Chương 400: Xuất ngoại
Khánh Trần nói: "Hiện tại nhiệm vụ giao cho ông chỉ có hai việc. Thứ nhất, sau khi ông hoàn thành việc thâm nhập vào tầng lớp đáy xã hội ở thành phố số 10, hãy tìm ra ứng cử viên cho vị trí Cái Bóng tên là Khánh Nguyên cho tôi. Tôi nghi ngờ hắn đang lẩn trốn trong khu dân nghèo, được một số Người du hành thời gian có tổ chức chặt chẽ bảo vệ."
"Thứ hai, điều tra về Cơ Giới Thần Giáo. Hội Phụ Huynh muốn mở rộng thì không thể tránh khỏi tổ chức này, chúng ta phải tìm cách nhổ cỏ tận gốc nó."
La Vạn Nhai rùng mình, ông không ngờ bản thân lại dính dáng đến cuộc chiến tranh giành vị trí Cái Bóng.
Phải biết rằng, đây chính là cuộc chiến giành quyền thừa kế thực sự, một trong những sự kiện tiếp cận gần nhất với cốt lõi quyền lực của tập đoàn.
Lúc này, La Vạn Nhai hỏi Khánh Trần: "Lần này ngài định đi đâu?"
Mới chỉ vừa trở về ngày đầu tiên, tất cả Người du hành thời gian đều đang tranh thủ nghỉ ngơi lấy sức, còn Khánh Trần thì đã đặt vé máy bay từ sớm, hoàn toàn không có ý định nghỉ ngơi.
Trong vòng nửa giờ ngắn ngủi sau khi trở về, Khánh Trần giống như đang trăn trối hậu sự vậy, cậu sắp xếp ổn thỏa mọi việc của tổ chức Bạch Trú.
Trong thẻ ngân hàng chỉ mang theo đủ tiền mặt cho chuyến đi này, phần còn lại đều để hết chỗ Giang Tuyết, dùng làm vốn vận hành cho tương lai của Bạch Trú.
Cậu giống như một người sắp thản nhiên đón nhận cái chết, một thân một mình chuẩn bị đi đến nơi đất khách quê người.
Có khoảnh khắc, La Vạn Nhai cảm thấy những hành động này của Khánh Trần giống hệt như ông của hơn mười năm trước, khi chuẩn bị bỏ trốn để tránh đầu sóng ngọn gió.
Lần đầu tiên La Vạn Nhai bỏ trốn, ông đã làm thủ tục ly hôn giả với vợ, giao toàn bộ tài sản cho vợ, còn mình thì chỉ mang theo một sợi dây chuyền Phật vàng nhỏ và một chiếc đồng hồ Rolex vàng ròng rồi vượt biên.
Mang theo Phật vàng và Rolex vàng là để khi sang xứ người lánh nạn có thể dễ dàng bán lấy tiền mặt. Hai thứ này là vật dễ quy đổi nhất, cũng là chút vốn liếng cuối cùng để những kẻ chạy trốn giang hồ như họ có cơ hội gây dựng lại sự nghiệp.
Năm đầu tiên đi trốn, vợ vẫn còn gọi điện thoại cho ông.
Sang năm thứ hai, bặt vô âm tín.
Đợi đến khi ông về nước, vợ đã mang theo toàn bộ gia sản của ông đi tái giá.
La Vạn Nhai không hề đi tìm người phụ nữ đó để tính sổ hay đòi tiền, bởi ông cảm thấy tất cả đều là do mình tự làm tự chịu, chẳng có gì để nói cả.
Người phụ nữ đó có lỗi gì không? Không.
Là do chính ông phạm tội, đối phương dựa vào đâu mà phải hy sinh thanh xuân vì ông chứ?
Chỉ có điều, La Vạn Nhai biết lần này Khánh Trần đi xa không phải để trốn chạy, cậu tuyệt đối không giống ông.
Khánh Trần không trả lời câu hỏi của La Vạn Nhai.
Cậu sẽ từ sân bay Bắc Giao ở Lạc Thành bay đến Quảng Thành, sau đó từ sân bay quốc tế Bạch Vân ở Quảng Thành bắt chuyến bay TK073 của hãng hàng không Turkish Airlines bay đến sân bay Istanbul.
Tiếp đó từ sân bay Istanbul bắt chuyến bay TK1953, chuyển tiếp đến sân bay Schiphol, hạ cánh tại Amsterdam, Hà Lan.
Hành trình kéo dài gần 20 tiếng đồng hồ, giá vé khoang hạng nhất hơn hai vạn bảy ngàn tệ.
Thời gian của Khánh Trần rất gấp gáp.
Trong 30 ngày xuyên không vừa qua, mỗi ngày khi nghỉ ngơi cậu đều bí mật huấn luyện trong thế giới bí ẩn "lấy đức phục người", tất cả đều là để chuẩn bị cho lần trở về này.
