Lời Nguyện Cầu Của Bóng Tối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

401-500 - Chương 478: Dấu vết

Chương 478: Dấu vết

Một chiếc tàu bay dân dụng cấp Bính đang bay trong vùng trời mênh mông bát ngát, từ Nam ra Bắc.

Tàu bay chia làm bốn cấp, Giáp Ất Bính Đinh.

Cấp Giáp, cấp Ất đều là cấp quân dụng, có thể trang bị vũ khí.

Cấp Bính, cấp Đinh là cấp dân dụng.

Trong khoang tàu có bốn người, một người phụ trách nắm giữ lộ trình, ba người còn lại điên cuồng dọn dẹp khoang tàu, thậm chí dùng cả chất tẩy rửa axit mạnh, cố gắng rửa sạch vết máu trong khoang.

Họ đeo mặt nạ thở trong suốt che kín mặt loại đơn giản, để tránh hít phải khí độc sinh ra khi khử trùng vào cơ thể.

Khoang tàu này đã được dọn dẹp từ sớm, nhưng họ lo lắng DNA còn sót lại trong khoang không qua được kiểm tra phong tỏa không phận.

Người lái tàu bay nói: "Phía trước đã bị con mụ điên Lý Trường Thanh kia phủ sóng radar toàn bộ rồi, mau dọn dẹp đi, nếu có người lên tàu kiểm tra, tuyệt đối không được để họ phát hiện bất cứ manh mối nào, nếu không chúng ta đều phải chết!"

"Bọn tôi cũng muốn nhanh chứ, nhưng mẹ kiếp việc này nhanh thế nào được? Với lại tôi không hiểu, bên trên chẳng phải nói sẽ không có nguy hiểm gì sao, sao đột nhiên cả thế giới như đang truy lùng chúng ta vậy?!"

"Nhất là hôm qua, nếu không phải đột nhiên có một chiếc tàu bay khác thu hút sự chú ý của Khánh thị, thì giờ này e là chúng ta đã bị Cái Bóng tóm gọn rồi."

Người lái tàu bay thì thầm: "Kỳ lạ thật, là ai đang giúp chúng ta thu hút sự chú ý?"

"Có thể là bên trên muốn giúp chúng ta thoát thân?"

"Các người tin sao? Chúng ta giờ đã là con tốt thí rồi, bên trên sẽ không giúp chúng ta đâu."

Đúng lúc này, bầu trời bỗng trở nên âm u.

Bóng tối của mây đen bao trùm lấy chiếc tàu bay.

Người lái tàu chửi thầm một tiếng xui xẻo: "Sao lại sắp có tuyết nữa rồi? Tôi phải bật lộ trình cố định... Khoan đã! Vãi chưởng!"

Người lái tàu tiện tay mở hình ảnh quan sát 360 độ, kết quả chỉ trong nháy mắt, da đầu như muốn nổ tung.

Gã chỉ cảm thấy, như có một ngọn núi khổng lồ trùng điệp từ trên trời giáng xuống.

Cảm giác áp bách vô địch đó, khiến bạn chỉ cần nhìn thoáng qua cũng muốn quỳ xuống bái lạy sự vĩ đại của nó.

Đó là trí tưởng tượng cực hạn nhất của nhân loại về từ "cỗ máy chiến tranh".

Người lái tàu quay đầu gào lên khản cả giọng: "Là Pháo đài bay Thanh Sơn! Con mụ điên Lý Trường Thanh kia vậy mà lại lái cả Pháo đài bay Thanh Sơn ra đây! Mẹ kiếp!"

Hóa ra, bóng tối vừa bao trùm bọn họ, hoàn toàn không phải mây đen báo hiệu tuyết lớn, mà là Pháo đài bay Thanh Sơn che khuất cả bầu trời!

Thân ảnh vĩ đại của bá chủ bầu trời ấy quá đỗi bao la, đến mức bọn họ suýt tưởng đó là hiện tượng thời tiết tự nhiên.

Đây là pháo đài bay cùng cấp với tàu Quyền Trượng của Khánh thị, là vũ khí cấp chiến lược trên chiến trường chính diện.

Nó được trang bị lò phản ứng hạt nhân tiên tiến nhất, pháo điện từ hỏa lực chính tầm bắn 630 km, giếng phóng tên lửa hành trình.

Cùng vô số bầy máy bay không người lái chiến đấu.

