Chương 1: Ninomiya-san, chỉ cần có cậu ở đây!
Tập 3 Chương 1: Ninomiya-san, chỉ cần có cậu ở đây!
Sáng hôm đó, Masato vừa bước chân ra khỏi lều liền cảm nhận được một bầu không khí quỷ dị. Một con mèo đen chạy vụt qua trước mắt, Masato đầy vẻ nghi hoặc thốt lên một tiếng "Hả", bất giác dừng bước.
Kết quả, cậu nhìn thấy——
「Meo~」
Một con, hai con, ba con... Vô số mèo đen không biết từ cái xó xỉnh nào chui ra, con này nối đuôi con kia lững thững diễu hành từ phải sang trái trước mặt Masato.
Mức độ xuất hiện dày đặc của lũ mèo đen này, e rằng hai chữ "tập hợp" vẫn chưa đủ đô để hình dung.
Một màu đen tuyền của lũ mèo tựa như đàn cừu Úc kết thành đội ngũ chỉnh tề, chặn đứng đường đi của Masato.
Còn trên những cành cây xung quanh——
「Quạ!」
Một tiếng quạ kêu vang lên chói tai. Masato mở to mắt nhìn quanh, bàng hoàng phát hiện trên tất cả các cành cây đều chi chít quạ là quạ, đen kịt cả một vùng.
「Quạ quạ quạ quạ!」
Lũ quạ bắt đầu đồng thanh kêu la inh ỏi, vừa kêu vừa vỗ cánh phành phạch tạo nên khung cảnh rợn người.
Trên trán Masato lấm tấm mồ hôi lạnh.
Mình còn nhớ...
Cái cảm giác này, nhớ rõ lắm...
Kể từ khi Kichi đến, cảm giác này hầu như chưa từng lặp lại, nhưng bây giờ——
「Ư, ư ư...」
Một cơn gió oi nồng thốc vào mặt Masato.
"Ngũ Viên Sứ" Togami Masato vốn là kẻ xui xẻo nhất thiên hạ, tai nạn và vận đen trên người cậu chỉ có ngày một thăng cấp chứ chưa bao giờ có dấu hiệu thuyên giảm, đích thị là một thể chất đen đủi từ đầu đến chân.
Tuy ngày thường chuyện xui xẻo đã như cơm bữa, nhưng mỗi tháng luôn có hai, ba ngày vận đen tụ tập lại mở hội nghị.
Đúng như nghĩa đen của nó, tai họa sẽ dồn dập giáng xuống đầu Masato như bom rải thảm.
「Nguy, nguy to rồi!」
Masato bỗng thấy cổ họng khô khốc. Những ngày gần đây trôi qua khá suôn sẻ khiến cậu suýt nữa thì quên béng mất chuyện này...
Xem ra, hôm nay chính là "cái ngày đó" rồi.
「A, a ư...」
Phải, phải làm sao bây giờ.
Chạy thôi! Chạy trước đã rồi tính!
Masato vừa nghĩ vừa hoảng loạn nhìn dáo dác xung quanh. Loạng choạng bước về phía trước vài bước thì bỗng nghe thấy một tiếng "Pặc"——dây giày cả hai bên chân thế mà lại đứt làm đôi cùng lúc.
「Á!」
Ngay khi Masato định hét lên thảm thiết, thì sau lưng đồng thời vang lên tiếng bóng va chạm giòn giã.
Và cùng lúc đó, cậu cũng nghe thấy tiếng ai đó hét thất thanh:
「A, bạn học kia! Nguy hiểm!!」
Đó chính là phát súng mở màn cho chuỗi tai họa...
Sáng sớm tinh mơ, trước khi Masato kịp lết xác đến trường, quả bóng chày từ buổi tập sáng của câu lạc bộ bóng chày đã đập không lệch đi đâu được vào đúng gáy cậu, tiếp đó là bóng từ câu lạc bộ bóng đá sút ra liên hoàn cước đập vào mặt và bụng, sau đó tạ và lao (may mắn né được trong gang tấc) từ câu lạc bộ điền kinh cũng như bị ma ám mà lần lượt bay vèo tới.
Sau một hồi lăn lộn và té ngã dúi dụi, cuối cùng cậu cũng lết được vào trong sân trường.
Khó khăn lắm mới vượt qua được đòn đá bay của hội nghiên cứu đấu vật, lưng lại bất ngờ bị xe đạp của một nữ sinh húc thẳng vào; đang định chui tọt vào tòa nhà lớp học để lánh nạn thì tấm biển quảng cáo đột nhiên sập xuống đổ ập về phía mình; lê lết đến chỗ thay giày thì bị đám học sinh xô đẩy chen lấn, tiếp đó một quả tạ tay không biết từ đâu trên nóc tủ giày rơi xuống, giáng một cú trời giáng vào đầu.
Sau khi nếm trải đủ hương vị thập tử nhất sinh, Masato thay giày đi trong nhà vào, nhưng hỡi ôi, trong giày lại có kẻ nào giấu đinh ghim.
Masato đau điếng người, nhảy lò cò loạn xạ, vô tình va phải giáo viên đang xách xô nước. Lúc đó vừa hay giờ học thư pháp kết thúc, xô nước đó dùng để rửa cọ——nước, khỏi phải nói, đương nhiên là đen sì như mực tàu.
Thấy giáo viên vội vàng xin lỗi, Masato đang định xua tay bảo không sao, nhưng sàn nhà ướt nước khiến cậu trượt chân chới với. Cơ thể cậu xoay nửa vòng trên không trung rồi tiếp đất cái "bịch", đầu va đập mạnh xuống sàn.
「A ư—————」
Nằm sóng soài trên đất chưa được bao lâu, đám người hội nghiên cứu đấu vật vừa hay từ bên ngoài trở về. Bọn họ phớt lờ vật thể lạ dưới chân, thản nhiên giẫm đạp mà đi qua...
「...Chào, buổi sáng.」
Masato lê cái thân xác tàn tạ, thoi thóp bước vào lớp học chào. Nhưng không hiểu sao, trước mắt lại lù lù xuất hiện một con chó hoang (hình như chạy rông từ bên ngoài vào) đớp cho cậu một phát rõ đau.
「Gâu gâu!」
「Á á á á á á á á á á á á á á á!」
Sau khi hứng chịu một loạt vận đen tẩy lễ đến mức khó tin——
(Ha, ha ha...)
Ý thức của cậu ngày càng mơ hồ.
(Cũng như mọi khi thôi... nhỉ?)
Tóm lại, trước tiên cứ nghĩ xem làm sao để bảo toàn tính mạng qua nốt ngày hôm nay đã...
Sau đó, dù là trong giờ học hay giờ nghỉ cũng chẳng có lấy một giây yên ổn, ngoan ngoãn ngồi yên tại chỗ cũng dính chấu. Không phải đèn huỳnh quang rơi trúng đầu thì là chân ghế gãy cái rụp, khiến cậu ngã dập mông xuống đất. Lúc đổi phòng học cũng vậy, trên đường gặp hội nghiên cứu đấu vật mời mọc gia nhập, bị bám riết một hồi sau đó còn rước lấy ánh mắt kỳ dị của các bạn nữ. Đi vệ sinh cũng xui xẻo tương tự, vớ trúng ống nước vỡ phun trào, ngay cả con chó hoang lúc nãy đã chạy khỏi trường cũng góp vui, quay lại cắn Masato thêm một phát kịch liệt.
「Gâu gâu!」
「Á á á á á á á á á á á á á á á!」
Thời gian đầy tai ương trôi qua từng giây từng phút, dồn nén lại thành một khối u ám. Masato đang thay quần áo trong phòng thay đồ để chuẩn bị cho giờ thể dục, buông lời cảm thán đầy chua xót:
「Đây chính là cuộc đời mà...」
「Ừ, lúc nào cũng sẽ có những ngày như thế.」
Người đáp lời với giọng điệu bình thản ở bên cạnh là bạn thân của Masato——Kirishima Touji.
Mái tóc nâu rối bù xù, làn da rám nắng, ăn mặc cũng coi như có gu, có thể gọi là một anh chàng đẹp trai mã, nhưng từ đầu đến chân lại toát ra một bầu không khí tùy tiện, thô lỗ.
Tệ hơn nữa là, vận may với phụ nữ của Kirishima Touji cực kỳ thảm hại.
「Hừm.」
Masato không hài lòng lắm với câu trả lời sáo rỗng ấy, bèn quay sang lườm Kirishima Touji.
