Chương 1: Masato lang thang khắp nơi tìm kiếm Kichi
Tập 9 Chương 1: Masato lang thang khắp nơi tìm kiếm Kichi
Ngay từ khi lọt lòng, trong cơ thể cô đã ẩn chứa một nguồn linh lực mãnh liệt.
Từ thuở ấu thơ, cô bé đã có thể truyền niệm lực vào những con búp bê giấy, khiến chúng cử động linh hoạt như những con rối tay. Sáu con búp bê giấy, được tô vẽ mặt mũi và quần áo bằng bút sáp màu, đang nhảy điệu can-can đều tăm tắp trên mặt bàn.
Cô bé ba tuổi nhìn thấy cảnh tượng kỳ diệu đó liền vỗ tay reo mừng.
Nhưng cha mẹ cô lại lộ ra vẻ mặt đầy phức tạp.
Nếu phải nói rõ, thì người mẹ trông đầy vẻ hối lỗi, còn người cha chỉ biết cười khổ.
Ông đã thốt lên rằng:
「Quả nhiên dòng máu đó không thể chối bỏ nhỉ.」
Tên của người cha là Amakusa Youhei.
Tên của người mẹ là Amakusa Mitsune.
Mặc dù có liên hệ với danh gia vọng tộc lẫy lừng về linh năng, nhưng việc Youhei và Mitsune không mấy vui vẻ khi thấy con gái độc nhất bộc lộ linh lực là có nguyên do.
Bởi vì vào thời điểm đó, vợ chồng họ đang cố ý giữ khoảng cách, thậm chí là lảng tránh nhà Amakusa.
Cơ duyên gặp gỡ của hai người bắt đầu khi Youhei, lúc đó đang nghiên cứu văn hóa dân gian tại đại học, đến phỏng vấn điều tra Mitsune, một thành viên của gia tộc Amakusa. Dù còn trẻ nhưng Youhei đã là một học giả đầy tài năng, được giáo sư hướng dẫn đặt rất nhiều kỳ vọng. Ngược lại, Mitsune khi đó vẫn chỉ là một nữ sinh trung học, sống cuộc đời bình thường như bao bạn bè đồng trang lứa. Youhei quen biết Mitsune qua sự giới thiệu của một người bạn chung.
Thoạt đầu, Youhei cảm thấy hơi bối rối trước cô thiếu nữ có vẻ ngoài hết sức bình dị này. Cô trông chẳng có chút khí chất nào giống một thành viên của gia tộc sở hữu sức mạnh chú thuật 『chân chính』. Tuy nhiên, sự nghi hoặc của Youhei nhanh chóng tan biến. Sau khi Mitsune hé lộ một chút năng lực trước mặt anh, Youhei đã hoàn toàn thay đổi cái nhìn về cô.
Cô ấy là một linh năng giả hàng thật giá thật!
Trực giác mách bảo Youhei như vậy.
Mitsune khẽ nhắm mắt, nhẹ nhàng vẫy tay, cây bút chì trên bàn làm việc bỗng hóa thành một con rắn, còn cục tẩy biến thành con ếch. Trước đôi mắt mở to kinh ngạc của Youhei, con rắn ánh sắc xanh lục đó nuốt chửng con ếch đang co rúm lại. Sau đó, Mitsune lại niệm một câu thần chú ngắn rồi phất tay, rắn và ếch đều biến mất trong nháy mắt, chỉ còn lại cục tẩy và cây bút chì nguyên vẹn.
Tuy nhiên, có một điểm khác biệt so với ban đầu.
Cây bút chì đã đâm xuyên qua chính giữa cục tẩy một cách hoàn hảo. Đó là loại ảo thuật mà Youhei chưa từng thấy bao giờ. Youhei cầm lấy vật thể kết hợp kỳ lạ giữa tẩy và bút chì ấy lên, ngón tay liên tục vuốt ve chỗ tiếp giáp của cả hai, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích.
Mitsune chỉ nở một nụ cười mơ hồ, không rõ là vui hay buồn.
Sau đó, Youhei thường xuyên lui tới phỏng vấn Mitsune. Mối quan tâm của anh dần mở rộng từ cá nhân Mitsune sang cả gia tộc Amakusa sau lưng cô. Về cơ bản, việc Youhei có thể thâm nhập vào nội bộ gia tộc Amakusa vốn "kín cổng cao tường", khám phá lãnh địa của tông gia và nắm bắt được những bí mật thâm cung bí sử, tất cả đều nhờ sự giúp đỡ của Mitsune, con gái thứ ba của tông gia.
Về sau, Youhei từng hỏi Mitsune tại sao lúc đầu cô lại chịu giúp đỡ anh nhiệt tình đến thế. Cô chỉ nở nụ cười thâm sâu khó lường và đáp rằng——
Vì ngay từ lần đầu gặp gỡ, em đã biết tương lai mình sẽ kết hôn với anh rồi.
Thoạt nhìn, Mitsune rất giản dị, tính cách hướng nội, nhưng ngay cả khi đã trở nên thân thiết, con người cô vẫn toát lên một vẻ bí ẩn khó giải thích. Tuy nhiên, tình yêu mà cô dành cho Youhei, dù có phần đường đột, lại là chân tâm thực ý.
Youhei cũng dần bị thu hút bởi một Mitsune như vậy. Khi Mitsune tốt nghiệp trung học, hai người đã đăng ký kết hôn.
Tông gia Amakusa chỉ đưa ra một điều kiện duy nhất: Youhei phải kế thừa họ 『Amakusa』.
Vì vậy, Youhei coi như là ở rể nhà Amakusa.
Hầu như bắt đầu từ cùng thời điểm đó, Youhei từ bỏ việc nghiên cứu về nhà Amakusa. Anh vạch rõ ranh giới với nhà vợ và giữ khoảng cách tuyệt đối. Ngay cả nơi ở cũng vậy, anh chuyển công tác đến một trường đại học ở vùng xa xôi hẻo lánh, nơi mà thế lực nhà Amakusa không thể vươn tới.
Dù Sayo bắt đầu bộc lộ tài năng từ khi còn tấm bé, nhưng ban đầu, cô thực sự được nuôi dạy trong một môi trường hoàn toàn tách biệt với giới linh năng. Tuổi thơ của Amakusa Sayo ngập tràn hạnh phúc, cả gia đình sống trên một hòn đảo ấm áp phương Nam, cha mẹ đều hết mực yêu thương cô. Từ nhỏ cha mẹ đã căn dặn cô 『Không được sử dụng linh năng lực trước mặt người khác!』, và cô bé Sayo cũng ngoan ngoãn tuân thủ lời hứa đó. Hồi mẫu giáo, dù bị mấy cậu con trai nghịch ngợm bắt nạt đến phát khóc, cô cũng chưa từng sử dụng năng lực đặc biệt của mình để phản kháng.
Cha mẹ cầu nguyện cô không phải là một 『đứa trẻ sở hữu năng lực đặc biệt』, mà chỉ là một 『đứa trẻ bình thường, dịu dàng và lương thiện』. Dù lúc đó Sayo còn nhỏ, cô vẫn cảm nhận được kỳ vọng sâu sắc ấy của cha mẹ. Nhắc lại thì, Amakusa Sayo lúc bấy giờ là một cô bé cực kỳ hướng nội, mít ướt và rất nữ tính.
