Chapter 16: Cậu Muốn Gặp Tôi Đến Thế Sao?
Chủ tịch otaku thoáng sững người.
Cô gái trước mặt toát ra khí chất lạnh lùng, đường nét gương mặt xinh đẹp đến mức giống như một nhân vật chính bước thẳng ra từ manga.
Khoan đã, một mỹ nữ như vậy thật sự tồn tại trong thế giới ba chiều sao? Hơn nữa còn muốn gia nhập câu lạc bộ của anh? Anh nhất định là đang nằm mơ!
Tim anh đập thình thịch, hai tay run rẩy.
Lưỡi như bị thắt lại, anh bắt đầu nói lắp.
“Đ-Đây là huy hiệu của bạn…” Chủ tịch lúng túng đưa huy hiệu tới, trên mặt nở đầy nụ cười gượng gạo vì căng thẳng.
Du Hi nhận lấy huy hiệu, chỉ nói một tiếng “cảm ơn”, rồi quay người định rời đi.
“Du Hi!”
Mộc Tiểu Chiêu gọi với theo.
Cô thật sự rất kinh ngạc. Tuy cô chưa đọc đến những chương sau của nguyên tác, nhưng theo những gì cô hiểu về Du Hi, nhân vật này không giống kiểu người sẽ gia nhập câu lạc bộ manga.
Hơn nữa, tình tiết này cũng chẳng liên quan gì đến kế hoạch trả thù về sau; nếu tác giả viết, hẳn cũng chỉ là để tăng số lượng từ.
Hay là— cốt truyện bắt đầu thay đổi rồi?
Ý nghĩ này khiến trong lòng cô vừa hưng phấn vừa bất an.
“Ừm… à…”
Du Hi dừng bước, quay đầu nhìn Mộc Tiểu Chiêu. “Có chuyện gì sao?”
“Thật trùng hợp, cậu cũng ở câu lạc bộ manga à?”
Cô nhất thời không biết nói gì, chỉ có thể nở một nụ cười ngượng ngùng.
“Ừ.” Giọng Du Hi vẫn lạnh nhạt.
“Cậu thích đọc manga sao?”
“Không nhiều.”
“Vậy sao đột nhiên cậu lại gia nhập câu lạc bộ manga?”
“Câu trả lời đó quan trọng với cậu à?”
“Không hẳn… chỉ là mình rất vui khi được ở cùng câu lạc bộ với cậu!”
Dù có hơi nói dối, Mộc Tiểu Chiêu vẫn sẵn sàng đánh cược lần này!
Nhìn xem, Du Hi, mình không còn là Mộc Tiểu Chiêu trước kia nữa; mình thật sự muốn xây dựng mối quan hệ thân thiện với cậu!
Đôi mắt to tròn, chân thành của cô chăm chú nhìn Du Hi, mang theo vẻ ngây thơ vô tội.
“Vui sao?” Du Hi khẽ cười, “Cậu mong gặp tôi đến vậy à?”
“Phải!”
“Cậu đúng là người kỳ lạ.”
Ngay khi Mộc Tiểu Chiêu định nói thêm gì đó, một giọng nói khác chen vào: “Tiểu Chiêu, đây là bạn của cậu sao?”
Là Lâm Chu Diệp.
Cô ấy đã bị bỏ sang một bên khá lâu, vẻ mặt đã lộ rõ sự không vui, khóe môi trễ xuống, đôi mắt nhỏ nhìn chằm chằm vào Mộc Tiểu Chiêu.
Nghe câu hỏi này, Du Hi cũng quay ánh mắt lại.
“Ờ…”
Cảm nhận được áp lực từ hai ánh nhìn, Mộc Tiểu Chiêu theo bản năng siết chặt hai bàn tay giấu trong túi áo.
Du Hi và mình… có được xem là bạn bè không?
Hình như chưa. Quan hệ của họ thậm chí còn chưa đến mức tha thứ, nhiều nhất chỉ là người quen.