Tuy thực sự không muốn vạch áo cho người xem lưng, nhưng cấp độ tai nạn vừa gặp phải không phải là thứ có thể gạt đi bằng một câu "lúc nào cũng sẽ có những ngày như thế", hơn nữa bản thân cậu vẫn đang chịu trận ở thì hiện tại tiếp diễn đây này.
Là bạn bè chí cốt thì đáng lẽ phải có cách an ủi hay ho hơn chứ.
Kết quả, Kirishima Touji hướng đôi mắt nâu mệt mỏi về phía Masato.
「Hừ.」
Cậu ta cười nhạt một tiếng, thở dài thườn thượt, vuốt ngược mái tóc nói:
「Tôi bảo này, giữ được cái mạng là tốt lắm rồi. Đâu như tôi, sắp mất cái mạng nhỏ đến nơi rồi đây!」
Nói được một nửa, cậu ta đột nhiên im bặt, sợ sệt nhìn dáo dác xung quanh.
「...Không có ở đây chứ? Chắc là OK rồi nhỉ?」
Masato mù tịt, hỏi:
「Cậu, cậu bị sao thế, Touji?」
Kirishima Touji nở nụ cười méo xệch, nói:
「Tôi dính phải một cục nợ to đùng rồi.」
「Thứ gì cơ? To đùng á.」
「Chính là cái thứ thoắt ẩn thoắt hiện đó đó.」
Thấy Masato mở to mắt ngơ ngác, Kirishima Touji đành gợi ý:
「Nhìn động tác của tôi này.」
Nói xong, cậu ta buông thõng hai tay trước ngực, thè lưỡi ra dài ngoằng.
「Cái, cái gì?」
Masato giật thót tim——Cậu ta không thể nào biết được.
Kirishima Touji hẳn là không biết mình là linh năng giả, nên sẽ không lấy "cái đó" ra để nói chuyện này mới phải...
「Đây là gợi ý? Cậu, cậu đang nói đến, 『Ma』 hả?」
Masato nơm nớp lo sợ hỏi. Kirishima Touji chỉ lặng lẽ lắc đầu.
Cậu ta lộ ra vẻ mặt thảm hại như đưa đám, nói:
「Thực ra...」
Kirishima Touji nhìn về phía xa xăm vô định, tiếp tục nói:
「Cũng coi như là còn sống.」
「Sao, sao lại có cái thứ như thế?」
「Nghe kỹ nhé, tôi kể cho mà nghe...」
Nhìn kỹ lại thì trong phòng thay đồ chẳng còn ai khác nữa. Tiếng ồn ào náo nhiệt của học sinh từ sân trường vọng vào xa xa, càng làm cho không gian im ắng trong phòng trở nên cô tịch rợn người. Kirishima Touji bắt đầu kể với giọng điệu nặng nề như chì:
「...Đó là chuyện xảy ra khi tôi đi tham gia Gokon (buổi gặp mặt) như thường lệ. Lúc đó trời đang mưa tầm tã.」
Mở đầu nghe cứ như truyện ma kinh dị.
「Ừm ừm.」
Masato gật đầu nuốt nước bọt.
Việc Kirishima Touji đi Gokon cũng tự nhiên như việc một người bạn thân khác là Yamaguchi Ryoua xem sách đen, và động vật thì phải hít thở vậy——bất chấp việc cậu ta luôn gặp phải những kết cục bi thảm đến dở khóc dở cười.
Có lần đi Gokon thì xảy ra hỏa hoạn, Kirishima Touji lao vào dập lửa, kết cục lại bị bắt phải hô hấp nhân tạo cho một bà cụ tám mươi sáu tuổi; lại có lần trong số các cô gái đi Gokon lại có người là điệp viên Nga, hại cậu ta bị Cục điều tra gô cổ đi; nếu không thì là do đối phương nhận nhầm người, suýt chút nữa bị kiếm Nhật chém làm đôi...
Xét về khoản vận đào hoa thảm hại này, trình độ của cậu ta có thể nói là bỏ xa Masato mấy bậc.
Kirishima Touji hít sâu một hơi lấy dũng khí, hỏi:
「...Cậu biết nhà tôi ở đâu rồi chứ?」
Masato cười đáp:
「Tôi đến nhà cậu mòn cả dép rồi còn gì?」
Kirishima Touji gật đầu.
「Vậy, cậu chắc cũng biết trước nhà tôi có một căn chung cư cũ nát chứ?」
Masato nghiêng đầu, ngẫm nghĩ một chút rồi đáp:
「Ừ, hình như có biết.」
Kirishima Touji hạ thấp giọng đầy bí hiểm, nói:
「Tôi nghĩ cậu cũng để ý, trước căn chung cư đó có một góc tường lõm vào đúng không? Có một con mèo con bị vứt ở đó chịu mưa chịu gió, kêu meo meo thảm thiết trong cái thùng gỗ. Đúng là có những kẻ máu lạnh tàn nhẫn như vậy đấy, quá đáng thật.」
「Mèo con?」
Câu chuyện này hình như nghe ở đâu rồi, Masato thầm nghĩ, vừa giục cậu ta kể tiếp.
「Rồi sao nữa?」
Kirishima Touji - kẻ trông thì có vẻ bad boy nhưng tâm địa lại vô cùng lương thiện - nói:
「Người anh em à, tôi đây siêu yêu động vật, sao nỡ lòng nào bỏ mặc được chứ, nên tôi đã bế con mèo con đó lên.」
「Ừm ừm.」
「Chính vào khoảnh khắc đó, một cô gái trạc tuổi tôi, tay cầm chiếc ô đỏ từ trong chung cư bước ra. Cô gái này siêu~~ đáng sợ luôn, mái tóc dài đen nhánh xõa đến thắt lưng, lại còn mặc một chiếc váy liền thân màu trắng tinh, cảm giác cứ thấy rợn rợn không lành chút nào.」
「Ừ, ừ.」
「Ví von thì giống cái gì nhỉ, ma nữ chăng? Và rồi cô ấy cười với tôi——miệng lầm bầm một tràng, không biết đang nói cái gì. Có lẽ là kiểu như 『Lúc nhìn thấy con mèo con này từ cửa sổ, cậu đã đứng ở đó rồi. Không thể bỏ mặc nó, xem ra cậu có lòng trắc ẩn hơn vẻ bề ngoài đấy nhỉ.』 đại loại thế. Tóm lại là tôi sợ chết khiếp, cũng chẳng nghe rõ cô ấy nói gì... Vì quá sợ hãi, tôi ôm con mèo chuồn thẳng về nhà, suốt dọc đường còn cảm nhận rõ mồn một ánh nhìn của cô gái đó chọc thủng sau lưng mình.」
「...」
Kirishima Touji ôm đầu, dáng vẻ vô cùng khổ sở.
「Cứ tưởng mèo con có người chăm sóc là xong chuyện rồi, ai ngờ đâu...」
Cậu ta thở dài một hơi đầy ai oán.
「Từ đó về sau, cô gái đó cứ xuất hiện xung quanh tôi như hình với bóng. Lúc đi cửa hàng tiện lợi mua đồ, cô ấy nấp sau cái kệ mỉm cười với tôi. Chỗ ở của bọn tôi cùng một hướng, nên sau giờ học cô ấy cứ đi theo sau tôi, giữ khoảng cách đúng mười mét theo tôi về tận nhà. Nửa đêm tỉnh giấc cũng vậy, lúc vô tình nhìn ra cửa sổ, thế quái nào lại thấy cô ấy cách hai lớp cửa kính đang mỉm cười với tôi... Sau này tôi mới biết, cô gái đó sống một mình ở phòng đối diện ngay chính diện. Ư ư, ư ư... Cô ấy nhìn chằm chằm vào phòng tôi rốt cuộc là bao nhiêu tiếng đồng hồ rồi?」
Masato toát vài giọt mồ hôi lạnh.