Việc bị bọn con trai bắt nạt đến khóc cũng chỉ vì bị cướp mất chỗ chơi đồ hàng. Sayo nhỏ bé không thể đối đầu tay đôi với đám con trai hung hăng.
Thực lòng mà nói, chỉ cần cô muốn, thì dù đối phương có là người lớn, cô cũng có thể dùng linh lực đánh bay họ ra xa tít tắp.
Cha mẹ tuy cười khổ trước tính cách hay khóc nhè của cô, nhưng lại hết lời khen ngợi con gái vì đã giữ lời hứa, biết nhẫn nại không sử dụng linh năng. Điều này khiến Sayo cũng cảm thấy rất tự hào.
Vốn dĩ cả gia đình đang tận hưởng cuộc sống êm đềm, nhưng một ngày nọ, sau khi người phụ nữ tự xưng là Arei với khí tức quỷ dị đến thăm, chuỗi ngày bình yên đó đã chấm dứt.
『Mitsune tiểu thư, xin hãy quay về tông gia một chuyến.』
Người phụ nữ nói với song thân của Sayo như vậy. Đêm đó, Youhei và Mitsune đều mang vẻ mặt nghiêm trọng mà Sayo chưa từng thấy bao giờ, họ thức trắng đêm để bàn bạc. Sayo ở phòng bên cạnh, bất an trùm chăn kín mít. Thi thoảng lọt vào tai cô là những câu như 『Đằng nào cũng không trốn được』 hay 『Nhưng sao có thể kéo cả Sayo vào chuyện này』, xen lẫn giọng nói giận dữ của cha và tiếng nức nở kìm nén của mẹ.
Sau một đêm dài đằng đẵng, cha mẹ thông báo quyết định của họ cho Sayo.
『Chúng ta sẽ quay về tông gia.』
Cứ như vậy, Sayo rời xa môi trường quen thuộc, lên máy bay, cùng cha mẹ chuyển đến tông gia Amakusa lúc đó vẫn còn ẩn sâu trong núi. Cô bắt đầu phải sống trong một môi trường mà từ những gì nhìn thấy trước mắt đến những gì nghe thấy bên tai đều hoàn toàn khác biệt so với thế giới trước đây.
Sayo ôm chặt con thú nhồi bông——món quà chia tay nhận được ở trường mẫu giáo, liều mạng cố gắng thích nghi với cuộc sống đảo lộn dữ dội như vũ bão này.
Mọi thứ đều xa lạ đến đáng sợ.
Ở đây, những con yêu quái mà trước kia thi thoảng mới thấy thoáng qua, và luôn bị mẹ dặn phải coi như không thấy, giờ đây lại đường hoàng vung tay múa chân, sải bước đi lại ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Có những bóng đen treo ngược mình trên lan can, cũng có những hư vô tăng xếp hàng diễu hành trong sân, và từ trong nhà kho văng vẳng tiếng cười rùng rợn suốt cả đêm thâu.
Ban đầu Sayo luôn nhắm nghiền mắt, nắm chặt tay áo mẹ khi đi lại. Mitsune thì luôn giữ vẻ mặt bối rối, lo âu.
Youhei không còn cười nữa. Anh lúc nào cũng nghiêm nghị và cãi vã không ngớt với Mitsune. Có một khoảng thời gian, Mitsune cố gắng biện giải, nhưng sau đó chỉ biết cúi đầu u ám, điều này ngược lại càng làm Youhei tức giận hơn. Một ngày nọ, trong cơn nóng giận, Youhei ném cuốn sách trên tay vào Mitsune, lớn tiếng quát tháo. Góc sách đập vào trán Mitsune, máu tươi chảy xuống từ chân tóc, nhưng Mitsune vẫn giữ vẻ mặt trơ lì, không rõ vui buồn và im lặng chịu đựng. Cô không khóc, cũng không tức giận.
Sayo không chịu nổi cảnh đó, hét lớn lao vào giữa hai người. Youhei lúc này mới bừng tỉnh, quay mặt đi với vẻ đầy hối hận và khó xử, không dám nhìn thẳng vào vợ con. Người cha vui vẻ và người mẹ dịu dàng ngày xưa rốt cuộc đã đi đâu mất rồi?
Kể từ khi đặt chân đến tông gia Amakusa...
Mọi thứ đều đã thay đổi.
Dù còn nhỏ, nhưng Sayo có thể thấu hiểu nỗi khổ tâm của cha. Từ khi đến ngôi nhà này, ông đã cắt đứt mọi hoạt động xã hội. Bị buộc thôi việc ở đại học, ông cũng phải rời xa niềm đam mê nghiên cứu. Với một người có tính cách cần cù như Youhei, việc phải sống cuộc đời vô công rồi nghề từ sáng đến tối chắc hẳn là một sự tra tấn. Ngược lại, mẹ cô có lẽ vì được về nhà mẹ đẻ nên cảm thấy yên tâm, dường như sống rất thoải mái. Giống như loài động vật hoang dã được thả về môi trường tự nhiên, từng cử chỉ, ánh mắt của bà đều toát lên những nét mà Sayo chưa từng thấy trước đây.
Cha và mẹ đều rất dịu dàng với Sayo, nhưng hố sâu ngăn cách giữa hai người họ lại dần mở rộng đến mức chí mạng. Sayo rất nỗ lực xen vào giữa, muốn hàn gắn mối quan hệ đang rạn nứt ấy. Cô tự nhủ phải cố gắng hết sức đóng vai trò như chiếc đinh kẹp kết nối hai mảnh gỗ đang rời rạc.
Nhưng, hai vợ chồng rốt cuộc vẫn ngày càng xa cách. Cuối cùng, Youhei và Mitsune gần như chỉ gặp mặt nhau vào giờ ăn.
Điều kỳ lạ là, chỉ vào những lúc này, Youhei và Mitsune mới nở nụ cười bình yên giống như khi còn sống ở hòn đảo phương Nam. Từ đầu đến cuối bữa ăn, hai người luôn ôn hòa cười nói. Vì vậy, Sayo vô cùng trân trọng giờ ăn.
Đối với Sayo lúc đó, 『hạnh phúc』 được ngưng đọng và cô đặc trong khoảng thời gian ngắn ngủi này.
Hình ảnh bữa ăn êm đềm đã trở thành biểu tượng cho sự gắn kết mong manh của gia đình.
Những người quây quần bên cùng một bàn ăn...
Sayo gọi đó là gia đình...
***
Bị chôn vùi trong cát, Sayo trong một khoảnh khắc ngắn ngủi đã nhớ lại chuyện ngày xưa. Đó là một giấc mơ đầy hoài niệm, có ba, có mẹ, và còn có bàn ăn hạnh phúc.
Nếu có thể cứ ở mãi nơi đây, tiếp tục mơ màng cho đến khi cơ thể mục nát, có lẽ cũng là một loại hạnh phúc. Nhưng——
「!」
Sayo đột ngột mở to mắt, vươn tay lên trên. Cô không thể chịu thua ở một nơi như thế này.
Cô cố gắng điều chỉnh tư thế để ngoi lên.
Liều mạng bơi về phía trước.
Thoát khỏi biển cát, cô trừng mắt nhìn về phía trước. Đối với cô, cuộc quyết đấu lần này chỉ là một trạm trung chuyển trên hành trình mà thôi.
