Chương 1: Masato nằm trong chăn tĩnh lặng chờ thời cơ
Tập 10 Chương 1: Masato nằm trong chăn tĩnh lặng chờ thời cơ
Sau vài tháng sinh sống tại nhà chính của gia tộc Amakusa, Sayo đã xâu chuỗi những mẩu đối thoại rời rạc của người lớn theo cách riêng và dần hiểu ra tình thế hiện tại: Amakusa Mitsune vốn có cả anh trai và chị gái, tức là bác và dì của Sayo. Chính sự tồn tại của họ đã khiến việc Mitsune kết hôn với người ngoài là Youhei và rời khỏi nhà chính được chấp nhận một cách dễ dàng. Anh chị của cô từng bảo với vợ chồng Mitsune rằng: 『Chuyện nhà Amakusa cứ để bọn này lo, hai em cứ rời đi cũng không sao』. Thế nhưng, người anh trai đột ngột qua đời vì tai nạn, chị gái cũng mất tích không lâu sau đó; rốt cuộc, trách nhiệm của người đứng đầu gia tộc lại đè nặng lên vai Mitsune và Youhei.
Cái gọi là 『Ý muốn của nhà Amakusa』 dường như đã định đoạt như vậy.
Trong hoàn cảnh đó, Sayo nhanh chóng nhận ra rằng, thứ được xưng tụng là 『Ý muốn của nhà Amakusa』 thực chất chỉ là suy nghĩ và quyết định của một người phụ nữ duy nhất. Hơn nữa, không chỉ Mitsune, mà ngay cả Youhei - người vốn chẳng mang dòng máu Amakusa - cũng không thể làm trái mệnh lệnh của người phụ nữ ấy.
Và điều đó dường như có liên quan mật thiết đến việc chuyển nhà gấp gáp lần này.
Bên trong nhà chính Amakusa, đủ loại thực thể đang rục rịch chuyển động, chẳng mấy kẻ là con người bình thường. Trong mắt người cha không có năng lực tâm linh như Youhei, nơi đây có lẽ chỉ là một ngôi nhà cổ Nhật Bản buồn tẻ; nhưng trong mắt Sayo và mẹ Mitsune, đây thực sự là một chốn hỗn tạp ồn ào. Thường xuyên có những gã đàn ông to lớn quấn băng kín mặt, hay những con quỷ nhỏ như chuột cống chạy qua chạy lại.
Ngoài nhà chính, gia tộc Amakusa còn có bốn phân gia trấn giữ bốn phương Đông Tây Nam Bắc. Đôi khi, người của phân gia cũng ra vào nhà chính. Không chỉ Sayo, mà ngay cả Mitsune cũng chẳng ưa gì họ. Thái độ của họ đối với Mitsune - người tuy chỉ như bình hoa di động nhưng danh chính ngôn thuận là đương kim gia chủ - cũng mỗi người một khác.
Có kẻ bề ngoài cung kính nhưng trong lòng lại khinh miệt Mitsune. Có kẻ thì lộ liễu chế giễu cô. Dù cũng có người tiếp cận Mitsune với thái độ tỏ vẻ thân thiết, nhưng đa số hầu như không để cô vào mắt. Họ đều biết rất rõ ai mới là kẻ thống trị thực sự của nhà Amakusa.
Trong số những người thuộc phân gia, có một kẻ mà Sayo đặc biệt không thể chịu đựng nổi. Đó chính là kẻ đầu sỏ đã khiến gia đình Sayo phải rời bỏ cuộc sống hạnh phúc - Arin. Nghe nói trong người Arin chảy dòng máu yêu quái (loại người này ở nhà chính Amakusa không phải là hiếm), nên không thể đoán được tuổi thật, nhưng bà ta có vẻ cùng thế hệ với Mitsune.
Trong tất cả các phân gia, chỉ có Arin là luôn tỏ ra kiêu ngạo, giữ thái độ khinh miệt ra mặt đối với Mitsune. E rằng trong quá khứ giữa họ đã từng xảy ra chuyện gì đó. Hễ có dịp, Arin lại dùng lời lẽ cay độc để bắt nạt, tranh cãi với Mitsune. Và trước một Arin như vậy, Mitsune hiếm khi lại bộc lộ sự cay cú. Sayo nhớ rất rõ mẹ mình thường nghiến chặt răng, đôi mắt đẫm lệ trừng trừng nhìn Arin.
Vì thế, Sayo cũng cảm thấy đặc biệt phẫn nộ với Arin. Trong tâm hồn non nớt của cô bé, Arin chính là 『Kẻ thù』.
Mặt khác, trong nhà Amakusa cũng có vài ngoại lệ khiến Sayo mở lòng.
Một là con mèo bắt đầu được nuôi sau khi chuyển đến nhà chính.
Con mèo này ban đầu bị bỏ rơi trong thùng giấy ở công viên, Sayo nhặt về và sau khi được bố mẹ cho phép, cô bé bắt đầu chăm sóc nó. Bố đặt cho nó cái tên kỳ quặc là 『Dobu』; mẹ tuy ngoài miệng hay cằn nhằn nhưng thực tâm cũng rất cưng chiều Dobu. Tình cảm giữa bố mẹ cũng nhờ có Dobu mà trở nên hòa thuận hơn trong một thời gian.
Người cùng Sayo phát hiện ra con mèo và nỗ lực giúp thuyết phục bố mẹ cô bé, chính là Amakusa Tooru - người sau này trở thành gia chủ phân gia phía Đông do bố mẹ và anh trai đột ngột qua đời. Từ đó, Sayo gần như chuyện gì cũng tâm sự với Tooru.
Tuy nhiên, dù có chút an ủi bên cạnh, bầu không khí ngột ngạt của nhà Amakusa về cơ bản vẫn không thay đổi. Bởi vì con quái vật tối cao đã ép gia đình Sayo quay về đây đã phủ cái bóng quyền lực vô hình của bà ta lên khắp dinh thự rộng lớn này. Chắc hẳn lúc đó bà ta cũng giống như bây giờ, đang vi vu đâu đó tận hưởng chuyến du lịch xa hoa. Vì thế, lần đầu tiên Sayo chạm mặt 『Thực thể đó』 là chuyện xảy ra sau khi đã chuyển đến nhà chính được nửa năm.
『Thực thể đó』.
Kẻ thống trị tuyệt đối của nhà Amakusa, Chân Nữ Thần (Shin Megami) sắp trở về. Kể từ khi nghe tin, sắc mặt Youhei ngày nào cũng u ám, cảm xúc của Mitsune cũng trở nên vô cùng bất ổn. Sayo tuy không hiểu rõ ngọn ngành, nhưng cô bé cảm nhận sâu sắc sự căng thẳng của cha mẹ, khiến cô bé sợ đến mức muốn khóc òa.
Ngày Chân Nữ Thần trở về Nhật Bản, tình cờ thay lại là một đêm mưa bão dữ dội.
Bà ta chỉ mới đến gần thôi mà đã khiến người ta cảm nhận rõ rệt sự hiện diện áp đảo.
Những loài ly mi vọng lượng có linh lực thấp trú ngụ trong nhà chính đã cao chạy xa bay từ trước.
Gia đình Sayo quỳ rạp xuống sàn trong phòng khách lớn, chờ đón Chân Nữ Thần. Khuôn mặt Youhei méo xệch vì nhục nhã, còn đôi vai Mitsune thì run rẩy không ngừng.
