Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

178 320

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 34

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

110 458

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

800 1765

Tập 01 - Người Tình Ốm Yếu - Chương 11 - Hu Hu, Tôi Bị Cô Ấy Bắt Nạt Rồi

Chương 11 - Hu Hu, Tôi Bị Cô Ấy Bắt Nạt Rồi

Phải làm sao đây? Không thể cứ tiếp tục như thế này mãi được, đúng không…

Mộc Tiểu Chiêu thầm nghĩ, các ngón tay vô thức kéo nhẹ gấu váy. Cô cắn môi, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng để nghĩ ra đối sách.

“Hay là… thử thêm lần nữa?”

Cô âm thầm tự cổ vũ bản thân, hít sâu một hơi rồi lấy hết can đảm bước tới chỗ Du Hi, nhẹ nhàng kéo tay áo cô ấy.

“Du Hi.” Cô khẽ gọi.

“Có chuyện gì?”

Du Hi vẫn đang vuốt ve mấy con mèo bên cạnh.

Mộc Tiểu Chiêu chớp mắt, cố gắng điều chỉnh biểu cảm sao cho trông dễ thương hơn một chút (biểu cảm này cô đã luyện rất nhiều lần khi mặc đồ nữ, giờ đây đã thành phản xạ tự nhiên).

“Hôm nay… cậu thấy mình thế nào?”

Cô hơi nghiêng đầu.

Ánh mắt Du Hi dừng lại trên gương mặt cô vài giây, rồi lại cúi xuống tiếp tục cho mèo ăn.

“Cũng được.”

Trái tim Mộc Tiểu Chiêu chùng xuống, nụ cười gần như không giữ nổi. Không cam lòng, cô nhích lại gần thêm chút nữa, giọng nói càng mềm hơn.

“Vậy… cậu có thấy mình dễ thương không?”

Liều mạng luôn rồi!

Nếu không phải vì nhiệm vụ của hệ thống thì có chết cô cũng không bao giờ nói ra câu xấu hổ như vậy!

Du Hi khựng lại một chút, rồi ngẩng đầu lên.

“Cậu muốn nghe sự thật hay lời nói dối?”

Tim Mộc Tiểu Chiêu đập nhanh hơn. Cô không ngờ Du Hi lại thẳng thắn đến vậy, nhất thời có chút luống cuống.

“Đ—đương nhiên là sự thật…”

“Trang phục hôm nay của cậu hơi màu mè.”

Ầm!

Một lời nhận xét không chút nương tay!

Mộc Tiểu Chiêu lập tức cảm thấy sống lưng lạnh toát, ánh mắt lúng túng dời đi. Du Hi hoàn toàn không nể mặt cô, đến cả một lời khen lấy lệ cũng không có.

Cô chỉ muốn đào hố chui xuống đất luôn cho rồi.

“Tôi hơi khát, đi mua cà phê không?”

Du Hi không tiếp tục chủ đề đó. Sau khi thêm thức ăn và nước cho mèo, dọn dẹp ổ mèo xong, cô phủi tay áo rồi đứng dậy.

Mộc Tiểu Chiêu cũng không có lý do để từ chối, đành gật đầu.

“Đến quán cà phê bên hồ đi.”

Bước vào quán cà phê ven hồ, không gian khá tao nhã. Giai điệu saxophone nhẹ nhàng vang lên, đèn chùm tỏa ánh sáng cam ấm áp.

Có một chỗ trống cạnh cửa sổ, hai người ngồi xuống ghế gỗ.

“Cậu muốn uống gì? Tôi gọi giúp, nhưng chia tiền.”

“Hả? C—cảm ơn! Tôi không uống được đồ quá đắng, nước dâu là được.”

“Được.”

Du Hi gọi một ly cà phê đen.

Không lâu sau, đồ uống đã xong. Khi quầy phục vụ gọi tên, Mộc Tiểu Chiêu đứng dậy đi lấy khay.

Hương cà phê đậm đà lan tỏa trong không khí. Cô cẩn thận nâng khay lên, chuẩn bị quay người lại thì khuỷu tay vô tình va vào một người khác.

“Á.”

Cô gái kia khẽ kêu lên.

“Xin lỗi, xin lỗi!” Mộc Tiểu Chiêu vội vàng xin lỗi.

“Không sao, tôi cũng không chú ý.”

Khi Mộc Tiểu Chiêu ngẩng đầu lên, động tác bất giác khựng lại.

Cô gái trước mặt mặc toàn đồ hàng hiệu, mái tóc xoăn hồng, lớp trang điểm tinh xảo hơi phóng đại, cằm và sống mũi có dấu vết phẫu thuật thẩm mỹ.

“Cô…”

Không hiểu vì sao, vừa nhìn thấy người này, tim Mộc Tiểu Chiêu đã thắt lại.

Cô chưa từng gặp cô ta, vậy mà lại có một cảm giác kỳ lạ… sợ hãi?

Cô theo bản năng lùi lại một bước. Đúng lúc đó, quán cà phê bỗng trở nên xôn xao. Vài nam nữ sinh đứng bật dậy, ùa về phía này.

“Trời ơi, là Hạ Tố Y kìa!”

“Tớ xem video cậu đăng tuần trước rồi! Màu son đó hợp da cậu lắm!”

“Tiền bối, tiền bối! Cho em xin phương thức liên lạc đi, tường tỏ tình toàn trường đang gào thét đó!”

“Nghe nói cậu sắp đóng phim ngắn à? Sắp debut thật sao?”

Cô gái tóc hồng lập tức bị vây kín, gần như không còn chỗ thở.

Mộc Tiểu Chiêu bị đám đông nhiệt tình đẩy ra ngoài, loạng choạng suýt làm rơi khay.