「Ờ, ờm, cái này, tôi nên nói gì đây...」
Kirishima Touji cứ lải nhải tiếp tục câu chuyện kinh hoàng:
「Vì thực sự quá bám dai như đỉa đói, nên tôi đã nổi cáu, bảo cô ấy vừa vừa phai phải thôi, không ngờ cô ấy nhét một lá thư tới, trên đó viết vỏn vẹn 『Touji-kun, em thích anh.』 còn kẹp cả một búi tóc đen bên trong, e rằng chính là tóc của cô ả. Sau đó mỗi lần gặp mặt, cô ấy cứ như tụng kinh nguyền rủa mà lẩm bẩm mãi câu 『Em thích anh』. Còn sáng hôm nọ, cô ấy đột nhiên ôm chầm lấy tôi, cảm giác đó nhớp nháp trơn tuột, dính dáp chịu không nổi. Rồi đến tối, cô ấy gọi điện thoại điên cuồng, chuông reo không ngớt, hại tôi dù có bịt tai lại vẫn nghe thấy tiếng cười kinh dị của ả; còn cả khuôn mặt trắng bệch đó nữa, nhắm mắt lại cũng vô dụng, nó cứ hiện lên mồn một dưới mí mắt. Bất kể tôi đi đâu, ả cũng bám theo đến đó, ư ư, ư ư...」
Kirishima Touji càng nói, ánh mắt càng trở nên trống rỗng vô hồn.
Miệng lúc nào cũng treo câu 『Em thích anh.』, luôn bám theo sau lưng mình——hành vi như vậy hình như nghe cũng quen quen. Masato nghĩ đến tình cảnh của mình, bất giác thầm thấy may mắn, chân thành cảm tạ thần linh. Kichi, cảm ơn em, may mà là em...
Quan trọng nhất là, từ nãy đến giờ, Masato cứ lấn cấn một chuyện...
「Tô, tôi hỏi này, Touji, người đó trông như thế nào?」
「Hả?」
Kirishima Touji trợn mắt, vẻ mặt đầy nghi hoặc nói:
「Vừa nãy chẳng phải nói rồi sao? Là một cô gái tóc đen, biểu cảm âm u ấy.」
「Ờ~ có phải là một mỹ nhân mang nét đẹp truyền thống với ngũ quan thanh tú không?」
「Gì cơ?」
Kirishima Touji nghe xong có chút bực mình, đáp:
「Tôi không nhìn kỹ đến thế đâu... Chắc là vậy?」
「Còn nữa...」
Masato nuốt nước bọt cái "ực", tiếp tục hỏi:
「...Dưới mắt có phải có một nốt ruồi không?」
Kirishima Touji lập tức tái mét mặt mày.
「Chẳng, chẳng lẽ...」
「Ờ~ người đó, từ nãy đến giờ vẫn đứng lù lù ngay sau lưng cậu kìa...」
Lúc này, một giọng nói vang lên:
「Lần đầu gặp mặt, xin chào nha—」
Như thể chui ra từ cái bóng, một thiếu nữ đột nhiên hiện hình từ phía sau, vòng tay ôm lấy cổ Kirishima Touji và thì thầm:
「Em là bạn gái của Touji-kun, Togawa Kikuko đây—」
Sau khi chào hỏi bằng giọng nói đầy quỷ khí, khóe miệng cô ta hơi nhếch lên, nở nụ cười... Đáng sợ đến cực điểm.
Thực sự vô cùng kinh hãi.
Masato lắp bắp đáp lại:
「Ra, ra là vậy. Không làm phiền hai người, tôi đi trước đây.」
Nói xong, Masato ép cơ thể đang run như cầy sấy phải di chuyển, quay sang phải, đi thẳng một mạch ra khỏi phòng thay đồ.
「Này, này! Người anh em, đừng bỏ tôi lại một mình chứ!」
Kirishima Touji gào lên tuyệt vọng, không ngừng cầu cứu Masato.
「Ư hự hự~ Touji-kun, đây là lần đầu tiên chúng mình gặp nhau ở trường nhỉ~? Em cũng là học sinh ở đây đấy! Anh không nhận ra sao?」
Kikuko vừa nói vừa siết chặt vòng tay ôm lấy Kirishima Touji.
Rõ ràng trời đứng gió, cánh cửa lại tự động đóng cái "Rầm" một tiếng khô khốc. Chuyện gì xảy ra sau cánh cửa, Masato không dám nghĩ thêm nữa. Cậu lắc đầu, từ từ bước ra hành lang.
Tiếng kêu la thảm thiết của Kirishima Touji vọng lại yếu ớt từ phía sau cánh cửa đóng kín.
Masato chắp tay trong lòng, thầm niệm:
(Touji... Chúc cậu hạnh phúc.)
Mối nghiệt duyên của hai người này, xem ra vẫn còn dây dưa dài dài đây...
「Ồ, cô bạn gái stalker đó của Touji hả.」
Sau đó, Masato kể lại chuyện này cho Yamaguchi Ryoua. Cậu ta rung rung thân hình nhỏ bé, phát ra tiếng cười sảng khoái.
「Duyên phận nam nữ thật kỳ diệu. Chuyện này tớ cũng nghe nói rồi. Hiện tại chỉ là bị bám đuôi thôi, chưa có thiệt hại gì về vật chất, chỉ có thể quan sát tiếp xem sao.」
Yamaguchi Ryoua ra vẻ không câu nệ tiểu tiết, lấy đại cục làm trọng.
"Bạn gái stalker"——Masato gật đầu trong lòng, vô cùng tán đồng cái tên này.
「Đừng nhắc chuyện đó nữa, tớ lo cho cậu hơn. Tình hình hôm nay có vẻ đặc biệt nghiêm trọng nhỉ?」
Yamaguchi Ryoua nhìn chằm chằm vào mặt Masato hỏi.
Mới chỉ một buổi sáng thôi, mà Masato đã gặp phải tai nạn nổ cốc thủy tinh trong giờ hóa học. Sau đó không cẩn thận trượt chân ngã, những chiếc ghế xếp chồng lên nhau liền hùa theo, đổ ập xuống người cậu thành đống. Cái ví vốn đã chẳng có mấy đồng cũng không cánh mà bay, báo hại cậu phải mếu máo đi tìm khắp nơi.
Vận đen dường như không có khuynh hướng đạp phanh, mà chỉ một mực tăng tốc lao về phía trước.
「Tuy tớ biết đây là chuyện thường ngày ở huyện của cậu... nhưng tận mắt chứng kiến quả thực khiến người ta đau lòng. Muốn an ủi cậu một chút, nên tớ mới gọi cậu ra đây.」
Masato nghe xong vô cùng cảm động. Giờ nghỉ trưa, Yamaguchi Ryoua đột nhiên gọi Masato ra hành lang, mở miệng nói chính là những lời vàng ngọc ân cần này. Có lẽ vì sinh ra trong gia đình trông coi chùa chiền, thiếu niên này khá nhạy cảm với những biến chuyển tình cảm nhỏ nhặt, sở hữu trí tuệ chín chắn và thái độ điềm tĩnh già dặn không phù hợp với lứa tuổi. Được đám con trai xung quanh tôn xưng là "Hòa thượng" cũng chẳng ngoa chút nào.
Ngoài ra, còn một lý do khác khiến cậu ta được đám nam sinh cùng khóa tôn sùng như thánh sống vậy...
「Nhìn này.」
Cậu ta mở tủ đồ của mình ra, tùy tiện lôi ra một túi giấy và nói:
「Cái này được tuyển chọn kỹ lưỡng từ 『Bộ sưu tập Cực Lạc』 của tớ đấy, hãy dùng nó để xoa dịu tâm hồn bị tổn thương đi nào!」
「Hả? C, cái này là?」
Vừa hé túi giấy ra xem, bên trong toàn là một lượng lớn "sách đen" (A book). Hòa thượng——tức Yamaguchi Ryoua, vỗ vỗ vào trán Masato, ánh mắt từ bi hỉ xả đó dường như đang nói "Đừng nói gì cả, cứ thưởng thức đi là được". Sau đó, cậu ta khóa tủ đồ lại, vừa nói:
「Sắc dục là liều thuốc tiên cho đấng nam nhi.」
「Không, cái này...」
「Mất mát rồi thì cứ 『ngóc』 đầu dậy là được.」
「Nói cái quái gì thế!」
「Hãy tận hưởng hết mình niềm vui lần đầu tiên có một không hai này đi.」
「Này—! Đưa cho tớ thứ này ở trường, phiền phức lắm đấy!」
Nhưng Yamaguchi Ryoua bỏ ngoài tai, chỉ phất tay sảng khoái rồi quay gót trở lại lớp học. Masato đang phiền não ôm lấy túi giấy, lẩm bẩm:
「Nhiều thế này, bảo tớ xử lý sao đây!」
Đây chính là một lý do khác khiến đám nam sinh sùng bái Yamaguchi Ryoua.
Không sợ ánh mắt của người đời, một kẻ đam mê sắc tình to gan phóng túng.
