Chương 18 - Mộc Tiểu Chiêu, Em Thật Dễ Thương
Đôi tay cô khẽ run, khiến việc di chuyển tờ giấy lau trở nên chậm chạp.
Dù có cố gắng chấp nhận sự thật rằng mình đã là con gái, Mộc Tiểu Chiêu vẫn không thể thay đổi nhận thức nhanh đến vậy; cô chỉ có thể nhìn Du Hi bằng lăng kính của sự rung động dành cho người khác giới.
Giờ đây, phải lau đôi chân của một thiếu nữ xinh đẹp đến mê người ngay trước mặt mình…
Mộc Tiểu Chiêu không kìm được để suy nghĩ lan man, vành tai ửng đỏ nhàn nhạt, không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Du Hi.
Bình tĩnh, bình tĩnh lại.
Mộc Tiểu Chiêu, cậu là con gái rồi; con gái thì không nên xấu hổ vì mấy chuyện như thế này.
Cô không ngừng tự trấn an, hít sâu một hơi, rồi nhẹ nhàng áp tờ giấy lau lên chiếc váy ướt của Du Hi, bắt đầu lau từng chút một.
Bên dưới chiếc váy xếp ly, đôi chân của Du Hi thon dài, đường nét uyển chuyển. Lớp vải trắng đã bị thấm nước dán sát vào da, không chút che giấu mà phác họa rõ ràng những đường cong cơ thể.
Phần bắp chân dưới của cô cũng còn ẩm, cổ chân tinh xảo tựa đồ sứ, làn da trắng lạnh lấp lánh những giọt nước còn sót lại.
Chẳng bao lâu sau, gương mặt Mộc Tiểu Chiêu đã nóng bừng như sắp bốc cháy.
Tim cô đập loạn xạ, như một con nai nhỏ đang không ngừng va đập trong lồng ngực, đầu óc chạy đầy những ý nghĩ hỗn loạn.
Hừm, mình chỉ làm theo yêu cầu của cô ấy thôi, đâu phải mình muốn thế!
Mình là người đàng hoàng, tuyệt đối không có ý chiếm tiện nghi của cô ấy!
Dù nghĩ như vậy, cô vẫn cẩn thận dùng giấy lau, cố gắng không để đầu ngón tay chạm trực tiếp vào da Du Hi.
“Cậu đang làm gì thế?”
Giọng nói của Du Hi cắt ngang dòng suy nghĩ, khiến Mộc Tiểu Chiêu giật mình.
“A… ờ, mình đang giúp cậu lau khô thôi!”
“Nhanh lên, tôi đứng mệt rồi.”
“Đừng có giục...”
Mộc Tiểu Chiêu lẩm bẩm, đổi sang tờ giấy lau mới, cố gắng khống chế nhịp tim, tiếp tục thấm nước trên váy từng chút một.
May mà thời tiết khá khô ráo, chất vải cũng không dày; một lúc sau, chiếc váy của Du Hi đã khô đi thấy rõ.
“Xong rồi, lần này là lỗi của tớ.”
Sau khi làm xong, cô vo tròn tờ giấy đã dùng rồi ngẩng đầu nhìn Du Hi. “Du Hi, tớ lau xong rồi, có chỗ nào bị sót không?”
Du Hi cúi đầu liếc nhìn, trông chẳng khác nào đang kiểm tra bài tập.
“Váy thì sạch rồi, thế còn chân tôi thì sao?”
“C-Chân?”
“Chân tôi cũng bị ướt, lại đây lau khô đi.”
Du Hi ngồi xuống chiếc ghế gỗ gần đó, bắt chéo chân, mũi chân hướng về phía Mộc Tiểu Chiêu.
“Này—”
Sự bình tĩnh vừa gượng gạo của Mộc Tiểu Chiêu lập tức sụp đổ.
Giọng điệu của Du Hi mang theo mệnh lệnh, như thể đang nói rằng: nếu cậu không làm, tôi sẽ khiến cậu phải khóc.
Cô gái này… thái độ có phải hơi quá kiêu ngạo rồi không?
Nhưng nghĩ lại thì đúng là mình có lỗi trước. Mộc Tiểu Chiêu hé miệng, nhưng chẳng nói ra được lời nào; mọi lời phản đối đều bị nuốt ngược trở vào.
“Được rồi…”
Cô đáp khẽ.
Cố lên, không thể phá hỏng mối quan hệ với nữ chính được.
Cô tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm ngu ngốc như vậy lần nữa; cô cần xây dựng ấn tượng tốt trước mặt Du Hi.
Cố gắng kìm nén vẻ mặt đỏ bừng, Mộc Tiểu Chiêu nửa quỳ nửa ngồi trước mặt Du Hi, ngoan ngoãn tiếp tục lau.
Những giọt nước trên da Du Hi đã khô đi phần lớn, chỉ còn lại vài dấu vết mờ nhạt; cho dù không lau, chúng cũng sẽ nhanh chóng biến mất.
