Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hệ Thống Ma Cà Rồng

(Đang ra)

Hệ Thống Ma Cà Rồng

Jksmanga

Khi ánh mặt trời không còn là đồng minh, liệu Quinn sẽ trở thành vị cứu tinh của nhân loại hay là con quái vật đáng sợ nhất lịch sử?

5 0

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

(Hoàn thành)

Tôi đã trở thành Tử Linh Sư trong thế giới Zombie

Đừng nghĩ rằng chúng mày có thể chết một cách dễ dàng

161 0

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

(Đang ra)

Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Nagatsuki Tappei

Câu chuyện xoay quanh cậu thiếu niên Natsuki Subaru và năng lực Trở Về Từ Cõi Chết cậu nhận được sau khi bị dịch chuyển tới một thế giới song song, thứ giúp cậu quay ngược thời gian để thay đổi số phậ

740 2987

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

(Đang ra)

Honnō-ji kara Hajimeru Nobunaga to no Tenka Tōitsu

Hitachinosuke Kankou

Khởi nguồn từ “Shōsetsuka ni Narō”, một bản lịch sử – fantasy thời Chiến Quốc nay chính thức khai màn!

28 522

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

(Đang ra)

Lắc cà rốt nếu bạn bị Ma Vương bắt giữ!

Anh họ Jerry

Nhưng mà Ma Vương... có vẻ như đã rất cô đơn.

178 334

Monster? No, I'm a Cultivator!

(Đang ra)

Monster? No, I'm a Cultivator!

AStoryForOne

Chẳng biết bằng cách thần kỳ nào, gã cứ thế mà "số đỏ" đến mức không tưởng, thăng tiến thần tốc theo một cách chẳng giống ai.

13 35

401-500 - Chương 475: Một tòa cung điện cao chọc trời

Chương 475: Một tòa cung điện cao chọc trời

Công nghệ kết nối neuron đoạt xá, đây không phải lần đầu tiên Khánh Trần nghe nói đến.

Nhưng đây là lần đầu tiên nó được dùng lên người cậu.

Công nghệ này một khi sử dụng, nếu người bị đoạt xá chưa vượt qua cấp B, thì di chứng để lại cho kẻ đoạt xá là rất nhiều, bởi não bộ của cơ thể bị chiếm đoạt sẽ xuất hiện những tổn thương không thể đảo ngược.

Chỉ có những vỏ bọc từ cấp B trở lên mới được các nhân vật lớn coi trọng.

Vì vậy, lần này chắc chắn không phải Kamishiro Yunhe đích thân thực hiện đoạt xá. Dù sao hắn cũng vất vả tu hành lên đến cấp A, vừa mới bước chân vào tầng lớp đỉnh cao của chuỗi thức ăn, tuổi thọ vẫn còn rất dài.

Khánh Trần cười nói: "Suốt dọc đường đi, các người bắt tôi mang thương tích, đi chân trần trên đường núi cả ngày trời, kéo lê tôi trên mặt đất hơn mười cây số mà vẫn không thể đánh gục ý chí của tôi. Các người bây giờ còn nắm chắc sẽ đoạt xá được tôi sao?"

Kamishiro Yunhe cười lạnh: "Cũng đừng quá tự tin. Rất nhiều người tưởng rằng sự phòng bị ý thức của mình lợi hại lắm, nhưng thực tế thì không. Mày lúc này đã là nỏ mạnh hết đà, còn bao nhiêu tinh lực để đối phó với sự xâm chiếm ý thức của kết nối neuron?"

Khánh Trần gật đầu: "Từ 'nỏ mạnh hết đà' dùng hay đấy."

Kamishiro Yunhe bình thản nói: "Trọng điểm của câu nói không phải ở chỗ đó."

Khánh Trần chậm rãi đẩy cái xác bị cậu bẻ gãy cổ ra, khó khăn bò dậy phủi tuyết trên người: "Chiếc xe việt dã chạy dầu kia là ông chuẩn bị cho mình đúng không. Ông không sợ vừa rồi tôi cướp xe bỏ trốn sao?"

"Ngây thơ quá, chiếc xe đó cần xác thực vân giọng của tao, mày không lái đi được đâu," Kamishiro Yunhe nói.