Với phong cách của cậu ta, việc bình thản giao dịch những thứ này ở trường học chẳng phải là chuyện gì quá to tát, nhưng Masato chỉ là một kẻ phàm phu tục tử mà thôi, nếu bị con gái nhìn thấy thứ này, đặc biệt là bị đối tượng mình thầm thương trộm nhớ bắt gặp thì... Vừa nghĩ đến đây, Masato bất giác toát mồ hôi lạnh ròng ròng.
Chính vào khoảnh khắc định mệnh đó——
「À, ờm, Togami-kun.」
Chết tiệt thay, một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau. Masato sợ đến mức nhón cả gót chân lên, toàn thân lập tức đông cứng như tượng đá. Vội vàng giấu túi giấy ra sau lưng, cậu lắp bắp đáp:
「N, Ninomiya-san?」
Masato nơm nớp lo sợ quay đầu lại.
Người tình trong mộng của Togami Masato, đang đứng ngay ở đó...
Về nhan sắc của Ninomiya Ryoko, Kirishima Touji từng đưa ra bình luận thế này: Hai chữ "Đáng yêu" đang mặc quần áo đi lại nghênh ngang trên đường.
Masato tâm đắc, cảm thấy cách miêu tả này vô cùng tuyệt diệu.
Quả thực, so với "Mỹ nhân", cảm giác của Ninomiya Ryoko gần với "Đáng yêu" hơn. Nhìn ở góc độ này, Kichi nhỏ tuổi có thể được coi là thuộc "hệ Mỹ nhân" rồi. Còn trên người Ninomiya Ryoko toát ra khí chất đáng yêu đốn tim giống như gấu Koala hay gấu trúc vậy.
Đầu tiên là đôi mắt to tròn long lanh, cùng khuôn mặt hoàn hảo được công nhận là số một của khối, có thể sánh ngang với thần tượng hạng A. Tuy vẻ ngoài trông có vẻ hơi yếu đuối, nhưng thực tế nội tâm lại rất kiên cường, dịu dàng. Hành xử khiêm tốn, khí chất xuất chúng, còn sở hữu một thân hình lồi lõm đúng chỗ, tỷ lệ vàng.
Mặc dù điều kiện hơn người một bậc, cũng chưa từng thấy cô tỏ vẻ tự cao tự đại, kiêu ngạo, lúc nào cũng vô cùng khiêm tốn, hòa nhã.
Ngoài ra, tuy Ninomiya Ryoko hình như là tiểu thư lá ngọc cành vàng...
Nhưng cô lại tinh thông nữ công gia chánh, thái độ đối với tiền bạc chắc cũng rất đúng đắn, tiết kiệm.
Tóm lại, Ninomiya Ryoko có thể nói là đối tượng lý tưởng số một trong lòng cánh đàn ông. Giả sử có cái gọi là "Bảng xếp hạng vợ lý tưởng toàn quốc", tuy nghĩ thế này có vẻ hơi thiên vị, nhưng Masato cho rằng cô ấy nhất định sẽ giành được ngôi vị quán quân. Sức hút của Ninomiya Ryoko chính là khác biệt như vậy.
「Togami-kun, tớ, ờm...」
Tim Masato đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Gần đây mối quan hệ giữa Masato và Ninomiya Ryoko đã tiến triển tốt lên một chút. Nhưng cũng chính vì thế, tình huống oái oăm như này lại càng khiến người ta cảm thấy khó xử.
Mỗi khi Masato bị tai nạn bủa vây, cô ấy luôn lộ vẻ lo lắng, hoặc rời khỏi chỗ ngồi đến quan tâm, nhưng sau khi làm những hành động đó, lại lảng tránh ánh mắt, hoặc quay về chỗ ngồi, thậm chí bỏ đi chỗ khác. Tóm lại là dáng vẻ cứng nhắc thiếu tự nhiên.
Hơn nữa, từ sáng đến giờ, Ninomiya Ryoko rõ ràng là đang cố ý tránh mặt Masato.
Nhưng đôi mắt đó lại không ngừng dõi theo Masato, trông có vẻ rất lo lắng.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hay là, cô ấy ghét mình rồi?
Có quá nhiều khả năng có thể nghĩ đến, nhưng với tính cách của cô ấy, chắc là sẽ ưu tiên sự an toàn của bản thân trước nhỉ... Nghĩ thế này có phải là quá đề cao vị trí của mình rồi không?
So với những tai nạn kia, điều quan tâm hơn bây giờ là suy nghĩ của Ninomiya Ryoko. Nói trắng ra, thực ra chỉ là đã quen với số phận đen đủi như vậy rồi thôi.
Nhưng mà——
Tôi không quen bị Ninomiya Ryoko ghét bỏ! Cũng không muốn quen chút nào!
「S, sao vậy?」
Masato cố tỏ ra bình tĩnh, nặn ra giọng nói lạc điệu để hỏi. Nhưng cô ấy có vẻ hơi căng thẳng, khiến Masato cũng bất giác căng thẳng theo.
「À, cái đó...」
Ngón trỏ của Ninomiya Ryoko khẽ đặt lên môi, khuôn mặt đỏ bừng quay sang bên cạnh, bộ dạng ấp a ấp úng. Chỉ cần thế thôi cũng đủ khiến Masato bất chấp hình tượng mà méo xệch ngũ quan, thầm gào thét khen lấy khen để là đáng yêu quá mức quy định. Quả thực nhan sắc này có thể dùng để ăn kèm ba bát cơm trắng luôn ấy chứ.
Không ổn, suýt chút nữa thì nhìn đến ngẩn ngơ, bỏ lỡ lời cô ấy nói rồi!
Thấy Masato cuối cùng cũng hoàn hồn, Ninomiya Ryoko bắt đầu đi vào chủ đề chính:
「Thực ra, hôm nay tớ...」
Lời còn đang nói dở, đột nhiên vang lên một tiếng "Roẹt"——
Túi giấy sau lưng phát ra tiếng rách toạc, vỡ trận rồi. Mặt Masato cũng theo đó mà xanh mét như tàu lá chuối. Phạch phạch phạch! Một lượng lớn tạp chí toàn ảnh "mát mẻ" từ trong túi lăn ra, vương vãi đầy đất như lá mùa thu.
「...」
「...」
Thiếu niên và thiếu nữ có mặt tại đó nhìn nhau trân trân, không thốt nên lời.
Một lát sau, Ninomiya Ryoko nở nụ cười yếu ớt nói:
「Loại sách này, cậu sưu tầm cũng nhiều thật đấy nhỉ...」
Nói xong, cô ấy lập tức quay người, chạy vụt khỏi hiện trường như một cơn gió. Masato hai tay ôm má, làm ra vẻ mặt kinh hoàng hệt như bức danh họa 『Tiếng thét』 của Munch. Tư thế này duy trì trong vài giây bất động, sau đó...
「NO——————————!」
Masato bỗng chốc hóa thành người ngoại quốc, gào lên thảm thiết.
Masato, người vừa chịu đả kích nặng nề về mọi mặt, mệt mỏi đến cực độ, dường như đến lục phủ ngũ tạng cũng đang kêu gào đình công. Kỳ lạ thật? Chẳng phải đã quen với việc gặp tai nạn rồi sao...
Chỉ cần sự việc dính dáng đến Ninomiya Ryoko, Masato sẽ dễ dàng suy sụp như bây giờ. Những chuyện xui xẻo cậu gặp phải thường khiến người ta chán nản tột cùng, nhưng thực ra chỉ cần cắn răng là qua. Dù là nỗi đau về thể xác, hay mất nhà mất của, đều có thể cười xòa mà gượng qua được. Chỉ cần biết buông bỏ, là có thể tiếp tục bước đi; có sự giác ngộ, là có thể vượt qua mọi khổ đau.
Nhưng khi Ninomiya Ryoko mỉm cười với cậu, dùng giọng nói dịu dàng trò chuyện với cậu, cho cậu những ký ức ngọt ngào khi hai người ở riêng, cậu bắt đầu sợ hãi một ngày nào đó Ninomiya Ryoko sẽ đột nhiên ghét bỏ mình.
Tim đau quá.
Sau khi tống khứ đống sách đen vào tủ đồ của mình, Masato vừa thút thít, vừa lết bước về phía nhà vệ sinh.
Thực ra trong thâm tâm cậu lờ mờ biết nguyên nhân đau lòng nằm ở đâu. Vấn đề chính là...