Còn Sayo thì sao?
Cô bé hoàn toàn bị chấn nhiếp.
Bởi vì đẳng cấp linh lực của Chân Nữ Thần hoàn toàn khác biệt với bọn họ. Cứ như một dãy núi khổng lồ chọc trời, khiến người ta hoàn toàn không thấy được đỉnh, chỉ cảm nhận được một luồng khí tức mênh mông vô tận. Lúc này, ngay khoảnh khắc này, nếu thực thể đó muốn, bà ta có thể thổi bay cả bọn họ lẫn những ngôi nhà lân cận thành tro bụi chỉ bằng một ý niệm.
Hơn nữa, e rằng...
Thực thể này sẽ làm những chuyện đó mà không chút do dự. Điều này ngay cả Sayo cũng hiểu rõ. Sayo trố mắt nhìn Chân Nữ Thần, Mitsune liều mạng bảo cô bé hãy cúi đầu bày tỏ lòng kính trọng, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Chân Nữ Thần sải bước về phía Sayo, túm lấy tóc cô bé, nhấc bổng lên như đang xách một con mèo con. Sayo hét lên thảm thiết, hai chân giãy giụa giữa không trung. Cha mẹ cô bé liều mạng dập đầu xin lỗi, nhưng Chân Nữ Thần không hề tức giận vì cái nhìn chằm chằm của cô bé.
Bà ta nhìn thẳng vào Sayo, nở nụ cười.
『Ái chà, con bé này có tố chất đấy chứ. Đợi nó lớn hơn chút nữa, ta sẽ tự mình huấn luyện nó vậy.』
Cha mẹ Sayo cứng đờ tại chỗ.
『Hừm, không được thì thôi. Xem xét cho Suna-nyudo ăn cũng được.』
Lúc này, Chân Nữ Thần cười lớn vài tiếng, cứ như đang bàn về con cá vàng vớt được ở lễ hội vậy. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Mitsune hét lên thất thanh. Bởi vì Chân Nữ Thần cứ thế nắm tóc Sayo, tùy tiện ném văng cô bé đi.
Hành động thô bạo đó cứ như thể bà ta hoàn toàn không coi Sayo là sinh vật sống.
Thực sự là như thế.
Đối với Chân Nữ Thần, bà ta chỉ đơn giản là ném một vật đi thôi.
Chắc cũng chẳng có ác ý gì đặc biệt đâu.
Thế nhưng, cú ném đó đủ uy lực để khiến Sayo bất tỉnh. Đầu cô bé đập rách cửa giấy, ngã thẳng xuống chiếu tatami ở phòng bên cạnh và lịm đi. Trong tiếng la hét thảm thiết của cha mẹ cô bé, Chân Nữ Thần chỉ cười ha hả không ngớt và nói:
『Được rồi, ta hơi mệt. Đi tắm trước đây.』
Sau đó, bà ta thong thả bước ra khỏi phòng khách. Youhei bế Sayo lên, ánh mắt đầy oán hận nhìn theo bóng lưng Chân Nữ Thần.
Kể từ ngày đó, những cuộc cãi vã giữa Youhei và Mitsune ngày càng nghiêm trọng. Mặc dù họ cố ý tránh để Sayo nghe thấy, nhưng cô bé biết thừa họ đang tranh cãi vì bất đồng quan điểm. Youhei chủ trương phải tìm cách trốn khỏi đây, còn Mitsune lại cảm thấy điều đó là bất khả thi, tóm lại cứ tiếp tục cung kính phục tùng là được. Sayo cực kỳ tán thành ý kiến của bố.
Cô bé không muốn ở lại cái nhà này thêm một giây phút nào nữa.
Rõ ràng kể từ ngày gặp mặt đó, cô bé không hề tiếp xúc lại với Chân Nữ Thần. Nhưng sự tồn tại của bà ta như cơn ác mộng, chỉ cần ở gần thôi là Sayo đã bắt đầu run rẩy.
Sayo lo lắng liệu khi Youhei bỏ trốn, ông có bỏ lại Mitsune - người luôn phản đối - ở lại đây hay không. Dù sao thì quan hệ vợ chồng họ cũng đã trở nên tồi tệ như vậy, hơn nữa Sayo cũng lờ mờ cảm thấy bố là người có thể đưa ra quyết định tàn nhẫn như thế vào thời khắc quan trọng.
Vì vậy, một ngày nọ, khi Youhei tình cờ nhắc đến:
『Sayo, ngày mai chúng ta đi chơi xa nhé. Cùng với mẹ và Dobu nữa.』
Lúc đó, Sayo thực sự vỡ òa trong hạnh phúc. Hiểu ngay ẩn ý của bố, Sayo gật đầu thật mạnh 『Vâng ạ』. Bố cuối cùng cũng quyết định bỏ trốn rồi. Biểu cảm của Youhei tuy mệt mỏi, nhưng ông đã nở nụ cười.
Ngày mai mọi chuyện sẽ kết thúc, cô bé sẽ cùng bố mẹ trốn đi, trốn đến chân trời góc bể.
Sayo đã tin như vậy, nhưng hy vọng mong manh của cô bé đã bị đập tan nát vào ngày hôm sau. Đeo chiếc ba lô du lịch trên lưng, cô bé bước vào căn phòng trống rỗng.
Chỉ còn lại một bức thư.
『Xin lỗi con, Sayo. Bố và mẹ mang theo Dobu trốn đi rồi — Youhei』
Chẳng biết từ lúc nào, Chân Nữ Thần đã xuất hiện. Bà ta cầm tờ giấy nhắn được gõ bằng chiếc máy đánh chữ mà Youhei yêu thích lên, xem xong liền cười ngặt nghẽo.
『Á ha ha ha ha ha ha! Đồ nhát gan! Thế mà lại bỏ con gái lại rồi chạy trốn! Cả bố lẫn mẹ đều định biến con gái ruột thành vật tế thần sao! Phụ ha ha ha ha! Thôi được! Nể tình cái hoàn cảnh bi thảm mất mặt này, ta tha cho cái nhà này đấy.』
Còn Sayo thì sao?
Cô bé quỳ sụp xuống, đôi mắt trợn ngược trắng dã rồi ngất lịm đi vì cú sốc quá lớn.
Mấy ngày sau...
Sayo bé nhỏ quỳ rạp người thật sâu trước Chân Nữ Thần trong phòng khách lớn. Chân Nữ Thần ngồi khoanh chân ở vị trí bề trên, tỏ vẻ rất thích thú, nhìn chằm chằm vào cô bé.
Sayo hạ quyết tâm, cô bé phải trở nên mạnh mẽ, một ngày nào đó nhất định phải trở nên mạnh mẽ.
Để đánh bại con quái vật này.
Một ngày nào đó, cô bé nhất định phải trở nên mạnh đến mức khủng khiếp.
***
Vừa hồi tưởng lại những chuyện cũ, Amakusa Sayo buồn bã bước lên phía trên. Ngay tại tầng 18, cô gặp một người không ngờ tới và phải thốt lên kinh ngạc.
『Quyết Đấu』 cuối cùng cũng bước vào giai đoạn sau.