"Ừ, giờ thì ông cũng không lái đi được nữa rồi," Khánh Trần nói.

Kamishiro Yunhe: "???"

Hắn ngạc nhiên nhìn sang, phát hiện vô lăng của chiếc xe việt dã đã bị ai đó bẻ gãy.

Bảng điều khiển trung tâm cũng bị một vật sắc nhọn nào đó rạch một đường rách toác khổng lồ.

Hắn nhìn quanh hồi lâu cũng không phát hiện rốt cuộc Khánh Trần đã dùng thứ gì để làm được điều đó.

Một vật cấm kỵ nào đó sao?

Nhưng rõ ràng hắn đã lục soát và không tìm thấy vật cấm kỵ nào trên người đối phương!

Kamishiro Yunhe nheo mắt nhìn những cái xác xung quanh.

Một Khánh Trần trọng thương và suy nhược mà còn có thể làm đến mức này, nếu không phải cấp A đích thân áp giải, e rằng những kẻ áp giải đều sẽ chết một cách không minh bạch.

Kamishiro Yunhe bình thản ra lệnh: "Đưa nó xuống."

Dứt lời, hai sát thủ nhà Kamishiro liền bước đến bên cạnh Khánh Trần, định kẹp cậu đưa xuống tầng hầm của nông trang.

Chỉ là, nhìn những cái xác đồng bọn trên nền tuyết xung quanh, lại nhìn thiếu niên trông có vẻ đã suy yếu đến cùng cực kia, bọn chúng lại có chút do dự.

Bọn chúng không rõ liệu thiếu niên này có còn sức đánh trả hay không.

Nghĩ đến đây, đám sát thủ dấy lên cảm giác xấu hổ, bọn chúng vậy mà lại nảy sinh tâm lý kiêng dè với một kẻ đang bị trọng thương?!

"Còn lề mề cái gì?" Kamishiro Yunhe lạnh lùng quát.

Hai tên sát thủ cuối cùng cũng chiến thắng nỗi sợ, xốc nách Khánh Trần lên.

Khánh Trần không phản kháng, nhưng cậu nói nhỏ với tên sát thủ bên cạnh: "Bên cạnh Kamishiro Yunhe vốn có sáu thuộc hạ, anh đoán xem, tại sao bọn họ không đi cùng đến đây?"

Mấy tên sát thủ Kamishiro cải trang thành nông dân nghe thấy vậy, theo bản năng nhìn về phía Kamishiro Yunhe.

Khánh Trần tiếp tục nói: "Những người đó đều bị Kamishiro Yunhe hạ độc giết chết rồi. Đợi chuyện ở đây xong xuôi, hắn chắc chắn cũng sẽ giết các anh."

Kamishiro Yunhe quay đầu nhìn cậu: "Mày có thể chọn lúc tao không nghe thấy mà chia rẽ nội bộ được không?"

Khánh Trần cười híp mắt: "Là chia rẽ sao? Hóa ra trần thuật lại những việc ông đã làm gọi là chia rẽ nội bộ? Các vị nghe cho kỹ, tôi mà là các anh thì sẽ nhân lúc hắn không chú ý mà lén chuồn đi, nếu không sớm muộn gì cũng chết."

Đang nói, Khánh Trần bỗng ho dữ dội, ho ra cả một ngụm máu.

Chỉ đến khoảnh khắc này, đám người Kamishiro Yunhe mới ý thức lại được rằng thiếu niên này thực sự bị thương rất nặng.

Và trận chiến vừa rồi cũng đã vắt kiệt sức lực của cậu thêm lần nữa.

"Tao khuyên mày nên tiết kiệm chút sức lực đi," Kamishiro Yunhe cười lạnh, "Chiến binh của tập đoàn Kamishiro sẽ không bị mày mê hoặc đâu. Tao không hy vọng sau khi kết nối neuron thành công, thứ nhận được chỉ là một cái xác."

Nhưng Khánh Trần vẫn giữ nguyên nụ cười nhìn đám sát thủ: "Ai trong các người sẽ đoạt xá tôi đây? Cẩn thận vừa đoạt xá thành công thì tôi chết, thế thì các người xui xẻo lắm đấy."

Đám sát thủ Kamishiro im lặng.