Cô phải trở nên mạnh mẽ hơn nữa.
Con Chihuahua đang run rẩy cũng theo sau cô bò ra khỏi cát. Sayo khẽ nở nụ cười, cúi xuống nhìn người bạn đồng hành nhỏ bé.
Mỗi bước đi, chân Sayo lại lún sâu, nhưng cô vẫn nỗ lực tiến về phía trước. Cả hành lang đều ngập đầy cát, trần nhà trở nên rất gần, cảm giác chỉ cần nhảy nhẹ lên là sẽ chạm vào đèn huỳnh quang đang chớp tắt liên hồi. Để tìm kiếm người đồng đội duy nhất mà mình tin tưởng, Sayo lớn tiếng gọi:
「Tooru! Cậu ở đâu? Tooru!」
Không ai trả lời, con Chihuahua phía sau cũng sủa lên hưởng ứng. Tuy nhiên, tầng lầu bị cát chôn vùi chỉ vang vọng lại sự tĩnh lặng đáng sợ.
Tooru vẫn còn bị chôn dưới cát sao?
Nếu thật sự là vậy thì phải mau chóng đào cậu ấy lên.
Sayo cắn chặt môi, định dùng linh lực thổi bay đống cát này.
Nhưng...
「Ư.」
Cơ thể cô loạng choạng, đầu óc quay cuồng như bị thiếu máu, mắt tối sầm lại. "Nguy rồi!" Khi ý nghĩ đó vừa loé lên thì đã quá muộn, Sayo ngã nhào về phía trước, nằm rạp trên đống cát. Con Chihuahua vội vàng chạy tới định giúp cô cũng lảo đảo ngã xuống, cuối cùng ngất đi.
「Mình quên mất...」
Sayo hối hận vì sự bất cẩn của mình.
「Cát của Suna-nyudo sẽ hút linh lực!」
Khi bị cuốn vào dòng chảy của cát, cũng đồng nghĩa với việc liên tục bị rút cạn sinh lực. Linh lực bị từng hạt cát tham lam hấp thụ, cơ thể cô giờ đây gần như không thể cử động nổi.
Ý thức dần rời xa.
Cuối cùng...
「Ư...」
Trước mắt Sayo chỉ còn một màu đen kịt.
Thiếu nữ và con Chihuahua nằm bất động trên đống cát. Một bóng người theo tiếng bước chân lạo xạo tiến lại gần.
Người đó im lặng cúi xuống nhìn Sayo, lẩm bẩm thì thầm rất nhỏ...
「~」
...Trông như đang mỉm cười.
Nhưng cũng giống như đang tỏa ra sát ý.
Người đó vẫy tay, cái bóng đen nhẹ nhàng bao phủ lấy Sayo và con Chihuahua. Cho dù người này có ý định giết cô...
Sayo cũng đành bất lực.
***
Cùng lúc đó, Togami Masato đang rơi vào trạng thái thất thần.
「Được rồi, đi thôi. Kichi! Chúng ta đi tìm Kichi về nào!」
Nhắc lại một chút, "Kichi" đầu tiên mà cậu gọi là kẻ cậu *tưởng* là Kichi, nhưng thực chất là một con quái vật.
Còn "Kichi" thứ hai mới là bản thể Kichi thật sự đang bị bắt đi. Mặc dù tinh thần đã tơi tả, cái tôi gần như sụp đổ hoàn toàn, nhưng cậu vẫn không quên mục đích tối thượng là phải tìm Kichi về. Điểm này tuy rất đáng khen, nhưng cái mâu thuẫn 『cùng Kichi đi tìm Kichi về』 đã bị cậu quẳng ra sau đầu rồi.
Bên cạnh cậu...
「Ồ! Đi thôi! Masato!」
Con quái vật đang áp sát.
「Á á!」
Masato phản xạ muốn né tránh...
「Hahaha!」
Nhưng con quái vật lại càng thu hẹp khoảng cách.
「Hii.」
Mặc dù ý thức bề mặt gào thét rằng đó là Kichi, nhưng sâu trong linh hồn cậu lại xuất hiện phản ứng cự tuyệt dữ dội.
「Hii a a a a a a!」
Phát hiện con quái vật đuổi theo từ phía sau, Masato càng chạy trối chết.
Trái lại...
「Ahahahahahahahaha!」
Con quái vật nở nụ cười cực kỳ sảng khoái đuổi theo, động tác cùng tay cùng chân trông thật kinh dị. Trái, phải, trái, phải, cơ thể hắn lắc lư qua lại, ngày càng gần Masato hơn.
「Chờ đã nào, Masa~to!」
Cấu tạo cơ thể hắn rốt cuộc là cái quái gì vậy? Cái dáng vẻ đuổi theo đó quả thực nhanh như tàu điện siêu tốc.
「Á a a a a a a a a a a a a a a!」
Masato chẳng còn màng đến hình tượng, chỉ biết cắm đầu chạy trốn. Chạy không ngừng, chạy bán sống bán chết, thi thoảng trước mắt còn có những người tham gia quyết đấu chắn đường.
「Á a a a a a a a a! Mau, mau tránh ra!」
Masato đang hoảng loạn tông văng những kẻ cản đường.
「Mau tránh ra! Các ngươi đang cản trở ta thể hiện tình yêu đấy!」
Cây búa lớn của Ninomiya Hayahiko dễ dàng quét sạch những kẻ ngáng đường như quét rác. Toto ở phía sau thì lấy tay che mặt, ngượng ngùng chạy theo.
Cảnh tượng này chẳng khác nào một bức tranh địa ngục trần gian.
***
Sayo bừng tỉnh.
Cô không biết mình đã mất ý thức bao lâu, nhưng khi hoàn hồn lại thì thấy mình đang dựa lưng vào tường. Cô vội vàng ngồi dậy.
「Hả?」
Ý thức của cô hơi hỗn loạn. Nếu nhớ không nhầm thì trước khi ngất, cô đang đi trên đống cát ở hành lang. Nhưng nhìn ra trước mắt, cát đã được dọn sạch trơn. Sayo khẽ vuốt ve sàn hành lang.
Trên sàn vẫn còn vương lại một chút cát.
「Chuyện này rốt cuộc là sao?」
Cô không cảm thấy yên tâm vì mình bình an vô sự, mà ngược lại cảm thấy sợ hãi.
Chuyện quái quỷ gì thế này?
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cô căng thẳng quay đầu lại.
『Gâu gâu~』
Con Chihuahua bên cạnh giơ tấm bảng lên, vươn vai một cái thật dài. Có vẻ nó cũng vừa mới tỉnh lại. Sayo muốn tìm Tooru, nhưng Tooru vẫn bặt vô âm tín.
Lúc này...
「...」
Bên cạnh Sayo đột nhiên có người đưa cho cô một lon nước trái cây. Theo phản xạ, cô đưa tay nhận lấy. Vừa rồi vật lộn trong cát lâu như vậy, cổ họng cô đã khô khốc.
「A, cảm ơn.」
Đang định nói lời cảm ơn, Sayo vô tình ngẩng đầu nhìn lên, và rồi, cô cứng đờ người.
Một ông chú mặc bộ đồ thủy thủ nữ sinh giống hệt cô.
Cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt vô cảm.