Khi mặt trời ngả về tây, bên ngoài tòa nhà bắt đầu bị bao phủ bởi bóng tối lờ mờ, lễ hội điên cuồng bên trong đang dần đi đến hồi kết. Cướp đoạt chip của nhau để tiến lên phía trên — đây là một quy tắc quá đỗi đơn giản. Thời gian trôi qua, những người tham gia không ngừng loại bỏ lẫn nhau, và cho đến nay, quân số đã giảm đi rõ rệt.
Ban đầu, ranh giới giữa kẻ thắng và người thua vẫn chưa thực sự rõ ràng. Nhưng sau buổi chiều tà, thắng bại đã được phân định với tốc độ chóng mặt.
Những kẻ chiến thắng trong các cuộc tranh đấu và đoạt được chip sẽ ôm một lượng lớn tài sản để đối đầu ở các tầng trên. Vấn đề chỉ là cướp thêm từ tay đối phương, hay bản thân bị cướp ngược lại.
Trong cuộc thi không có quy định 「bị cướp chip thì phải rời cuộc chơi」, vì thế về lý thuyết, người tham gia có thể tái tham chiến. Tuy nhiên, những người mất chip ở tầng 20 trở xuống hầu như đều lẳng lặng rời khỏi tòa nhà Amakusa, rút khỏi 『Quyết Đấu』.
Một yếu tố lớn là do sự chênh lệch thực lực đã quá rõ ràng, khiến kẻ thua cuộc nảy sinh sự tự giác, thừa nhận thất bại. Đại đa số khi thấy đối thủ đánh mãi không thắng, ham muốn chiến đấu cũng theo đó mà lụi tàn.
Một nguyên nhân chính khác, tám phần là do những tên côn đồ kiếm tiền lẻ ở tầng 5 trở xuống đã bị Chân Nữ Thần dọn sạch sẽ, những người còn trụ lại đa số là những kẻ thực sự có tham vọng leo lên đỉnh. Chẳng biết từ lúc nào, số lượng người tham gia đã không còn đến 30 người.
Thực tế mà nói, đại đa số đã rời khỏi tòa nhà Amakusa, chỉ còn lại một bộ phận tinh anh mang theo chip leo lên trên, nên cho dù kẻ thua cuộc muốn làm lại từ đầu, xung quanh cũng chẳng có ai cầm chip để mà cướp. Đây cũng là một trong những lý do khiến họ bỏ cuộc.
Để lên các tầng cao hơn, bắt buộc phải nộp số chip mà nhà Amakusa quy định; nhưng thực ra càng lên cao, việc đạt được quy định này lại càng dễ dàng.
Từ tầng 1 đến tầng 5, phí thông hành lần lượt là 1 triệu, 2 triệu, 3 triệu, 4 triệu, 5 triệu yên chip. Sau đó từ tầng 6 đến tầng 10 có thể di chuyển tự do. Từ tầng 10 trở lên lại thu chip theo đơn vị mỗi 5 tầng: đến tầng 10 cần 10 triệu, tầng 15 cần 20 triệu, tầng 20 cần 30 triệu, tầng 25 cần 40 triệu, tầng 30 cần 50 triệu, tầng 35 cần 60 triệu.
Nói cách khác, để đến được tầng 40 trước sân thượng, tổng cộng cần nộp con số thiên văn là 225 triệu yên tiền chip.
Chỉ có điều, những người chạm mặt nhau ở cự ly gần trên tầng 20, trong tay đại khái đều có khoảng 100 triệu yên chip (phí đăng ký ban đầu cộng với số cướp được), vì thế chỉ cần thắng một lần là gần như không cần lo thiếu chip chi trả.
Quan trọng hơn là, để trở thành người chiến thắng cuối cùng, những mưu mô xảo quyệt thực sự dần nổi lên mặt nước. Để đến các tầng trước sân thượng, chỉ cần trả đủ chip là được; nhưng để trở thành bá chủ tối thượng của 『Quyết Đấu』, chiếm đoạt tất cả, thì bắt buộc phải đánh bại toàn bộ đối thủ cạnh tranh mới có thể bước lên sân thượng.
Điều kiện duy nhất để mở cánh cửa giữa tầng 40 và sân thượng:
Cướp toàn bộ chip của những người khác, trở thành kẻ độc tôn của 『Quyết Đấu』.
Vì vậy, làm thế nào để loại bỏ đối thủ bằng phương pháp hiệu quả nhất, ít thiệt hại nhất là tối quan trọng. Tình trạng hỗn chiến cướp bóc bất phân địch ta lúc đầu giờ không còn nữa; cuộc chơi đã chuyển sang đấu trí, sử dụng chiến lược và những thủ đoạn tinh vi.
Ngoại trừ một bộ phận cực nhỏ (những quái vật như Suna-nyudo), những người còn sống sót đến lúc này đều sở hữu sức mạnh của một thuật sư, đồng thời kiêm bị trí tuệ của kẻ sống sót qua nhiều chiến trường. Có người đã kiếm được gần 200 triệu yên chip nhưng lại cố tình ẩn nấp quanh tầng 20 im hơi lặng tiếng. Cũng có người tích cực đi lên trên, giăng bẫy chờ đợi con mồi.
Từ tầng 20 đến tầng 40, mỗi người đều có những toan tính riêng. Ai cũng muốn giành vị trí dẫn đầu trong cái nồi lẩu thập cẩm hỗn độn này. Nhưng trong số những người tham gia còn lại, chỉ có một người hoàn toàn tách biệt khỏi những cuộc tranh đấu ấy.
Cậu ta chính là...
Bị bỏ xa lại phía sau, Togami Masato đang ngủ một mình trên giường ở tầng 5.
Cậu ta thực sự đang ngủ.
「Phù~」
Vốn chỉ định chợp mắt nghỉ ngơi một chút, nhưng có lẽ vì quá mệt mỏi nên Masato đã chìm vào giấc ngủ sâu lúc nào không hay.
「Khò~」
Nằm bên cạnh cậu, Kichi cũng ngủ rất ngon lành.
Cô bé vốn cũng chỉ định dựa vào Masato thôi, nhưng rồi cũng theo đó mà đi vào mộng đẹp.
Hiện tại, hai người bọn họ cứ như đang chờ đợi điều gì đó, chỉ lặng lẽ nghỉ ngơi để hồi phục thể lực...
Ngay khi bóng tối nuốt chửng hoàn toàn tòa nhà Amakusa, bên trong đã xảy ra hai sự kiện lớn đáng chú ý.
Một chuyện xảy ra ở quảng trường tầng 35 — 『Naniwa Tật Phong Thiên Cẩu』 Taruoka Makoto, một trong những ứng cử viên vô địch, đã đụng độ nảy lửa với 『Hoàng tử giới chú thuật』 Yahara Youji. Chuyện còn lại xảy ra ở tầng 30 — sự tồn tại bị kiêng kỵ nhất trong nhà Amakusa, Suna-nyudo, bị 10 linh năng giả bao vây.
Hành động phá vỡ thế bế tắc của cả hai bên chắc chắn là những sự kiện có quy mô đáng kể.
