tiếp đó, chiếc gương mọc tay chân chui từ trong đó ra.
「Gô ga ga!」
Chiếc gương cùng với tiếng kêu bắn ra ánh sáng mạnh. Masato bất giác thốt lên một tiếng 「A」.
Ninomiya Ryoko được Masato đỡ dậy tắm mình trong ánh sáng mạnh. Trong nháy mắt, Ninomiya Ryoko trong lòng Masato biến thành Kichi.
「!」
Masato thấy vậy giật mình, Toto bên cạnh thì giơ cao hai tay chuẩn bị phát động tấn công.
「~」
Nhưng vì Kichi đang ở trong phạm vi tấn công, Toto do dự không biết có nên ra tay hay không. Lúc này Kichi lao lên.
「Cái đồ đáng ghét!」
Tuy nhiên, động tác của chiếc gương vẫn nhanh hơn một bước.
「Gô ga ga~」
Chiếc gương lại vung tay, chiếu ánh sáng mạnh vào người Kichi.
「Á!」
Kichi bị ánh sáng mạnh chiếu hoa cả mắt ngã vào trong bụi cỏ.
「Gô ga ga ga ga!」
Thấy Kichi ngã, chiếc gương ôm bụng cười ngặt nghẽo, tiếp đó liền nhảy nhót bỏ chạy. Masato thấy vậy vội vàng đứng dậy đuổi theo, nhưng cậu thấy Ninomiya Ryoko (cơ thể là Kichi) vẫn bất tỉnh nhân sự, đành phải dừng động tác lại.
Toto nhìn Masato, lại nhìn chiếc gương, phán đoán sau này vẫn còn cơ hội truy kích, liền bước về phía Masato.
Ngay lúc này——
「Masato~」
Kichi toàn thân dính đầy lá cây từ trong bụi cỏ ló mặt ra, dáng vẻ nhếch nhác. Masato vừa nhìn thấy mặt Kichi, sợ đến mức tròng mắt suýt rớt ra ngoài.
Cơ thể của Kichi, đã hoàn toàn biến thành Ninomiya Ryoko......
Ban đầu, Kichi vẫn chưa nhận ra sự dị thường xảy ra trên người mình, cho đến tận khoảnh khắc nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Masato——
「?」
Cô sờ sờ má mình.
「!」
Lại lắc lắc đôi gò bồng đảo đầy đặn, sóng to gió lớn.
「!!!」
Kichi cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
「Chuyện gì thế này—」
Hai người sững sờ, cùng thốt lên một cảm tưởng.
***
「Này này! Kichi, em định nắn bóp đến bao giờ nữa hả, đừng nghịch nữa,」
Masato đỏ mặt càu nhàu với Kichi. Lúc này nhóm người đang vừa di chuyển vào trong công viên để đuổi theo chiếc gương. Dọc đường đi, Kichi liên tục nghịch ngợm bộ ngực của mình (tức là ngực của Ninomiya Ryoko), cảm thán không ngớt trước kích cỡ này.
Kichi lúc thì nắm lấy ngực, lúc thì xoa nắn bóp, cảm giác vô cùng kích thích.
Hơn nữa thỉnh thoảng còn làm ra hành động nào đó.
「Ưm~」
Kichi nhíu mày, mặt hơi ửng hồng, ngước mắt nhìn Masato bên cạnh.
Làm ơn dừng lại đi......
Masato cảm thấy thắt lưng ngày càng nặng trĩu, sắp chạy không nổi nữa rồi.
Cậu cõng Ninomiya Ryoko (vẫn đang trong trạng thái ngất xỉu và đang ở trong cơ thể cũ của Masato) trên lưng, hắng giọng nói:
「Kichi! Không được! Cấm nghịch!」
「......」
Toto đi phía trước nghe thấy tiếng liền quay đầu lại, dùng vẻ mặt khó chịu liếc Kichi (cơ thể là Ninomiya Ryoko) một cái. Kichi nhạy bén lập tức biết ánh mắt khinh bỉ của Toto còn mang theo vài phần ghen tị, không nhịn được nở nụ cười chiến thắng.
「Hehe.」
Nếm trải hương vị chiến thắng, Kichi cố ý phóng đại động tác, tư thế nhấn mạnh bộ ngực ngày càng quá đà. Toto thấy vậy, bất giác tức anh ách. Cộng thêm việc vừa nãy muốn mang con Chihuahua của Ninomiya Ryoko đi cùng, lại bị Masato từ chối, buộc con Chihuahua ở lại chỗ cũ, khiến Toto giận dỗi quay đầu bỏ đi, bỏ xa nhóm Masato đang tụt lại phía sau.
「A, Toto......」
Masato giơ tay lên định gọi Toto lại, nhưng——
「Masato——」
Kichi bên cạnh ôm lấy người Masato. Xúc cảm mềm mại, cực kỳ đàn hồi và đầy đặn từ khuỷu tay cùng lúc truyền tới, khiến đầu óc Masato trong nháy mắt trở nên trống rỗng.
「Sao, sao thế?」
Masato hỏi.
「Đôi giày này, đau quá à......」
Kichi nhíu mày, có vẻ hơi đau đớn.
「Ồ ồ.」
Masato nhìn đôi giày của cô liền hiểu ra. Đó là một đôi giày nữ hở gót có gót rất cao, khác với đôi giày Kichi thường đi.