「Đồ biến thái!」
Đó là lời giải thích chính xác nhất cho sinh vật trước mắt.
Cô dồn hết sức lực bộc phát linh lực, chỉ để loại bỏ cái dị vật chướng mắt này ngay lập tức.
***
Mặt khác, vào thời điểm đó, Masato cuối cùng cũng bị con quái vật dồn đến đường cùng. Mặc dù cậu sở hữu năng lực thể chất vượt trội, nhưng đối phương không những có thể chui ra từ thùng rác, vác hai cây búa lớn bay vọt lên trần nhà, mà còn có thể bám sát tường di chuyển như thạch sùng, cậu không trốn thoát được âu cũng là chuyện thường tình.
Thế nên, cậu đã bị tóm.
Sau đó, để tự bảo vệ mình, Masato tự đóng kín nhận thức...
「Ahaha! Masato!」
Trước mắt cậu xuất hiện ảo giác tràn đầy hy vọng. Đó là một bãi biển mùa hè trong lành, giống như bãi biển tư nhân vắng người mà cậu từng đi cùng Ninomiya Ryoko trước đây. Kichi mặc đồ bơi, chạy lạch bạch tới.
「Masa~to!」
Kichi ôm chầm lấy cậu.
「Bắt~được cậu rồi nhé!」
「Ahaha.」
Masato cũng xoa đầu cô bé, nở nụ cười hạnh phúc.
「Bị cậu bắt được rồi nhỉ, Kichi.」
Những gì Masato nhìn thấy là khung cảnh hòa bình và tươi đẹp như thế.
Tuy nhiên hiện thực lại tàn khốc hơn nhiều.
Masato bị dồn vào sát tường...
Cậu hoàn toàn hết đường lui.
「Hehehehe, Masato?」
Cái miệng há to như ác quỷ, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ lòm. Tên đẹp trai đầy yêu khí đó đang thè lưỡi liếm môi, hai tay chống lên tường, giam Masato vào giữa.
Bức tường còn hơi bị nứt một lỗ do lực ép khủng khiếp.
Masato run rẩy như một chú thỏ con tội nghiệp, cơ thể dựa vào tường trượt dần xuống đất. Kẻ đó cúi xuống nhìn Masato, như muốn từ từ nuốt chửng cậu.
「Cuối~cùng cũng bắt được em rồi nhé! Nào.」
Hắn từ từ áp sát khuôn mặt...
「Hai chúng ta cùng nhau tâm sự chuyện yêu đương nhé. Hoặc là...」
Masato liều mạng tự thôi miên não bộ mình.
Đây là Kichi, đây là Kichi, đây là Kichi, đây là Kichi...
Nhưng tình hình thực tế lại gào thét...
「...thực hành tình yêu luôn nhỉ?」
Cậu đang phải đối mặt với đủ loại nguy cơ về trinh tiết.
「Masato... má em mịn màng quá đi mất, nói thật lòng thì...」
Con quái vật lại dùng cái lưỡi dài liếm mép.
Ánh mắt hắn tràn ngập sự tham lam dục vọng.
「...khiến người ta muốn ăn tươi nuốt sống em ngay lập tức đấy.」
Masato hét lên thảm thiết. A a a a a a a, tiếng gào xé lòng.
Chính vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc này...
Đang cười toe toét, Hayahiko bỗng dưng khựng lại. Khuôn mặt hắn đột ngột bị phủ một lớp băng trắng xóa trong suốt. Hơn nữa, lớp băng này còn dần dày lên, lan rộng ra tứ chi, phát ra những tiếng răng rắc ghê người. Tốc độ đóng băng ngày càng nhanh hơn.
「~~」
Hiện tượng đóng băng diễn ra cấp tốc, cuối cùng trước mặt Masato xuất hiện một khối băng hình hộp chữ nhật cao khoảng hai mét, rộng khoảng một mét.
Tựa như loài côn trùng cổ đại bị giam cầm trong hổ phách, Ninomiya Hayahiko cứ thế bị niêm phong cứng ngắc giữa khối băng. Hai tay dang rộng, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười đê tiện.
Chỉ là...
Thật khó tin, đôi mắt hắn vẫn đảo qua đảo lại trong tảng băng, nhìn chằm chằm vào Masato không chớp.
「!」
Sống lưng Masato lạnh toát. Cậu bất giác lùi sát vào tường, ngay lúc đó, một thiếu nữ nhẹ nhàng ôm lấy cậu từ bên cạnh. Đó là sự tồn tại duy nhất còn bình thường tại hiện trường hỗn loạn này——『Thuần Bạch và Băng Tuyết Chi Viên Vũ』 Toto.
Ninomiya Hayahiko đã vượt xa đẳng cấp của yêu quái thông thường. Tuy có hơi đột ngột, nhưng làm được chuyện vô lý như đóng băng hắn lại, quả thực chỉ có ma thần băng tuyết như cô mới làm được. Cô bước đến trước mặt Masato...
「...」
Hơi lo lắng nắm lấy tay cậu.
「...」
Toto khẽ nghiêng đầu, rồi ngước đôi mắt trong veo lên nhìn Masato. Sau đó, cô tỏ thái độ như thể vừa liều mình làm chuyện trọng đại.
「!」
Masato còn chưa kịp phản ứng, đôi môi của Toto đã giống như chú chim nhỏ mổ thức ăn, nhẹ nhàng chạm vào má cậu.
*Thấy thế nào?*
Như muốn hỏi cảm tưởng của cậu, Toto khẽ nghiêng đầu, đôi má trắng ngần hơi ửng hồng.
「...」
Masato ngẩn người một lúc, cậu nhìn Toto rồi nhìn con quái vật trong tảng băng, và rồi...
「~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!」
Cậu cấp tốc trở lại bình thường. Vừa rồi mình lại gọi cái thứ quái thai kia là Kichi sao!
Masato bất giác nhảy dựng lên như con búp bê gắn lò xo.
「Oa!」
Đôi mắt cậu cuối cùng cũng khôi phục lại ánh sáng của lý trí.
「A, ư ư a a...」
Toto vẫn bất an ngước nhìn Masato. Nhưng cậu lập tức bày tỏ lòng biết ơn từ tận đáy lòng.
「Cảm ơn! Toto! Là cậu đã cứu tớ!」
Cậu nở nụ cười trong nước mắt, ôm chặt lấy Toto.
「Thực sự giúp tớ một việc lớn đấy!」
Masato khóc hu hu vì nhẹ nhõm.
「...」
Đôi má của Toto càng thêm đỏ lựng, trong đầu cô đã bắt đầu mơ màng suy nghĩ xem con của hai người sau này sẽ đặt tên là gì.
Không~sao cả.
Trước đây cũng từng có trường hợp như vậy rồi mà.
Mặt khác, Masato tuy ôm chặt Toto, nhưng mắt vẫn cảnh giác nhìn chằm chằm vào tảng băng. Cậu không nghĩ mức độ băng này có thể phong ấn được Hayahiko vĩnh viễn, e rằng chỉ tranh thủ được chút thời gian thôi. Vì vậy cậu phải tận dụng lúc tảng băng chưa vỡ, giữ khoảng cách với Hayahiko càng xa càng tốt. Trong mắt Masato vẫn còn vương lại nỗi kinh hoàng.
Lần này...
