Chương 45: Vật cấm kỵ
Khi nghe Lý Thúc Đồng kể về sự truyền thừa của Kỵ sĩ, Khánh Trần có thể hình dung được các tiền bối Kỵ sĩ đã phải chặt đứt bao nhiêu gai góc để khai phá ra một con đường mới.
Hắn hỏi: "Vậy thuật hô hấp và Endorphin có quan hệ gì? Tại sao dùng thuật hô hấp hỗ trợ lại có thể mở khóa gen trước thời hạn?"
"Bởi vì thuật hô hấp có thể giúp con tiết ra Endorphin ngay tức khắc sau khi cảm nhận đau đớn, bản thân điều này đã là một kỹ thuật kiểm soát cơ thể. Sử dụng thuật hô hấp để rèn luyện thân thể, con chỉ mất ba tháng để đi hết quãng đường người khác phải đi mấy năm," Lý Thúc Đồng trả lời, "Cho nên khi con dùng thuật hô hấp trong suốt quá trình hoàn thành cửa ải sinh tử, lượng Endorphin trong cơ thể sẽ cao hơn nhiều so với mức bình thường."
"Còn tác dụng nào khác không?" Khánh Trần hỏi.
"Đợi con hoàn thành cửa ải sinh tử đầu tiên, ta sẽ nói cho con biết những tác dụng còn lại, bây giờ biết cũng chẳng có ý nghĩa gì," Lý Thúc Đồng nói.
"Không thể tiêm trực tiếp Endorphin sao?" Khánh Trần hỏi.
Lý Thúc Đồng cười nói: "Đây là thời đại mà ngay cả tình yêu cũng có thể dùng chip Phenylethylamine để ngụy tạo, nhưng con phải hiểu rằng, mọi hành vi mượn ngoại lực đều không có tác dụng với chúng ta. Có tiền bối từng thử không dùng thuật hô hấp mà tiêm trực tiếp Endorphin, nhưng sau khi vượt qua cửa ải sinh tử lại không mở được khóa gen."
"Cho đến ngày nay, bí mật về khóa gen đối với Kỵ sĩ vẫn là điều thiêng liêng và chưa thể khám phá hoàn toàn."
"Chúng ta chỉ có thể dùng cách ngốc nghếch nhất, tuân thủ quy tắc của thời đại cũ, cho nên ta mới nói, đây là con đường xa nhất trong tất cả những con đường tắt trên thế gian. Mà con đường dẫn đến ngai thần chỉ có một, chính là sự tu hành trong đau khổ."
"Vâng, con nhớ rồi," Khánh Trần nói, "Vậy nếu con dùng thuật hô hấp hỗ trợ, hoàn thành toàn bộ tám cửa ải sinh tử thì sẽ thế nào?"
Hoàn thành bảy cửa ải là Bán Thần cấp S, vậy hoàn thành tám cửa ải thì sao?
"Câu hỏi này không có ý nghĩa," Lý Thúc Đồng lắc đầu.
"Có ý nghĩa," Khánh Trần nhìn đối phương nói, "Bởi vì biển cả ở Thế giới bên ngoài... không có Vùng đất cấm kỵ."
Lần đầu tiên Lý Thúc Đồng lộ vẻ kinh ngạc.
"Đúng rồi, nơi các con ở chưa từng có người siêu phàm, sao có thể có Vùng đất cấm kỵ," Lý Thúc Đồng ngẩn người nói, "Cho nên, con có thể vượt qua toàn bộ các cửa ải sinh tử ở một thế giới khác."
Bản thân Lý Thúc Đồng bị kẹt ở cảnh giới Bán Thần đã không biết bao lâu, nhưng cửa ải sinh tử thứ tám, ông vĩnh viễn không thể hoàn thành.
Ngàn năm qua, không biết bao nhiêu Kỵ sĩ đều kẹt lại ở nút thắt này, không thể tiếp tục đột phá.
Bây giờ, đột nhiên có một thiếu niên như vậy, có thể hoàn thành tâm nguyện mà tất cả các tiền bối ôm nuối tiếc không làm được!
"Vùng đất cấm kỵ và Vật cấm kỵ rốt cuộc là gì?" Cuối cùng Khánh Trần cũng hỏi ra câu này.
Diệp Vãn thấy ông chủ đang suy tư, bèn giải thích thay: "Nguồn gốc của Vật cấm kỵ và Vùng đất cấm kỵ đều đến từ cùng một sự tồn tại: Người siêu phàm."
"Người siêu phàm?" Khánh Trần hỏi.
"Đúng," Lâm Tiểu Tiếu nói, "Sau khi người siêu phàm chết bất đắc kỳ tử, dòng máu mạnh mẽ của họ sẽ chảy vào đất đai, nuôi dưỡng sinh linh ở đó: kiến, rết, bọ cạp, bất kỳ loài côn trùng nào tồn tại. Còn nuôi dưỡng cả thực vật sinh trưởng ở đó, thậm chí là vi sinh vật. Thế là, những sinh linh ở vùng đất chết ấy được tiến hóa, vùng đất chết cũng sẽ biến thành Vùng đất cấm kỵ."
"Sở dĩ đại dương ở Thế giới bên trong đáng sợ, là vì từng có một con cá voi tiến hóa vượt loài già yếu bệnh chết, sau đó máu thịt và xương cốt của nó đã nuôi dưỡng cả vùng biển. Tập đoàn Kashima từng quay được nó."