Vốn dĩ chỉ là âm thầm ngưỡng mộ từ xa cô gái đáng yêu, chu đáo lại có vòng một đầy đặn (điểm này rất quan trọng) này thôi, nhưng khi mối quan hệ của hai người ngày càng tốt hơn, cậu dần dần bị cô ấy thu hút không lối thoát. Khoảng cách càng gần, càng hiểu rõ những điểm tốt đẹp của Ninomiya Ryoko. Biết Masato nghèo rớt mồng tơi không có cơm ăn, cô liền cố tình chuẩn bị đồ ăn mang đến.
Cô ấy thực sự rất đáng yêu.
Biểu cảm và động tác bẽn lẽn lại càng khiến người ta thương yêu muốn che chở. Quãng thời gian cùng đi xem phim, là lúc Masato hạnh phúc nhất trần đời. Cô gái tốt như vậy, cả nước Nhật Bản e rằng không tìm ra người thứ hai đâu. Cô ấy vốn dĩ là đóa hoa trên vách núi cao vời vợi, muốn hái cũng chẳng với tới được.
Nhưng mà, vẫn muốn có mối quan hệ tiến xa hơn với cô gái như vậy, trở nên thân thiết hơn...
Đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa...
Loại người như mình, sao có thể đòi hỏi điều xa xỉ như vậy chứ...
Masato thở dài thườn thượt.
Cậu bước vào nhà vệ sinh nam, đi đến trước bồn tiểu, đang định giải quyết nỗi buồn thì——
「Này, cậu có thấy Ryoko hôm nay có vẻ là lạ không?」
Người bên cạnh rất tự nhiên bắt chuyện với Masato.
Masato quay đầu sang nhìn.
「!」
Anh trai ruột của Ninomiya Ryoko——Ninomiya Hayahiko đã nhanh chân đến trước, đang đứng đó đi vệ sinh tỉnh bơ.
Anh ta mặc một bộ vest chỉnh tề.
「~~~~~~!」
Masato rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ.
Hả?
T, tại sao?
Ở đây không phải là trường học sao?
Anh đến đây làm cái quái gì?
「~~~~~~!」
Đủ loại lời châm chọc lóe lên trong đầu, nhưng rốt cuộc không thốt nên lời nào. Thấy Masato cứ khua tay múa chân như thằng dở, Ninomiya Hayahiko không khỏi cau mày:
「...Dáng đi giải quyết nỗi buồn của cậu lạ thật đấy, Togami.」
Ninomiya Hayahiko vẻ mặt nghiêm túc, giọng điệu mang chút trách móc của bậc bề trên.
Masato đấm thùm thụp vào ngực như bị sặc nước, hơi thở cuối cùng cũng ổn định lại.
「Anh, anh, anh muốn làm gì? Đ, đây là trường học đấy!」
Cuối cùng cũng mở miệng hỏi cho ra lẽ được. Chỉ thấy Ninomiya Hayahiko bày ra vẻ mặt đương nhiên như chân lý, nói:
「Đây là vì Ryoko!」
「C, cái gì mà vì Ryoko...」
Thế nên tôi mới hỏi, tại sao lại chui vào nhà vệ sinh nam chứ...
「Cậu hoàn toàn không hiểu gì cả.」
Ninomiya Hayahiko lắc lắc ngón trỏ qua lại, chép miệng. Sau khi kéo khóa quần lên, anh ta đột nhiên quay sang Masato.
Bộ dạng này... thực sự có chút biến thái, nhưng bản thân anh ta có vẻ không hề tự giác. Sau đó, anh ta đi thẳng đến bồn rửa tay.
Sau khi rửa tay sạch sẽ, vẩy mạnh những giọt nước đọng trên tay, anh ta rút chiếc khăn tay trắng tinh được là ủi phẳng phiu ra lau khô tay một cách tỉ mỉ, cẩn trọng.
Loạt động tác trông vô cùng ngầu lòi, phong nhã.
Bề ngoài là một người đàn ông đẹp trai, tinh tế cầu kỳ... nhưng thực tế phũ phàng lại là một tên ngốc mắc bệnh cuồng em gái (sis-con) nặng.
Ngũ quan đoan chính, biểu cảm cương nghị, vóc dáng cao ráo sở hữu cơ bắp vừa phải hiếm có ở người Nhật, cả người toát ra phong thái như ngôi sao điện ảnh Hollywood.
Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài hào nhoáng, trong một trăm người phụ nữ chắc có cả một trăm người đổ rạp trước sức hút của anh ta.
Tuy nhiên, một khi biết trong đầu anh ta chứa cái thứ hổ lốn gì, một trăm người này e rằng đều sẽ chạy mất dép không dám ngoảnh lại.
Thế giới tinh thần của Ninomiya Hayahiko chính là bất thường dị hợm như vậy. Tiện thể nói thêm, theo như Masato biết, mặt trong bộ vest của anh ta thêu kín hình thêu gia công bằng máy tính chân dung cô em gái Ninomiya Ryoko.
「Ờ, anh nói tôi không hiểu, xin hỏi là chuyện gì vậy?」
Masato từng bị Hayahiko vác cưa máy truy sát vì chuyện của Ninomiya Ryoko, nên cảm thấy Hayahiko khá là khó đối phó.
Tuy nhiên, hôm nay anh ta trông có vẻ bình tĩnh hơn nhiều. Ninomiya Hayahiko gật đầu, dựng một ngón tay lên giải thích:
「Ừm. Từ sáng hôm nay, Ryoko trông cứ là lạ. Theo như tôi biết, Ryoko nhất định sẽ thức dậy lúc bảy giờ hai mươi bốn phút, nhưng hôm nay lại dậy sớm hơn, bữa sáng cũng ăn xong sớm hơn hai phút mười bốn giây. Sau khi dắt chó Chihuahua đi dạo về, thời gian tắm vòi sen cũng nhiều hơn bình thường bốn mươi hai giây, tốc độ chớp mắt cũng từ bốn giây một lần thành...」
Masato toát mồ hôi hột.
Người này, quả nhiên rất quái đản...
Thực sự mà nói, kỳ lạ không phải là Ninomiya Ryoko, mà là cái đầu của gã này mới đúng...
Nhưng Hayahiko hoàn toàn không nhận ra biểu cảm kinh hãi tột độ của Masato, tự mình thao thao bất tuyệt:
「Con bé dường như đang che giấu điều gì đó. Chẳng lẽ...」
Anh ta ném cho cậu một nụ cười đầy ẩn ý.
「Không phải là có liên quan đến cậu đấy chứ? Togami?」
Nói xong, Hayahiko đột ngột ghé sát đầu vào mặt Masato.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Masato.
Không phải đang cười sao!
Tại sao biểu cảm thì cười, mà ánh mắt lại không cười thế kia!
Masato dùng hết sức bình sinh lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi.
「S, sao có thể chứ! Lần này thực sự không liên quan đến tôi!」
Ninomiya Hayahiko nheo đôi mắt tri thức lại, quan sát kỹ biểu cảm của Masato một lúc lâu như đang thẩm vấn tội phạm.
「Thôi được, xem ra cậu không nói dối, đành phải quan sát thêm chút nữa vậy.」
Anh ta nhún vai nói.
「Hả? Quan, quan sát?」
Masato lau mồ hôi lạnh vã ra như tắm, vừa hỏi.
「Cái này còn phải hỏi sao? Đương nhiên là ở bên cạnh bảo vệ Ryoko rồi. Nếu con bé có tâm sự gì, tôi đương nhiên phải giúp đỡ!」
Nói xong, anh ta mở cửa sổ nhà vệ sinh ra, đặt một chân lên bệ cửa sổ.
「Hẹn gặp lại, xin đừng nói cho Ryoko biết tôi đã hỏi về chuyện này.」
「Ờ, cái đó, còn công việc thì sao? Anh không cần đi làm à?」
Nghe thấy câu này, Ninomiya Hayahiko quay đầu lại, dùng nụ cười rạng rỡ chói lòa nhất đáp:
「Ryoko quan trọng hơn!」
Anh ta giơ ngón cái lên đầy tự hào.
Sau đó, Masato còn chưa kịp ngăn cản, đã trơ mắt nhìn anh ta——
「Hây!」
Nhảy phắt xuống từ cửa sổ.
Ở đây... không phải là tầng ba sao...
Sau cuộc gặp gỡ với Ninomiya Hayahiko, sự mệt mỏi của Masato lại càng trầm trọng hơn gấp bội. Người này đúng là chướng ngại vật khổng lồ giữa mình và Ninomiya Ryoko.