Đây cũng chỉ là chức năng cơ bản của pháo đài bay, giống như trước khi nhà tù số 18 bị phá hủy, chẳng ai biết tàu Quyền Trượng còn kết nối với cây quyền trượng thần linh trên độ cao 800 km.

Trong tàu bay.

Bốn người tuyệt vọng nhìn bóng đen trên bầu trời ngày càng gần: "Là đến bắt chúng ta sao?"

"Nói thừa, không có mục tiêu xác định, Pháo đài bay Thanh Sơn sẽ không bao giờ cất cánh!"

"Vậy chúng ta làm thế nào? Làm sao mới trốn thoát được?"

Người lái tàu nhìn đồng bọn với vẻ mặt như nhìn kẻ thiểu năng: "Pháo đài Thanh Sơn đến rồi mà mày hỏi tao trốn thế nào? Tao chỉ có thể bảo mày là thái độ nhận lỗi tốt một chút, may ra còn giữ được toàn thây."

Đồng bọn: "..."

Người lái tàu hít sâu một hơi: "Khởi động quy trình tự hủy đi, vì người nhà của chúng ta ở phương Bắc."

Nói xong, gã nhập mật mã, ấn xuống một nút đỏ trong khoang tàu.

Tuy nhiên đúng lúc này, bọn họ chỉ cảm thấy mình đột nhiên rơi vào trạng thái mất trọng lượng, dường như trên bầu trời có thứ gì đó đã kẹp chặt lấy bọn họ.

Giây tiếp theo, một tia laser cực mảnh quét qua, vậy mà cắt đôi chiếc tàu bay khổng lồ ra.

Giống như cắt bánh mì, phần đuôi tàu bay bị laser cắt đứt ngọt xớt.

Đó là nơi đặt bom hẹn giờ điều khiển quy trình tự hủy của tàu bay...

Người lái tàu lúc này cuối cùng cũng hoàn toàn tuyệt vọng, Lý Trường Thanh muốn bắt sống bọn họ!

Trên bầu trời, bên dưới tàu Thanh Sơn mở ra một cánh cửa khổng lồ, như con quái thú há cái miệng đỏ lòm, nuốt chửng chiếc tàu bay bị cắt nát vào trong bụng!

Không lâu sau, từ trong Pháo đài bay Thanh Sơn, một chiếc tàu bay quân dụng cấp Giáp bay ra từ phía dưới, bay thẳng về phía vùng núi phía Tây.

Pháo đài bay tuy hùng vĩ, nhưng về tốc độ thì tàu bay cấp Giáp vẫn nhanh hơn.

...

...

Bên cạnh căn nhà gỗ của thợ tiều phu, một chiếc tàu bay cấp Giáp từ từ hạ cánh.

Lý Trường Thanh và Lão Mười Chín trong bộ quân phục tập đoàn quân Liên bang, dẫn theo hàng chục binh lính vũ trang tận răng bước ra từ khoang tàu.

Sau tai họ đều dán một miếng kim loại tròn, đó là thiết bị liên lạc truyền dẫn qua xương quy chế cao nhất của quân đội Liên bang, bí mật và cự ly sử dụng hiệu quả dài hơn.

Vừa đẩy cửa vào nhà, Lý Trường Thanh liền nhìn thấy sáu cái xác chết do trúng độc, và chiếc giường Khánh Trần từng nằm.

Cô bình tĩnh quan sát, ngón tay thon dài lướt qua mặt giường, nơi đó còn vương vãi những đốm máu, cách đó không xa còn có băng gạc đã thay ra.

Chỉ vài phút, Lý Trường Thanh đã có phán đoán: "Sáu người này bị diệt khẩu, bọn chúng đã thay thuốc cho Khánh Trần ở đây, sau đó Kamishiro Yunhe một mình đưa cậu ấy đi. Mang chó săn cơ khí đến, lần theo vết máu của Khánh Trần mà đuổi."

Sáu con chó săn cơ khí được đưa tới, sau khi ngửi vết máu trên băng gạc liền điên cuồng chạy về phía đường núi bên ngoài.

Lý Trường Thanh đi theo sau, Lão Mười Chín lại nói: "Ông chủ, thời tiết lạnh giá, ngài hay là về tàu bay đi, theo dõi từ trên không là được."

Lý Trường Thanh lắc đầu: "Chúng ta cách Khánh Trần rất gần rồi, nhỡ đâu đột nhiên giáp lá cà trên đường núi, các người không ứng phó nổi. Đừng nói nhảm nữa, đi nhanh đi. Tàu bay cảnh giới trên không, chuyển sang trạng thái chiến đấu."