Trước khi cô kịp trả lời, Du Hi đã lên tiếng thay cô.
“Chúng tôi không phải bạn.”
Đúng như dự đoán.
Mộc Tiểu Chiêu đã lường trước điều này, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi một chút hụt hẫng.
Ánh mắt Chu Diệp lướt qua lại giữa hai người, như thể nhận ra điều gì đó, nhưng cô cũng không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng kéo tay áo Mộc Tiểu Chiêu. “Tiểu Chiêu, chúng ta đi xem câu lạc bộ khác nhé?”
…
Buổi tối hôm đó, các thành viên mới của câu lạc bộ manga nhanh chóng được thêm vào nhóm chat.
Vị chủ tịch otaku đầy nhiệt tình vừa lập nhóm xong đã gửi ngay một bao lì xì một trăm tệ, khiến bầu không khí trong nhóm lập tức sôi động.
“Wow, lì xì to quá! Chủ tịch vạn tuế!”
“Chủ tịch của chúng ta tuyệt nhất! Cảm ơn đại ca, hào phóng ghê!”
“Waaah, sao tôi chỉ giành được có một xu vậy?”
…
Mộc Tiểu Chiêu nhìn tin nhắn lướt qua liên tục, phải một lúc sau mới thấy avatar của Du Hi.
Du Hi không tranh lì xì, cũng không nói gì, điều này rất bình thường với cô ấy. Trong lớp, cô vốn luôn trầm lặng, hoàn toàn trái ngược với Tống Trác Trác, người coi nhóm chat như nơi họp mặt.
Mộc Tiểu Chiêu âm thầm cướp được năm tệ, rồi cùng mọi người gửi một biểu tượng cảm xúc cảm ơn.
Sau khi lì xì kết thúc, chủ tịch bắt đầu giới thiệu sinh hoạt thường ngày của câu lạc bộ manga và hoạt động phá băng (E: có lẽ là hđ gặp mặt thành viên mới).
Theo lời anh ta, anh vừa mới lên làm chủ tịch không lâu, với nhiệt huyết của một tân quan nhậm chức, anh muốn biến câu lạc bộ manga thành một “tồn tại thiêng liêng khơi dậy đam mê” giống như trong manga.
Tất cả hoạt động và chương trình đều do anh tự tay lên kế hoạch, thậm chí còn bỏ tiền túi mua đồ uống và đồ ăn vặt, hy vọng mọi người có thể tham gia nhiệt tình.
“Hoạt động phá băng à…”
Mộc Tiểu Chiêu lẩm bẩm.
Tuy cô và Du Hi học cùng lớp, nhưng trước giờ rất khó bắt chuyện. Giờ đã ở cùng câu lạc bộ, cuối cùng cô cũng có thể quang minh chính đại tiếp cận Du Hi.
Mộc Tiểu Chiêu vẫn luôn nhớ nhiệm vụ khiến Du Hi khen cô dễ thương.
“Bộ đồ lần trước hình như không hợp gu… Hay để Triệu Mộng Mộng và mấy người kia đề xuất vài phương án khác?”
Nhưng nếu Du Hi đơn giản là không thích khen người khác thì sao? Dù cô có ăn mặc xinh đẹp thế nào cũng vô ích.
“Hệ thống.”
【(ૢ˃ꌂ˂⁎) Có mặt!】
Hệ thống này không quá lắm lời, điều đó khiến Mộc Tiểu Chiêu khá yên tâm; bình thường nó sẽ không tự dưng xuất hiện trừ khi có chuyện quan trọng.
“Cậu nói mỗi nhiệm vụ đều có thể hoàn thành, đúng không?”
【(||๐_๐) Đương nhiên rồi!】
“Vậy cậu không giấu điều kiện gì rồi sau này mới nói ‘nhưng cô đâu có hỏi’ đấy chứ?”