Nếu Hayahiko còn bày tỏ tình yêu với cậu nữa, cậu không dám chắc tinh thần mình sẽ không sụp đổ hoàn toàn.
Toto chìm đắm trong suy tư của riêng mình. Dù là mệnh lệnh của chủ nhân, nhưng dù sao đi nữa, cô cũng đã lặn lội đường xa đến đây cứu Masato.
Chắc là có thể đòi hỏi thêm chút phần thưởng nhỉ~
Bỏ qua vị Phúc Thần hơi lắm lời kia, xung quanh hiện không có ai làm phiền họ cả.
Hiện tại, Masato đang ôm chặt lấy mình.
「...」
Đã vậy thì...
Toto những lúc cần táo bạo thì rất táo bạo. Cô kiễng chân lên, tuy có chút đỏ mặt, nhưng vẫn nhắm mắt lại, chu đôi môi nhỏ xinh ra.
Cô muốn hôn thêm lần nữa. Lần này Masato phải chủ động.
Cô hy vọng...
Masato sẽ hôn lên môi cô.
Vì đây là nụ hôn đầu quý giá của cô mà.
Masato vốn đang cười trong nước mắt nhìn cột băng, ngay khi cậu cảm thấy có gì đó là lạ, chuyển tầm mắt sang Toto thì...
*Rắc.*
Tuy rất nhỏ, nhưng tảng băng thực sự đã phát ra tiếng nứt. Hai người phản xạ nhìn về phía tảng băng, Toto lộ vẻ mặt không thể tin nổi.
Là hiện thân của băng tuyết, Toto rất tự tin vào sức mạnh bản thân.
Đây không phải là tảng băng mà sức người có thể phá hủy. Nó đúng nghĩa là một quan tài băng vĩnh cửu.
Cô cứ nghĩ rằng, chừng nào mình chưa thi pháp giải trừ, thì Hayahiko vĩnh viễn không thể thoát ra được.
Nhưng...
Tảng băng trước mặt cô lại dần xuất hiện vết nứt lan rộng, tiếng rắc rắc vang lên dồn dập, tảng băng bắt đầu vỡ vụn. Masato vội vàng ôm chặt lấy Toto đang ngỡ ngàng.
「...」
Masato tuy không nói ra, nhưng ý định của cậu rất rõ ràng.
*Toto, mau chạy đi!*
Toto gật đầu hiểu ý.
Masato và Toto nắm tay nhau, cắm đầu chạy khỏi hiện trường được khoảng một phút thì, *bốp* một tiếng, một bàn tay thò ra từ trong tảng băng vỡ nát.
「Ái chà ái chà.」
Gã đàn ông đó cười.
「Masato, em đối xử với anh thật~lạnh lùng quá đi.」
Con quái vật thè cái lưỡi dài ngoằng, liếm quanh môi và nói.
Sau đó, cuộc đi săn tình ái lại bắt đầu.
***
Cùng lúc đó, hai người đàn ông đang đợi thang máy trò chuyện.
「...Không hổ danh là nhà Amakusa đứng ra kêu gọi, biết bao nhiêu cường giả đã tề tựu về đây nhỉ.」
Một người đàn ông mặc vest, tóc chải ngược hết ra sau, phong thái già dặn và lão luyện. Ông là cấp trên của Amakusa Sayo, cũng là người giám sát cuộc 『Quyết đấu』 lần này —— Karina Shirou.
Ông tiếp tục nói với người đàn ông bên cạnh:
「Từ tầng 20 trở lên, màn thể hiện của 『Naniwa Hayate Tengu』 Taruoka Makoto và 『Hoàng Tử Giới Chú Thuật』 Yahara Youji khá là bắt mắt đấy chứ.」
Ông trầm ngâm một lát rồi nói tiếp.
「Thực lòng mà nói, tôi nghĩ những người bên ngoài như họ đến tham chiến chắc chắn phải có lý do riêng. Hiện tại nhà Amakusa do sự phung phí của Chân Nữ Thần, thực chất đã không còn nhiều tài sản như lời đồn nữa. Dù có ngồi vào vị trí gia chủ, thì cũng chỉ là làm bình hoa di động cho đẹp thôi. Chân Nữ Thần vẫn sẽ tiếp tục nắm thực quyền. Với người trong nhà, điều kiện như vậy có lẽ vẫn hấp dẫn... Nhưng với những nhân vật tầm cỡ như họ, tôi không nghĩ họ lại thèm khát những thứ hư danh đó. Cái mụ già chết tiệt ấy.」
Karina Shirou không ngần ngại gọi Chân Nữ Thần như vậy.
「Liệu có phải mụ ta đã thả ra miếng mồi ngon nào đó mà chưa nói với chúng ta không nhỉ?」
Kết quả...
「A, ừm, a ừm.」
Người đàn ông bên cạnh có nước da ngăm đen rắn rỏi, mặc áo tơi ngắn, giọng nói trầm bổng như đang hát, dộng mạnh mũi thương đá trên tay xuống đất. Karina Shirou chỉ biết cười khổ.
「Ơ kìa, chắc không phải như thế đâu... Nếu nói vậy thì có hơi thất lễ quá. Quả thực, Amakusa Sayo rất có sức hút, nhưng tôi không nghĩ những kẻ đó sẽ động lòng chỉ vì chuyện này. Ái chà, thất lễ rồi, ngài đang nói đùa phải không?」
「A.」
Người đi chân trần mặc áo tơi ngắn không đổi sắc mặt, gật đầu thật mạnh. Không biết cuộc giao tiếp giữa ông ta và Karina Shirou có thực sự thành lập không? Hay rốt cuộc ông ta đang nghĩ đến chuyện kỳ quái gì? Thực sự không thể hiểu nổi.
Người đàn ông này là nhân vật cộm cán của giới linh năng Nhật Bản, sở hữu dòng máu cổ xưa đủ để ngạo nghễ với toàn thế giới. Người Nhật Bản thuần túy này —— Ayanokouji đang nói đùa, chắc người thường chẳng ai hiểu nổi đâu. Nhưng Karina Shirou lại có vẻ rất hiểu ý ông ta.
「Đâu, đâu đâu, a ừm a ừm!」
Ayanokouji vung tay múa chân với động tác rất lớn, sau đó lại nghiêng đầu.
「...Trái ngọt to lớn hơn sao? Ý ngài là gì? Hả? Ngài bảo tôi hãy nghĩ đến lập trường và danh hiệu của chúng ta ư?」
Karina Shirou cau mày suy nghĩ.
「Tôi là một Đặc Lệnh Linh Năng Điều Tra Quan, còn ngài... Đúng rồi!」
Karina Shirou vỗ tay một cái *bộp*.
「Ra là vậy. Họ muốn có được danh hiệu 『Mạnh Nhất』!」
Ayanokouji vỗ vai Karina Shirou, vẻ mặt như đang khen ngợi câu trả lời chính xác của ông.