Khi đi trên đường núi gập ghềnh, Lý Trường Thanh nhìn thấy những dấu vết do binh lính tìm ra...

Vết máu để lại trên đường núi, sỏi đá do có người bị kéo lê trên mặt đất.

Dấu chân máu một sâu một nông.

Lý Trường Thanh biết, đây đều là bằng chứng Khánh Trần bị tra tấn.

Chỉ cần nghĩ một chút là hiểu, Khánh Trần từng bị người ta kéo lê trên con đường núi này, đối phương thậm chí không cho cậu mang giày, bắt cậu đi chân trần trên đường tuyết mấy chục cây số.

Nghĩ đến đây, khi Lý Trường Thanh nắm chặt nắm đấm, móng tay đều bấm sâu vào lòng bàn tay.

Lão Mười Chín ở bên cạnh nhìn thấy cũng cực kỳ đau lòng, hắn đi theo Lý Trường Thanh gần mười năm, đâu từng thấy ông chủ nhà mình có bộ dạng này.

Hắn thấp giọng nói: "Ông chủ, ngài cũng phải cẩn thận một chút, biết đâu trên đường này có bẫy, nhỡ có kẻ muốn dùng Khánh Trần để dụ ngài ra..."

"Yên tâm, tôi tự biết chừng mực," Lý Trường Thanh bình thản nói, dưới giọng điệu bình thản ấy ẩn chứa cơn giận dữ vô cùng tận.

Trên đường không có mai phục, khi họ đến nông trang, nơi đây đã tĩnh lặng như tờ.

Mấy cái xác sát thủ Kamishiro nằm rải rác bên ngoài nông trang, đó là những "diễn viên quần chúng" bị giết khi Khánh Trần vừa đến đây.

Nông trang đã hóa thành biển lửa, có người đã cho nổ tung nơi này.

Lão Mười Chín ngồi xuống kiểm tra một lát, thấp giọng nghi hoặc: "Ông chủ, là có người cứu Khánh Trần sao? Cậu ấy bị thương nặng như vậy, lại còn bị người ta kéo lê chân trần đi mấy chục cây số đường núi, chắc không còn khả năng giết nhiều người thế này đâu nhỉ?"

Lý Trường Thanh gật đầu: "Có thể, có lẽ khi bọn chúng đến đây thì có người cứu viện."

Đúng lúc này, có binh lính bên ngoài hô lên: "Trưởng quan, phát hiện nơi chôn xác."

Lý Trường Thanh đứng dậy rảo bước đi ra, chó săn cơ khí đang sủa điên cuồng vào một bãi đất mới, một binh lính dùng dụng cụ đào lớp đất lên, đập vào mắt là hơn mười cái xác bên dưới, có phụ nữ, có trẻ em, có đàn ông.

Còn có người đeo găng tay, đang thu thập mẫu vật bên cạnh hố đất, trong lớp đất nâu đen còn có màu tím đen do máu thấm vào.

Binh lính nói: "Trưởng quan, đã xác minh, đều là nông dân của cơ sở sản xuất này, có thân phận công dân trong Liên bang... Nhà Kamishiro đến xác người mình còn chẳng chôn, không biết tại sao lại chôn những người này. Mép hố đất có dấu vết ngón tay người đào bới, còn có vết máu."

Lý Trường Thanh nhìn mép hố, bỗng nói: "An táng cho họ đi, lấp đất lại như cũ. Đây không phải do nhà Kamishiro chôn, là Khánh Trần dùng tay đào huyệt mộ, là cậu ấy tự tay chôn cất những người này."

Cô cao giọng: "Chúng ta cách Khánh Trần rất gần rồi, tìm cho tôi, cho dù nhà Kamishiro có chạy đến chân trời góc bể cũng phải tìm bọn chúng ra cho tôi!"

Tuy nhiên đúng lúc này, tàu bay cấp Giáp trên không trung đột nhiên phát cảnh báo qua kênh liên lạc: "Cách 22 km, mặt đất xuất hiện vật thể sống đang tiếp cận nhanh, địch tập kích!"

Bán kính dò tìm sự sống của tàu bay cấp Giáp là 100 km, có người đột nhiên xuất hiện ở vị trí 22 km, điều này chứng tỏ... có kẻ đã sớm dùng công nghệ lớp phủ ngụy trang, mai phục ở gần đây rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!