Không phải vì sợ kết quả mà Khánh Trần nói, mà là vì nhìn thấy thái độ coi nhẹ sống chết của thiếu niên này.

Kamishiro Yunhe thở dài: "Thảo nào Cái Bóng lại coi trọng mày đến thế."

"Cảm ơn đã quá khen."

Đám người áp giải Khánh Trần xuống tầng hầm, nơi đây đã chuẩn bị sẵn hai chiếc giường, cùng hai thiết bị kết nối với vô số dây dẫn dữ liệu.

Khánh Trần quan sát kỹ, cả hai thiết bị đều không kết nối mạng, đây là thiết bị độc lập cách ly vật lý.

Cậu vốn định khi ý thức bắt đầu kết nối neuron sẽ thử tìm kiếm dấu vết của One trong mạng lưới, nhờ đối phương nghĩ cách cứu viện.

Giờ xem ra không được rồi.

Đám sát thủ ấn Khánh Trần xuống giường, dùng dây da cố định tứ chi và đầu cậu lại để phòng ngừa cậu giãy giụa.

Một tên sát thủ nằm lên chiếc giường còn lại, mặc cho đồng bọn dán những miếng tròn ở đầu các ống dẫn trong suốt lên khắp vùng đầu.

Khánh Trần nhìn chất lỏng màu bạc đang chảy trong ống trong suốt: "Nanobot?"

Không ai trả lời cậu.

Giây lát sau, chất lỏng màu bạc theo ống dẫn chảy ra, lan đến tận cùng đầu ống, từ vỏ não cậu thẩm thấu vào lớp chất xám.

Kích thước đơn vị của nanobot quá nhỏ, Khánh Trần thậm chí không cảm nhận được quá trình những gã tí hon đó xâm nhập vào cơ thể.

"Tỷ lệ đồng bộ kết nối neuron 47%."

"Tỷ lệ đồng bộ kết nối neuron 61%."

"Tỷ lệ đồng bộ kết nối neuron 100%."

Kamishiro Yunhe nhìn vào thiết bị, kinh ngạc nhìn Khánh Trần: "Sao lại có tỷ lệ đồng bộ cao thế này? Tại sao cả thể xác lẫn tinh thần đều bị tàn phá đến mức đó mà vẫn còn tỷ lệ đồng bộ cao như vậy?"

Hắn lại nhìn sang phía thuộc hạ của mình, tỷ lệ đồng bộ chỉ đạt đến 84% thì dừng lại.

"Khoan đã, có gì đó không đúng, ngừng phủ sóng!" Kamishiro Yunhe vừa dứt lời.

Trong khoảnh khắc, đồng tử của Khánh Trần đột ngột co rút lại, giống như một loài thú săn mồi họ mèo hung dữ.

Cậu nhìn thấy một biển dữ liệu màu xanh lam, từng dòng mã code cuộn trào trong ý thức.

Rất nhanh, những mã code đó rút đi hết, chỉ còn lại một con phố dài, nơi treo những lá cờ hiệu quán rượu màu trắng kiểu Nhật, một đứa trẻ nằm trong lòng mẹ, người phụ nữ ngồi bên đường ngân nga khúc hát ru.

Khánh Trần không muốn tiếp nhận đoạn ký ức này, nhưng ý thức truyền ngược sau khi kết nối neuron lại không ngừng rót vào.

Đứa trẻ trong đầu cậu dần lớn lên, Khánh Trần chứng kiến đối phương từ lúc còn thơ ấu đến khi trưởng thành, chứng kiến đối phương tốt nghiệp trung học rồi gia nhập quân đội.

Chứng kiến đối phương đạt thành tích xuất sắc trong quân đội Liên bang, tiêm thuốc biến đổi gen, trở thành chiến binh.

Sau đó được một người tên là Kamishiro Yasukawa tuyển chọn vào cơ quan tình báo của tập đoàn Kamishiro, cuối cùng gánh vác nhiệm vụ đến Trung Nguyên.

Bọn họ giữa khói lửa nội chiến Liên bang, lặng lẽ băng qua đường núi xâm nhập vào Trung Nguyên, cho đến khi tới đây, giam cầm những người nông dân của cơ sở sản xuất vào phòng thiết bị cách đó không xa và chờ đợi.