「Có nhiều cường giả tề tựu như vậy, nếu có thể giành chiến thắng cuối cùng trong cuộc 『Quyết đấu』 này, thì kẻ đó có thể rêu rao với thiên hạ mình là 『Mạnh Nhất』. Với những linh năng giả đã có chút tên tuổi như họ, quả thực cái danh tiếng độc tôn ấy còn hấp dẫn hơn tiền bạc. Còn chúng ta, nói đơn giản thì là người chịu trách nhiệm đảm bảo uy tín.」
Ayanokouji sở hữu sức mạnh 『ban tặng uy quyền cho sự việc』. Karina Shirou thuộc cơ quan hành chính thì sở hữu tư cách người bảo lãnh chịu trách nhiệm để cuộc 『Quyết đấu』 vận hành theo nguyên tắc công bằng. Nói cách khác, ngoài mục đích ban đầu là cuộc chiến tranh giành người thừa kế nội bộ gia tộc Amakusa, trò chơi sinh tồn này còn trở thành cơ hội để các anh hào tham gia cạnh tranh, giành lấy danh hiệu.
Để tranh đoạt danh hiệu đầy ảo vọng: 『Mạnh Nhất』.
Vì vậy, chỉ cần trước mặt hai người giám sát là Ayanokouji - người có thể công nhận uy quyền, và Karina Shirou - người chứng minh tính công bằng, đánh bại tất cả các cường giả khác, thì có thể chứng minh cái 『Mạnh』 của mình là mạnh thật sự. Như vậy, khi kẻ đó tự xưng là 『Mạnh Nhất』 thì cũng chẳng ai dám có dị nghị.
「E là đúng như vậy rồi.」
Karina Shirou nheo mắt suy nghĩ. Những người tham gia lợi hại này, ở một góc nào đó trong đầu, chắc chắn đều coi Chân Nữ Thần là đối thủ cuối cùng cần phải đánh bại. Họ chắc chắn đều toan tính rằng, khả năng đối đầu với Chân Nữ Thần dưới một hình thức nào đó là rất cao.
Bà ta là sự tồn tại dị thường.
Người mạnh nhất thực sự.
Quái vật.
Thực lực số một.
Nữ hoàng bóng đêm.
Mụ già này còn sở hữu hàng tá danh hiệu đáng sợ khác.
Nghe nói tính cách của bà ta rất hiếu chiến, thích đối đầu với kẻ mạnh. Đã vậy, trong cuộc đối đầu đầy rẫy cao thủ như mây này, Chân Nữ Thần rất có khả năng ngứa nghề mà tham gia 『Quyết đấu』. Như vậy, nếu có thể đánh bại bà ta...
Đến lúc đó, danh hiệu 『Mạnh Nhất』 sẽ không còn là hư danh, mà là hàng thật giá thật.
Danh hiệu này sẽ được đóng lên ấn ký hoàng kim chói lọi.
Theo quan điểm của Karina Shirou, những người tham gia lần này đại khái chia làm ba loại.
Loại thứ nhất là những người trong nội bộ nhà Amakusa như Amakusa Mongoru, Suna-nyudo, Arei. Có người muốn vị trí gia chủ, có người thì trực tiếp nhắm đến "phần thưởng" đi kèm là Amakusa Sayo. Xét theo phương hướng tổ chức ban đầu, họ có lẽ được coi là những người có động cơ chính đáng nhất.
Loại thứ hai là những kẻ vốn dĩ không định thắng cuộc thi, họ chỉ muốn lợi dụng lỗ hổng trong quy tắc 『Quyết đấu』 để kiếm chác chút đỉnh. Loại người này phần lớn tập trung ở tầng một đến tầng năm, canh me thời cơ cướp đoạt chip của những người tham gia khác. Là những kẻ tiểu nhân hèn kém.
Và loại thứ ba là những cường giả lợi hại mà Karina Shirou đang suy nghĩ lúc này. Có lẽ, thứ họ muốn cuối cùng là cái đầu của Chân Nữ Thần.
Hoặc giả, không nhất thiết phải đánh bại Chân Nữ Thần, chỉ cần giải quyết được những kẻ khét tiếng như Amakusa Mongoru hay Suna-nyudo, cũng đủ để họ vang danh thiên hạ rồi. Hơn nữa, đây còn là việc có thể làm công khai trong sự kiện do nhà Amakusa tổ chức, dưới sự giám sát của Karina Shirou và Ayanokouji.
Karina Shirou tự mình cười khổ.
「Cuối cùng chắc sẽ là cuộc tranh đấu giữa những kẻ lợi hại này và người nhà Amakusa. Nhưng mà, cũng xảo quyệt quá nhỉ. Lại dám lợi dụng ác danh của người mình để làm mồi nhử.」
(Hơn nữa đến cả chúng ta cũng bị kéo vào, tình huống này thực sự là không ổn chút nào...)
Ông thầm lẩm bẩm trong lòng.
Ayanokouji liếc nhìn Karina Shirou. Hai người cuối cùng cũng bước vào thang máy vừa mở cửa, ấn nút tầng họ cần đến.
「...Xiu oa xiu oa?」
Ayanokouji mở miệng hỏi ý kiến Karina Shirou. Karina Shirou gật đầu.
「Ừm, tôi vẫn nên đi xem tình hình một chút. Vừa nãy đã xác nhận tầng cậu ta đang ở qua màn hình rồi.」
Ayanokouji dùng mũi thương chọc xuống sàn thang máy, miệng cười toe toét ha hả. Karina Shirou cũng đáp lại bằng nụ cười xã giao.
「Quả thực, ngài nói đúng, có lẽ tôi đã giúp đỡ quá mức rồi.」
Chỉ là...
Ông đưa ra lời chú giải cuối cùng cho hành động của mình.
「Thực lòng mà nói, tôi rất muốn sảng khoái nói ra suy nghĩ của mình trước mặt Chân Nữ Thần. Tôi tin cậu thanh niên đó, trong ánh mắt cậu ta có thứ ánh sáng chân chính. Một ánh sáng rất mạnh, rất kiên định. Tôi biết, nó khác với kiểu linh năng giả 『Tuyệt Vời Nhất』, đó là ánh mắt 『Mạnh Nhất』 trong veo đến mức khó tin.」
「...」
「Ừ, đúng vậy. Cậu ta sau này nhất định cũng sẽ tiếp tục giữ được sự mộc mạc trân quý đó. Tôi tin rằng, cậu ta nhất định có thể cứu Amakusa Sayo khỏi lễ hội điên rồ này.」
Ngay khi Karina Shirou đang nhiệt tình phát biểu cảm tưởng đầy xúc động...
*Cạch* một tiếng, cửa thang máy mở ra. Và rồi, đập vào mắt Karina Shirou là cảnh tượng kinh hoàng này.
Đó là...
Sảnh thang máy.
Ngay trước cửa——
「Ái~chà! Hôn~một cái được không nào! Được mà! Đi mà!」
Masato bị đè nghiến xuống đất một cách thô bạo, Ninomiya Hayahiko đang chu cái mỏ nhọn hoắt ghé sát vào mặt cậu.
「Á a! Cứu tôi! Cứu tôi với!」
Mặc dù bị đẩy ngã, Masato vẫn dùng tay đẩy cằm Hayahiko ra, liều chết bảo vệ trinh tiết của mình.
Bên cạnh hai người đang giằng co lôi kéo, Toto đang cố sức muốn tách họ ra.
Đó chính xác là cảnh tượng Karina Shirou nhìn thấy.
Một bức tranh địa ngục trần gian sống động...
Karina Shirou bất giác nhẹ nhàng ấn nút "Đóng cửa".
「...」
Và rồi, cửa bắt đầu khép lại. Thang máy nhanh chóng đi xuống...