"Kashima đã chế tạo tàu ngầm không người lái muốn thám hiểm đại dương, trước khi tàu ngầm bị những sinh vật biển trật tự mới khủng bố phá hủy, họ đã quay được một bộ xương cá voi khổng lồ dưới đáy biển," Lâm Tiểu Tiếu giải thích.
Khánh Trần tò mò: "Bộ xương cá voi đó to cỡ nào?"
"Ờ," Lâm Tiểu Tiếu nghèo nàn từ vựng, "To vãi chưởng?"
"Nói tiếng người đi," Mặt Khánh Trần đen lại.
"Ống kính của tàu ngầm không người lái quay nó ở khoảng cách hơn ba trăm mét, nhưng mà, dù xa như vậy, cái đầu lâu của nó cũng không thể thu trọn vào khung hình," Lâm Tiểu Tiếu nói.
Khánh Trần cảm thán: "To vãi chưởng thật!"
Từ đó về sau, con người trên lục địa không bao giờ còn ý định ra khơi nữa.
"Vậy Vật cấm kỵ là gì?" Khánh Trần hỏi.
"Vật cấm kỵ, được 'kết tủa' ra trong khoảng thời gian từ hơn mười năm đến hàng trăm năm sau khi người siêu phàm chết, hoặc là sở hữu năng lực siêu phàm khi còn sống của họ, hoặc là mang theo chấp niệm khi còn sống của họ," Lâm Tiểu Tiếu giải thích.
"Có thể cho vài ví dụ không?" Khánh Trần hỏi.
"Có những Vật cấm kỵ là sự hiện thực hóa trực tiếp năng lực lúc sinh thời của người siêu phàm, ví dụ như trên vùng hoang dã gần thành phố số 16, luôn có một đoàn tàu hơi nước màu đen 12 toa chạy trên đồng hoang. Thỉnh thoảng nó sẽ dừng lại, nếu cậu ném một đồng tiền vàng 50 gram qua cửa sổ vào toa cuối cùng, cậu có thể trở thành hành khách của nó, cùng nó đi ngắm tận cùng thế giới."
"Tiền vàng..."
"Đúng, toa cuối của nó chứa đầy tiền vàng, rất nhiều băng đảng thích dùng nó để buôn lậu hàng hóa, mặc dù tìm được nó không dễ."
"Nếu trộm tiền vàng của nó thì sao?" Khánh Trần hỏi.
"Nó sẽ đóng cửa toa xe nhốt cậu bên trong cho đến khi cậu chết, cho nên toa cuối cùng cũng chứa đầy hài cốt," Lâm Tiểu Tiếu vui vẻ nói, "Vì vậy, nếu có ngày cậu gặp nó, tuyệt đối đừng trộm tiền vàng."
Khánh Trần gật đầu.
"Cũng có những Vật cấm kỵ không liên quan đến năng lực người siêu phàm, thậm chí có thể là sinh vật bí ẩn có sinh mệnh vô hạn," Lâm Tiểu Tiếu nói tiếp, "Nếu cậu có cách thu dung nó, thì có lẽ nó sẽ phục vụ cậu."
"Nếu không có cách thu dung nó thì sao?"
"Thì nó sẽ cực kỳ nguy hiểm."
Lúc này, Lý Thúc Đồng dường như đã thông suốt điều gì đó, đứng dậy nói: "Đối mặt với Vật cấm kỵ, Vùng đất cấm kỵ, chúng ta giống như thợ săn ở trong rừng rậm vậy, trong tay có một thanh trường kiếm, hơn nữa cũng biết trong rừng có mãnh thú, và nhận thức được những mãnh thú này là khác nhau."
"Chúng ta đã học cách phân loại những mãnh thú này, cũng có kinh nghiệm đối phó với chúng. Chúng ta biết mãnh thú nào có thể chiến đấu, mãnh thú nào cần phải tránh né. Nhưng hiện tại mãnh thú ngày càng nhiều, cho nên cần có thợ săn chuyên nghiệp đối phó với chúng, thế là Tòa án Cấm kỵ xuất hiện. Họ không chỉ đối đầu với mãnh thú, mà còn đối đầu với những người nuôi dưỡng mãnh thú."
"Họ không chỉ thu dung Vật cấm kỵ, mà còn thu dung cả những người siêu phàm có khả năng sinh ra Vật cấm kỵ, bởi vì họ không hy vọng một ngày nào đó mãnh thú nhiều đến mức đủ để hủy diệt nhân loại."
Khánh Trần đăm chiêu suy nghĩ.
Lý Thúc Đồng nhìn hắn nói: "Từ hôm nay trở đi sẽ do Diệp Vãn dạy con kỹ năng chiến đấu, rèn luyện thể năng, cũng như các kỹ thuật liên quan đến tám thử thách. Ta rất ghen tị vì con sinh ra ở Thế giới bên ngoài, nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là có lẽ con có thể thay đổi cả một thời đại. Bắt đầu đi, ta không chờ nổi để nhìn thấy ngày đó nữa rồi."
Nói xong, Lý Thúc Đồng rời đi.
Trong màn đêm, nhà tù số 18 âm u lạnh lẽo, nhưng Khánh Trần bỗng cảm thấy so với ánh nắng chan hòa của Thế giới bên ngoài, hắn thực sự thích nơi này hơn.
Hắn tuy ở trong tù, nhưng lại cảm nhận được hy vọng và tự do.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