Những mảnh ghép ý thức đó điên cuồng muốn phủ lên ký ức quá khứ của Khánh Trần...

Thế nhưng, dòng ý thức này bỗng nhiên phát hiện ra...

Ý thức của bản thân so với đối phương, chẳng qua chỉ là một hạt cát giữa đại dương.

Tên sát thủ nhà Kamishiro đứng giữa ý thức mênh mông bát ngát của Khánh Trần, bỗng nhìn thấy một tòa cung điện, đó là nơi được Khánh Trần đặt tên là Cung điện Ký ức, mỗi căn phòng đều lưu trữ những ký ức được Khánh Trần thu nạp và phân loại.

Tòa cung điện đó cao chọc trời, bên trên là chi chít những cánh cửa.

Tên sát thủ nhất thời không thể phân biệt nổi rốt cuộc trên tòa cung điện đó có bao nhiêu cánh cửa.

Hắn kinh hãi, điều này hoàn toàn khác với những gì huấn luyện viên đã dạy.

Trong trường hợp bình thường, sau khi phủ sóng ý thức, hắn sẽ chỉ đè lên ký ức của đối phương, không thể biết đối phương đã trải qua những gì, cũng không thể nhìn thấy không gian ý thức của đối phương.

Chỉ đơn giản là một dữ liệu ý thức phủ lên một ý thức khác, sau khi hoàn tất sẽ tự nhiên tỉnh lại.

Mà cảnh tượng trước mắt này thực sự quá quỷ dị.,

Lúc này, một cánh cửa đột ngột mở ra, phía sau cánh cửa đó dường như có một hố đen, lôi kéo hắn từ từ bước vào trong.

Ý thức của tên sát thủ giãy giụa, nhưng hoàn toàn không chống lại được bóng tối phía sau cánh cửa kia.

Cuối cùng, hắn như gặp phải một xoáy nước khổng lồ giữa đại dương xanh thẳm, bị hút trọn vào trong.

"Rầm" một tiếng.

Cửa đóng lại.

Toàn bộ ý thức của tên sát thủ chìm vào bóng tối.

Ngay sau đó, ý thức ấy như bị cối xay nghiền nát, hóa thành những hạt bụi vô hình.

Đồng tử dựng đứng của Khánh Trần dần trở lại bình thường, cậu nhìn Kamishiro Yunhe: "Trưởng quan, hoàn thành rồi."

Kamishiro Yunhe lạnh lùng hỏi: "Mày tên là gì?"

"Takahashi Toshiki," Khánh Trần trả lời.

"Mày sinh ra ở đâu?" Kamishiro Yunhe lại hỏi.

"Thành phố số 22, phố Pháo Hoa," Khánh Trần đáp.

Trong ánh mắt Kamishiro Yunhe hiện lên một tia kinh ngạc: "Mày rõ ràng không bị phủ sóng ý thức, vậy mà lại có được ký ức của Takahashi Toshiki?! Tại sao, rốt cuộc trên người mày ẩn chứa bí mật gì?!"

Khánh Trần ngơ ngác: "Trưởng quan ngài đang nói gì vậy, tôi là Takahashi Toshiki mà."

Kamishiro Yunhe chỉ vào thiết bị: "Tỷ lệ đồng bộ kết nối neuron của mày cao hơn Takahashi Toshiki rất nhiều, nó hoàn toàn không thể phủ sóng ý thức của mày! Đừng giả vờ nữa, mày vẫn là Khánh Trần! Đừng hòng ngụy biện, tao không phải đang lừa mày đâu!"

Khánh Trần thầm than trong lòng, đám người này đúng là nghiên cứu công nghệ đoạt xá đến mức tường tận chân tơ kẽ tóc, rốt cuộc tập đoàn Kamishiro đã trải qua bao nhiêu cuộc thử nghiệm rồi?

Vốn dĩ cậu còn định giả làm Takahashi Toshiki để tìm cơ hội thoát thân, kết quả lại bị khoa học và kinh nghiệm lâm sàng bán đứng.

Tuy nhiên, Khánh Trần vẫn không thừa nhận, cậu chỉ đau đớn nói: "Trưởng quan, tôi là Takahashi Toshiki mà!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!