Masato tuyệt vọng gào lên...
「Á a! Á a!」
Cậu hoàn toàn không để ý Karina Shirou vừa ở ngay bên cạnh mình, cánh cửa hy vọng vừa đóng sầm lại.
Cứ đà này...
Cậu thực sự sẽ mất đi vài thứ quan trọng của đời trai.
「ANH! YÊU! EM!」
Đối mặt với tên điên liên tục gào thét lời yêu đương——
「Không chịu đâu! Cứu tôi! Cứu tôi! Cứu tôi!」
Masato liều chết kháng cự.
Và rồi, lần này lại là Toto cứu cậu. Cô thi triển năng lực đóng băng của mình, cẩn thận để không cuốn cả Masato đang bị dính chặt vào trong đó.
「!」
Toto áp tay lên đầu Hayahiko, giải phóng toàn bộ sức mạnh hàn băng. Trong khoảnh khắc, cả cái đầu của Hayahiko bị đóng băng trong tảng băng cục bộ. Lúc này ngay cả Hayahiko cũng giật mình (dù sao cũng phải thở chứ), cả người hắn ngửa ra sau.
Chính vào lúc này...
「Ư, tên này!」
Masato hất văng Hayahiko ra. Sau đó cậu lăn người bò ra từ dưới thân hắn, giữ khoảng cách an toàn. Toto cũng nhanh chóng áp sát Masato, đỡ lấy cậu.
Ngay trước mặt hai người họ...
「~」
Hayahiko sờ lên lớp băng bao phủ mặt mình. Toto và Masato tưởng hắn sẽ dùng nắm đấm hay thứ gì đó đập vỡ băng (họ đã không còn ngây thơ nghĩ thứ đó có thể nhốt được Hayahiko nữa), nhưng Hayahiko lại không làm thế.
Hắn chỉ...
「~~~~~」
Lẩm bẩm gì đó trong tảng băng, rồi cười gian xảo. Hắn thè lưỡi ấn về phía trước, chỉ đơn giản như vậy...
「Oa a!」
「!」
Tảng băng rắn chắc do Toto tạo ra đã dễ dàng vỡ vụn. Hắn còn chẳng cần đưa tay chạm vào...
Vì không cần thiết sao?
「Hắn không phải là con người nữa rồi.」
Trong đầu Masato đã không biết lần thứ bao nhiêu hiện lên câu nói này. Hắn cười, cười hehehe. Cậu không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Nhưng...
Không còn cách nào khác. Đã không còn đường lùi nữa rồi...
「Hehe.」
Khuôn mặt Masato méo xệch đi.
「Giết hắn thôi...」
Ít nhất thì việc tiễn hắn xuống suối vàng, hãy để chính tay mình làm. Masato siết chặt đồng xu năm yên, trực diện đối đầu với Hayahiko, chuẩn bị quyết đấu sinh tử.
Cậu định sẽ phân thắng bại tại đây.
Toto cũng đứng bên cạnh cậu gật đầu, vẻ mặt đầy nghiêm túc.
『Thần Lang』 và 『Ma Thần Băng Tuyết』 đều đang dốc toàn lực.
Thân trên của Hayahiko đổ về phía trước, tạo thành một tư thế kỳ quặc, miệng vẫn cười không ngớt. Trước cặp đôi mạnh nhất mà ngay cả Amakusa Mongoru cũng phải giơ cờ trắng đầu hàng ngay lập tức, Ninomiya Hayahiko, một người thường (?), dường như chỉ muốn kiên trì với tình yêu của mình.
Thứ tình yêu vặn vẹo và điên cuồng đó.
***
Sự giằng xé trong nội tâm khiến bước chân ông trở nên nặng nề như đeo chì.
Ông biết...
Ông rất hiểu tình huống này. Ông đã gặp phải rất nhiều lần. Tuy không tệ hại như trước kia, nhưng gần đây ông vẫn gặp phải không ít chuyện đen đủi kiểu này.
Ông vẫn luôn nhẫn nại.
Nhưng thực sự quá đáng ghét.
Bản năng gào thét rằng không được tiến lên. Nhưng tinh thần trách nhiệm lại cố chấp thúc đẩy ông. Ông hầu như không tự giác, nhưng chính tâm thái nghiêm túc, tính cách cứng nhắc và tiêu chuẩn khắt khe đó đã khiến ông bao lần bị cuốn vào những rắc rối không đâu.
Có một lần, ông bị dính chặt với một người đàn ông đau bụng, cơ thể không tách ra được, kết quả bị lôi tuột vào nhà vệ sinh.
Đó thực sự là địa ngục.
Bị con hình nhân có chỗ lồi ra ở háng đuổi theo, cửu tử nhất sinh.
Sau đó, cơ thể ông lại hợp thể với con hình nhân đó và bị truy nã, thậm chí suýt bị tước bỏ danh hiệu Đặc Lệnh Linh Năng Điều Tra Quan. Bị thiên hạ cười nhạo là biến thái, bị phụ nữ nhìn bằng ánh mắt khinh miệt.
Những sự ngẫu nhiên bất hạnh này, đương nhiên đã khiến ông gặp phải biết bao đối đãi tàn nhẫn.
Ông sinh ra đã được định sẵn số phận đen đủi này sao?
Hay là đang gánh chịu tội lỗi của tổ tiên?
Sau khi chia tay Ayanokouji ở tầng một, ông tận dụng đặc quyền của người giám sát tự mình đi thang bộ lên, tâm trạng nặng trĩu.
Ông chẳng muốn đi chút nào.
Cũng chẳng muốn nhìn thấy cảnh tượng đó.
Tuy nhiên vì tinh thần sứ mệnh, ông đã leo lên cầu thang từ lúc nào không hay.
Ông không thể để một thanh niên đầy triển vọng thất bại thảm hại ở đây được.
Ông nhất định...
Nhất định phải cứu cậu ấy!
Dựa trên tinh thần trách nhiệm cao cả đó...
Đặc Lệnh Linh Năng Điều Tra Quan · Karina Shirou lại... nói sao nhỉ...
Lại bị cuốn vào cuộc phân tranh vô nghĩa một cách lãng xẹt.
Cảnh tượng ông leo lên cầu thang nhìn thấy, chính là hình ảnh Masato và Toto đang hợp lực chống lại Ninomiya Hayahiko, mở ra một trận đại quyết đấu tầm cỡ thế giới.
Vẻ mặt Masato trông như đã chuẩn bị tâm lý cho tình huống xấu nhất.
Toto cũng dốc toàn lực tương tự.
Mặt khác, đối mặt với hai người sở hữu thực lực siêu cường, Hayahiko chỉ liên tục cười một cách kinh tởm, không hề nhúc nhích.
Tình hình trước mắt căng như dây đàn, Karina Shirou liều mạng muốn can thiệp. Ngay khi ông định mở miệng, ông phát hiện ra sự hiện diện của một người khác.
Phía bên kia Masato và Toto, có một thiếu niên đang đứng. Cậu nam sinh có khuôn mặt tàn nhang đó giơ tay lên và hét lớn.
「~~~~~」
Đó là một phát ngôn rất đáng sợ.
Thiếu niên đó thực sự trông rất yếu ớt. Ngay cả trong mắt Amakusa Sayo, lần đầu tiên gặp mặt, cô cũng tưởng đối phương là con gái giống mình.