『Naniwa Tật Phong Thiên Cẩu』 Taruoka Makoto, bậc thầy về thuật hệ phong, là linh năng giả thực hành Tu Nghiệm Đạo (*); chủ yếu hoạt động ở vùng Kansai. Tuy tuổi đời chỉ mới đôi mươi nhưng sức mạnh của anh ta đã vang danh khắp miền Tây Nhật Bản. Nghe đồn hồi nhỏ anh ta từng trực tiếp tu hành theo Thiên Cẩu núi Kurama, tuy không rõ thực hư — nhưng nếu là thật thì anh ta có cùng trải nghiệm với danh tướng Minamoto no Yoshitsune. (*Chú thích: Tôn giáo truyền thống Nhật Bản, kết hợp Thần đạo, tín ngưỡng núi non và Phật giáo).
Anh ta cầm hai thanh tiểu đao, ứng chiến bằng nhị đao lưu. Xung quanh cơ thể có những cơn lốc tự động tuôn trào, lao về phía đối phương với khí thế kinh người. Biệt danh 『Tật Phong Thiên Cẩu』 cũng từ đó mà ra.
Đôi mắt phượng nhỏ dài mang chút tinh nghịch, cộng thêm mái tóc xoăn màu đỏ rực. Trên người mặc áo khoác và quần jean bụi bặm, vòng tay và dây chuyền đều rất phong cách; nói đơn giản thì là một anh chàng rất đẹp trai.
Đối đầu với anh ta là 『Hoàng tử giới chú thuật』 Yahara Youji. Về mặt ngoại hình anh ta cũng chẳng hề kém cạnh. Trái ngược với phong cách hoang dã thời thượng của Taruoka Makoto, Yahara Youji ngoài 30 tuổi diện bộ vest màu xám đậm vô cùng chỉnh tề.
Anh ta thắt cà vạt sọc xanh, chính giữa cằm để bộ râu được tỉa tót gọn gàng, mái tóc đen nhánh chải ngược ra sau, trông giống như một bartender sành điệu. Trái ngược với Taruoka Makoto luôn nở nụ cười kiêu ngạo, Yahara Youji thường không biểu lộ cảm xúc, dễ khiến người ta hiểu lầm là anh ta đang khó chịu.
Luôn cầm trên tay cuốn sách ngụy thư Cơ đốc giáo, anh ta là chuyên gia sử dụng thần chú để tấn công tầm xa.
Cả hai đều là những kẻ thực lực đầy mình, dùng lối tấn công chính diện áp đảo, đường đường chính chính leo từng tầng. Tuy không đông như số lượng Masato từng gặp, nhưng họ cũng đã vài lần đụng độ các nhóm tấn công. Lần nào họ cũng trực diện đối mặt, chiến thắng giòn giã; dù gặp phải mưu hèn kế bẩn cũng không chạy trốn, dùng thực lực nghiền nát đối thủ.
Đây không phải là điều mà sức mạnh bình thường có thể làm được.
Trong đám người ngoài cuộc không đáng để mắt tới, Chân Nữ Thần chỉ đặc biệt lưu ý đến động thái của hai người này.
Và hiện tại họ đang đối mặt, đọ sức thực lực với nhau.
「~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~!」
Yahara Youji niệm chú, giơ bàn tay không cầm sách lên. Ánh sáng bao quanh anh ta, từ trần nhà giáng xuống vài tia sét đánh xuống đất, rồi lập tức lao thẳng về phía Taruoka Makoto.
「Hây a!」
Taruoka Makoto trong nháy mắt bắt chéo hai thanh tiểu đao trên đầu, đỡ lấy tia sét. Tuy nhiên...
「Ư!」
Không chịu nổi xung kích, anh ta khuỵu gối xuống đất.
「~~~~」
Yahara Youji nhắm mắt, tiếp tục niệm chú.
「Xoạch xoạch」 cuốn sách ngụy thư tự động lật trang.
Taruoka Makoto thấy vậy liền hét lên:
「Kishomaru!」
Anh ta dùng lực ném mạnh một thanh tiểu đao về phía Yahara Youji.
「Đi đi!」
Thanh đao xoay tròn trên không trung như một chiếc boomerang, tập kích đối thủ. Phần lưỡi dao mang theo ánh sáng xanh, tàn quang bao quanh thân đao tạo thành một đĩa tròn màu lam. Yahara Youji hơi hé mắt, nửa thân trên xoay chuyển, nhanh chóng né đòn.
Hành động trôi chảy như một võ sĩ quyền anh lão luyện, không một động tác thừa.
「Hí hí, ông chú. Phản xạ tốt đấy chứ. Nhưng mà —」
Taruoka Makoto cười khẩy, tay giật về phía sau. Yahara Youji vẫn giữ mặt lạnh, mở to mắt, quay đầu nhìn lại.
Đúng như dự đoán, chiếc đĩa tròn màu lam giống như bị dây kéo, phối hợp với động tác tay của Taruoka Makoto mà quay ngược trở về. Lần này không thể dễ dàng né tránh nữa.
「Chậc!」
Anh ta lăn sang bên né đòn, nhưng thanh tiểu đao đang xoay tròn vẫn sượt qua người.
「Haha!」
Thấy cảnh này, Taruoka Makoto lập tức lao lên. Trên đường chạy, anh ta chộp lấy vũ khí vừa quay về tay, rồi xoay người lại.
Nương theo lực gia tốc của cơn lốc, anh ta vung vũ khí chém xuống từ trên cao.
「Xem chiêu đây!」
「~~~~~~~~~~~~~~~~!」
Yahara Youji niệm chú cực nhanh, tay phải giơ lên phía trước, một bức tường phòng ngự bằng ánh sáng bao bọc lấy cơ thể.
「Ông chú! Sắp chết còn muốn giãy giụa à!」
Keng keng! Âm thanh kim loại va chạm chát chúa vang lên, hai thanh tiểu đao của Taruoka Makoto bị bật ra. Trong khoảnh khắc, hai thuật sư nhìn nhau.
「Hê hê.」
「Hừ.」
Mang theo nụ cười nhạt, hai người lại kéo giãn khoảng cách.
Đây là một trận đối đầu ngang tài ngang sức.
Yahara Youji thiên về tấn công tầm xa, còn Taruoka Makoto lại khao khát cận chiến. Cứ thế, kẻ tiến người lui, sàn nhà bị đục thủng, trần nhà sụp đổ, trên tường xuất hiện những lỗ lớn.
Khắp nơi nồng nặc mùi khét, dưới chân ngập trong nước.
Một cuộc đọ sức linh năng tráng lệ.
Cuộc chiến dài hơi cuối cùng cũng sắp đi đến hồi kết. Taruoka Makoto tiếp cận Yahara Youji khi đối phương để lộ sơ hở. Cán dao xoay ngược, cắm sâu vào bụng Yahara Youji.
「Ư, a!」
Cán dao xuyên qua điểm yếu một cách hoàn hảo, Yahara Youji ngã gục xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Về mặt linh năng, hai người ngang ngửa; nhưng về thể thuật, dường như có chút chênh lệch.
「Hây da. Tạm thời đừng có dậy nhé.」
Để đảm bảo Yahara Youji mất ý thức hoàn toàn, Taruoka Makoto tốn thêm chút thời gian truyền linh khí vào hành tủy đối phương. Cơ thể Yahara Youji nảy lên hai cái rồi nằm im.
「Ư, phù ư.」
Taruoka Makoto cũng tiêu hao một lượng lớn năng lượng. Khắp người anh ta đầy vết máu và vô số vết bỏng nhỏ.