Thế nhưng dù vậy, khi tờ giấy lướt qua đôi chân của Du Hi, làn da cô vẫn vô thức khẽ động đậy.
Trong khoảnh khắc đó, ngón tay Mộc Tiểu Chiêu vô tình chạm vào mặt trong đầu gối của Du Hi.
Cảm giác như bị bỏng, cô lập tức rụt tay lại.
“Xin lỗi!”
“Chạm phải là chuyện bình thường, không cần xin lỗi vì chuyện đó.”
Du Hi hơi nhíu mày.
“Ừ… cậu không để ý là được.”
Mộc Tiểu Chiêu cảm nhận rõ ánh nhìn của Du Hi đang đè nặng lên người mình, nặng đến mức khiến cô khó thở.
Cô cúi đầu thật thấp, mái tóc bạc gần như chạm đất.
May mà mái tóc dài đủ dày để che kín gương mặt nhỏ nhắn của cô; nếu không, Du Hi nhất định sẽ thấy đôi má đỏ bừng của cô.
Con gái mà lại ngại ngùng trước một cô gái khác… có kỳ lạ lắm không?
Nếu Du Hi biết được bí mật này, cô ấy sẽ nhìn mình bằng ánh mắt như thế nào?
Càng nghĩ, Mộc Tiểu Chiêu càng cảm thấy bất an.
Cô hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh, nhưng đầu óc lại càng thêm rối loạn. Càng muốn tránh né tiếp xúc, nó lại càng xảy ra.
Mùi hương nhàn nhạt của Du Hi hòa lẫn với hơi nước còn vương lại khiến tim Mộc Tiểu Chiêu đập nhanh hơn nữa.
A, mình muốn chuyện này kết thúc nhanh lên.
Ngay khi Mộc Tiểu Chiêu gần như sắp sụp đổ vì áp lực, một bàn tay nhẹ nhàng gạt sang lọn tóc rơi bên má cô.
Theo phản xạ, cô ngẩng đầu lên.
Trong khoảnh khắc đó, vẻ mặt ngượng ngùng, xấu hổ của cô hoàn toàn phơi bày trước mắt Du Hi.
Gương mặt cô bé loli tựa như hoa đào nở rộ, đôi môi khẽ cắn vào sắc hồng nhạt, hai tay e dè nắm chặt, trông giống hệt một chú thỏ nhỏ bị giật mình.
“Du Hi…”
Cô cuống quýt muốn giải thích, muốn nói rõ rằng đây chỉ là tai nạn, rằng mình đỏ mặt không phải vì đôi chân kia.
Nhưng trong cơn hoảng loạn, cô không thể nghĩ ra nổi một lý do nào.
Hương thơm dịu dàng của Du Hi như một câu chú, bao trùm lấy giác quan của cô, xoáy sâu vào tâm trí, khiến khả năng suy nghĩ của cô trở nên mờ mịt.
Xong rồi, mình bị bắt quả tang rồi.
Trái tim cô chìm xuống đáy.
Du Hi… sẽ ghét mình sao?
Ngại ngùng trước một người cùng giới, quả thật rất kỳ lạ, đúng không?
Càng nghĩ, tim cô càng đập loạn không kiểm soát.
Du Hi nhìn cô bé loli đáng thương trước mặt, khóe môi cong lên một nụ cười đầy hứng thú.
Những ngón tay mát lạnh lướt nhẹ qua vành tai Mộc Tiểu Chiêu, rồi Du Hi cúi xuống, ghé sát khuôn mặt mình lại gần cô.
“Cậu vừa rồi là đang ngại à?” cô chậm rãi hỏi.
“Tớ…”
“Cậu ngại khi đối diện với tôi sao?”
Vai Mộc Tiểu Chiêu khẽ run lên, hoàn toàn không kịp trở tay.
Sau đó, cô nghe thấy giọng nói mê hoặc ấy, như làn gió đêm mát lạnh lướt qua tai, xuyên thẳng vào tim.
“Mộc Tiểu Chiêu, em thật dễ thương.”
Thình thịch.
Ngay khoảnh khắc ấy, tim cô lỡ một nhịp.
Mộc Tiểu Chiêu sững sờ, đôi mắt mở to không dám tin, nhìn gương mặt Du Hi đã ở gần đến mức khiến người ta choáng ngợp, ánh mắt hai người khóa chặt lấy nhau.
Thời gian như ngừng trôi.
“C-Cậu… vừa nói gì?”
Cuối cùng cô cũng bật ra được một giọng yếu ớt, đầu óc quay cuồng.
“Tớ nói cậu rất dễ thương.”
Du Hi lặp lại, trong mắt ánh lên nét tinh nghịch, như thể muốn nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng Mộc Tiểu Chiêu.
“Mộc Tiểu Chiêu, cậu còn dễ thương hơn cả những gì tôi tưởng.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
là tôi, tôi cố tình đổi xưng hô