Nhưng cậu cũng không chắc chắn liệu 30 ngày trở về lần này có đủ để cậu hoàn thành thử thách Sinh tử quan thứ ba hay không.
La Vạn Nhai lại hỏi: "Chuyến đi này của ngài có phải rất nguy hiểm không? Chúng ta có câu nói rất hay, con nhà nghìn vàng không ngồi dưới hiên nhà sắp đổ, ý nói là người tôn quý đừng nên lấy thân mình ra mạo hiểm..."
Khánh Trần cười cười: "Không sao đâu, lái xe của ông đi."
...
...
Nửa đêm, một người thanh niên mặc âu phục màu xám đang ngồi trên ban công một khách sạn tại Hải Thành.
Một tay hắn chống lên cây gậy đen tinh xảo, tay kia mân mê một đồng tiền vàng.
Chỉ thấy đồng tiền vàng nhảy múa nhẹ nhàng trên mu bàn tay hắn.
Lúc này, Ngu Thành của tổ chức Cửu Châu bước tới, hạ giọng nói: "Sếp, thông tin từ hệ thống báo về cho thấy Khánh Trần đã đặt vé máy bay tối nay rời khỏi Lạc Thành, hai ngày sau sẽ ngồi chuyến bay của Thổ Nhĩ Kỳ đi Istanbul, rồi chuyển tiếp đến Amsterdam... Lịch trình đi Lạc Thành của sếp có cần hủy bỏ không?"
Hà Kim Thu nhướng mày: "Cậu ta chạy xa thế để làm gì?"
Ngu Thành ngẫm nghĩ: "Có thể là đi du lịch...?"
Hà Kim Thu lắc đầu: "Sao có thể là du lịch được, cậu tin loại người như cậu ta bây giờ lại rảnh rỗi đi du lịch sao? Khánh Trần đi Istanbul chắc chắn là có mục đích, bảo người của chúng ta ở nước ngoài điều tra xem, tôi muốn biết cậu ta định làm gì."
Cửu Châu là tổ chức của những Người du hành thời gian phụ trách các vấn đề ở nước ngoài, lực lượng của họ ở hải ngoại thậm chí còn mạnh hơn trong nước.
Hiện nay, bản địa Châu Âu không sản sinh ra Người du hành thời gian, nơi có thể phát sinh "tư cách tham gia bản thử nghiệm công khai" chỉ có hai chỗ, một là trong lãnh thổ đại lục, hai là Bắc Mỹ.
Tuy nhiên, trên thế giới có rất nhiều Người du hành thời gian thích chạy sang bên đó.
Ở trong nước, một Người du hành thời gian cấp E chẳng là cái thá gì, vẫn phải kẹp chặt đuôi mà sống, dù sao vẫn còn hai pho tượng lớn là Cửu Châu và Côn Luân trấn giữ.
Nhưng đến Châu Âu thì khác, trong bối cảnh không có Người du hành thời gian bản địa, rất nhiều kẻ sang bên đó đã trở thành ngôi sao.
Chỉ cần mang theo các chi cơ học đi biểu diễn lưu diễn ở nhà hát, một tuần cũng có thể kiếm được đầy túi.
Vì vậy, hiện tại có một chuỗi cung ứng ngầm chuyên tổ chức đưa Người du hành thời gian ra nước ngoài kiếm tiền.
Do trong nước không cho phép Người du hành thời gian mang theo chi cơ học xuất cảnh, nên những kẻ tổ chức chuyên tìm những người tứ chi lành lặn, đợi khi sang đến Châu Âu ở Thế giới ngoài rồi mới thay thế chi cơ học trong Thế giới trong.
Tất nhiên, chuỗi cung ứng này cũng rất nguy hiểm, không biết chừng sẽ bị ai đó nhắm vào lúc nào.
Hiện nay có rất nhiều người đang kiếm tiền kiểu này ở Châu Âu, đi lưu diễn như rạp xiếc, khiến giá vé cũng bắt đầu cạnh tranh gay gắt.
Dần dần, những Người du hành thời gian chỉ có chi cơ học thô sơ đành phải chạy về vùng nông thôn biểu diễn.
Biểu diễn chiến đấu giữa các chi cơ học có thể thu 20 Euro tiền vé, trẻ con sờ vào cánh tay máy một cái mất 5 Euro.
Làm chẳng khác gì ngành công nghiệp người chuyển giới ở Thái Lan.
Bỗng chốc kéo thấp đẳng cấp của Người du hành thời gian xuống rất nhiều...
Tất nhiên, cũng có một số Người du hành thời gian bắt đầu đóng phim, cát-xê cũng ngang ngửa ngôi sao hạng A.