Chỉ cần có anh ta ở đây, muốn có mối quan hệ sâu sắc hơn với Ninomiya Ryoko quả thực khó hơn lên trời. Không, cho dù loại trừ yếu tố Hayahiko, thì loại người như mình cũng chẳng có đặc điểm gì đáng tự hào để thu hút đối phương cả.
「Cô gái tốt như thế, sao có thể để mắt đến mình chứ...」
Hy vọng có kết quả với cô ấy? Đừng có mơ mộng hão huyền nữa.
Masato thở dài thườn thượt, lê bước chân nặng trĩu.
Khi cậu bước một bước về phía trước, chuẩn bị xuống cầu thang thì——
「Í a!」
Masato đột nhiên cảm thấy một cơn co rút đau điếng, chân bị chuột rút rồi.
「Oa!—!!———!」
Cậu ngã lăn lông lốc từ trên cầu thang xuống như một quả bóng. Rầm!
Rắc!
Rầm rắc!
Cơ thể và đầu va đập lung tung beng tạo nên một bản giao hưởng đau đớn.
「Đau đau đau đau đau...」
Sau khi ngã chán chê mê mỏi, cú lăn cuối cùng cũng dừng lại.
「A ư ư ư...」
Masato sờ sờ thắt lưng, nước mắt lưng tròng đảo quanh. Tình trạng vận đen kéo dài lần này vô cùng nghiêm trọng, Masato không khỏi co rúm người lại vì đau và sợ.
「Ư ư ư~」
Chính vào lúc đó——
「Ma, Masato! Anh không sao chứ?」
Một giọng nói kinh ngạc vang lên.
「Xảy ra chuyện gì vậy? Sao trông như sắp khóc thế kia!」
"Nữ thần may mắn" của cậu đang lơ lửng trên không trung, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn cậu.
Không biết tại sao, Masato đột nhiên có một cảm giác lạ.
Chỉ là nhìn thấy cô bé thôi, chỉ vậy thôi.
「Kichi—!」
Một cảm giác an tâm tự nhiên trào dâng trong lòng Masato, xoa dịu mọi đau đớn.
Sau khi nghe giải thích sự việc, biểu cảm của Kichi ngày càng u ám.
Bất chợt, cô bé lao vào lòng Masato.
「Xin lỗi! Masato, thực sự xin lỗi! Kichi không hề nhận ra!」
Masato giật mình, chuyển sang an ủi Kichi:
「A, không có đâu, đây đâu phải lỗi của em!」
Nhưng Kichi méo xệch ngũ quan, chỉ một mực tự trách:
「Không, Kichi là Phúc Thần của anh, thế mà lại không kịp thời phát hiện, là lỗi của em. Masato đáng thương, tội nghiệp quá. Giá mà Kichi đến trường sớm hơn thì tốt biết mấy! Ngoan ngoan, không khóc không khóc nhé.」
Kichi ôm lấy đầu Masato vào ngực mình.
「Không sao, an toàn rồi.」
Cô bé nhắm mắt lại, nhẹ nhàng vuốt tóc Masato.
「Kichi đã đến rồi đây, yên tâm đi, ngoan nào.」
Masato có chút ngạc nhiên. Cô bé bình thường hay làm nũng với mình, giống như một đứa trẻ con, vào giờ phút này lại biến thành một người phụ nữ chín chắn, dùng những ngón tay dịu dàng và giọng nói đầy thương cảm để vỗ về mình.
Một Kichi như thế này, rốt cuộc ẩn giấu ở phần nào trong trái tim cô bé?
Tuy trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng được bao bọc trong vòng tay cô bé khiến cậu cảm thấy rất yên tâm, một cảm giác an toàn tuyệt đối...
「Masato!」
Kichi bỗng nhiên tràn đầy năng lượng hét lớn, rồi chuyển sang đối diện với Masato, nhìn chằm chằm vào mặt cậu.
「Này, chẳng phải em đã nói là sẽ khiến anh đạt được hạnh phúc sao?」
「Ừ, đúng vậy.」
Masato mù tịt gật đầu. Kichi toét miệng cười rạng rỡ:
「Em không muốn làm thế nữa.」
「Cái gì————?」
Masato bất giác thốt lên bi thương. Ngược lại Kichi lại càng vui vẻ hơn, tuyên bố:
「Không phải! Ý của em là, không chỉ khiến anh đạt được hạnh phúc thôi đâu, mà còn phải khiến anh đạt được 『Hạnh phúc to bự』 nữa!」
Masato ngẩn người, không nói nên lời.
Trong mắt Kichi lấp lánh ánh sáng quyết tâm:
「Masato, em có thể khẳng định một chuyện, tuy bây giờ đang là thế này, nhưng anh tuyệt đối có thể đột phá hiện trạng, lột xác hoàn toàn!」
「...Hả? Cái gì?」
「Nhất định có thể đột phá hiện trạng, không thể nào xui xẻo, bình phàm cả đời như thế này được.」
「Thế nên?」
「Masato, em tin rằng anh là linh năng giả cao cường nhất Nhật Bản, lần trước gặp người phụ nữ kỳ lạ đó là em biết rồi. Đúng vậy, anh là số một Nhật Bản!」
「!」
Đầu óc Masato bắt đầu rối loạn.
「Ờ, cái, cái đó...」
Kichi dùng giọng điệu mạnh mẽ từ từ nói:
「Tuy nhiên, người đời vẫn chưa hiểu được thực lực của anh, họ đều quá coi thường anh, người phụ nữ đó cũng vậy. Anh vẫn chưa nhận được đánh giá xứng đáng, cho nên em muốn trong quá trình giúp anh đạt được 『Hạnh phúc to bự』 sẽ giành được sự công nhận của người khác, khiến anh trở thành 『Linh năng giả mạnh nhất toàn Nhật Bản』. Đúng vậy, giống như người phụ nữ kỳ lạ đó đã lập tức công nhận thực lực của anh vậy!」
Masato giật nảy mình.
「Ki, Kichi, sao tự nhiên em lại nói mấy cái này?」
Nhưng Kichi chỉ lộ ra vẻ mặt khó hiểu hỏi ngược lại:
「Người tuyệt vời như anh, tại sao lại phải hạ thấp giá trị bản thân như vậy chứ?」
「Hả, hả—?」
「Masato!」
Kichi lại lao tới ôm chầm lấy Masato, vui vẻ nói:
「Masato, cùng em đạt được 『Hạnh phúc to bự』 nhé. Em sẽ dốc toàn lực giúp đỡ! Cùng đi nào! Em sẽ đưa anh đến vị trí xứng đáng với thực lực của anh!」
Masato im lặng, xúc động không nói nên lời.
「Hơn nữa, không chỉ có mỗi phương diện linh năng giả đâu, tiền bạc cũng thế. Tuy bây giờ đang sống trong lều, nhưng chỉ cần sức mạnh của em trở nên mạnh hơn, thì có thể chiêu mời nhiều may mắn hơn, cũng có thể sống trong dinh thự tuyệt vời hơn rồi. Chúng ta cùng sống, cùng trở thành người giàu có nhé! Giống như thực lực của anh vậy, trở thành tỷ phú giàu nhất toàn Nhật Bản, đại phú hào không thua kém gì Ninomiya Ryoko!」
「...」
Masato thở dài, nhưng là tiếng thở dài nhẹ nhõm.
「Kichi...」
Cậu ôm chặt lấy Kichi, cuối cùng cũng biết tại sao mình lại cảm thấy yên tâm như vậy khi ở bên cô bé.
Bởi vì Kichi luôn tin tưởng cậu.
Tin tưởng không chút nghi ngờ, nói thẳng không kiêng dè!
「Chỉ cần có tấm lòng này của em...」
Trên mặt cậu tự nhiên lộ ra nụ cười, đám mây u ám do vận rủi hôm nay mang lại, trong nháy mắt đã bị quét sạch không còn dấu vết.
「Chỉ cần có tấm lòng này của em, như vậy là đủ rồi.」
Kichi đáp lại bằng một nụ cười, nhưng ngay lập tức lại trở về biểu cảm ngây thơ trẻ con:
「Vậy thì, em cũng chỉ cần cái 『ôm』 hiện tại là đủ rồi. Masato, cùng em đạt được 『Hạnh phúc to bự』 nhé. Masato...」
Kichi ưỡn người ra sau, đôi mắt tỏa ra ánh sáng chói lòa.
Linh khí màu vàng kim tràn ngập toàn thân, sau đó cất tiếng hét lớn vang vọng——
「Masato!」
Lộ ra thần thái tự tin tràn đầy.