Cậu bé khi đó còn đang học mẫu giáo, mặc bộ đồ thể thao rõ ràng là không vừa người, rộng thùng thình. Ống quần phải xắn lên hai nếp dày. Sau này hỏi ra mới biết, hình như cậu nhặt đồ cũ của anh trai để mặc. Ở nhà Amakusa, đặc biệt là Bắc Phân Gia rất nổi trội về địa vị và tiền bạc, không thể nào không mua nổi quần áo mới cho con thứ. Nhưng Amakusa Tooru vô cùng kính trọng người anh trai hơn mình bảy tuổi, nghe nói là cậu tự nguyện muốn mặc đồ của anh. Đội chiếc mũ bóng chày che gần hết mắt, cậu bé dưới vành mũ có đường nét khuôn mặt rất mềm mại, khiến người ta dễ lầm tưởng là con gái. Cho đến khi cậu đi vào nhà vệ sinh nam ở công viên, Sayo cũng không để ý cậu là người khác giới.
「Hả? Cậu là con trai à?」
Sayo cao giọng hỏi đầy ngạc nhiên.
「A, ừ. Ơ? Sao cậu ngạc nhiên vậy?」
Tooru có vẻ ngượng ngùng, lại mang chút bất ngờ trả lời.
Nhắc lại thì, ngày đầu tiên gặp gỡ Sayo gọi cậu là 『Tooru-kun』. Nhưng chưa đầy một tuần, Sayo liền trực tiếp gọi tên cậu là 『Tooru』 trống không. Khi nói chuyện trực tiếp, giọng điệu cũng tự nhiên trở nên xuề xòa hơn. Tuy nói Sayo lúc đó quả thực cũng chưa mạnh mẽ như bây giờ, nhưng cô rất tự nhiên đối đãi với Tooru theo cách như vậy.
Cô là chị, là nữ vương. Còn cậu là em trai, là gia thần. Mối quan hệ hiện tại, ngay từ lúc đó đã được xác lập. Sayo coi Tooru như đàn em của mình, nhưng có một sự kiện đã khiến cô thay đổi hoàn toàn cách nhìn về Tooru.
Đó là khi Sayo bị một con chó hoang lớn đuổi theo. Mặc dù hoàn toàn không biết nguyên nhân là gì, nhưng có một con chó ngao khổng lồ đột nhiên xuất hiện trong công viên Sayo thường chơi, rồi lao vào Sayo.
Dù linh lực của Sayo có tiềm năng đến đâu, cô cũng chỉ là một đứa trẻ. Sayo không biết phải làm sao, chỉ biết cắm đầu chạy, ngay khi cô vấp ngã suýt chút nữa bị cắn trúng thì...
Có lẽ cô thực sự sẽ bị cắn chết.
Con chó ngao sùi bọt mép, đôi mắt vằn tia máu bất thường một cách rõ rệt, Sayo đã giác ngộ cái chết cận kề.
「Đằng này! Đằng này! Sayo ở đây nè!」
Tooru đi vứt rác đã quay lại kịp lúc. Cậu dùng hết sức ném quả bóng trên tay ra xa.
Ngay trong khoảnh khắc đó...
「Gâu gâu gâu!」
Con chó ngao đánh mắt nhìn xung quanh, gầm gừ. Không biết tại sao, nó dường như không nhìn thấy Sayo đang ngã ngay trước mắt nó.
Và rồi, ánh mắt nó chuyển sang quả bóng nhựa đang lăn lông lốc.
「Gâu gâu!」
Con chó ngao phát ra âm thanh đáng sợ, lập tức lao vút về phía quả bóng.
「Gâu gâu gâu gâu!」
Nó điên cuồng cắn xé quả bóng không ngừng. Quả bóng chất liệu nhựa mỏng manh nhanh chóng tan nát. Con chó ngao nhe nanh dài âm u. Sayo nhìn đến ngây người, Tooru lao đến bên cạnh cô, mặt tái mét nói:
「Cậu, cậu đang làm gì vậy! Mau lên! Mau chạy đi!」
Sau đó, Tooru cố sức đỡ Sayo dậy, dìu cô chạy về ngôi nhà có người lớn đang chờ. Lúc đi trên đường, trong đầu Sayo toàn là hình ảnh con chó cắn nát quả bóng, sau đó nghĩ lại, Sayo mới thực sự cảm thấy sợ hãi thấu xương.
Nếu Tooru không cứu cô, thì giờ đây cô cũng có chung số phận với quả bóng nhựa kia. Sayo run rẩy nói lời cảm ơn, Tooru lại hơi ngượng ngùng đỏ mặt.
「Sức mạnh của tớ chỉ có chút xíu này thôi.」
Cậu trả lời khiêm tốn như vậy.
『Năng lực khiến đối phương lầm tưởng một vật nào đó thành một thứ khác.』
Ví dụ, chỉ cần cậu phát động niệm lực, con chó sẽ tưởng quả bóng nhựa là cô bé. Nhưng rất tiếc, không phải thứ gì cũng làm được, bắt buộc phải là những thứ có tính chất tương đồng ở mức độ nào đó mới có hiệu quả.
「...Ý cậu là, tớ giống với quả bóng nhựa sao?」
Sau khi lớn hơn một chút, Sayo đã hỏi như vậy.
「Theo con mắt của chó thì đúng là như thế.」
Khi đó Tooru đã giống như bây giờ, nói chuyện với Sayo đều dùng kính ngữ. Cậu cười giải thích. Đặc điểm năng lực đó của cậu không phải là cho đối phương nhìn thấy ảo giác, mà là ép buộc đối phương ý thức mãnh liệt về một bản chất nào đó của vật thể đối tượng.
「Con chó cứ muốn cắn đối tượng bỏ chạy mà nó đang đuổi theo, nên quả bóng nhựa có cùng cảm giác mềm mại như tiểu thư Sayo, lại lăn đến nơi rất xa, vừa vặn tồn tại tính tương đồng như vậy. Lúc đó nếu có một miếng thịt sống thì là thích hợp nhất. Đổi lại là nhà vệ sinh hay thùng rác, cây cối hay ghế dài thì sẽ hơi khó khăn. Hơn nữa quả bóng nhựa đó hình tròn, trong điều kiện tương đồng kiểu này có thể khiến đối phương lầm tưởng là quả dưa hấu, hoặc dựa trên tính tương đồng về việc nảy lên, khiến đối phương lầm tưởng là con thỏ.」
Ở một mức độ nào đó, trong trường hợp có điều kiện phù hợp, một khi đã khiến đối phương tin vào chuyện như vậy, thì hầu như không thể tự mình phá giải.
Sau này Tooru đặt tên cho sức mạnh này là 『Thành Thực Hồng Liên Lừa Dối Thế Giới』. Sức mạnh của Tooru tuyệt đối không phải vạn năng, nhưng Sayo biết rất rõ, sức mạnh của cậu rất lợi hại.
Ví dụ như lúc này...
「Người các người nhìn thấy đó không phải là Togami! Kia mới là Togami Masato thật sự!」
Cậu chỉ thẳng tay vào Karina Shirou vừa bước ra từ cầu thang.
Khoảnh khắc này, vận mệnh của rất nhiều người đã bị đảo lộn hoàn toàn...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