Cửu Châu có văn phòng đại diện tại Berlin, Rome, London, Hà Kim Thu cũng thường xuyên đi công tác đến những nơi này.
Có điều... Hà Kim Thu hiện tại chưa gặp đối thủ nào ở Châu Âu, khá nhiều quốc gia thành viên EU đã hạn chế hắn nhập cảnh, chủ yếu là vì khả năng gây chuyện của tên này ở nước ngoài quá mạnh, mọi người đều bó tay với hắn.
Hà Kim Thu ngồi trên ban công khách sạn suy nghĩ một chút rồi nói: "Hà Lan hình như chưa hạn chế tôi xuất nhập cảnh đúng không? Đặt vé máy bay cho tôi, tôi cũng đi một chuyến đến Amsterdam."
Ngu Thành kỳ quái hỏi: "Sếp, sếp đi đó làm gì?"
"Khánh Trần hơi đánh giá thấp sức ảnh hưởng của mình rồi," Hà Kim Thu cười nói, "Cậu ta ở trong nước còn đỡ, nhưng một khi ra ngoài, chắc chắn sẽ bị Thần Đại và Kashima nhắm tới. Đây có lẽ là cơ hội tốt để tôi kết bạn với vị Khánh Trần này, nếu có thể khiến cậu ta rời khỏi Bạch Trú gia nhập Cửu Châu, sau này tôi sẽ bớt lo hơn nhiều."
"Cậu ta lợi hại thế sao? Cấp độ thực lực của cậu ta hình như đâu có cao," Ngu Thành nghi hoặc.
"Cái tôi coi trọng là chỉ số thông minh của cậu ta," Hà Kim Thu cười cười nói, "Không lôi kéo được cũng chẳng sao, có thể bắt đầu làm bạn trước mà."
Sự kiện lớn xảy ra tại thành phố số 10 trong lần xuyên không trước đã khiến Hà Kim Thu chú ý đến vị Đốc tra thuộc tổ 7 phòng Tình báo số 1.
Điều khiến hắn ngạc nhiên nhất vẫn là cái tên của vị Đốc tra đó.
Hà Kim Thu không biết Khánh Trần làm cách nào mà chỉ trong vài tháng ngắn ngủi có thể trực tiếp trở thành một Đốc tra PCA, nhưng Khánh Trần lúc này tuyệt đối đã trở thành một trong số ít những nhân vật quan trọng nhất trong giới Người du hành thời gian.
Hơn nữa, quan hệ giữa Khánh Trần và Lý Trường Thanh còn rất tốt. Trong cơ quan tình báo họ Hồ, nếu Hà Kim Thu muốn trở thành giám đốc điều hành, muốn thực sự nắm giữ quyền bính thì phải có đủ nhiều đồng minh.
Vậy nên việc duy trì mối quan hệ với Lý Trường Thanh thông qua Khánh Trần càng trở nên quan trọng hơn.
Vốn dĩ Hà Kim Thu định tối nay đến Lạc Thành, đích thân tới nhà bái phỏng, nhưng không ngờ Khánh Trần lại rời đi trước.
Ngu Thành hạ giọng nói: "Sếp, sếp đột ngột đi như vậy, nhân lực của chúng ta không rút về kịp, phía Bắc Mỹ có thể sẽ tìm cách nhắm vào sếp đấy."
Hà Kim Thu đứng dậy, tao nhã bước ra cửa: "Vừa khéo, cũng đã lâu không gặp mấy người bạn cũ ở Châu Âu... Mặc dù tôi nghĩ bọn họ có lẽ chẳng muốn gặp tôi đâu."
...
...
Một ngày sau, trong sân bay quốc tế Bạch Vân rộng lớn và sáng sủa vang lên tiếng loa thông báo: "Xin quý khách lưu ý, chuyến bay TK073 đi Istanbul mà quý khách đang chờ hiện đã bắt đầu làm thủ tục lên máy bay, xin mời quý khách đến cửa số 22 để lên máy bay."
Một thiếu niên đi đến lối ưu tiên dành cho khoang hạng nhất ở cửa lên máy bay và đưa giấy tờ ra, nhân viên mặt đất quan sát cậu một chút, có chút kỳ lạ là hành khách bay quốc tế thường mang theo hành lý, nhưng thiếu niên này lại chẳng mang theo gì cả, trên vé máy bay cũng không có ký hiệu hành lý ký gửi.
Rất ít du khách nào lại hành trang gọn nhẹ như vậy.
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn nhân viên mặt đất, tò mò hỏi: "Có vấn đề gì không?"
"Không có gì ạ," nhân viên mặt đất bình tĩnh đáp.
Sau thiếu niên còn có ba hành khách khoang hạng nhất.