「A~ mệt vãi.」
Anh ta lẩm bẩm, đi đến một góc cách xa Yahara Youji, dựa lưng vào tường rồi ngồi phịch xuống.
「Ái chà, đúng là một ông chú khó xơi.」
Taruoka Makoto cúi đầu cười khổ, lắc đầu ngao ngán.
Chính vào lúc này...
「Hình như đã phân thắng bại rồi nhỉ, vất vả rồi.」
Tiếng vỗ tay lác đác vang lên. Taruoka Makoto kinh ngạc ngẩng đầu, theo phản xạ lộn một vòng để giữ khoảng cách. Anh ta cầm đao, bày ra tư thế nghênh chiến, ánh mắt sắc lẹm nhìn về hướng phát ra âm thanh. Bầu không khí chùng xuống ban nãy tan biến sạch sẽ.
「Hả?」
Người đàn ông xuất hiện đeo găng tay trắng, tiếp tục vỗ tay với vẻ thích thú:
「Cậu vẫn còn sung sức quá nhỉ~ Xem ra chuyện bị các Thiên Cẩu dạy dỗ thể thuật triệt để không chỉ là lời đồn suông ha.」
Taruoka Makoto nheo mắt, giọng trầm xuống:
「Nếu nhận nhầm người thì tôi xin lỗi trước... Ngươi là Amakusa Moguru phải không?」
「Lần đầu gặp mặt.」
Gã đàn ông đó có cái đầu là những tấm gương soi tứ phía. Tên quái nhân bậc nhất của gia tộc Amakusa cung kính cúi chào, thái độ như thể thực lòng cảm thấy kỳ lạ.
「Cơ mà, chúng ta rõ ràng mới gặp nhau lần đầu, thế mà cậu lại nhận ra được à?」
Taruoka Makoto cười khổ.
「Đương nhiên rồi, cái đầu của ngươi dễ nhận biết thế cơ mà.」
Amakusa Moguru nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.
「Ừm, thôi kệ. Quan trọng là, xin cậu hãy chuẩn bị tâm lý nhé? Tiếp theo tôi sẽ tấn công cậu. Tôi sẽ cố gắng không giết, nhưng không dám đảm bảo một trăm phần trăm đâu. Vì cậu rất mạnh, nên tôi cũng không thể kiểm soát tốt lực đạo được.」
Amakusa Moguru giơ hai tay lên, chuẩn bị phát động linh thuật. Taruoka Makoto thì giống như một con mèo rừng, nở nụ cười nguy hiểm.
「Ngươi ấy mà...」
Anh ta hỏi bằng giọng cực kỳ trầm thấp:
「Cái sở thích này của ngươi cũng hay thật đấy. Ngươi cứ đợi ở chỗ nào đó chờ ta với ông chú Yahara đánh nhau tiêu hao thể lực à?」
「Ừm.」
Giọng của Moguru nghe có vẻ rất vui, hắn dừng linh thuật sắp phát động.
「Tại hai người nguy hiểm quá mà. Nên tôi cứ đứng bên cạnh quan sát tình hình mãi. Nếu điều kiện cho phép, tôi rất muốn có thể một lần đánh bại cả hai người.」
Nói xong, hắn lắc đầu.
「Nhưng mà, thực sự là rất khó làm được.」
「...」
「Tôi chủ trương 『cố gắng không làm những việc bất lợi cho bản thân』. Dù chỉ là một vết thương nhỏ, tôi cũng không muốn chịu đựng. Tôi sẽ loại bỏ hoàn toàn mọi khả năng đó.」
「Nói cách khác...」
Taruoka Makoto tiếp lời:
「Ngươi cho rằng bây giờ chỉ còn một mình ta, lại đang kiệt sức, nên có thể đánh bại ta mà không tốn chút sức lực nào, đúng không?」
「Ừm.」
Amakusa Moguru gật đầu xác nhận.
「Đối đầu với cậu hiện đang cạn kiệt thể lực, tôi chắc chắn sẽ không bị thương chút nào đâu. Điều này tôi có thể đảm bảo.」
「Chúng ta bị coi thường rồi nhỉ, phải không?」
Lúc này, Taruoka Makoto đột nhiên nói lớn:
「Ông chú Yahara, ông thấy cái thứ rác rưởi này thế nào?」
Amakusa Moguru kinh ngạc quay đầu lại, cả người cứng đờ. Trước mắt hắn là một cảnh tượng khó tin.
「... Câu được một con cá lớn đáng kinh ngạc, thế này chẳng phải vừa khéo sao? Makoto. Hoàn toàn nằm trong dự tính của chúng ta.」
Theo lý thuyết, người vừa bị Taruoka Makoto truyền linh khí vào đòn chí mạng phải đang hôn mê sâu, nhưng Yahara Youji lúc này lại đứng dậy như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Khuôn mặt anh ta vẫn không chút cảm xúc, nhưng ý thức vô cùng tỉnh táo.
「...」
Anh ta hắng giọng, nhẹ nhàng phủi bụi trên cuốn sách ngụy thư.
Không thể nào!
Nhìn bộ dạng vừa nãy, ít nhất anh ta phải ngất đi hai, ba tiếng mới đúng. Ngay khoảnh khắc đó, Moguru đã nghĩ ra đáp án chính xác.
「Chẳng lẽ?」
Hắn quay người nhìn Taruoka Makoto. Anh chàng tóc đỏ cười đắc ý.
「Ông chú và ta về cơ bản đều là người tốt siêu cấp chính trực đấy nhé. Thật thú vị quá đi, hạng người câu nệ nhất định phải giao đấu chính diện như chúng ta, thỉnh thoảng~ diễn chút kịch nhỏ thế này, ai cũng đều mắc câu cả, vui thật đấy. Ái chà, đối với con người, sự tin tưởng thực sự là điều rất quan trọng nhỉ.」
「!」
Amakusa Moguru hiếm khi kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Tuy không nhìn ra biểu cảm ẩn trong những tấm gương, nhưng e rằng hắn đang há hốc mồm.
「Hả?」
Hắn lại quay đầu nhìn Yahara Youji.
「... Hai người quen nhau sao?」
Yahara Youji cau mày.
「Đừng hiểu lầm, chúng tôi không phải mối quan hệ thân thiết kiểu đó.」
Taruoka Makoto vui vẻ giải thích:
「Chúng ta từng gặp nhau ba lần nhỉ. Lần đầu là liên quan đến tranh chấp với thế giới ngầm, lúc đó là kẻ thù. Lần thứ hai trong chuyến du lịch trừ tà trên đảo, lúc đó là đồng đội. Lần thứ ba tình cờ gặp trên phố, nên đã đi quán bar uống vài ly. Lúc đó mới biết cả hai cùng tham gia 『Quyết Đấu』, và đã bàn xem có nên chơi chút thủ đoạn nhỏ này không.」
「Chúng tôi không định liên thủ suốt cả cuộc thi. Cá nhân tôi thấy 『Quyết Đấu』 này là cơ hội tốt để phân thắng bại với Makoto.」
Yahara Youji tuyên bố với ánh mắt cảnh giác:
「Nhưng phải đợi sau khi quét sạch lũ hèn hạ các ngươi cái đã. Chúng tôi biết rất rõ, chỉ cần chúng tôi đấu với nhau, nhất định sẽ có những kẻ ruồi nhặng như ngươi xuất hiện hòng ngư ông đắc lợi.」
「Chúng ta đã nói...」
Taruoka Makoto bổ sung:
「Đến tầng cao nhất rồi hãy đánh một trận ra trò. Ở nơi không có ai làm phiền, chỉ có hai chúng ta phân cao thấp.」
Moguru nhanh chóng nhìn luân phiên Yahara Youji và Taruoka Makoto. Nhìn kỹ thì những vết thương trên người họ đều được tạo ra bằng chướng nhãn pháp khéo léo, hoàn toàn không đủ để gây chí mạng. Việc họ trông như cạn kiệt thể lực lẫn linh lực chắc chắn đều là diễn xuất.
