Chương 8 - Thiên Kim Ngầm
Mộc Tiểu Chiêu mở điện thoại, ánh mắt dừng lại trên người bạn vừa mới được thêm.
Ảnh đại diện của Du Hi rất đơn giản: nền trắng thuần, ở giữa là bóng dáng một con cáo đen.
Vì tò mò, cô nhấn vào Moments của Du Hi và phát hiện nội dung cũng giản lược y như vậy.
Khác với các bạn cùng phòng thường chia sẻ sinh hoạt đại học hay check-in đồ ăn, Moments của Du Hi hoàn toàn không có ảnh cá nhân, chỉ toàn là ảnh tĩnh vật kèm vài dòng chữ ngắn gọn.
Đột nhiên, Mộc Tiểu Chiêu chú ý đến mấy tấm ảnh chụp mèo hoang trong trường: một ổ mèo con lông xù cuộn tròn sát vào nhau, trông đặc biệt đáng yêu.
Chẳng lẽ cô ấy chăm sóc mấy con mèo này?
Suy nghĩ một lát, Mộc Tiểu Chiêu quay lại khung chat và gõ vài dòng:
Mộc Tiểu Chiêu: Cậu có xem bình luận trên tường trường không? (lén lút.jpg) (mấy cái .jpg là emote main gửi)
Không lâu sau, tin nhắn của Du Hi hiện lên.
Du Hi: Tôi thường không để ý mấy thứ đó. Sao vậy?
Mộc Tiểu Chiêu: Hình như chuyện hôm nay bị người ta đăng lên rồi.
Du Hi: Cậu quan tâm à?
Mộc Tiểu Chiêu: Không hẳn, chỉ là thấy có vài lời đồn hơi kỳ về cậu thôi. (ngượng ngùng.jpg)
Du Hi: Ừm, tôi biết. Thì sao?
Mộc Tiểu Chiêu nhìn chằm chằm vào màn hình, biểu cảm cứng lại.
Đột nhiên cô cảm thấy mình có hơi vượt giới hạn—Du Hi rõ ràng chẳng hề để tâm đến mấy lời đồn đó. Lời quan tâm có thiện ý của cô lúc này lại giống như cố tình tìm chuyện để nói.
Dù sao thì, với tư cách là nhân vật chính của một câu chuyện báo thù, sao Du Hi có thể bị mấy chuyện vặt vãnh như vậy ảnh hưởng được?
Thầm thở dài, Mộc Tiểu Chiêu nhận ra mình đã lo thừa.
“Ngượng thật, phải đổi chủ đề thôi! Không thì cuộc trò chuyện này chẳng đi tới đâu cả!”
Vì vậy, cô lập tức chuyển đề tài, gửi đi một emoji dễ thương.
Mộc Tiểu Chiêu: Không có gì đâu. À mà Du Hi, vết thương của cậu thế nào rồi? (๑•́⌄•̀๑)
Lần này, Du Hi không trả lời ngay.
Mộc Tiểu Chiêu đợi tròn một phút, cuối cùng mới thấy tin nhắn mới hiện lên.
Du Hi: Dù cậu có quan tâm thêm chút nữa thì cũng không khiến tôi dễ dàng tha thứ đâu.
Hả?
Câu trả lời ngắn ngủi ấy như kéo giãn khoảng cách giữa hai người thêm lần nữa. Du Hi vẫn còn oán giận chuyện cũ, sự đề phòng đó dường như xuyên qua cả màn hình.
Mộc Tiểu Chiêu cắn môi, ngón tay lơ lửng trên màn hình một lúc lâu, cuối cùng vẫn quyết định thử thêm lần nữa.
Mộc Tiểu Chiêu: Tớ biết trước đây mình sai, cũng không mong cậu tha thứ ngay. Nếu có việc gì cần giúp… cứ nói với tớ. (cầu xin.jpg)
Vài giây sau, một tin nhắn mới xuất hiện.
Du Hi: Cuối tuần giúp tôi chăm sóc mấy con mèo trong trường.
Chăm mèo? Được, được, được!
Đây là do chính nữ chính chủ động đề nghị, cô sao có thể bỏ lỡ cơ hội này!
Mộc Tiểu Chiêu: Được thôi! Chiều thứ bảy gặp ở vườn nhỏ phía sau thư viện nhé? (vui vẻ.jpg)
Du Hi: Ừm.
Sau câu trả lời ngắn gọn đó, ảnh đại diện của Du Hi tối đi, có vẻ như cô đã offline.