Chuyện gì vậy?

Cô lẩm bẩm.

Nghe những lời kia, có vẻ cô gái đó là một nhân vật có tiếng, kiểu người có ảnh hưởng trên mạng.

Mộc Tiểu Chiêu bưng khay quay lại chỗ Du Hi, phát hiện ánh mắt Du Hi cũng đang dừng trên người cô gái tóc hồng.

“Cậu quen cô ấy sao?” Mộc Tiểu Chiêu hỏi.

“Ừ.” Giọng Du Hi không chút cảm xúc.

Ngay lúc đó, đám đông tách ra một lối đi.

Hạ Tố Y cầm ly nước, mang theo nụ cười rạng rỡ, giày cao gót gõ nhịp trên sàn gỗ, bước về phía cửa sổ.

Mộc Tiểu Chiêu nhận ra cô đang đi thẳng về phía chỗ mình, nhưng Hạ Tố Y lại không hề nhìn cô.

“Du Hi, cậu cũng ở đây à. Lâu rồi không gặp.”

Hạ Tố Y cười tươi, giọng nói thân mật.

Đôi mắt đỏ lạnh lẽo của Du Hi khóa chặt lấy cô ta. Sau vài giây, khóe môi khẽ cong lên, nhưng giọng nói vẫn lạnh băng.

“Chúng ta thân đến vậy sao?”

Vừa dứt lời, không khí trong quán như đóng băng.

Nụ cười của Hạ Tố Y cứng lại, sắc mặt lúc trắng lúc đỏ. Những người hâm mộ trẻ tuổi xung quanh cũng ngây người, bắt đầu xì xào.

“Chuyện gì thế? Người kia là ai vậy?”

“Tớ thấy cô ấy trên tường trường mấy hôm trước, hình như tên là Du Hi…”

“Không phải là quá bất lịch sự sao? Nghĩ mình là ai chứ?”

Mộc Tiểu Chiêu đứng một bên, lúng túng nhìn qua lại giữa Du Hi và Hạ Tố Y.

Cô cảm nhận được giữa hai người có một mối quan hệ phức tạp, nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc để hỏi.

Chết tiệt! Biết vậy đã đọc kỹ nguyên tác.

Giờ thì hay rồi, chẳng có chút manh mối cốt truyện nào, chỉ có thể trông cậy vào hệ thống để xoay chuyển vận mệnh.

Hạ Tố Y gượng cười, cố gắng hòa hoãn bầu không khí.

“Du Hi, cậu vẫn chẳng thay đổi gì cả.”

“…”

“Dạo này cậu thế nào?”

“…”

Du Hi không đáp, chỉ cúi đầu nhấp một ngụm đồ uống, ánh mắt lạnh lùng hướng ra ngoài cửa sổ, như thể cô ta không tồn tại.

Sau một khoảng im lặng kéo dài, Hạ Tố Y cảm thấy quá ngượng ngùng, đành quay người rời đi. Đám fan cũng theo đó tản ra, quán cà phê dần yên tĩnh trở lại.

“Du Hi…”

“Cậu không uống à? Không nhanh thì nguội mất.”

Trước khi Mộc Tiểu Chiêu kịp hỏi điều gì, Du Hi đã thuần thục đổi chủ đề.

Được rồi, xem ra nữ chính không muốn nhắc tới chuyện đó. Mộc Tiểu Chiêu đành từ bỏ ý định hỏi han, cúi đầu nhấp một ngụm đồ uống.

“Ực!”

Đắng quá!

Không hề có vị ngọt của nước dâu như cô mong đợi, thay vào đó là vị đắng gắt ập tới! Cô nhăn mặt, suýt phun ra.

“Khụ khụ khụ!”

Cô che miệng, cố nuốt xuống, suýt nữa thì bật khóc vì vị khó chịu.

“T—tôi nghĩ là mình lấy nhầm cốc…”

Mộc Tiểu Chiêu nói trong đau khổ, cúi xuống mở nắp ly ra. Quả nhiên bên trong là cà phê đen, không phải nước dâu!

Du Hi chống cằm, đầy hứng thú quan sát cô gái nhỏ trước mặt.

“Cậu đang uống cà phê đen của tôi.”

“Sao cậu không nhắc tôi sớm hơn…”

Cô vội vàng đặt ly xuống bàn, lúng túng lau khóe miệng.

“Chuyện này không thể trách tôi được, Mộc,” Du Hi nói, ngón tay thon dài chỉ vào miệng ly. “Là cậu tự đi lấy đồ uống, cũng là cậu nhầm cà phê với nước trái cây. Không thể đổ lỗi cho tôi, đúng không?”

“Nhưng…”

Mộc Tiểu Chiêu muốn khóc mà không nói nên lời.

Du Hi rõ ràng đã uống nước dâu, chắc chắn biết hai ly bị đổi chỗ, vậy mà vẫn cố tình không nói, rõ ràng là muốn xem phản ứng của cô sau khi uống cà phê đắng.

Cô ấy đang giận mình sao? Hay chỉ là trêu chọc?

Người phụ nữ này… cô thật sự không hiểu nổi.

“Uống cái này đi, đỡ hơn chút.”

Ngay lúc đó, ly nước dâu uống dở được đẩy về phía cô.

Mộc Tiểu Chiêu cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa, cầm lấy uống liền mấy ngụm lớn, cuối cùng cũng rửa trôi được phần nào vị đắng.

Đối diện, Du Hi uống ly cà phê mà Mộc Tiểu Chiêu vừa nếm qua, nhẹ nhàng cắn ống hút, ánh mắt vẫn đặt lên cô.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!