Một người thanh niên Trung Quốc trông có vẻ hơi ngờ nghệch, và một cặp vợ chồng người nước ngoài.
Thiếu niên ngồi trên chiếc ghế mềm mại của khoang hạng nhất, nhắm mắt dưỡng thần, chờ đợi máy bay cất cánh.
Một nữ tiếp viên xinh đẹp ngồi xổm trước mặt cậu, mỉm cười nói: "Xin hỏi là tiên sinh Khánh Trần phải không ạ? Ở đây có chuẩn bị dép và khăn mặt cho ngài, xin hỏi ngài cần dùng đồ uống gì không ạ... Ngoài ra, bữa ăn sáng mai ngài cần chuẩn bị món gì? Thêm nữa, ngài quét mã QR trước mặt là có thể truy cập mạng trong suốt chuyến bay ạ."
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi nói: "Một ly nước khoáng, cảm ơn."
Cô tiếp viên kia không biết thế nào, đột nhiên cười tươi tắn hỏi: "Tiên sinh Khánh Trần lần này đi Châu Âu là để làm gì vậy ạ?"
Khánh Trần cười cười, để lộ hàm răng trắng bóng nói: "Bắt cua."
Cô tiếp viên ngẩn người, bắt cua?
Đây có lẽ là lý do xuất ngoại kỳ lạ nhất, cô đứng dậy rời đi, thầm nghĩ vị hành khách này có lẽ không muốn nói chuyện nhiều với mình nên mới bịa ra cái lý do kỳ quặc đó.
Thế nhưng, Khánh Trần thực sự đi để bắt cua.
Lúc này đang là giữa đông, chính là mùa đánh bắt cua Hoàng Đế, cũng là một trong những khoảng thời gian sóng gió lớn nhất ở vùng biển phía Bắc vĩ độ 40.
Các thuyền viên ở vùng biển lạnh giá vĩ độ 52 Bắc phải chịu đựng cái lạnh âm 10 độ, làm việc cường độ cao 20 tiếng mỗi ngày để trục vớt cua Hoàng Đế từ dưới đáy biển lên.
Trên tàu sẽ phủ đầy băng giá, lồng cua cũng sẽ đóng một lớp băng dày.
Thử thách Sinh tử quan mà Khánh Trần muốn chinh phục lần này, chính là đối mặt với màn lướt sóng cực hạn trên ngọn sóng cao 30 mét.
Thông thường, sóng biển cao nhất ở vùng biển gần Trung Quốc cũng chỉ 19 mét, muốn tìm sóng cao trên 30 mét thì phải đến những nơi trên vĩ độ 40 Bắc, hơn nữa cần vùng biển hẹp nằm giữa hai mảng lục địa.
Thủy triều cuồn cuộn từ Nam lên Bắc, sau đó bị nửa khối lục địa hình túi chèn ép, cuối cùng hình thành nên sóng dữ.
Vì vậy, Khánh Trần mới cần nhiều thời gian hơn để chờ đợi một con sóng khổng lồ 30 mét đủ để cậu hoàn thành thử thách, thiếu một mét cũng không được.
30 mét là khái niệm gì?
Một con sóng dữ ập xuống giống như một tòa nhà cao tầng sụp đổ, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ cuốn người thách đấu xuống đáy biển.
Loại sóng biển này không giống như vách núi Thanh Sơn vĩnh viễn đứng đó, bất kể khi nào bạn đến leo thì nó vẫn ở đó.
Cho nên Khánh Trần phải đi tàu bắt cua để chờ, để tìm, chờ đợi một kiểu thời tiết bão tố mà các thuyền viên, thuyền trưởng ghét nhất.
Sở dĩ Khánh Trần chọn sóng biển 30 mét làm thử thách Sinh tử quan thứ ba, là vì cậu phát hiện ở Thế giới ngoài cũng đã bắt đầu có Người du hành thời gian cấp B trở lên tử vong.
Ví dụ như trước đó Hà Kim Thu giết chết cao thủ gia tộc Thần Đại ở phía Bắc đại lộ Vương Thành tại Lạc Thành, hoa nghênh xuân và hoa anh đào bên đường vậy mà lại nở sớm giữa mùa đông lạnh giá.
Hai cây thông đen bên đường cũng cao thêm một mét chỉ trong vài ngày.
Đủ loại dấu hiệu cho thấy, Thế giới ngoài có khả năng xuất hiện Vùng đất cấm kỵ.
Vì vậy Khánh Trần rất lo lắng việc các cao thủ ở Thế giới ngoài tử vong sẽ khiến đường biển nơi này cũng hoàn toàn bị cắt đứt, biến thành vùng biển cấm.
Đến lúc đó, con đường Kỵ sĩ thực sự sẽ chỉ còn lại một con đường cùng mà thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