「Tất cả vận rủi của anh, do em hóa giải toàn bộ! Em thích anh!」
Bỗng chốc, ánh sáng vàng kim rực rỡ bao bọc lấy cơ thể Masato.
「A ư? Hả?」
Masato sợ hãi nhắm mắt lại, rồi lại thận trọng từ từ mở ra, không khỏi ngạc nhiên.
「Hửm? Chuyện này là sao?」
Kichi cũng hơi nghiêng đầu khó hiểu.
「Không biết nữa...」
Cơ thể Kichi thì khỏi phải nói đương nhiên là tỏa sáng màu vàng kim rồi, nhưng ngay cả cơ thể Masato cũng lấp lánh như được rắc bột vàng.
Cái gì thế này?
Tuy nhiên, không phải là cảm giác khó chịu. Ví von thì, giống như cổ họng đang tắc nghẽn bỗng nhiên thông suốt, cơ thể nặng nề bỗng nhiên trở nên nhẹ nhõm tựa lông hồng.
Ngay cả trái tim cũng trở nên tươi sáng, yêu đời hơn.
「Đây là sức mạnh của em sao?」
「Ưm, đúng thế...」
Kichi khẽ đặt nắm tay lên cái miệng nhỏ, trông có vẻ không chắc chắn lắm, nhưng ngay lập tức lại cười híp mắt, khua tay nói:
「Chắc là vậy đó! Như thế này là có thể tránh được tai họa rồi! Em dùng 『Chiêu Tài Tiến Bảo』 để cầu nguyện giải trừ vận rủi cho anh, kết quả là như thế này đó!」
「Ồ, ồ ồ—」
Năng lực của Kichi dường như ngày càng tinh tiến. Masato lộ ra ánh mắt tán thưởng, mở to mắt nói:
「Kichi, cảm ơn em!」
Cậu đưa tay xoa mạnh đầu Kichi đầy cưng chiều.
「Hề hề.」
Kichi như con thú nhỏ sáp lại gần cọ cọ vào người Masato. Sau đó thành quả của việc cầu nguyện tiêu tai giải hạn đã nhanh chóng xuất hiện linh nghiệm.
「Tiện nói chuyện một chút không? Togami-kun.」
Chị đại của lớp——Sano Natsumi, đứng bên cạnh gọi Masato lại.
Chiều cao của Sano Natsumi khiêm tốn chỉ 1m48.
Cơ thể nhỏ bé nhưng lại sở hữu tấm lòng rộng lớn bao dung, trái ngược với vóc dáng nhỏ nhắn mảnh mai là tính cách dứt khoát quyết đoán. Không chỉ được các bạn nữ trong lớp sùng bái, mà cũng rất được các bạn nam tin tưởng nể trọng; Masato, Kirishima Touji và Yamaguchi Ryoua cũng đều phải có cái nhìn khác về thiếu nữ "nhỏ nhưng có võ" này.
Quan trọng nhất là, cô ấy là bạn thân của Ninomiya Ryoko.
Một người như vậy tìm đến Masato, bảo cậu qua nói chuyện. Masato đành nghiêng đầu đi theo.
Suốt dọc đường, Sano Natsumi cứ cười khúc khích đầy ẩn ý, vừa nói những câu kiểu như "Ninomiya dạo này tích cực hơn rồi nhỉ." Xem ra cô ấy tìm Masato không phải để nói chuyện xấu gì.
Rốt cuộc là chuyện gì đây?
Tiện thể nói thêm, Sano Natsumi không nhìn thấy linh khí như bột vàng trên người Masato, tự nhiên cũng không nhìn thấy Kichi.
Masato quay đầu nhìn Kichi một cái. Kichi đang dang hai tay với động tác cường điệu.
Ý là——Em cũng bó tay.
Tóm lại chỉ có thể đi theo thôi. Một lát sau, hai người đến trước phòng chuẩn bị của khoa Kinh tế gia đình.
「Vậy thì, tớ đưa đến đây thôi. Mau vào đi.」
Sano Natsumi giơ một tay lên nói:
「Nhớ khen ngợi cậu ấy đấy nhé~ Togami-kun~」
Nói xong, cô ấy vỗ vỗ vào lưng Masato với ánh mắt quan tâm như của một ông chú già dặn, phát ra tiếng cười "hơ hơ" sảng khoái rồi bỏ đi một mạch.
Cái này——Rốt cuộc là sao đây?
Masato với đầu đầy dấu hỏi mang theo ánh mắt nghi hoặc mở cửa phòng chuẩn bị khoa Kinh tế gia đình.
「À, cái đó...」
Người mà cậu ngày đêm mong nhớ, đang đứng ở đó.
「Togami-kun, xin lỗi nhé, đã gọi cậu ra đây.」
Ninomiya Ryoko cười bẽn lẽn, cúi gằm mặt xuống, đôi má đỏ bừng như quả cà chua chín.
「!」
Masato kinh ngạc đến mức không nói nên lời, chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy.
「...」
Kichi khẽ nheo đôi mắt lại quan sát.
Masato nghe theo lời Ninomiya Ryoko vội vàng đóng cửa lại, Ninomiya Ryoko thế mà lại chủ động tiến tới, chốt khóa cửa lại.
「Thật, thật sự rất xin lỗi.」
Ninomiya Ryoko ra sức biện giải.
「Đột ngột thế này, chắc là vội vàng lắm nhỉ?」
「Không, không có đâu. Ờ, có chuyện gì vậy?」
Masato cố tỏ ra bình tĩnh, bày ra một gương mặt tươi cười, nhưng giọng điệu lạc hẳn đi đã không giấu nổi sự căng thẳng tột độ trong lòng.
Ninomiya Ryoko vẻ mặt phức tạp nói:
「Sáng hôm nay, bộ dạng của anh trai cứ là lạ.」
「Hả?」
「Ừm, đây chỉ là cảm giác của tớ thôi, phải nói thế nào nhỉ... Ờ~ nói ra cấm cậu cười tớ đấy nhé!」
「Ừ, được.」
「Có lẽ là tớ nhìn nhầm, nhưng cứ có cảm giác anh trai dường như luôn giám sát tớ từ cửa sổ lớp học và hành lang ấy... Hê hê, anh trai có phải thạch sùng đâu, chắc là không thể nào đâu nhỉ.」
(Chính là có thể đấy! Cậu không nhìn nhầm đâu! Anh ta đang giám sát cậu—ngay ở ngoài cửa sổ đấy!)
Masato gào thét trong lòng.
Ninomiya Ryoko cười khổ nói:
「Dù là anh trai, cũng không thể nào làm ra chuyện như thế được. Đến trường học thì quá lố rồi.」
「A, a ha ha ha...」
Masato phát ra tiếng cười khô khốc.
Cô ấy thở dài một hơi, nói:
「Hôm nay thấy cậu xảy ra rất nhiều chuyện, vốn định tìm cậu, nhưng tớ sợ anh trai đến phá đám, nên trở nên hơi nhạy cảm quá... Người ta đã làm mang đến rồi mà.」
Ninomiya Ryoko ngước mắt nhìn Masato, vẻ mặt đầy hối lỗi.
「Thực sự rất xin lỗi.」
Cô ấy nói một lời xin lỗi. Masato nghe xong lại lắc đầu lia lịa, nhưng ngay lập tức phát hiện có gì đó sai sai.
「Hả?」
Cậu kinh ngạc hỏi:
「『Mang đến』? Cái gì cơ?」
Bị hỏi như vậy, mặt Ninomiya Ryoko đỏ lựng lên một mảng lan tới tận mang tai.
Cô ấy quay sang bên cạnh, đáp lí nhí:
「Ờ thì, tớ không phải lo chuyện bao đồng đâu nhé, chỉ là hôm nay hăng hái quá, đồ ăn kèm cho Bento (cơm hộp) làm hơi nhiều.」
Chẳng, chẳng lẽ...
「Cho nên...」
Ninomiya Ryoko hít sâu một hơi, hạ quyết tâm nói:
「Tớ... tớ có làm Bento cho cậu nữa này!」
Vừa dứt lời, Ninomiya Ryoko nhanh chóng chìa ra một hộp cơm dễ thương từ sau lưng như hiến vật quý.
Masato giật mình thon thót.
Quả nhiên là vậy!