Tốt nhất nên coi trạng thái của cả hai đều đang sung mãn.
Ra là vậy.
「Quả thực.」
Amakusa Moguru thốt lên cảm thán.
「Chiêu này thực sự hiệu quả đấy! Cái bẫy do những người mang ấn tượng thật thà như các cậu đặt ra, đến cả tôi cũng hoàn toàn mắc câu!」
「Là vậy đó.」
「Được rồi, Amakusa Moguru. Ngươi chuẩn bị đối đầu với cả hai chúng ta cùng lúc đi. Ngươi thật đáng thương. Nhưng thú thật, ta chẳng có chút cảm giác đồng cảm nào với ngươi cả.」
Yahara Youji nheo mắt sắc bén, bắt đầu lật sách. Taruoka Makoto chuẩn bị sẵn tiểu đao, bày thế nhị đao lưu. Hai linh năng giả nổi tiếng đang kẹp công Moguru từ trước và sau.
Dù muốn chạy cũng không thoát được đâu.
Amakusa Moguru thản nhiên thò tay vào trong ngực áo.
「...」
Đương nhiên, Yahara Youji và Taruoka Makoto đều cảnh giác cao độ.
「...」
Moguru điềm nhiên rút ra một khẩu súng lục, liên tiếp nổ súng về phía hai người.
Tiếng "đoàng đoàng" trầm đục vang vọng.
「Ư!」
「Oa!」
Yahara Youji tạo ra bức tường ánh sáng bật lại đạn. Taruoka Makoto vung kiếm tạo sóng xung kích đánh bay chúng.
「Cá, cái gì?」
Yahara Youji bối rối.
「Lạ, lại dùng súng?」
Taruoka Makoto trố mắt. Bọn họ hoàn toàn không để mắt đến vũ khí hiện đại như súng ống, cũng chẳng trách họ giật mình. Amakusa Moguru vui vẻ nói:
「Ái chà, xin các cậu đừng hiểu lầm nhé. Tôi thực sự đã bị các cậu lừa, các cậu làm tôi giật mình đấy. Không ngờ hai vị theo phái chính thống lại làm ra chuyện hài hước thế này. Tôi vô cùng khâm phục chiến lược của hai vị, thực sự phải kiểm điểm bản thân mới được.」
Ngay sau đó, hắn lấy ra một chiếc điều khiển từ xa và ấn nút.
Kết quả...
「...」
「Lại còn giở trò vặt này!」
Cửa cuốn sắt chống cháy đột nhiên hạ xuống, ngăn cách hoàn toàn không gian ba người đang đứng. Yahara Youji và Taruoka Makoto trong khoảnh khắc đều do dự.
Với phản xạ thần kinh của họ, việc thoát ra trước khi cửa đóng là hoàn toàn có thể. Nhưng họ không muốn bỏ lỡ cơ hội dụ Amakusa Moguru ra mặt nên đã chần chừ. Mấy chục giây sau, họ sẽ phải hối hận vì điều này...
Amakusa Moguru tiếp tục nói hăng hái:
「Nhưng mà tôi ấy nhé, vừa nãy cũng nói rồi, tôi không muốn bản thân bị thương dù chỉ một chút. Nên nói tôi là nhát gan, hay là thận trọng nhỉ.」
「Này!」
Yahara Youji quát Taruoka Makoto:
「Chúng ta lên trước đi.」
「Có vẻ như vậy tốt hơn.」
Taruoka Makoto, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đồng tình. Đã không rõ bộ mặt thật của đối phương, tốt nhất nên đánh bại hắn trước khi hắn có hành động tiếp theo.
Hai người bày thế nghênh chiến, định sử dụng linh thuật riêng.
Lúc này...
「... Ư!」
「Sa, sao thế?」
Đột nhiên, hai người cảm thấy chóng mặt, hơi thở rối loạn. Taruoka Makoto không trụ được, quỳ gối ngay tại chỗ, Yahara Youji thì ôm lấy cổ họng.
Giọng nói của Moguru vẫn vui vẻ như thường, nghe buồn nôn đến lạ.
「Cái mặt gương này, các cậu có biết tại sao tôi lại lắp thứ này không? Đây là thiết bị giúp khuếch đại linh lực, đồng thời là một loại áo giáp tăng khả năng phòng thủ. Trong những trường hợp khác nhau, nó còn dùng như bình dưỡng khí hay mặt nạ phòng độc. Ví dụ như dưới nước, hoặc...」
Giọng điệu của Moguru đột nhiên trở nên lạnh lẽo.
「Khí độc gas.」
「Ư!」
「A, ặc!」
Taruoka Makoto và Yahara Youji đau đớn mở to mắt. Họ liều mạng nhìn quanh và phát hiện ra sự thật kinh hoàng. Từ những lỗ thông gió trên trần nhà, khí gas màu trắng đang phun ra với tốc độ kinh người, lấp đầy không gian kín.
Tầm nhìn của họ dần trắng xóa. Cơ thể tê liệt không thể cử động.
「Khụ, khụ khụ.」
Yahara Youji thổ huyết, đổ gục về phía trước.
「Kh, khốn kiếp! Ngươi, cái gã này!」
Taruoka Makoto nỗ lực vung kiếm nhưng vô ích.
「Hê hê hê. Tôi chẳng đã nói rồi sao? Tôi là phái thận trọng nhát gan mà.」
Moguru vẫn cầm súng trên tay.
「... Nếu có để lại di chứng nặng nề gì thì tôi xin lỗi nhé.」
Nói xong, hắn bóp cò về phía Taruoka Makoto. Khí độc cuộn trào, che khuất bóng dáng Moguru.
Đoàng!
Tiếng súng khô khốc vang lên, vọng lại bốn phía...
Năm phút sau, Amakusa Moguru hoàn toàn đánh bại hai đối thủ sừng sỏ, đoạt được tổng cộng 360 triệu chip.
Taruoka Makoto và Yahara Youji, ít nhất vẫn còn giữ được cái mạng.
***
Trước đó một chút, tại tầng 30, lưới vây bắt Suna-nyudo đã giáng những đòn đau liên tiếp vào con quái vật.
Người đàn ông đề xuất kế hoạch tên là 『Date』, mặc bộ vest chỉnh tề. Hắn từng kích động đám côn đồ tấn công Masato ở tầng 1, nhưng vừa thấy bất lợi liền trốn ngay để bảo toàn lực lượng. Masato đã không lầm khi đánh giá hắn không đơn giản.
Hắn tự xưng là — 『Nhà hoạch định năng lực huyền bí』.
Date coi chiến đấu linh năng là một phi vụ làm ăn. 『Quyết Đấu』 này đối với hắn chỉ là một hợp đồng công việc. Sự tồn tại của hắn là để giúp khách hàng chiến thắng.