Mộc Tiểu Chiêu đặt điện thoại xuống, tim đập rộn ràng vì phấn khích. Dù Du Hi vẫn còn lạnh nhạt, nhưng ít nhất cũng đã chịu mở ra một khe hở.
“Nếu muốn Du Hi khen mình dễ thương, thì thật sự phải chuẩn bị kỹ—mình nên mua quần áo mới!”
“Nhưng mà… con gái thường thấy kiểu trang phục nào là dễ thương nhỉ?”
Nghĩ đến nhiệm vụ của hệ thống, cô quay sang nhìn gương toàn thân trong ký túc xá, bắt đầu chỉnh tóc rồi kéo lại cổ áo.
…
Bên ngoài trường học, trong một căn hộ thuê giản dị.
Tóc đen của Du Hi buông xõa xuống vai, đầu ngón tay khẽ lướt qua mặt kính mát lạnh của điện thoại. Khóe môi cô cong lên một nụ cười nhạt, dường như vẫn còn lưu luyến đoạn trò chuyện ban nãy.
Đúng lúc đó, một bóng người bước ra từ trong bóng tối, kèm theo tiếng bước chân rõ ràng.
“Tiểu thư, các tài liệu người yêu cầu đã được thu thập gần xong.”
Vừa nói, người hầu nữ mở laptop đặt trước mặt Du Hi.
Trên màn hình là các tập tin và video được phân loại gọn gàng.
Du Hi tựa lưng vào sofa, liếc nhìn qua một cái.
“Đây là bằng chứng về việc mấy nữ sinh kia bắt nạt người ở học viện. Còn thông tin liên quan đến con gái của vị CEO ngành giải trí kia thì tôi vẫn đang tiếp tục điều tra.”
Người hầu nói với giọng nghiêm túc.
“Được, tiếp tục thu thập.”
Thấy Du Hi không xem kỹ laptop, người hầu do dự một chút.
“Tiểu thư, người định báo cáo lại với nhà trường sao?”
Du Hi lắc đầu.
“Không. Tôi đã thử rất nhiều lần rồi, nhưng chẳng lần nào thành công cả.
“Tống Trác Trác rất khôn khéo, cô ta chưa bao giờ trực tiếp ra tay trong các vụ bắt nạt, khiến việc thu thập chứng cứ mấu chốt trở nên cực kỳ khó khăn.”
“Trước đây chúng ta cũng từng thử khiếu nại lên cấp cao hơn hoặc báo cho các bộ phận khác, nhưng cuối cùng chẳng phải đều bị coi là xích mích nhỏ giữa học sinh sao?”
Người hầu cau mày. “Nhưng…”
“Hơn nữa, cô không thấy kỳ lạ sao?” Ánh mắt Du Hi chuyển hướng, khóa chặt lấy người hầu.
Ánh nhìn sắc bén ấy khiến cô ta khựng lại trong giây lát, bất an nhìn chủ nhân đứng dậy.
“Rất ít người ở đây biết quá khứ của tôi. Nếu Tống Trác Trác nhằm vào tôi, hẳn là còn có nguyên nhân khác.”
Vừa nói, Du Hi vừa bước đến bên cửa sổ, đối diện ánh trăng, nhìn về phía xa xăm.
“Nguyên nhân khác?”
“Tôi nghi ngờ có người đứng sau chống lưng cho cô ta.”
Nói đến đây, Du Hi khẽ gõ khớp ngón tay lên khung cửa sổ, như đang suy tính điều gì đó.
“Hơn nữa, tôi luôn có cảm giác rằng người đó đang chờ tôi phản kích, rồi tự mình rơi vào cái bẫy đã giăng sẵn.”
An Lan đứng phía sau, vẫn cầm laptop trong tay, trong lòng ngày càng bất an. Cô cảm nhận được kế hoạch của tiểu thư phức tạp hơn nhiều so với bề ngoài.
“À đúng rồi, An Lan, lại đây.”
Ngay khi An Lan định rời đi, Du Hi đột nhiên gọi cô lại.
“Giữ cái này cho tôi, đóng khung cẩn thận.”
“Tiểu thư… đây là gì ạ?”
“Một kỷ vật.”
Du Hi mỉm cười khẽ, đôi môi đỏ ánh lên.
An Lan mở lòng bàn tay, mang theo chút khó hiểu nhìn món đồ mà Du Hi đưa cho.
Đó là một miếng băng cá nhân màu hồng in hình trái tim, trông như đã từng được sử dụng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