「Thật, thật, thật sao?」
「Ừ, ừm, thật mà.」
Ninomiya Ryoko rụt rè hỏi:
「T, tớ có phải lo chuyện bao đồng quá không?」
「Không có chuyện đó đâu!」
Masato đột nhiên hét toáng lên, khiến Ninomiya Ryoko ngạc nhiên đến ngẩn người.
Masato ngượng ngùng ho hai tiếng, tự cho là rất ngầu nói:
「Không có chuyện đó đâu.」
Cậu cười cười, tạo dáng tự cho là đẹp trai lãng tử, lại còn nhe hai hàm răng trắng bóc ra lấp lánh.
「Tớ sẽ thưởng thức thật ngon lành, Ninomiya-san.」
Nhưng khuôn mặt ngầu lòi đó nhanh chóng sụp đổ không phanh.
「Tuyệt tuyệt tuyệt tuyệt tuyệt—————————————Tuyệt vời ông mặt trời!」
Masato ôm chặt hộp cơm vào ngực như báu vật, phát ra tiếng cười hề hề ngây ngô, chân còn giậm nhảy những bước nhỏ kỳ quái giống như con rối dây bị giật.
「Tớ vui quá! Siêu hạnh phúc luôn! Á!———! 『Hạnh phúc to bự』!」
Biểu hiện như thế này, mới giống Masato bình thường hơn.
Ninomiya Ryoko khẽ đặt nắm tay hồng hào lên miệng nhỏ, khẽ cười thành tiếng, trông cũng rất hạnh phúc.
Nhưng lúc này, bên cạnh vang lên một tiếng "Hừ" lạnh lẽo.
「Hừ~」
Kichi nheo mắt lại, ánh mắt rõ ràng chuyển sang lạnh lùng, lẩm bẩm:
「『Hạnh phúc to bự』 hả? Ra là thế.」
Lúc này, linh khí như bột vàng bao phủ trên người Masato đã bắt đầu tan biến. Cậu không hề nhận ra điều này, cũng không phát hiện Kichi đang nghiến răng nghiến lợi phản đối mình.
「Masato là đồ ngốc! Rõ ràng chỉ có em mới có thể mang lại cho anh nhiều hạnh phúc hơn thôi!」
Kichi nhỏ giọng oán trách đầy ghen tuông.
Sau đó, lại vang lên một loại âm thanh khác.
Tí lo li!
Tí lo li, tí lo li, tí lo li! Xung quanh vang lên một điệu nhạc kỳ quái. Masato, Ninomiya Ryoko và Kichi lần lượt dừng động tác, vươn cổ nhìn quanh quất.
Đột nhiên, thùng rác đổ rầm xuống đất, âm thanh phát ra từ chính chỗ đó.
Điệu nhạc đó giống như một mớ hổ lốn trộn lẫn giữa hành khúc tang lễ, nhạc Eurobeat xập xình và nhạc Avant-garde (tiên phong) khuấy thành một cục, tóm lại là khiến người nghe vô cùng khó chịu, đinh tai nhức óc.
Rốt cuộc là chui vào kiểu gì vậy?
Sau đó, một cái đầu người từ trong thùng rác đột nhiên chui lên.
「Cậu nghe cho rõ đây, nhớ cho kỹ vào.」
Ninomiya Hayahiko chỉ lộ ra mỗi cái đầu, tay xách máy phát nhạc vừa bò ra khỏi thùng rác, vừa nói:
「Bài hát này chính là 『Ca khúc chủ đề của Ông anh trai』 yêu thương em gái sâu sắc. Togami Masato, tôi chỉ nói một lần thôi, từ nay về sau, chỉ cần cậu nghe thấy bài hát này...」
Anh ta nở nụ cười hung dữ vặn vẹo như nữ quỷ Hannya.
「Cứ chạy trối chết là được!」
Bị đe dọa như vậy, Masato sợ đến nhũn cả chân, Ninomiya Ryoko bất giác hét lên, Kichi cũng bị dọa cho mở to mắt.
「Không thể tha thứ...」
Đợi đến khi toàn bộ cơ thể chui ra, Ninomiya Hayahiko gào lên điên cuồng:
「Tuyệt đối không tha cho cậu————————!」
Anh ta giơ chiếc cưa máy cỡ nhỏ lên, không nói không rằng liền lao tới tàn sát. P rừ rừ! P rừ rừ! Hai tay liên tục rồ cưa máy, vừa gầm rú như con thú hoang dại:
「Hộp cơm trên tay cậu, tịch thuuuuuuuuuuuu—————!」
「Oa á á á á á á á á!」
Đúng như Ninomiya Hayahiko nói, Masato bắt đầu diễn màn chạy trốn bán sống bán chết...
Tình hình sau đó là một mớ hỗn loạn kinh hoàng. Masato chạy trốn tứ tung trong phòng chuẩn bị khoa Kinh tế gia đình chật hẹp. Cậu nhảy lên bàn, lộn một vòng trên không trung, tiếp đất, rồi tiếp tục nhảy qua nhảy lại giữa các bàn như bóng nảy.
Masato sống chết bảo vệ hộp cơm quý giá, nói gì cũng không chịu buông tay.
Ninomiya Hayahiko thì vác bộ mặt cười điên dại vừa đuổi theo hộp cơm, vừa cưa nát những vật dụng xung quanh thành từng mảnh vụn bay tứ tung.
「Đứng lạiiiiiiiiiiiiii~~~~~ Giao thứ trên tay cậu ra đâyyyyyyy~~~~~!」
Cứ như một con quái vật sổng chuồng.
Còn Ninomiya Ryoko ở bên cạnh thì từ đầu đến cuối đều tức giận đỏ mặt tía tai, mắng:
「Thật là! Anh hai! Anh thật đáng ghét!」
Thùng rác hay ghế gì cũng được, tóm lại vớ được cái gì là ném cái đó, Ninomiya Ryoko liên tục ném đồ vào anh trai ruột của mình không thương tiếc.
「Đừng có quá đáng với Togami-kun của em như thế!」
Nhìn cái sự hung hãn đó, biết đâu thực tế cô ấy còn khá mạnh cũng nên...?
Nghe thấy tiếng ồn ào này, Sano Natsumi vừa nãy đưa Masato đến lại chạy quay lại xem rốt cuộc là có biến gì.
「Này, này, đang làm cái gì thế! Xảy ra chuyện gì rồi?」
Sau khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, cô ấy ngẩn tò te.
Lúc này, lại vang lên một loại âm thanh thảm thiết khác.
「Í, í í í í í í í í í í í í í:」
Kirishima Touji phát ra tiếng kêu thảm thiết lao về phía này, sau lưng dính chặt cô bạn gái stalker của cậu ta——Togawa Kikuko như hình với bóng.
「Ư hự hự, đừng hòng trốn~ Touji-kun, anh chạy đi, cứ chạy đi,」
「Oa á——! Không rũ ra được! Không đập ra được! Ai đó làm ơn gỡ cái thứ này ra giùm với á á!」
Cậu ta ra sức khua tay múa chân như đang dập lửa bén vào người. Còn về tình trạng hỗn loạn bên phía Masato, cậu ta hoàn toàn không rảnh mà để ý tới.
Ngay sau đó——
「Hửm? Mọi người đang làm gì vậy?」
Yamaguchi Ryoua có biệt danh Hòa thượng cũng đến góp vui.
「Ha ha, náo nhiệt quá nhỉ:」
Hòa thượng đưa tay lên trên mắt che nắng để xem trò vui, cười lớn sảng khoái như thể đang xem kịch.
Cuối cùng, ngay cả người này cũng hiện thân.
「Ố là la la la la! Ồn ào chết đi được!」
Giáo viên chủ nhiệm của Masato——cô Kinjou Sayuri xuất hiện trước mặt mọi người, mắt hạnh trợn tròn mắng xối xả,
「Mấy đứa kia, rốt cuộc là đang làm cái trò gì hả a a a,」
Kinjou Sayuri gầm lên rung chuyển cả phòng học. Nhưng tình hình đã sớm không thể kiểm soát, ngày càng hỗn loạn như cái chợ vỡ.
Tuy khung cảnh loạn cào cào, gà bay chó sủa, nhưng dường như cũng rất vui vẻ, tràn đầy sức sống.
Kichi dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn chằm chằm bọn họ. Muốn tham gia cùng họ quá đi mất.
「Thích thật đấy...」
Cô bé cắn ngón tay lẩm bẩm một mình.
Cảnh tượng náo nhiệt ồn ào trước mắt, càng khiến Kichi hạ quyết tâm phải thực hiện một nguyện vọng to lớn nào đó...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