「Ồ, ừm.」
Masato mặt hơi đỏ lên nói:
「V, vậy thì, chúng ta đi chậm một chút nhé......」
Nói xong, Masato liền nắm lấy tay Kichi. Mặc dù Toto đi một mình phía trước, nhưng với thực lực của cô bé, dù gặp kẻ thù chắc cũng không vấn đề gì.
Chạm vào tay Masato, Kichi vui vẻ cười, má cũng đỏ lên, nhưng vẫn không chịu buông Masato ra, đôi gò bồng đảo nhẹ nhàng chèn ép lên cánh tay Masato.
「Masato——」
Giọng điệu của Kichi cực kỳ nghiêm túc.
「Nếu ngực của em to thế này, anh có thương em hơn không?」
「Hả!」
Nhịp tim của Masato trong nháy mắt tăng vọt. Sức công phá quá mạnh mẽ.
Ngoại hình gần như hoàn hảo của Ninomiya Ryoko.
Khuôn mặt quá đỗi dễ thương, bộ ngực tròn đầy đặn, cùng với biểu cảm ngây thơ không chút phòng bị của Kichi.
Tục ngữ nói rất đúng: Tâm sinh tướng. Thần thái thanh thuần e lệ bình thường của Ninomiya Ryoko có lẽ không phải vì ngoại hình, mà là thái độ phản chiếu từ nội tâm của cô ấy.
Nghe nói khí chất cũng ảnh hưởng đến hành vi, giọng điệu và ánh mắt, nên khí chất thục nữ đáng yêu của Ninomiya Ryoko hẳn cũng ảnh hưởng không nhỏ.
Masato lúc này, đã thấm thía sâu sắc điều đó.
Và hiện tại, người trước mắt này tuy sở hữu dáng vẻ giống hệt Ninomiya Ryoko, nội tâm lại là Kichi. Chỉ riêng điều này thôi, đã tỏ ra còn yếu đuối, non nớt, dễ thương hơn cả bản chính.
Hoặc là nói, giống như một con thú nhỏ khiến người ta thương xót.
「A, ư......」
Giọng Masato khàn đi.
Không ổn, thật sự không ổn.
「Ơ, ờ......」
Bình tĩnh nào! Trấn tĩnh lại! Masato liên tục suy nghĩ nên trả lời thế nào.
「Khô, không phải đâu nhé, Kichi.」
Một lát sau, cậu cuối cùng cũng tìm được câu trả lời, đáp:
「Kichi, em là em, cô ấy là cô ấy, điểm này vĩnh viễn sẽ không thay đổi.」
Mắt Kichi hơi ươn ướt, hai má dần ửng hồng.
「Vâng.」
Cô bé ngoan ngoãn gật đầu, tách cơ thể ra.
「Em biết ngay anh sẽ nói thế mà?」
Kichi nhướng mày cười. Cô bé chắp tay sau lưng, vui vẻ nhảy chân sáo. Thấy phản ứng như vậy, Masato ngẩn ngơ, hồn vía lên mây.
Chuyện này là sao đây?
Là vì ngoại hình là Ninomiya Ryoko sao?
Mỗi cử chỉ nụ cười của Kichi tựa như thiếu nữ đang độ xuân thì, thu hút ánh nhìn, xinh đẹp động lòng người. Nhất cử nhất động như vậy tuy khác với Ninomiya Ryoko thường ngày, nhưng lại sở hữu sức hút ngang ngửa, đủ để khiến người ta dừng chân than thở.
Gần đây, Masato thấm thía sâu sắc rằng, thực ra Kichi sở hữu nhiều bộ mặt mà ngay cả chính cô bé cũng không biết.
Không, có lẽ không chỉ Kichi như vậy, nói không chừng ngay cả Ninomiya Ryoko và Amakusa Sayo mới quen gần đây cũng thế.
Phụ nữ thật là khó lường quá đi! Masato hít một hơi, nghĩ thầm như vậy.
Lúc này, Kichi dường như cảm nhận được suy nghĩ của Masato, liền nheo mắt nhìn chằm chằm Masato, trong ánh mắt mang theo vẻ nũng nịu hiếm thấy.
「Nhưng mà——」
Đang nói dở, lại ôm chầm lấy.
「Em vẫn muốn ngực to hơn một chút, bởi vì——」
Cô bé phả ra hơi thở thơm tho ngọt ngào, lại nhắm mắt ôm chặt lấy Masato, bộ ngực ép sát vào người cậu.
「Bởi vì, chỉ cần ôm Masato như thế này, Masato nhất định sẽ vui hơn......」
Kichi nũng nịu nói, lại cọ cọ hai cái vào người cậu.
Masato cảm thấy mình sắp xịt máu mũi rồi. Không ổn, thật sự rất không ổn. Nếu ôm Kichi vào lúc này, cục diện tiếp theo có thể sẽ trở nên không thể vãn hồi!
Ngay lúc đầu óc Masato sắp chập mạch, đột nhiên xảy ra một chuyện khiến cậu tỉnh táo lại trong nháy mắt.
Một người đàn ông mặc vest lao ra từ chỗ rẽ.
「Này, Ryoko! Em không sao chứ? Em về muộn 1 phút 11 giây rồi đấy, cho nên anh trai này mới chạy đến...... Hả?」
Người đàn ông đó vẻ mặt kinh ngạc, toàn thân cứng đờ đứng chôn chân ở đó.
Cằm của anh ta suýt chút nữa rớt xuống đất. Không hề nói quá chút nào.
Tiếp đó, người đàn ông đó——chính là Ninomiya Hayahiko......
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