Người thuê hắn là Komori Yoshio - kẻ đã bỏ ra 100 triệu yên ngay từ đầu để đợi ở tầng cao nhất. Dù không có linh năng, nhưng nhờ tài kinh doanh bất động sản, ông ta sở hữu khối tài sản khổng lồ. Date nhận lời ủy thác với thù lao 1 tỷ yên để dọn đường cho Komori. Hắn không quan tâm mục đích của ông ta là gì, kể cả những lời lẽ thô tục về việc chiếm đoạt đất đai nhà Amakusa hay sở thích biến thái với nữ sinh trung học. Date chỉ tập trung vào nhiệm vụ.
Bình tĩnh, phân tích chính xác, kế hoạch táo bạo nhưng hiệu quả. Với tư cách là một linh năng giả, hắn sở hữu khả năng đáng nể. Hắn cố tình bắt đầu từ tầng 1 để thu thập mẫu chiến đấu của đối thủ, đặc biệt là Masato.
Đối với Date, chướng ngại lớn nhất không phải Masato hay Moguru, mà là Suna-nyudo - kẻ mạnh nhất tòa nhà này. Để đối phó, hắn đã thuyết phục 10 linh năng giả mạnh mẽ hợp sức. Hắn vạch ra kế hoạch rõ ràng, dùng lợi ích và khả năng chiến thắng để kết nối họ.
Date hiểu rõ điểm yếu của Suna-nyudo là không khí. Hắn sắp xếp hai linh năng giả hệ phong kiểm soát luồng khí, ba người khác hỗ trợ. Khi Suna-nyudo định phóng cát, họ tạo bức tường gió cuốn cát ngược trở lại, khiến hắn bị chính năng lực của mình gây khó dễ. Đồng thời, những người khác liên tục tấn công bằng bùa nổ, tên lửa, dầu hỏa và sấm sét.
Suna-nyudo gầm rú, cố gắng phản công nhưng liên tục bị chặn đứng. Hắn chưa từng bị gió trấn áp hoàn toàn như thế này.
Một cột băng thô xuyên qua mạng sườn Suna-nyudo.
Tiếng reo hò vang lên, nhưng ngay sau đó là sự kinh hoàng. Từ vết thương của Suna-nyudo không chảy máu, mà tuôn ra một lượng lớn cát.
「Quái vật!」
Ai đó thốt lên. Các đòn tấn công tiếp tục dồn dập. Suna-nyudo co rúm người phòng thủ.
Date quan sát và nhận ra các đòn tấn công chỉ gây sát thương bề ngoài. Suna-nyudo đang hồi phục. Hắn quyết định phải mạo hiểm tự mình ra tay để kết thúc nhanh chóng, tránh việc liên minh tạm thời này tan rã vì mất lòng tin.
Hắn quyết định tấn công cự ly gần bằng cây linh thương gia truyền.
「Mọi người! Tôi sẽ đột kích! Xin hãy yểm trợ!」
Lợi dụng lúc đồng đội tung hỏa mù, Date lao lên.
「Hây a a a a a!」
Cây thương đâm phập vào cơ thể Suna-nyudo.
「Đau quá a a a a a a!」
Suna-nyudo hét lên thảm thiết, tiếng gào như còi tàu rung chuyển cả tầng lầu.
Date tin chắc mình đã thắng. Nhưng hắn đã phạm hai sai lầm: hắn không dồn toàn lực để giết chết đối thủ vì kiêng dè, và hắn đã không rút lui ngay lập tức mà cố lấy lại cây thương.
Suna-nyudo, trong cơn đau đớn tột cùng, đã nắm lấy cây thương. Cát tràn ra quấn chặt lấy vũ khí.
Ngay khoảnh khắc đó, đầu Suna-nyudo đột nhiên nứt ra, phình to khổng lồ như cây nắp ấm và chụp xuống.
Date bị nuốt chửng trước khi kịp thốt lên tiếng nào.
「Mi, miệng...」
Đám đông kinh hãi tột độ. Cái đầu khổng lồ teo lại bình thường. Suna-nyudo xoa bụng, lẩm bẩm:
「Dở quá.」
Cây thương rơi xuống đất. Cát xung quanh Suna-nyudo xoáy mạnh hơn, uy lực hơn nhờ hấp thụ Date.
Hắn đã 『ăn thịt』 Date để tăng sức mạnh.
Không còn người chỉ huy, nỗi sợ hãi bao trùm. Đội ngũ tan rã, bỏ chạy tán loạn.
Suna-nyudo lẩm bẩm:
「Muốn chết.」
Hắn dang tay, cát bùng nổ, chôn vùi toàn bộ tầng 30 trong tích tắc...
***
Tại tầng 35, Amakusa Moguru cảm nhận được rung chấn. Hắn đang tìm chỗ uống cà phê thì sững sờ khi thấy một người đi tới.
「Chân Nữ Thần?」
Và người đi cùng bà ta khiến hắn càng kinh ngạc hơn:
「... Sayo, tiểu thư?」
Chân Nữ Thần đang dắt Sayo như dắt thú cưng, trên cổ cô đeo một chiếc vòng cổ nối với dây thừng. Sayo trông vô cùng tơi tả và uất ức.
Chân Nữ Thần cười lớn:
「Ư hí hí hí hí! Tình cờ gặp con bé này trên đường. Nó dám khiêu khích ta nên ta dạy cho một bài học! Ta quyết định đưa nó lên tầng cao nhất để nó chứng kiến mình bị bán đi.」
Moguru ngẩn ngơ.
「Ngươi cũng hãy nỗ lực lên đó đi. Ngươi muốn cưới con bé này mà, đúng không?」
Nói rồi Chân Nữ Thần lôi Sayo đi. Moguru định gọi lại nhưng rồi thôi, tâm trí hắn lại quay về với tách cà phê.
Sau khi đi được một đoạn xa, "Chân Nữ Thần" mới quay lại nói với giọng hối lỗi:
「Xin lỗi nhé, chị Sayo.」
Amakusa Sayo cười khổ:
「Đừng bận tâm, Tooru. Chị mới là người phải cảm ơn em.」
Người trước mặt cô không phải là Chân Nữ Thần, mà là Amakusa Tooru - cậu em trai họ không đáng tin cậy của Sayo, đang sử dụng năng lực để đánh lừa thế giới. Kế hoạch của Tooru là giả dạng để đưa Sayo lên tầng cao nhất an toàn, tránh đụng độ trực diện với Moguru hay Suna-nyudo.
Sayo hoàn toàn tin tưởng Tooru. Cậu là người thân thiết nhất, là chỗ dựa tinh thần của cô, giống như người em trai ruột thịt. Cậu là thanh 『Hộ thân đao』 duy nhất mà mẹ cô để lại.
Sayo nhớ lại lời mẹ dặn về "thanh hộ thân đao" và những vết sẹo trên tay bà. Cô tin rằng Tooru chính là người đó.
「Đi thôi, Tooru. Chị tin em!」
Tooru mỉm cười:
「Vâng, cứ giao cho em!」
***
Masato tỉnh dậy trong phòng y tế, Kichi nằm bên cạnh hỏi:
「... Masato, anh đang nghĩ gì thế?」
「... Anh đang nghĩ về cuộc điện thoại của hiệu trưởng.」
Samon Tokijirou đã tiết lộ một sự thật động trời: Suna-nyudo đã tồn tại từ 150 năm trước, trước cả khi Chân Nữ Thần thống trị nhà Amakusa. Và nhà Amakusa chứa đầy những bí ẩn và dối trá.