【Tôi sẽ không lừa cô đâu! Sao cô lại nghi ngờ lời tôi nói? Cô nghĩ tôi là thần Cupid à?】
Hệ thống dường như khá bất mãn trước sự nghi ngờ của cô, giọng nói dễ thương mang theo chút bực bội.
【(´◐∀◐`) Cô gặp khó khăn à? Đừng lo! Tôi sẽ giúp cô nghĩ chiến lược~ Chỉ cần mặc bộ đồ mèo tôi đề xuất lần trước để tham gia hoạt động phá băng là được!】
“Tuyệt đối không! Làm vậy chắc chắn mình sẽ chết mất!”
Sao thứ này cứ cố chấp với bộ đồ xấu hổ đó thế?
Lần trước giả làm mèo trước mặt Du Hi đã đủ nhục rồi, lần này cô không muốn làm chuyện còn mất mặt hơn nữa đâu.
Thôi được, đã đến nước này thì cứ thuận theo tự nhiên vậy.
Cô lại lướt điện thoại.
Hoạt động phá băng tạm định vào chiều thứ Bảy, trùng hợp đúng lúc Tống Trác Trác đã hẹn cô đi hỗ trợ tình nguyện, vừa hay cho cô một cái cớ hoàn hảo để từ chối yêu cầu của "đại tỷ".
Giờ đây, cô cũng không còn thấy cần phải quá để ý đến cảm xúc của Tống Trác Trác nữa.
Cô từng nghĩ Tống Trác Trác sẽ cực kỳ tức giận, nhưng không ngờ từ sau khi cô phản kháng, cô ta dường như lại thu liễm hơn, không còn ngạo mạn như trước.
Có lẽ cô ta không muốn ép con tốt thí nhỏ của mình quá mức, nên tạm thời nới lỏng dây cương.
Dù sao thì, mong muốn khiêu chiến Tống Trác Trác của Mộc Tiểu Chiêu cũng hoàn toàn không hề giảm sút! Ả đàn bà độc ác đáng ghét đó!
Thời gian trôi nhanh, chẳng mấy chốc đã đến thứ Bảy.
Lần này, Mộc Tiểu Chiêu không mặc đồ quá nổi bật. Cô chỉ lấy ra một bộ đồng phục JK trắng giản dị từ tủ quần áo, dưới sự giúp đỡ của các bạn cùng phòng, buộc thêm một chiếc nơ hình con cá rồi ra ngoài.
Địa điểm chủ tịch chỉ định là tầng hai của trung tâm sinh hoạt sinh viên.
Lần theo chỉ dẫn trên điện thoại, Mộc Tiểu Chiêu đến dưới lầu, nhưng phát hiện các thành viên câu lạc bộ manga không vào phòng học, mà tụ tập thành một đám đông lớn trước tòa nhà.
Chủ tịch otaku vuốt tóc ngược bằng gel, trán bóng loáng chứng tỏ anh đã rất dụng tâm, nhưng lúc này sắc mặt anh không mấy tốt.
Anh đứng ở giữa, đi tới đi lui.
“Sao có thể? Không chấp nhận được…”
Anh cứ lặp đi lặp lại câu đó. Mộc Tiểu Chiêu tò mò tiến lên hỏi han, hỏi một vòng mới hiểu rõ tình hình.
“Hội Sinh Viên đã chiếm chỗ của chúng ta,” phó chủ tịch nói. “Ban đầu họ phân cho bọn tôi chỗ này, nhưng phút cuối lại đổi ý, trực tiếp đuổi bọn tôi khỏi phòng sinh hoạt.”
“Chẳng lẽ là do học tỷ Hạ Tố Y làm sao? Chị ấy không giống người sẽ làm chuyện như vậy…” Lâm Chu Diệp khẽ thì thầm.
Trong đầu Mộc Tiểu Chiêu hiện lên hình ảnh cô gái tóc hồng xinh đẹp đến tinh xảo, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Cô mím môi, không đáp lời Lâm Chu Diệp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