Năng lực của Sayo là nói dối thế giới. Năng lực của Tooru là thay đổi nhận thức thực tại.
Masato nắm chặt tay, cảm giác bất an dâng lên.
***
Sayo và Tooru lên đến tầng áp mái, nơi có hòn non bộ và đài quan sát. Không gian vắng lặng, chỉ có tiếng nước chảy.
Tooru bỗng nhiên hỏi về mối quan hệ giữa Sayo và Masato. Sayo ngượng ngùng thừa nhận sự thay đổi của bản thân nhờ Masato.
「Chị thay đổi rồi nhỉ, chị Sayo.」 Tooru nói, vẫn quay lưng về phía cô. 「Ngày xưa chị giống như con dao sắc bén, cô độc và đầy gai nhọn. Nhưng giờ chị dịu dàng hơn, con người hơn.」
Sayo đỏ mặt.
Tooru cười ha hả:
「Hồi xưa như thế tốt hơn nhỉ.」
Sayo rùng mình.
「Miễn là có thể thưởng thức chị trọn vẹn, mấy chuyện đó em không quan tâm đâu. Bị em lừa dối, bị em cướp đi tất cả, chị chắc sẽ muốn khóc lắm nhỉ. Chuyện này đối với em thực sự là vui không chịu được ấy.」
Sayo kinh hoàng hét lên: 「Cậu là ai!?」
Một tiếng cười man dại vang lên. Chân Nữ Thần thật sự bước ra từ hòn non bộ, vỗ tay tán thưởng:
「Làm tốt lắm, Tooru! Tuyệt vời!」
Tooru quay lại, nở nụ cười đê tiện, kéo sợi dây xích trên cổ Sayo.
「Em là Amakusa Tooru đây. Đừng nghĩ em bị giả dạng hay tẩy não nhé. Em vốn dĩ là như thế này mà.」
Cậu ôm lấy Sayo, thản nhiên kể về việc giết anh trai ruột để đoạt vị trí gia chủ, và việc hắn đã dùng năng lực để lừa cha mẹ Sayo tin rằng con mèo Dobu là Sayo, khiến họ ôm con mèo bỏ trốn trong khi Sayo thật bị bỏ lại.
Sự thật tàn khốc khiến Sayo sụp đổ hoàn toàn. Cô nôn thốc nôn tháo vì ghê tởm.
Tooru cười cợt, cúi chào Chân Nữ Thần và Arin - người cũng vừa xuất hiện. Chân Nữ Thần hứa sẽ giúp Tooru đánh bại kẻ địch (Masato) như một phần thưởng cho màn kịch thú vị này.
Sayo điên cuồng lao vào tấn công Chân Nữ Thần nhưng bị đánh bay dễ dàng. Sợi dây thừng đứt tung.
Chân Nữ Thần quay sang Arin, hỏi tại sao cô ta ghét mẹ của Sayo. Arin, với nụ cười tao nhã nhưng đầy sát khí hướng về Tooru, kể rằng Mitsune bề ngoài thân thiết nhưng thực chất khinh miệt dòng máu yêu quái của cô. Chân Nữ Thần bẻ gãy tay Arin để tra khảo, nhưng Arin vẫn giữ nụ cười ngạo nghễ dù đau đớn tột cùng.
Sayo bị Chân Nữ Thần tung đòn kết liễu bằng luồng khí đen. Ngay lúc cô nghĩ mình sẽ chết, Arin bất ngờ dùng dịch chuyển không gian cứu cô.
Arin ôm Sayo trên hòn non bộ, mỉm cười bi thương:
「Xin lỗi, tiểu thư Sayo. Tôi vốn định giữ bí mật này đến cuối đời.」
Arin tiết lộ cô chính là 『Hộ thân đao』 thực sự. Cô đã hứa với Mitsune - người bạn duy nhất không màng dòng máu yêu quái của cô - sẽ bảo vệ Sayo bằng cả tính mạng. Mọi sự ghét bỏ, bắt nạt bấy lâu nay chỉ là vỏ bọc để che giấu thân phận, nhằm bảo vệ Sayo tốt hơn trong cái nhà Amakusa đầy rẫy kẻ thù này.
Sayo bàng hoàng trước sự thật đảo lộn mọi thứ.
Chân Nữ Thần cười ngặt nghẽo trước "vở kịch tình bạn". Bà ta đe dọa giết Arin nếu không giao Sayo ra. Arin, dù biết không thể thắng, vẫn giơ ngón tay giữa lên đầy thách thức:
「Xin đừng coi thường lời hứa giữa những người phụ nữ! Dù có chết, tôi cũng sẽ không nuốt lời!」
Chân Nữ Thần tức giận lao tới định xé xác Arin.
Đột nhiên, một nắm đấm nhỏ nhắn nhưng uy lực giáng thẳng vào má Chân Nữ Thần, đánh bay bà ta đi xa.
Người đó là Toto - Băng Tuyết Ma Thần.
Toto đưa điện thoại của Kichi cho Sayo. Đầu dây bên kia là Masato.
『Bạn Amakusa, cậu không sao chứ? Tớ đã biết hết mọi chuyện rồi.』
Giọng Masato vang lên, chứa đựng sự kìm nén của cơn thịnh nộ khủng khiếp - như một con sói bạc đang gầm gừ. Cậu tức giận vì Sayo bị sỉ nhục, bị chà đạp.
Sayo vỡ òa cảm xúc, nhận ra tình cảm của mình dành cho Masato. Cô hét lớn vào điện thoại:
「Tớ sẽ cố gắng! Tớ sẽ chiến đấu! Vì thế nên... Thuật sư 『Ngũ Viên』, mau đến cứu tớ!」
『Được. Xin hãy đợi một chút.』 Masato đáp lại nhẹ nhàng.
Trong khi đó, Chân Nữ Thần ra lệnh cho Suna-nyudo và Moguru chặn đường Masato. Moguru định liên thủ với Suna-nyudo nhưng bị Azuma Touko chặn lại để báo thù.
Masato đứng trước cầu thang bị phong ấn. Cậu ném đồng 5 yên cắt đứt sợi dây thừng bện, báo động vang rền. Cậu nắm tay Kichi:
「Đi thôi Kichi! Anh sẽ đánh bại Chân Nữ Thần!」
Tại tầng 1, một cảnh tượng hỗn loạn diễn ra. Ninomiya Hayahiko đang đè Karina Shirou ra sàm sỡ, trong khi lão Ayanokouji đứng nhìn. Đột nhiên điện thoại Hayahiko reo lên tin nhắn của em gái Ryoko: 『Anh hai, em thích anh! Hãy bảo vệ bạn Togami!』.
Lời nguyền và tình yêu em gái xung đột trong đầu Hayahiko. Cuối cùng, hắn gầm lên tên Masato với sát khí đằng đằng và lao đi. Karina Shirou và Ayanokouji vội vã đuổi theo để ngăn cản thảm họa sắp tới.
Tiếng còi báo động nhuộm đỏ cả tòa nhà, báo hiệu cuộc chiến cuối cùng đã thực sự bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
